dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

CHÚA NHẬT XXIX THƯỜNG NIÊN – B
Isaia 53: 10-11; Thánh vịnh 33; Do Thái 4: 14-16; Máccô 10: 35-45

NGƯỜI MÔN ĐỆ CHÂN CHÍNH

Quả là thú vị khi khám phá ra rằng trong Mừng theo thánh Máccô, Đức Giêsu luôn có các môn đệ đi cùng. Những Chúa nhật vừa qua, trong chuỗi các đoạn Tin mừng theo thánh Máccô được chọn đọc, Đức Giêsu đã từng dạy các môn đệ rằng: những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao; người chồng không được phép rẫy vợ; hãy nên như trẻ nhỏ để được vào Nước Trời; và nhất là, Con Người sẽ chịu đau khổ và chịu chết. Rồi Đức Giêsu nói: những ai theo Người thì cũng phải sẵn sàng làm như thế.

Hôm nay, Đức Giêsu nói với Nhóm Mười Hai đầy tham vọng rằng: ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ và đầy tớ cho anh em. Nếu Đức Giêsu đang chạy đua vào một chức vụ nào đó thì tôi tự hỏi là liệu những lời độc đáo này có thể giúp kiếm được một phiếu bầu nào cho Người hoặc liệu có ai muốn theo Người hay không?

Tin mừng theo thánh Máccô cho thấy các môn đệ chưa bao giờ hoàn toàn hiểu về những giáo huấn mà Người dạy dỗ họ. Trình thuật Tin mừng, hôm nay chỉ ra một lần nữa các ông không hiểu được những lời Người nói. Đây đã là lần thứ ba Đức Giêsu nói cho các ông biết về sự khổ nạn Người sắp phải chịu tại Giêrusalem. Ông Giacôbê và Gioan đã đến gần Đức Giêsu và xin được những vị trí quyền lực trong Vương Quốc Mới. Chẳng lẽ họ không nghe lời Đức Giêsu? Sao hai ông lại muốn Đức Giêsu “thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin đây”. Họ thật cả gan! Mười môn đệ kia thấy vậy đâm ra tức tối, lý do không phải vì điều mà ông Giacôbê và Gioan xin là không chính đáng, nhưng có lẽ là vì họ thấy hối tiếc vì đã không xin trước hai ông này.

Chắc hẳn là Đức Giêsu đã thất vọng vô cùng khi ông Giacôbê và Gioan đưa ra lời yêu cầu này. Hai ông đã được gọi đầu tiên trong buổi đầu sứ vụ rao giảng của Đức Giêsu. Một điều hiện lên thật rõ nét trong trình thuật Tin mừng ngày hôm nay, hai ông cũng như các môn đệ kia đã có chung tâm tưởng rằng sẽ được hưởng những đặc quyền đặc lợi nhất định, được thông phần quyền thế một khi Đức Giêsu chiến thắng và thiết lập vương quốc trần gian của Người. Chẳng phải Giacôbê và Gioan đã được Đức Giêsu mời gọi bỏ tất cả để đi theo Người đó sao? Năm xưa những ngư dân này đã bỏ lại thuyền bè, thì giờ đây, họ cũng phải bỏ đi những quan niệm về vinh quang, nếu các ông còn muốn tiếp tục theo Đức Giêsu.

Rõ ràng các môn đệ đã đoán rằng Đức Giêsu ngự đến trong quyền lực trần thế và sự khôi phục vương quốc vinh quang mà vua Đavít đã trị vì. Để trả lời cho Giacôbê và Gioan, Đức Giêsu hỏi rằng: “Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không?” Hai ông đáp: “Thưa được.” Tới đây, có thể người đọc sẽ khuyên họ rằng: “Các ông chưa nắm được ý rồi!”

Làm môn đệ không phải là vì quyền lực hay địa vị, cũng không phải để được chỗ nhất trong đám tiệc, nhưng là bước theo con đường khổ giá và tử nạn của Đức Giêsu. Đây là một giáo huấn khó khăn, vì thế sẽ chẳng lấy làm ngạc nhiên khi các môn đệ chưa thể đón nhận được. Hôm nay, Đức Giêsu đã nói về một hình thức hy sinh cụ thể: trở nên người phục vụ người khác. Và hơn thế nữa… “làm đầy tớ cho mọi người”. Đức Giêsu nói rằng không phải là được phục vụ nhưng là hiến dâng chính mạng sống mình vì người khác, như Người đã làm. Hơn nữa, những đau khổ này không chỉ ở cuối đời, nhưng là không ngừng chết đi cái tôi vì tha nhân. Đó là phương cách Đức Giêsu đã sống và Người cũng đòi hỏi các môn đệ phải làm như vậy.

Ngay từ đầu Tin mừng, các môn đệ Đức Giêsu xin Người đừng dùng các dụ ngôn nữa nhưng hãy nói trực tiếp cho họ biết (Mc 4,10-34). Nay, Người đang nói cách rõ ràng trực tiếp nhưng họ vẫn chẳng hiểu được điều Người nói. Người muốn các ông từ bỏ đi ý niệm thống lãnh, không chỉ trong cuộc sống của các ông, mà còn trên cộng đoàn mà các ông sẽ dẫn dắt. Cũng giống như Đức Giêsu, các môn đệ và cả chúng ta nữa phải trở nên những người phục vụ, uống chén đau khổ và dốc cạn cái tôi của mình, như việc phục vụ đòi hỏi.

Có hai hạn từ “trước” và “sau” nối tiếp nhau trong trình thuật Tin mừng. “Trước”: khi Đức Giêsu hỏi hai ông: “Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không?” Các ông đáp: “Thưa được”. Hai ông tự tin rằng có thể làm được bất cứ điều gì Đức Giêsu yêu cầu. Và khi điều thực tế ấy xảy ra, với sự khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu, họ đã bỏ chạy tán loạn. Chỉ khi cảm nghiệm sự phục sinh của Đức Giêsu củng với ân sủng của Người họ mới có thể uống cạn chén của Đức Giêsu và chịu cùng một phép rửa với Thầy mình. Và “Sau đó”: họ chấp nhận phục vụ và hy sinh như Đức Giêsu đã đòi hỏi nơi người môn đệ.

Chẳng phải chúng ta đã từng hăng hái trả lời “thưa được” trước những lời mời gọi? Đó có thể là lời mời gọi tiến đến hôn nhân, một nghề nghiệp hay công việc mà ta nghĩ có thể giúp được con người; một tác vụ trong giáo xứ, làm tình nguyện viên trong cộng đồng, đi tu hay làm linh mục… ? Chúng ta niềm vui và hăng hái đáp: “Thưa được”. Đó là “trước đây”.

“Sau đó” chúng ta biết được mình cũng bị đòi phải hy sinh. Đó là khi chúng ta nhận ra mình cần sự trợ lực của Chúa Kitô phục sinh và vì thế chúng ta cầu nguyện và chạy đến cùng Bí tích Thánh Thể để được thêm sức mạnh, sự kiên vững và lương thực mà chúng ta được nhận lãnh luôn mãi.

“Trước đây” là sự đáp trả của chúng ta trước lời mời gọi. Còn “sau đó” là sự kiểm tra thực tế khi chúng ta chợt nhận ra rằng mình không thể thực thi điều ấy, nhưng cần được trợ lực nếu muốn theo gương Chúa Kitô, người tôi tớ. Trong lời Kinh Lạy Cha hôm nay, chúng ta sẽ cầu xin cho sự trợ lực ấy cũng đến cùng một trật với lời nguyện xin cho được “lương thực hằng ngày”.

Bài đọc I trích sách ngôn sứ Isaia nghe thật chướng. “Đức Chúa đã muốn người tôi trung phải bị nghiền nát vì đau khổ”. Điều đó dường như để xác nhận dân chúng sợ hãi Thiên Chúa: Người thử thách và “nghiền nát” các tín hữu.

Chi tiết này được chọn từ bài ca thứ tư trong “những Bài ca Người Tôi Tớ” từ sách ngôn sứ Isaia. Nó miêu tả một người tôi tớ của Thiên Chúa đã sẵn sàng gánh lấy đau khổ vì lợi ích của người khác, và kết quả là, “người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn, và nhờ người, ý muốn của Đức Chúa sẽ thành tựu”. Sự cam chịu số phận của người tôi tớ trong đoạn Tin mừng hôm nay và sự sẵn sàng của Đức Giêsu luôn vui mừng đón nhận những gì đang chờ đợi mình ở phía trước, “chén” và “phép rửa” của Người.

Như người tôi trung trong sách ngôn sứ Isaia, Đức Giêsu không phải là một nạn nhân bất lực, nhưng là một người muốn cộng tác vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa cho nhân loại và sẵn sàng đón nhận mọi hậu quả, như Người đã mời gọi các môn đệ làm theo. Điều làm cho Thiên Chúa “vui lòng” là: người tôi tớ sẵn sàng chịu đau khổ vì người khác.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò Vấp

29th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Isaiah 53: 10-11; Psalm 33; Hebrews 4: 14-16; Mark 10: 35-45

It’s a wonder Jesus has any followers at all at this stage of Mark’s gospel. For these past Sundays, in the sequence of passages chosen from Mark, Jesus has been teaching his disciples: how hard it will be for the rich to enter the kingdom of heaven; a man may not divorce his wife; we must become childlike to accept the kingdom of God, and most of all – that the Son of Man will suffer and die. Then, Jesus adds, those who follow him must be willing to do the same.

Today he tells the ambitious Twelve, if they want to be considered great, they must be servants and slaves of all. If Jesus were running for office I wonder how a good speech writer, could doctor his words enough to attract even one vote? – Or one disciple!
It’s clear in Mark that the disciples never fully understand what Jesus is teaching about discipleship. Today’s gospel passage reveals, still one more time, they have no clue what Jesus is saying. He just finished telling them, for the third time, about the suffering that awaits him in Jerusalem. James and John approach him and ask for places of authority and power in his new kingdom. Haven’t they been listening to Jesus? They want Jesus, "to do for us whatever we ask of you." Their boldness is breathtaking! The other ten become indignant, not because of James and John’s inappropriate demand, but probably because they regret not having asked for the favor first.

What disappointment Jesus must have felt when James and John put their request to him. These two disciples were called at the beginning of Jesus’ ministry. They were in the inner circle of the disciples and, it’s clear from today’s gospel, they presumed they would have certain privileges and share in power when Jesus triumphed and established his worldly kingdom. Weren’t James and John supposed to have left all to follow Jesus? These fishermen may have left their boats behind, but they now have to drop their notions of glory, if they are to continue following Christ.

It’s clear the disciples were anticipating Jesus’ coming into earthly power and a restoration of the glorious kingdom which David ruled. Jesus responds to James and John’s request with a question: "Can you drink the cup that I drink, or be baptized with the baptism with which I am baptized?" Their response, "We can." We readers would add some advice to them, "You don’t have a clue!"

Being a disciple is not about power and prestige. It’s not about the first places at table. It’s about following Jesus’ path to suffering and death. That’s a difficult teaching, no wonder the disciples were deaf to it. Today Jesus speaks of a particular form of sacrifice; being a servant to others. And more… "To be a slave to all." It’s not about being served, Jesus says, it’s about giving our lives for others, as he did. What’s more, this suffering isn’t just at the end of our lives, it’s a constant dying to self for the sake of others. It’s the way Jesus lived and he asked his disciples do the same.

Earlier in the gospel Jesus’s disciples asked him to speak to them more directly, not in parables (4:10-34). Now he is doing just what they asked and they still don’t get what he is saying. He wants them to give up notions of control, not just over their own lives, but control over the communities they expect to lead. Like Jesus, they and we are to be servants; drinking the cup of suffering and self emptying such service requires.

There is a "before" and a "later" sequence in the gospel. "Before": when Jesus asked the disciples, "Can you drink the cup that I drink, or be baptized with the baptism with which I am baptized? " They respond, "We can." They are confident they can do whatever Jesus asks of them. When reality sets in, with his suffering and death, they will scatter. It will take their experience of the resurrected Jesus and his accompanying grace, to enable them to drink his cup and be baptized in his baptism. Thus, "later," they will accept the servanthood and sacrifice Jesus asks of his disciples.

Haven’t we said, "We can" with enthusiasm to some call we have heard? A call to: marriage; a profession or job we thought would be a help to people; a ministry in our parish; volunteer work in our community; religious life or priesthood, etc.? We responded with joy and enthusiasm and said, "We can." That was "before."

"Later" we came to know the sacrifice that was also being asked of us. That’s when we realized we needed the help of the resurrected Christ and so we prayed and came to Eucharist with a need for strength, perseverance and nourishment – which we received and depend upon again and again.

The "before" was our response to vocation. The "later" is our reality check when we realize we can not do it on our own, but need help if we were to follow Christ’s example as servant. In the Lord’s Prayer today we will pray for that help as we once again ask for "daily bread."

The first reading from Isaiah is going to come down hard on people’s ears. "The Lord was pleased to crush him in infirmity." It seems to confirm peoples’ fears about God: God tests and "crushes" the faithful.

This is a selection from the fourth of the "Servants Songs" in Isaiah. It depicts a servant of God who willingly suffers for the benefit of others and, as a result, "he shall see his descendants in a long life and the will of the Lord shall be accomplished through him." The servant’s acceptance of his fate points to our gospel today and Jesus’ willingness to accept what awaits him – his "cup" and his "baptism."

Like the servant in the Isaian text, Jesus was not a helpless victim, but one who wanted to cooperate in God’s saving plan for humanity and was willing to accept the consequences – as he invites his disciples to do. This is what "pleases" God: a servant willing to suffer for the sake of others. 2012

 

Phục vụ, hiến thân cho tha nhân - Nhận được Nước Trời
CHÚA NHẬT 29 THƯỜNG NIÊN (B-2009)
Is 53: 10-11; Tv 33; Dt 4: 14-16; Mc 10: 35-45

Đáng lý thánh Mác-cô có thể biên tập lại phúc âm hôm nay cho êm dịu đi chứ? Anh chị em có thấy được hai môn đệ sống gần Chúa Giêsu nhất, là Gia-cô-bê và Gio-an, lại là là những kẻ cơ hội không? Mát-thêu viết phúc âm sau Mác-cô, cũng kể chuyện phúc âm ngày hôm nay, nhưng làm nhẹ đi bằng cách kể là mẹ của hai môn đệ này xin Chúa Giêsu những điều nói trên. (Thật là xấu hổ cho một người mẹ Do Thái… nhưng chuyện này sẽ bàn đến sau). Mác-cô không viết gì thêm để làm dịu bớt sự bon chen của hai môn đệ này. Ông viết cả hai cùng xin Chúa Giêsu ân huệ, và Chúa Giêsu như muốn nhận lời các ông. “Các anh muốn Thầy thực hiện cho các anh điều gì?” Rồi hai môn đệ đáp lại đầy bon chen. nhằm nắm chắc là họ sẽ được phần thưởng, là quyền uy và danh dự. “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang”. Những người theo Chúa Giêsu đầu tiên này có đáng làm gương cho đức tin của chúng ta không? Theo Mác-cô thì chắc là không.

Chúng ta hãy nhìn thẳng vào vấn đề. Nếu chuyện này xảy ra giới kinh doanh, hay trong giới quân sự khi đánh chiếm được một lãnh thổ hay một quốc gia, và nếu anh chị em quen biết trước với ông giám đốc, hay vị tướng lãnh chỉ huy, thì bạn cố gắng nói riêng với ông giám đốc hay vị chỉ huy để có được quyền uy trước nhất không? Nếu bạn ở trong giới kinh doanh, hay trong giới chính trị trong xã hội, thì việc nắm lấy uy quyền là việc phải làm. Có lẽ bạn sẽ được ca ngợi vì bạn đã biết đi trước.

Nhưng trong cộng đoàn đức tin và nước Trời mà Chúa Giêsu đến để thành lập là một điều hoàn toàn khác. Đó không phải là điều mà Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ trên đường đi Giê-ru-sa-lem. Ngài dạy về việc phục vụ và hy sinh mạng sống mình cho kẻ khác. Hai môn đệ đó chẳng hiểu gì về lời dạy đó. Và thánh Mác-cô không e ngại kể lại là các ông đã không hiểu gì về lời Chúa Giêsu dạy. Mười môn đệ kia nghe hai ông xin Chúa Giêsu điều đó thì họ đâm ra “tức tối với ông Gia-cô-bê và ông Gio-an”. Theo Thánh Mác-cô, mười môn đệ kia cũng chẳng hiểu gì hơn. Họ “tức tối” vì Gia-cô-bê và Gio-an chiếm thế thượng phong. Như ta thường nói “ai tới trước thì được trước”, và mười môn đệ kia là kẻ đến sau.

Chúng ta không thể trách các môn đệ là họ không hiểu lời dạy của Chúa Giêsu. Thật ra không vị lãnh đạo một phong trào canh tân nào lại có thể nghĩ là các người theo họ sẽ trung thành khi chỉ hứa ban sự đau khổ, sống phục vụ, vâng phục, và nên chọn chỗ rốt hết; như Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ Ngài? Có lẽ vì vậy mà Chúa Giêsu có ít môn đệ ở lại với Ngài, và phần đông họ đã bỏ chạy hết khi Chúa Giêsu chịu chết ở Giê-ru-sa-lem.

Sự hiểu lầm của các môn đệ Chúa Giêsu trong việc thực hiện mọi đòi hỏi của Ngài không phải chỉ riêng cho những môn đồ đầu tiên mà còn cho cả chúng ta nữa. Với câu hỏi như đã hỏi Gia-cô-bê và Gio-an. “Các anh có uống nổi chén Thầy sắp chịu uống không?” Hai ông trả lời “Thưa được”, nhưng sự thật là họ không làm được. Và chúng ta cũng không làm được, vì Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta làm tôi tớ, làm nô lệ, phải sẵn sàng chấp nhật sự bất an, và sự đau khổ vì lời dạy của Chúa Giêsu. Trong đời sống chúng ta đã bị lệ thuộc rất nhiều, vì sao chúng ta lại muốn nhận thêm những bực mình đó? Vì sao chúng ta lại muốn dự phần vào sự đau khổ của Chúa Giêsu?

Chúng ta nên biết rằng Chúa Giêsu không đòi hỏi chúng ta chấp nhận bất kỳ loại đau khổ nào, và không phải những đau khổ đều tốt cho bản thân. Trái lại, việc Chúa Giêsu chữa những người đau ốm, tàn tật, là Ngài muốn họ không còn đau khổ và không bị tà thần bách hại. Thay vào đó, Ngài mời gọi các môn đệ hãy lãnh nhận thánh giá Ngài, uống chén đắng Ngài uống, và biết phó thác trong phép Thánh tẩy. Không phải phép Thánh tẩy ở sông Jordan, mà là phép thánh tẩy qua lửa mà Ngài sắp phải chịu.

Chúa Giêsu không là phần thưởng trao tay dịp cuối năm cho những thành quả tốt của công việc. Các môn đệ Chúa Giêsu không phải là thành thành viên của ban giám đốc một công ty đa quốc. Trái lại, họ được mời gọi theo Chúa Giêsu như một tôi tớ. Nếu các ông được chọn làm lãnh đạo, các ông trở nên như tôi tớ, và biết hy sinh mạng sống mình vì kẻ khác như Chúa Giêsu vậy. Nhờ vậy Thiên Chúa sẽ định cho phần thưởng tương xứng.

Thật ra chúng ta cũng đã có những người nói là họ đã được phần thưởng rồi. Một người với sự chấp thuận của vợ con đem người cha già đau bệnh Alzheimer về nhà để săn sóc đến khi người cha qua đời. Cử chỉ đó chứng tỏ tình thương và sự hy sinh của gia đình. Vì lối sống hàng ngày trong gia đình sẽ phải có nhiều thay đổi lớn lao. Sau khi ông nội mất, tất cả đều đồng ý là mặc dù chi phí cá nhân và gia đình tăng, nhưng họ không còn cách nào khác. Và họ cảm thấy được tràn đầy ơn Chúa vì họ được diễm phúc săn sóc ông nội cho đến giờ cuối cùng.

Còn có nhiều chuyện khác nói về sự hy sinh trong đời sống gia đình. Chúng ta có thể nói “Đúng vậy, đó là những chuyện mà gia đình phải làm”. Nhưng, nơi Chúa Giêsu, từ “gia đình” được mở rộng và vượt qua khỏi tình máu mủ. Nhờ đó chúng ta thấy tất cả mọi người là anh chị em của chúng ta. Và những gì họ cần giúp, chúng ta sẵn sàng hy sinh; như khi chúng ta uống chén đắng Chúa Giêsu đã trao. Vì vậy, tại sao chúng ta chấp nhận lời mời gọi đi theo Chúa Giêsu? Chúng ta có phải là những người thích chịu đau khổ không? Hay chịu ruồng bỏ, bị ngược đãi như người ngây ngô không? Có phải vì chúng ta nghe Chúa gọi chọn một đời sống viên mãn hơn và đầy đủ ý nghĩa hơn không? Có phải nhờ đó chúng ta khám phá được đời sống mới; khác hẳn với những tiêu chuẩn của thế gian đặt ra để đo lường sự thành công; nhờ vậy được dự phần vào đời sống của Thiên Chúa ngay từ bây giờ chăng?

Khi chúng ta đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu, chúng ta khám phá ra rằng những gì gọi là “thành công” của thế gian không có giá trị bền vững. Chúa Giêsu nói với chúng ta là đường lối Ngài dẫn đến đời sống mới mà Ngài đã hứa cho chúng ta có nhiều dịp cho chúng ta phục vụ hay không; để cung cấp và tích góp cho cuộc sống; bỏ đi ý niệm chúng ta là trung tâm của vũ trụ, luôn quan tâm đến những anh em ở bên lề cuộc sống. Nói một cách khác là hy sinh đời sống mình cho một cách chết thế nào theo sự đòi hỏi của Chúa, để khi chúng ta chết đi là chúng ta được sống lại một đời sống mới. Bài phúc âm hôm nay, một lần nữa nhắc chúng ta được Chúa Kitô mời uống chén đắng mà Ngài đã uống, và chịu phép thánh tẩy bằng lửa của Ngài, và rồi sẽ lãnh nhận ơn thánh hóa đời sống mà Thiên Chúa ban tặng.

Thánh Mác-cô không che đậy những yếu điểm của các môn đệ Chúa Giêsu. Ông cũng không trình bày Chúa Giêsu xua đuổi các ông ra để tìm những môn đệ khác xứng đáng hơn để theo Ngài. Các ông vẫn tiếp tục không hiểu Ngài, ngay cả khi Thầy các ông cần đến họ nhất. Khi Chúa Giêsu sống lại, Ngài tha thứ các ông và cho Thánh Linh Ngài xuống trên các ông, để gọi các ông đi khắp thế gian kêu gọi người khác, Chúa Giêsu gọi các ông là những kẻ lưới người.

Câu chuyện các môn đệ cho chúng ta niềm hy vọng. Ai trong chúng ta đã có lần thất bại khi phải uống chén đắng Chúa Giêsu đã trao? Ai trong chúng ta lại không có thái độ tranh giành; sử dụng quyền uy; hay thiếu khiêm nhường và thiếu tin cậy vào Thiên Chúa; hay không hy sinh mình đúng nghĩa vì tin mừng phúc âm, hay bị lạc hướng tích góp của cải chung; và không thành thật theo lời Chúa Giêsu dạy? Dù chúng ta giữ địa vị nào trong gia đình, trong cộng đoàn, chúng ta tất cả đều có lần không nghe lời Chúa dạy về việc theo Ngài như các môn đệ đầu tiên xưa đã làm trong câu chuyện phúc âm thánh Mác-cô ngày hôm nay.

Nhưng, cũng như các môn đệ, chúng ta đều được hưởng ơn tha thứ. Cùng Thánh Linh Chúa cho chúng ta thêm sức mạnh như đã cho các môn đệ. Chúng ta nghe lời dạy của Chúa Giêsu, chúng ta chấp nhận sự thất bại của chúng ta vì không sống theo lời dạy đó. Và chúng ta ngạc nhiên vì chúng ta lại được gọi đi để làm tôi tớ cho thế gian, là nơi mà chúng ta được nghe là Nước Trời của Chúa Giêsu dành cho những ai biết phục vụ và hiến mình cho kẻ khác.

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
Lm. Jude Siciliano, OP

29th SUNDAY (B) - October 18, 2015
Isaiah 53: 10-11; Psalm 33; Hebrews 4: 14-16;
Mark 10: 35-45
By: Jude Siciliano, OP

Really! Couldn’t Mark have edited today’s gospel and softened its blatant tones? Can you imagine depicting two of Jesus’ closest disciples, James and John, as brazen and opportunistic? Matthew, who wrote after Mark, also tells today’s gospel story, but dilutes James and John’s raw ambition by having their mother make the same request; thus deflecting possible scorn away from the sons to their mother. (What a shame, to risk making a stereotype out of a Jewish mother – but that’s for another discussion!) Mark does nothing to put the disciples in a better light. He has both James and John asking in unison for a favor and Jesus seems prepared to cede to their request, "What do you wish me to do for you?" Then comes the ambitious request from the two disciples, who must have felt they were on the inside track for rewards, power and fame. "Grant that in your glory we may sit one at your right and the other at your left." Were these first followers of Jesus supposed to be our models of faith? Not as Mark portrays them!

Let’s face it, if this were the business world or a conquering army ready to take control of a country or territory and you felt you had an "in" with the chief executive or conquering hero, wouldn’t you be tempted to pull him or her aside and put your request for status and power in early? If you’re going to get ahead in the business or political world such a move, a grab for power, would make perfect sense. You would even be lauded for your initiative and foresight.

But that’s not the way of the reign, the new community, Jesus came to establish. That’s not what he had been teaching his disciples, as they traveled to Jerusalem, about service and giving one’s life for others. The disciples miss the point entirely and Mark doesn’t shrink from exposing how far off they were from the message Jesus was preaching. The other ten heard what the two had asked and they "became indignant at James and John." Judging from the way Mark has also been describing all the disciples, as dense and spiritually blind, the others were probably "indignant" because James and John beat them to the punch. "First come, first served" – and they weren’t first!

You can’t blame the disciples for not understanding what Jesus was saying. After all, what leader of a movement for total change can expect followers to stay with him or her by promising suffering, a life of service and obedience – and asking them to choose the last place – as Jesus has been instructing his disciples? No wonder he had so few and no wonder they were practically all gone when he met his death in Jerusalem.

Misunderstanding about what discipleship asks was not limited to just those initial travelers with Jesus. Jesus asks us the same question he asked James and John, "Can you drink the cup that I will drink....?" They respond, "We can..." – but they couldn’t. Nor can we, not on our own. Jesus is asking us to be servants and slaves; to be willing to put up with inconvenience and even pain for the sake of his message. Our lives already ask too much of us; why would we want to take on more? Why would we want to participate in Jesus’ own suffering?

Notice that Jesus is not asking us to accept just any kind of pain and suffering; nor that pain and suffering are good in themselves. Quite the contrary. It’s clear from his healing ministry that he wanted to relieve people of their pain and free them from oppressive forces. Instead, he is inviting his disciples to accept his cross; to drink the cup he drank and be immersed in his baptism. Not the one at the Jordan, but the same baptism of fire he was about to undergo.

Jesus isn’t handing out rewards and end-of-the-year bonuses for jobs well done. His disciples aren’t on the board of a multi-national corporation. Instead they are being called to follow Jesus in the servant’s way. If they are to be leaders, it will be as servant-leaders, giving their lives for others as Jesus did. Then it will be up to God to determine who gets the rewards and what kind.

Indeed, don’t we know people who claim to have begun to receive their rewards already! A man, with the consent of his family and children, takes his father, who is suffering from Alzheimer’s, into their home and they care for him till he dies. This loving gesture calls for sacrifice on the family’s part. The pattern of the daily home life shifts enormously. After grandpa dies they all agree that, despite the costs to their individual and family lives, they wouldn’t have had it any other way. They feel blessed by the privilege of accompanying their beloved grandfather on his final journey.

There are many other familial stories which require freely-assumed sacrifices. We would say, "Well, that’s what families are supposed to do!" But, in Jesus, our "family" has expanded infinitely beyond the blood boundaries. Now we see all humans as our sisters and brothers and their need calls us to sacrifice; to drink the cup Jesus is offering us. So, why choose to accept Jesus’ invitation to follow him? Are we masochists who just love the thought of suffering, being neglected and treated as unimportant, naive believers? Isn’t it because we hear God calling us to a richer, more meaningful life? Are we drawn to discover a new life right now, one that might fail other criteria the world uses to measure success – but which gives us a share in God’s life already?

In responding to Jesus’ call we have come to discover that what the world calls "success," yields little of lasting value. Jesus tells us the path to the life he promises us is paved with many opportunities to serve–or not; to offer our lives or hoard them; to let go of the notion that we are the center of the universe and cast our eyes to those on the borders of life and make them our focus and concern. In other words, to give our lives to whatever form of death our particular discipleship calls us to, so that in dying we might rise to new life. We hear in today’s gospel once again the invitation to drink the cup Christ has drunk and be baptized with the fire he was – and then to receive the gift of life God is always offering us.

Mark doesn’t soften the flaws of the disciples. Nor does he show Jesus casting them off and trying again to find more suitable candidates to follow him. They will go on to fail and misunderstand him even when he needs them the most. But when he rises from the dead he will forgive them and anoint them with his Spirit, sending them out to call others, as he called them, to be fishers of humans.

The tale of the disciples gives us hope. Who among us has not failed to fully drink the cup Jesus has offered? Who cannot confess to attitudes of competition; the misuse of power; a lack of humility and dependence on God; lukewarm self-denial for the sake of the Gospel; misdirected focus on possessions in place of people and a hardness of heart to Jesus’ words? Whatever our positions in family, Church and community we all, at one time or another, have been as deaf to Jesus’ teachings about discipleship as the first disciples Mark tells us about today.

But the same forgiveness offered me them is also given to us. The same spirit of renewed vigor that came upon them is also our gift again today. We hear Jesus’ teachings, we admit our failure to live up to them, we are forgiven and, to our surprise, sent out again to be his servants to the world, where we learn again that real prominence in Jesus’ kingdom is through service and self-offering.  

Fr. Jude Siciliano, OP

 

CHÚA NHẬT XXVIII TN (B) 11-10-2015
Khôn ngoan 7: 7-11; T.vịnh. 89; Do Thái 4: 12-13;
Máccô. 10: 17-30
Lm. Jude Siciliano, OP

MUỐN THEO CHÚA PHẢI BIẾT QUÊN MÌNH

Cách diễn tả ngôn ngữ qua cử chỉ nói rõ về một người, và người ấy muốn nói gì. Nếu một người cười trong lúc nói chuyện với người bạn, nhưng đứng gần trước mặt bạn với hai bàn tay nắm chặt, thi người bạn nên coi chừng. Nhưng nếu người đó cười nhưng hai ban tay chìa ra như muốn bắt tay bạn, hay hai cánh tay giang ra như muốn ôm bạn vào lòng, thi bạn hãy sẵn sàng chào đón niềm nỡ.

Tác giả các phúc âm thường giúp chúng ta hiểu cử chỉ của một người. Hôm nay thánh Máccô bắt đầu câu chuyện giữa Chúa Giêsu và người thanh niên giàu có bằng cách tả cử chỉ của người thanh niên đó. “Một người chạy đến quỳ xuống trước mặt Chúa Giêsu và hỏi:’ Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?’ “. Anh ta vội chạy đến với củ chỉ khiêm nhường hỏi Chúa Giêsu.

Thánh Mác cô nói là anh ta gặp Chúa Giêsu “khi Ngài vừa lên đường”. Chúa Giêsu không đi rao giảng ở vùng quê rồi dừng lại thăm bạn bè và bà con. Trong đoạn văn tiếp theo, thánh Máccô sẽ nói Chúa Giêsu vào thành Jerusalem. Chúa Giêsu có ý định đi đến chỗ Ngài sẽ chịu chết, và Ngài đã kêu gọi các môn đệ đi theo Ngài “trên đường đi”. Chàng thanh niên gặp Chúa Giêsu “trên đường đi”. Cử chỉ của anh ta làm chúng ta tự hỏi, anh ta sẽ là một đệ tử hay không? Tên anh ta có thể ở trong số các môn đệ hay không? Anh ta hăng hái như thế liệu anh ta có thể là môn đệ thứ 13 hay không?

Anh ta chấp nhận đã tuân giữ các điều răn, và chúng ta biết anh ta có nhiều của cải. Thời đó, người ta thường tin người nào có nhiều của cải là người được Thiên Chúa thương ban cho. Anh ta là một người tốt và đời sống anh ta có nhiều điều hay. Nhưng có một điều thiếu trong đời anh ta là “sự sống đời đời “.

Mọi sự khởi đầu tốt đẹp  cho anh ta. Khi Chúa Giêsu nhắc đến các điều răn, anh ta trả lời “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thưở nhỏ”. Dời sống anh ta có vẽ toàn vẹn, anh ta là một người tốt, có của cải, và có đời sống an toàn. Đến đây anh ta có mỉm cười hay không khi anh ta nói chuyện với Chúa Giêsu? Nếu anh ta đã mỉm cười thì chắc không lâu đâu. Lời Chúa Giêsu nói tiếp theo đã làm anh ta không còn cười mà sầm nét mặt.

Chàng thanh niên đã làm tất cả mọi sự đòi hỏi anh ta cho đến lúc đó. Chúa Giêsu có thái độ tốt với anh ta. Thánh Máccô nói “Chúa Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến”. Rồi Chúa Giêsu bảo anh ta hãy bỏ các thứ vật làm anh ta sống an toàn  và được ơn phước trong sự tương quan với Thiên Chúa, là của cải. Anh ta có tất cả những điều anh ta cần, mà Chúa Giêsu lại bảo anh ta bỏ tất cả đi. Nếu anh ta bỏ hết của cải thì  chắc anh ta phải suy nghĩ lý do, anh ta có gì để chứng tỏ anh ta được ơn huệ trước mặt Thiên Chúa? Câu trả lời nhìn ngay thẳng vào mặt anh ta. Anh ta sẽ được Chúa Giêsu và điều đó quá đủ rồi. Với Chúa Giêsu anh ta sẽ cùng đi đường lên Giêrusalem. Anh ta sẽ thấy Chúa Giêsu chịu chết, và sẽ được biết Chúa Giêsu sống lại, và rồi với các môn đệ khác anh ta sẽ được ơn mà anh ta ao ước là “sự sống đời đời”.

Chúa Giêsu không bảo anh ta sống “khó nghèo về phần thiêng liêng”. Ngài bảo anh ta bỏ hết của cải. Rồi Ngài quay lại các môn đệ đang sững sờ. Ngài nói thật khó cho nột người có của cải vào Nước Thiên Chúa. Của cải phải chăng là dấu chỉ ơn huệ của Thiên Chúa hay không? Thảo nào các môn đệ tỏ vẽ sững sờ.

Trong những tuần vừa qua, chúng ta đã nghe Chúa Giêsu bảo các môn đệ hãy từ bỏ các tham vọng về quyền uy, và Ngài tiếp tục dạy dỗ các ông. Hôm nay chúng ta nghe Chúa Giêsu bảo các ông hãy từ bỏ của cải. Chàng thanh niên giàu có là một người tốt, nhưng anh ta không thể bỏ hết của cải mà anh ta đã nhận được để lảnh nhận của quý đi theo Chúa Giêsu và để được điều anh ta ao ước là sự sống đời đời. Sống đạo bình thường và tuân giữ các điều răn chưa đủ. Chúa Giêsu đòi hỏi các đệ tử Ngài điều lạ hơn sự thường là không những từ bỏ của cải mà từ bỏ cả sự sống mình để theo Ngài.

Chàng thanh niên giàu có ra khỏi khung cảnh. Và bây giờ Chúa Giêsu nói với những người đang theo Ngài là các môn đệ. Ngài nói hai lần “thật khó” cho người có của để vào Nước Thiên Chúa “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao”. Và bây giờ Ngài nói với các môn đệ là những người không có của. Ngài muốn nói rõ hơn điều Ngài nhấn mạnh, Chúa Giêsu nói “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa” Lời nói này không phải là chỉ nói suôn, nên các môn đệ sững sờ. Bởi thế các ông hỏi “Thế thì ai có thể được cứu?” .

Rồi Chúa Giêsu nói với các môn đệ về “Ơn huệ Thiên Chúa” trong lời Ngài nói và hành động của Ngài. “Dối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được” Ngay cả một người thật tốt cũng không thể tự mình đáp ứng lại Thiên Chúa. Chúng ta không thể theo Chúa Giêsu mà không có ơn huệ của Thiên Chúa - nhất là vì đường Chúa Giêsu lên Giêrusalem là để hy sinh mạng sống của Ngài. Chúa Giêsu đã nói vói các ông là theo Ngài cần phải hy sinh tất cả những tham vọng quyền uy. Các ông phải chấp nhận Nước Thiên Chúa như các trẻ em là những kẻ không có quyền uy gì cả. (Mc 10:13-16). Lời Chúa Giêsu dạy  nói rõ trong câu chuyện người thanh niên giàu có mà Ngài nhìn vói lòng yêu mến và bảo anh ta bán hết của cải. Rồi khi anh ta không còn của cải nữa, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục nhìn anh ta với lòng yêu mến không vì anh ta có địa vị trong xã hội hay vì có của cải, nhưng yêu mến vì anh ta. Cũng như Chúa Giêsu yêu mến chúng ta.

Dấn thân theo Chúa Giêsu là điều toàn vẹn. Chúng ta không thể tự chúng ta đạt đến giá trị toàn vẹn là sự sống đời đời. Tuy nhiên với ơn huệ Thiên Chúa ban và vì chúng ta không có của cải gì riêng của chúng ta, chúng ta hoàn toàn dựa vào Thiên Chúa. Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta hãy toàn vẹn dấn thân cho Ngài, tin tưởng vào Thiên Chúa trong hoàn cảnh yếu hèn của chúng ta. Lời Chúa Giêsu dạy trước đó không áp dụng cho chàng thanh niên giàu có. ”Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa  như một trẻ em thì sẽ chẳng được vào” (Mc 10: 15].

Vậy thì, tôi chấp nhận lanh quanh lời Chúa Giêsu dạy theo nghĩa thật “hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo...” Tôi chống đối, tôi không giàu có. Ngay cả phần đông những người trong giáo xứ Harlem, là giáo xứ nghèo ở Nữu ước, mà tôi sẽ đi giảng. Vậy thì tôi đoán là tôi nên bỏ qua lời Chúa Giêsu nói về của cải và cho câu chuyện thánh Máccô nói là “không áp dụng được”. Nhưng lẽ cố nhiên ,có thể áp dụng được. Chúng ta phải nhìn nhận sự thật phũ phàng về việc từ bỏ của cải, hay tất cả những gì làm chúng ta cảm thấy an toàn.  Thật không dễ gì đâu cho từng người riêng trong chúng ta. Hay như Dức Thánh Cha Phanxicô vừa nhận định ở Hoa Kỳ, cho giáo hội chúng ta và cho toàn quốc chúng ta. Thật rõ ràng là một nước hùng mạnh không làm cho chúng ta cảm thấy an toàn , và sự sống đời đời có vẽ không chắc chắn gi cho nhiều người.

Đến đây câu trả lời không đễ dàng gì. Tất cả chúng ta cần tự hỏi ơn Khôn Ngoan làm sao đáp ứng lời Chúa Giêsu kêu gọi “hãy bán hết của cải mình có” .Câu trả lời cho phúc âm hôm nay sẽ được trợ giúp trong sách Khôn Ngoan bảo chúng ta khẫn nguyện xin Thần Khí Khôn Ngoan (Kn 7:7). Người nói trong đoạn văn này chọn ơn Khôn Ngoan trên tất cả mọi sự. Đó là ơn huệ của Thiên Chúa để giúp chúng ta suy ngẫm trên chặng đường chúng ta đi và chọn lựa cẫn thận theo đường lối Thiên Chúa.

Ơn Khôn Ngoan sẽ giúp chúng ta biết rõ những của cải bên ngoài, và thái độ bên trong mà chúng ta cần phải bỏ qua để theo Chúa Giêsu và đón nhận sự sống. Câu chuyện chàng thanh niên giàu có nói rõ là ngay cả lối sống ngay thật cũng chưa đủ để vào Nước Thiên Chúa, và chúng ta phải hoàn toàn dựa vào Thiên Chúa.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

 

28th SUNDAY (B) October 11, 2015
Wisdom 7: 7-11; Psalm 90; Hebrews 4: 12-13;
Mark 10: 17-30
by Jude Siciliano, OP

Body language reveals a lot about a person and what they are really saying. If a person smiles while they talk to you, but are standing up close with clenched fists – you better be on your guard. But if the person is smiling with an outstretched hand for a handshake, or with open arms for an embrazo, prepare for a delightful encounter.

The gospel writers often help us understand a person’s disposition by describing their physical demeanor. Mark begins today’s story of the exchange between Jesus and the rich man by describing the man’s bodily dispositions: "A man ran up, knelt down before him and asked him, ‘Good teacher what must I do to inherit eternal life?"’ His rush to talk to Jesus and his humble demeanor speak favorably for him.

Mark tells us the man meets Jesus as he is "setting out on a journey." Jesus is not traveling around the countryside stopping to visit friends and relatives. In the next chapter Mark will tell us that Jesus enters Jerusalem. He is deliberately going to the place where he will die and he has been inviting people to become his disciples by following him, "on the way." That’s where the man encounters Jesus, "on the way." From the man’s body language we wonder if he is anxious to join Jesus on the road to Jerusalem. Questions comes to mind: Will he become one of the disciples? Might his name be listed along with the other apostles? Will this diligent and enthusiastic man become a 13th apostle?

The man admits to having obeyed the commandments and we learn he has many possessions. The common belief at the time was that possessions were a sign that a person was being blessed by God. He is a good man and he has a lot in his life. But on his own there is one thing he still lacks, "eternal life."

Things start off well for the man. When Jesus reminds him of the commandments he responds, "Teacher all these I have observed from my youth." The man’s life sounds very complete; he is a good person and he has possessions for a comfortable life. Is he smiling at this point of the exchange with Jesus? If he is, he won’t be for long. What Jesus says next would have changed the smile to a grimace.

The man has done everything required of him, until that point. Jesus is well disposed towards him. Mark says, "Jesus, looking at him, loved him." Then Jesus asks the man to put aside what would have made him feel secure and blessed in his relationship with God – his wealth. The man had all he needed and wanted and Jesus asked him to give it up. If he did give away his possessions, he must have reasoned, what would he have to show that he was in good standing before God? The answer was staring him in the face. He would have Jesus and that would be more than enough. With Jesus his journey would have taken him to Jerusalem. He would have seen Jesus die, experience the resurrection and then, with the other disciples, he would have been gifted with what he was so earnestly desiring, "eternal life."

Jesus didn’t ask the man to be "spiritually poor." He asked him to give up his material possessions. Then Jesus goes on to tell his startled disciples how hard it would be for anyone with wealth to enter the kingdom of God. Weren’t riches a sign of God’s pleasure? No wonder the disciples’ response to what Jesus said was astonishment

In recent weeks we have heard Jesus tell his disciples to put aside their ambition and desire for power. The instruction on discipleship continues. Today we hear him tell them to detach themselves from possessions. The rich man is a good person, but he cannot let go of what he has to receive the riches of following Jesus and his sought-after eternal life. Ordinary religious practice and observances are not enough. Jesus asks the extraordinary from his followers, not only giving up possessions, but their very lives, to follow him into life.

The rich man fades into the background. Now Jesus engages those already following him, his disciples. He says twice, "how hard" it is for a rich person to enter the kingdom of God and then, "How hard it is to enter the kingdom of God." Now he is speaking to his disciples who have no riches. To make his point more vivid he adds, "It is easier for a camel to pass through the eye of a needle than for one who is rich to enter the kingdom of God." This no watering down what he just said and the disciples are rightly astonished. They respond, "Then who can be saved?"

Jesus then speaks the "grace response" that lies behind each of his teachings and actions. "For human beings it is impossible but not for God. All things are possible for God." Even a very good person cannot respond to God on their own. We cannot follow Jesus’ way without God’s grace – especially since his way leads to Jerusalem and the giving of his life. He has told them that following him will require giving up all thought of gaining privilege and power. They must accept God’s kingdom like children who can claim no power or rights on their own (10:13-16). Jesus’ teaching is concretized in the story of the rich man whom he looks upon with love and tells to sell all his possessions. Then, when he has nothing, Jesus will continue to love him, not for his social standing or possessions, but for himself. Just as Jesus loves us.

The commitment to follow Jesus is total. We are not able to achieve what is of the greatest value, eternal life, on our own. However with the gift of grace we receive life because, not having anything of our own, we are totally dependent on God. Jesus is asking that we make a total commitment to him, trusting God in our state of littleness. What Jesus says previously now applies to the rich man. "I assure you that whoever does not accept the reign of God like a little child shall not take part in it (10:15).

Okay. I admit I am skirting around taking Jesus’ message literally: "Go, sell what you have and give to the poor…." Well, I protest, I’m not rich. Nor are most of the people in the Harlem parish where I am about to go to preach. So, I guess we can just skip over Jesus’ talk about riches and stamp this section of Mark’s gospel, "Not Applicable." But of course it is applicable. We must face the hard reality of letting go of our riches, or whatever we cling to for security. It is not easy for us personally or, as Pope Francis recently reminded us in America, for our church and our nation. It’s obvious that being a wealthy and powerful nation has not given us security and eternal life feels very elusive to many.

No facile answers here. All of us will have to ask for the gift of wisdom to know how to respond concretely to Jesus’ call to "sell what you have." As a response to the gospel the Wisdom reading is of help. It prompts us to pray for "the spirit of wisdom" (7:7). The speaker in the passage chooses wisdom over everything else. It’s God’s gift to help us reflect on our unique journey and make prudent choices according to God’s ways. (Cf. "Justice Bulletin Board" below)

Wisdom will help us discern what exterior possession, or interior disposition, we must put aside to follow Jesus and receive life. The story of the rich man makes it clear that even living an upright life is not enough to enter the reign of God – for that we must rely completely on God.

Lm Jude Siciliano OP

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)