Suy niệm của Lm Jude Siciliano, OP

+

CHÚA NHẬT XV TN – B – 15-07-2012
Amốt 7: 12-15; T.vịnh 85: 9-14; Êphêsô 1: 3-14; Maccô 6: 7-13
Jude Siciliano, OP

CHÚNG TA HẢY LÀM NGÔN SỨ CHO CHÚA MỌI NƠI MỌI LÚC

Có nghệ thuật để viết sơ yếu lý lịch của chính mình để xin việc hay để xin thăng chức. nhiều sách, nhiều bài trên vi tính hướng dẫn, và có thể thuê người giúp mình viết một lý lịch rất hay về trình đó học vấn và kinh nghiệm của mình.  "Hãy để chúng tôi giúp bạn bước đi tốt đẹp". Đây là câu quảng cáo của người làm nghề tư vấn, họ sẽ giúp chúng ta cách viết một lý lịch thật hay và đúng. Cuối cùng, người chủ tương lai sẽ là người chọn lựa sau cùng về người xin việc.

Vậy thì tại sao Thiên Chúa lại không chọn lựa kỷ càng mỗi khi Thiên Chúa gọi một người nào làm ngôn sứ? Thiên Chúa tìm ở những nơi tầm thường để tìm người "xứng đáng" để làm việc rất quan trọng là nói lên lời của Thiên Chúa cho một số thính giả bình dân. Các ngôn sứ cũng đã thú nhận chính họ là những người tầm thường, ít nữa là đến lúc Thiên Chúa gọi họ.

Ngôn sứ Amos rao giảng trong vương quốc miền bắc Do Thái, nơi Đền Bethel, nơi vua miền bắc đang sống. Vương quốc miền bắc đang sống thời thịnh vượng, thì tại sao Thiên Chúa lại gởi ngôn sứ đến với họ?  Vì trong xã hội thời đó những người nghèo đói bị bỏ bê, và đời sống đạo chỉ toàn những nghi thức bên ngoài rình rang trống rỗng, hơn là những phụng vụ chân thành.

Ngôn sứ Amos lên tiếng chống đối sự vô cảm và trống rỗng trong phụng vụ, và Thầy cả thượng tế của Bethel là Amasya phản đối lại lời Amos:  "Hãy im đi, nếu biết nhìn xa; hãy trở về Giuda". Nói cách khác là:  "hãy thoát thân về miền nam và làm tiên tri ở đó, hãy biến đi khỏi miền này". Amasya là thượng tế và có quyền uy, học thức đủ để chống đối lại Amos như người ta nghĩ.

Nhưng Thiên Chúa đã phô diễn một hình ảnh trái nghịch về Amos, ông ta tự thú nhận:  "tôi không phải là ngôn sứ, hay thuộc nhóm ngôn sứ. Trái lại, tôi làm nghề chăn nuôi gia súc và trồng sung". Thiên Chúa chọn một nông dân nghèo để đến một nơi tôn giáo phồn thịnh, lên tiếng kêu gọi vua, các lãnh đạo tôn giáo và dân chúng hãy hối cải.

Nếu Thiên Chúa chọn người không xứng đáng để thi hành sứ vụ của Ngài, thì khi họ thi hành sứ mệnh; Thiên Chúa đã nâng đỡ họ. Và chính Thiên Chúa đã hành động trong họ, vì không một người phàm nào có thể tự họ hành xử những việc theo ý Thiên Chúa được.

Trong thế giới chúng ta hiện nay, có một số ngôn sứ quyền uy. Họ là những người thường, nhưng họ đã được Thiên Chúa chọn để thi hành sứ vụ của Ngài. Như: Nelson Mandela ở Nam Phi, Mẹ Teresa, Ông Martin Luther King Jr., bà Dorothy Day ở Mỹ và nhiều người khác nữa trong giới lãnh đạo tôn giáo, những nghệ sĩ, và những người trong giới chính trị.

Nhưng tại sao ta lại giới hạn những người đó trong các tiêu đề của báo chí? Chúng ta hãy thử nhớ đến những tiếng nói tiên tri trong cuộc sống chúng ta như: cha mẹ, ông bà, bà con, bạn hữu, thầy cô giáo, và ngay cả những người hay chỉ trích chúng ta. Những người đó đã có lần lên tiếng với chúng ta trong những lúc quan trọng, và đã giúp chúng ta thay đổi thái độ ngay bây giờ và trong tương lai. Những người này có thể là những người không có học về đức tin. Họ cũng có thể là một đứa trẻ hay một học sinh. Nhưng họ đã giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn, trong thái độ thờ ơ lãnh đạm của chúng ta đối với những nhu cầu của kẻ khác.

Những người nầy nhắc nhở chúng ta hằng ngày, cũng như ngôn sứ Amos và các ngôn sứ khác, là Thiên Chúa thường gọi những người tầm thường để nói lên lời thách đố và để loan báo ân sũng. Chúng ta cũng nên nghĩ đến thân phận "tầm thường" của mình, những người được Thiên Chúa gọi để phát ngôn và hành động như là sứ giả của Thiên Chúa cho mọi người chung quanh. Ngoại trừ chúng ta tự đặt mình ra khỏi việc quan trọng như chính ông Amos đã tự thú nhận "Đức Chúa đã đem tôi đi, và đã phán bảo tôi: “hãy đi tuyên sấm cho dân Ta..." Thiên Chúa chọn những người như chúng ta để thi hành những việc đặc biệt. Qua phép rửa tội, mọi người trong chúng ta đã được mời gọi làm ngôn sứ.

Bài trích thơ gởi giáo hữu Êphêsô hôm nay là một bài hơi lạ. Không phải Thiên Chúa từ thuở đời đời đã quyết định cho chúng ta, và chúng ta không có quyền lựa chọn. Trái lại, Ngài đã mời gọi chúng ta  biết Chúa Giêsu Kitô, và mầu nhiệm cứu rỗi ban cho chúng ta qua chính Chúa Giêsu Kitô. Thánh Phaolô bảo chúng ta biết là chúng ta đã được Thiên Chúa chọn để trở nên tinh tuyển thánh thiện, để thông hiệp tình yêu thương của Thiên Chúa ban cho chúng ta qua Đức Giêsu Kitô. Chúng ta được gọi để hiểu biết ân sũng của Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta, để chấp nhận ân sũng đó, và để sống ân sũng đó, trong lời nói và hành động, nghĩa là để trở nên ngôn sứ của Thiên Chúa đối với tất cả mọi người.

Trong bài phúc âm đọc ngày chúa nhật tuần trước, Macco nhấn mạnh việc Chúa Giêsu bị những người ở quê hương Ngài bắt bớ rẻ rúng. Đáp lại sự bắt bớ đó Chúa Giêsu nói:  "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi"  .(Như tục ngữ ta có câu "bụt chùa nhà không thiêng"). Tuần nầy phúc âm nói Chúa Giêsu gọi 12 môn đệ đi làm ngôn sứ.

Bài phúc âm hôm nay tiếp theo bài phúc âm đọc chúa nhật tuần trước. Macco chủ trọng việc Chúa Giêsu đã bị bắt bớ, thì bây giờ các môn đệ cũng như Ngài sẽ bị bắt bớ rẻ rúng. Chúa Giêsu nghĩ là các ông sẽ bị phản đối, và khi các ông bị rẻ rúng thì các ông nên "...ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ ..." Nói cách khác là, chúng ta không nên ngạc nhiên khi chúng ta lên tiếng và hành động vì danh Chúa Giêsu và bị phản đối. Chúa Giêsu nghĩ là điều đó sẽ xảy ra.

Việc gọi các môn đệ ra đi giảng đạo không ngừng lại ở đó hay ở trong những trang cuối cùng của 4 phúc âm. Chúng ta cũng vậy, chúng ta đã được gọi để đi báo tin nước Trời của Thiên Chúa, để lên tiếng và hành động theo Thần Khí Chúa Giêsu. Chúa Giêsu chỉ thị cho các môn đệ không được mang gì đi đường "không được mang theo lương thực, bao bị, tiền giắt lưng. Nhưng được cầm cây gậy, và đi dép". Chỉ thị đó tách tôi ra khỏi việc đó vì tôi đem theo bánh mì sandwich và báo để đọc trên máy bay, và mang theo sách, giày dép, áo khoác v.v...trong vali. Tuy vậy, tôi vẫn hiểu ý của Chúa Giêsu.

Sau nầy việc tôi mang theo máy vi tính, và vài thứ khác có làm tôi xao lãng việc tôi được sai đi hay không? Tôi làm thế nào kể chuyện Chúa Giêsu với thế giới qua lời nói và gương mẫu? Tôi phải để lại những thứ gì, hay tôi phải thay đổi thế nào trong đời sống hàng ngày, để tôi có thể làm chứng nhân thật sự cho Chúa Giêsu?  Thật ra là lối sống của tôi có nghịch với danh hiệu "Kitô hữu" hay không? Đó là những câu hỏi riêng của tôi. Còn nhiều câu hỏi khác rộng lớn hơn mà tôi cần nghĩ đến. Trong xã hội chúng ta có biết bao là "ma quỷ" mà chúng ta cần trừ diệt. Chúng ta hãy nghĩ đến những thứ ma quỷ như: nghiện quyền uy, bạc tiền, tà dâm, ma túy, vật chất, huỷ hoại môi trường, buôn lậu v.v... và bao thứ ma quỷ khác đang chiếm đoạt chúng ta càng ngày càng nhiều. Chúng ta chống lại những thứ ma quỷ đó. Nhưng, chính phủ chúng ta lại cắt đứt những chương trình giúp đỡ người nghèo, bệnh nhân, việc giáo dục, những người cô đơn nuôi con, việc bảo vệ môi trường v.v...

Lịch sử giáo hội cũng cho chúng ta biết là giáo hội không tránh khỏi việc "ma quỷ". Như tham nhũng, làm việc tà dâm, tham quyền uy, kết nghĩa với những chính trị gia tha hóa, dùng tri thức đàn áp kẻ khác, bỏ bê những người nghèo khổ, che đậy cho những người lợi dụng tình dục v.v....

Chúa Giêsu gọi chúng ta làm ngôn sứ để kêu gọi thế gian ăn năn hối cải ngay trong nơi chúng ta đang sống, và trong thế giới rộng lớn hơn mà chúng ta là thành phần. Chúa Giêsu muốn chúng ta cải hoá để diệt trừ những ma quỷ làm hại chúng ta và những người khác. Hôm nay chúng ta hợp nhau để lãnh lương thực Ngôi Lời và phép Thánh Thể để chúng ta thêm năng lực làm ngôn sứ trong thế gian mà Chúa Giêsu giao phó cho chúng ta.

Đô. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên,OP

15th SUNDAY (B) - July 15, 2012
Amos 7: 12-15; Psalm 85: 9-14; Ephesians 1: 3-14;
Mark 6: 7-13
By: Jude Siciliano, OP

There is an art to writing a CV in order to get a job or a higher position in our careers. There are books, websites and coaches we can hire to get help putting the best spin on our educational and work experience. "Let us help you put your best foot forward" – might be an appropriate ad for counselors who promise to help us organize our curriculum vitae. After all, prospective bosses can be pretty choosy when they read over our cover letter and CV for a job opening.

So, how come God isn’t so fussy when God calls people forward to be a prophet? God goes looking in some rather ordinary places to find "suitable" candidates for the all-important role of speaking for God to an often-resistant audience. The prophets themselves admit to being pretty ordinary – at least until God called them.

The prophet Amos preached in the northern kingdom at the King’s own temple at Bethel. The northern kingdom was enjoying prosperous times, so why did God need to choose and send a messenger to them? Because, while some had a lot, the needy were neglected and religious practices had been reduced to empty ritual – more pomp than sincere worship.

Amos railed against the excesses of society and the emptiness of religious practices. The high priest at Bethel was Amaziah and today we hear his reaction to Amos’ preaching, "Off with you, visionary and flee to the land of Judah!" In other words, "Go south and try prophesying there, just get out of here!" Amaziah was the high priest, he had prestige and religious authority on his side. Amos must have been pretty prestigious and educated to go up against him – at least one would think so.

But God must have misplaced Amos’ CV because, by the prophet’s own admission, "I was no prophet… I was a shepherd and a dresser of sycamores." God chose a farmhand to go to a prominent religious center to preach a message of reform to its people, prominent religious leaders and king.

If God chooses the most unlikely people to accomplish God’s purposes and to speak God’s word then, when they fulfill their role, it is clear that God must have been backing them up. God must have been at work, not any mere human instrument on his or her own.

There are some powerful prophets in our time, people from ordinary backgrounds, but obviously chosen by God to accomplish God’s intentions: Nelson Mandela, Mother Teresa, Martin Luther King Jr., Dorothy Day – plus, great church leaders, artists and political voices.

But why limit prophets to the headlines? Recall the prophetic voices in our own lives: the parents, grandparents, relatives, friends, teachers and even our critics, who addressed a word to us at a crucial moment and changed our present and future path. These were probably people without much formal faith education, perhaps even a child or a student. But they opened our eyes to the superficial character of our ways, or our social indifference to the needs of others.

These everyday people remind us that, like Amos and numerous other prophets, God frequently calls ordinary people to speak a word of challenge and grace. Let’s not forget to include ourselves in the category of "ordinary people" – people also called to speak and act as God’s emissaries to the world – lest we exclude ourselves from the important work Amos describes of himself, "The Lord took me… and said to me, ‘Go to prophesy to my people….’" God chooses people like us to fulfill special tasks. Each of us, through our baptism, have been called to be a prophetic person.

The Ephesians selection today is a confounding text. It does not mean that God has programmed us from all eternity, leaving us no choice. Rather, we have been called by God to know Jesus Christ and the mystery of salvation available to us through him. We have, Paul tells us, been chosen to holiness and to experience the fullness of God’s love given to us through Christ. Coming to know the grace God has given us calls us to accept it and live it in our words and actions – in other words, to be prophets of God’s message to all.

In last Sunday’s gospel Mark focused on Jesus’ rejection in his own hometown community. In response to their hostile reaction Jesus said, "A prophet is not without honor except in his native place and among his own kin and in his own house." This week Jesus sends the Twelve out to perform prophetic deeds and speak prophetic words.

Today’s gospel follows immediately upon last week’s. Mark is making a point: just as Jesus was rejected, so too, those sent in his name should expect the same treatment. When rejected and Jesus seems to expect they will be, they are to "… leave there and shake the dust off your feet in testimony against them." In other words, we should not be surprised when our words or deeds in Jesus’ name meet rejection – Jesus expected that to happen.

The sending of apostles did not end when Jesus sent out the Twelve, or on the last pages of the four Gospels. We too have been summoned to advance the reign of God, to act and speak in the spirit of Jesus. Jesus’ recommendations to his disciples about taking nothing "but a walking stick, no food, no sack, no money in their belts," certainly cuts me out of the picture – as I pack a sandwich and magazines for the plane and cram my suitcase with books, sneakers, jacket, etc. Still, I think I understand something of what he’s asking.

Is my quest for still more possessions and the latest laptop distracting me from my mission as one sent to the world? How am I telling the story of Jesus to the world by my words and example? What must I leave behind, or change in my daily life, so that I can more effectively witness to Jesus? More basically, does the way I live contradict the name of "Christian" that I bear? Those are personal questions, but there are more general ones to think about. There are plenty of "demons" we need to cast out of our society. Think about the addictions of power, money, sex, drugs, materialism, exploitation of our environment, trafficking, etc. which possess us more and more. We say we are against them, yet our government makes cuts into programs for the poor, sick, addicted, in education, help for single parents, environmental protection, etc.

The history of our church shows that it is not exempt from "demons" either – greed, sexism, power grabbing, alliances with corrupt governments, intellectual oppression, neglect of the poor, coverups of sexual predators, etc.

Jesus sends us to be prophets, to call the world to repentance; the immediate world we occupy, as well as the larger worlds we are part of. He wants us to change our behavior and also to drive out the demons that would destroy and lessen us as a people. Today we gather to be nourished by Word and Sacrament so we can go forth strengthened to be prophets to the world Jesus has entrusted to us.

Rev. Jude Siciliano, OP

CN XV TN NB

Hãy Rao Giảng Bằng Đời Sống Chứng Nhân
Luôn Tín Thác Vào Chúa

Tôi mở bài suy ngẫm này để chia sẽ với quý vị giảng thuyết. Nhưng nếu bạn không phải là người giảng thuyết thì đủ̀ng nghĩ là không liên quan đến. Một giáo sủ giảng thuyết tiếng tăm là cha Fred Craddock đề nghị trong sách cha viết về cách giảng là nên bắt đầu bài giảng với với lời giải thích mang tính giản đơn của bài đọc. Cha khuyên nên tránh xa những lời bình luận, và đọc bài sách như giáo dân nghe. Đến đây chúng ta nghĩ đến câu hỏi, những thắc mắc, những nhầm lẫn, những cảm giác và bao nhiêu ý niệm gây nên bởi bài đọc "giản đơn". Lần đọc đầu tiên giúp có khái niệm mới mẻ về bài sách, và giúp người giảng thuyết nghe bài sách như giáo dân nghe một cách chính xác không có gì che đậy. Tôi sẽ dùng lời khuyên của cha Craddock về bài sách của tiên tri Amos.

Trước tiên,bài sách đánh động  trí tôi như là một bài kỳ lạ . Đó là điều gì? Vì sao thầy tư tế Amasya không chịu nổi Amos? Nếu thầy giảng nói về bài sách này hay không, tôi chắc rằng giáo dân sẽ nghe và biết điều gì xãy ra. Như thế tôi có bi quan quá hay không? Tôi công nhận tôi cũng không biết nhiều về bài sách đó.

Lúc đó là thế kỷ thứ 8 trước công nguyên. Amasya là thầy cả tư tế trong triều vua. Bấy giờ là lúc hoà bình thịnh vượng cho dân Israel, và những người giàu có cảm thầy rất an toàn. Và cũng là lúc dân chúng suy đồi, quên lời Giao ước. Thầy tư tế Amasya chỉ nói với triều đình những gì họ muốn nghe, và biết bao người khác đã bỏ qua Thiên Chúa, dựa vào quyền uy của chính quyền để giữ sự an toàn. Amos là một người chăn chiên và châm quả sung. Ỏ Trung Đông trái sung là cho người nghèo.  Phải châm trái lúc còn nhỏ để mủ chảy ra cho trái mau lớn và chín ngọt. (Đây, một người châm trái sung lại là ngôn sứ).

Amos không phải là thành phần trong triều vua, ông ta cũng không phải là ngôn sứ nhà nghề. Amos xưng mình là kẻ chiếm giải Sư tử Giuda. Bài sách hôm nay nói về thị kiến của Amos. Việc ông ta gặp thầy tư tế Amasya cắt ngang các thị kiến. Amasya bảo Amos chạy thoát thân ra khỏi thành phố.  Amos cự lại, nói với Amasya là ông ta không muốn làm ngôn sứ. Nhưng Đức Chúa đã chọn ông không giống bất cứ một điều gì như trước kia. Amos cũng không phải là tiên tri hay môn đệ của tiên tri. Sứ mạng ông ta phải được chấp nhận. Sứ mạng đó không phải bởi quan quyền trong chính quyền hay bởi triều vua. Bây giờ chúng ta hiểu vì sao bài sách này được chọn đi với bài phúc âm hôm nay. Sứ mạng là điều chính. Thiên Chúa chọ người đưa sứ mạng đến dân Ngài.

Tôi viết bài này nhân lúc tôi sử soạn hành lý lên đường đi giảng tĩnh tâm ỏ̉ một xứ đạo. Bài phúc âm làm tôi suy nghĩ trong lúc tôi nhìn nhủ̃ng hành lý tôi muốn đem theo. Nghe bài phúc âm bảo là tôi không nên lo về tiền bạc, thủ́c ăn, vậy tôi có lo nhiều quá hay không? Tôi sẽ làm sao ra phi trủỏ̀ng, và ai sẽ trả tiền vé máy bay cho tôi? Tôi biết bây giỏ̀ không nhủ ngày xủa và tôi đang nhìn vào máy vi tính để nhắc tôi biết là sụ̉ vật thay đổi quá nhanh chóng. Nhủng tôi không muốn bỏ qua bài sách một cách dễ dàng cho đó là một bài sách thuộc thỏ̀i xủa. Mà tôi cũng không muốn nói là bài sách chỉ áp dụng cho một số ít vị giảng thuyết. Chúng ta đi giảng nhiều cách, và mỗi ngủ̀ỏ̀i đủọ̉c phép "trủ̀ tà" của thời đại mình.

Chúa Giêsu bảo chúng ta nên sống đơn giản, chú trọng đến sự quan trọng của sứ mạng, và ra đi làm điều gì về sứ mạng đó. Vậy thì đã bao lần chúng ta bỏ qua lời kinh nguyện quan trọng vì chúng ta nghĩ chúng ta cần đọc sách về cầu nguyện, hay dự  một buổi họp về cầu nguyện và học cách làm sao cầu nguyện phải không? Chúng ta cảm thấy chúng ta không đủ sức nói với người khác về cầu nguyện. Vậy thì về những câu chuyện chúng ta tránh nói như:  về sức khoẻ, tôn giáo, vũ khí quân đội v.v… vì chúng ta nghĩ là chúng ta không biết đủ các chi tiêt hay sao? Nếu đó là những điều làm chúng ta thinh lặng thì chúng ta có thể bớt xem truyền hình, bớt chơi game trên vi tính và để nhiều thì giờ học hỏi hơn. Chúng ta cần biết là chúng ta được sai đi rao giảng, được quyền trừ quỷ, và được phép chửa bệnh.

Có lẽ chúng ta nên sống đơn giản, chứng tỏ điều chúng ta ao ước là chỉ Thiên Chúa mà thôi, và chỉ có lề luật Thiên Chúa quản trị trên trái đất hơn là các quyền khác trên chúng ta.  Có thể  lối sống đơn giản là dấu chỉ  "quyền uy trên quỷ dữ", vì chúng ta đều biết rõ là lối sống đơn giản, cách tiêu xài, cách giải trí và cách tiêu thụ nhờ vào các nước khác dùng nhân công rẻ và không giúp tái tạo lại con người và các nguyên vật thiên nhiên của họ. Một báo cáo của chính phủ cho biết người Hoa Kỳ phung phí 25% của thực phẩm tươi họ mua. Vậy môn đệ Chúa Giêsu sẽ làm gì trước những phung phí đó? Và chúng ta dùng sự đơn giản để sống một lôi sống khác hay không? Bài giảng chúng ta qua lời nói và lối sống có lẽ phải rõ ràng hơn. Phải nói rõ chúng ta là ai và đời sống chúng ta chú trọng về ai. Nếu chúng ta thật lòng với Chúa Kitô và Tin Mừng thì chúng ta cần làm chứng về Đấng chúng ta tin tưởng qua sự thay đổi lối sống của chúng ta. Giảm bớt "xử dụng quá mức" sẽ chứng tỏ sứ mạng mà chúng ta được sai đi rao giảng.

Chúng ta nhớ câu chuyên người Samaritanô tốt lành trong phúc âm thánh Luca. Câu chuyện đó nhắc đến nguy hiểm trong thế gian là nơi Chúa Giêsu sai các  môn đệ Ngài ra đi. Thế gian nguy hiểm cho người đi đường. Vì sao lại bỏ nơi an toàn trong gia đình và làng xóm để ra đi trong thế gian nguy hiểm? Phần đông ít người ra đi như thế. Họ có đủ mọi sự trong gia đình. Dù vậy Chúa Giếsu gởi các môn đệ Ngài ra đi. Ngài gởi đi từng hai người một. Họ sẽ cần giúp đỡ che chở nhau. Có người nghĩ là nếu hai người đi với nhau thì sẽ không chỉ giảng về Chúa Giêsu, hay về sứ mạng của Ngài. Hai người giảng sẽ cân bằng hơn. Chúa Giêsu nghĩ là các môn đệ Ngài sẽ được đón nhận theo truyền thống đón khách cúa văn hoá Trung đông. Chúa Giêsu nghĩ là một khi họ được đón vào nơi nào thi sứ mạng họ đem đến sẽ làm cho họ được đón nhận niềm nở chứ không phải vì vật dụng hay tiền bạc họ mang theo.

Vì sao Chúa Giêsu đòi hỏi các môn đệ nhiều như thế? Cha Robert Warznak S.S. nhớ lại một phong tục Do thái, là khi người ta bước vào sân đền thờ, người ta phải dừng lại bỏ cây gậy và cởi giày ra và cả thắt lưng tiền rồi mới bước vào đền thờ là nơi thánh thiện có sự hiện diện của Thiên Chúa. Các điều gì lo lắng hằng ngày sẽ phải để ra một bên. Bây giờ nếu các môn đệ Chúa Giêsu để "các lo lắng ra một bên" thì  có ý nghĩa gì? Sứ mạng của Chúa Giêsu và phép chửa lành sẽ là điều quan trọng nhất và các lo lắng đều không đáng kể. Vậy môn đệ trên đường đi giảng mang theo hành lý ít hơn có thể đứng trước Đấng Thánh, mặc dù còn trên đường đi hay ở trong hội đường hay không?  Vậy các nhà họ bước vào, và các gia đình đón nhận họ có như hội đường là nơi có Đấng Thánh ngụ hay không? Vậy Chúa Giêsu có thể nhắc các môn đệ là khi nào gặp trường hợp khó (như nơi nào không đón nhận họ), các ông sẽ dựa vào Thiên Chúa hơn là dựa vào các lo lắng hay không? 

Vì các môn đệ xức dầu cho người bệnh và chữa lành họ, thì Chúa nhật hôm nay có nên giảng về bí tích xức dầu cho người bệnh hay không? Chắc bạn không muốn để riêng bài Kinh Thánh ra và giảng nhiều về tín lý, rồi phần thứ hai của bài giảng sẽ nói về bí tích là dấu chỉ Chúa Giêsu tiếp tục chữa lành trong cộng đoàn. Điều đó thể giúp chỉ rõ sự quan trọng của bài sách đọc hôm nay về đời sống của giáo hội.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

July 4, 2018