dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Muốn theo Chúa phải biết quên mình
Lm Jude Siciliano OP 10/9/2015

Chúa Nhật XXVIII THƯỜNG NIÊN (B)
Khôn ngoan 7: 7-11; T.vịnh. 89; Do Thái 4: 12-13; Máccô. 10: 17-30

MUỐN THEO CHÚA PHẢI BIẾT QUÊN MÌNH

Cách diễn tả ngôn ngữ qua cử chỉ nói rõ về một người, và người ấy muốn nói gì. Nếu một người cười trong lúc nói chuyện với người bạn, nhưng đứng gần trước mặt bạn với hai bàn tay nắm chặt, thi người bạn nên coi chừng. Nhưng nếu người đó cười nhưng hai ban tay chìa ra như muốn bắt tay bạn, hay hai cánh tay giang ra như muốn ôm bạn vào lòng, thi bạn hãy sẵn sàng chào đón niềm nỡ.

Tác giả các phúc âm thường giúp chúng ta hiểu cử chỉ của một người. Hôm nay thánh Máccô bắt đầu câu chuyện giữa Chúa Giêsu và người thanh niên giàu có bằng cách tả cử chỉ của người thanh niên đó. “Một người chạy đến quỳ xuống trước mặt Chúa Giêsu và hỏi:’ Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?’ “. Anh ta vội chạy đến với củ chỉ khiêm nhường hỏi Chúa Giêsu.

Thánh Mác cô nói là anh ta gặp Chúa Giêsu “khi Ngài vừa lên đường”. Chúa Giêsu không đi rao giảng ở vùng quê rồi dừng lại thăm bạn bè và bà con. Trong đoạn văn tiếp theo, thánh Máccô sẽ nói Chúa Giêsu vào thành Jerusalem. Chúa Giêsu có ý định đi đến chỗ Ngài sẽ chịu chết, và Ngài đã kêu gọi các môn đệ đi theo Ngài “trên đường đi”. Chàng thanh niên gặp Chúa Giêsu “trên đường đi”. Cử chỉ của anh ta làm chúng ta tự hỏi, anh ta sẽ là một đệ tử hay không? Tên anh ta có thể ở trong số các môn đệ hay không? Anh ta hăng hái như thế liệu anh ta có thể là môn đệ thứ 13 hay không?

Anh ta chấp nhận đã tuân giữ các điều răn, và chúng ta biết anh ta có nhiều của cải. Thời đó, người ta thường tin người nào có nhiều của cải là người được Thiên Chúa thương ban cho. Anh ta là một người tốt và đời sống anh ta có nhiều điều hay. Nhưng có một điều thiếu trong đời anh ta là “sự sống đời đời “.

Mọi sự khởi đầu tốt đẹp cho anh ta. Khi Chúa Giêsu nhắc đến các điều răn, anh ta trả lời “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thưở nhỏ”. Dời sống anh ta có vẽ toàn vẹn, anh ta là một người tốt, có của cải, và có đời sống an toàn. Đến đây anh ta có mỉm cười hay không khi anh ta nói chuyện với Chúa Giêsu? Nếu anh ta đã mỉm cười thì chắc không lâu đâu. Lời Chúa Giêsu nói tiếp theo đã làm anh ta không còn cười mà sầm nét mặt.

Chàng thanh niên đã làm tất cả mọi sự đòi hỏi anh ta cho đến lúc đó. Chúa Giêsu có thái độ tốt với anh ta. Thánh Máccô nói “Chúa Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến”. Rồi Chúa Giêsu bảo anh ta hãy bỏ các thứ vật làm anh ta sống an toàn và được ơn phước trong sự tương quan với Thiên Chúa, là của cải. Anh ta có tất cả những điều anh ta cần, mà Chúa Giêsu lại bảo anh ta bỏ tất cả đi. Nếu anh ta bỏ hết của cải thì chắc anh ta phải suy nghĩ lý do, anh ta có gì để chứng tỏ anh ta được ơn huệ trước mặt Thiên Chúa? Câu trả lời nhìn ngay thẳng vào mặt anh ta. Anh ta sẽ được Chúa Giêsu và điều đó quá đủ rồi. Với Chúa Giêsu anh ta sẽ cùng đi đường lên Giêrusalem. Anh ta sẽ thấy Chúa Giêsu chịu chết, và sẽ được biết Chúa Giêsu sống lại, và rồi với các môn đệ khác anh ta sẽ được ơn mà anh ta ao ước là “sự sống đời đời”.

Chúa Giêsu không bảo anh ta sống “khó nghèo về phần thiêng liêng”. Ngài bảo anh ta bỏ hết của cải. Rồi Ngài quay lại các môn đệ đang sững sờ. Ngài nói thật khó cho nột người có của cải vào Nước Thiên Chúa. Của cải phải chăng là dấu chỉ ơn huệ của Thiên Chúa hay không? Thảo nào các môn đệ tỏ vẽ sững sờ.

Trong những tuần vừa qua, chúng ta đã nghe Chúa Giêsu bảo các môn đệ hãy từ bỏ các tham vọng về quyền uy, và Ngài tiếp tục dạy dỗ các ông. Hôm nay chúng ta nghe Chúa Giêsu bảo các ông hãy từ bỏ của cải. Chàng thanh niên giàu có là một người tốt, nhưng anh ta không thể bỏ hết của cải mà anh ta đã nhận được để lảnh nhận của quý đi theo Chúa Giêsu và để được điều anh ta ao ước là sự sống đời đời. Sống đạo bình thường và tuân giữ các điều răn chưa đủ. Chúa Giêsu đòi hỏi các đệ tử Ngài điều lạ hơn sự thường là không những từ bỏ của cải mà từ bỏ cả sự sống mình để theo Ngài.

Chàng thanh niên giàu có ra khỏi khung cảnh. Và bây giờ Chúa Giêsu nói với những người đang theo Ngài là các môn đệ. Ngài nói hai lần “thật khó” cho người có của để vào Nước Thiên Chúa “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao”. Và bây giờ Ngài nói với các môn đệ là những người không có của. Ngài muốn nói rõ hơn điều Ngài nhấn mạnh, Chúa Giêsu nói “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa” Lời nói này không phải là chỉ nói suôn, nên các môn đệ sững sờ. Bởi thế các ông hỏi “Thế thì ai có thể được cứu?” .

Rồi Chúa Giêsu nói với các môn đệ về “Ơn huệ Thiên Chúa” trong lời Ngài nói và hành động của Ngài. “Dối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được” Ngay cả một người thật tốt cũng không thể tự mình đáp ứng lại Thiên Chúa. Chúng ta không thể theo Chúa Giêsu mà không có ơn huệ của Thiên Chúa - nhất là vì đường Chúa Giêsu lên Giêrusalem là để hy sinh mạng sống của Ngài. Chúa Giêsu đã nói vói các ông là theo Ngài cần phải hy sinh tất cả những tham vọng quyền uy. Các ông phải chấp nhận Nước Thiên Chúa như các trẻ em là những kẻ không có quyền uy gì cả. (Mc 10:13-16). Lời Chúa Giêsu dạy nói rõ trong câu chuyện người thanh niên giàu có mà Ngài nhìn vói lòng yêu mến và bảo anh ta bán hết của cải. Rồi khi anh ta không còn của cải nữa, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục nhìn anh ta với lòng yêu mến không vì anh ta có địa vị trong xã hội hay vì có của cải, nhưng yêu mến vì anh ta. Cũng như Chúa Giêsu yêu mến chúng ta.

Dấn thân theo Chúa Giêsu là điều toàn vẹn. Chúng ta không thể tự chúng ta đạt đến giá trị toàn vẹn là sự sống đời đời. Tuy nhiên với ơn huệ Thiên Chúa ban và vì chúng ta không có của cải gì riêng của chúng ta, chúng ta hoàn toàn dựa vào Thiên Chúa. Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta hãy toàn vẹn dấn thân cho Ngài, tin tưởng vào Thiên Chúa trong hoàn cảnh yếu hèn của chúng ta. Lời Chúa Giêsu dạy trước đó không áp dụng cho chàng thanh niên giàu có. ”Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa như một trẻ em thì sẽ chẳng được vào” (Mc 10: 15].

Vậy thì, tôi chấp nhận lanh quanh lời Chúa Giêsu dạy theo nghĩa thật “hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo...” Tôi chống đối, tôi không giàu có. Ngay cả phần đông những người trong giáo xứ Harlem, là giáo xứ nghèo ở Nữu ước, mà tôi sẽ đi giảng. Vậy thì tôi đoán là tôi nên bỏ qua lời Chúa Giêsu nói về của cải và cho câu chuyện thánh Máccô nói là “không áp dụng được”. Nhưng lẽ cố nhiên ,có thể áp dụng được. Chúng ta phải nhìn nhận sự thật phũ phàng về việc từ bỏ của cải, hay tất cả những gì làm chúng ta cảm thấy an toàn. Thật không dễ gì đâu cho từng người riêng trong chúng ta. Hay như Dức Thánh Cha Phanxicô vừa nhận định ở Hoa Kỳ, cho Giáo Hội chúng ta và cho toàn quốc chúng ta. Thật rõ ràng là một nước hùng mạnh không làm cho chúng ta cảm thấy an toàn , và sự sống đời đời có vẽ không chắc chắn gi cho nhiều người.

Đến đây câu trả lời không đễ dàng gì. Tất cả chúng ta cần tự hỏi ơn Khôn Ngoan làm sao đáp ứng lời Chúa Giêsu kêu gọi “hãy bán hết của cải mình có” .Câu trả lời cho phúc âm hôm nay sẽ được trợ giúp trong sách Khôn Ngoan bảo chúng ta khẫn nguyện xin Thần Khí Khôn Ngoan (Kn 7:7). Người nói trong đoạn văn này chọn ơn Khôn Ngoan trên tất cả mọi sự. Đó là ơn huệ của Thiên Chúa để giúp chúng ta suy ngẫm trên chặng đường chúng ta đi và chọn lựa cẫn thận theo đường lối Thiên Chúa.

Ơn Khôn Ngoan sẽ giúp chúng ta biết rõ những của cải bên ngoài, và thái độ bên trong mà chúng ta cần phải bỏ qua để theo Chúa Giêsu và đón nhận sự sống. Câu chuyện chàng thanh niên giàu có nói rõ là ngay cả lối sống ngay thật cũng chưa đủ để vào Nước Thiên Chúa, và chúng ta phải hoàn toàn dựa vào Thiên Chúa.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

28th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Wisdom 7: 7-11; Psalm 90; Hebrews 4: 12-13; Mark 10: 17-30

Body language reveals a lot about a person and what they are really saying. If a person smiles while they talk to you, but are standing up close with clenched fists – you better be on your guard. But if the person is smiling with an outstretched hand for a handshake, or with open arms for an embrazo, prepare for a delightful encounter.

The gospel writers often help us understand a person’s disposition by describing their physical demeanor. Mark begins today’s story of the exchange between Jesus and the rich man by describing the man’s bodily dispositions: "A man ran up, knelt down before him and asked him, ‘Good teacher what must I do to inherit eternal life?"’ His rush to talk to Jesus and his humble demeanor speak favorably for him.

Mark tells us the man meets Jesus as he is "setting out on a journey." Jesus is not traveling around the countryside stopping to visit friends and relatives. In the next chapter Mark will tell us that Jesus enters Jerusalem. He is deliberately going to the place where he will die and he has been inviting people to become his disciples by following him, "on the way." That’s where the man encounters Jesus, "on the way." From the man’s body language we wonder if he is anxious to join Jesus on the road to Jerusalem. Questions comes to mind: Will he become one of the disciples? Might his name be listed along with the other apostles? Will this diligent and enthusiastic man become a 13th apostle?

The man admits to having obeyed the commandments and we learn he has many possessions. The common belief at the time was that possessions were a sign that a person was being blessed by God. He is a good man and he has a lot in his life. But on his own there is one thing he still lacks, "eternal life."

Things start off well for the man. When Jesus reminds him of the commandments he responds, "Teacher all these I have observed from my youth." The man’s life sounds very complete; he is a good person and he has possessions for a comfortable life. Is he smiling at this point of the exchange with Jesus? If he is, he won’t be for long. What Jesus says next would have changed the smile to a grimace.

The man has done everything required of him, until that point. Jesus is well disposed towards him. Mark says, "Jesus, looking at him, loved him." Then Jesus asks the man to put aside what would have made him feel secure and blessed in his relationship with God – his wealth. The man had all he needed and wanted and Jesus asked him to give it up. If he did give away his possessions, he must have reasoned, what would he have to show that he was in good standing before God? The answer was staring him in the face. He would have Jesus and that would be more than enough. With Jesus his journey would have taken him to Jerusalem. He would have seen Jesus die, experience the resurrection and then, with the other disciples, he would have been gifted with what he was so earnestly desiring, "eternal life."

Jesus didn’t ask the man to be "spiritually poor." He asked him to give up his material possessions. Then Jesus goes on to tell his startled disciples how hard it would be for anyone with wealth to enter the kingdom of God. Weren’t riches a sign of God’s pleasure? No wonder the disciples’ response to what Jesus said was astonishment

In recent weeks we have heard Jesus tell his disciples to put aside their ambition and desire for power. The instruction on discipleship continues. Today we hear him tell them to detach themselves from possessions. The rich man is a good person, but he cannot let go of what he has to receive the riches of following Jesus and his sought-after eternal life. Ordinary religious practice and observances are not enough. Jesus asks the extraordinary from his followers, not only giving up possessions, but their very lives, to follow him into life.

The rich man fades into the background. Now Jesus engages those already following him, his disciples. He says twice, "how hard" it is for a rich person to enter the kingdom of God and then, "How hard it is to enter the kingdom of God." Now he is speaking to his disciples who have no riches. To make his point more vivid he adds, "It is easier for a camel to pass through the eye of a needle than for one who is rich to enter the kingdom of God." This no watering down what he just said and the disciples are rightly astonished. They respond, "Then who can be saved?"

Jesus then speaks the "grace response" that lies behind each of his teachings and actions. "For human beings it is impossible but not for God. All things are possible for God." Even a very good person cannot respond to God on their own. We cannot follow Jesus’ way without God’s grace – especially since his way leads to Jerusalem and the giving of his life. He has told them that following him will require giving up all thought of gaining privilege and power. They must accept God’s kingdom like children who can claim no power or rights on their own (10:13-16). Jesus’ teaching is concretized in the story of the rich man whom he looks upon with love and tells to sell all his possessions. Then, when he has nothing, Jesus will continue to love him, not for his social standing or possessions, but for himself. Just as Jesus loves us.

 

CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN – B-2012
Khôn Ngoan 7: 7-11; Tv 90; Do Thái 4: 12-13; Máccô 10: 17-30

HÃY ĐẾN THEO TÔI

Có ai sống tốt hơn người giàu trong Tin mừng hôm nay không? Xét theo tiêu chuẩn trần gian (và cả tiêu chuẩn của chúng ta nữa), anh ta có lẽ phải được xem như vị thánh. “Anh ta có nhiều của cải”. Trong thế giới sống bằng nông nghiệp ấy, hầu hết mọi người làm chỉ đủ ăn. Anh ta lại chẳng phải bận tâm lo lắng, như những người hàng xóm, làm lụng vất vả để nuôi gia đình, chăm con đau bệnh, hay phụng dưỡng mẹ già. Không, người giàu có không có những nỗi bận tâm đó, vì “anh có nhiều của cải”.

Hơn nữa, anh ra như còn thánh thiện trước mắt Thiên Chúa, vì anh là người tốt. Trước hàng loạt những giới răn mà Đức Giêsu liệt kê ra, anh trả lời, “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ”. Những người hàng xóm có lẽ cũng phải công nhận: “Anh ấy là người lương thiện, và Thiên Chúa chúc lành cho anh, nên anh mới được giàu có”. Lòng tin nói chung, thậm chí cả những người đạo đức, được giàu có, mạnh mẽ và có địa vị là dấu cho thấy một người được Thiên Chúa yêu vì. Ngược lại, nghèo khó là dấu hiệu cho thấy bị Thiên Chúa ruồng bỏ hay giáng phạt.

Những kẻ thán phục anh thanh niên giàu có trên cũng chẳng nghĩ khác những gì chúng ta nghĩ về các ơn lành Thiên Chúa ban đó sao? Nếu một người được giàu có và khỏe mạnh, chúng ta nói rằng họ thật có phúc. Người thất nghiệp thì sao – có phải họ không được Thiên Chúa chúc lành? Đức Giêsu có những tiêu chuẩn khác về việc làm thế nào để được hưởng phúc lành của Chúa. Người yêu cầu người thanh niên từ bỏ những bảo đảm vật chất, những thứ là bằng chứng cho thấy anh sống đúng đắn trước mặt Thiên Chúa, được “chúc lành”. “Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo…”

Người thanh niên mở đầu câu chuyện với Đức Giêsu bằng cách gọi Người là “Thưa Thầy nhân lành”. Đức Giêsu đã tránh lời khen ngợi đó. Phải chăng Người đã nhận ra thiếu sự chân thành trong lời chào ấy? Hay lại có người muốn thử Người nữa chăng? Có phải đó chỉ là phép lịch sự? Hay, có thể Đức Giêsu tiên liệu được những hệ lụy theo sau – Người thấy các môn đệ của mình đang hướng theo những bon chen vật chất, muốn được chào hỏi trang trọng, hay cố sống như những người nhiệt thành hoặc chỉ tuân giữ luật Dothái

Tất cả những giáo huấn của Đức Giêsu đều nói về một Thiên Chúa nhân lành luôn yêu thương và chúc lành cho chúng ta. Sự thánh thiện của Thiên Chúa tuôn tràn trên chúng ta, và tất cả sự thánh thiện của chúng ta đều khởi nguồn từ nơi Thiên Chúa. Những đức tính và hành động tốt không phải là tâm điểm của thế giới chúng ta – Thiên Chúa thì thánh thiện và Thiên Chúa là Đấng Thánh. Vì thế, Đức Giêsu nói đến sự thiện hảo của Thiên Chúa như là nguồn gốc của tất cả mọi sự -- “Chỉ mình Thiên Chúa là thánh”.

Thánh Máccô cho chúng ta biết rằng Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh thanh niên và “đem lòng yêu mến”. Người không yêu mến chàng thanh niên vì anh là một công dân ưu tú và đặc biệt, thậm chí cũng không phải vì anh tuân giữ các Điều Răn. Nhưng, Đức Giêsu yêu mến người thanh niên vì Người yêu mến tất cả những kẻ Người gặp gỡ; nơi một số người Đức Giêsu thâm chí còn muốn thấy những điều tốt đẹp hơn nữa, giống như Người yêu cầu người thanh niên này. Chúng ta không giành được tình yêu của Thiên Chúa – vì tình yêu ấy đã ở nơi chúng ta rồi. Tình yêu ấy đủ cho bất cứ người nào kiếm tìm Thiên Chúa và sự sống vĩnh cửu. Hôm nay, chúng ta cũng nghe Đức Giêsu mời gọi chúng ta như xưa đã mời gọi chàng thanh niên giàu có. Vì thế, chúng ta tự hỏi mình: cái gì khiến chúng ta không thể toàn tâm toàn ý theo Đức Giêsu?

Điều kiện mà Đức Giêsu đưa ra là chúng ta hãy gạt đi tất cả những mối bện tâm trong đời mình. Bất cứ điều gì làm chúng ta quan tâm nhất hay khiến chúng ta xa lìa Đức Kitô đều cần bị gạt sang một bên. Ngay cả dẫu có là sự an ổn hay quyền hành, và cả của cải, cũng phải từ bỏ, nếu không chúng ta không thể mở lòng ra để đón nhận “một thứ” mà Đức Giêsu mang lại cho chúng ta – chính là tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa. Tất cả những gì chúng ta bám víu chỉ là gánh nặng và khiến chúng ta không có thể đến được với lời mời gọi của Đức Giêsu.

Trong Tin mừng, không phải những người giàu có hiển nhiên bị lên án, hay họ hoàn toàn ngăn cản chúng ta khỏi tình yêu của Thiên Chúa. Nhưng họ không thấy rõ ràng và không nghe được lời Đức Giêsu mời gọi chúng ta ngay lúc này. Trong một thông điệp khác, Đức Giêsu cảnh báo chúng ta đừng để cho của cải thống trị, nhưng hãy sử dụng chúng cách sáng suốt theo ý định của Thiên Chúa. Với tất cả những khuyến cáo như thế về sự giàu có, thì với Thiên Chúa tất cả đều có thể thực hiện được. Về cơ bản, theo Đức Giêsu là mở lòng mình để đón nhận sự giàu có mà Thiên Chúa muốn trao ban cho chúng ta.

Đó là những gì bài đọc I nhắc nhở chúng ta: tìm kiếm đường ngay nẻo chính, tìm kiếm sự khôn ngoan. Hồng ân đó của Thiên Chúa khiến cho tất cả những sự giàu có khác đều mờ nhạt. Vua cầu xin Đức Khôn Ngoan và cũng giống các môn đệ, nhận được “gấp trăm ở đời này”. Chúng ta nghe được lời mời gọi của Đức Kitô, Đức Khôn-Ngoan-Nhập-Thể, và chúng ta từ bỏ tất cả.

Cũng có người nói: người thanh niên giàu có là một người tốt. Rõ ràng sự giàu có không cản trở anh tuân giữ Giới Răn của Chúa. Đó quả là một thành công! Anh có vẻ muốn xin thêm, có thể là xin đi theo Đức Giêsu. Đấy là chỗ mà sự giàu có và những bận tâm kèm theo, cùng vời sự giàu có, đã ngăn cản anh, và trở thành chướng ngại vật.

Hầu như tất cả chúng ta, những người đang nghe bài Tin mừng này đều không tự nhận mình giàu có. Nhưng chúng ta có gắn bó với địa vị, hạnh phúc, và đời sống tốt đẹp cũng như tiền bạc của mình hơn là tin cậy vào Đức Kitô hay không? Chúng ta có thấy yêu ổn với “ơn huệ” của mình, cảm thấy mãn nguyện với chính mình như hiện nay hay không? Nếu được chọn, tôi sẽ chọn ai và chọn điều gì? Liệu Thiên Chúa và tình yêu của Người có phải là sự bảo đảm cho chúng ta hay không? Không ai lại buông xuôi, cố quên công việc và chẳng làm gì, để mặc Thiên Chúa muốn làm gì thì làm. Đó không phải là điều mà đức tin đòi hỏi nơi chúng ta. Nhưng khi phải đối diện với một bước ngoặt hay khủng hoảng trong cuộc sống, sợ hãi và bấp bênh, chúng ta sẽ nhìn về hướng nào, và tìm kiếm ai như sự bảo đảm cho mình? Ai có thể biết khi nào chúng ta được mời gọi từ bỏ tất cả mọi người, mọi sự để trở thành môn đệ đích thực của Đức Kitô? Hôm nay, Đức Giêsu lại mời gọi chúng ta, đến lúc phải chọn lựa, “Đến và theo Ta”.

Bài Tin mừng hôm nay đánh dấu một giai đoạn nữa trên hành trình lên Giêrusalem của Đức Giêsu. Các môn đệ vẫn đang đi theo Người nhưng dường như bước chân đã mỏi mệt – nhất là sau khi Người nói đến việc muốn theo Người thì phải trở nên người phục vụ và vác thập giá của mình mà theo. Thật rõ ràng trong Tin mừng cho biết việc theo Đức Giêsu phải là một đòi hỏi và quyết định thay đổi cả cuộc đời. Liệu người thanh niên giàu có kia có biết rằng muốn theo Đức Giêsu thì phải từ bỏ không chỉ lúc này, nhưng là mỗi bước chân lên Giêrusalem và sau đó nữa hay không?

Các môn đệ nghe điều đòi hỏi, không chỉ dành cho người thanh niên giàu có, nhưng cũng cho các ông nữa. “Các môn đệ sững sờ”. Đó không chỉ là thông điệp và lời mời gọi dành cho riêng ai. Giáo hội của chúng ta cũng nghe được Đức Giêsu mời gọi: đừng cậy dựa vào của cải, quyền lực hay sự ngưỡng mộ của người khác – nhưng từ bỏ tất cả những quyến rũ của thế gian mà theo Đức Kitô. Cùng với tác giả Sách Khôn Ngoan, chúng ta cầu xin Thiên Chúa ban Thần Khí Khôn Ngoan để hướng dẫn chúng ta. “Tôi quý đức khôn ngoan hơn cả ánh sáng”.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò Vấp


28th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Wisdom 7: 7-11; Psalm 90; Hebrews 4: 12-13; Mark 10: 17-30

Who has it better than the rich man in today’s gospel story? He would have been considered blessed by his world’s standards (and by ours as well). "He had many possessions." In the peasant agrarian world in which he lived, most people lived from hand to mouth. He wasn’t preoccupied, as his neighbors would have been, trying to earn enough for this day to feed a family, care for a sick child, take in a widowed mother. No, the rich man had none of those worries for, "he had many possessions."

What’s more, he seemed blessed in the eyes of God, for he was a good person. In response to Jesus’ listing of the Commandments he professes, "Teacher, all of these I have observed from my youth." His neighbors would have said of him, "He’s a very good man, and God has blessed him, that’s why he is rich. " The common belief, among even the devout, was that to be rich, powerful and to have great responsibilities, was a sign that a person was favored by God. The contrary was also believed; to be poor was a sign of God’s rejection or punishment.

Those admirers of the rich men aren’t too far removed from our own standards about what constitutes blessings and God’s favor – are they? If a person has health and is well off, we say that he or she has been blessed. How does that make the infirmed and jobless feel – not blessed by God? Jesus has other standards for what constitutes God’s favor. He asks the man to give up the physical proofs that are his assurance he is in right relationship, "blessed," by God. "Go sell what you have and give to the poor.…"

The young man begins his conversation with Jesus by calling him, "good teacher." Jesus deflects the compliment. Did he detect a lack of sincerity in the greeting? One more testing person trying to trap him? Was it a mere formality? Or, perhaps Jesus may be anticipating what is to follow – he sees a potential disciple coming forward whose clothes suggest, and whose pious greeting displays, a devout or observant Jew.

All of Jesus’ preaching has been about a gracious God who already loves us and blesses us. God’s goodness overflows towards us, and all of our goodness has its source in God. Our good character and deeds are not at the center of our universe – God is and God should be. Hence, Jesus’ reference to God’s goodness as the root of everything – "Only God is good."

Mark tells us that Jesus looked at him and "loved him." He didn’t love the man because he was a distinguished and renowned citizen, or even because he obeyed the Commandments. Instead, Jesus loved the man because Jesus loved each person he met; in some he even saw a yearning for something better, as he did in the man. We don’t earn God’s love – it is ours already. That love is enough for anyone wanting God and searching for eternal life. Today we hear Jesus extending the invitation he gave the rich man to us. So, we ask ourselves: what’s holding us back from a fuller following of Christ?

The condition Jesus puts on his offer is that we let go of any other central focus in our lives. Whatever draws our primary attention, whatever distracts us from Christ, needs to be put aside. Even our securities and control, in addition to our possessions, must be released, otherwise we will not be open to receiving the "one thing" Jesus offers us – God’s unconditional love. Whatever we hold onto just burdens and makes it harder to get through the opening Christ is offering.

It is not that riches are explicitly condemned in the gospels, or that they completely block us from God’s love. But they can obscure the view and drown out the sound of the invitation Jesus is offering us at this moment. In other passages Jesus has cautioned us not to let possessions possess us, but to use them wisely for God’s purposes. With all these cautions about wealth, still all things are possible with God. Basically, following Jesus is the response we make that opens us to the riches God wants to give us.

That’s what our first reading reminds us: to seek the right way, to seek Wisdom. That gift of God makes all other riches pale in comparison. The king prayed for Wisdom and like the disciples, received "100 times more now in this age." We hear the invitation of Christ, our Wisdom-made-flesh, and we let go of all else.

Another take: The rich man was a good man. Apparently his riches didn’t block him from following the Commandments. That’s quite an achievement! He seems to be asking for still more, possibly to follow Jesus. That’s where his riches and the accompanying obligations, which come with wealth, blocked him and became an obstacle.

Almost all of us who hear this gospel wouldn’t consider ourselves rich. But do we cling to our status, well-being, good life and money more than our trust in Christ? Are we just settled into our "blessings," feeling quite content where we are now? When there is a choice, what or whom do I choose? Is God and God’s love the source of my security? No one is going to sit back, forget about work, and do nothing, leaving it all in God’s hands. That’s not what faith asks of us. But when we face a turning point or crisis in our lives, in our fear and uncertainty, where do we look, to whom do we turn for assurance? Who knows when the moment will come when we are asked to give up someone or something if we are truly Christ’s followers. Today Jesus seems to be saying that the bottom line is, that when the time for choice comes, Christ invites us once again, "Come, follow me."

Today’s passage marks one more moment in Jesus’ journey to Jerusalem. The disciples are following him, but they seem to be dragging their feet – especially since he has been talking about being a servant to all and picking up one’s cross, if we want to follow him. It’s clear in the gospel that following Jesus is a demanding and life-altering decision. Did the rich man realize how much being a follower of Jesus would require of him – not just at this moment, but during each footstep on the road to Jerusalem and beyond?

The disciples hear what is being asked, not only of the rich man, but of them too. "The disciples were amazed at his words." It’s not just a message and invitation for individuals. Our church must also hear Jesus’ challenge not to rely on possessions, power or the esteem of others – but to put aside worldly distractions and follow Christ. We pray, with the author of Wisdom today, that God gives us the Spirit of Wisdom as our light. "I choose to have her rather than the light."

 

Từ chối của cải thế gian để theo Chúa
CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN (B-2009)
Kn 7: 7-11; Tv 90; Dt 4: 12-13; Mc 10: 17-30

Trong những lúc trò chuyện hằng ngày chúng ta thường để cập đến những người "khôn ngoan", và những người này thường đọc và nghiền ngẫm hằng núi sách. Nhưng đọc sách chưa hẵn đã là người khôn ngoan, có lẽ đó chỉ là người hiểu biết thôi. Đối với chúng ta, người khôn ngoan phải là người có thể hướng dẫn mọi người giải quyết được những vấn đề khó khăn trắc trở, để đạt được mục tiêu tốt nhất.

Người Do Thái xưa cũng nghĩ người khôn ngoan là như vậy. Khôn ngoan là hồng ân Chúa ban cho con người để giúp đỡ họ như: Tài trí, dũng lực, cai trị (như Salomon), khiêm nhường, đạo đức, v..v… Trong thánh kinh có đề cập đến khôn ngoan trong các sách: Cách ngôn, Gióp, khôn ngoan. Trước kia sách khôn ngoan viết về vua Salomon; nhưng lại được một triết gia Hy Lạp trình thuật sau thời của ông vài trăm năm. Tất cả các sách trong thánh kinh điều chứa đầy những đề tài về sự khôn ngoan. Như thánh vịnh, sách đệ nhị luật và sách Ngôn sứ.

Trong khi người dân vùng Trung Đông đi tìm sự khôn ngoan thì thánh kinh nhân cách hóa sự khôn ngoan dưới hình ảnh một phụ nữ (tiếng Hy Lạp gọi là Sophia). Trong thánh kinh mô tả sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, là sự mạc khải của Thiên Chúa qua các tạo vật (Cn 3:19; Tv 19:1). Theo sách khôn ngoan hôm nay diễn tả khôn ngoan như là một sự hướng dẫn cho những ai muốn sống theo đường hướng của Thiên Chúa.

Cũng theo cách nhận định này, tân ước trình bày Chúa Giêsu như một người khôn ngoan, một người thầy, một tư tế. Anh chị em có thấy người thanh niên giàu có kia gọi Chúa giêsu là “Thầy nhân lành” không. Trước đó, thánh Mác-cô cho chúng ta thấy Ngài còn “Vĩ đại hơn cả Salomon“(6,2). Trong kinh sách Do Thái, “sự khôn ngoan lớn tiếng mời gọi chúng ta luôn thấu hiểu lẻ phải và điều ngay chính?”. Trong chương 8 của sách Cách Ngôn (Chúng ta nên đọc toàn bộ chương này) Khôn ngoan mang đến sự sống, ân sũng của Thiên Chúa cho những ai biết gắn kết với đức khôn ngoan. Vì thế; theo bài trích sách khôn ngoan hôm nay; Khôn ngoan là hiền thê của Chúa Giêsu, và hể ai theo Ngài thì cũng chia sẽ được sự khôn ngoan và sự sống vĩnh hằng.

Người thanh niên giàu có kia luôn thành tâm ước muốn có một cuộc sống vĩnh hằng nhưng theo quan niệm của ông ta; cũng như của chúng ta hôm nay; là tiếp tục kéo dài mãi cuộc đời sung túc an toàn hiện nay. Như vây ông ta có thành tâm tìm sự khôn ngoan nơi Chúa Giêsu không? Có sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu đổi mới hoàn toàn cuộc sống?. Vì thế, đầu tiên Chúa Giêsu đáp lại bằng một câu hỏi có vẻ lơ là "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa”. Như vậy chúng ta thấy dáng vẽ bề ngoài, của cải, trang sức không ảnh hưởng gì đến Chúa cả nên câu hỏi có vẻ nghi ngờ về sự trung thực tìm kiếm của người giàu có này.

Chúng ta thường hay phán xét người khác qua hình dáng bên ngoài, của cải vật chất, công việc thành đạt của họ. Chúa Giêsu thì không như vậy, Ngài không có tí ấn tượng gì về sự giàu có của người thanh niên nầy. Khác với các tông đồ; vì sự hào nhoáng giàu có; các ông đã mở lối cho người nhà giàu này tiếp cận Chúa. Có lẽ các ông hãnh diện vì có người giàu sang tìm nghe Chúa giảng dạy. Trong khi hướng dẫn người giàu có này, Chúa Giêsu muốn nhân dịp này dạy dỗ thêm cho các môn đệ.

Chúng ta hãy chấp nhận đây là một người nhà giàu sống đạo, giử nghiêm các lề luật thật tốt. Tuy Chúa Giêsu không bị ảnh hưởng gì về dáng vẽ bên ngoài của ông ta, nhưng Ngài đã chấp nhận lời ông ta nói và Ngài nhìn ông ta trong ánh mắt trìu mến và Ngài dạy cho ông ta sự khôn ngoan mới; rằng ông hãy làm nhiều hơn nữa; là bán hết của cải, đem cho người nghèo, nghĩa là từ bỏ sự giàu có của mình “…rồi hãy đến đây theo Ngài”.

Đây là đoạn “phúc âm nói về tiền của” trong tuần này. Có một số bài giảng lại diễn giải rằng Thiên Chúa muốn chúng ta được thịnh vượng sung túc nếu chúng ta có đức tin và biết tha thiết cầu nguyện “may ra” sẽ được Chúa đoái thương ban phát của cải đầy dư. Một số người khác lại cho rằng Thiên Chúa sẽ thương đến những người sống đạo đức tốt và của cải đầy dư chính là bằng chứng Thiên Chúa đã thương họ vì họ đã sống có đạo đức và biết siêng năng cầu nguyện.

Đấng Thầy của chúng ta, Chúa Giêsu, có thái độ đối với người giàu có như trong phúc âm diễn tả quả thật lạ lùng. Vào thời ấy, các môn đệ cũng như dân chúng đều tin rằng người có tiền của là dấu hiệu minh chứng người đó đã sống tốt lành nên được Thiên Chúa thương ban. Còn kẻ nghèo khó là dấu chỉ người đó bị Thiên Chúa quở phạt do sống không đẹp lòng Chúa. Vì thế, tiền của chính là ân huệ của Thiên Chúa ban cho, nếu cho người khác hết đi thì còn bằng chứng nào để cho người khác biết là Thiên Chúa đã thương yêu họ?

Dấu chỉ đích thực về tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta chính là Chúa Giêsu Kitô. Khi người giàu có tặng hết của cải cho người nghèo theo làm môn đệ Chúa Giêsu ông sẽ nhận được trọn vẹn Chúa Giêsu khi cố gắng thực hiện những việc làm như các môn đệ thay đổi cách sống mới để học hỏi sự khôn ngoan của thầy vì Ngài là đấng khôn ngoan. Trong sách cách ngôn, đức khôn ngoan đã lớn tiếng: “…ta gọi các ngươi, hỡi con cái loài người. Hỡi những kẻ ngây thơ, hãy học cho biết điều khôn khéo; hỡi những người ngu xuẩn, hãy học cho biết lẽ phải chăng” (Cn 8:4-5). Trong sự ngu xuẩn, người giàu đã nhận lấy tiền của là của hay hư mất và từ chối Chúa Giêsu là của sống vĩnh hằng.

Phúc âm hôm nay nối tiếp câu chuyện của phúc âm tuần trước trong lúc Chúa gọi các con trẻ lại chúc lành cho chúng và nói với mọi người rằng “Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào." (10:15). Sợ rằng mọi người sẽ nghĩ là Chúa nói câu văn chương êm ả cho các trẻ em, nên thánh Mác-cô ngay lập tức tiếp theo câu chuyện người thanh niên giàu có này.

Trong Thánh Kinh, tiền của không là điều xấu. Câu chuyện hôm nay chứng tỏ là một người giàu sang vẫn có thể sống đời sống tốt. Một thách thức đối với chúng ta là: Niềm tin của tôi được đặt vào những gì? Vào sức khỏe chăng? Vào tuổi trẻ? Sức mạnh quân đội? Hay vào giáo hội? hay vào lối sống an tâm tự tại của chúng ta? Không ai muốn được nhắc nhở là của cải có thể thay đổi một cách nhanh chóng. Nhưng tiền của chúng ta chịu khó dành dụm suốt đời có thể cho chúng ta cảm tưởng là chúng ta làm đúng mọi việc trong đời sống. Chúng ta thường tự nhủ “cứ tiếp tục làm việc giỏi đi”. Nhưng chúng ta cũng không thể tìm mua được bảo hiểm sức sống vĩnh hằng nơi Chúa Giêsu cho chúng ta, sức sống mà không quyền lực nào có thể lấy đi được.

Đoạn tiếp theo trong phúc âm thánh Mác-cô nói đến việc Chúa Giêsu huy hoàng tiến vào thành Giê-ru-sa-lem (chương11) đến lúc chịu khổ nạn của Ngài. Vì sao thế? Chẳng lẽ Thiên Chúa không yêu mến Ngài? không thích những lời nói và việc Ngài làm? Không đâu, Thiên Chúa yêu mến Ngài. Nhưng Chúa Giêsu không có của cải nào đẹp hơn là cái chết trên thập giá. Để dạy chúng ta cách Khôn Ngoan về của cải theo phúc âm.

Vậy theo Chúa Giêsu có tốn kém gì không? Có phải chúng ta phải bỏ nhiều thời giờ để giúp người khác không? Việc Chúa Giêsu gọi chúng ta theo Ngài có làm chúng ta mệt mỏi không? Mỗi sáng khi thức dậy, chúng ta có dự định tìm kiếm thêm những gì chúng ta đã có, hay chúng ta thầm đọc một kinh ngắn trong lúc đánh răng rửa mặt không? “Xin Chúa chỉ cho con những điều Chúa muốn con làm ngày hôm nay”.

Trong thánh lễ hôm nay nhiều lần chúng ta nói “Lạy Chúa”. Mỗi lần như thế sẽ thách thức chúng ta rằng. Nếu Thiên Chúa là Chúa chúng ta, thì chúng ta có đổi mới đời sống theo ý Chúa mỗi ngày để được gần Ngài hơn không? Chúng ta có từ bỏ tư tưởng an tâm dựa vào tiền của mà gia đình và bạn hữu đã dạy chúng ta không?

Hôm nay Chúa Giêsu dạy cho chúng ta một sự khôn ngoan thực. Trong khi khôn ngoan của thế gian thúc đẩy chúng ta chiếm lấy “vòng vàng”, thì khôn ngoan thật lại bảo hãy là người từ bỏ tất cả những gì ngăn cản chúng ta theo Chúa. Theo Chúa Giêsu có nghĩa là sống như Ngài, với một tấm lòng rộng mở, tiếp đón những người cần chúng ta giúp đỡ. Không ai được nghĩ rằng mình có tội khi làm quá nhiều việc để giúp gia đình và con cái. Nhưng hôm nay khôn ngoan của phúc âm nhắc nhở chúng ta là nên luôn hướng đến đời sống vĩnh hằng mai sau. Đó là luôn theo Chúa Giêsu và sống theo lối sống của Ngài.

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP

Lm. Jude Siciliano, OP

Lm Jude Siciliano OP

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)