Suy niệm của Lm Jude Siciliano, OP

+

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN, NĂM B-2018

2 Các Vua 4: 42-44; Psalm 144; Êphêsô 4: 1-6; Gioan 6: 1-15

Bạn có trông thấy bài đọc thứ nhất trích từ sách Các Vua 2 giống bài phúc âm hôm nay không?. Lý do các bài đọc đầu tiên thường được trích từ cựu ước là để nói lên sứ vụ của Chúa Giêsu là sự hoàng thành kế hoạch của Chúa Cha. Vì thế, hôm nay hai bài đọc đi song hành với nhau.

Ngôn sứ Elisha và Chúa Giêsu đều đáp ứng với sự đói khát của quần chúng, nên gọi người để phát lương thực cho họ. Cả hai đều gặp những tình huống giống nhau. Có quá nhiều người đói, nhưng lại có rất ít thức ăn. Trong hai câu chuyện, bạn có thấy đều nói về bánh mì từ lúa mạch không? Nó không phải là bánh sừng bò hay bánh mì dài, đó là thứ bánh chỉ dành cho người nghèo do chính họ mang theo. Lại có nhiều lương thực để thỏa mãn cơn đói của dân chúng và lại còn dư nhiều bánh. Trong phép lạ Chúa Giêsu làm có rất nhiều bánh dư thừa. Dân chúng sẽ đói trở lại và điều Chúa Giêsu ban là lương thực phủ phê cho bây giờ và sau này.

Câu chuyện ngôn sứ Elisha nhắc chúng ta là Chúa Giêsu cho bánh không phải là lần đầu tiên mà Thiên Chúa ban của ăn cho dân chúng đói ăn. Các bạn còn nhớ bánh manna và chim cút trong sa mạc cho dân Israel không? Nhưng Chúa Giêsu không chỉ cho ăn bánh đi đường, mặc dù Ngài đang làm như vậy. Ngài lại còn thu hút người đói đến với nhau, không chỉ để ăn no, mà còn dể cùng nhau chia sẽ bửa ăn.

Khi chúng ta dự bửa tiệc Thánh Thể hôm nay, không phải chỉ để cho chúng ta khỏi đói phần hồn. Bí Tích Thánh Thể là bửa ăn của cộng đoàn, và chúng ta nên nhớ là, qua thánh thể, ơn cứu độ không phải chi dành riêng cho mỗi cá nhân mà thôi. Mà chúng ta được nuôi dưởng với bửa ăn của chính cộng đoàn, và chúng ta được mời gọi nên cộng tác nuôi dưởng nhau. Elisha và Chúa Giêsu dùng bánh do người khác đem đến. Vì thế chúng ta hảy tự hỏi:Ai là người đói và tôi có bánh gì cho họ?

Nên để ý là Chúa Giêsu và các môn đệ không phải ném bánh ra cho dân chúng. Trái lại, có một nghi thức như sau: bánh của dân chúng được đưa đến cho Chúa Giêsu. Ngài nhận lấy, dâng lời tạ ơn, và chia bánh đó cho những người đói. Chúng ta nên biết rằng; chúng ta không chỉ cung cấp lương thực cho người đói phần xác. Chúng ta cũng còn phải dấn thân đem cho họ lương thực đầy bổ dưỡng và no nê cho nhiều người đang đói lương thực phần hồn trong xã hội này.

Tất cả những người được Chúa Giêsu và các môn đệ ban phát lương thực đã làm nên sự liên hệ mới giữa họ với nhau và với Chúa Giêsu. Chúng ta cảm thấy vì sao thánh Gioan và giáo hội tiên khởi giữ gìn câu chuyện. Trao lương thực cho dân chúng đang đói ăn có giá trị hơn là làm phép lạ bánh hóa nhiều. Đó là bài học cho chúng ta về phép Thánh Thể , về những người đang đói đến bàn thờ nhận lấy lương thực dưởng nuôi họ như người môn đệ mới sẽ ra đi và làm như vậy cho kẻ khác.

Thời buổi này, người ta có thể ăn vội vả để đi làm việc. Đây là hình thức ăn cho có để đi làm. Phụ huynh cảm thấy may mắn khi họ được dịp cùng ngồi bàn ăn với gia đình vài lần trong tuần. Hãy quên đi những bửa ăn ngày Chúa Nhật cùng với ông bà, cô bác, dì dượng và anh em họ hàng. Những ngày đó không còn nữa! Nhưng, ở thời Chúa Giêsu, bửa ăn không phải là dịp gặp nhau bình thường, nhưng mang ý nghĩa phải được tái diễn thường nhật.

Ngồi ăn cùng bàn với người khác tăng cường mối liên hệ gia đình hay bạn bè. Nếu là kẻ thù cũng nên ngồi vào bàn với nhau thi sẽ dễ có sự hòa hợp với nhau hơn.

Chúng ta cùng dùng bửa với nhau, những lỗi lầm sẽ dễ bỏ qua, sự chia rẻ sẽ hàn gắn. Chúng ta có thể là những người xa lạ với nhau, nhưng trong bửa ăn của cộng đoàn đang hội họp nơi đây; được nuôi dưởng bởi Chúa Giêsu; Ngài là bánh hằng sống của chúng ta. Hành động của chúng ta hôm nay là dấu chỉ sự hiện diện của Chúa Giêsu hằng tiếp liên tục bày tỏ sự quan tâm của Ngài cho toàn thế giới hay không? Chúa Giêsu sẽ lại hỏi chúng ta cùng một câu như các môn đệ "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" Cũng như các môn đệ xưa chúng ta sẽ thấy nhu cầu của dân chúng và sự thiếu sót của chúng ta. Chúng ta cũng nhún vai đáp lại "chúng con không có đủ thức ăn cho họ!" Nhưng, Chúa Giêsu lấy vài của ăn mà chúng ta đang mang theo "vài bánh mạch đen" ban phép lành rồi bảo hãy phát cho dân chúng.

Đó không phải là bửa ăn cho cả ngàn người bên bờ biển hồ Tibêria phải không? Đó cũng la điều nhắc chúng ta là Chúa Giêsu sẽ hiến thân Ngài cho cho chúng ta, Ngài làm phép và hóa thân trên thập giá. Để làm lại giao ước của Thiên Chúa đã làm với những người đói khát lang thang trong sa mạc. Và với bửa ăn này Ngài cũng đổi mới giao ước với chúng ta nữa.

Tôi không nghĩ phép lạ bánh hóa ra nhiều làm người thời nay ngạc nhiên và thán phục. Họ nhìn vào những phép lạ Chúa Giêsu làm như là điều kì diệu của quá khú. Vậy muốn cố gắng thu hút người thời nay đến với đức tin qua nhũng phép lạ Chúa Giêsu đã làm thì không có tính thuyết phục cao. Đối với những người thời nay đó là những câu chuyện xa xưa kể với những người "bình dân". Sẽ thuyết phục hơn nếu dùng lời nói và việc làm của Chúa Giêsu hơn là các phép lạ của Ngài. Chúa Giêsu là "bánh hằng sống”, và có thể là nơi cậy nhờ của họ và của chúng ta trong cơn đói khát sẽ được hài lòng. Chúa Giêsu đi trên mặt nước, nhưng Ngài tiếp tục làm cho chúng ta khỏi lo sợ, và giúp chúng ta nhận thấy lòng thương xót của Ngài cho những người yếu đuối vi gánh nặng của tội lỗi, vi sụ thiếu hiểu biết, và lầm lẫn trong đức tin.

Hôm nay, có vài trường hợp, phép lạ xãy ra. Nhưng những câu chuyện thường xãy ra ít phô trương, như sự diệu kỳ về ơn lộc Thiên Chúa thấm nhuần trong đời sống chúng ta. Chúng ta có thể không làm chứng được về những phép lạ vừa xãy ra trong đời sống chúng ta. Nhưng, chúng ta có thể làm chứng Thiên Chúa đã làm gì cho chúng ta trong đời sống hằng ngày như bánh lúa mạch đen hóa nhiều để nuôi dưởng đám đông quần chúng.

Trong lúc có sự đấu tranh về nhân quyền ở Hoa Kỳ, dân chúng rất xôn xao về những người ngồi cùng bàn với họ. Họ không chịu ngồi chung bàn với những người khác chủng tộc. Như trong đám đông dân chúng bên bờ biển hồ Galilêa hôm đó, có thể có những người ô uế tội lỗi theo cách nghỉ của người Do thái. Có phụ nữ, người lành mạnh, người yếu đau, người dân Do thái và người xa lạ, nhiều chủng tộc khác nhau, người ung dung và người nghèo khó. Tuy nhiên, không có sự khác biệt, ai cũng có thể ăn hoặc không ăn đều được. Tất cả đều ăn và đều được chấp nhận vào bàn ăn với Chúa Giêsu. Không ai có nơi ăn riêng biệt. Ai cũng ăn lương thực như nhau. Chúa Giêsu ban sự sống của Ngài cho tất cả, chỉ cần bẻ bánh ra và chia cho tất cả, và vì thế đó là bửa ăn của chúng ta hôm nay.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


17th SUNDAY (B)
2 Kings 4: 42-44; Psalm 145; Ephesians 4: 1-6; John 6: 1-15

Did you notice the similarities between the first reading from 2 Kings and today’s gospel? One of the reasons the first readings are chosen is because they point to their fulfillment in Jesus. Today the two readings run in close parallel to one another.

Both Elisha, the prophet, and Jesus respond to the hunger of the people before them. They enlist the services of others to feed the people – both meet with similar bewilderment. There are too many hungry people and too little food to feed them. Did you notice the bread in both stories is barley loaves? It wasn’t croissants or bagels, just the simple bread of the poor, provided from the midst of the people themselves. There is more than enough food to satisfy the their hunger and there are leftovers. In Jesus’ miracle, a lot of leftovers! People’s hunger will return and what the Lord gives is both more than enough for now – and the future.

The Elisha account reminds us that Jesus’ providing bread was not the first time God fed hungry people. Remember also the manna, and quail in the desert for the Israelites? But Jesus isn’t only providing food for the road, though he is doing that. He is also drawing the hungry together, not just to fill their stomachs, but to share a meal with him and one another.

When we eat our Eucharistic meal today it won’t just be for our own spiritual hungers. Eucharist is a community meal and we are reminded it is not just about our personal salvation. We are saved and fed as a community, and as a community we are called to feed others. Elisha and Jesus use the bread provided by others and so we ask: Who are the hungry and what bread do I have for them?

Notice that Jesus and his disciples don’t just toss out bread to outstretched hands. Instead, there is an accompanying ritual: the peoples’ bread is given to Jesus, who receives it, gives thanks and shares the food with the hungry. We learn that we don’t just feed people’s physical hungers. We also offer them our presence and commitment – a very nourishing and satisfying food for the many hungers of modern people.

All those people Jesus and his disciples fed that day entered into a new relationship with one another and with him. We can see why John and the early church saved the story. The feeding of the crowds is more than a miracle story of multiplied bread. It is a lesson for us about Eucharist: about hungry people coming to the altar to fill their hungers and then, as refreshed disciples, going forth to do the same for others.

Meals these days can be rushed affairs: we grab "a bite" on the run. Parents consider themselves lucky if they can get all their family members around a table a few times a week. Forget about having a Sunday meal with grandparents, uncles, aunts and cousins. Those days are gone. But in Jesus’ day meals were not casual get-togethers; they were significant, though seeming-ordinary events.

Eating with others strengthened family bonds and ties with friends. If enemies sat and ate together, the meal reconciled them with one another.

Together we eat at the same table, where sins are forgiven, and separations bridged. We may be strangers to one another, but at this table we are a community formed and nourished by Jesus, our bread of life. Through our actions shall we be a sign to others of Jesus’ continued presence and concern for our world? He turns to us and asks the same question he asked his disciples: "Where can we buy enough food for them to eat?" Like them, we see the people’s needs and our own inadequacies as well. We also shrug our shoulders and say, "We just don’t have enough to feed them!" But he takes what few gifts we place at his disposal, our "barley loaves," blesses them and feeds the hungry with them.

It wasn’t just a meal for the thousands by the sea of Galilee, was it? It was also a reminder that Jesus would give us himself – blessed and broken– from the cross. He renewed the covenant God made with the hungry, wandering people in the desert and, with this meal, he renews the covenant with us as well.

I don’t think the miracle of the bread impresses, or convinces, modern people. They look at Jesus’ miracles, if they acknowledge them at all, as past wonders. So, trying to draw others to faith because of Jesus’ wonder-working, miraculous powers, doesn’t go very far. To modern ears it’s all part of a long-gone age and a tale about "simple people." Perhaps more convincing than the works Jesus performed, are his words and deeds. Jesus brought healing to people’s lives. He is the "bread of life" and could satisfy their, and our deepest hungers. He walked on the water once; but he continues to calm our fears and enable compassion in us for those still burdened by sin, ignorance and confusion.

In some cases today, miracles still occur. But what occurs more regularly and with less fanfare, is the wonder of God’s grace that permeates all of our living. We may not be able to testify to a recent "miracle" that has happened in our lives; but we can witness how often God works in the most ordinary ways. As ordinary as the barley loaves that fed the multitude.

During the civil rights struggle in our country, people were very agitated about their table companions. They refused to eat with people of other races. In the crowd by the sea of Galilee that day, there certainly were those considered sinners and ritually unclean by the devout. Women were there too; the healthy and the sick; citizens and foreigners; different races; the comfortable and the poor. Yet, there were no restrictions on who could, or couldn’t, eat the meal. All ate, or were welcome at Jesus’ table. None got an exclusive menu with choices. They ate the same food: Jesus was offering himself to everyone. Just as bread was broken and shared for all, so would he be – and is, at our table today.

Chúa Nhật XVII THƯỜNG NIÊN (B-2015)
2 Các Vua 4: 42-44; T.vịnh 144; Êphêsô 4: 1-6; Gioan 6: 1-15

HÃY ĐÓNG GÓP PHẦN CỦA MÌNH VÀO CÔNG TRÌNH CỨU ĐỘ CỦA CHÚA

Nếu bạn vội vả thì bạn không nên dùng bửa ăn với người Trung đông. Trong bửa ăn ở Trung đông, người ta để thi giờ nói chuyện về gia đình, về tên của bạn bè, về thời tiết, chơi với trẻ con, mừng nhau và chúc lành cho nhau. Họ lại còn nói chuyện về thức ăn, hỏi ai nấu; so sánh với thức ăn trong các gia đình khác như "mẹ tôi bỏ thêm rau húng vào món ăn này". Mỗi món ăn là thêm chuyện để nói, và thường có nhiều món ăn. Tráng miệng có trái cây, bánh ngọt và cà phê đậm với rượu ngọt thêm vào. Lúc ra về cũng mất nhiều thời gian: nào ôm nhau, hôn nhau và chúc nhiều chuyện cho nhau. Lại còn có phong tục "hôm nay bạn mời tôi đến ăn nhà bạn, bây giờ tới phiên tôi mời bạn đến ăn nhà tôi".

Câu chuyện trong bài Phúc âm hôm nay lẻ cố nhiên là câu chuyện ở Trung đông. Trước tiên hình như có chuyện lạ về thủ́c ăn, không phải về bủ̉a ăn nấu ỏ̉ nhà. Những người đến ăn ở trong sa mạc rất đông đúc, và ở sa mạc họ lại còn đói hơn. Họ muốn được xác nhận sự hiện diện là họ có mặt trong bửa ăn. Như chúng ta hợp nhau trong bửa ăn Thánh Thể. Chúng ta khao khát nghe Chúa Giêsu nói về Thiên Chúa.

Họ khao khát muốn biết là Thiên Chúa đang đứng với họ khi cả thế giới không coi họ ra gì. Nếu không có thức ăn thì làm sao cho họ ăn? Làm sao sự khao khát thiêng liêng và vật chất của họ được để ý đến, vì họ muốn được cảm thấy quan trọng, và sự khao khát của họ về Thiên Chúa cần được cho ăn đầy đủ. Trong xã hội bị đô hộ bởi người La mã, họ là nô lệ. Những người Galilê này sống xa đền thờ Giêrusalem là nơi các lãnh đạo tôn giáo sống. Họ bị coi gần như là kẻ ngoại đạo ngu dốt và xa cách Thiên Chúa.

Có ít thức ăn ở đó, nhưng làm sao đủ cho cả đám đông người khao khát. Thánh Gioan viết là có vài bánh lúa mạch, bánh cho người nghèo. Trong câu chuyện này, bánh cho người nghèo có đó, nhưng không phải là quà tặng đáng kể. Một em bé có mấy bánh đó. Nó chỉ có chừng đó để chia với người khác. Chúng ta thường có thói quen xem xét vấn đề lớn bé như thế nào rồi chúng ta suy nghĩ lại "chúng ta có thể làm gì với vấn đề lớn lao như thế?". Em bé là gương mẫu cho chúng ta: thà làm việc gì hơn là không làm gì cả. Hỏi ai làm sao biết được cái gì sẽ hoá ra nhiều?

Trong câu chuyện sự việc tiếp tục xãy ra. Chúng ta có chút ít thực phẩm và đúng lúc. Thánh Gioan nói là đang lúc lễ Vượt Qua. Ngay cả người Galilê nghèo và thất học cũng hiểu lễ Vượt Qua. Lễ đó nhắc họ việc Thiên Chúa lo lắng cho dân Israel ra khỏi tù đày ở Ai Cập. Lễ Vượt Qua là bắt đầu một đoạn đường dài ra khỏi ách nô lệ đi qua hoang địa để đến đất màu mỡ.

Người Do thái biết về lễ Vượt Qua đầu tiên và bây giờ Chúa Giêsu chỉ rõ một lễ Vượt Qua khác là Thiên Chúa là bạn đồng hành với chúng ta qua những lúc khó nhọc trong đời sống. Dân chúng bây giờ đang ở trong hoang địa khác và một lần nữa Thiên Chúa đồng hành với họ từng bước đi cực nhọc. Thiên Chúa không xét xử chúng ta xem chúng ta tự mình làm sao, nhưng Thiên Chúa cho chúng ta lương thực hằng ngày. Dân Israel lần này biết Thiên Chúa sẽ cho họ bánh trong ngày tiếp theo. Đó là "lương thực hằng ngày" trong phép Thánh Thể này. Thiên Chúa cam đoan với chúng ta là Ngài lo lắng cho chúng ta, và Ngài để ý đến sự khát khao của chúng ta. Mấy ổ bánh em bé được dâng lên và hoá nhiều, và thánh Gioan nói là dân chúng "ăn uống no nê" và còn thừa lại rất nhiều.

Trong câu chuyện còn có một phép lạ khác: dân chúng thay đổi tâm tình. Bữa ăn đó không lại là bữa ăn nhanh theo kiểu cách của McDonald khi ghé vào tiệm mua ăn rồi đi ngay. Đây là bữa ăn ở vùng Trung đông có thức ăn thừa thải. Họ chia sẻ với nhau. Chúa Giêsu có chương trình của Ngài. Ngài biết Ngài sẽ làm gì. Ngài bảo các môn đệ: "anh em bảo người ta ngồi xuống đi" cả ngàn người. Lúc họ ngồi thoải mái, họ không còn là nông dân đói khát mà là khách dự tiệc.

Hãy nghe những cây trò chuyện họ nói với nhau:
- không phải tôi là người làm công cho bố anh hay sao?
- bà cụ mẹ anh khoẻ mạnh không?
- tôi tên là Sarah, còn bạn tên gì?
- có ai trông thấy bé Giacôbê không?
- này chị ăn thử miếng cá này, ngon thật.

Chúa Giêsu biết rõ Ngài sẽ làm gì: lập cộng đoàn bởi những người xa lạ đang ăn uống với nhau, đem bạn bè, người xa lạ và cả kẻ thù cùng nhau thưởng thức một bữa ăn đầy đủ no nê.

Câu chuyện này thánh Gioan viết 60 năm về sau. Có lẽ lúc đó cộng đoàn thánh Gioan đã cùng nhau bẻ bánh và uống rượu nhiều năm vói nhau. Chắc họ thích câu chuyện Chúa Giêsu cầm lấy ít bánh lúa mạch dâng lên cảm tạ Thiên Chúa. Chắc họ hiểu ý nghĩa phép Thánh Thể trong câu chuyện đó, và kết quả là chắc họ đã xét mình về việc cảm tạ với chút it thức ăn, và không luôn luôn nghĩ đến họ cần bao nhiêu. Chắc họ nhận thấy Chúa Giêsu không muốn phí phạm thức ăn còn thừa. Ngài bảo "anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi"

Người Hoa kỳ phí phạm 25 phần trăm của ăn ngon. Có tường trình nói phí đến 40 phần trăm. Mỗi năm phí quảng 29 triệu tấn thực phẩm. Dân chúng biết Chúa Giêsu lo lắng cho tất cả mọi người có của ăn. Chúng ta cần để ý đến việc cắt giảm ngân sách không đụng chạm đến những người cần được giúp đỡ. Năm 2013 các giám mục Hoa kỳ viết thơ cho thượng nghị sĩ phụ trách ủy ban canh canh nông xin ủy ban ủng hộ luật về canh nông, khuyến khích họ đừng chấp nhận cắt bớt ngân quỷ về các chương trình cho người nghèo và phiếu thực phẩm và những chương trình chống nạn đói.

Trong thơ các giám mục có trích lời "vì khi tôi đói bạn cho tôi thức ăn", đó là suy nghĩ của người Công Giáo về thực phẩm và nhà nông. Các giám mục viết thêm: mục đích trước tiên của chương trình canh nông phải là lo đầy đủ lương thực cho tất cả mọi người, giảm bớt số người nghèo ở Hoa kỳ và ở các nước khác. Đây là lúc cần thiết làm chương trình giúp người nghèo và người đói, cho một gia đình nông dân nhỏ, khuyến khích nhà nông lo khai thác ruộng nương, giúp các nhà nông gặp khó khăn và các cộng đoàn nông thôn ở Hoa kỳ và ở các nước đang phát triển.

Thánh Gioan tả phép lạ theo ý nghĩa phép Thánh Thể: "Chúa Giêsu cầm lấy bánh dâng lời tạ ỏn, rồi phân phát cho dân chúng: bạn bè, người xa lạ, cả những kẻ thù" Trong buổi hội họp ngày Chúa Nhật, thánh Gioan nhắc cộng đoàn của ông ta và cả chúng ta là Đấng nuôi dưỡng ban sức mạnh là bạn đồng hành. Ngài dùng bánh để thu hút dân chúng làm thành cộng đoàn lo lắng cho nhau, và rồi cộng đoàn đó đến phiên họ lo cho kẻ đói ăn và săn sóc người thiếu thốn.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

17th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
2 Kings 4: 42-44; Psalm 145; Ephesians 4: 1-6; John 6: 1-15

If you are in a hurry you don't want to sit down to eat with middle eastern people. You have to allow time at a meal in the Middle East for family talk, names of friends, the weather, playing with children, toasts and good wishes. And, oh yes, there are always discussions about the food. Who cooked it? How does is compare with how other family recipes, "My mother adds mint to this dish." Each course evokes more conversation and there are a lot of courses! There is fruit for dessert, plus sweet cakes and rich deep coffee sweetened with a liquor. Departures also take a while, hugs and kisses and best wishes. There is also a social obligation in the Middle East, "You had me to your home for dinner, now I will have you to mine."

The gospel story is, of course, set in the Middle East. At first it seems to be a different kind of food story, not exactly a formal, prepared meal. The crowd is huge and they are hungry: for physical food in a deserted place and hungry for still more. They are hungry to be acknowledged, to feel counted and recognized. Like those of us gathered for Eucharist, they are also hungry for what Jesus had to say about God.

They hunger to know that God is on their side, when the rest of the world considers them insignificant. How can their physical hungers be fed, there is no food around? How can their spiritual and human hungers be noticed, their need to feel important, and their hunger to know God be filled? In their Roman- occupied world they are slaves. In their religious world, a long way from the seat of their faith in Jerusalem and the religious elite, these Galileans were considered next to pagans; ignorant and a long way from God.

There is some food there, but almost nothing in the light of the numbers who are hungry. John notes that it is barley bread, the food of the poor. In this story the food of the poor counts and it is not an insignificant gift. It's given by a boy, it's all he has, and he makes it available. We tend to measure the size of the problem and then we back away, shrugging our shoulders, "What can I do about such a big problem?" The boy is a good example for us: better to do something than nothing. Who knows what might be multiplied?

Things are picking up in the story. We have some food and the occasion is right too. John notes that it is Passover time. Even the poorest and most illiterate Galilean Jew would know what that meant. Passover recalled God's caring for the Israelites in slavery. It marked the beginning of a long hard journey out of slavery, through another wilderness, to a land of plenty.

What the Jewish people learned then and what Jesus shows here, at another Passover, is that God is our traveling companion through any hard period of our lives. The people are in another wilderness and once again God is with them step by arduous step. Not just observing; not judging how we're making it our own. But feeding us, day by day. The Israelites learned to trust That bread would be there the next day. It's what we call "daily bread" at this Eucharist; God's reassuring us that we are cared for and our hungers matter to God. The simple offering of that little boy was multiplied. John tells us, "They all had their fill." And there were lots of leftovers!

There is another miracle in the story. People's hearts were changed. It wasn't a grab-eat-run miracle, a McDonald's drive-through quick bite. There was a lot of food, and it was the middle east! They know meals, and how to share food with one another. Jesus had a plan, he knew what he was about to do. So, does Jesus. He instructs his disciples, "Have the people recline." He has the thousands "recline" -- that's how mid easterners eat at a banquet. Imagine them with more than enough to eat, eating in leisure. They are no longer desperate peasants but honored guests at a banquet.

Listen in on the conversations they would have had:
–"Didn't I work with your father?
-"How's your mother's health?"
-"My name is Sarah, what's yours?"
-"Has anyone seen little Jacob?"
-"Here try some of this fish, it's sweet."

Jesus knew exactly what he wanted to do: build community from a group of strangers using food to gather them; have friends and strangers, even enemies, enjoy a meal of plenty together.

John wrote the story 60 years later, his community would have been breaking bread and sharing the cup for a long time. They would have appreciated the story of Jesus taking a little bread and giving thanks to God. They would have seen the meaning of Eucharist in the story. As a result, they would also have to examine their consciences about being grateful for even a little, and not always thinking about how much more they wanted. They would have had to notice Jesus didn't want any leftovers wasted. "Gather the fragments left over."

We throw away a lot of very good food; 25% of the food in this country is wasted -- 40% by another statistic. 29 million tons a year, thrown away! The crowd would have noticed that Jesus made sure the hungry were fed. We need to make sure budget cuts don't affect the neediest. In 2013 our American bishops wrote to the co-chairs of the US Senate Committee on Agriculture, asking the committee to support the Farm Bill, urging them to resist unacceptable cuts to hunger and nutritional programs for the poor, like food stamps and other anti--hunger programs.

Quoting from their document, "For I was Hungry and You Gave Me Food: Catholic Reflections on Food, Farmers and Farmworkers," the bishops wrote, "The primary goals of agriculture policies should be providing food for all people and reducing poverty among farmers and farm workers in this country and abroad." They added, "This is a crucial time to build a more just framework that puts poor and hungry people first, serves small and moderate-sized family farms, promotes sustainable stewardship of the land and helps vulnerable farmers and rural communities both at home and in developing countries". (Cf."Justice Notes" below).

John describes the miracle in Eucharistic terms. Jesus takes the loaves, gives thanks and distributes them to those reclining: friends, strangers, even enemies – like a church gathering on Sunday mornings. John was reminding his community, and us, "Remember who God is, a nourishing, strengthening, traveling companion who uses bread to draw people together to form a caring community, who in turn feeds the hungry and the needy.

CHÚA NHẬT XVII TN – B – 29-07-2012
2 Các vua 4: 42-44; T.vịnh 145; Êphêsô 4: 1-6;
Gioan 6: 1-15
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃY THIẾT THA DUY TRÌ SỰ HIỆP NHẤT

Quý vị có để  ý bao nhiêu lần những từ  như “hiệp nhất”  và “nên một” được nhắc đến trong bài  đọc trích thư Êphêxô hôm nay và tuần trước hay không? Quý vị có thấy nghi ngờ điều gì đó đang xảy ra tại cộng đoàn Êphêxô cho nên từ này mới được nhấn mạnh thế không? Ngoài ra, cũng đừng quên những từ như “kêu gọi/được kêu gọi”, vì những từ như “hiệp nhất”, “nên một” và “kêu gọi” dẫn chúng ta đi vào trọng tâm của lá thư này.

Thư Êphêxô không được gửi cho cộng đoàn do thánh Phaolô thành lập và đây cũng là bản tóm tắt những giáo huấn của ngài. (Người ta cho rằng lá thư này được viết sau khi thánh Phaolô đã từ trần, có thể do một trong các môn sinh của ngài viết). Cộng đoàn Êphêxô bị tan rã vì giáo lý sai lạc (4,13-16) và lá thư này kêu gọi họ trở lại với những điều căn bản trong đức tin của mình; sự kết hợp với Đức Kitô và với nhau qua Phép Rửa – lá thư này tập trung vào Đức Kitô và Hội thánh.

Phần đầu của thư  Êphêxô (chương 1-3) là phần giáo lý. Phần thứ  hai (chướng 4-6) trình bày những kết quả của những gì chúng ta nghe ở phần thứ nhất. Dựa trên những gì Thiên Chúa đã thực hiện nơi Đức Kitô, chúng ta nay cũng được thúc đẩy nên một. Tóm lại, vì chỉ có một thân thể, một Thần Khí, một niềm hy vọng, một Chúa, một đức tin, một phép rửa, “Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.,” nên chúng ta cũng sống tinh thần hiệp nhất. Nhưng hãy nhớ, ân sủng của sự hiệp nhất đến trước, rồi nhờ kết quả của ân sủng này, chúng ta có thể  duy trì và xây dựng trên sự hiệp nhất  qua việc “lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau, thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hoà…”

Trong phần thứ nhất, tác giả cho thấy kế hoạch của Thiên Chúa là  muốn quy tụ tất cả mọi sự trong Đức Kitô  (1,10) và hòa giải dân Dothái với dân ngoại. Nối kết các nhóm khác biệt này quả là điều vô cùng khó khăn, vì những ác cảm xã hội và tôn giáo đã quá lâu dài và sâu sắc. Tuy nhiên, tác giả cho rằng kết hợp không phải là sự đồng nhất. Liệu có một đức tin đồng nhất trên toàn thế giới này không? Những ân sủng khác nhau và độc nhất của chúng ta khiến chúng ta trở nên phong phú hơn và có thể vươn ra thế giới phong nhiêu này tốt hơn bằng nhiều cách thế khác nhau.

Những khác biệt dẫn đến xung đột, những ý kiến kịch liệt, ngờ vực, ghen tuông và thoái lui, va chạm giữa các phe phái… Theo như thư Êphêxô, ân sủng của Thiên Chúa đã tạo nên tất cả những khác biệt ấy, vì ân sủng này quy tụ chúng ta và giúp chúng ta thực hiện công trình tốt đẹp mà cuộc sống trong Đức Giêsu mời gọi chúng ta (2,10). Chúng ta chia sẻ cùng một niềm hy vọng và vì thế những ai được Thiên Chúa kêu gọi sẽ sống theo niềm hy vọng đó cũng như làm tất cả những gì cần thiết để duy trì “một thân thể và một Thần Khí”.

Liệu hiện nay, có giáo xứ, cộng đoàn hay giáo phận nào mà không có nguy cơ bị chia rẽ hay không? Thay đổi người lãnh đạo gây nên mối bất đồng chia rẽ ngay trong hàng ngũ. Một bản dịch mới của bộ lễ vừa được phổ biến và gây nên sự bực bội, tức tối cả phía giáo dân lẫn những người trên bàn thánh. Những người Kitô hữu chúng ta phải ngả theo phía nào trong cuộc chạy đua dành chức tổng thống Mỹ? Tại sao những người trẻ không đón nhận đức tin và truyền thống mà “thế hệ chúng ta” nâng niu? Chúng ta có nên trưng bày Mình Thánh Chúa 24/24? Chúng ta có nên cho người đứng ngoài nhà thờ sau mỗi Thánh Lễ để xin chữ ký cho những nguyên nhân này khác?...

Chúng ta không mong có được câu trả lời cụ thể từ những đoạn kinh thánh cho những vấn đề trên và những vấn nạn khác làm căng thẳng tấm vải hiệp nhất của chúng ta, đúng không? Nhưng, tinh thần của họ tăng sức và  hướng dẫn chúng ta. Trong mỗi thế hệ, Giáo hội của chúng ta xảy ra những rạn nứt và cũng đã phấn đấu để gắn kết lại với nhau. Tác giả thư Êphêxô viện dẫn công trình mà Thiên Chúa thực hiện cho chúng ta trong Đức Kitô. Chúng ta được Thiên Chúa kêu gọi và ban ơn để sống ơn gọi đó. Nhắc cho chúng ta về ân sủng đó, thư gửi tín hữu Êphêxô nay thúc đẩy chúng ta sống cuộc đời mình sao cho có thể duy trì được sự hiệp nhất mà đời sống, cái chết và sự phục sinh của Đức Kitô gắn kết chúng ta.

Chúng ta như chiếc tàu trong cơn bão tố. Mọi người đang chạy lên chạy xuống nháo nhào. Một số người bên dưới không biết sự  gì đang xảy ra ở phía trên, lập tức la lên: “sao không đoàn kết lại?” Có người trên boong, nhìn thấy mọi sự rõ hơn, liếc quanh và trả lời rằng: “dĩ nhiên là được, với điều kiện có Chúa giúp.” Chúng ta nhìn quanh thấy gió lớn và sóng dữ xô dạt Giáo hội của chúng ta. Một số người lo lắng, “sao không đoàn kết lại?” Dùng lăng kính của thư Êphêxô, chúng ta trả lời “Được chứ, với ơn Chúa giúp.”

Chúng ta rút tỉa được gì từ thư Êphêxô? Chúng ta biết rằng có  nhiều điều bất đồng giữa người này và  người kia, nhóm này và nhóm nọ. Nhưng chúng ta hãy mặc lấy sự ôn hòa trong ngôn từ của mình, và bỏ đi những gươm giáo của việc kết án, những thái độ cá nhân hay việc dán nhãn – “Kitô hữu chính danh” hay “Kitô hữu giả hình”. Lá thư này kêu gọi chúng ta hãy kiên nhẫn và sẵn lòng lắng nghe người khác bằng tình thương hơn là sự hẹp hòi. Thư Êphêxô cho thấy rõ rằng, tất cả những sự đa dạng của chúng ta đều được dựng nên bởi một Thiên Chúa duy nhất, “Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.”

Có một bé trai trong bài Tin mừng hôm nay sẵn sàng chia sẻ những gì  mình có cho những người đang đói – Thánh Gioan không hề nói rằng chú bé đã bán bánh và  cá cho các môn đệ. Một số nhà chú giải có lối nhìn khác về bài Tin mừng không như chúng ta thường nghe. Dù có khác, nhưng thử nghe xem thế nào. Họ cho rằng phép lạ thực sự của việc hóa bánh và cá ra nhiều là do Đức Giêsu tác động lên đám đông và khích lệ họ, giống như chú bé, để họ chia sẻ những gì mình đem theo cho người khác. Kết quả là dư dùng cho tất cả những người có mặt ở đó.

Thật khó lòng biết  được điều gì đã thực sự xáy ra, nhưng chẳng phải ít ra quý vị cũng thấy lối chú  giải đó hấp dẫn đó sao? Người có chia sẻ  cho người không có. Cách hành động như thế là trọng tâm trong giáo huấn của Đức Giêsu. Chúng ta phải thay đổi điều gì để ít là người khác cũng có một chút? Đất nước chúng ta phải thay đổi những gì – trong sự tiêu thụ cách mất cân đối nguồn tài nguyên thế giới – để rồi những gì tốt đẹp và nguồn tài nguyên có thể được chia sẻ đồng đều?

Khó có thể tưởng tượng ra cảnh một đám đông như thế không nói gì và trao đổi thức ăn khi ăn. Chẳng phải đó là điều chúng ta làm khi đi picnic đó sao? “Này thử ăn món cá xem, ngon lắm đấy. Còn bánh thì sao?” Họ còn có thể chia sẻ gì nữa: chuyện gia đình, những cảm nhận khác nhau về Đức Kitô, những ốm đau bệnh tật hiện nay, những người bạn chung, truyện vui về con trẻ, lo lắng về đất nước của họ,…?

Giống như một giáo hội  đang tụ họp, đúng không? Chúng ta gặp nhau trước và sau Thánh Lễ, nắm bắt tin tức, tự giới thiệu mình với những người mới tới, gặp gỡ bạn bè, trao đổi về những chuyện xảy ra trong nước và thế giới, về thiên tai, về những người thân đau bệnh,… tất cả là vì Đức Giêsu đã mời gọi chúng ta họp lại với nhau. Chúng ta khác nhau, nhưng Người mời gọi tất cả chúng ta thành trong một cộng đoàn. Ở đây, chúng ta lắng nghe cùng một câu truyện gia đình trong Sách Thánh cũng như chia sẻ cùng một bữa ăn gia đình – cùng một bữa ăn như nhau cho mỗi người, không kể chúng ta là ai và từ đâu đến – và lúc nào cũng còn dư.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ::Anh em HV Đaminh Gòvấp

17th SUNDAY (B) - July 29, 2012
2 Kings 4: 42-44; Psalm 145; Ephesians 4: 1-6;
John 6: 1-15
By: Jude Siciliano, OP

Have you noticed how many times the words "unity" and "one" are mentioned in our Ephesians reading today and last week? You suspect something is going on in the Ephesians community because why would those words be so stressed? In addition, don’t miss the repetition of "call/called" either, for these words, "unity," "one" and "call" lead us to the heart of this letter.

Ephesians is addressed to a church not founded by Paul and is a summary of his teachings. (It’s believed that it was written after Paul’s death, possibly by one of his disciples.) The Ephesians were fragmented by false doctrines (4:13-16) and the letter calls them back to the basics of their faith; their union with Christ and one another through Baptism – it focuses on Christ and the Church.

The first part of Ephesians (chapters 1-3) is doctrinal. The second part (chapters 4-6) shows the ethical consequences of what we hear in the first part. Based on what God has done in Christ, we are now exhorted to unity. In brief, since there is one body and one Spirit, one hope, one Lord, one faith, one baptism, "one God and Father of all who is over all and through all and in all," then we are to live out that unity. But remember, first comes the gift of unity then, as a consequence of the gift, we can maintain and build on that unity by "bearing with one another through love, striving to preserve the unity of the Spirit through the bond of peace…."

In the first part the author established God’s plan to gather all things in Christ (1:10) and to reconcile Jews and Gentiles. Combining these disparate groups was very difficult, since the religious and social antipathies were ancient and very deep. However, the author’s plea for unity isn’t about uniformity. Is there a faith community anywhere in the world that is uniform? Our differences and unique gifts make us richer and better able to reach out to a diverse world in multiple ways.

Differences also make for conflict, strongly voiced opinions, suspicion, jealousies and withdrawal, clashing parties, etc. According to Ephesians, God’s grace has made all the difference, because it unifies us and enables us to do good works our life in Jesus calls us to (2:10). We share the same hope and so those called by God should live according to that hope and do what is necessary to preserve "one body and one Spirit."

Is there a parish, religious community or diocese these days that doesn’t seem, at times, like it is going to tear apart? Change of leadership causes dissension in the ranks. A new translation of the Missal is promulgated and it stirs up anger and resentment, both in the pews and the sanctuary. What side ought we Christians to take in this current political debate and presidential race? Why don’t our young people embrace the faith and tradition "our generation" cherishes? Should we have 24-hour exposition of the Blessed Sacrament? Should we allow people with petitions to stand outside the church after Masses to collect signatures for this cause or that? Etc.

We don’t expect to draw specific answers from these scriptures to those and other issues which strain the fabric of our unity, do we? Still, their spirit empowers and guides us. In each generation our Church has been fractured and has struggled to hold together. The author of Ephesians traces the work God has done for us in Christ. We have received a calling from God and with it comes the grace to live up to that call. Having reminded us of that grace, Ephesians now exhorts us to conduct our lives accordingly so as to preserve the unity that has Christ’s life, death and resurrection as its binding glue.

We are like a ship in a storm. Everyone is running around, on deck and down below. Someone below, who can’t see what’s going on above, urgently shouts, "Is it holding together?" Someone on deck, with a better view of things, looks around and answers, "Yes it is – so far, with the help of God." We look around at the strong winds and waves buffeting our Church. Some ask, "Is it holding together?" Using Ephesians as our lens today we answer, "Yes, with the help of God."

What else can we draw from Ephesians? We know there is plenty to disagree about with one person or another, one group or another. But we need to put a cloak of meekness on our words and put aside the swords and shields of condemnation, personal attitudes and labeling – "real Christians" versus "false Christians." The letter calls us to patience and a willingness to listen to one another in love, rather than intolerance. It’s clear from Ephesians that even our diversity is made one by God’s own oneness, "one Lord, one faith, one baptism, one God and Father of all, who is overall and through all and in all."

There is a boy in today’s gospel who is willing to share what he has with the hungry – John doesn’t say he was selling the fish and bread. There are some commentators who have a different take on the story than the one we usually hear. It is different, but let’s give it a hearing. They say that the real miracle in the multiplication of the loaves and fishes was that Jesus’ effect on the crowds encouraged them, like the boy, to share what they brought with one another. The result was that there was more than enough for all to have their fill.

It’s hard to say what actually happened, but don’t you at least find that interpretation fascinating? Those who have, share with those who don’t. That kind of behavior is at the very heart of Jesus’ teaching. What changes must we make so that others might have at least some? What changes must our nation make – in the light of our disproportionate consumption of the earth’s resources, our wealth and the high poverty rates in our country and throughout the world – so that our goods and resources can be shared equitably?

It’s hard to imagine such a large crowd not talking and swapping food as they ate . Isn’t that what we do at picnics? "Here try this fish, it’s delicious. How about a piece of bread?" What else would they have shared: family stories, other experiences of Christ, current ailments, friends they had in common, antics of their children, concerns about their country, etc.?

Sounds like a church gathering doesn’t it? We meet before and after Mass and catch up on the news, introduce ourselves to newcomers, meet friends of friends, talk about civic happenings, world events, natural disasters, sick relatives, etc., all because Jesus has called us together. We are so different from one another, but his call gathers us into one community. Here we hear our common family story in the Scriptures and share our family meal – the same meal for each of us, regardless of who we are and where we came from – and there is more than enough.

Rev. Jude Siciliano, OP

Hãy đến ăn bánh sự sống
CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN B-2009
2V 4:42-44; Tv 145; Ep 4:1-6; Ga 6:1-15


Thử đặt chúng ta vào vai quần chúng trong khung cảnh của bài Phúc âm hôm nay, và có đoán ra được những thắc mắc của họ sau phép lạ bánh hóa ra nhiều không? Họ đói thật, nhưng họ cũng cần được xoa dịu vì những bận bịu của đời sống vật chất của họ. Dân chúng lúc đó đang còn sống dưới ách nô lệ của đế quốc La Mã. Thánh Gioan nhắn đến ngày lễ Vượt Qua là lúc dân Israel sống dưới ách nô lệ của Ai Cập. Thiên Chúa gọi Mô-sê cứu họ thoát ách nô lệ, Ngài cho họ của ăn trong sa mạc và đưa họ đến phần đất tự do. Mô-sê hứa là Thiên Chúa sẽ gọi đến cho họ một tiên tri như ông (Đnl 18:15).

Đám quần chúng theo Chúa Giêsu ngày hôm đó ao ước được thấy lời hứa của Mô-sê thực hiện. Họ mong đợi không những là một tiên tri khác, mà phải là một Tiên Tri đặc biệt. Vì thế họ tự hỏi liệu Chúa Giêsu có phải là vị Tiên Tri đặc biệt đó không? Có phải đó là vị Tiên Tri để đưa họ đến bữa tiệc cuối cùng, khi Thiên Chúa thắng quyền lực trần gian và đưa họ đến nơi an nghỉ, ăn uống, hỷ hoan đấy không?

Qua câu chuyện trên, Thánh Gioan muốn người đọc Phúc âm thấy được Thiên Chúa đang thực hiện lời hứa của Mô-sê. Hãy để ý Thánh Gioan nhắc đến lễ Vượt Qua. Chúa Giêsu cũng như Mô-sê, đều cùng lên núi, và Ngài làm phép lạ bánh hóa nhiều để nuôi đám dân chúng đông đảo theo Ngài. Cũng như tiên tri Ê-li-sa, trong bài đọc 1, Chúa Giêsu làm bánh lúa mạch; là bánh của người nghèo; hóa nhiều để nuôi đám dân chúng. Bài Phúc âm nói đến những người nghèo đang cần sự chú ý của chúng ta, nếu chúng ta là những người theo Chúa Giêsu.

Chúng ta cũng nên để ý Thánh Gioan liên kết giữa phép lạ bánh hóa nhiều với bí tích Thánh Thể, bằng cách dùng lời văn quen thuộc của các Kitô hữu sử dụng trong phụng vụ khi họ hội họp nhau. Chúa Giêsu “cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn” rồi phân phát cho những người ngồi đó. Sau khi mọi người ăn đầy đủ, Người bảo các môn đệ đi thu những miếng bánh thừa. Từ ngữ trong bản gốc là “miếng bánh vụn”, đó cũng là từ diễn tả bánh của phép Thánh Thể. (trong phúc âm tuần tới, Thánh Gioan sẽ nói nhiều hơn về phép Thánh Thể trong đoạn 6,33. “Bánh từ trời xuống, đem lại sự sống cho thế gian”)

Còn một cách “tụ họp” khác nữa vào lúc Chúa làm phép bánh hóa nhiều đó là trong phụng vụ hôm nay. Cũng như đám dân chúng trước kia, chúng ta đến từ nhiều nơi khác nhau, có nguồn gốc khác nhau. Nói chung chúng ta khác nhau trong sự thiếu thốn, và đang tản mác khắp nơi trong những mảnh vụn cuộc đời khác nhau vì tội lỗi, vì sai lầm trong lựa chọn, thiếu hiểu biết. Và hơn nữa, chúng ta từ các giáo xứ khác nhau đến, giáo xứ giàu hay nghèo, cùng một cộng đoàn hay bởi nhiều cộng đoàn khác nhau, chúng ta nói những thứ tiếng khác nhau, thành phần kinh tế khác nhau, giới tính khác nhau, thành phần chính trị khác nhau, giáo dục khác nhau, dân tộc khác nhau, người có gia đình, người độc thân v.v… Ai có thể thu hút chúng ta lại thành một cộng đoàn. Ai, nếu không phải là Chúa Kitô, Đấng có thể cho chúng ta của ăn và “tụ họp chúng ta lại với nhau”? Thư thánh Phaolo hôm nay nhắc chúng ta “Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất”. Bằng cách sống khiêm tốn, với tấm lòng rộng mở chịu đựng và yêu mến nhau. Chúng ta là những mảnh vụn ráp lại với nhau hôm nay để nghe Lời Chúa, và lãnh nhận phép Thánh Thể nhờ đó s
ẽ thay đổi tâm hồn chúng ta và giúp chúng ta liên kết với nhau mật thiết hơn.

Chúng Giêsu cùng dùng bữa hôm đó với nhiều người không phân biệt giai cấp. Mỗi khi chúng ta mừng lễ sinh nhật của ai, hoặc ngày lễ nào đó, chúng ta cố gắng tổ chức một bữa ăn thịnh soạn. và mời những người thân thuộc trong gia đình ăn những món đặc biệt mà ông bà cha mẹ đã dạy. Có người thường nói “đây là món ăn đặc biệt mẹ tôi thường làm mỗi khi có lễ sinh nhật, xin mời các bạn thử xem”. Hôm nay Chúng Giêsu cũng làm như vậy. Ngài ăn bữa tiệc với những người không cùng máu mủ với Ngài. Nhưng mọi người đều ăn chung một bữa với nhau, ai cũng như ai, và có thể trở nên một đại gia đình, gia đình của Chúa Giêsu. Đó là bữa Tiệc Thánh chúng ta được mời đến ăn và uống lương thực Thiên Chúa ban cho chúng ta từ trên núi này.

Hãy trở lại câu hỏi lúc đầu: Anh chị em có thể tự đặt mình vào hoàn cảnh những người được Chúa Giêsu cho ăn trên núi không? Và chúng ta có cảm nhận như họ đã nghĩ là mọi việc phải chăng đã đến hồi viên mãn? Vì sao chúng ta lại không để Chúa Kitô đến hôm nay và viết câu cuối cùng của lịch sử: không còn chiến tranh nữa, không còn đói khát nữa, không còn tranh chấp với nhau nữa, không còn bạo động và bất công nữa? Mỗi người trong chúng ta đều ao ước thấy được ngày chúng ta sẽ thở được một hơi nhẹ nhàng và nói “Thật rồi, mọi sự đã được hoàn tất! Thiên Chúa đã vinh quang, và đã xoa dịu mọi giọt nước mắt!”

Câu chuyện bánh hóa ra nhiều đều có trong bốn Phúc âm, đó là dấu chỉ về ý nghĩa quan trọng của câu chuyện cho các Kitô Hữu đầu tiên. Mỗi Phúc âm tường thuật câu chuyện một cách khác nhau. Nhưng chuyện gì đã xảy ra ngày hôm ấy, không phải là điều quan trọng. Trái lại, các thánh sử viết phúc âm muốn chúng ta tự vấn là “câu chuyện đó có ý nghĩa gì đối với chúng ta ngày hôm nay?” Khi nghe Phúc âm thánh Gioan hôm nay chúng ta thấy như thế nào. Chúng ta hãy đọc kỹ lại. Câu chuyện có hình ảnh và chi tiết nhiều hơn trong sách Tin Mừng Nhất Lãm làm cho chúng ta suy nghĩ. Trong đó Thánh Gioan nói nhiều đến Thánh Kinh Do Thái, nhắc lại cách Thiên Chúa nuôi dẫn họ qua sa mạc. Nhờ vậy sẽ giúp chúng ta suy niệm được nhiều hơn.

Anh chị em có thấy được vai trò của Chúa Giêsu trong câu chuyện của Phúc âm Thánh Gioan không? Trong đó Chúa Giêsu là nhân vật chính của bữa ăn trên sườn núi xa cách làng mạc. Ngài điều khiển mọi việc. Mặc dù Ngài hỏi ông Phi-líp-phê “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” Thánh Gioan cho chúng ta biết ngay là Chúa Giêsu biết trước Ngài sẽ làm gì. Trong Tin Mừng Nhất Lãm viết: các môn đệ phát bánh, còn trong Phúc âm Thánh Gioan chính Chúa Giêsu phân phát bánh. Đúng thế, Ngài là người chủ tiệc, Đấng mà chúng ta tin tưởng. Ngài biết chúng ta đói khát thế nào, và chính Ngài đem của ăn đến trong mỗi bước đường đời của chúng ta, cho đến ngày cuối cùng là chúng ta về đến quê nhà bình an.

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
Lm. Jude Siciliano, OP

July 27, 2018