Suy niệm của Lm Jude Siciliano, OP

+

Chúa Nhật XVI Mùa Thường Niên B-2018

Lm. Jude Siciliano, OP

Giêrêmia 23: 1-6; Tvịnh 22; Êphêsô 2:13-18; Máccô 6: 30-34

Khi chúng ta đọc hay nghe phúc âm thánh Máccô nói về việc Chúa Giêsu định thinh lặng cầu nguyện cho riêng Ngài và các môn đệ, thi chúng ta biết chắc là nơi Chúa Giêsu và các môn đệ định đến sẽ có rất nhiều dân chúng chờ đợi họ để mong được giúp đỡ. Phúc âm thánh Máccô rất bận rộn nhiều chuyện và đó là điều chúng ta nghe trong phúc âm hôm nay. Các môn đệ sau khi đi rao giảng như trong phúc âm tuần trước (6: 7-13) trở vể tường trình với Chúa Giêsu. Hôm nay các môn đệ họp với Chúa Giêsu "như bầy chiên tụ họp chung quanh người chăn dẫn". Các ông báo cáo việc các ông đã làm và Chúa Giêsu bảo họ hãy "lánh vào một nơi thanh vắng để nghỉ ngơi đôi chút".

Phúc âm thánh Máccô không phải là phúc âm nói về việc nghỉ ngơi. Mới nghe có vẻ như nó mới được viết ngày hôm qua, một phúc âm có vẻ cách tân cho những môn đệ hôm nay sống trong nhiều áp lực của cuộc sống đầy bức xúc như: năng lượng quá hạn hẹp, quá nhiều phiền toái, quá nhiều sự sai lầm về việc phân biệt những gì là thiết yếu và vì bề bộn công việc nên chúng ta thờ ơ. Vâng, giải quyết tất cả bằng “gọi điện”, cho dù chúng ta là những người truyền giáo chuyên trách, những người tình nguyện phục vụ giáo hội, hay những người chăm chú vào cuộc sống tất bật - loại Chúa Giêsu và các môn đồ của Ngài ra ngoài. Do vậy nếu Phúc âm của thánh Máccô có bất kỳ sự diễn tả gì về đời sống của bạn, thì phúc âm nầy là dành cho bạn.

Nhưng, nêu lên nhiều việc phải làm. Như Chúa Giêsu đã sai các tông đồ ra đi thực hiện những việc như giảng dạy, chữa lành và trừ quỷ dữ. Những sự kiện trong phúc âm đầy tính liên tục, mỗi sự kiện diễn ra là nối tiếp theo một sự kiện khác. Hết việc này đến việc nọ. Chúng ta cảm thấy hoạt động rất nhiều, thế nên chúng ta hiểu được vì sao Chúa Giêsu và các môn đệ cần họp lại để nghỉ ngơi đôi chút. Tôi tự hỏi có phải Chúa Giêsu chỉ muốn các môn đệ có dịp nghỉ ngơi thôi hay Ngài còn tạo dịp để nhắc các ông nhớ là làm môn đệ là phải làm đủ thứ việc, không những chỉ hăng hái chấp nhận đám đông dân chúng, nhưng còn phải chấp nhận thập giá, sự đau đớn và hy sinh của người môn đệ.

Nếu các môn đệ không nghĩ đến cây thập giá trong việc thực hiện sứ vụ của mình thì họ không phải là môn đệ theo Chúa Giêsu. Trước tiên, đó là việc xãy ra khi Chúa Giêsu tiếp nhận cây thập giá thì các ông bỏ chạy. Thánh Máccô viết phúc âm cho một cộng đoàn đang gặp thập giá vì sự bắt hại, và thánh Máccô muốn cho giáo hội tiên khởi và chúng ta không chĩ nhìn mình theo cách đánh giá của thế gian về thành quả hay thất bại. Đó chính là cách Chúa Giêsu muốn bảo các môn đệ lánh riêng ra khỏi đám đông để tránh ánh hào quang của sự nổi tiếng - Ngài có thể hướng dẫn các ông đầy đủ hơn về việc làm môn đồ.

Có thể chúng ta cũng phải lánh riêng ra khỏi sự bận rộn ồn ào của công việc làm ăn để thử ngẫm lại xen chúng ta đã làm gì khi là môn đệ theo Chúa Giêsu và hậu quả đã xãy ra trong đời sống chúng ta. Ngay cả những người trong chúng ta đã dấn thân vào việc phục vụ giáo hội hay phục vụ cộng đoàn ngoài xã hội, chúng ta cũng cần phải tự hỏi xem chúng ta đã bỏ sót những ai cần được giúp đỡ. Có những việc phục vụ của chúng ta không ai quan tâm hay không được khen ngợi. Có những nơi cần chúng ta phục vụ mà chúng ta không đến?

Có người anh em trong chúng ta cảm thấy là mình đang phục vụ ở đúng chỗ và cần phải tiếp tục, như trong gia đình, nơi công cộng hay trong giáo xử. Dù sao đi nữa Chúa Giêsu là Đấng chăn chiên và Ngài chăm sóc đến nhu cầu của các môn đệ. Và đôi khi Ngài mời gọi chúng ta nên nghỉ ngơi đôi chút. Chúa Giêsu đưa đoàn chiên Ngài đến nơi nghỉ ngơi "thanh vắng" là nơi họ khỏi bị quấy rầy và họ có thể chú trọng đến lương thực Ngài cho họ là bió tích Thánh Thể này. Ngài muốn cho chúng ta hội họp quanh Đấng chăn chiên. Ngài muốn cho chúng ta những gì chúng ta cần để tiếp tục làm môn đệ cho Ngài. Có người cần phải có nhiều thì giờ để tập huấn, suy ngẫm và được nuôi dưởng. Có những người có thể ra đi, đến những cộng đoàn để tĩnh tâm, đến những trung tâm tĩnh tâm và nghỉ dưỡng. Cần nhiều nơi "thanh vắng" như thế trong lúc này để Chúa Giêsu có thể ngự giữa chúng ta và giúp chúng ta hồi tâm lại.

Chúa Giêsu trông thấy "đám đông quần chúng" cần được giúp đỡ. Vì Ngài là Đấng chăn chiên, Ngài muốn nuôi dưởng họ. Trước hết, Ngài sẽ dạy dỗ họ, vì họ cần lương thực tinh thần, rồi kế đó Ngài sẽ cho họ lương thực phần xác. Ngài trông thấy ngay là họ đói khát vì họ là như những "con chiên không người chăn dẫn". Thánh Máccô cho chúng ta thấy Chúa Giêsu giúp chúng ta nhiều hơn nữa. Chúng ta cảm thấy sự thiếu thốn và hoan lạc của quần chúng vì họ là một đám đông không người chỉ bảo và hướng dẫn. Họ cần một người chăn dẫn có thể dạy dỗ họ và dẫn dắt họ để họ được trông thấy rõ lối đi trong đời sống họ.

Lòng cảm thương của Chúa Giêsu thường được gợi lên bởi tình trạng thể chất của một ai đó như kẻ bị đui mù, điếc và bị què v.v... Nhưng dân chúng cần nhiều hơn là sự chữa lành về phần xác. Họ cần được biết Chúa Giêsu và đến gần Ngài. Bạn đã bao giở ở bên cạnh một người bị ốm nặng và được an lành bởi đức tin của họ chưa? Tôi tự hỏi làm sao người đó có thể tin tưởng được trong trường hợp trầm trọng đó? Chính thật là đức tin của người đó có nguồn gốc ở ngoài bản thân họ. Bạn cảm thấy là Chúa Giêsu đã trông thấy người đó như Ngài đã trông thấy đám đông quần chúng. "Ngài chạnh lòng thương xót họ" Bạn có nghĩ là người bệnh nặng đã được chính Đức Kitô hướng dẫn và cho của ăn từ nơi "thanh vắng" mà không có ai giúp đỡ được hay không?

Lời hứa chúng ta nghe trích từ sách ngôn sứ Giêrêmia đã được thực hiện qua Chúa Giêsu. Về đoàn chiên tan tác trong Israel Thiên Chúa phán "Chính Ta sẽ quy tụ đoàn chiên Ta còn sót lại từ khắp mọi miền..." Đó là điều Thiên Chúa đã làm. Thiên Chúa gởi đến một Đấng chăn chiên mới có lòng cảm thương các chiên bị tan tác. Ngay trước đoạn sách này chúng ta được biết ông Gioan Tẩy Giả bị vua Hêrôdê giết. Sự chết của ông Gioan là hình ảnh của Chúa Giêsu trong phúc âm hôm nay, có gợi ý là Chúa Giêsu cũng sẽ bị giết, và các môn đệ Ngài sẽ như đoàn chiên tan tác không người chăn dắt để quy tụ lại. Các ông không tự làm điều này được, vì khi Chúa Giêsu chết họ chạy tan tác. Nhưng khi Chúa Giêsu sống lại, Ngài sẽ quy tụ họ lại và cho họ sức mạnh theo chân người Mục Tử. Cũng như Chúa Giêsu các môn đệ sẽ sống để trở nên như người Mục Tử tốt lành.

Chúa Giêsu trông thấy đám đông quần chúng đang thiếu thốn, và Ngài cảm thấy khó chịu vì sự nghỉ ngơi của Ngài và các môn đệ bị xáo trộn. Thánh Máccô nói khi Chúa Giêsu trông thấy đám đông "Ngài chạnh lòng thương" nên Ngài muốn làm gì cho họ. Thường chúng ta không thich dùng từ "thương xót", và khi chúng ta nói "tôi thương hại bạn" nghe như bạn đang nhìn xuống họ như là kẻ ở cấp dưới khiến họ cảm thấy khó chịu.

Như chúng ta biết, Chúa Giêsu chăm sóc cho dân chúng từ sự thương xót của Ngài không phải chỉ trong chốc lát. Nhưng đó chính là một mối quan tâm lâu dài đầy tính nhân hậu của Ngài, giống như hành vi trợ giúp của chúng ta cho người khác. Chúng ta cảm nhận dược nỗi đau của họ và chúng ta thương cảm lẫn xúc động và quyết định làm điều gì đó cho họ. Sự trao đổi giữa phản ứng của chúng ta phát sinh từ nhu cầu của một ai đó đã vượt qua những rào cản thông thường cách biệt con người như: chủng tộc, giới tính, quốc tịch, kinh tế, v.v... Khi chúng ta cảm thấy thương mến người khác, và chúng ta liên kết với Thiên Chúa. Để thể hiện tình thương của Ngài trên khắp cùng trái đất.

Suốt phúc âm thánh Máccô tất cả những người theo Chúa Giêsu được gọi là môn đệ. Nhưng trong đoạn sách này họ là các "tông đồ". Đây là lần duy nhất trong tin mừng thánh Mácco từ "tông đồ" được xử dụng. Đó là tên mới cho họ và gợi lên một mối quan hệ mới giữa họ và Chúa Giêsu. Vị Mục Tử sửa soạn cho các "tông đồ", để rồi họ được sai đi giảng dạy và làm các việc như Chúa Giêsu đã làm.

Chuyển ngữ: FX. Trong Yên, OP


16th SUNDAY (B)
Jeremiah 23: 1-6; Psalm 23; Ephesians 2: 13-18; Mark 6: 30-34

When you read, or hear, in Mark’s gospel that Jesus is planning a quiet retreat for himself or his disciples, you can be sure their rest is going to be interrupted by the needs of the people. Mark is a busy gospel and that’s what happens in today’s passage. The apostles return from the preaching and healing ministry Jesus had sent them on – remember last week’s gospel (6: 7-13)? Today we are told that they, "gathered together with Jesus," the way sheep gather with their shepherd, and that they made a report of their preaching mission. Jesus invites them to come apart with him to "a deserted place and rest awhile."

But Mark’s is not a gospel for resting, there is much to do; there are many needy people. It sounds like it was written yesterday, a modern gospel for modern disciples who have too many pressing needs, too limited energies, too many distractions, too much confusion about what’s really important and what’s just busy work that distracts us from our calling. Yes, "calling," whether we are full time paid ministers, church volunteers, or people leading very busy and demanding lives – the kind Jesus and his disciples lead in Mark’s gospel. If any of the above describes your life, then Mark is the gospel for you.

Jesus had sent the apostles out to do the very things he was doing, teaching, healing and driving out demons. In this action-filled gospel one event follows quickly upon another. We can sense the rush of activity and can understand the need Jesus and his apostles have for rest and regrouping. I wonder if Jesus not only wanted to give his disciples a chance to rest, but also to remind them about all that discipleship would entail – not just enthusiastic acceptance by the multitudes, but the cross, pain and sacrifice of true discipleship.

If the disciples don’t include the cross in their understanding of ministry they will fail as Jesus’ followers. At first, that’s what happens, because when Jesus meets his cross, they scatter. Mark was writing for a community that was facing the cross of persecution and his gospel is trying to show that early church and us, not to measure ourselves by worldly standards of success and failure. Maybe that is why Jesus is trying to pull his disciples away from the popularity spotlight – to instruct them more fully on discipleship.

Maybe we too have to go against the tides of rush and busyness to evaluate our call to follow Jesus and the consequences it has on our lives. Even those of us who are already involved in church, or public service, must ask ourselves if there are people we are neglecting and other needs to address. Are there people or services we must attend to that might not be as noticed, or as lauded as what we are now doing – but might be where we are being called to live out our discipleship?

There are those of us who sense we are ministering in the right places and should continue doing so, whether at home, the public market place, or at our church. Nevertheless, Jesus is the shepherd who tends to the needs of disciples and calls us, now and then, to rest. He takes his flock to a "deserted place," where they won’t be distracted and will be able to focus on the food he wants to give them – his presence and his word. As he is doing for us at this Eucharist. He sees that we need to gather around our Shepherd. He wants to give us what we must have to continue as his disciples. For some we may need more time to focus, reflect and be nourished. Surely our parish offers periods of retreat, renewal and input. And for those who can manage to get away, there are retreat houses and spirituality centers. There are various modern "deserted places," where Jesus would be with us to help us gather our scattered spirits.

Jesus sees the needy "vast crowd" and, as their shepherd, he decides to feed them. First, he will teach them, because their spirits need the food he has for them. Then he will give them food for their bodies. He immediately spots their more severe hungers for, "they were like sheep without a shepherd and he began to teach them many things." Mark is showing us that Jesus is more than sufficient for us. You can sense the chaos and "lostness" of the people, they are a crowd – a leaderless and directionless crowd. They need a shepherd who can teach and direct them; bring order and vision to their lives.

Jesus’ compassion is frequently stirred by a person’s physical condition, because they are blind, deaf, crippled, etc. But this crowd needs something even more important than a physical cure; they need to know and be with Jesus. Have you ever been with someone seriously ill and been moved by their calm faith? I wonder how they can seem so trusting in such dire straits? It is obvious their faith has another source, other than themselves. You sense that Jesus has taken notice of them, the way he did the crowd, "his heart was moved with pity for them...." You realize the sick person has been taught by Christ himself, given food in a "deserted place" that no one else could provide under the circumstances.

The promise we heard in Jeremiah is being fulfilled in Jesus. About Israel’s scattered sheep, God has said, "...I myself will gather the remnant of my flock...." That’s what God is doing. God sent a new Shepherd whose heart was moved with compassion for the scattered sheep, just as God’s was. Just prior to today’s passage we learn of John the Baptist’s death at Herod’s command. This threat of death foreshadows today’s gospel passage and suggests that Jesus too will be killed and his disciples will have to be the shepherds to guide the scattered flock. They won’t be able to do this on their own, for at Jesus’ death they too will scatter. But his resurrection will bring them power to follow in the Shepherd’s footprints. Like Jesus, they will give their lives to be true shepherds.

Jesus sees the vast and needy crowd and his first reaction isn’t annoyance at having the quiet break he planned for himself and his disciples interrupted. Instead, Mark tells us, when Jesus sees the crowd, "his heart was moved with pity for them." Usually we don’t like the world "pity." It sounds so condescending. When we really are annoyed with someone, a way of telling them how disgusted and disappointed we are is to say, "I pity you."

But we know, from Jesus’ subsequent care for the people, that his pity isn’t condescending. It is more a deep feeling of concern, like the kind that moves us to act on another’s behalf. We see or hear of another’s pain and we feel pity or compassion and decide to do something for them. This exchange between someone’s need and our response transcends the usual barriers that often separate humans: race, gender, nationality, economics, etc. When we feel pity for another, we are united with God whose compassion goes out to all God has created – humans and the very earth itself.

Throughout Mark’s gospel those following Jesus are usually called "disciples." But in today’s passage they are called "apostles." It is the only time in the gospel that Mark uses this title. It’s a new name for them and suggests a new relationship with Jesus. The Shepherd is preparing "apostles," then and now, those to be sent in his name to teach and act as he did.

 

CN XVI TN NB-2015

CHÚNG TA LÀ TÔNG ĐỒ CỦA CHÚA.
HÃY THỰC THI SỨ VỤ CỦA MÌNH

Hôm nay chúng ta thấy toàn hình ảnh người mục tử trong Kinh Thánh. Bài thánh vịnh hôm nay tóm lược tất cả hình ảnh đó: "Đức Chúa chăn dắt tôi, tôi không thiếu gì". Chúng ta nhớ lại Thiên Chúa không ở xa chúng ta đâu. Các động từ trong thánh vịnh diễn tả các hành động của Thiên Chúa đối với chiên như: nuôi dưỡng, chăm sóc, dẫn dắt đến nơi nằm nghỉ;  ở đó Thiên Chúa khuyến khích, cho lại sức, làm an dạ, và xức đượm dầu, ban cho sức lực để tiến ra nhân danh Ngài. Như trong bài phúc âm trước bài hôm nay, Chúa Giêsu sai các môn đệ đi giảng dạy và chữa lành. (Mc 6: 7-13)

Các lãnh đạo của dân Israel trước kia, các vua chúa, phải là mục tử của của dân. Họ phải là hình ảnh của Thiên Chúa, mục tử của Israel. Ngôn sứ Giêrêmia khiển trách các vua Israel lúc bấy giờ không làm đủ trách nhiệm vụ của họ với dân Giuda.  Sự suy đồi của họ đã gây nên vụ tàn phá Giêrusalem và dân bị bắt đi lưu đày qua Babylon là một hình phạt.

Giêrêmia nhắc cho dân chúng biết là Thiên Chúa không quên họ, và Ngài sẽ đem họ trở về quê quán. Khi nào có một người tự gây đời sống hư hỏng thì người đó nghĩ là họ bị Thiên Chúa trừng phạt. Họ nghĩ họ không còn liên hệ với quá khứ, và cảm thấy như bị tù đày, không còn quê quán nữa như dân Israel ở Babylon. Họ cũng cảm thấy xấu hổ khi họ nghĩ đến Thiên Chúa, và bởi đó họ ngần ngại xin ơn tha thứ.

Những ai trong chúng ta có cảm nghiệm bị tù đày cách này hay cách khác, mặc dù chúng ta nghĩ chúng ta ra thế nào đi nữa, hay chúng ta cảm thấy ân hận về việc đã làm hay quên làm, chúng ta nên suy ngẫm lời ngôn sứ Giêrêmia. Nếu đặt trường hợp chúng ta là Thiên Chúa có lẽ chúng ta sẽ buông thả và chẳng muốn thay đổi. Nhưng chúng ta không phải là Thiên Chúa, và Giêrêmia nhắc chúng ta là Thiên Chúa, Đấng chăn dắt chúng ta, đã đi tìm kiếm thâu gom chúng ta về nhà. "Chính Ta, Ta sẽ tập hợp số còn sót của đàn chiên Ta từ mọi nơi. Ta đã xua chúng đến. Và sẽ đem chúng về đồng cỏ của chúng." (Gr 23: 3).

Và hơn nữa, một khi Thiên Chúa đã đem chúng ta về, Thiên Chúa sẽ ở với chúng ta, và gìn giữ chúng ta khỏi sợ hãi, nhát đảm, hay mất mát "Ta sẽ cho chổi dậy những mục tử coi chúng" (Gr 23: 4).  Thiên Chúa sẽ không để chúng ta tản mát và lạc lỏng giữa nơi hoang địa. Bài phúc âm hôm nay chứng tỏ lời hứa của Giêrêmia là sự Thiên Chúa lo lắng cho chúng ta đã hiện thể qua Chúa Giêsu, Vị Mục Tử của chúng ta. 

Vì sao lại có người bỏ quê hương để đi tìm hơi hoang vắng? Ngay cả bây giờ, vì sao có người sau một ngày làm việc cực nhọc, lại đi tìm nơi ăn uống, bỏ nhà để đến nhà thờ giáo xứ để học về Kinh Thánh, hay về tông thư mới của Đức Giáo Hoàng, hay dự buổi giáo lý tân tòng v.v... Chúng ta có thể không đến nơi "hoang vắng theo nghĩa trừu tượng", Nhưng chúng ta cũng như đám đông dân chúng trong phúc âm hôm nay: chúng ta khát khao, chúng ta muốn biết rõ nhiều hơn về Chúa Giêsu. Như Ngài đã làm cho dân chúng lúc bấy giờ, Ngài thu hút chúng ta đến với Ngài để Ngài giảng dạy. Điều chúng ta học hỏi thêm không phải chỉ về Ngài. Lý do thúc đẩy chúng ta đi tìm hiểu  về Chúa Giêsu mà chúng ta biết bởi  lời  nói và hành động của các môn đệ thời nay, những Kitô hữu tầm thường như chúng ta, được giao trách nhiệm rao giảng và hành động nhân danh Chúa Giêsu.

Về cách kêu gọi, trong những đoạn sách khác của phúc âm thánh Máccô, những người theo Chúa Giêsu được goi là "môn đệ". Nhưng hôm nay họ được gọi là "Tông Đồ".  Đây là chổ độc nhất trong phúc âm Máccô, họ được gọi như thế. Vậy điều gì làm cho lời mời gọi đó đặc biệt? Vì họ vừa trở về sau khi Chúa Giêsu sai họ đi rao giảng. Trước đó Chúa Giêsu sai họ đi từng hai người một (Mc6:7-13) và cho họ quyền giảng dạy và chữa lành. Trong khi chúng ta theo Chúa Giêsu, chúng ta là "môn đệ". Khi chúng ta được sai đi giảng dạy và chữa lành thi chúng ta được gọi là "Tông Đồ".

Chúa Giêsu đem các Tông Đồ trở về ra "nơi thanh vắng". Chúng ta nhớ là sau khi  Thiên Chúa cứu dân Israel ra khỏi nơi tù đày ở Ai Cập, Thiên Chúa dẫn họ ra nơi thanh vắng và cho họ thức ăn và nước uống. Và hơn nữa, trong nơi thanh vắng Thiên Chúa mặc khải chính Ngài cho họ và làm lời giao ước muôn đời với họ. Bây giờ Chúa Giêsu làm việc Thiên Chúa đã làm cho dân Ngài trong nơi thanh vắng. Chúa Giêsu dạy các ông "nhiều điều". Nhủ̃ng điều này không có ý nghĩa là Chúa Giêsu giảng dạy lâu dài, buồn chán.  Trái lại, Ngài dạy các ông như Ngài thường dạy "nhiều điều" về tình thương yêu và lòng lo lắng của Thiên Chúa đối với chúng ta. Rốt cuộc mục tử sẽ giảng dạy và dẫn dắt dân Thiên Chúa.

Chúng ta cũng được mời gọi dạy dỗ như: phụ huynh, giáo chức, bạn bè, người dạy giáo lý và làm gương tốt. Chúng ta có rất nhiều dịp chia sẻ những hiểu biết của chúng ta về Thiên Chúa với những người cảm thấy họ đang ở "nơi thanh vắng" của họ, là nơi họ chán nản. do dự, buồn phiền, thiếu đức tin, nghèo nàn, thất nghiệp, mất người thân thương v.v... Nhiều người cảm thấy đang sống nơi "thanh vắng" tìm đến chúng ta để được cảm thấy sự lo lắng của Chúa Giêsu như Ngài đã lo lắng cho những ai như "các chiên không có người chăn dắt". Tự chúng ta, chúng ta không đủ sức đáp ứng cho nhu cầu của họ. Nhưng, cũng như các Tông Đồ đầu tiên, chúng ta không tự làm một mình. Chúng ta đã được sai đi với quyền lực mà Thần Linh Chúa Giêsu ban cho chúng ta. Chúng ta lãnh nhận Thần Linh đó qua Bí tích rửa tội, và giờ đây chúng ta nên nhớ là chúng ta được sai đi để làm Tông Đồ của Chúa Giêsu.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

 

CHÚA NHẬT XVI TN – B – 22-07-2012
Giêrêmia 23: 1-6; T.vịnh 23: 9-14; Êphêsô 2: 13-18;
Maccô 6: 30-34
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃY ĐẾN NƠI THANH VẮNG
MÀ NGHỈ NGƠI

Jude Siciliano, OP - Click to send email.Mới đây tôi nói với một người bạn rằng tôi có thể đi đâu đó vài ngày để tĩnh tâm. Bạn tôi là người đã có gia đình với ba đứa con, nói rằng: “tôi có  thể đánh đổi tất cả mọi sự chỉ  để được vài ngày trong thanh vắng!” Anh đã khiêm tốn nhắc tôi nhớ về những ưu mà tôi có trong một vài khía cạnh của đời sống mình. Điều đó cũng còn cho thấy đối với hầu hết mọi người cuộc sống hiện đại tất bật và cuồng nhiệt làm sao.

Cách đây vài tuần tôi có  nghe trên rađiô một buổi phỏng tác giả quyển sách viết về việc làm thế nào để tạo ra những khoảng không mang tính nhân bản hơn và yên lặng hơn trong đời sống của chúng ta. Ông ấy nói, vợ của ông và hai con nhỏ cũng giống như hầu hết các gia đình ở Mỹ, lúc nào cũng “lo lắng, bận rộn”. Thậm chí khi cả gia đình cùng sum họp trong một căn phòng, thì vẫn có người đánh máy hoặc ra khỏi phòng để nghe và gọi điện thoại. Người cha nói: “chúng ta ở cùng nhau, nhưng chỉ hiện diện về mặt thể lý, chứ không phải như một gia đình. Chúng ta bị sao nhãng vì những thiết bị công nghệ, chúng giúp chúng ta giữ liên lạc với thế giới bên ngoài, nhưng lại khiến chúng ta không còn gắn bó với nhau nữa”.

Vì thế, ông và  vợ quyết định tắt wifi trong nhà vào dịp cuối tuần. Thêm nữa, mỗi người trong nhà sẽ  cất điện thoại di động vào tủ cho đến tối Chúa Nhật. Họ chỉ dùng điện thoại bàn để nhận những cuộc gọi quan trọng, nhưng không ai được phép dùng di động. Họ cũng không xem truyền hình. Lúc đầu họ không biết phải làm gì vì đã bị “ngắt” kết mọi nối. Nhưng không lâu sau họ bắt đầu biết kết nối với nhau. Họ nói với nhau nhiều hơn, cùng đi bộ với nhau, im lặng đọc sách trong cùng một căn phòng và, người cha cho biết: “chúng tôi quen với bầu khí yên lặng và thậm chí còn thích nó nữa!”

Tôi không biết có bao nhiêu gia đình dám thực hiện những bước đi quyết liệt như thế. Nhưng như anh bạn kia của tôi nói về niềm khát khao được sống thinh lặng, thì có vẻ như chúng ta cũng hiểu được phần nào lý do Đức Giêsu khuyến khích các môn đệ của mình: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”.

Điều khiến tôi thích thú trong câu truyện hôm nay là nó giúp chúng ta tránh huyễn hoặc về hoàn cảnh của Đức Giêsu và các môn đệ của Người. Hãy nhớ lại bài Tin mừng tuần trước, khi nào thì Đức Giêsu sai các môn đệ đi thi hành sứ vụ? Máccô cho ta biết, “Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh” (6,13). “Nhiều”. Có vẻ như một công việc hết sức vất vả, nên chẳng lạ gì Đức Giêsu muốn họ lánh ra một chỗ và nghỉ ngơi!

Đức Giêsu và các môn đệ đã mệt rã rời cũng chẳng được nghỉ. Dân chúng tuyệt vọng, họ đến nơi trước và chờ Đức Giêsu cũng như các môn đệ của Người tới. (Tin mừng Máccô là một chuỗi những cảnh tượng vội vàng, bận rộn nối tiếp nhau). Đức Giêsu thấy họ thiếu thốn và chăm sóc họ như người mục tử, vì “họ như bầy chiên không người chăn dắt”.

Người mục tử là  hình ảnh lặp đi lặp lại trong cả Tân Ước và Cựu Ước. Trong sách thánh bản Hippri, mục tử và vua có liên quan đến nhau. Israel khao khát mong chờ một vì vua mục tử như Đavít – nhưng họ luôn thất vọng. Giêrêmia phê phán Vua Giêđêkia và các vua khác giống như thế. “Khốn thay các mục tử…” Họ đáng lẽ ra phải quy tụ và dẫn dắt dân của Chúa, thì chính sự thờ ơ của họ làm cho đàn chiên phải thất lạc và tan tác. Hậu quả của sự lãnh đạo kém cỏi và sai lạc quả là khủng khiếp: Giêrusalem bị tàn phá và dân phải đi lưu đày.

Giêrêmia đưa ra lời hứa. Đức Chúa sẽ quy tụ đàn chiên và chăn dắt chúng. Đức Chúa sẽ giải cứu họ bằng cách gửi  đến một người lãnh đạo công chính có tâm trí  của Chúa. Những người đọc Tin mừng Máccô, nhất là  bài đọc hôm nay, sẽ nhận ra một lần nữa rằng Thiên Chúa hoàn tất lời mà Ngài đã hứa với dân. Có nhiều việc phải làm – xưa cũng vậy và nay cũng thế. Đức Giêsu muốn nghỉ ngơi để tiếp tục sứ vụ, nhưng thực tế của cuộc sống lại không buông tha các ngài. Vì thế, các ngài chẳng có giờ mà nghỉ ngơi, suy nghĩ về sứ vụ của mình và những chỉ dẫn khác từ Đức Giêsu.

Nhưng tôi nghĩ, điều này vẫn đúng, tất cả chúng ta tìm cách làm thế nào để đi vào “sa mạc” của chính mình. Có thể là vài phút lặng lẽ trong xe hơi trước khi bước vào công sở; vài giây lặng lẽ trong sân mỗi khi ta đi bỏ rác vào buổi tối; khi đi bộ trong công viên; tắt truyền hình và ngồi lặng lẽ một chút; lắng nghe bản nhạc nào có thể giúp ta đi vào trong khoảnh khắc này,… Không phải tất cả những cố gắng đi vào nơi thanh vắng của Đức Giêsu đều thất bại, như chúng ta đọc thấy trong 1,35.45

Giêrêmia hứa một vị  vua giống như Đavít sẽ “trị vì cách khôn ngoan”, người sẽ “thi hành điều chính trực công minh trong xứ sở”. Với Phép Rửa, mỗi chúng ta cũng được mời gọi tiếp tục sứ vụ mục tử của Đức Giêsu – và nhiệm vụ đó sẽ rất khó khăn! Chúng ta thực thi điều đó mỗi ngày, bằng những cách thế thông thường trong việc dạy dỗ và làm gương cho con cháu. Quý vị có để ý Đức Giêsu Mục Tử đã làm gì ngay khi các ngài bước lên bờ và thấy đám đông đói khổ hay không? Người dạy dỗ họ.

Chúng ta không muốn con em mình có ý niệm sai lầm về Thiên Chúa, hay quan niệm chẳng ra gì trước mặt Chúa. Vì thế chúng ta phải dạy chúng. Nhưng chúng ta cũng cần thời gian suy gẫm để sống với Lời Chúa, để lời dạy của chúng ta không chỉ theo những suy nghĩ của mình cho bằng nói về chính Đức Giêsu Mục Tử.

Một số trong chúng ta tham gia một phần hay hoàn toàn vào trong cộng đồng giáo xứ của chúng ta. Những gì nói đến trên đây đúng cho tất cả chúng ta; chúng ta cần tìm cách để “chính anh em hãy lánh riêng ra” một lát hay một khoảng thời gian lâu hơn một chút, để nghe Lời Chúa muốn nói với mình, cũng như cho những người chúng ta được mời gọi để dẫn dắt bằng lời dạy của chúng ta. Với dòng cuối cùng: tất cả chúng ta đều được sai đi để chia sẻ những hiểu biết của mình về Đức Giêsu, những hiểu biết không phải chủ yếu tìm được trong sách hay giáo lý, nhưng là những kinh nghiệm cá nhân của chúng ta với Đức Giêsu.

Trong Thánh Lễ này, chúng ta cũng như đàn chiên tan tác. Đức Giêsu, vị mục tử, quy tụ chúng ta từ khắp mọi nơi chúng ta sinh sống, làm việc mỗi ngày. Điều chúng ta cùng chia sẻ  với nhau và kéo chúng ta về đồng cỏ này chính là đức tin, chúng ta được vị mục tử  của mình chăm sóc chu đáo, được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và Mình Máu hằng sống của Đức Giêsu.

Vị Mục Tử thực hiện lại những gì xưa kia Người đã làm: Người sai chúng ta đi sau khi đã cho ăn no nê để quay lại chính những nơi chúng ta được mời gọi trở thành mục tử. Chúng ta không lên đường một mình, nhưng được tiếp đầy sinh lực của Thánh Thần –  cùng một Thần Khí đã đưa Đức Giêsu vào hoang địa trong đọan đầu của Tin mừng này (1,12-13), giúp Người chống trả cám dỗ và không bao giờ bỏ rơi Người khi Người đi ra chăn dắt đoàn dân đang ngóng chờ của Thiên Chúa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ::Anh em HV Đaminh Gòvấp

16th SUNDAY (B) - July 22, 2012
Jeremiah 23: 1-6; Psalm 23; Ephesians 2: 13-18;
Mark 6: 30-34
By: Jude Siciliano, OP

I told a friend recently that I was able to get away for a few days of quiet retreat. He’s a husband and a father of three and said, "I would give anything for a few days of quiet!" His was a sobering reminder of how privileged some aspects of my life are. It was also a telling comment about how hectic modern life is for most people.

A few weeks ago I heard a radio interview with an author who wrote a book on how to create some more human and quiet spaces in our lives. He said he, his wife and his two children were like most American families, constantly "wired." Even when the family was together in the same room, one or more members would be texting or would leave the room to answer or make a cellphone call. This father said, "We were together, but only physically and not as a family. We were distracted by our technological gadgets that were putting us in touch with the outside world, but causing us to lose touch with one another.

So, he and his wife decided to turn off their household wireless connection for the weekends. In addition, each member of the family had to put his or her cell phone in a basket till Sunday night. They used their land line for any incoming important calls, but no one was allowed to use a cell phone. They also did not watch television. At first they didn’t know what to do now that they were electronically disconnected. But soon they began to make better connections with one another. They talked more to each other, went for walks together, read quietly in the same room and, the father said, "We got used to the quiet, even to like it!"

I don’t know how many families are ready to take such a drastic step. But from what my other friend said about his yearning for some quiet time, it does seem like we are going to have to figure out some way to do what Jesus encouraged his disciples to do, "Come away by yourselves to a deserted place and rest a while."

One thing I like about today’s story is that it prevents us from romanticizing the situation Jesus and his disciples found themselves in. Remember last week’s gospel, when Jesus sent the Twelve out on mission? Mark told us, "The Twelve drove out many demons and they anointed with oil many who were sick and cured them" (6:13). "Many." Sounds like exhausting work, no wonder Jesus wanted them to go apart and rest!

There is no rest for Jesus and his weary disciples. The people are desperate and they get to the place first and are waiting for Jesus and his disciples to arrive. (Mark’s gospel is one rushed and busy scene after another.) Jesus sees their needs and responds as a shepherd, because "they were like sheep without a shepherd."

The shepherd is a recurring image in both Testaments. In the Hebrew texts the shepherd and king are associated. Israel yearned for another shepherd king like David – but they were often frustrated. Jeremiah criticized King Zedekiah and others like him. "Woe to the shepherds…." They were supposed to gather and lead God’s people, instead their neglect scattered the flock. The consequences of such poor and corrupt leadership were dire: Jerusalem was destroyed and the people were taken into exile.

Jeremiah makes a promise. God will take back the flock and shepherd them. God will rescue them by sending a righteous leader who has the heart and mind of God. Readers of Mark’s gospel, especially today’s passage, will note that once again God fulfills the promise God made to the people. Jesus is the promised shepherd who will gather and feed God’s weary flock. There was much work to do – then as well as now. Jesus wanted rest for the returning band of missionaries, but real life pressed in on them. So, they didn’t get a chance to go for rest, reflection on their mission and further instructions from Jesus.

Still, the point is valid, I think – we all need to figure out how to get to our own "deserted places." That might be a few minutes in the car before we pop out for work; a pause in the yard after we throw out the garbage at night; a walk in the park; turning off the television and just sitting; listening to any music that helps us go inward for a brief period, etc. Not all attempts by Jesus to withdraw to a quiet place were frustrated, as we read in 1:35, 45.

Jeremiah promised a shepherd king like David to "reign and govern wisely," who will "do what is just and right in the land." By our baptism each of us is called to continue the shepherding mission of Jesus – and it can be very tiring! We do that in daily, unofficial ways by how we teach and set good example for our young. Did you notice what Jesus, the shepherd, did immediately when they disembarked and saw the needy crowd? He taught them.

We don’t want our young to have a false notion of God, or a diminished notion of their worth before God. So we teach. But we also need some reflective time ourselves to dwell on God’s Word, lest our teaching be more about idols we fashion from our own thoughts, than about our shepherd Jesus.

Some of us are engaged in full or part-time ministry within our church community. What is said above is true for us as well; we also need to figure out how to "come away by yourselves" for short and even an occasional longer period, to hear the Word of God for ourselves, but also for those we are called to shepherd through our teaching. The bottom line: all of us are sent to share our knowledge of Jesus, a knowledge that isn’t primarily found in books or doctrine, but as a result of our personal encounter with Christ.

At this Eucharist we are the often-scattered sheep. Jesus, the shepherd, gathers us from the many locations where we live, work and pass our days. What we have in common and what draws us to this special pasture, is the faith that, with our shepherd we are well cared for, nourished with the Word of God and the living Body and Blood of Christ.

The shepherd does again what he has done before: he sends us out well fed to return to the places where each of us is called to be shepherd. We don’t go out on our own, we are animated by the Holy Spirit – the same Spirit that sent Jesus into the desert at the beginning of this gospel (1:12-13), was his strength under temptation and never left him as he set out to shepherd God’s waiting people.

Rev. Jude Siciliano, OP

TẬP SỐNG LỜI CHÚA TRONG ANH EM
CN 15 Tn (B) – 12-7-2009

Gr 23: 1-6; Tv 23: 9-14; Ep 2: 13-18;
Mc 6: 30-34
Lm. Jude Siciliano, OP

Bài Phúc âm hôm nay diễn tả dân chúng như một đàn cừu lạc bị vỡ đàn tìm đến Chúa Giêsu. Điều này làm tôi nhớ lại ngày tôi gặp một nhóm người chăn cừu ở miền Tây của bang Virginia. Tôi và những người đó cũng đã đọc bài Phúc âm hôm nay. Những người chăn cừu đố rằng “nếu có 100 con cừu trong chuồng, và một con nhảy rào chạy ra ngoài, thì còn lại mấy con?” Tôi trả lời ngay rằng, còn 99 con, nhưng tôi vẫn còn hơi hồ nghi. Và câu trả lời của một người chăn cừu làm tôi hiểu là tôi không biết gì về cừu cả. “Không còn con nào”. Cừu là một giống vật rất ngu, hễ một con nhảy rào ra được là cả bầy đều nhảy theo con đó. Người chăn cừu phải luôn luôn canh chừng bầy cừu, vì sớm muộn gì chúng cũng có thể bị lạc, hay bị chó sói bắt. Tôi làm sao biết được điều này, vì làm gì có cừu và người chăn cừu trên đường phố ở Brooklyn, nơi tôi thường chơi khúc côn cầu thời còn bé. 

Nhưng những người trong Kinh Thánh thì hiểu bài Phúc âm đang nói về người chăn cừu. Thiên Chúa dùng ngôn sứ Giê-rê-mi-a để nói, Ngài thất vọng với những kẻ lãnh đạo dân Israel. Họ là những người có bổn phận dẫn dắt đoàn chiên của Chúa: “Chính Ta sẽ quy tụ đoàn chiên Ta còn sót lại từ khắp mọi miền… Ta sẽ cho xuất hiện các mục tử để lãnh đạo chúng…” (Gr 23,3-4)
 
Ai dám nói là chúng ta, người thời nay, ít hiểu lời Chúa Giêsu và lối sống của Ngài hơn các Môn đệ? Dựa vào Phúc âm hôm nay thì những người thời Chúa Giêsu và cả chúng ta đều khó hiểu về những bổn phận trong đời sống hàng ngày. Các dụng cụ tinh vi thời nay là những sáng kiến hay, nhưng gây nhiều phiền phức trong cuộc sống. Chúng ta có thể liên lạc với nhau một cách mau chóng, nhưng lại khó lòng tránh khỏi những phiền hà đó. Có rất nhiều họ đạo, thường dán thông báo: “Trước thánh lễ yêu cầu giáo dân nào có điện thoại cầm tay hoặc máy nhắn tin xin vui lòng tắt máy”. Thật không có gì phiền phức bằng lúc đang dâng thánh lễ trong trang nghiêm, bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên. Những người dự Thánh lễ có thể chịu được tiếng trẻ con khóc hơn là nghe tiếng điện thoại cầm tay reo của một giáo dân nào quên tắt. Rồi lại có tiếng nhắc lần nữa: “Xin quý vị vui lòng tắt điện thoại cầm tay”. 

Chúa Giêsu và các Môn đệ không gặp những phiền hà với những dụng cụ tối tân làm mất sự yên tĩnh khi họ đang nghỉ. Nhưng họ lại gặp một phiền phức khác là số đông dân chúng đang tìm người dẫn dắt. Trong bài đọc 1 về ngôn sứ Giê-rê-mi-a và bài Phúc âm: “họ như bầy chiên không người chăn dắt”, ta thấy thời đó xem đức vua như là người mục tử. Ngôn sứ Giê-rê-mi-a chỉ trích những người mục tử của Juda, cả về quân sự và tôn giáo đã không dẫn dắt đúng nên để đàn chiên lạc lối. Cung cách lãnh đạo thì thối nát, và lời hướng dẫn sai lạc nên xảy ra sự điêu tàn của Giê-ru-sa-lem, và dân chúng bị bắt đi đày ở Babylon. Dân chúng thời đó cần người lãnh đạo tốt để dẫn dắt họ. Giê-rê-mi-a báo cho họ biết là chính Thiên Chúa sẽ tự Ngài dẫn dắt dân Ngài. Và dân chúng tin lời hứa ấy sẽ được thực hiện, dưới hình thức là sẽ có một vị vua khác đến để giúp dân Israel trở lại thành một dân tộc hùng mạnh như xưa. Chúng ta, những người Kitô hữu, hiểu lời hứa ấy ám chỉ vào Chúa Giêsu như trong bài Phúc Âm hôm nay. Thế nhưng, Ngài không dẫn dắt dân chúng với binh quyền và của cải trần thế. 

Thử nhìn vào Thánh vịnh 23, khi nói về lời hứa, Thiên Chúa là Đấng chăn chiên lành. Theo Thánh vịnh đó, thì Thiên Chúa dẫn đưa đàn chiên đến đồng cỏ xanh và suối mát để nghỉ dưỡng. Ngài sẽ làm chúng ta không còn lo sợ nữa, nhất là khi gặp kẻ thù trước mặt chúng ta. Ngay cả khi đối mặt với bóng tối sự chết. Thiên Chúa, Đấng Mục Tử nhân lành, sẽ dọn bàn cho chúng ta. Ngài xức dầu thánh để an ủi và thêm sức mạnh cho chúng ta. Bạn có bao giờ ngồi bên giường người đang hấp hối chưa? Nếu có, thì bạn chắc đã biết là Thiên Chúa cũng có ở đó, và Ngài sẽ thực hiện như lời Ngài hứa với dân Israel qua ngôn sứ Giê-rê-mi-a: “Chính Ta sẽ quy tụ đoàn chiên Ta… và sẽ đưa chúng về đồng cỏ của chúng…” 
 
Vì Chúa Giêsu không phải là người lãnh đạo về quân sự như dân chúng mong đợi, vậy thì Ngài dẫn dắt bằng cách nào? Thánh Mác-cô hôm nay cho chúng ta biết là Chúa Giêsu dẫn dắt đàn chiên bằng lời giảng dạy của Ngài. “Chúa Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương…” Tôi không phải là một bác sĩ, nhưng nếu tôi trông thấy một người đang nằm dưới đất máu chảy đầm đìa, tôi tìm cách cầm máu cho người đó. Nếu thấy một người mù băng qua đường đang lúc đông xe, tôi sẽ đến kéo họ đứng trên lề đường. Nếu gặp một người đang đói, tôi sẽ mang thức ăn cho họ. Đó là việc đầu tiên tôi phải làm. Chúa Giêsu cũng vậy, Ngài biết phải làm gì để đáp ứng ngay nhu cầu trước tiên của đám đông dân chúng theo Ngài.  

Khi Chúa Giêsu bước xuống thuyền để lên bờ, Ngài thấy quần chúng vây quanh đông đảo nên “Ngài chạnh lòng thương…” Ngài thấy điều trước tiên họ cần nơi Ngài là lời giảng dạy. Đám quần chúng thời đó và chúng ta hôm nay đều khao khát nghe lời Chúa Giêsu dạy. Vì thế, phần thứ nhất của Thánh lễ luôn là Phụng vụ Lời Chúa. Vì chúng ta cần nghe Tin mừng của Thiên Chúa, nên chúng ta mới đến dự Thánh lễ hôm nay. 

Người Mục Tử nhân lành mà Đức Chúa hứa đã đến. Và  Ngài đang giảng dạy cho đàn chiên lạc. Ngài là Mục Tử chân chính mà dân chúng mong đợi. Ngài không muốn rời xa họ vì Thiên Chúa luôn ở với đàn chiên Ngài. Họ sẽ học về nước Trời và qua Chúa Giêsu, họ sẽ biết được Thiên Chúa hằng yêu thương họ, Ngài sẵn sàng tha tội cho họ, cho dù thế giới có ruồng bỏ họ. Nhưng trước mặt Thiên Chúa, họ là những người được Ngài thương yêu nhiều nhất.  Và nước Thiên Chúa là nước công chính, bình an và đầy yêu thương. Chúa Giêsu giảng cho họ hiểu là nếu họ chấp nhận lời Ngài, và chấp nhận nước Trời đến với họ thì họ sẽ đối xử với người khác như Thiên Chúa đã đối xử với họ. Nghĩa là, họ phải thương yêu nhau, đón tiếp tha nhân, tha thứ cho kẻ thù, săn sóc cho người đau ốm, đón nhận kẻ hèn kém vào bàn tiệc chung với họ. 

Chúng ta thấy rõ  trong Phúc âm Thánh Mác-cô, Chúa Giêsu được dân chúng theo rất nhiều. Bài Phúc âm hôm nay chứng tỏ điều ấy. Đám đông quần chúng chạy bộ qua bờ bên kia để đón Ngài, vì Ngài đã qua bằng thuyền rồi. Họ đón Ngài để nghe lời Ngài giảng dạy. Đó là điều mà giới lãnh đạo quân sự và tôn giáo của dân Israel không làm được. Họ sẽ có mục tử khôn ngoan như ngôn sứ Giê-rê-mi-a hứa “…Ngài sẽ cai trị, và sẽ thi hành điều công chính trên vương quốc của Ngài…” 

Người Mục tử nhân lành biết thương yêu. Điều trước tiên đám dân chúng cần là được nghe lời giảng dạy. Ngay cả trong thời bây giờ, nhiều người trong chúng ta có cuộc sống ổn định, đủ để nuôi gia đình, đủ để đi du lịch, nhưng thử hỏi đời sống chúng ta sẽ đưa chúng ta đi về đâu? Chúng ta đi đúng đường chưa? Hay chúng ta đang lang thang đâu đó vô định? Chúa Giêsu là Đấng Chăn Chiên Lành. Ngài là của ăn, là sự khôn ngoan. Vì thế, mỗi tuần chúng ta hợp nhau nơi Bàn Tiệc thánh để đón nhận ơn Khôn Ngoan trong lời Chúa và Bánh Hằng Sống khi cùng chia sẻ với nhau. 

Thử hỏi đám quần chúng hôm ấy có cảm nhận được những gì đã xảy ra khi gặp Chúa Giêsu không? Vì người giàu cũng như người nghèo, người tốt cũng như người tội lỗi, người khỏe mạnh cũng như người yếu đau, đều cùng chung một Bàn Tiệc như nhau. Và họ tìm được gì nơi đó? Sau bữa tiệc cộng đoàn, họ có đối đãi với nhau khác trước không? Họ có bỏ qua những hận thù, quên đi những vết thương cũ hay không? Họ có chia sẻ bữa ăn với người khác như họ đã được lãnh nhận nơi bữa ăn này không? Nếu họ có biến chuyển, tức là họ đã hiểu được rồi đấy. Chúng ta cũng có thể trao đổi với nhau những điều này. Sau khi chúng ta nghe Phúc âm, cùng chia sẻ Bữa Tiệc thánh, chúng ta đã thay đổi được gì trong đời sống chúng ta chưa?


Lm.  Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP

July 20, 2018