dongcong.net
 
 

Suy Niệm - Lm. Jude Siciliano, OP

Chúa Nhật III THƯỜNG NIÊN (B-2015)
Giôna 3: 1-5, 10; Tvịnh 24; I Cr 7: 29-31; Mc 1: 14-20

HÃY SÁM HỐI VÀ TIN VÀO TIN MỪNG

Chúng ta vừa qua Mùa Giáng Sinh và Lễ Chúa Hiển Linh, được nghe trình thuật Đức Giêsu giáng sinh và việc Chúa tỏ mình ra cho các mục đồng và ba nhà đạo sĩ. Chúng ta biết được những câu chuyện này qua các sách Tin Mừng theo thánh Mátthêu và Luca. Hôm nay, chúng ta bắt đầu chu kỳ bài đọc theo thánh Máccô. Trọng tâm của chúng ta trong suốt năm phụng vụ này sẽ là Tin Mừng Máccô.

Không như Mátthêu và Luca, Máccô không bắt đầu Tin Mừng của mình bằng những câu chuyện về thời thơ ấu của Đức Giêsu mà bằng các lời giảng của Người. Học giả Kinh Thánh người Đức Martin Diebelius, diễn tả điều này như sau: “Ngay từ khởi đầu đã có lời giảng.” Các câu dẫn vào Tin Mừng của Máccô nói về việc ông Gioan rao giảng để chuẩn bị cho Chúa đến. Bài Tin Mừng hôm nay giới thiệu Đức Giêsu cho chúng ta, không qua tiểu sử của Người, mà qua chính lời của Người. “Ngay từ khởi đầu đã có lời giảng.”

Máccô giới thiệu Đức Giêsu không như một người hay làm phép lạ nhưng như một nhà giảng thuyết. Tác giả nhắc chúng ta đây không phải là thời điểm thuận tiện để bắt đầu công cuộc rao giảng. Quyền bính thế gian đã tống ngục ông Gioan và đã nói “Không” với triều đại của Thiên Chúa. Tuy vậy, sứ điệp của Thiên Chúa sẽ không bị khuất phục bởi bất cứ quyền lực nào của thế gian. Thay vào đó, quyền thống trị tối cao của Thiên Chúa đã đi vào trong lịch sử và đấy chính là lời mang đến Tin Mừng cho nhân loại.

Chúng ta có xu hướng muốn thêm thắt vài chi tiết vào câu chuyện Đức Giêsu gọi các môn đệ. Chúng ta dựa vào lối lý luận theo cách nghĩ thông thường của mình. Chúng ta biết rằng những thay đổi có ý nghĩa trong cuộc đời của mình thường đến sau thời gian dài cân nhắc và tham khảo ý kiến. Thậm chí, hầu hết chúng ta chỉ thay đổi cách dè chừng, mỗi lần một chút thận trọng mà thôi. Nó được thực hiện cách hoàn hảo và không ai có thể phê bình sự hợp lý của chúng ta. Thực tế, có nhiều người, bạn bè, người thân, người quen luôn sẵn sàng cho ta những lời khuyên trong quá trình thay đổi đó.

Máccô đã bỏ qua những chi tiết mang tính chuẩn bị lẽ ra phải có trong những quyết định của các môn đệ - nghĩa là giải thích tiến trình đi đến quyết định này. Người giảng thuyết cần phải tôn trọng phương thức của Máccô và không cố tìm cách để biến lời đáp trả của các môn đệ tiên khởi thêm “có lý” hơn. Máccô trình bày một câu chuyện ngắn gọn mà hấp dẫn: Đức Giêsu mời gọi – các môn đệ đi theo Người. Vậy chúng ta đã nắm được điểm cốt lõi. Đối với Máccô, làm môn đệ đòi buộc một sự đáp trả lời mời gọi của Đức Giêsu cách quyết liệt và tín thác. Dưới ánh sáng của trình thuật hôm nay, chúng ta, những người môn đệ của Người, được mời gọi hãy để lại phía sau lối sống cũ của mình và bắt đầu cuộc sống mới Đức Giêsu tặng ban và hãy bắt đầu ngay từ bây giờ!

Đây là một câu chuyện về thời gian. Trong Kinh Thánh, thời gian có thể là những gì chúng ta muốn có khi chúng ta hỏi “Mấy giờ rồi?” Ai đó nhìn vào đồng hồ hay điện thoại di động và trả lời chúng ta, “10 giờ 10.” (Vào thời Đức Giêsu, có lẽ người ta sẽ dựa vào vị trí của mặt trời). Nhưng đây không phải là ý niệm duy nhất về thời gian trong các câu chuyện trong Kinh Thánh. Có một thứ thời gian khác trong Sách Thánh. Thuật ngữ cho kiểu thời gian này là “kairos.” Khi mẹ bảo ta, “Đã đến giờ con phải dọn phòng nếu như con muốn ăn tối nay.” Hoặc khi bố bảo, “Tới lúc con phải dọn đi và kiếm việc làm rồi.” Như thế ta hiểu ra rằng – bây giờ là lúc phải hành động rồi!

Thuật ngữ thời gian “kairos” (thời điểm thích hợp) là một khoảnh khắc của ân sủng (thời Chúa thi ân), khi đó ta cần phải hành động. Tin Mừng theo thánh Máccô khởi đầu bằng việc rao giảng về kế hoạch của Thiên Chúa. Chúa đang hoạt động và mời gọi lời đáp trả từ con người. Đức Giêsu bắt đầu với công bố, “thời kỳ đã mãn.” Thời xưa đã qua rồi, giờ đây là thời đại mới với nhiều khả năng mở ra cho những ai biết đón nhận. Chính vì vậy mà cách diễn tả lời đáp trả của những người được gọi đầu tiên để theo Đức Giêsu của Máccô mới có ý nghĩa. Đức Giêsu gọi – đây là thời khắc Người giao phó (sứ mạng). Họ nghe và lập tức đáp trả. Vậy ai là người đạo diễn cho trình thuật này? Ai là người dẫn dắt cốt truyện? Chính là Thiên Chúa và chúng ta được mời gọi nhanh chân lên tàu kẻo ta sẽ bị lỡ mất thời khắc đầy ân sủng, chất chứa nhiều khả năng mới cho những ai đáp trả.

Bài đọc trích từ sách ông Giôna thật xứng hợp với bài Tin Mừng hôm nay. Thoạt đầu ông Giôna miễn cưỡng ra đi giảng cho người thành Ninivê (Chương 1-2). Chúng ta đã quen với câu chuyện ông Giôna trong bụng cá. Ông rơi vào tình cảnh đó là vì ông đã từ chối để trở nên một khí cụ cho lòng thương xót của Thiên Chúa đối với dân thành Ninivê, một dân bị khinh miệt vì họ là kẻ thù của người Do Thái. Thế nhưng Thiên Chúa luôn bền chí và Người đã đưa ông Giôna đến với dân thành Ninivê – với sự hỗ trợ của con cá khổng lồ!

Ông Giôna giảng và người dân đã đáp trả. Đâu là “thời điểm” ở thành Ninivê khi ông Giôna giảng? Đấy chính là thời khắc “kairos”, thời khắc ân sủng của Thiên Chúa, dân thành Ninivê đã nắm lấy và thay đổi cuộc sống của mình. Các môn đệ cũng vậy. Đức Giêsu đến, loan báo triều đại Thiên Chúa gần đến và các ngư phủ này đã đáp trả bằng cách bỏ lại phía sau họ lối sống cũ để đón nhận lời mời gọi của Đức Giêsu.

Tin Mừng Máccô là câu chuyện về Đức Giêsu. Nhưng đây cũng là câu chuyện con người đã đáp trả lại Người như thế nào, bắt đầu với những người được gọi đầu tiên. Câu chuyện bắt đầu tốt đẹp và họ đã đáp trả ngay khi được Người gọi, “Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Người sẽ dạy họ những gì Người làm: giảng dạy, chữa lành và xua trừ ma quỷ. Các môn đệ cũng học được rằng, theo Đức Giêsu, họ sẽ trải qua những giây phút khó khăn, nhưng Người cũng sẽ ở bên họ vào những lúc ấy – như lúc Người đã cứu họ khỏi cơn bão đáng sợ. (4: 35-41)

Khi câu chuyện Tin Mừng tiến triển, các môn đệ mới để lộ ra sự thiếu trung thành của mình với Đức Giêsu. Các ông hiểu sai các dấu lạ và lời giảng dạy của Người. Khi Người dạy các ông rằng theo Người sẽ phải chịu đau khổ và chết, các ông đã chống lại (8,30-33). Các ông tranh luận với nhau về thứ bậc và danh vọng (10,35-45). Sau khi dùng bữa cuối, một môn đệ thậm chí đã phản bội Người (14,10) đang khi Người lo buồn đau đớn trong vườn thì các ông khác lại say sưa ngủ. Khi Người bị bắt tất cả đều chạy chốn, ngay cả “tảng đá” Phêrô cũng chối Người. Đức Giêsu gọi những môn đệ đầu tiên và cùng với những “người học trò” này Người bắt đầu cộng đoàn mới của Người. Trình thuật Tin Mừng càng tiến triển cho thấy rõ một điều này: với những đặc điểm quá là con người, các ông sẽ không thể nào làm được gì bởi sức riêng của mình.

Khi chúng ta nghĩ đến sám hối chúng ta thường gán khái niệm này với sự buồn sầu vì tội lỗi của mình. Thế nhưng trong ngôn ngữ của Đức Giêsu sám hối tức là đổi hướng 180 độ, suy nghĩ lại Thiên Chúa là Đấng nào và Người hành động thế nào đối với chúng ta khi chúng ta ở trong tội. “Triều đại Thiên Chúa đã đến gần.” Trong Đức Giêsu, Thiên Chúa đã bước vào trong những thế giới của tách biệt và dửng dưng của chúng ta để mời gọi chúng ta hãy tin vào Đức Kitô. Tắt một lời, sám hối đòi hỏi chúng ta hoàn toàn thay đổi đường lối để sống đời của mình quy hướng về Thiên Chúa.

Lời kêu gọi các môn đệ minh họa sự sám hối và tin trong Tin Mừng nghĩa là gì. Tiên vàn, đấy không phải là chuyện chấp nhận giáo thuyết mà là sự chấp nhận gắn đời mình vào Đức Giêsu: làm những gì các môn đệ đã làm – trỗi dậy và theo Đức Giêsu đến tận Thập Giá. Đối với một số người, theo Đức Giêsu có nghĩa là từ bỏ cuộc sống hiện tại của họ và làm sự thay đổi hoàn toàn. Với những người khác, theo Đức Giêsu có nghĩa là vẫn ở lại trong những thế giới của họ cùng với các cấu trúc của nó nhưng sống với một ý thức không bám víu và sẵn lòng thay đổi khi cần thiết. Một lời mời gọi hoán cải còn có nghĩa giúp cho sự thay đổi trở nên dễ dàng hơn trong các cơ cấu bất công và cách thức mà thế giới của chúng ta đang tồn tại.

Chuyển ngữ: Anh Em Học Viện Đa Minh Gò Vấp

3rd SUNDAY (B) -
Jonah 3: 1-5, 10; Psalm 25; I Cor 7: 29-31; Mark 1: 14-20

We have just passed through the Christmas and Epiphany seasons and have heard the narratives of Jesus’ birth and manifestations to the shepherds and the magi. These stories come to us from Matthew and Luke’s gospels. Today we begin a sequential reading from Mark. His gospel will be our focus through much of this liturgical year.

Unlike Matthew and Luke, Mark doesn’t open with stories of Jesus’ early beginnings, but with the preachings. The German scripture scholar, Martin Diebelius, puts it this way, "In the beginning was the preaching." Mark’s introductory verses (1:1-8) are about John the Baptist’s preparatory preaching. Today’s gospel presents Jesus to us, not through biographical material, but through his words. "In the beginning was the preaching."

Mark introduces Jesus not as a miracle worker, but as a preacher. He reminds us that it was not the most comfortable time to begin preaching. The worldly powers had arrested John and had said "No" to God’s reign. But still, God’s message will not be overcome by any worldly power. Instead, God’s sovereign rule is breaking into our history and it is a word of good news for humanity.

We tend to want to flesh out the story of the call of the disciples. We base our reasoning on what would make common sense from our perspective. We know that significant changes in our lives often come after long deliberation and consultation. Even then, most of us make changes only tentatively, a few cautious steps at a time. That makes perfect sense to us and no one would fault our reasoning. In fact, there are plenty of people, friends, family and acquaintances, who are more than ready to offer us advice along the way.

Mark leaves out any preparatory details that may have gone into the disciples’ decision -making process. The preacher needs to respect Mark’s method and not try to make the first disciples’ responses more "reasonable." Mark presents a crisp, breath-taking story: Jesus invites – the disciples follow. We get the point. For Mark, discipleship requires a decisive and trusting response to Jesus. In the light of today’s telling: we disciples are called to leave our former life behind and take up the new life Jesus offers. And to do it now!

It is a story about time. In the Bible time could be what we mean when we ask, "What time is it?" Someone looks at their watch, or cell phone and tells us, "It’s 10:10 AM." (In Jesus’ time they might have gazed up at the location of the sun.) But that’s not the only notion of time in biblical stories. There is another time in the scriptures. The word for this notion of time is "kairos." When our mothers told us, "It’s about time you cleaned up your room if you want supper tonight." Or, when our father said, "It’s time you moved out and got a job." We got the point – now was the time to act!

Kairos time is a graced moment, when action is required. Mark’s gospel begins with preachings about what God is up to. God is acting and calling for a response. Jesus begins by announcing, "This is the time of fulfillment." Is not any old time; it is a new time charged with possibilities for those who respond. Thus, Mark’s description of the response by those first called to follow Jesus makes sense. Jesus calls – it is a charged moment. They hear and respond immediately. Who is the director of this narrative? Who is guiding the plot? God is and we are invited to get on board quickly lest we miss the grace-filled moment that is overflowing with new possibilities for those who respond.

The Jonah reading is an appropriate partner to today’s gospel. At first Jonah was reluctant to go to preach to the Ninevites (chapters 1-2). We know the story of Jonah in the belly of the big fish. He got into that situation because he refused to be an instrument of God’s mercy to the hated Ninevites, the enemies of the Israelites. But God is persistent and got Jonah to the Ninevites – with the help of the big fish!

Jonah preaches, the people respond. What "time" was it in Nineveh when Jonah preached? It was "kairos time," a moment of God’s grace, the Ninevites seized on it and changed their lives. The disciples did the same. Jesus came, proclaimed the nearness of God’s reign and the fishermen responded by leaving their old lives behind to heed Jesus’ call.

Mark’s gospel is the story of Jesus. But it is also the story of how people responded to him, starting with the first-called. The story begins well and they respond immediately to his invitation, "Come after me and I will make you fishers of [people]." He will teach them to do what he does: teach, heal and cast out demons. The disciples will also learn that following Jesus will have its difficult moments, but he will be with them at those times as well – as when he rescued them from the threatening storm (8: 45-52).

As the gospel develops the disciples will reveal breaches in their loyalty to Jesus. They misunderstand his miracles and teaching. When he teaches them that following him will mean suffering and death, they resist (8:30-33). They will argue among themselves about rank and prestige (10: 35-45). After sharing his last meal with them one disciple will even betray him (14:10) while others doze off during his agony in the garden. At his arrest they will all flee, even "the rock," Peter, will deny him. Jesus calls his first disciples, and with these "learners" begins his new community. It’s clear as the narrative proceeds that, with their all-too human traits, they will not be able to achieve anything on their own.

When we think of repentance we usually associate the notion with sorrow for sins. But in Jesus’ language it means to make a 180° change of direction. It means to rethink our notion of who God is and how God acts towards us in the light of our sins. "The kingdom of God is at hand." In Jesus, God is breaking into our worlds of isolation and indifference and calling us to faith in Christ. In sum, repentance asks that we make a complete turnaround in our lives towards God.

The call of the disciples illustrates what repentance and belief in the gospel mean. Is not first of all about acceptance of doctrine, but an acceptance of an attachment to Jesus: to do what the disciples did – get up and go with Jesus all the way to the cross. For some, following Jesus has meant leaving their present life to make a complete change. For others, it means remaining in their worlds with its structures, but living in it with a sense of detachment and a willingness to change what needs changing. A call to repent could mean to help facilitate a change in the unjust structures and ways of our world.

 

CN 3 Thường niên B – 22-01- 2012
Jonah 3: 1-5, 10;  Psalm 25;  I Cor 7: 29-31; 
Mc 1: 14-20
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃ̉Y THEO TA

Anh chị em thân mến,
Nếu anh chị em muốn tìm tính khôi hài trong Kinh Thánh hãy đọc sách Giô-na. Hôm nay sách thánh trình bày câu chuyện hài của ngôn sứ Giô-na. Ngôn sứ này được xem như là ngôn sứ hạng nhất. Thiên Chúa giao việc cho ngôn sứ và ông đã thực hiện ngay. Ông đi rao giảng cho dân thành Ni-ni-vê, họ liền ăn năn hối cải, và như thế là ngôn sứ đã hoàn thành được công việc mà Chúa đã giao. Thế là hết chuyện. Nhưng không phải vậy. Câu chuyện vui được thể hiện chung quanh công tác của ngôn sứ, nhờ đó chúng ta có thể thấy được lòng thương xót của Chúa.
 
Sách Giô-na rất đặc biệt. Không như những sách của các ngôn sứ khác, nó không chứa các lời giảng của ông. Thay vào đó, nó lại trình bày ơn Chúa mời gọi ông và ông đã đáp lại như thế nào. Khởi đầu, ông Giô-na đã từ chối lời Chúa, không đi giảng cho dân Assyria ở thành Ni-ni-vê. Người Assyria là kẻ đô hộ, cai trị, và bị dân địa phương thù ghét. Ông Giô-na không muốn dính líu gì với những người Assyria đó. Giô-na biết là nếu ông rao giảng cho họ thì họ sẽ hưởng được ơn tha thứ của Chúa, mà Giô-na lại không thể chấp nhận điều này. Vì vậy Giô-na chạy xuống tàu đi trốn. Chúng ta biết là tàu bị sóng gió và ông ta bị ném xuống biển và bị cá nuốt. Ba ngày sau " ĐỨC CHÚA bảo con cá, nó liền mửa ông Giô-na ra trên đất liền."(2:11). Đó là cách mà Giô-na đến thành Ni-ni-vê. Đoạn sách thánh đọc hôm nay là lần thứ hai Chúa bảo Giô-na đi giảng cho dân Ni-ni-vê. (Bài đọc bỏ đoạn "Lời Đức Chúa đến với Giô-na LẦN THỨ HAI")

Thiên Chúa chỉ làm những gì mà Ngài muốn: Ngài muốn cho dân chúng khắp mọi nơi biết lòng thương xót của Ngài, cho người tốt cũng như người xấu, những người không muốn nghe lời Ngài. Những người Assyria xấu ở Ni-ni-vê có làm gì đâu để được hưởng lòng thương xót của Chúa? Họ chẳng làm gì cả. Và đây chính là câu chuyện về lòng nhân từ của Thiên Chúa. Nó không dựa vào việc chúng ta có đáng được hay không. Nếu chúng ta đáng được hưởng thì không còn lòng thương xót Chúa nữa.
 
Dân thành Ni-ni-vê nghe lời rao giảng của Giô-na, và họ đã ăn năn hối cải. Nhưng không phải chỉ có họ mới ăn năn thôi. Mà chính Chúa cũng ăn năn nữa. Thật là chuyện lạ đối với chúng ta! Nhưng trong Cựu Ước Thiên Chúa ăn năn gấp 2 lần con người. ‘’ĐỨC CHÚA hối hận vì đã làm ra con người trên mặt đất’’, rồi Ngài gây nên lụt Đại hồng thủy (St 6:6). Nhưng có nhiều lần Chúa hối hận và không trừng phạt như trong đoạn sách thánh đọc hôm nay. Thánh Kinh cho thấy dân Do Thái, cầu xin Thiên Chúa hồi tâm, thay lòng, để họ không bị trừng phat. Ngôn sứ Giô-na biết là nếu ông rao giảng cho dân thành Ni-ni-vê thì họ sẽ ăn năn hối cải, và Thiên Chúa cũng vậy. Ông nói với Chúa "....Thật vậy, con biết rằng Ngài là Thiên Chúa từ bi nhân hậu, chậm giận và giàu tình thương, và hối tiếc vì đã giáng họa."(4:2)

Giô-na biết là Thiên Chúa sẵn sàng khoan dung hơn là kéo dài cơn giận để giáng phạt, và ông ta lại muốn dân Ni-ni-ve bị phạt vì những điều ác họ đã làm đối với dân Israël. Tổ phụ dân Do Thái đã viết để lại câu chuyện về lòng khoan dung của Thiên Chúa mà họ không hiểu được. Họ muốn nhắc nhớ con cháu là nếu họ mắc lỗi với Thiên Chúa (và họ đã nhiều lần mắc phải!), nhưng biết ăn năn hối cải, Thiên Chúa sẽ thương xót họ. Chính Thiên Chúa cũng hối hận và không trừng phạt họ. Đó là điều Thiên Chúa đã làm đối với dân thành Ni-ni-vê, và Ngài cũng đã làm đối với chúng ta mỗi khi chúng ta ăn ăn hối cải trở lại xin Thiên Chúa thương xót chúng ta.
 
Thánh Phaolô tỏ vẻ dể dãi đối với vấn đề hôn nhân, anh chị em nghĩ sao?" "Vậy từ nay những người có vợ hãy sống như không có". Chúng ta cần phải hiểu ý thư thánh Phaolô theo thời gian lúc đó. Những Kitô hữu đầu tiên tin rằng, họ đang sống gần ngày tận thế, và Chúa Giêsu sắp trở lại khải hoàn. Với ý nghĩ như vậy, nên thánh Phaolô nhấn mạnh đến việc phục vụ Thiên Chúa ngay lúc bấy giờ và hãy để những chuyện xác thịt thế gian qua một bên. Rồi từ ngày đó đến nay, trải qua nhiều thế hệ, vấn đề ngày tận thế phai nhạt dần. Nhưng chúng ta vẫn phải lưu ý đến tư tưởng của Thánh Phaolô thời đó, là Chúa Kitô sẽ trở lại ngay, và chúng ta nên nghĩ đến ý định là phải phục vụ Thiên Chúa trước tiên, bất kể ơn gọi đến với chúng ta ở đâu
 
"Thời gian chẳng còn bao lâu..." diễn tả thật hợp với Phúc âm thánh Mác-cô. Chúa Giêsu vừa chịu phép rửa ở sông Giô-đăn (1:9-11), vừa bị cám dỗ trong sa mạc (1:12-13). Bây giờ thánh Mác-cô nhắc đến việc Chúa Giêsu đi giảng ở Galilê. Chúa Giêsu tiếp tục công việc của Ngài. Và Phúc âm của thánh Mác-cô rất ngắn gọn, cho thấy dường như Chúa Giêsu không có nhiều thời gian. Ngài lo đến việc đi Jerusalem nên đã tuyển chọn những môn đệ đi theo ngài, nghĩa là vác thánh giá đi theo Ngài lên nơi chịu nạn. Phúc âm thánh Mác-cô là lời mời gọi chúng ta đi theo Chúa Giêsu với hy vọng vì " nước trời đã đến".

Dân Do Thái đã bao nhiêu lần bị đô hộ, và họ đang trông đợi Thiên Chúa đến với họ để lập nên một quốc gia mới. Bây giờ họ mong điều đó được thực hiện nơi Chúa Giêsu. Nhưng Chúa Giêsu rao giảng,  mời gọi dân chúng không nên đặt hy vọng vào những giá trị trần thế. Chúa Giêsu khuyên họ nên chấp nhận lề luật của Thiên Chúa trong cuộc sống. Điều thứ nhất chứng tỏ quyền lực của Thiên Chúa đã đến chính là lòng thương xót, sự tha thứ, và một đời sống mới theo đời sống của Chúa Giêsu trong tình thương và trong phục vụ.
 
Thánh Mác-cô nhanh chóng tiếp nối Phúc âm bằng lời Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ đầu tiên. Trong các Phúc âm khác thì chuyện Chúa Giêsu gọi các môn đệ kéo dài. Nhưng Mác-cô viết ngắn gọn bằng cách chỉ cho biết là Chúa Giêsu gọi họ, và các ông đang đánh cá liền bỏ thuyền và lưới đi theo Ngài. Thật sự các môn đệ tin cậy  vào Chúa Giêsu một cách mau lẹ mà không do dự.
 
Hiện nay, nền kinh tế thế giới đang suy sụp. Có rất nhiều lý do cho việc suy sụp này. Không ít kẻ gian lận, lừa bịp làm nhiều người mất việc làm, mất rất nhiều tiền bạc họ đã dành dụm. Bởi thế, khi nói đến sự tin tưởng, và giao tương lai sự sống của mình cho người khác, chúng ta cảm thấy ngại ngùng. Chúng ta muốn tìm hiểu sự thật trước đã. Tôi phải hy sinh những gì? Họ có cam đoan gì không? Tôi sẽ được những lợi tức gì? Họ có thể cho tôi biết là chắc chắn tôi sẽ không bị hao mất gì không? Đây là những câu hỏi tôi muốn được trả lời trước khi tôi gặp người vừa ngang qua như Chúa Giêsu vừa gọi tôi  "hãy theo thầy ... ‘’

Theo Phúc âm này thì những người đi theo Chúa Giêsu sẽ xem xét những việc Ngài làm, những lời Ngài nói. Chúa Giêsu sẽ hứa với chúng ta những thành quả mỹ mãn, lợi tức dồi dào và một cuộc sống an toàn. Không thật vậy đâu. Những người nghe lời Chúa Giêsu mời gọi đi theo Ngài sẽ phải bỏ mình, sẽ mất mọi thứ để được đi theo Ngài.

Chúa Giêsu không để mất nhiều thì giờ. Ngài chịu phép rửa, chịu cám dỗ rồi đi mời gọi các môn đệ. Các ông gặp Ngài một cách bất ngờ, và chính Ngài đưa ngay việc làm cho các ông. Đối với chúng ta, điều gì khiến chúng ta mãn nguyện? Chúa Giêsu đã mời gọi các môn đệ và chúng ta. Ngài chỉ muốn chúng ta đặt hết niềm tin vào Ngài. Chúa Giêsu đưa chúng ta đến gần Thiên Chúa :"Nước trời đã đến". Nếu chúng ta trả lời "vâng" và chúng ta tin cậy vào Chúa Giêsu thì chúng ta hãy bỏ những gì đã làm chúng ta xao lãng. Và chúng ta đáp lại lời mời gọi của Ngài để "ăn năn và tin cậy" và phó dâng mọi sự cho Ngài.
 
Thánh Mác-cô đã đánh trúng vào tâm hồn chúng ta. Chúng ta biết là phải quyết định mau lẹ để theo Chúa Giêsu. Chúng ta đã nghe Ngài nói "hãy theo Thầy" từng ngày trong cuộc sống. Chúng ta phải chọn lựa. Vậy mỗi khi nghe lời Chúa gọi, chúng ta có quên đi không? Chúng ta có muốn giúp đỡ người đang cần chúng ta không? Chúng ta có giúp người nghèo nhiều hơn là sắm sửa cho chúng ta không? Chúng ta có nhận thấy được những bất công hay lầm lỡ của chúng ta? Trong tất cả những trường hợp này và biết bao những trường hợp khác,  chúng ta đều nghe một lời mời gọi mà Chúa Giêsu đã nói với các ông đánh cá, và cũng như các ông, chúng ta đã bỏ hết mọi sự để theo Ngài chưa. 

Lm.  Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP


3rdIN ORDINARY TIME B-January22, 2012
Jonah 3: 1-5, 10;  Psalm 25;  I Cor 7: 29-31; 
Mark 1: 14-20
By Jude Siciliano, OP

Dear Preachers:
If you ever doubted a sense of humor in the bible, read the Book of Jonah. Today’s selection seems to paint a rosy picture of the prophet. Jonah sounds like your "A-number-one prophet" – God gives him a charge and the he immediately sets off to fulfill it. He preaches to the citizens of Nineveh, they repent and the prophet is a success in his mission – end of story. Not so fast. There’s a more human and humorous twist to the tale and there’s an opportunity to apply the story to ourselves – and thus experience its grace.

The Book of Jonah is unusual. Unlike the other prophetic books, it doesn’t contain the prophet’s preaching. Instead, it is about his call and response to God’s will. In the beginning of the book Jonah refuses God’s commission to preach to the Assyrians in Nineveh. The Assyrians were hated conquerors and Jonah wanted nothing to do with them. He realized that through his preaching God was offering them a chance for mercy and this was incomprehensible to him. So, Jonah fled by boat and we know what happened: there was a storm at sea, he was cast overboard, swallowed by a great fish and three days later, "...the Lord commanded the fish to spew Jonah upon the shore" (2:11). That’s how the prophet found himself near Nineveh. In today’s passage God again charges Jonah to preach to its citizens. (Our lectionary selection leaves out a phrase in the first verse, "The word of the Lord came to Jonah a SECOND TIME.")
God wants what God wants: to extend mercy to all people, those we consider good, as well as those we reject as unworthy and bad. What had the wicked Assyrians in Nineveh done to earn God’s offer of forgiveness? Nothing. Once again we have a story of grace. It is not based on merit, if it were, it wouldn’t be grace.

The Ninevites heard Jonah’s message and repented. But they weren’t the only ones – God repented too! How unusual does that sound to our ears?! But in the Old Testament God repents twice as often as humans do. God repents making humans and then causes the flood (Gen 6: 6). But far more common is when God relents and doesn’t punish – as we see in today’s passage. In the Hebrew scriptures people pray for God to repent; for God to have a change of heart so that they don’t receive the punishment they know they deserve. Jonah knew if he preached to the Ninevites and they repented, God would too. He tells God, "I knew that you are a gracious and merciful God, slow to anger, rich in clemency, loathe to punish" (4:2).

Jonah knew his God was more prone to forgive than to hold a grudge and punish and he would have preferred that the Ninevites receive punishment for all their cruelties toward the Israelites. Still, our Jewish ancestors kept this record of God’s unexplainable mercy. They needed it to remind themselves that when they transgressed God’s ways and they certainly had a long record of doing that (!), if they repented, God would take them back – God would also repent and not punish them. After all, that’s what God did for the Ninevites, and does for us too, whenever we turn to God for mercy.

St. Paul sounds a bit cavalier about marriage, don’t you think? "From now on, let those having wives act as not having them." But we have to hear him in context. The first Christians believed that they were living in the last days; the world was soon to end and Jesus would return. So, with that sense of urgency, he stressed the importance of serving the Lord and putting all other worldly issues aside. Many, many generations have passed and Paul’s sense of urgency seems quaint to us. So much time has elapsed since Paul wrote, still we could reflect on his sense of the immediacy of Christ’s return and catch from him the importance he places on the priority of serving the Lord, in whatever our state of life.

"Moving right along"...this expression seems to fit Mark’s gospel. Jesus was just baptized in the Jordan (1: 9-11) and tempted in the desert (1:12-13). Mark’s description of these events is terse and to the point. Now Mark moves on immediately to Jesus’ preaching in Galilee. Jesus is on the move and Mark’s narrative is breathless, as if Jesus were hurrying; impatient to get to Jerusalem. As we shall see, those Jesus invites to follow him are told that he and they are going to Jerusalem; to accept his call to discipleship means picking up the cross and following him to his place of suffering. Mark’s gospel will be an invitation to follow Jesus and to have hope, "the kingdom is at hand."

The Jewish people had suffered under many oppressors, as they waited for God to finally come and begin a new kingdom. Now, with Jesus, their hopes were being fulfilled. Through Jesus’ preaching people were being invited to turn away from false securities and misplaced loyalties. Jesus urged them to accept God’s rule in their lives. The first manifestation of God’s nearness and power was the offer of forgiveness and a possibility of living a new way of life which Jesus would demonstrate in his own life of service and love.

Mark continues the tale as he succinctly moves on to Jesus’ call of his disciples. The other evangelists spend more time on the call and response of the first disciples. Mark doesn’t. Without filling in details he gives us a stark and dramatic narrative: Jesus offers a simple invitation and the fishermen drop everything to follow him. Such trust! Such spontaneity! Such risk!

The financial world is crumbling around us. There are many complex reasons for this collapse, but there hasn’t been a lack of dishonest and deceitful people who have lured many into risky investments and then defrauded them of their life’s savings. So, when we speak of trust and throwing one’s life and future into the hands of someone else, we get cautious and nervous. We want to check things out first – hedge our bets. What kind of sacrifice are you asking of me? What guarantees are you offering? Where is the profit in it for me? Can you assure me I won’t lose everything? These are just some of the questions I would want to ask before throwing my lot in with the passerby Jesus who says, "Come after me...."

Those who follow Jesus in this gospel will learn from his actions and words what accepting the invitation to discipleship entails. He will not promise them great success, vast profits and an affluent lifestyle. Quite the opposite. Those who respond to his invitation will be asked to deny themselves and, even in loss, to keep on following Jesus.

Jesus isn’t wasting much time as he sets out and calls his first followers. They must see in him a rare opportunity, that he is ushering in "the time of fulfillment." What satisfies the deepest parts of ourselves and completes us? In other words, what fills us up? Jesus is offering his disciples and us, an opportunity to see that in him, lie all our hopes. In Jesus, God has drawn close to us: "the kingdom of heaven is at hand." If we say "yes," to his invitation and trust him, then we turn from what has diverted our attentions and respond to Jesus’ invitation to "repent and believe" – and again we throw our lot in with him.

Mark touches a familiar chord in us. We know what it is like to have to make a quick decision in favor of following Christ. We hear his invitation "Come follow me," each day as life presents us with choices. Shall we forgive when asked? Shall we help someone in need? Shall we buy less for ourselves and give more to the poor? Shall we see the injustice or turn a blind eye? In these, and so many other occasions, we hear the same invitation Jesus made to those fishermen and like them, we put other considerations aside to follow him. 

Fr, Jude Siciliano, OP

Lm Jude Siciliano OP 2012

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)