dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Hãy cầu nguyện nhân danh Chúa Giesu Kitò
Lm. Jude Siciliano, OP9/23/2015

Chúa Nhật XXVI THƯỜNG NIÊN (B)
Dân số 11: 25-29; T.vịnh. 18; Giacôbê 5: 1-6; Máccô. 9: 38-43, 47-48

HÃY CẦU NGUYỆN NHÂN DANH CHÚA GIÊSU KITÔ

Một người bà con họ với tôi thích xem thi đấu đánh bài trên truyền hình. Vừa rồi tôi xem với anh ta một ván bài. Tôi rất ngạc nhiên thấy các người chơi bài giữ kín số bài trong tay- tôi hiểu rõ vì trên bàn có nhiều tiền. Một người chơi bài giữ các lá bài ép sát vào ngực và ít khi nhìn vào các lá bài đó. Người khác để bài úp trên bàn và thỉnh thoảng nhích một góc nhỏ lá bài để xem số. Không ai trong số các đấu thủ muốn bất kỳ đấu thủ nào hoặc người đứng ngoài nhìn thấy các lá bài mà họ sắp xếp. Việc đó dễ hiểu vì họ chơi bài để ăn tiền.

Các môn đệ trong câu chuyện phúc âm cũng giống như những người chơi bài. Họ nghĩ Chúa Giêsu là của quý của họ, và họ muốn Ngài thuộc về họ. Theo cách nói trong chơi bài, các môn đệ giữ Chúa Giêsu "sát vào áo của họ". Họ là một nhóm đầy ham vọng, như Chúa Nhật vừa qua, chúng ta nghe họ bàn tán ai là người sẽ có địa vị cao nhất trong triều đại Chúa Giêsu. Hôm nay họ than phiền là họ trông thấy có người không thuộc về nhóm họ lại chữa lành bệnh nhân vì danh Chúa Giêsu.

Các môn dệ nghĩ Chúa Giêsu thuộc về họ, và họ không muốn ai vi phạm địa vị của họ. Nếu các ông sống thời bây giờ, chúng ta có thể tưởng tượng được là các ông muốn giữ bản quyền trên tên của Chúa Giêsu. "Bao nhiêu lần bạn muốn dùng tên Chúa Giêsu? Mỗi lần phải tốn 5 đồng bạc thật. Bao nhiêu lần bạn muốn chữa lành vì danh Chúa Giêsu? Lại phải tốn thêm 5 đồng nữa". Thậm chí họ có thể in tên Chúa Giêsu vào áo cánh với mức giá nào đó.

Họ cảm thấy là họ thuộc riêng về Chúa Giêsu. Ít nhất hình như đó là ý nghĩ của họ trong câu chuyện của phúc âm. Họ có thể xem như Chúa Giêsu là một Ngôi Sao nhạc Rock và các ông là người quản lý giữ bản quyền trên các việc Chúa Giêsu nói hay làm.

Họ muốn có một tổ chức nhỏ về tôn giáo và họ giữ bản quyền. Đó là ý nghĩ của họ, nhưng họ không làm ra Chúa Giêsu. Họ quên năng lực của trái tim Chúa Giêsu không có giới hạn. Họ quên Chúa Giêsu có lòng cảm thông vô bờ bến, và Ngài không thuộc về một số người nào có địa vị hay đầy uy thế. Lòng cảm thông đó vô giới hạn với tất cả mọi người. Chúa Giêsu là hình ảnh Thiên Chúa mà họ đang nhìn thấy, Thiên Chúa là Đấng muốn nói lời tha thứ cho tất cả những người tội lỗi, chứ không phải cho một số ít người mà thôi. Thiên Chúa muốn với tay sờ vào tất cả những ai bị đau đớn về thể xác cũng như về tinh thần, chứ không phải chỉ những người thuộc một nhóm nào có địa vị hay đáng được thương đến.

Sau đó, họ trông thấy Chúa Giêsu, Ngôi sao tuyệt vời của họ, bị đau đớn trên cây thập giá, và đến sau nữa, Ngài sống lại từ cỏi chết, thì họ mới hiểu ý nghĩa chính. Và sau đó họ sẽ làm những điều chúng ta làm bây giờ, là kể lại những chuyện về Chúa Giêsu, và tha thứ như họ đã thấy Ngài làm, không kể giới hạn, không kể người phải chứng tỏ là họ cần được chữa lành. Khi họ làm như thế họ sẽ hành động và nói vì danh Chúa Giêsu, không chỉ cho một số ít, nhưng cho tất cả những ai họ gặp, hay đến với họ. Vì danh Chúa Giêsu họ sẽ mở mắt cho người mù, chữa lành người tàn tật, và cho người chết sống lại. Trước hết họ làm sai, nhưng rồi họ sẽ được học cách nói và hành động vì danh Chúa Giêsu.

Dựa vào danh thánh toàn năng của Chúa Giêsu mà chúng ta tuyên xưng hôm nay trong lời kinh Thánh Thể. Trong kinh đó, bao nhiêu lần chúng ta kết thúc với lời "nhân danh Chúa Giêsu", hay "nhân danh Chúa Giêsu Kitô". Hay chúng ta cầu xin "vì danh Chúa Giêsu", và chúng ta tin tưởng Thiên Chúa sẽ nghe lời chúng ta. Trái lại, đức tin chúng ta tựa vào danh Thánh Chúa Giêsu nghĩa là Thiên Chúa đã nghe chúng ta qua Chúa Giêsu, và Thiên Chúa rất hài lòng về chúng ta.

Chúng ta không cầu xin nhân danh Chúa Giêsu vì lợi ích cho Thiên Chúa, hay để làm hài lòng Thiên Chúa, nhưng là để nhắc nhở chúng ta là đức tin chúng ta ký thác vào Chúa Giêsu và Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta: Thiên Chúa muốn tha thứ chúng ta, muốn chữa lành, muốn ban thêm năng lực cho cộng đoàn chúng ta và muốn cho chúng ta được bình an.

Thật là điều tốt lành Chúa Giêsu làm việc theo ý Ngài chứ không theo ý các môn đệ. Các ông có thể chỉ định ra ai có thể, hay không có thể cầu xin vì danh Chúa Giêsu. Nếu theo ý các môn đệ lúc đó thì bây giờ Kitô giáo chỉ là một tôn giáo nhỏ hẹp trong một vùng ở Palestine, mà thế giới coi đó là một vùng không đáng kể, không ảnh hưởng gì đến bên ngoài. Trái lại, hôm nay chúng ta tuyên xưng danh thánh Chúa Giêsu, và hằng tỷ Kitô hữu trên thế giới hiệp cùng chúng ta tuyên xưng như thế. Không những chỉ có người Công Giáo mà cả các tín hữu chính thống giáo và tin lành nữa.

Thật đáng tiếc, theo lịch sử, chúng ta, những Kitô hữu tranh luận nhau về đức tin, về các hành động đức tin, và muốn giữ bản quyền. Đôi khi chúng ta tranh luận rất bạo tàn, một đạo binh Kitô hữu chống đối một nhóm khác. Đã có nhiều chiến tranh xãy ra vì danh Chúa Giêsu. Những người đó có thể dùng danh Chúa Giêsu, nhưng chắc Chúa Giêsu không chấp nhận họ.

Hôm nay, chúng ta cầu xin vì danh Chúa Giêsu để khi chúng ta ra đi chúng ta có thể nhờ đức tin vì danh Ngài mà hành động và nói lời Ngài. Bởi thế vì danh Chúa Giêsu chúng ta cầu xin trước hết cho sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu. Chúng ta cầu xin cho những người ở ngoài cộng đoàn xứ đạo chúng ta, cho việc làm tốt lành và cho kinh nguyện vì danh Ngài. (ở đây các linh mục có thể nêu lên những việc làm của giáo xứ và cộng đoàn riêng).

Chúng ta cũng cầu xin vì danh Chúa Giêsu cho những việc làm tốt lành trong đời sống hằng ngày của chúng ta: như vì danh Chúa Giêsu chúng ta đi thăm bệnh nhân, nấu bữa cơm cho người không ra khỏi nhà được, tha thứ cho người khác, đón chào người khác chúng ta. Vì danh Chúa Giêsu chúng ta sống đúc tin trong hành động và lời nói hằng ngày.

Tôi đi giảng ở một giáo xứ, cộng đoàn đức tin tuyên xưng họ dấn thân vào việc làm "nhân danh Chúa Giêsu". Đây là cách họ viết sự dấn thân đó trong trang đầu tờ tuần báo của giáo xứ "Chúng tôi, những người trong giáo xứ Thánh Christopher cùng nhau vì phép rửa tội trong Chúa Giêsu Kitô, là một cộng đoàn hành hương về nhà Thiên Chúa, là Cha chúng tôi. Qua ơn hướng dẫn của Chúa Thánh Thần việc chúng tôi được làm môn đệ đòi hỏi chúng tôi phải học hỏi thêm về phúc âm và, nuôi dưỡng qua lời cầu nguyện và phép Thánh Thể. Cộng đoàn chúng tôi đón chào, kính trọng tất cả đời sống và những ơn huệ Thiên Chúa ban. Chúng tôi nâng đỡ nhau để giúp chu toàn ơn gọi phục vụ trong gia đình, trong cộng đoàn, và trong toàn thế giới"

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


26th SUNDAY in Ordinary Time
Numbers 11: 25-29; Psalm 19; James 5: 1-6; Mark 9: 38-43, 47-48

A cousin of mine likes to watch poker tournaments on television. I watched a few minutes of one of the tournaments with him recently. I was struck by how secretive each player was with his or her cards – something I could understand perfectly, after all there was a lot of money on the table! One of the players held the cards close to his chest barely peeking at them. Another held her cards on the table and raised their corners the tiniest bit to take a peek. None of the players wanted any other player or observer to see the cards they held. Obviously..... they were playing poker for a lot of money.

The disciples in the gospel story arc a lot like those poker players. They consider Jesus their special possession, their own personal treasure and they want him for themselves. In poker terms, they are playing him "close to the vest." They were an ambitious group – just last Sunday we heard them arguing over who was the greatest among them. Today they complain that they saw someone who was not part of their group performing a healing in Jesus’ name.

They consider Jesus their own and they don’t want any infringement on their domain. If they could, they would have liked to have copyrighted Jesus’s name and the power that went along with it. If they had lived now, we can imagine them licensing the use of Jesus’s name: "How many times do you want to use Jesus’s name? That will cost five silver coins. How many times do you want to cure someone in his name? That will be another five silver coins." They might even have printed up jerseys and T-shirts with his name on them – for a price.

They felt they were privy to Jesus. At least that seems to be their frame of mind at this point of the gospel story. It’s as if Jesus is a rock star and they are his agents, with exclusive rights over what he does and says.

What they really wanted was a tidy little religious box, clearly in their control. That may have been their thinking – but they hadn’t factored in Jesus. They forgot the size of his heart, that it had no such limits. They forgot how big his compassion was, that it never ran out and wasn’t limited to a few who had the proper credentials or disposition. There was plenty for everyone. Jesus is the visible face of the God that they can’t see; the God who wants to speak words of forgiveness to all sinners, not just a few; who wants to reach out and touch all those broken of limb, and broken of spirit, not just those who belong to our club or carry the right credentials.

Later, after they see their Superstar Jesus crushed on the cross and still later, after he rises from the dead, they will finally get the point, finally understand. Then they would do what we’re doing right now, retell the stories of Jesus and set out to forgive the way they saw him do it – without restrictions or limits of any kind; without people needing to prove that they were worthy candidates for cures. When they did that they would have been speaking and acting in Jesus’ name, not just for a select few, but for everyone they met, or came to them. In Jesus’ name they will open the eyes of the blind, cure cripples, and even raise the dead. At first they got it wrong, but then they learned what it meant to speak and act in Jesus’ name.

It’s the same powerful name of Jesus that we invoke today: listen to our prayers today at this Eucharist. Listen to how many times today we end our prayers.... "in the name of Jesus" or, "in the name of Jesus Christ." Or, we say, "Grant this through Christ our Lord." It’s not a magic formula that we use to get God’s attention. We don’t pray "in Jesus’ name" as our recipe for a sure hearing from God. Instead our faith in his name tells us we already have a hearing from God and that, in Jesus, God is very well disposed towards us.

We are not praying in Jesus’ name for God’s benefit, or to satisfy a special formula, but as a reminder to ourselves of our faith in Jesus and the God he revealed to us: the God who wants to forgive... heal... strengthen our community and bring us peace.

It’s a good thing Jesus had his way and not the disciples. They would have portioned out who could and who could not pray in Jesus’ name. If they had it their way, Christianity today would be a small regional religion practiced by a tiny group in Palestine, whom the world would have considered, quaint and of little significance.
Instead, here we are today invoking Jesus’ name. We are joined by the billions of other Christians doing the same thing throughout the world – not just Catholics, but Orthodox Christians and all kinds of Protestants.

Unfortunately, in the course of our history we followers of Christ have squabbled over our beliefs, practices, and possessions. Sometimes very violently – one so-called Christian army against another. There have been many wars invoking the name of Jesus. They may have been using his name, but he wouldn’t have recognized them.

We use Jesus’ name in prayer today so that when we leave here we can, through our faith in that name, do his works and speak his words. So, in his name we pray, first of all today, for the unity of all Christians who believe in him. We pray for the outreach of our parish community, the good works of prayer and service done in his name. (The preacher might be specific here and name some of the good works done by this particular parish or faith community).

We also we pray in Jesus’ name for the many good deeds we do in our personal daily lives. In his name we visit a sick friend, cook a meal for a housebound person, practice forgiveness, welcome and accept people different from ourselves. In his name we practice our faith in daily words and actions

At a parish I preached at the community of faith expressed their commitment to act "in the name of Jesus." Here is how they put it in their mission statement, published each week on the cover of their parish bulletin: We, the people of St. Christopher Roman Catholic Church, bonded by our Baptism in Jesus Christ, are a pilgrim community journeying toward God, our Father. Guided by the Holy Spirit, our call to discipleship requires us to be informed by the Gospel challenge, and nurtured by prayer and Eucharist. As a welcoming community, respectful of all life and all God’s gifts, we support each other in order to fulfill the call to service in our families, our community, and our world.

 

CHÚA NHẬT XXVI THƯỜNG NIÊN – B
Dân số 11: 25-29; Tv 19; Giacôbê 5: 1-6; Máccô 9: 38-43, 47-48

PHẢI CHI TOÀN DÂN ĐỀU LÀ NGÔN SỨ

Trong bài đọc thứ nhất, chàng thanh niên Giôsuê phàn nàn với ông Môsê rằng hai người đang phát ngôn trong trại, hai người này không đến tham dự cùng bảy mươi hai kỳ mục khi Đức Chúa ban một phần Thần Khí của Môsê trên họ. Ông Môsê trả lời: “Phải chi Đức Chúa ban Thần Khí trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ!”

Enđát và Mêđát được chọn vào nhóm các kỳ mục, nhưng vì một lý do gì đó, họ đã không hiện diện khi Thần Khí được ban cho các kỳ mục. Giôsuê, người thân tín của Môsê, ra như bực bội với sự rộng lượng của Thiên Chúa và nhóm của ông mất đi đặc quyền về ân huệ ấy. Thiên Chúa không bị cản trở hay bị giới hạn bởi phê phán mà chúng ta muốn gán cho Thiên Chúa. Đôi khi ngay cả những người nhiệt thành còn nói: “Thiên Chúa làm ở đây – chứ không phải ở kia. Thiên Chúa hiện diện nơi tôn giáo này, không phải nơi tôn giáo kia. Phải cầu khẩn Thiên Chúa theo cách này chứ không theo cách đó”.

Những rào cản mà chúng ta dựng nên không thể cản trở được Thiên Chúa. Thiên Chúa có cách tìm ra được Enđát và Mêđát cho dù họ ở bất cứ nơi đâu và, cho dù họ có vắng mặt trong cộng đoàn các kỳ mục đi nữa, thì Thần Khí của Môsê vẫn ngự xuống trên họ. Vì vậy, như các kỳ mục khác, họ vẫn phát ngôn trong trại Israel.

Người thanh niên đến phàn nàn cho thấy lòng dạ hẹp hòi của anh. Anh cho rằng chỉ có “người phát ngôn đã được chấp thuận” mới có quyền nói tiên tri cho dân chúng. Anh nói, như người ta vẫn thường nói, “Hoặc họ thuộc về chúng ta hoặc họ chống lại chúng ta”. Nếu như họ không thuộc về đội chúng ta – trong câu lạc bộ, trong nhóm cầu nguyện, cùng với chúng ta trong các cuộc phản đối, … thì họ chống lại chúng ta. Cũng những người đó có thể nói, bằng một thứ lập luận hợp lý không rõ ràng, “Nếu họ không ở với chúng ta, Thiên Chúa không thể ở cùng họ”.

Bài đọc trích trong trong Dân số hôm nay là một trong những bản truyên cáo sớm nhất trong Kinh thánh về sự tự do, về bản tính phổ quát và bao la của Thần khí Thiên Chúa. Đám mây xuất hiện ở đầu câu chuyện bày tỏ sự hiện hữu của Thiên Chúa và là một khẳng định về toàn bộ sự kiện. Thiên Chúa trong toàn bộ Thánh kinh thì rộng lớn hơn những gì chúng ta có thể tiếp nhận được. Thần khí Thiên Chúa không thể bị cột chặt với những chức vụ được trao cách chính thức. Mặc dù Giôsuê có phản ứng, nhưng Môsê nhận ra lòng quảng đại của Thiên Chúa, “Phải chi toàn dân đều là ngôn sứ!” Nếu Thiên Chúa hà khắc hay đố kỵ, thì chúng ta sẽ ra sao?

Đức Giêsu đích thực là con người của thời đại mình. Dân chúng tin bệnh tật và bất hạnh là sản phẩm của ma quỉ và tà thần. Vì thế, những nghi thức trừ quỉ, cả trong thế giới tôn giáo và trần tục, khá phổ biến. Các thầy trừ tà dân ngoại hay Do thái cố gắng chữa cho dân chúng bằng việc tống ma quỉ ra khỏi người bệnh.

Xem ra các môn đệ của Đức Giêsu muốn dành riêng cho họ quyền giải thoát khi Người trao cho họ. Họ cố chấp – trong khi Đức Giêssu khoan dung. Họ chiếm hữu – còn Đức Giêsu trao ban. Họ muốn kiểm soát chặt chẽ – nhưng Đức Giêsu lại muốn cho những người bên ngoài được vào. Giáo hội không phải là một câu lạc bộ riêng tư, hay một cộng đoàn khép kín. Mahatma Gandhi cho rằng Thiên Chúa đã đổ Thần Khí trên tất cả những người được thanh tẩy và, ngay cả trên những người không thuộc cộng đoàn, nếu kinh nghiệm của chúng ta cho biết như thế.

Ân sủng của quyền năng Thiên Chúa không dựa trên việc chúng ta nói “lời chính xác” trong nơi thánh “thích hợp”. Tình yêu chữa lành của Thiên Chúa không giới hạn với thời gian của chúng ta, hay việc chúng ta không cần đến tình yêu ấy. Bao nhiêu người trong chúng ta nỗ lực xua đuổi ma quỉ của nghèo đói, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, phân biệt giới tính, vv. Bao nhiêu người trong chúng ta nhận ra chính mình đang đồng hành với những người không “thuộc nhóm chúng ta”

Chứng nhân Kitô hữu đã gánh chịu biết bao tổn hại qua nhiều thế kỷ vì sự hẹp hòi của sự bất đồng trong Giáo hội; cùng với những hành động tố cáo và kết án công khai? Đấy là chưa kể đến những trở ngại bị ép buộc, tra trấn, áp chế tinh thần – và cọc thiêu! Lẽ ra chúng ta cần bớt lo lắng và ít lý luận về tín điều và quan tâm hơn cách chúng ta sống Bài giảng trên núi. Chẳng lẽ tình thương chúng ta dành cho nhau không trở thành hình thức mặc định áp dụng cho mọi Kitô hữu sao? Chẳng lẽ tình thương sẽ không ngăn chúng ta tố cáo lẫn nhau? Chúng ta sẽ không bao giờ hoàn toàn thống nhất với nhau, nhưng chúng ta ít nhất có thể đáp lại lời khẩn khiết của Rodney King, sau khi ông bị cảnh sát Los Angeles tấn công vào năm 1991, “Chúng ta tất cả không thể hoà thuận với nhau sao?”

Trong nền văn hoá Địa trung hải thời Đức Giêsu, việc thuộc về một gia đình hay một nhóm hệ tại ở chính sự nhất trí của một người. Người phát biểu như một thành viên của nhóm khi nói: “Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta”. Nếu bạn thuộc về một nhóm, bạn cần phải trung thành với nhóm – dù thế nào đi chăng nữa. Đức Giêsu mở ra “não trạng nhóm” cho các môn đệ và muốn các ông xem những người dù không thuộc nhóm, như những thành viên trung thành, khi họ nói và hành động nhân danh Người.

Sự hẹp hòi của Giôsuê cũng giống như các môn đệ của Đức Giêsu, họ cho thấy sự bày tỏ sự hẹp hòi đối với những người chữa bệnh và trừ quỉ “không chính thức”, họ dùng danh Đức Giêsu để chữa bệnh. Reginald H Fuller (“Giảng sách bài đọc: Lời Chúa cho Giáo hội hôm nay”, tr.353) cảnh báo việc các Kitô hữu đương thời chống lại “sự kiêu ngạo của hàng giáo sỹ”, phớt lờ hay phá đi những đặc sủng của người giáo dân, hoặc những người không thuộc Giáo hội, thay vào đó là việc đón nhận và ủng hộ những công việc mà Thần Khí đang tác động qua họ. Chúng ta được phong chức không phải để có mọi câu trả lời. Như Môsê, chúng ta cần khám phá và cổ võ ân sủng của Thánh Thần, được Thiên Chúa ban, cho tất cả những ai mà Thiên Chúa chọn.

Đức Giêsu cho thấy những thành viên nào là mối bận tâm chính đối với Người và, vì vậy, cũng phải là mối bận tâm của các môn đệ của Người. Chúng ta phải quan tâm đến những người mà Đức Giêsu mô tả như “những kẻ bé nhỏ tin vào tôi…” Đây không phải là những trẻ nhỏ, nhưng là những môn đệ trưởng thành mà Đức Giêsu gọi là “trẻ nhỏ”. Đức Giêsu không muốn niềm tin của “những trẻ nhỏ”, những kẻ tin vào Người và là thành viên của cộng đoàn, bị lung lay bởi thái độ của các môn đệ, những người được chọn gọi để dẫn dắt họ.

Tôi biết một số người Công giáo dày dạn kinh nghiệm, họ được liệt vào hàng ngũ “những trẻ nhỏ” của Đức Giêsu, họ bức xúc bởi những tội ác và những dối trá của một số vị lãnh đạo trong Giáo hội những năm gần đây. Họ đã phủi tay trong tuyệt vọng và giận dữ và bước ra khỏi cánh cửa Giáo hội, quyết không trở lại. Đức Giêsu dùng lối cường điệu để mô tả sự trừng phạt mà những kẻ làm gương mù phải chịu. Chúng ta sẽ không cột cối đá quanh cổ của kẻ làm gương mù và dìm chúng xuống biển.Nhưng dù có cường điệu hay không, chúng ta cũng biết Đức Giêsu giận dữ thế nào khi chúng ta lơ là trách nhiệm mình đối với “những trẻ nhỏ”.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò Vấp

26th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Numbers 11: 25-29; Psalm 19; James 5: 1-6; Mark 9: 38-43, 47-48

In our first reading a young Joshua complains to Moses that two men were prophesying in the camp who were not part of the seventy elders on whom God bestowed a portion of Moses’ spirit. This evoked this response from Moses, "Would that all the people of the Lord were prophets! Would that the Lord might bestow his spirit on them all!"

Eldad and Medad were supposed to be part of the chosen group but, for some reason, weren’t there when the spirit was given the elders. Joshua, who protests to Moses, seems to resent God’s magnanimity and perhaps his group’s loss of unique privilege. God is not hampered or limited by the strictures we want to put on God. Sometimes even zealous people say: "God works here–not there. God is present in this religion, not that one. God must be invoked in this way not that."

The limitations we would put on God, don’t stop God. Somehow God found Eldad and Medad, wherever they were and, despite the reason for their absence from the community of elders, bestowed the spirit of Moses on them as well. So, like the other elders, they too were speaking in ecstatic speech throughout the Israelite camp.

The young complainer shows a narrow heart and mind. He thinks only the "approved spokespeople" have the right to prophesy to the people. He would say, as people commonly do, "They are either with us or against us." If they aren’t on our team – in our club, part of our prayer group, with us on the protest lines, etc. – they are against us. The same people might also say, by an unclear leap of logic, "If they are not with us, God can’t possibly with be with them."

Our selection from The Book of Numbers today is one of the earliest declarations in the Bible of the free, uncontrollable and expansive nature of God’s Spirit. The cloud that appears at the beginning of the story manifests God’s presence and is an affirmation of the whole event. The God of both our Testaments is much larger than some of us can admit. The Spirit of God can’t be combined to officially sanctioned offices only. Despite Joshua’s objection Moses recognizes the magnanimity of God, "Would that all the people of the Lord were prophets!" If God is not miserly or jealous, then how can we be?

Jesus was very much a person of his time. People believed disease and misfortune were the work of demons and evil spirits. Thus exorcisms, both in the religious and secular worlds, were common practice. Gentile or Jewish healers would attempt to cure people by driving out the appropriate demons.

Jesus’ disciples seem to want to have for themselves the power of deliverance he is passing on to them. They are intolerant – Jesus is tolerant. They are possessive – Jesus is expansive. They want a closed circle of control – Jesus wants to let the outsiders in. The church is not a private club, or a gated community. God has poured out the Spirit on all the baptized and, if our experience is any indicator, even on those outside our community – think Mahatma Gandhi.

The gift of God’s power doesn’t rely on our saying the "exact words" in the "proper" holy place. Nor is God’s healing love limited to our timing, or only our dispensing of it. How many of us working to dispel the demons of poverty, racism, sexism, etc. have found ourselves working alongside equally dedicated people who were not "part of our group."

How much damage to Christian witness has been made over the centuries because of intolerance of diversity in the church; accompanied by public denunciations and condemnation? Not to mention forced conversions, torture, mental oppression – and the stake! Maybe we need to be a little less apprehensive and argumentative over liturgical and dogmatic formulas and more concerned with how we live the Sermon on the Mount. Shouldn’t our love for one another be the default mode for all Christians? Shouldn’t our love help us stop mutual recriminations? We are never going to be in perfect accord with one another, but we can at least respond to Rodney King’s plea, after his beating by the Los Angeles police in 1991, "Can’t we all just get along?"

In Jesus’ Mediterranean culture belonging to a family or group was at the very heart a person’s identity. He even speaks as a member of the group when he says, "For whoever is not against us, is with us. If you belonged to a group you were expected to be loyal to the group – no matter what. Jesus opens his disciples’ "group mentality" and challenges them to consider even those outside their group as loyal members, when they speak and act in his name.

Joshua’s narrowness is also evident among Jesus’ disciples, who also displayed intolerance towards the "unofficial" healers and exorcists they witnessed using Jesus’ name to effect their cures. Reginald H Fuller ("Preaching the Lectionary: the Word of God for the Church Today," p. 353) warns contemporary Christians against "clerical arrogance," which ignores or undermines the charisms of the laity, or those outside the church, instead of acknowledging and supporting the works the Spirit is doing through them. We ordained do not have all the answers. Like Moses, we need to discover and encourage the Spirit’s gifts, given by God, to whomever God chooses.

Jesus shows which members are of prime concern for him and, thus, should be for his disciples. We are to be attentive to the ones Jesus describes as the "little ones who believe in me…." These aren’t children, but adult followers whom Jesus has called "children." Jesus doesn’t want the faith of the "little ones," who believe in him and are members of the community, to be shaken by the behavior of the disciples who are called to lead them.

I know some pretty sophisticated and life-long Catholics who would fall under Jesus’ rubric of "little ones," who have been so scandalized by the crimes and deceptions of some of our church leaders in recent years that they have thrown their hands up in dismay and anger and walked out the church doors resolving not to return. Jesus uses hyperbole in describing the punishment that such scandal deserves. We are not about tying a millstone (those heavy stones pulled by donkeys) around a perpetrator’s neck and drowning them But hyperbole or not, we learn how angry Jesus gets when those responsible fail in our duties towards the "little ones."

CANH TÂN ĐỜI SỐNG ĐỂ THEO CHÚA
CN 26 Tn (B) – 27-9-2009
Ds 11: 25-29; Tv 19; Gc 5: 1-6; Mc 9: 38-43, 47-48
Lm. Jude Siciliano, OP

Anh chị em có thích nhận được điện thoại do một người cao cấp hay một nhà kinh doanh lớn trong nước gọi không? Hay thích được một nhóm luật sư danh tiếng đến gõ cửa nhà bạn không? Hoặc nữa bạn thích nhận được thơ của một giám đốc trong công ty đa quốc gia không? Muốn được như vậy thì đây là cách giúp bạn gặp những điều đó. Bạn hãy mở một quán cà-phê có bảng hiệu là tên của một công ty cà-phê danh tiếng, hay lập một đội bóng đá mặc quần áo mang tên một hãng vi tính danh tiếng, hoặc lập một tiệm sửa máy vi tính với tên cửa hàng “Apple Shop” chẳng hạn.

Chắc chắn một thời gian ngắn sau đó, bạn sẽ nhận được những cú điện thoại, hay nhận được thơ của những công ty luật lớn gọi đến bảo bạn hãy đổi các tên bạn đã dùng, vì đó là tên của những công ty lớn đã được bảo hộ tác quyền nhãn hiệu của họ. Luật sư của các công ty đó sẽ cảnh báo là bạn đã vi phạm luật bản quyền.

Qua câu chuyện nhỏ tên, anh chị em có thể hiểu những hành động độc quyền đó trong bài phúc âm hôm nay. Các môn đệ của Chúa Giêsu bực mình vì có những người trừ quỷ dùng chính danh Chúa Giêsu. Các môn đệ muốn chặn những người đó. Họ không được phép lạm dụng tên của Chúa Giêsu trái phép như vậy. Họ cảm thấy họ là môn đệ của Chúa Giêsu, và Chúa Giêsu đã ban cho họ quyền đi trừ quỷ. Và các môn đệ chỉ muốn quyền đó dành riêng cho họ mà thôi.

Nhưng Chúa Giêsu không nghĩ như vậy. Vì Ngài đến thế gian để giúp đỡ những ai cần đến Ngài, và Ngài không giới hạn việc giúp đỡ ấy là của riêng Ngài, hay của riêng một nhóm nào. Sứ vụ của Chúa Giêsu mang tràn đầy lòng thương xót. Trong lúc đó, các môn đệ Ngài lại chỉ muốn giữ lấy việc giúp đỡ ấy cho riêng Chúa Giêsu và cho các ông mà thôi. Chúng ta hãy tìm hiểu sâu hơn về phúc âm ngày hôm nay.

Chúa Giêsu đến thế gian để chữa người bệnh và giúp người nghèo. Nếu có một bác sĩ muốn dùng thì giờ rỗi của mình để giúp các bệnh nhân không có bảo hiểm, cho thuốc miễn phí, nhưng bác sĩ đó không làm vì danh Chúa Giêsu, thì bác sĩ đó có được chấp nhận là người thuộc nhóm Giêsu không? Vì hễ “ai không chống đối ta thì người đó đứng về phe với ta”. Mẹ Teresa nói nếu người nào cho ai một cốc nước vì tình thương thì người đó là môn đệ của Chúa Giêsu. Trong khi chúng ta chưa kịp rửa tội cho những người tốt, thì chính những việc tốt họ đã làm, minh chứng là họ đã sống theo lời Chúa dạy và chính Chúa Giêsu hoan hỷ chấp nhận họ.

Nhưng ngay cả những người xưng danh là Kitô Hữu cũng khó lòng chấp nhận lời dạy của Chúa Giêsu về lòng rộng rãi. Có những Kitô Hữu quá khích chống đối nhau nhân danh Chúa Giêsu. Như ở Nam và Trung Mỹ có những nước Kitô Giáo ở Âu Châu đem quân đội và các giáo sĩ qua để buộc các dân địa phương phải theo đạo, đánh đập rồi bắt họ chịu phép rửa tội. Vậy việc tuyên xưng đức tin nơi Chúa Giêsu là gì? Trước tiên có nghĩa là sống theo đường lối của Ngài. Nếu chúng ta làm được như vậy, chúng ta có thể trừ quỷ vì danh thánh Ngài. Đó là những quỷ thiếu khoan dung, quỷ bất công, quỷ keo kiệt, quỷ hận thù, quỷ đói nghèo và biết bao nhiêu quỷ khác nữa.

Phúc âm hôm nay còn mang ý nghĩa khác nữa. Các môn đệ hỏi Chúa Giêsu, và đặt vấn đề những người khác trừ quỷ vì danh Chúa Giêsu. Họ đã quen việc sống theo đường lối Chúa Giêsu. Đoạn trước bài phúc âm đọc hôm nay trình bày việc Thánh Phêrô tuyên xưng Chúa Giêsu là Đấng Mê-sia. Và ngay sau đó Chúa Giêsu nói đến việc Ngài sẽ chịu thương khó (Mc 8:31). Và ngay sau bài phúc âm đọc ngày hôm nay Chúa Giêsu cũng làm như vậy. Chúa Giêsu nói trước việc Ngài sẽ chịu thương khó (Mc. 9:30-32). Các môn đệ hình như đã không nghe lời Chúa Giêsu nói, các ông luôn tranh biện vói nhau để xem “ai là người lớn nhất” (9:34). Sau đó các ông lo ngại là có người lấy danh Chúa Giêsu mà trừ quỷ. Rõ là các ông chẳng nghe Chúa Giêsu nói gì về việc người môn đệ muốn theo Chúa Giêsu phải “từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Ngài”. (8:34)

Chúng ta hãy cẩn thận khi làm việc gì “nhân danh Chúa Giêsu”. Chúng ta nên tránh bớt việc dẫn chứng lời Kinh Thánh, và hãy cố gắng sống thật nếp sống của người Kitô Hữu vì danh Chúa Giêsu. Là Kitô Hữu chúng ta nên cố tránh những thành kiến về tôn giáo, chính trị, xã hội, kinh tế, màu da, phe phái v.v… Nếu nghỉ rằng chúng ta không có những thành kiến ấy, thì hảy hỏi ý kiến của những người đang yêu thương giúp đỡ chúng ta, và chúng ta hãy sẵn sàng đón nhận lời phê phán của họ.

Chúa Giêsu là hình ảnh Thiên Chúa đối với chúng ta. Lời dạy củavChúa Giêsu đem đến cho chúng ta một hình ảnh lớn lao về Thiên Chúa. Thiên Chúa theo ý nghĩ của chúng ta có thể còn hẹp hòi. Hình ảnh về Thiên Chúa được diễn tả trong Phúc âm hôm nay và sách Dân Số. Theo đó chúng ta thấy Thiên Chúa không bị giới hạn bởi việc ban Thần Khí xuống trên Mô-sê và cả trên 70 vị kỳ mục đã tề tựu trong lều trại. Mà cả 2 vị vắng mặt không ở trong trại Thiên Chúa vẫn cho Thần Khí đậu trên họ. Một người là En-đát và người kia là Mê-đát. Và hai người đó vẫn nói tiên tri trong trại. Giô-suê, tôi bộc của Mô-sê nói với Mô-sê “Thưa thầy, xin thầy ngăn cản họ”. Nhưng Mô-sê bảo “Anh ghen giùm ta sao?”. Đức Chúa và ơn huệ của Ngài không bị giới hạn bởi thời gian, số người và cộng đoàn. Vì thế, cả chúng ta nữa cũng vẫn được Chúa Giêsu thương đến, như xưa Mô-sê và Đức Chúa luôn rộng mở đón nhận kẻ vắng mặt.

Chúa Giêsu nói đến “những kẻ bé mọn” trong phúc âm phạm tội vì gương xấu. Chúa Giêsu không ám chỉ họ là trẻ con, nhưng Ngài có ý nói họ là những người mới được đức tin, họ là những tân tòng vừa bước chân vào cộng đoàn, và nếu họ gặp phải gương xấu của những người sống lâu trong cộng đoàn, họ có thể bỏ cộng đoàn, ra đi.

Tôi đã thăm nhiều giáo xứ, gặp nhiều tân tòng. Có những tân tòng còn trở lại học thêm giáo lý tân tòng, với lý do là vì họ thấy gương tốt của những người bảo trợ họ và những người lãnh đạo các dự án trong cộng đoàn. Tôi cũng gặp những tân tòng rút lui ra khỏi cộng đoàn vì họ cảm thấy họ không được tiếp đãi như những người cũ của cộng đoàn. Có một phụ nữ bảo tôi là vì họ cảm thấy người cũ đối đãi với họ như với trẻ con. Hôm nay cũng là dịp để chúng ta cầu nguyện cho những người đang học giáo lý tân tòng, cho các người bảo trợ và các người dạy giáo lý cho họ.

Phần cuối bài phúc âm hôm nay Chúa Giêsu hơi gắt gỏng. Ngài nói đến việc cắt tay, chân, và môi mắt. Nhưng sự thật, khi tôi còn nhỏ, tôi đã nghe các cô bác người gốc vùng biển Địa Trung Hải nói những lời gắt gỏng ấy. Chúng tôi còn nhỏ nhưng lời gắt gỏng ấy đã giúp chúng tôi đấy. Chúa Giêsu là gốc người vùng Địa Trung Hải, và Ngài cũng dùng lời nói gắt gỏng ấy để nhấn mạnh sự thật. Và nhờ đấy mà chúng ta hiểu Ngài, có phải vậy không?

Chúa Giêsu biết sự tai hại của tội trong cộng đoàn. Một người phạm tội nhưng tất cả cộng đoàn đau khổ. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy có tinh thần trách nhiệm trong lối sống. Và nên sửa đổi đời sống chúng ta theo lối sống của Ngài. Sửa đổi có thể làm cho chúng ta thấy như bị cắt bỏ một cái gì: từ bỏ một thói quen xấu để sống đơn giản hầu có thì giờ lo cho kẻ khác; từ bỏ thói tiêu xài hoang phí để giúp kẻ thiếu thốn; từ bỏ việc chăm chút cho chính mình để có thể quan tâm đến những người chung quanh; hãy mở mắt và lắng nghe thế giới bên ngoài của những người nghèo khó; từ bỏ thói phá hoại môi trường thiên nhiên v.v…

Mỗi khi chúng ta thay đổi lối sống, chính là lúc chúng ta trải qua một cuộc giải phẫn lớn, như Chúa Giêsu đã nói. đến chặt chân, hay tay, hay môi mắt. Đâu có ai muốn như vậy phải không? Nhưng nếu chúng ta muốn,  hãy lãnh nhận lời mời gọi của Chúa Giêsu để sống theo Ngài. Và hôm nay nhờ bí tích Thánh Thê, chúng ta lại được mời gọi lần nữa và được ban ơn để từ bỏ mọi sự theo Chúa Giêsu.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP

Lm Jude Siciliano OP

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)