dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Chúa Nhật II THƯỜNG NIÊN (B-2015)
I Samuen 3: 3b-10, 19; Tv. 39: 2-4, 7-10; I Cr. 6: 13c-15a, 17-20; Gioan 1: 35-42

TRỞ NÊN MÔN ĐỆ CHÚA TRONG CUỘC SỐNG HẰNG NGÀY

Thánh Gioan Tẩy Giả được giới thiệu rất sớm trong phúc âm của thánh Gioan tông đồ. "Có người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan. Ông đến để làm chứng về ánh sáng để mọi người nhờ ông mà tin..." (Ga 1:6). Hôm nay ông Gioan Tẩy Giả đã hoàn thành sứ mệnh của ông ta khi ông ta chỉ cho 2 môn đệ của ông ta về phía Chúa Giêsu "Đây là Chiên Thiên Chúa".

Tôi tự hỏi hai môn đệ ông Gioan Tẩy Giả nghĩ gì khi họ nghe ông ta nói về Chúa Giêsu vừa đi qua "Đây là Chiên Thiên Chúa"? Các môn đệ đó đã biết theo truyền thống là con chiên đã bị giết để tế lễ trong Đền Thờ rồi bị quăng ra ngoài hoang địa vì con chiên đó đã đầy tội lỗi của cộng đoàn đã nuôi nó. Con chiên cũng được nói đến trong sách Xuất Hành trong việc cử hành nghi lễ Vượt Qua (Xh 12) Các lễ nghi nhắc lại ngày dân Israel thoát cảnh nô lệ ở Ai Cập. Con chiên được tế lễ và cứu dân chúng khỏi Thần Sứ sự chết - như Chúa Giêsu hiến tế Ngài trên cây thánh giá. Con chiên được ăn trong lễ Vượt Qua - như thân xác Chúa Giêsu sẽ được ban cho các môn đệ trong bữa Tiệc Ly. Sách Khải Huyền cũng nói đến con chiên thắng trận.

Vậy thì, nếu hai môn đệ đã chọn theo ông Tẩy Giả khi thấy ông ta chỉ về Chúa Giêsu và nói "Chiên Thiên Chúa: thì họ đã biết được những khó khăn sẽ đến và cả sự thắng trận khi họ chọn "đi theo" Chúa Giêsu lúc Chúa Giêsu mời gọi họ các ông" hãy đến mà xem" là một lời hứa sẽ thay đổi đời họ.

Ông An-rê và môn đệ kia (theo truyền thống được cho là ông Gioan) đến gần Chúa Giêsu. Họ theo Chúa Giêsu cho đén khi Chúa Giêsu quay lại hỏi họ "Các anh tìm gì thế?" Chúa Giêsu không mất thời gian, Ngài đi thẳng vào vấn đề. Ngài không hỏi, "Các anh là ai?" "Tên của anh là gì?" Nhưng "Anh đang tìm gì?" Họ trả lời bằng cách bắt đầu với từ "Rabbi", mà Thánh Gioan nói với chúng ta có nghĩa là "Thầy" câu trả lời là "Thưa Rabbi (nghĩa là thưa Thầy) Thầy ở đâu?". Trong câu hỏi đó có ý muốn biết lối sống của Chúa Giêsu và lời Ngài sẽ dạy và chia sẻ với họ.

Chúa Giêsu đặt câu hỏi với chúng ta "anh em tìm gì?". Ngài hỏi một câu cặn kẻ, để chúng ta nghĩ đến cốt lõi đời sống của chúng ta. Những giá trị căn bản của chúng ta là gì? Chúng ta tìm những giá trị đó ở đâu? Những giá trị đó có dựa trên nền tảng Chúa Giêsu và lời giảng dạy của Ngài hay không? Và nó có ảnh hưởng ra sao đến lối sống của chúng ta? Những lựa chọn hằng ngày của chúng ta có phản ảnh được Đấng mà chúng ta đang đi theo hay không?

Theo Chúa Giêsu là cả một cuộc đời để nghe, để học hỏi, và để hành động. Và khi cần, để ăn năn hối cãi. Thời gian học tập này có thể là ý thánh Gioan nghĩ khi Chúa Giêsu mời gọi hai môn đệ đi tìm. "Hãy đến mà xem". Hai ông đó đi theo Chúa Giêsu và ở lại với Ngài. Trong ba phúc âm Nhất Lãm Chúa Giêsu đi tìm các môn đệ. Trong phúc âm thánh Gioan các môn đệ đi tìm Chúa Giêsu. Vậy đâu là sự thật? Cả hai loại phúc âm đều có sự thật. Tuỳ lúc và tuỳ trường hợp khác nhau, chúng ta nghe Chúa Giêsu gọi hãy theo Ngài. Đó có thể là một lời gọi căn bản để thay đổi chiều hướng lối sống của chúng ta. Hay là, lời mời gọi để đáp lại một cách riêng biệt cho việc gì cần phải làm hôm nay.

Lúc khác, như các môn đệ, chúng ta cảm thấy lòng mơ ước khát khao tìm Thiên Chúa và chúng ta lên đường tìm kiếm.(Lòng mơ ước khát khao này được diễn tả trong thánh vịnh 63 và 42). Chúng ta có thể quyết định đi với người nào mà chúng ta biết là khôn ngoan hiểu điều chúng ta nóng lòng khao khát. Hay hoặc chúng ta đọc một quyển sách khuyên chúng ta làm việc đó. Hoặc nữa, chúng ta dự một dịp tỉnh tâm, hay đi bộ một chặng đường dài dể suy gẩm. Trong những lúc này chúng ta cùng với các môn đệ đã hỏi: "Thưa Ráp-bi... Thầy ở đâu?". Theo cách này hay cách khác, việc chúng ta mong ước tìm tòi kết quả đến việc chọn ở lại lâu hơn với Chúa Giêsu để chúng ta có thể học hỏi nơi Chúa Giêsu "cư ngụ".

Khi hai người tìm tòi hỏi Chúa Giê su "Thưa Thầy, Thầy ở đâu?", thánh Gioan dùng từ "MENEIN" là từ dùng trong chương 15 nói về Cây Nho Thật và cành nho. Trong chương đó Chúa Giêsu hứa là "ai ở lại trong Thầy" và người đó sẽ ở lại trong tình thương của Chúa Giêsu và tình thương của Chúa Cha. Phúc âm của thánh Gioan có những ý nghĩa sâu đậm hơn là ý nghĩa ngoài hình dáng của từ ngữ. Khi Chúa Giêsu trả lời câu hỏi của hai môn đệ của Gioan Tẩy Giả "anh em hãy đến mà xem", Chúa Giê su không chỉ nói đến nhà nơi Ngài sống. Chúa Giêsu mời gọi họ đến để cảm nghiệm với Ngài một cách sâu đậm hơn - để tìm hiểu nơi Ngài sinh sống với Thiên Chúa.

Chúng ta thường nghĩ đến những dịp đặc biệt bằng cách nhắc đến ngày giờ dịp đó đã xãy ra. Thánh Gioan nói với chúng ta "lúc đó vào khoảng giờ thứ mười" khi Chúa Giêsu bảo hai môn đệ "đến mà xem". Tôi tự hỏi hai ông An-rê và Gioan đã lập đi lập lại bao nhiêu lần câu chuyện họ gặp Chúa Kitô lần đầu tiên và kết luận là "lúc đó vào khoảng giờ thứ mười"? Chúng ta không cần biết việc mời gọi đó xãy vào giờ nào. Nhưng đối với hai môn đệ đó thì lúc đó rất quan trọng vì giờ đó bắt đầu chặng đường đi đã thay đổi mãi mãi đời sống các ông. Họ cho chúng ta biết giờ nào các ông được mời đến ở lại với Chúa Giêsu và bởi thế phúc âm nhấn mạnh tầm quan trọng của giờ đó đối với hai ông. Thánh Gioan hình như cũng muốn nhấn mạnh lời mời gọi đó kéo dài suốt cả đời chúng ta. Lời mời đi theo Chúa Kitô và "ở lại" với Ngài đã là, hay là dịp chúng ta thay đổi đời sống.

Những người đọc phúc âm thánh Gioan nhớ không có cảnh Gioan Tẩy Giả làm phép rửa cho Chúa Giê su. Ba phúc âm Nhất Lãm kể việc Chúa Giê su chịu phép rửa có tầng trời mở ra, Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu, và có tiếng từ trời phán rằng "Đây là Con yêu dấu của Ta" Phúc âm thánh Gioan chỉ có việc ông Gioan Tẩy Giả làm chứng bản tính Chúa Giê su thôi. Ông ta nói "Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn". Không có những dấu chỉ đặc biệt nào để chứng nhận lời làm chứng đó. Hôm sau Chúa Giê su đi ngang qua và Gioan Tẩy Giả chỉ Chúa Giêsu cho hai môn đệ của ông ta: Đó là Người. Hai môn đệ tin Gioan Tẩy Giả là người làm chứng thật sự và họ chấp nhận lời nói của Gioan Tẩy Giả. Thật là một việc đơn sơ: một người làm chứng đáng tin tưởng mặc dù không có dấu chỉ chứng thật cho việc làm chứng đó, người đó làm chứng điều ông ta đã trông thấy và nghe. Ai tin ông ta , chấp nhận lời ông ta và thay đổi đời sống của người đó theo việc làm chừng đó.

Cha mẹ muốn các con mình tin Chúa Giê su và sống đức tin. Chúng ta muốn bạn bè và những người chúng ta biết cùng chia sẻ đức tin và cùng chấp nhận đời sống Thiên Chúa ban cho chúng ta. Giáo Hội là cộng đoàn của các đệ tử Chúa Giêsu đã "ở lại " và đã "trông thấy" Chúa Giêsu ở đâu. Nhiệm vụ của chúng ta, từng cá nhân, và bởi Giáo Hội kêu gọi chúng ta theo Chúa Giêsu, là phải mời người khác "hãy dến và sẽ trông thấy". Người khác sẽ đến để biết Chúa Giêsu qua sự làm chứng của chúng ta về Ngài.

Sẽ không có dấu chỉ nào từ trời để giúp lời chứng của chúng ta. Nhưng nếu, như Gioan Tẩy Giả, lời chứng của chúng ta trung trực tỏ bằng chứng Thần Khí đã thổi hơi trên chúng ta, thì lời chứng mỏng manh của chúng ta sẽ nên mạnh mẻ để thu hút người khác "đến mà xem".

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

2nd SUNDAY (B) -
I Samuel 3: 3b-10, 19; Ps. 40: 2-4, 7-10; I Cor. 6: 13c-15a, 17-20; John 1: 35-42


John the evangelist introduced the Baptist very early in his gospel. "There was a man named John sent by God, who came as a witness to testify to the light, so that through him all people might believe…." (1:6). Today the Baptist is fulfilling his mission as he points his disciples in Jesus’ direction, "Behold, the Lamb of God."

I wonder what went through the minds of John’s disciples when they heard him refer to Jesus, who was passing by – "Behold, the Lamb of God"? They knew from their tradition that the lamb was slaughtered in the Temple and was sent into the wilderness after having been loaded with the sins of the community that had raised
it. The lamb is also a reference to the book of Exodus which recalls the Passover lamb (Ex 12) and the ritual that celebrated the Israelites’ liberation from the Egyptians. The lamb was sacrificed and saved the people from the Angel of death – as Jesus will do on the cross. It will be consumed at the Passover meal – as the body of Jesus will be offered to his disciples at the Last Supper. The book of Revelation also presents the victorious lamb.

So, if the two disciples choose to follow the one the Baptist is pointing out and naming "the Lamb of God," they are already receiving hints of the difficulties that lie ahead and also the ultimate victory they will have in choosing to "stay" with Jesus. Jesus’ invitation to the disciples, "Come and you will see," was a promise and would be a life-changing event for them.

Andrew and the other disciple, traditionally thought to be John, first made tentative steps towards Jesus. They follow him for a while until Jesus turns and asks them, "What you looking for?" Jesus doesn’t waste time, he gets to the core of the issue. He doesn’t ask, "Who are you?" "What are your names?" But, "What are you looking for?" The disciples’ response to Jesus’ question begins with the title "Rabbi," which John tells us means "Teacher". The disciples ask where Jesus is "staying" and, implied in their question, is the desire for the life Jesus will teach and share with them.

Jesus’ question is put to us. "What are you looking for?" He is asking a root question, getting us to focus on the core of our lives. What are our priorities? Where did we get them? Are they based on Jesus and his teaching? If so, how do they affect the course of our lives? Do our daily choices reflect the one we have chosen to follow?

Following Jesus takes a lifetime of listening, learning, acting and, when necessary, repenting. This period of learning may be what John is suggesting when Jesus invites the searchers to, "Come and you will see." They go with the Teacher and stay with him. In the synoptic Gospels Jesus goes in search of disciples. In John the disciples search for Jesus. So where’s the truth? It’s in both descriptions. At times and in different circumstances, we hear Jesus’ call to follow him. It might be a fundamental call to change the direction of our lives. Or, the invitation may be to respond in a specific way to something we must do today.

At other times, like the disciples, we experience a longing or hunger for God and so we go searching. (This longing is expressed in Psalms like 63 and 42.) We may decide to talk with someone we know to be wise concerning our restlessness. Or, we pick up a book that has been recommended to us. Perhaps we go on a retreat, or take long walks to mull things over. At these times we join the disciples who asked Jesus, "Rabbi… where are you staying?" In one form or another our longing and searching result in our choosing to spend more time with Jesus so we can learn where he "stays."

When the two searchers ask Jesus, "Where are you staying?" the word John uses for staying ("menein") is the same word he uses in chapter 15 in the parable of the vine and the branches. There Jesus promises that those who "stay," or "remain" in him will have the indwelling of Jesus and his Father. John’s gospel has deeper layers than the mere physical meaning of the words. When Jesus responds to the Baptist’s disciples, "Come and you will see," he is not speaking of the house where he lives. He is inviting them to come to experience him on a deeper level – to discover where he has life with God.

We tend to remember special moments by recalling the date and the time they happen. John tells us, "It was about four in the afternoon," when the disciples received their invitation from Jesus. I wonder how many times Andrew and John repeated the story of their first encounter with Christ and concluded their witness with, "It was about four in the afternoon"? We don’t need to know the time of the day the call happened. But for Andrew and John that moment was very important because it began the journey that would forever change their lives. By giving us the time they were invited to go and stay with Jesus and so the gospel is underlining the importance of that moment for the disciples. The evangelist also seems to be suggesting the importance of the call each of us has received. It may not have been at a particular moment but, even if we experienced the call spread out over our lifetime, the invitation to go with Christ and "stay" with him has been, or should be, life-altering.

The reader of John’s Gospel will note there is no scene when John the Baptist baptizes Jesus. The Synoptics narrate Jesus’ baptism replete with the skies opening; the Holy Spirit descending in the form of a dove; the voice from heaven declaring Jesus to be, "My beloved Son." But, in John’s Gospel, what we have is the Baptist testifying to Jesus’ identity. There aren’t any special signs or wonders to back up his testimony. Jesus passes by and John points him out to his disciples. That’s it. They trust John to be a reliable witness and they accept his testimony about Jesus. It’s as simple as that: a reliable person, without visible proofs, testifies to what he has seen and heard. Those who trust him take him at his word and change their lives accordingly.

Parents want their children to believe in Jesus and practice their faith. We want our friends and those we know to share our faith and receive the life it gives us. The church is a community of Jesus’ disciples who have "stayed" with and have "seen" where he lives. Our responsibility, as individuals and as a church called to follow Jesus, is to invite others to "Come and you will see." People will come to know Jesus through our witness and testimony about him.

There will be no special signs from heaven to back up what we say but if, like John the Baptist, our life has integrity and shows signs that the Spirit has been breathed upon us, then our often fragile testimony will be more than enough to attract others to "Come and see."

 

CHÚA NHẬT II TN – B – 15-01-2012
I Samuen 3: 3b-10, 19; Tv. 40: 2-4, 7-10; I Cor. 6: 13c-15a, 17-20; Gioan 1: 35-42
By Jude Siciliano, OP
LẠY CHÚA XIN HÃY PHÁN, VÌ TÔI TỚ NGÀI ĐANG LẮNG NGHE

Câu chuyện về cậu bé Samuel đang ngủ trong Đền Thờ là một câu chuyện quen thuộc trong Kinh thánh, nhưng với một số chi tiết khác. Câu chuyện đó vừa cổ xưa vừa mới mẻ. Câu bé Samuel đang ngủ trong Đền Thờ. Chúa đang thực sự hiện diện với cậu nhưng cậu không nhận ra điều đó. Chúng ta được cho biết rằng, “Bấy giờ Samuel chưa biết Đức Chúa.” Samuel không được mô tả như một người đặc biệt đạo đức khiến Đức Chúa phải lưu tâm. Nhưng điều đó không làm cho Thiên Chúa dừng tay. Đứa trẻ có thể đang ngủ, nhưng Thiên Chúa đã khuấy động và làm điều Người muốn. Thiên Chúa hằng sống: không ngừng chuyển động, luôn chọn lựa, và mời gọi. Như tôi đã nói, cũng là một câu chuyện đó nhưng luôn luôn mới.

Câu chuyện Samuel là một ẩn dụ về đời sống thiêng liêng và nó khơi lên một thắc mắc mà chúng ta phải tự vấn chính mình: “Chúng ta có đang ngủ đối với Thiên Chúa?” Chúng ta không giống như đang buồn ngủ. Thực ra, chúng ta xem ra khá bận rộn và có lẽ, như phần lớn dân Mỹ, chúng ta đang thiếu ngủ. Cũng vậy, chúng ta ngái ngủ đối với Thiên Chúa.

Bước đầu tiên trong các truyền thống tôn giáo là “thức tỉnh”. Thức tỉnh có thể diễn ra bằng nhiều cách khác nhau. Chúng ta đọc một đoạn Kinh thánh, hay nghe một thông điệp trong bài giảng và để nó đâm rễ trong chúng ta – chúng ta thức tỉnh. Một dự án thất bại hay một giấc mơ tan vỡ và chúng ta nhận ra cần phải điều chỉnh lại những ưu tiên của chúng ta – chúng ta thức tỉnh. Hôn nhân của chúng ta hay một mối tương quan thân thiết đổ vỡ và chúng ta thấy mình chưa đủ lưu tâm đến những người quan trọng trong cuộc đời – chúng ta thức tỉnh.

Hoặc, như trong trường hợp của thi sĩ Mark Nepo, chúng ta giật mình và tỉnh giấc vì chúng ta bị  ung thư, hay mắc một căn bệnh nguy hiểm khác. Bạn của Mark, Wayne Muller, nói rằng “Mang trong mình căn bệnh ung thư, Mark đã có được cái nhìn của người đang chết dần chết mòn với lòng cảm kích chỉ vì được thở.” (Trích trong quyển “The Book of Awakening” của Mrk Nepo, Conari XB năm 2000). Tuy nhiên, dù nó xảy ra cách nhẹ nhàng hay mạnh mẽ, chúng ta thức tỉnh – nếu chúng ta cũng làm như Samuel, tìm cách hiểu thông điệp mà chúng ta đang nghe được trong những bí ẩn của đời mình.

Chúng ta có đang thức tỉnh hay không? Chúng ta có cảm thấy có cái gì đó hay Ai Đó đang gọi chúng ta hay không? Chúng ta có thể cảm thấy có gì đó giật mạnh chúng ta trong Thánh lễ này, khuấy lên một khát mong nhiều hơn nữa cho cuộc sống chúng ta. Hoặc là, chúng ta nhìn vào đôi mắt của trẻ thơ và cảm nhận được mầu nhiệm. Chúng ta đi bộ vào buổi sớm và sợ hãi khi nhìn những áng mây nhuốm sắc tím của ánh mặt trời. Hay, có người nói yêu chúng ta và chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của một Thiên Chúa trao ban và yêu thương. Dù bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta tỉnh dậy từ cơn ngủ mê và chúng ta cố gắng hết sức để đáp lại.

Dẫu cho, như Samuel, những đáp trả đầu tiên của chúng ta chẳng mang lại kết quả gì. Bất kể  điều gì, chúng ta cũng thức dậy và chúng ta phải kiên trì  trong việc kiếm tìm những nguồn gốc của lời mời gọi tỉnh thức. Khi mà Samuel thức dậy vào lần gọi thứ  tư của Chúa, cậu đã quay về Thiên Chúa và sống trọn phần đời còn lại của mình như tôi tớ Thiên Chúa. Chẳng lẽ quý vị lại không thấy khoan khoái khi biết điều đó sao, dù cho chúng ta có lỡ mất lần ngỏ lời đầu tiên của Chúa, nhưng Chúa không đầu hàng, mà còn cố gắng lập đi lập lại để chúng ta chú ý – để đánh thức chúng ta khỏi cơn mê ngủ?

Một khi chúng ta thức dậy, chúng ta có thể làm gì? Chẳng có gì trong lần đầu chúng ta trả  lời, ngoại trừ việc lắng nghe. Hãy tìm cách lắng nghe cuộc sống của chúng ta. Chú tâm đến những khoảnh khắc của sự tĩnh lặng. Hãy biết lắng nghe những tiếng nói khôn ngoan quanh chúng ta, như Samuel đã làm, khi Êli cuối cùng cũng nhận ra sự việc đang diễn ra và cho cậu lời khuyên khôn ngoan.

Chúng ta có thể lấy lời khuyên của Êli và  dùng lời ấy như một lời tụng niệm liên nỉ trong những ngày chúng ta lắng nghe. “Lạy Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe”. Và chúng ta cố gắng hết sức để lắng nghe từ những biến cố trong cuộc sống, tiếng nói êm nhẹ của Thiên Chúa. Chúng ta có thể không nhận được câu trả lời cho vấn nạn mà mình đang phải đối diện – thế giới hiện đại của chúng ta cần có câu trả lời. Nhưng chúng ta có thể học điều khôn ngoan; đó là tiến trình của cuộc sống. Từng chút một, sự khôn ngoan sẽ hướng dẫn chúng ta qua những quyết định lớn, nhỏ mà chúng ta phải đưa ra. Sự khôn ngoan cũng dạy chúng ta biết kiên trì và tin tưởng, khi chúng ta học cách sống với mầu nhiệm của đời sống của Thiên Chúa trong ta.

Câu chuyện của Samuel là câu chuyện về ơn gọi của chúng ta. Trong câu chuyện này, chúng ta học biết rằng nếu chúng ta muốn lắng nghe tiếng Chúa, chúng ta cần phải học cách trở thành những thính giả cẩn trọng. Có quá nhiều tiếng ồn, có quá nhiều tiếng nói đầy quyến rũ từ thế giới đến bên tai chúng ta. Vì thế, sẽ thật khó mà phân định tiếng Chúa giữa những âm thanh hỗn tạp này. Chúng ta cần phải biết ơn vì Thiên Chúa luôn kiên nhẫn. Chúng ta cũng phải nhận rằng mình cần sự giúp đỡ của những người khác nữa, những người thực hiện những cố gắng để chú tâm đến tiếng Chúa trong thế giới. Những thính giả chuyên nghiệp này có thể giúp chúng ta hiểu hơn việc Thiên Chúa đang gọi chúng ta thế nào.

Tôi  đã có được những tiếng nói hướng dẫn này trong đời mình và tôi tin Thiên Chúa dưỡng nuôi tôi qua những thiên thần được chúc phúc của Lời Thiên Chúa. Ai là những tiếng nói này dành cho quý vị? Ai là nhân vật thông thái của quý vị? Ai trong cách thế độc nhất của họ, đã giúp quý vị nghe được tiếng Chúa khi quý vị đang tìm kiếm? Trong Thánh lễ này, chúng ta hãy dâng lời tạ ơn vì những ân huệ trong đời mình.

Bài trích sách Samuel và bài Tin mừng nói về tiếng Chúa gọi. Chúng ta đang ở trong những ngày đầu năm mới, một khoảnh khắc tốt đẹp để dừng lại và suy tư về lời mời gọi Thiên Chúa dành cho ta. Chúng ta có ý thức rằng mỗi người, qua Phép Rửa của mình, đã được mời gọi vào trong sự  phục vụ của Thiên Chúa. Có thể chúng ta quá  bận rộn với cuộc mưu sinh, phải giữ vững cho tài chính của mình trong những ngày này, đến nỗi chúng ta đã ngủ quên trước lời mời gọi của Thiên Chúa trong cuộc đời mình – nhất là giữa những hỗn độn và rối ren. Chúng ta có thể  cần phải tỉnh thức với việc Thiên Chúa đang nói với chúng ta ra sao, ngay nơi chúng ta sống.

Việc  suy tư về Chúa Ba Ngôi, chúng ta có thể theo cách này. Thiên Chúa là một người cha/mẹ yêu thương mời gọi chúng ta đến sự thánh thiện và phục vụ. Đức Giêsu mời gọi chúng ta làm môn đệ và nói với chúng ta: “Hãy đến mà xem”. Thiên Chúa, Thánh Thần, mòi gọi chúng ta vào trong cộng đoàn. Thánh Phaolô hôm nay nhắc nhở, chúng ta là “thành phần của Đức Kitô”. Chúng ta là thành viên của cộng đoàn Giáo hội và chúng ta nhận ra, không chỉ với tư cách cá nhân, nhưng như những thừa tác viên trong cộng đoàn của chúng ta, thành viên của hội đồng, nhân viên, … làm thế nào tất cả chúng đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa.

Samuel phục vụ trong Đền Thờ, nơi cực thánh của phụng tự dành cho dân Dothái. Nhưng có một nơi mà  người ta nên mong ước được thị kiến và thông điệp của Thiên Chúa, đó là trong thinh lặng. Phải chăng đó là vì sự yếu kém của nhà Êli? Hay là những yếu đuối của Êli đã làm gì đó? Mắt ông đã mù, và ông có những giới hạn. Vì thế, Êli không thể thấy được ngọn đèn chầu, và ông cũng không trông coi được hòm bia nơi mà Thiên Chúa có lẽ đã nói với ông.

Bài  đọc kết thúc với việc khẳng định rằng Samuel, “Sa-mu-en lớn lên. ĐỨC CHÚA ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu”. Câu bé lớn lên và tên của cậu gắn liền với sự khôn ngoan. Đó là sự khôn ngoan mà cậu nhận được vì cả đời cậu luôn cố gắng thức tỉnh để lắng nghe Lời của Chúa. Đó là điều mà chúng ta hy vọng như hướng sống của đời ta.

Đâu là những mối quan tâm mà sự gắn liền Êli-Samuel khuấy lên? Suy nghĩ về những giới hạn của Êli và việc Samuel đang ngủ trong Đền Thờ, chúng ta cầu xin Thiên Chúa đánh thức những người khôn ngoan trong Giáo hội của chúng ta. Xin cho họ trở nên những người giữ lửa, để ánh lửa của Thiên Chúa không tắt ngúm trong cộng đoàn của chúng ta vì những khác biệt, lề thói, tinh thần uể oải, những bê bối tình dục, hay những dạng thức khác của việc vô cảm với Lời Chúa vốn đang sống động và linh hoạt giữa dân Chúa.  

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp


2nd SUNDAY (B) - January 15, 2012
I Samuel 3: 3b-10, 19; Ps. 40: 2-4, 7-10; I Cor. 6: 13c-15a, 17-20; John 1: 35-42
By Jude Siciliano, OP

The story of Samuel asleep in the Temple is the same story, with different details, found throughout the Bible. It is both an ancient and a new story. The boy Samuel is asleep in the Temple. He is in the very presence of God, but doesn’t realize it. We are told, "At that time Samuel was not familiar with the Lord." Samuel isn’t described as particularly virtuous to attract God’s attention. But that doesn’t stop God. The boy may be asleep, but God is stirring and doing what God does. God is alive: moving, choosing and calling. As I said, it’s the same and always new story.

The story of Samuel is a metaphor for the spiritual life and it raises the question we might ask ourselves: "Are we asleep to God?" We don’t look like we are asleep. In fact, we appear quite busy and probably are, along with the majority of Americans, sleep-deprived. But still, we may be asleep to God.

The first step in all religious traditions is "waking up." Waking up can happen in many ways. We read a passage of scripture, or hear a message in a preaching and it takes root in us – we wake up. A project fails or a dream dissolves and we realize we have to readjust our priorities – we wake up. Our marriage or a close relationship shatters and we realize we have not paid enough attention to important people in our lives – we wake up.

Or, as in the case of the poet Mark Nepo, we are shaken awake because we get cancer, or some other dreadful disease. Mark’s friend, Wayne Muller, says, "Having survived his cancer, Mark brings with him the eyes of a dying person who is grateful simply to breathe." (From the Forward to, "The Book of Awakening," by Mark Nepo, Conari Press, 2000) However it happens, gently or rudely, we wake up – if we do as Samuel did, seek to understand the message we are hearing in the mystery of our lives.

Are we awake? Do we sense something, or Someone, calling out to us? We might feel something tugging at us at this Eucharist, stirring up a yearning for more in our lives. Or, we look into the eyes of a newborn and sense the mystery. We go for a walk early in the morning and are in awe when we see clouds tinted pink by the rising sun. Or, someone tells us that they love us and we sense the presence of a gift-giving and loving God. Whatever the occasion, we are awakened from sleep and we want to do our best to respond.

Even if, like Samuel, our initial responses seem fruitless. No matter, we have been awakened from sleep and we must persist in our search for the source of our awakening call. When Samuel finally woke up to God’s fourth call, he turned himself to God and spent the rest of his life as God’s servant. Don’t you find it comforting to know that, even if we should miss God’s first overtures, God doesn’t give up on us, but tries again to get our attention – to wake us from sleep?

Once we begin to wake up what can we do? Nothing – might be our first response, nothing but listen. Find ways to listen to our life. Cultivate some moments of silence. Listen to wise voices around us, as Samuel did, when Eli finally figured out what was going on and had some wisdom for him.

We could take Eli’s advice and make his words a mantra we repeat through our listening days. "Speak Lord, for your servant is listening." Then we could do our best to listen within the events of our lives for the gentle voice of God. We probably won’t get answers for the problems we face – our modern world needs to have answers. But we might learn wisdom; it’s a life-long process. Little by little wisdom will guide us through the small and large decisions we must make. Wisdom will also teach us patience and trust, as we learn to live with the mystery of God’s life in us.

The story of Samuel is the story of our vocation. In it we learn that if we want to listen to God we need to learn how to be careful listeners. There’s so much noise, so many other alluring voices shouting out to us from our world. So, it can be hard to discern God’s voice amid all the cacophony. We can be grateful that God is persistent. We can also acknowledge that we need help from others, people who make it their practice to try to be attentive to God’s voice in the world. These practiced listeners can help us better understand how God is calling us.

I have had those guiding voices in my life and I believe God has nurtured me through those blessed angels of God’s Word. Who have been those voices for you? Who were your wisdom figures? Who in their unique ways, helped you listen to God when you went searching? Let us give thanks for those gifts in our lives at this Eucharist.

The Samuel reading and the gospel are about God’s call. We are at the beginning of our new year, a good moment to pause and reflect on God’s call to us. Are we even aware that each of us, through our baptism, has been called into God’s service? Perhaps we are so busy making a living and keeping our financial heads above water these days that we have been asleep to God’s call in our lives – especially in the chaos and confusion. We may need to wake up to how God is speaking right now, where we are.

Reflecting on our Triune God we might put it this way. God is a loving parent who calls us to holiness and service. Jesus invites us into discipleship and says to us, "Come and you will see." God, the Spirit, calls us into community. Paul reminds us today, we are "members of Christ." We are members of a church community and so we discern, not only as individuals, but as ministers in our congregation, members of committees, staff, etc., how we are all responding to God’s call.

Samuel was doing service in the Temple, the holiest place of worship for the Jewish people. But in the place one would expect visions and messages from God, there was silence. Was that because of the misconduct of the house of Eli? Or, did Eli’s infirmities have something to do with it? His eyes were failing him and he had other limitations. So, Eli was not tending the sanctuary flame, nor was he keeping watch by the ark where God might have spoken to him.

Our reading ends by stating that Samuel, "grew up and the Lord was with him, not permitting any word of his to be without effect." The boy would mature and his name would be synonymous with wisdom. It was a wisdom he gained because his lifetime disposition was to try to stay awake and listen to God’s Word. Which, we hope, is our lifetime disposition as well.

What concerns does the Eli-Samuel incident stir up? Reflecting on Eli’s limitations and Samuel asleep in the Temple, we pray for God to raise up wise men and women in the midst of our church. May they be light keepers, so that the flame of God is not extinguished in our community because of indifference, routine, dullness of spirit, sexual scandal, or any form of obtuseness to God’s Word which is alive and active among the people of God. 

Fr. Jude Siciliano, OP

Lm Jude Siciliano OP 2012

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)