CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN. B
(Mt 13, 24-32)

 

NƯỚC CHÚA
Dụ ngôn Nước Chúa kể rằng:
Người gieo giống tốt, ruộng bằng phì nhiêu.
Chăm nom săn sóc sáng chiều,
Trong khi đêm ngủ, ra chiêu phá vùng.
Kẻ thù gieo vãi cỏ lùng,
Chen vào phá hoại, rục tùng phí công.
Cỏ lùng giữa lúa mênh mông,
Lúa thơm kết hạt, trổ bông cỏ lùng.
Bằng lòng đầy tớ đi cùng,
Ra đồng nhổ cỏ, đem nung đốt lò.
Chủ rằng đợi đó đừng lo,
Tới mùa thợ gặt, thu kho lúa vàng.
Cỏ lùng gom lại bó ngang,
Đốt đi từng bó, dễ dàng hủy tiêu.
Con người tốt xấu bao nhiêu,
Tới ngày phán xét, thiên triều thẳng ngay.

Nước Trời dưới thế bao gồm cả người tốt lẫn kẻ xấu. Mọi người cùng chung sống với nhau. Giống như cỏ lùng được gieo vào giữa ruộng lúa. Cả hai cứ tiếp tục mọc lên cho đến khi sinh bông hạt. Tới mùa thu hoạch, ông chủ sẽ thu góp cỏ lùng lại và đem đốt đi. Hình ảnh Nước Trời nơi trần gian cũng tương tự như thế. Nước Trời còn gọi là Hội Thánh, không phải tất cả mọi người trong Hội là thánh cả đâu. Chúng ta tuyên xưng Giáo Hội thánh thiện là vì có Chúa Kitô là đầu nhiệm thể, Ngài chính là Đấng Thánh.

Chúa mời gọi mọi người gia nhập vào Nước Chúa. Nước Chúa bao gồm cả người thánh thiện lẫn các tội nhân. Cuộc lữ hành trần thế là một cuộc tôi luyện. Không ai sinh ra đã là thánh. Chúng ta phải trở nên thánh mỗi ngày. Chúa ban đủ ơn và tạo điều kiện cho mỗi người được nên tốt lành và thánh thiện. Chúa không ép buộc nhưng Chúa mời gọi chúng ta hãy nên trọn lành như Cha chúng ta ở trên trời.

Truyện kể có một ông chủ giầu có đến thăm một làng quê nghèo. Ông muốn chia xẻ tài sản cho người nghèo để giúp họ có vốn làm ăn. Nhiều người nghe thế, vội vã đến xin giúp đỡ. Họ nghĩ ông chủ qúa tốt bụng và độ lượng. Nhưng có một số người khác tính toán kỹ hơn tự hỏi: Tại sao ông ta rộng lượng như thế? Chắc ông ta có ý đồ lợi dụng điều gì đây? Họ đã chối từ sự giúp đỡ. Ông chủ ra đi, những người nhận phần vốn đã sinh hoa lợi và làm lại cuộc đời. Còn những người cố hữu trong tư tưởng nghi ngờ. Họ vẫn chịu cảnh nghèo nàn và vất vả hằng ngày.

Chúa là Cha nhân hậu và quảng đại vô cùng. Chúa đã trao ban cho chúng ta biết bao hồng ân. Chúng ta được sinh ra làm người và rồi được sinh lại làm con của Chúa. Chúng ta được gia nhập vào Nước Chúa và có quyền làm con Chúa. Chúa trao ban cho chúng ta có khả năng, có trí khôn và có linh hồn. Chúng ta phải làm gì để đáp lại lòng yêu thương vô bờ của Chúa. Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta nghĩ rằng tất cả những gì chúng ta có, đều là do công lao khó nhọc của chúng ta.

Nước Trời như hạt giống gieo xuống sinh nhiều hoa trái. Hạt giống mà chúng ta đã lãnh nhận cho dù có nhỏ bé đều là ân sủng được trao ban. Không có gì nhưng không hay tự nhiên mà có. Tất cả đều là hồng ân của Chúa. Chúng ta đã nhận lãnh hạt giống ân sủng, chúng ta có bổn phận làm sinh hoa kết trái yêu thương.

THỨ HAI, TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN
(Lc 18, 35-43).
MẮT SÁNG
Người mù nghe ngóng xôn xao,
Vệ đường hành khất, biết bao khổ sầu.
Đám đông liền hỏi đôi câu,
Chuyện gì xảy đến, ngõ hầu khấn van.
Giê-su Đức Chúa thương ban,
Anh liền kêu lớn, hỏi han thưa Thầy,
Xin Ngài thương xót con đây,
Bao năm mù tối, bao vây cuộc đời.
Cho con xem thấy đất trời,
Chúa Giê-su bảo, mắt thời mở ra.
Lòng tin cứu chữa người ta,
Mắt anh lập tức, ánh pha rạng ngời.
Khấu đầu ca tụng Chúa Trời,
Hồn trong mắt sáng, ngàn đời suy tôn.
Toàn dân kinh ngạc vọng đồn,
Quyền năng cao cả, kính tôn Vua Trời.

THỨ BA, TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN
(Lc 19, 1-10).
THU THUẾ
Một người tên gọi Gia-kêu,
Làm nghề thu thuế, dám liều trèo cây.
Ông ta thủ lãnh bậc thầy,
Giầu sang phú quí, tiền đầy bạc dư.
Mong tìm xem Chúa nhân từ,
Chạy nhanh đến trước, ngắm từ cây sung.
Ngang qua Chúa ngó quanh vùng,
Thấy ông trên đó, hòa chung tâm tình.
Hôm nay Ta muốn độ sinh,
Ghé thăm lưu lại, thật tình cảm thông.
Bao ngày Chúa vẫn đợi trông,
Vui mừng đón tiếp, đám đông phàn nàn.
Sao Thầy đến trọ cửa quan,
Một người tội lỗi, lạm càn thuế thu.
Ông thưa con sẽ đền bù,
Nửa phần bố thí, gây thù xin tha.

 

THỨ TƯ, TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN
(Lc 19, 11-28).
NÉN BẠC
Dụ ngôn Chúa dạy hôm nay,
Có người qúi tộc, tới ngày đi xa.
Phong vương cai trị dân ta,
Gọi mời tôi tớ, phân ra gia tài.
Chín người nén bạc miệt mài,
Ra công gắng sức, gấp hai tiền lời.
Mỗi người mỗi nén vào đời,
Tận tâm chịu khó, gọi mời lập công.
Vua khen đầy tớ thưởng công,
Quản cai thành thị, non sông góp phần.
Có người lười biếng nợ nần,
Dèm pha chống đối, đến gần kêu ca.
Là người hà khắc rầy la,
Không gieo đòi gặt, thật là oái oan.
Khốn thay những kẻ đa đoan,
Diệt trừ kẻ nghịch, lăng loàn xấu xa.

THỨ NĂM, TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN
(Lc 19, 41-44).
THÀNH THÁNH
Thương Thành, Thầy khóc ủi an,
Giê-ru-sa-lém sẽ tàn,
Bây giờ lộng lẫy, ngập tràn vinh quang.
Mai ngày phá đổ tan hoang,
Hòa bình sứ điệp, không màng lắng nghe.
Mắt ngươi phủ kín bao che,
Chối từ Thiên Tử, vào bè chống nhau.
Vào ngày tai họa trước sau,
Quân thù đắp lũy, thương đau đổ dồn.
Vây ngươi siết chặt mồ chôn,
Phá tan bình địa, tiền môn chẳng còn.
Lòng người u uất héo hon,
Gia đình tan tác, bồ hòn đắng cay.
Không còn hòn đá xếp ngay,
Rụi tàn thiêu hủy, tới ngày khóc than.
Vì ngươi không nhận ân ban,
Con Người thăm viếng, chứa chan phúc lành.

THỨ SÁU, TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN
(Lc 19, 45-48).
ĐỀN THỜ
Đền thờ Chúa ngự cao sang,
Là nơi cầu nguyện, khói nhang kính thờ.
Các người buôn bán đợi chờ,
Đổi trao súc vật, bạc cờ đỏ đen.
Gian tham lừa lật bon chen,
Đấu tranh cãi vã, hư hèn trí tâm.
Nhà Cha, trộm cắp, lỗi lầm,
Biến thành sào huyệt, âm thầm dối gian.
Chúa thường rao giảng diễn đàn,
Trong Đền giảng dậy, ơn ban chữa lành.
Các thầy Thượng Tế phàn nàn,
Hội đồng Kỳ Lão, làm càn tẩy chay.
Ghen tuông thù ghét trả vay,
Gây phiền ám hại, đợi ngày triệt tiêu.
Dân lành ngưỡng mộ tín điều,
Thành tâm tôn kính, huyền siêu ơn Trời.

THỨ BẢY, TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN
(Lc 20, 27-40).
SỐNG LẠI
Các Thầy Sa-đốc không tin,
Chối từ sống lại, mải nhìn đời nay.
Truyện đời so sánh nơi này,
Lấy chồng gả vợ, phúc may sống đời.
Anh em nối dõi gọi mời,
Người anh lỡ chết, em thời gả theo.
Bảy người tiếp nối giá treo,
Cùng nhau một vợ, thể theo luật truyền.
Mọi người đều chết vô duyên,
Không con nối dõi, thề nguyền giống tông.
Một bà mà cưới bảy chồng,
Qua đời thiếu phụ, chẳng trông mong gì.
Tới ngày sống lại uy nghi,
Ai là chồng vợ, phụ tùy qua mau.
Con người sống lại đời sau.
Không còn chồng vợ, giống nhau Thiên Thần.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York