dongcong.net
 
 

Suy Niệm Và Cầu Nguyện

Chúa nhật 21 thường niên, năm B-2018

Giôsuê 24: 1-2a,15-17,18b; Tvịnh 33; Êphêsô 5:21-32; Gioan 6: 60-69

Mỗi ngày bạn có được bao nhiêu lần ra quyết định? Phần nhiều các quyết định đều xoay quanh về những việc bình thường liên quan đến đời sống hằng ngày như: tôi sẽ ăn sáng món gì?, tôi có ăn trứng hay không? Tôi sẽ đi ngủ lúc mấy giờ? Tối nay tôi có định xem ti vi hay dùng máy vi tính? hay đọc sách? Còn những quyết định khác tuy không thường xuyên nhưng liên quan đến cuộc sống đòi hỏi chúng ta phải cân nhắc vì có thể gây hậu quả lâu dài như: Tôi sẽ làm việc gì? Tôi sẽ đi học trường nào? Tôi sẽ kết bạn với ai? Hay ai là người tôi sẽ kết nghĩa huynh đệ lâu dài? Những quyết định này mang tính thử thách được thể hiện trong các bài đọc hôm nay. Đó là những quyết định nói về sự dấn thân. Đó là những quyết định chúng ta phải làm vì sợ trừng phạt. Nhưng những gì chúng ta chọn sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống chúng ta. Những quyết định đó cũng hướng dẫn chúng ta trong việc chúng ta nhìn thế giới nnư thế nào để điều hướng cuộc sống. Các bài đọc hôm nay dặt câu hỏi cho chúng ta: Liệu chúng ta có quyết định chọn Thiên Chúa hay không trong khi chúng ta gặp những thử thách mới mà đời sống đặt ra trước mắt chúng ta?

Trong bài đọc thứ nhất, ông Giôsuê, người kế vị ông Môsê bây giờ là lãnh đạo dân Israel. Đoạn sách này là phần cuối của sách Giôsuê, mô tả phần cuối của cuộc hành trình trong suốt 40 năm mà dân Israel băng qua sa mạc. Họ sửa soạn vào đất Canaan, nơi đó họ sẽ gặp chống đối và thử thách họ trong việc có trung thành với Thiên Chúa hay sẽ thờ các thần ngoại mà họ sẽ gặp ở Canaan. Trước khi họ đi qua sông Jordan ông Giôsuê nói với họ là nơi họ đến là nơi quan trọng. Họ họp nhau ở Si khem là nơi ông Abraham đã dến(St 12). Nơi đó có thể là nơi đặt Hòm Bia Giao Ước của Đúc Chúa. Đó là nơi xứng đáng cho ông Giôsuê kêu gọi dân Ísrael làm lại lời giao ước của họ với Thiên Chúa.

Trước khi ông Giôsuê kêu gọi dân Israel hãy hiến thân họ, thì ông ta nhắc cho họ nhớ những điều Thiên Chúa đã làm cho họ. Đức Chúa phán thế này: "Ta đã đưa cha ông các ngươi ra khỏi cảnh lưu đày ở Ai Cập". Đức Chúa đã chọn người bị lưu đày, đem họ ra khỏi nơi đó và chăm sóc họ trong suốt 40 năm trường khi họ đi qua sa mạc. Khi ông Môsê dến với dân Israel lần thứ nhất, ông ta kêu gọi họ hãy tin tưởng vào Đức Chúa và theo ông ra khỏi nơi lưu đày, đi vào sa mạc. Đó là một bước ngoặg của cuộc sống trong quyết định của họ lúc bấy giờ. Và bây giờ ông Giôsuê kêu gọi họ hãy thực hiện lại lời cam kết đó. Một lần nữa họ phải có một quyết định có ảnh hưởng tới đời sống như một bước ngoặt. Là họ được mời gọi chọn Đức Chúa, vì điều gì? Vì những điều mà Đức Chúa đã làm cho họ trong quá khứ mà có khi họ đã quên hay còn do dự đúng sai. Ông Giôsuê nhắc nhở họ Đức Chúa là ai và những gì Ngài đã làm cho họ, qua đó Ngài sẽ tiếp tục lo lắng bảo trợ cho họ và cứu họ trong đời sống mới này của cộng đoàn.

Không phải tất cả những lúc quyết định mới trong đời sống đều đưa đến những diều tốt đẹp hơn. Đôi khi chúng ta gặp lúc khó khăn như sự chết, sự thất bại của dự án, sự tan rả của một mối quan hệ, tan vỡ trong gia đình v.v... Trong tất cả những lúc này, hình ảnh ông Giôsuê sẽ xuất hiện trước mắt chúng ta và hãy nghe lời ông ta đã nói với dân Israel trong lúc khó khăn của lịch sử Israel: Hãy nhớ Đức Chúa đả trung tín trong hành trình khó khăn của quá khứ chúng ta như thế nào, thì khi anh em đủ sức tiến bước trong đời sống; thì hãy nhớ Đức Chúa đã đồng hành với anh em từng bước một của chặng đường dài của cuộc sống. Dựa vào những điều anh em nhớ, anh em có thể một lần nữa tin tưởng vào "Đấng Thiên Chúa của cha ông anh em" để nâng đở, soi sáng anh em trong mỗi bước đường của anh em. Ông Giôsuê lại nói thêm: Đức Chúa của lời Giao Ước, Đấng đã cứu chuộc anh em và đã che chở anh em trong quá khứ và hiện nay chính là Đức Chúa trung tín của anh em.

Dựa vào các kinh nghiệm trong quá khứ, chúng ta cũng nên hết sức tuyên xưng như ông Giôsuê: "Về phần tôi và gia đình tôi, chúng tôi sẽ phụng thờ Đức Chúa". Cũng như ông Giôsuê, các bậc phụ huynh được mời gọi hãy nên như ngôn sứ của "gia đình". Họ được gọi hướng dẫn gia đình họ trong đường lối của Thiên Chúa. Thời buổi này hình như diều này khó khăn hơn, vì ngày nay rất ít con em chúng ta tuyên xưng đức tin, tụ họp nhau để thờ kính, xứng tội. Vậy chúng ta có nên mời ông Giôsuê cùng chúng ta dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa cho những phụ huynh, giáo chức dạy giáo lý và các lớp học ở trường hay không? Ông Giôsuê cam đoan là Thiên Chúa trung tín với chúng ta, và hôm nay chúng ta cầu xin được trung thành với Thiên Chúa mà Đức Chúa của Giôsuê và Chúa Giêsu đã mặc khải cho chúng ta.

Trong mùa hè năm nay chúng ta nghe phúc âm thánh Gioan đoạn 6. Bắt đàu từ phép lạ làm bánh và cá hóa nhiều. Trong "diễn từ bánh hằng sống" tiếp theo phép lạ, Chúa Giêsu tiếp tục dạy về ý nghĩa của bánh hằng sống trong đức tin của chúng ta. Hôm nay lời dạy của Chúa Giêsu về của nuôi linh hồn ở giai đoạn cuối. Và tuần sau chúng ta sẽ nghe đọc phúc âm thánh Máccô là phúc âm trong năm phụng vụ B này.

Các môn đệ Chúa Giêsu không khác gì dân Israel đi qua sa mạc. Khi gặp khó khăn Dân Israel than oán với Thiên Chúa. Họ phàn nàn về nỗi khó khăn trong chặng đường dài đi qua sa mạc. Các môn đệ của Chúa Giêsu thì thầm về lời Ngài vừa mới nói sau khi làm phép lạ bánhvà cá hóa nhiều cho dân chúng ăn.

Hôm nay chúng ta đến một phần khác trong sứ vụ của Chúa Giêsu. Sau bài diễn từ về bánh hằng sống, Chúa Giêsu yêu cầu các môn đệ có một quyết định. Đó là họ có chấp nhận bánh Ngài ban cho là lời Ngài nói và chính mình Ngài hay không? Họ đã ăn bánh Ngài ban. Cũng như ông Giôsuê hỏi về đức tin của dân Israel khi họ họp nhau ở SiKhem, Chúa Giêsu yêu cầu các môn đệ hãy tuyên xưng đức tin họ nơi Ngài. Họ có chịu chấp nhận lời Ngài dạy, và chấp nhận Ngài là bánh hằng sống hay không?

Chúa Giêsu nói thẳng với các môn đệ. Ngài mời gọi họ tuyên xưng đức tin là việc sẽ giúp họ đến gần Ngài. Đức tin không dựa và các phép lạ Ngài làm, nhưng khi tin vào Ngài, vào đời sống Ngài họ đã thấy rõ trong những dấu chỉ Ngài làm. Điều gì đã làm cho bao nhiêu người theo Ngài rồi bỏ ra đi? Có phải đó là vì lời nói cứng rắn là họ phải ăn thịt và uống máu Ngài không? Hay là những lời Ngài nói là hãy chung phần vào sự chết mà Ngài sẽ phải chịu? Cả 2 điều là những lời nói khó làm cho họ chấp nhận.

Chúa Giêsu nhắc họ và chúng ta điều gì giúp cho đức tin của chúng ta, và ai là Nguồn Gốc có thể giúp chúng ta theo Ngài. "Không ai đến với Thầy, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho". Đức tin của ông Phêrô sẽ lung lay. Cũng như đức tin của chúng ta sẽ bị thử thách. Nhưng, sau khi nghe lời Chúa Giêsu thử thách, ông Phêrô không bỏ ra đi. Có thể ông ta không hiểu hậu quả của lời "xin vâng" với Chúa Giêsu. Nhưng, ông ta tin vào Đấng đã đến để yêu thương chúng ta, và ông ta tiếp tục theo Ngài.

Hôm nay trong tiệc Thánh Thể, một lần nữa, Chúa Giêsu hướng dẫn và khuyến khích chúng ta chấp nhận và theo Ngài. Rồi Ngài ban cho chúng ta lương thực, bánh và rượu là chính mình và máu Ngài. Lời của ông Giôsuê được vang lên trong diễn từ của Chúa Giêsu, và các môn đệ "hôm nay sẽ quyết định theo ai". Khi chúng ta ăn và uống lương thực ban cho chúng ta. Trong bí tích Thánh Thể này chúng ta có ý thức được quyết định Chúa Giêsu ban cho các môn đệ và cũng là quyết định của Ngài ban cho chúng ta hôm nay hay không? Nhưng, việc chúng ta lên lãnh nhận bánh và rượu là dấu chỉ dời sống Thần Khí trong chúng ta, và chính Thần Khí đó sẽ giúp chúng ta tuyên xưng điều thánh Phêrô nói "Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa".

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


21st SUNDAY -B-
Joshua 24:1-2a, 15-17,18b Psalm 34 Ephesians 5:21-32; John 6: 60-69


How many decisions do we make each day? Most are ordinary, just part of our daily routine: What shall I have for breakfast? Shall I have an egg? What time shall I go to bed? Will I watch television tonight… go online… or read? Others, not as frequent, require deliberation and are more consequential: What kind of work will I do? Which school will I attend? With whom will I form a friendship, or enter into a lasting relationship? These are decisions similar to the ones today’s readings challenge us to make: they call for commitment. They are not choices we are forced to make out of fear or punishment. But what we choose will affect our whole lives – how we view the world. They will also guide us in our makeing life-directing decisions. Today’s readings ask us: whether we will continue to choose, or not choose God, as we face the new challenges life puts before us.

In our first reading Moses’ successor, Joshua, is now the leader of the people. We are at the close of the Book of Joshua and the people are ending their 40 year desert journey. They are about to enter Canaan, where they will not only meet opposition, but their allegiance to God will be tempted by the new difficulties and false gods they will encounter. Before they cross over Joshua addresses them. The setting is important, Shechem was the place of the shrine Abraham visited (Genesis 12:ff). It also may have been the place where, for a time, the ark of the covenant was housed. It is the appropriate place for Joshua to call the people to renew their covenant with God.

Before he asks for the people’s commitment, Joshua reminds them what God has done for them: "For it was the Lord our God who brought us and our fathers up out of the land of Egypt, out of a state of slavery." God chose the enslaved people, freed them from bondage and cared for them for the 40 years they traveled across the desert. When Moses first went to the people, he invited them to trust God and follow him out of slavery into the desert. It was a turning point – a moment of decision. Now, Joshua invites them to renew their commitment. Once again they are at a turning point; once again they are invited to choose God. Based on what? Based on what God has done for them in their past. In case they have forgotten, or are hesitant, Joshua reminds them of who their God is and what God has already done for them. He is assuring them that God will continue to be their protector and deliverer in this new moment of the community’s life.

Not all of life’s turning points lead to something better. Sometimes we are faced with a moment of crisis – a death, collapse of our life’s project, rupture in a relationship, family disruptions, etc. At these moments it is as if Joshua is standing before us saying what he said to the Israelites at a crucial moment in their history – Remember God’s faithfulness in your past difficult moments; when your strength was not enough to see you through. Remember how God was with you each step of that difficult journey. Drawing on that memory can you once again trust in "the God of our ancestors" to sustain and enlighten you each new step you must take? The God of the Covenant, your Deliverer and Protector, Joshua proclaims, was and still is, your faithful God.

Drawing on our past experience of God we do our best to profess, as Joshua did: "As for me and my household we will serve the Lord." Parents, like Joshua, are called to be the prophetic leaders of their "household"; called to guide their families in commitment to God’s ways. That seems more difficult these days, as fewer of our children profess the faith we, who gather in worship, profess today. Should we invite Joshua to join us in prayer for those we parent, teach in religion classes and also in our classes at school? God is loyal to us, Joshua assures, and we pray today to be faithful to the God Joshua and Jesus reveal to us.

This summer we have been hearing readings from John 6, which began with the multiplication of the loaves and fish. In the "Bread of Life Discourse" following the miracle, Jesus has been teaching its significance for our faith. Today his teaching comes to a close, next week we return to Mark, our gospel for this liturgical year.

Jesus’ disciples were no different than the Israelites crossing the desert. When times were difficult they also murmured against God. The Israelites complained about the stress of their long desert travel. Jesus’ disciples murmured about what he had just said to them, after he multiplied bread for the crowds.

Today we are at a turning point in Jesus’ ministry. As he ends his discourse he asks his disciples for a decision: will they accept the bread he is offering them – his teaching and his very self? They have eaten the bread he fed them and, just as Joshua asked faith from the gathered tribes at Shechem, Jesus asks his disciples to profess faith in him. Will they accept what he has taught them and accept him, the bread of life?

Jesus is forthright with his disciples. He is inviting a faith that will encourage them to draw near to him, faith not in the wonders he performs, but in himself, the life he has shown in the signs he has performed. What was it that turned many of his followers away? Was it the hard saying that they must eat his flesh and drink his blood? Or, was it what he said about participating in the death he was about to undergo himself? Either was hard for them to grasp and accept.

Jesus reminded them and us what makes our faith possible, who is the Source that enables us to follow him. "No one can come to me unless it is granted by my Father." Peter’s faith will falter; like ours does when it is tested. But after hearing Jesus’ challenging words, Peter does not turn away. He may not understand the consequences of saying "Yes" to Jesus, but he believes in the one he has come to love and will continue to follow him.

Today, at our Eucharistic celebration, Jesus is again teaching and encouraging us to accept and follow him. Then, he gives us the gift of real food and drink – his very self. Joshua’s words echo in the discussion between Jesus and his disciples: "Decide today, who will you follow." When we eat and drink the meal offered us at this Eucharist do we realize the choice Jesus gave his disciples is also put before us? But the very fact we come forward to eat and drink is a sign of the Spirit’s life in us and that Spirit will enable us to profess what Peter did, "To whom shall we go? You have the words of eternal life. We have come to believe that you are the Holy One of God."

 

CHÚA NHẬT XXI TN (B) 23-8-2015
Giôsuê 24: 1-2a, 15-17, 18b; Tvịnh 33; Êphêxô 5:21-32;
Gioan 6: 60-69
Lm. Jude Siciliano, OP

SỐNG ĐỨC TIN TRỌN VẸN TRONG THẦN KHÍ THIÊN CHÚA

Hôm nay không thể nào quên bài đọc thủ̉ hai, vỏ́i lỏ̀i mỏ̉ đầu quá khiêu khích "ngủỏ̀i làm vọ̉ hãy tùng phục chồng nhủ tùng phục Chúa" Thế hệ phụ nủ̃ hiện nay sẽ biểu môi nghe lỏ̀i đọc này, và phái nam cũng thế. Hiệu năng đầu tiên của đoạn sách này chủ́ng minh ý nghĩ của một số ngủỏ̀i là giáo hội đã quá lỗi thỏ̀i “không có khoản giao thời”.

Thơ gởi giáo hữu Êphêsô chứng tỏ các tín hữu tiên khởi nhận lề luật gia đình thời bấy giờ do văn hoá Hy lạp La mã. Các lề luật này dựa trên sự phục tùng đặt ra cho các thành phần trong gia đình: chồng, vợ, con cái và nô lệ. Trong Tân ước những lề luật này được "hoá theo Kitô hữu" và tiếp theo đó có thêm lời "trong Thiên Chúa", hay "như tùng phục Chúa", như trong đoạn sách hôm nay.

Nhưng, người Ephêsô không theo thủ tục văn hoá và xem đời sống vợ chồng như dụ ngôn nói về liên hệ giữa Chúa Kitô và Giáo Hội Ngài. Bởi thế tác giả bức thư bắt đầu với lời dạy dỗ "người làm vợ hãy tùng phục chồng...." rồi suy nghĩ thêm theo Kitô giáo khuyên "người làm chồng hãy thương yêu vợ vô điều kiện". Và bây giờ điểm chú trọng chuyển sang bổn phận "người làm chồng  phải yêu vợ mình". Bởi thế tác giả (có thể không phải là Phao lô) trong khi không thay đổi lối sống vợ chồng trong văn hoá Hy lạp La mã thời bấy giờ, mời Ki tô hữu sống một cách khác, theo như trong câu mở đầu "hãy tùng phục lẫn nhau vì kính sợ Chúa Ki tô". Nói cách khác, sống một cách khác hơn người trong thế gian chung quanh minh. Hãy tưởng tượng người chồng, chủ gia đình, có đủ mọi quyền trên của cải lại tùng phục người không có quyền. Thật thế người làm chồng hay xem vợ mình cao hơn mình.

Làm sao tác giả lại khuyên sống cách khác với thế giới thời đó được? Vì Chúa Giêsu là gương mẫu của đời sống. Mặc dù Ngài là Thiên Chúa, Ngài tự hạ mình và tùng phục vì lòng yêu thương chúng ta. Một ít phong tục của Ki tô hữu dựa trên lời mở đầu "người làm vợ hãy tùng phục chồng mình" và dùng lời nói đó ra ngoài khuôn khổ để áp dụng theo nghĩa thật vào tình nghĩa vợ chồng và con cái. Nhưng trong khuôn khổ chúng ta thấy tất cả bài sách đó đòi hỏi sự hy sinh cho nhau trong tình yêu, trong phong tục và chia sẻ với nhau. Thôi bây giờ chúng ta nói sang các bài sách khác.

Chúng ta biết là bài đọc thứ nhất và bài phúc âm đối thoại với nhau. Trong khi bài đọc thứ nhất rất độc đáo, bài sách đó giúp chúng ta hiểu bài phúc âm theo truyền thống của kinh thánh.

Chúa Giêsu hỏi các môn đệ Ngài: "cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?" Như lời ông Giôsua  hỏi dân chúng nếu họ muốn chọn kết lời giao ước với Thiên Chúa hay không? Nhưng về phần ông Giôsua, ông ta nói: "phần ta và cả nhà ta, chúng ta sẽ phụng thờ Đức Chúa". Ông Giôsua làm như các lãnh đạo tôn giáo phải làm, theo gia đình hay theo tôn giáo. Ông ta nêu một gương mẫu rõ ràng, thách đố những người khác phải quyết định họ sẽ làm gì trước mặt Thiên Chúa.

Đoạn sách này rất quan trọng trong truyền thống kinh thánh. Đoạn sách này nói về nghi lễ làm lời giao ước. Dân chúng sẽ phụng thờ ai? Họ sẽ phụng thờ Thiên Chúa là Đấng đã hành động thiết thực cho họ trong quá khứ. Thiên Chúa đem họ ra khỏi nô lệ "đã làm trước mặt họ những dấu lạ lớn lao, gìn giữ họ trên đường họ đi". Thật là sự điên rồ nếu họ chọn phụng thờ các thần khác! Sự thách đố của ông Giôsua sữa soạn chúng ta nghĩ đến điều Chúa Giêsu hỏi các môn đệ "cả anh em nữa,anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?"

Bài phúc âm hôm nay cho dân chúng có cảm tưởng là họ bước vào cuối cuộc đối thoại. Chính thật thế. Bài phúc âm này tiếp theo bài phúc âm chúa nhật tuần trước nói về sự thiếu hiểu biết lời Chúa Giêsu nói về sự ăn thịt và uống máu Ngài. Một số môn đệ cho là lời đó khó hiểu được. Và như trong đoạn sách, họ phải chọn thái độ nào. Thánh Phê rô trả lời như người Israel nói với ông Giôsua. Các môn đệ đã cảm nghiệm năng lực cứu chuộc của Thiên Chúa trinh bày cho họ qua Chúa Giêsu.

Đến chỗ này của bài diễn từ, sự chú trọng chuyển về ý nghĩa trước kia (6:35-50) trinh bày Chúa Giêsu là mặc khải của Thiên Chúa trong "bánh từ trời xuống".  Các môn đệ Chúa Giêsu cho lời nói đó chướng tai, không ai nghe nổi. Đến đây các môn đệ không phải nói về sự dạy dỗ về phép Thánh thể chướng tai, chính họ cho điều Chúa Giêsu nói Ngài là mạc khải đời sống Thiên Chúa ban là điều chướng tai.  Vì thế một số môn đệ không chấp nhận lời Chúa Giêsu.

Có thể cộng đoàn thánh Gioan cũng khó lòng chấp nhận một ít lời dạy dỗ của Chúa Giêsu và ra đi bỏ cộng đoàn. Thời bây giờ có như vậy hay không? Lời Giáo hội dạy dỗ đi ngược với hành động xã hội chúng ta chấp nhận. Thí dụ: sự chống đối tông thư của Đức thánh cha Phanxicô về môi trường. Ngay cả các chính trị gia công giáo cũng không chấp nhận tông thư đó. Các điều khác họ chống đối như việc phá thai, án tử hình, việc che chở cho người  di cư, lo lắng cho người nghèo trên thế giới và thách đố các chương trinh kinh tế của các nước đang phát triển.

Chúa Giêsu sẽ nói thời bây giờ về Thần Khí ban sự sống "trong khi xác thịt không thắng được". Điều ấy có   thể giúp lối sống thường không chấp nhận thân xác và vật chất cho những chú trọng khác của thế giới. Chúa Giêsu nói về thân xác và Thần Khí không phải là hai mà là một. Thật khó lòng tưởng tượng được Chúa Giêsu, Đấng đã làm phép nước trở thành rượu ở tiệc   Cưới Cana, lại nghĩ điều Thiên Chúa tạo dựng là thân xác, lại là sự dữ.

Hình như Chúa Giêsu muốn nói là chúng ta không phân tách Thần Khí khỏi thân xác như một số thánh nhân ở thời trung cổ đã làm khi họ hành thân xác họ. Trái lại chúng ta có thể chống vật chất và của riêng dựa trên thực tế, nhu cầu cần thiết, sự tiến triển v.v… ra khỏi giá trị thiêng liêng, cần nhận xét hiệu năng trên người khác và trên các quốc gia khác.

Hôm nay chúa nhật cuối cùng về đoạn 6 của phúc âm thánh Gioan. Đoạn sách này chú trọng đến lời đáp của các môn đệ đối với lời nói khó nghe của Chúa Giêsu. Trong lời bàn cãi giữa Chúa Giê su và các môn đệ, chúng ta nhớ là lời dạy dỗ của Chúa Giêsu khó lòng mà chấp nhận, và gây chia rẻ giữa các môn đệ ngay từ đầu trong cộng đoàn, và không những giữa các   môn đệ mà cả giữa các tín hữu tiên khởi và các vị lãnh đạo tôn giáo Do thái.

Điều gì gây khó khăn cho việc chấp nhận Chúa Giêsu? Có thể họ nghĩ lời Chúa Giêsu nói "ăn thịt và uống máu Ngài", hay có thể sự liên hệ giữa họ  và Giáo hội tiên khởi về việc ăn và uống máu Chúa Giêsu và việc Ngài chịu chết trên cây thánh giá. Chấp nhận sự chết của Ngài như là chia sẽ đời sống của Ngài.

Chúng ta không thể tự dưng chấp nhận lời dạy khó khăn đó, nhưng Chúa Giêsu nói là chúng ta không sống một minh. Lời Chúa Giêsu dạy dỗ ban cho chúng ta Thần Khí sự sống. Để cố gắng sống có Chúa Giêsu trong thân xác mà thôi thì cũng "khó rồi".

Chúa Giêsu đã bị các môn đệ bác bỏ và không tin tưởng lời Ngài dạy dỗ. Điều đó cũng là thách đố cho chúng ta nữa. Khi chúng ta ăn và uống nơi bàn tiệc Thánh Thể hôm nay, chúng ta có ý thức được điều Chúa Giêsu chọn ban cho các môn đệ; bây giờ có ban cho chúng ta nữa hay không?. Nhưng sự thật chúng ta bước đến lãnh nhận ăn và uống là dấu chỉ Thần Khí sự sống trong chúng ta, và Thần Khí  đó sẽ làm cho chúng ta có năng lực nói như thánh Phê rô: "Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con đi với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời".

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

21st SUNDAY -B- August 23, 2015
Joshua 24: 1-2a, 15-17, 18b; Psalm 34; Ephesians 5:21-32; John 6: 60-69
by Jude Siciliano, OP

It is going to be impossible to ignore the second reading today, with its glaring opening line, "Wives should be subordinate to their husbands as to the Lord." In our modern setting women will immediately bristle upon hearing these words, as will a lot of men. The initial impact of the passage will confirm some people’s impression of the Church, that it an outmoded institution "not with the times."

The Ephesians reading indicates that the early Christians took the household codes of their day, which came from the surrounding Hellenistic world. These were codes based on subjection, setting forth the duties of members of the household – husbands, wives, children, slaves. In the New Testament these codes were "Christianized," usually by adding terms like, "in the Lord" or, as in Ephesians today, "out of reverence for Christ."

But Ephesians breaks out of the cultural mold and sees marriage as a parable for the relations between Christ and his Church. So, the author begins with the usual household code’s teaching, "Wives should be subordinate to their husbands...." Then, elaborating in a more Christian sense, the author calls for the husband to love his wife without reservation. Now the emphasis shifts to the responsibility of the husband to love his wife. So, the author (it’s not certain it’s Paul), while not changing the marriage institution in the Greco-Roman world at the time, asks Christians to live in a fundamentally different way. It’s there in the opening statement, "Be subordinate to one another out of reverence for Christ." In other words, live in a different way than those in the world around you. Imagine, the husband, the master of the household who owns all the property and has all the power, is to subordinate himself to the one who is regarded as powerless. Indeed, he is to see his wife as higher than himself!

How can the author ask such a world-shattering way of behaving? Because Jesus is the model of such behavior who, though he was Lord, freely humbled himself and submitted himself out of love for us. Some Christian traditions, based on the one verse "Wives be subject to your husbands," take this verse out of context and apply it literally to the relationship between husband, wife and children. But, in its context, we can see that the complete text requires mutual self-sacrificing love, service and sharing. That being said, let’s move on to the other readings.

We know that the first reading and gospel are chosen to dialogue with one another. While the first is unique unto itself still, it helps us understand the gospel in light of the biblical tradition.

The question Jesus asks his disciples, "Do you also want to leave?" is similar to what Joshua proposes to the people. He is asking the people to choose again if they want to renew their covenant relationship with God. He knows where he stands, "As for me and my household, we will serve the Lord." Joshua does what we religious leaders, whether domestic or ecclesial, must do. He sets a clear and determined example which challenges others to decide where they stand before God.

This passage is very important in the biblical tradition. It has remnants of a covenantal renewal ritual. Whom will the people worship? They would choose the God who acted so definitively on their behalf in the past: brought them out of slavery; "performed great miracles before our very eyes"; "protected us along our entire journey." It would be foolish to choose any other god. Joshua’s challenge prepares us to ponder the choice Jesus puts to his disciples, "Do you also want to leave?"

Hearing today’s gospel reading will give people the impression that they are walking in at the end of a conversation. And they are. Today’s passage comes right after last week’s, which narrated the misunderstanding over what Jesus meant by eating and drinking his flesh and blood. Some of Jesus’ disciples find his words very difficult to believe. As, in our first reading, a decision is required. Peter’s response to Jesus’s challenge is similar to what the Israelites said to Joshua. Like the Israelites the disciples also experience God’s saving power, now present to them in Jesus.

At this point of the discourse, the emphasis has shifted back to an earlier theme (vs 35-50), which presented Jesus as God’s revelation, the "bread from heaven." His disciples found this hard to accept. At this point it is not the eucharistic teaching that the disciples struggle with, it is Jesus’ claims to be the life-giving revelation of God. Many of his disciples cannot accept his claim.

John’s community must have been finding it hard to accept some of the teachings about Jesus and so were leaving the community. Isn’t that true today, as well? The church’s teachings run contrary to what our society finds acceptable behavior. One example is the pushback Pope Francis has received to his encyclical on the environment, even by some Catholic politicians. Others pertain to abortion, the death penalty, protection of refugees, concern for the poor of the world and the challenge to the economic policies of developed nations.

What Jesus says today about the spirit giving life, "while the flesh is of no avail," could feed a kind of spirituality that negates the body and the material world for an otherworldly focus. Jesus did speak about the flesh and the spirit, but they are not two, they are one. It’s hard to imagine that Jesus, who produced all that wine at Cana, could consider the flesh or material creation as evil.

He seems to be saying that we can’t separate spirit and flesh, as some of those medieval saints did when they scourged and punished their bodies. Rather, we can’t make personal and material decisions just based on practicalities, expediency, advancement, etc. independently of our spiritual values, which must consider the consequences on other people and whole nations.

Today’s the last of the Sundays devoted to John 6. It focuses on the response of the disciples to Jesus’ hard teaching. In the discussion between Jesus and his disciples we are reminded that his teachings are not easy to accept and divisions among his followers were there at the very beginning in the community and not just between the first Christians and Jewish authorities.

What made the decision to accept Jesus so difficult? Perhaps they thought Jesus literally meant to eat and drink his flesh and blood. Or, maybe it was the connection they and the early church saw between "eating and drinking" the flesh and blood and accepting his teaching about taking up his cross. To follow Christ is to "eat and drink" the crucified Christ and to participate in his death, so as to share his life.

We cannot accept his difficult teaching on our own. But Jesus says we are not on our own, we have the words he spoke to us which give "spirit and life." To try to live Jesus’ by the flesh alone, is "of no avail."

Jesus is already facing unbelief and rejection of his message by those close to him. Which is a challenge to us as well. When we eat and drink the meal offered us at this Eucharist do we realize the choice Jesus gave his disciples is also put before us? But the very fact we come forward to eat and drink is a sign of the Spirit’s life in us and that Spirit will enable us to say what Peter said, "To whom shall we go? You have the words of eternal life."

 

CN 21 Tn (B) – 23-8-2009
Gs  24: 1-2a;15,17,18b Tv 34; Ep 5: 21-32;
Ga 6: 54a,60-69
Lm. Jude Siciliano, OP

“BỎ THẦY CON ĐI VỚI AI”
Giô-suê thay mặt Mô-sê dẫn đưa các bộ tộc Israel đến đất Chúa hứa. Hiện chúng ta đang đọc vào phần cuối của sách Giô-suê, và ông ta gọi tất cả các bộ tộc Israel để họ lập lại lời giao ước với Thiên Chúa. Giô-suê là người dẫn đầu họ, và cách Giô-suê dẫn dắt dân Chúa là không quy định bắt buộc điều gì. Trái lại, ông nhắc cho họ biết là tổ tiên của họ đã thờ phượng Thiên Chúa. Vì Đức Chúa phán “Ta đã đưa cha ông các ngươi ra khỏi Ai Cập, ra khỏi tù đày”.

Giô-suê nói với họ “đừng quên những gì Thiên Chúa đã làm cho chúng ta; hãy tiếp tục sống kết liên mật thiết với Thiên Chúa”. Rồi Giô-suê quyết định “Phần ta và cả nhà ta, chúng ta sẽ phụng thờ Đức Chúa”. Trong các gia đình thời nay, người cha hay chồng không phải một mình đứng đầu gia đình. Có nhiều gia đình không có cha, chỉ có mẹ thôi. Dù vậy, những người chủ gia đình có đức tin, như Giô-suê, muốn con cái mình “thờ phượng Thiên Chúa”.


Giô-suê nhắc các bộ tộc Israel nhớ lại những kỳ công, phép lạ rực rỡ Thiên Chúa đã làm để cứu họ trên đường về miền đất hứa. Rồi ông ta bảo họ chọn. Trong phúc âm đọc hôm nay, chính Chúa Giêsu đứng trước con cháu những người trước kia là nô lệ, Ngài mời gọi họ hãy chọn. Họ sẽ chọn tin tưởng vào Chúa Giêsu, hay chọn một đường lối sống khác? Cũng như lúc đi qua sa mạc dân Israel than thở, thì giờ này Chúa Giêsu cũng nghe họ “xầm xì”. Hay là họ cũng như cha ông của họ đã quên những gì Thiên Chúa đã làm cho họ?


Hôm nay là một ngày tốt để cầu nguyện cho tất cả những người có trọng trách dạy dỗ đức tin cho thế hệ mai sau, nhất là những bậc làm cha mẹ, những người dạy giáo lý. Giáo xứ cần nâng đỡ cha mẹ, và giúp họ làm gương mẫu và dạy dỗ các con cái họ về đức tin của “cha ông” trong gia đình. Trong cộng đoàn, những nhóm cầu nguyện tĩnh tâm và học hỏi, đế đời sống thiêng liêng phấn khởi, nên nâng đỡ những người có trách nhiệm hướng dẫn đức tin của lớp thanh niên.

Chúng ta cũng nên biết rằng Giô-suê thực hiện những quyết định của ông ta bằng lời nói và làm gương sáng cho những người trong gia đình ông. Trong cộng đoàn những chương trình hoạt động, dù tốt đến đâu cũng có thể bị lộ ra mặt khiếm khuyết trước mắt lớp thanh thiếu niên, nếu họ không thấy những người lớn tuổi nêu gương sống đức tin trong lời nói và đời sống đạo của họ.

Chúng ta không sống đức tin bên ngoài, như làm những việc trong giáo xứ như các phụ trách nghi lễ, tu sĩ, những người đọc sách hay làm các việc phụng vụ khác. Phần đông đời sống đức tin của chúng ta được thể hiện qua những liên hệ với hàng xóm, với những người trong xã hội, trong gia đình, bản thân, cha mẹ và con cái. Trong những cảnh sống đó đều là những dịp để làm chứng đức tin như Giô-suê đã nói “phần ta và cả nhà ta, chúng ta sẽ phụng thờ Đức Chúa”

Trong phúc âm đọc Chúa Nhật trước đây, Chúa Giêsu làm phép lạ bánh hóa nhiều, Chúa Giêsu cho đám dân chúng ăn “Bánh bởi Trời”, bánh manna mới. Dân chúng có hiểu “dấu hiệu” mà họ đang trông thấy không? Họ có thấy Chúa Giêsu là bánh hằng ngày dẫn đưa họ đến Đất Hứa mới không? Đối với những người theo Chúa Giêsu, phần đông không hiểu các phép lạ Ngài làm. Mặc dù Chúa Giêsu hứa là lời Ngài sẽ cho họ sự sống mới, và chính Chúa Giêsu là sự sống cho họ, thế là họ rút lui và không theo Ngài nữa.

Phúc âm hôm nay làm chúng ta ngạc nhiên. Thường thì những người chống đối Chúa Giêsu là những tư tế và biệt phái. Nhưng hôm nay chính những môn đệ theo Ngài không chấp nhận lời Ngài. Họ không hiểu những lời Chúa Giêsu nói là sự thật, “Thế thì anh em thấy Con Người lên nơi đã ở trước kia thì sao?” Nghĩa là Ngài từ bởi Trời xuống, và Ngài sẽ về lại Trời. Cũng như Giô-suê, Chúa Giêsu để các môn đệ tự chọn. Họ muốn theo Ngài hay chọn “trở về lối sống cũ trước kia, và không theo Ngài nữa”, Chúa Giêsu không muốn thay đổi ý muốn của họ.

Nếu Chúa Giêsu buộc các môn đệ chấp nhận lời Ngài thì từ trong thâm tâm họ cũng chấp nhận được. Nếu Ngài làm như vậy, thì hóa ra họ bị thu hút bởi chính Ngài, nên họ dể dàng chấp nhận những lời Ngài dạy dỗ. Họ có thể đặt qua một bên những gì nghe có vẻ chướng tai đối với họ, như ăn thịt và uống máu Chúa Giêsu. Nhưng lòng tin vào Chúa không chỉ là một sự chấp nhận không thôi, mà còn phải làm chứng bên ngoài nữa mới rao giảng được lời Chúa cho kẻ khác. Vì thế chúng ta nên tự hỏi mình: Chúng ta có thật tâm tin tưởng tất cả những lời Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay không? “Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống”. Nếu có, thì hảy sống bằng những lời đó để chứng tỏ đức tin của chúng ta cho kẻ khác.

Khi chúng ta chịu phép Thánh Tẩy, chúng ta được xức dầu “để trở nên tư tế, ngôn sứ, và vương giả”. Bởi thế đời sống của chúng ta phải như thế nào? Trên thế giới có nhiều người rất tốt, và rất tận tâm, nhưng họ không tin Chúa Giêsu. Nhưng đức tin chúng ta đòi hỏi chúng ta nhiều hơn là chỉ nên “người tốt và tận tâm”. Chúng ta phải là những ngôn sứ. Chúng ta được gọi để rao giảng lời Chúa trên trần gian. Chúng ta được gọi làm theo Chúa Giêsu. Trở nên những Kitô Hữu trung thực có ảnh hưởng trong xã hội, để làm ngôn sứ trong thế gian.

Trọng trách làm ngôn sứ không phải chỉ thuộc về những chứng nhân đức tin trong Giáo hội, mà thuộc về tất cả giáo dân. Hôm nay chúng ta được nhắc lại điều chúng ta đã chọn trước kia. Và một lần nữa chúng ta được dịp dấn thân cho Chúa Giêsu, và lời Ngài là “Thần Khí và sự sống”. Nếu chúng ta chấp nhận lời Chúa Giêsu, thì chúng ta cũng chấp nhận trọng trách làm ngôn sứ. Chúng ta phải làm chứng đức tin trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. không những chỉ trong một giờ vào ngày Chúa Nhật, nhưng phải đầy tràn trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Chúng ta phải dùng lời nói và việc làm để tuyên xưng Chúa như Giô-suê vậy “phần ta và cả nhà ta, chúng ta sẽ phụng thờ Đức Chúa”.


Chúa Giêsu nói rõ là “không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho”. Nói cách khác là riêng phần loài người, nếu không có đức tin trợ giúp, thì chúng ta không thể hiểu và chấp nhận sự sống được. Chỉ có Thần Khí Chúa mới làm cho chúng ta chấp nhận được lời dạy dỗ của Chúa Giêsu. Thế nên cần phải có ơn Chúa. Không phải những người được mời gọi đều chấp nhận ơn ấy, hoặc sẵn sàng sống ơn ấy. Như trong phúc âm hôm nay chúng ta thấy có môn đệ bỏ Chúa Giêsu. Vì thế chúng ta cần phải sửa đổi cách chọn lựa và các chuẩn mực khác trong đời sống dưới sự hướng dẫn của lời Chúa và Thần Khí Ngài. Đó là điều rất khó đối với “thân xác” chúng ta vì nó trái với thế gian.

Hôm nay Chúa Giêsu đến với chúng ta lần nữa trong lúc chúng ta quây quần lắng nghe lời Ngài và ăn uống chính thân mình Ngài. Và Ngài sẽ hỏi chúng ta là có quyết định dấn thân theo Ngài chưa? Hãy cùng nói lên lời ông Simon Phêrô “Thưa Thầy, bỏ Thầy con đi với ai? Vì Thầy mới có lời đem lại sự sống đời đời.”

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP

August 25, 2018

Lm Jude Siciliano OP

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)