| |
Những nghịch lý của cuộc sống con người
ĐỌC
LỜI CHÚA
•
Is 50,5-9a: (6) Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má
cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng
nhiếc phỉ nhổ.
•
Gc 2,14-18: (14) Ai bảo rằng mình có đức tin mà không hành động
theo đức tin, thì nào có ích lợi gì? Đức tin có thể
cứu người ấy được chăng? (17) Đức tin không có hành động
là đức
tin chết.
•
TIN MỪNG: Mc 8,27-35
Ông
Phêrô tuyên xưng đức tin
(27)
Đức Giêsu và các môn đệ của Người đi tới các làng xã vùng Xêdarê
Philípphê. Dọc đường, Người hỏi các môn đệ: «Người ta
nói Thầy là ai?» (28) Các ông đáp:
«Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho
là một ngôn sứ nào đó». (29) Người lại hỏi các ông: «Còn anh em, anh em bảo
Thầy là ai?» Ông Phêrô trả lời: «Thầy là Đấng Kitô». (30) Đức Giêsu liền cấm
ngặt các ông không được nói với ai về Người.
Đức
Giêsu loan báo lần thứ nhất cuộc Thương Khó và Phục Sinh
(31)
Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau
khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ,
bị giết chết và sau ba ngày,
sống lại. (32) Người nói rõ điều đó, không úp mở. Ông Phêrô liền kéo riêng
Người ra và bắt đầu trách Người. (33) Nhưng khi Đức Giêsu quay lại, nhìn thấy
các môn đệ, Người trách ông Phêrô: «Xatan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng
của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người».
Những
điều kiện để theo Đức Giêsu
(34)
Rồi Đức Giêsu gọi đám đông cùng với các môn đệ lại. Người nói
với họ rằng: «Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác
thập giá mình mà theo. (35) Quả
vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình
vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.
CHIA
SẺ
Câu
hỏi gợi ý:
1.
«Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng
sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy»
(Mc 8,35). Bạn có thấy
điều này nghịch lý không? Bạn lý giải câu này thế nào?
2.
Có điều gì tốt đẹp trên đời bạn có được mà không phải trả giá
không, hoặc chính bạn trả giá hoặc người khác trả giá thay cho
bạn?
3.
«Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà
theo» (Mc 8,34). Dựa vào câu này, bạn thử tự xác định xem mình
đã theo Chúa đích thực
chưa? Bạn có còn thiếu điều gì phải làm để là người theo Chúa đích thực?
Suy
tư gợi ý:
1.
Những điều nghịch lý những lại là định luật tự nhiên
Cuộc
đời này có rất nhiều nghịch lý, nhưng lại là những quy luật tự
nhiên mà muốn tồn tại và hạnh phúc thì phải tuân theo: «Thuận
thiên giả tồn,
nghịch thiên giả vong». Một trong những nghịch lý ấy được Đức Giêsu nói
đến trong
bài Tin Mừng hôm nay: «Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều
mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy»
(Mc 8,35). Điều Ngài nói thật lạ thường: muốn cứu mạng thì sẽ mất, có liều
mạng
mới được sống! Nhưng sự thật là như thế! Người mà lúc nào cũng chỉ nghĩ
đến hạnh phúc mình, muốn nắm chắc hạnh phúc trong tay, và bằng mọi giá
tránh
tất
cả mọi đau khổ xảy đến, thì hạnh phúc sẽ vuột khỏi vòng tay và sẽ suốt
đời lâm vào tình trạng đau khổ. Cổ nhân có câu: «Ghét của nào trời trao
của nấy»,
rất đúng! Ngược lại, người không quan tâm đến hạnh phúc hay đau khổ của
mình mà chỉ mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân và tìm cách giúp tha nhân khỏi
đau
khổ, thì người ấy lại hạnh phúc hơn cả và ít phải đau khổ nhất. Nghe thì
thật nghịch
tai, nhưng người có kinh nghiệm
trường đời đều nghiệm ra như thế. Nói chung, càng ích kỷ thì càng dễ đau
khổ, càng vị tha thì càng dễ hạnh phúc. Điều ấy rất đúng trong đời sống
thực tế,
và lại càng đúng trong lãnh vực tâm linh. Cứ thử sống như thế ta sẽ thấy
đúng như vậy.
Con
người quá sợ đau khổ và luôn luôn muốn tránh đau khổ bằng mọi
giá, kể cả làm điều xấu, nên con người đã tự gây đau khổ cho
mình và tha nhân.
Trái
lại,
khi con người sẵn sàng và dám chấp nhận đau khổ để thực hiện điều tốt
thì con người mới có được hạnh phúc lâu dài và đích thực.
2.
Chấp nhận đau khổ để được hạnh phúc, đó là sự khôn ngoan của
Thiên Chúa
Tại
sao Đức Giêsu lại tuyên bố Ngài phải chịu thương khó và tử nạn
sau khi các môn đệ tuyên xưng Ngài là Đấng Kitô? Vì đó chính là lúc
thuận
tiện nhất
để Ngài – với tư cách và uy tín của Đấng Kitô, cũng là Thiên Chúa
– công bố quy luật «vượt qua» hay mầu nhiệm «vượt qua» đầy nghịch
lý
của Ngài:
phải trải
qua tử nạn để sau đó phục sinh, phải trải qua đau khổ thì mới được
hạnh phúc. Chính Ngài là Thiên Chúa đã chọn cách ấy. Nếu có cách
làm nào tốt
hơn, khôn
ngoan hơn, chắc chắn Thiên Chúa, Đấng khôn ngoan vô cùng, sẽ chọn
cách ấy. Nhưng không có cách nào khác khôn ngoan và chắc chắn
hơn cách này.
Muốn cứu
cả nhân loại khỏi đau khổ do tội lỗi, muốn đem lại hạnh phúc cho
họ, thì Ngài phải chấp nhận chịu đau khổ đến tột cùng và chết
cách thảm
thương nhục nhã.
Những người có lý tưởng cứu khổ xã hội, muốn đem hạnh phúc đến cho
mọi người mà lại muốn tránh đau khổ, khó khăn, thiệt thòi, muốn sống
hưởng
thụ, ăn
ngon mặc sang, được trọng vọng hơn người… đều là những người ảo tưởng
hoặc
những
kẻ đạo đức giả hiệu.
Nói
chung, con người không muốn hành động theo cách của Thiên Chúa,
mà muốn làm theo cách của mình, nên con người cứ gây ra không biết
bao nhiêu
đau
khổ. Con người có tâm lý «sợ quả chứ không sợ nhân, tránh quả chứ
không tránh nhân»,
mà nhân của đau khổ là sự ác. Làm ác thì có thể được một thứ hạnh
phúc rất mỏng dòn và chóng qua, nhưng hậu quả của nó là đau khổ
lâu dài
và chắc chắn.
Còn làm thiện thì phải chấp nhận đau khổ, một thứ đau khổ chóng
qua nhưng đem lại hạnh phúc bền vững và lâu dài. Do đó, người
khôn ngoan
thì «sợ
nhân chứ
không sợ quả, tránh nhân chứ không tránh quả». Nếu đã lỡ gây ra
nhân xấu thì luôn sẵn sàng chấp nhận hậu quả xấu, chứ không tránh
nó bằng
cách gây
nên một
nhân xấu khác. Cố gắng tránh hậu quả xấu bằng cách gây một nhân
xấu khác chỉ làm cho mình lún sâu vào tội lỗi và làm hậu quả
xấu ấy trở
nên trầm
trọng hơn.
3.
Điều kiện để theo Đức Giêsu
Theo
Đức Giêsu là đi vào con đường sống, con đường khôn ngoan đem
lại hạnh phúc thật sự. Muốn sống phong phú, muốn hạnh phúc
đích
thực và
lâu dài
thì phải chấp nhận con đường khôn ngoan của Ngài. Vì thế, Ngài
nói: «Ai muốn
theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo» (Mc
8,34). Nếu có phương
cách nào khôn ngoan hơn chắc chắn Ngài đã không nói như thế! Điều
kiện Ngài nói thật rõ ràng: từ bỏ «cái tôi» ích kỷ của mình và
sẵn sàng
chấp nhận đau
khổ. Từ bỏ «cái tôi» ích kỷ là không sống vì mình, không đặt quá
nặng hạnh phúc hay đau khổ, quyền lợi hay thiệt hại, thuận lợi
hay khó khăn
của mình.
Thay vào đó, hãy sống vì tha nhân, quan tâm đến hạnh phúc và đau
khổ của tha nhân nhiều hơn. Sẵn sàng chấp nhận đau khổ là sẵn sàng
hy sinh,
chịu
mất mát,
thiệt thòi để tha nhân được hạnh phúc, được giảm bớt đau khổ… nhất
là những người mà ta thường gặp trong đời sống thường ngày. Cứ
thử sống
như thế,
ta sẽ thấy tâm hồn mình tràn ngập bình an và hạnh phúc, một thứ
bình an hạnh
phúc sâu xa khác hẳn với thứ hạnh phúc
mà chúng ta thường tìm kiếm theo lối ích kỷ.
Chúng
ta có thể dựa vào tiêu chuẩn rõ ràng này để biết mình có phải
là người thật sự theo Chúa hay không. Theo Chúa mà không thật
sự
thực hiện
hai điều
kiện ấy thì chỉ là theo Chúa cách «hữu danh vô thực». Nhiều người
tưởng mình đang theo Chúa cách tích cực chỉ vì mình đang là Kitô
hữu, là
tu sĩ, là linh
mục, giám mục, hoặc đang làm tông đồ, tham gia hội này dòng kia.
Nhưng nếu người ấy chưa từ bỏ được «cái tôi» của mình, ai nói
động
chạm đến
mình là
nổi đóa lên ngay, thì họ chưa phải là người theo Chúa đích thực.
Hoặc khi nào phải
hy sinh một chút cho người khác là tìm cách tránh né, từ chối,
thì đó chỉ là kẻ giả danh theo Chúa thôi. Lời Chúa nói thật rất
rõ ràng
để mỗi
người
tự xét
và tự biết mình trong việc này.
4.
Tinh thần «từ bỏ mình», sẵn sàng «vác thập giá» là bí quyết để
sống bình an và hạnh phúc
Tinh
thần của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng là như vậy. Ngài đã «từ
bỏ mình» một cách triệt để: từ ngôi vị Thiên Chúa vô cùng
cao sang,
Ngài
đã «từ
bỏ mình» đến nỗi trở nên một người chết nhục nhã như một tên
tội phạm. Chính
vì «từ
bỏ mình» triệt để như thế, mà Ngài đã trở nên vinh quang nhất,
được tôn vinh nhất (x. Pl 2,6-9). Và Ngài cũng đã «vác thập giá»,
chịu
biết bao
đau khổ
ở trần gian này, nên Ngài đã trở nên người hạnh phúc nhất. Ngài
đã làm gương như thế, để chúng ta, những kẻ theo Ngài, bắt chước.
Thánh
Phaolô
quả quyết:
«Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ sống với Người; nếu ta cùng
đau khổ với Người, ta sẽ thống trị với Người» (2Tm 2,11-12a).
Mang danh
là theo
Ngài,
mà
sống ngược lại với tinh thần «từ bỏ mình», «vác thập giá mình»
của Ngài, thì ta chỉ là kẻ theo Ngài một cách «hữu danh vô thực»
mà thôi.
Tại
sao cuộc sống của chúng ta hiện nay không hạnh phúc, dù chúng
ta được thuận lợi hơn, giàu có hơn, học thức hơn, mạnh khỏe hơn,
đỡ vất
vả hơn…
biết bao
người khác? Và cũng có những người khó khăn hơn, nghèo nàn hơn
chúng ta rất nhiều, thế mà tâm hồn họ vẫn thanh thản, an lạc,
hạnh phúc
hơn ta?
Chính
vì chúng ta chưa «từ bỏ mình», vì «cái tôi» của ta vẫn còn lớn
quá. Chúng ta mang
danh là từ bỏ nhiều thứ, nhưng cái quan trọng cần từ bỏ nhất
là chính «cái tôi» của mình, thì ta không chấp nhận từ bỏ. Bằng
chứng
là ai
nói động
đến ta, đến danh tiếng hay quyền lợi của ta, là ta phản ứng mãnh
liệt. Chúng
ta chỉ muốn được đề cao, khen tặng, tôn vinh, và tìm mọi cách
để được như thế.
Ta muốn mình phải hơn mọi người, có ai hơn ta một chút là ta
khó chịu và tìm cách dìm họ xuống. Ta muốn mọi người phải chú
ý đến
ta, coi
ta là quan
trọng,
muốn mình phải là «cái rốn của vũ trụ». Chúng ta chỉ muốn sống
«vì mình», «vị kỷ» chứ không «vị tha», không biết sống «vì người
khác».
Và chúng
ta chưa hạnh
phúc cũng vì chúng ta không
chấp nhận đau khổ: hơi khổ một chút là ta kêu van, bực bội, khó
chịu, và tìm cách trút đau khổ cho người khác nếu được. Chính
vì chúng
ta sống như vậy,
mà chúng ta mới đau khổ, đồng thời gây đau khổ cho bao người
khác. Điều nghịch lý nhưng luôn luôn đúng, đó là: chỉ những ai
thật sự
«từ bỏ mình» và dám chấp
nhận đau khổ mới có được tự do và hạnh phúc thật sự! Hãy thử
sống như thế xem, ta sẽ thấy điều đó rất đúng, đúng như Đức Giêsu
đã xác
định.
CẦU
NGUYỆN
Lạy
Cha, con mang danh và tự hào là người theo Đức Kitô đã mấy chục
năm nay. Nhưng nghiêm túc xét lại thì việc đó chỉ
là ảo
tưởng! Hai
điều kiện
để theo
Ngài là «từ bỏ mình» và sẵn sàng «vác thập giá» để theo Ngài
thì con chưa thực hiện được. Cả dấu chỉ «yêu thương nhau»
mà ai là
môn đệ đích
thực
của Ngài
cũng đều thể hiện ra ngoài, con cũng không có. Xin giúp con
ý thức được ảo tưởng ấy để tự chấn chỉnh lại hầu trở nên
người môn đệ
đích thật của
Ngài.
(JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|