dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Chúa Kitô Vua Vũ Trụ

Lm. Jude Siciliano, OP

Đanien 7:13-14;; Tvịnh 92; Khải Huyền 1: 5-8;Gioan 18: 33b-37

Đức quốc xã khoe khoang là họ sẽ được cai trị 1,000 năm. Đế chế Anh tự hào là mặt trời không bao giờ lặn trên đế quốc Anh. Những suy dẫn nghiêm túc về vấn đề quyền lực trên thế giới không bao giờ chấm dứt, nhất là cho những người trong chúng ta đang sống trong một "nước hùng mạnh nhất trên thế giới". Chúng ta cần nhắc nhớ lại sự thật không bao giờ có những quyền lực lâu dài như thế. Hôm nay chúng ta có câu hỏi là chúng ta có trung thành phục vụ cho một uy quyền nào? Ý kiến chúng ta về một cộng đoàn quần chúng là gì, và chúng ta sẽ sống chung với nhau như thế nào dưới quyền thống trị của ai để giúp chúng ta thực hiện ý đồ đó? Nếu ý kiến của chúng ta là sống trong vương quốc của Chúa Kitô thì các dân tộc khác nhau sống chung với nhau trong hòa bình và an lạc, tránh những hành vi bạo lực và chăm sóc cho nhũng người bé mọn nhất trong chúng ta. Đó là cách chúng ta thật lòng mừng lễ CHÚA KITÔ VUA. Dưới quyền cai trị của Chúa Kitô, theo gương mẫu của Ngài trong việc hy sinh và sự hướng dẩn của Ngài thì một triều đại mới đang ở giữa chúng ta. Những ai chấp nhận Chúa Kitô là Đấng cai trị tâm hồn, tự tuyên xưng họ là công dân của vương quốc này có nghĩa là tự chúng ta hiến dâng đời sống của chính mình cho vương quốc đó.

Lịch sử lâu dài của các quốc gia và sự thay đổi quyền hành từ quyền lực này sang quyền lực khác là một lịch sử đầy giao tranh, đổ máu, sự đau khổ của những người vô tội, và sự lật đổ đầy dũng mãnh và đau khổ mang tính bạo lực của các nhà cai trị trước đây. Nhưng, Chúa Giêsu loan báo vương quốc của Ngài không chỉ hành xử qua lời nói mà phải làm bằng hành động của chính mình giống như Ngài: người nghèo được nghe lời mời gọi tin mừng, người đau ốm được chữa lành, không ai bị Ngài chiêu dụ, tất cả đều được sống tốt lành trong vương quốc của Ngài. Chúng ta không được ngồi chờ ngóng để trông đợi sự hình thành triều đại của Ngài trong khi chờ Chúa Kitô lại đến trong trần gian một lần nữa. Trong lúc chúng ta sửa soạn mừng lễ Tạ Ơn, chúng ta vui mừng thụ hưởng những hoa quả từ hồng ân của Ngài, chúng ta biết là ngay cả trong các đô thị của đất nước chúng ta và của bao nhiêu nước trên thế giới vẫn còn có những người không đủ ăn, còn đói khát. Nếu chúng ta thực sự là công dân của triều đại Chúa Giêsu, chúng ta cần phải hành động vì danh Ngài. Trong chúng ta, mọi người hãy giải quyết những cơn đói và đau khổ của quần chúng nghèo khổ. Quy tắc của vị vua chúng là một quy tắc xuất phát từ cơ bản của chúng ta đem lại ý nghĩa cho tất cả mọi người – đã được diễn tả trong bài đọc thứ nhất của chúng ta là "...muôn người thuộc mọi dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ..."

Nếu chúng ta thật sự là công dân của vương quốc Chúa Kitô, chúng ta có biểu hiệu sự dấn thân mà chúng ta tuyên xưng hôm nay cho Chúa Kitô là Vua của chúng ta hay không? Như nghười ta thường nói "nếu một Kitô hữu đang là một người phạm tội" thì có đủ bằng chứng để buộc tội chúng ta hay không? Nếu chúng ta cảm nhận có sự khác biệt giữa lý tưởng chúng ta tuyên xưng và sự thật của đời sống chúng ta thì hôm nay là ngày tốt để hiến dâng lại đời sống chúng ta cho Chúa Kitô, và theo đường lối của Ngài. Hôm nay chúng ta có thể cầu xin cho chúng ta được nghe lại tin mừng của Chúa Kitô đưa đến cho tâm hồn chúng ta và để quyền thống trị của Ngài điều khiển dời sống chúng ta .

Lễ "CHÚA KITÔ VUA" kết thúc Năm Phụng vụ. Lễ này kết thúc tốt đẹp những gì chúng ta đã tuyên xưng qua lời nói và phụng vụ chung với nhau. Chúng ta đã hiến thân cho Thiên Chúa và hôm nay chúng ta thưa "vâng" với sự tuyuên xưng làm công dân của vương quốc Ngài, và cùng nhau tuyên xưng đức tin của chúng ta: CHÚA KITÔ LÀ VUA. Đó phải là lời cầu xin của chúng ta trong khi chúng ta cùng nhau đọc kinh LẠY CHA trước khi chúng ta rước Thánh Thể. Chúng ta cầu xin "XIN CHO NƯỚC CHA TRỊ ĐẾN" nghĩa là chúng ta cầu xin đời sống của chúng ta luôn thể diện gì Chúa Giêsu đã dành cho chúng ta là một cộng đoàn của dân Thiên Chúa.

Bài đọc thứ hai nói về cộng đoàn dân Israel không thực hiện dưới sự thống trị của các vua chúa của họ, và cũng không thực hiện luật pháp của các vua chúa của đế quốc cai trị họ. Các vua chúa của họ đã không trung thực gương mẫu. Họ tham quyền cố vị. Các quan tòa gian dối và hành động dưới ảnh hướng của những địa chủ giàu có ức hiếp các người nghèo. (Ai nói Kinh Thánh không phải là một sách nói về thời hiện đại hay sao?) Tuy vậy, bài đọc hôm nay nói về khung cảbg tòa án của một hoàn cảnh khác. Một thiên sứ của Thiên Chúa đến ngự giá trên mây trời và được đưa tới trình diện mọi quyền thống trị trên muôn người thuộc mọi dân tộc. Dân Israel nhận thấy hình ảnh thị kiến này như hình ảnh của dân tộc họ vào ngày dân Israel sẽ thống trị trên tất cả mọi dân tộc.

Sách ngôn sứ Đaniel được viết vào thế kỷ thứ 2, dười bạo quyền thống trị của đế quốc Hy lạp. Bài này là một trong 4 thị kiến diễn tả sự sụp đổ của kẻ thù của dân Israel. Lúc này thị kiến "ai như một Con Người" đang ngự giá mây trời mà đến. Các con thú trong đoạn sách này đến bởi thế giới của quỷ dử. Nhưng, ở đây con thú đến từ trên trời. Quỷ dử đã thống trị dân chúng trong một thời gian, nhưng bây giờ để ý niềm hy vọng được diễn tả là bởi Thiên Chúa. Ngài sẽ thống trị trên tất cả mọi dân tộc, và vĩnh cữu muôn đời. Chúa Giêsu sẽ dùng hình ảnh Con Người để nói về chính Ngài. Tuy vậy, ý kiến về một vị vua thắng trận huy hoàng sẽ liên kết với ý kiến hình như trái ngược về sự thương khó và sự chết của Ngài. Nếu Chúa Giêsu lãnh nhận "quyền thống trị vinh quang và vương vị" nói trong bài này thì đó là thành quả việc Ngài đã chấp nhận trước kia là người tôi tớ và ngay cả sự chết. Điều này cho chúng ta thấy quyền thống trị của Chúa Giêsu là một uy quyền độc nhất. Các vua chúa trên trần gian tranh giành với nhau trong đời sống của họ, và trong lúc họ còn giữ được quyền thống trị của họ. Quyền thống trị của Chúa Giêsu trái ngược lại, đó là trong sự chết của Ngài và lúc đó quyền thống trị của Ngài bắt đầu trãi xuống trên chúng ta. Chúa Giêsu không thống trị qua bạo lực. Chúng ta chấp nhận quyền thống trị của Ngài vì tình yêu thương của Ngài đối với chúng ta. Chúa Giêsu đã đi chặng đường dài đau khổ cho chúng ta, và chúng ta yêu mến khâm phục Ngài vì Ngài đã vui lòng chịu thương khó vì chúng ta. Điều đó làm chúng ta chấp nhận theo Ngài và tuyên xưng quyền thống trị của Ngài trong đời sống của chúng ta hôm nay.

Trong bài đọc thứ nhất chúng ta nhận thấy thấp thoáng lời văn của sách Khải Huyền mà chúng ta đã nghe đọc trong Chúa Nhật tuần trước. Đó là lời văn độc nhất. Lời văn có nhiều hình ảnh và nhiều thú vật lạ lùng chủ ý nói với một dân tộc bị đau khổ và giúp họ nhìn qua sự đau khổ hiện tại trong thời gian dài chờ đợi để được nhìn thấy một thời bình an. Trong lúc bị bách hại, dân chúng cần một thị kiến về tương lai để giúp họ sống qua sự đau khổ. Các bạn nên nhớ câu chuyện của ông Victor Frankl sống dười thời đế quốc Hirtler. Ông ta bị mất hết cả gia đình. Chính ông ta đã ở trong trại tù Auschwitz. Ông tự nhìn vào đời sồng của ông và cảm thấy mang nhiều ý nghĩa tốt đẹp của đời sống mặc dù trãi qua bao tình trạng gian truân. Với sưc mạnh bên trong và thị kiến ông ta được sống sót trong khi bao nhiêu người bị giết chết. Chúng ta cũng nên nhớ các nười nô lệ ở Hoa Kỳ. Trong lúc họ làm nô lệ họ hay ca hát bài ca hy vọng là một ngày nào họ sẽ được "giải thoát".

Trong bài phúc âm nói về cuộc đối thoại giữa ông Philatô và Chúa Giêsu giúp tác giả loan báo rõ ràng Chúa Giêsu là một vị Vua với quyền thống trị có nguồn gốc bởi Thiên Chúa. Câu chuyện nói lên là ông Philatô không biết Chúa Giêsu là Vua, và bởi đó Chúa Giêsu có thể gây nên quyền hành chống lại đế quốc La mã. Vì ông Philatô là đại diện cho đế quốc La mã để cai trị đất Judea, nên ông ta sợ có sự nổi loạn dười quyền cai trị của ông. Câu chuyện nói rõ là quyền thống trị của Chúa Giêsu không phải thuộc về thể chế chính trị ở trần gian. Ông ủng hộ sự cai trị của Chúa Giêsu không dựa trên lãnh thổ trần gian hay có bất kỳ tham vọng nào của con người trong ý đồ cai trị đó. Chúa Giêsu không cai trị chúng ta bởi sự đàn áp, nhưng bởi sự chấp nhận trong nội tâm của mổi người chúng ta, là Ngài là vị Vua của chúng ta. Vương quốc của Ngài không có giới hạn, không có quân lính canh giữ và thành lũy che chở.

Người dân Hoa Kỳ nghĩ là chúng ta được yên lòng với quan niệm quyền lực không từ vua chúa mà từ người dân lúc này. Sự thật chúng ta được độc lập vì chúng ta không chấp nhận vua chúa độc tài và chúng ta lật đổ các vua chúa đó để được tự do. Biết bao nhiêu tiền nhân chúng ta đến đất này vì họ muốn tránh khỏi các vua chúa độc tài áp bức họ. Linh mục giảng thuyết nên nhắc cho chúng ta nhớ là chúng ta là công dân của một quốc gia khác. Chúng ta sống dưới một vị thống trị khác, và dưới quyền hành khác. Chúng ta theo Chúa Kitô và chúng ta loại bỏ mọi quyền thống trị đã cai quản chúng ta. Chúng ta theo một quyền thống trị đem đến cho chúng ta sự tự do mà không có quyền bính nào có thể cấp cho chúng ta được.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

CHRIST THE KING (B)
Daniel 7: 13-14; Psalm 93; Revelation 1: 5-8; John 18: 33b-37


The Nazis boasted a 1000 year reign. The British boasted that the sun never set on the British Empire. Sobering thoughts that evoke the impermanence of worldly powers, especially for those of us living in "the most powerful country in the world". We need to remind ourselves that the rule that seems permanent, really isn’t. We are asked today: where do we put our allegiance? What is our vision for the community of peoples, how will we live together and whose rule will enable us to live out our vision? If our view is that of the reign of Christ, the peaceful and equitable living together, of diverse peoples eschewing violent means and caring for those more vulnerable in our midst – we really can celebrate the feast of Christ the King. For under his rule, guided by his own example of self giving and direction, a new reign is in our midst. Those who claim him as the one who rules their minds and hears profess citizenship in his realm. W not only hold this view but a citizens of this reign, we are dedicating our lives to seeing it come to pass by how we live our lives.

The long history of nations and the passing of rule from one power to another, is a history of warfare, bloodshed, innocence suffering and the violent overthrowing of previous rulers. But Jesus proclaims his reign through his words and deeds. The poor heard the offer of good news, the sick the offer of healing--none would be manipulated by him, all would come out better in his realm. We cannot just sit around and wait for the finalization of his reign when he comes again. As we prepare to celebrate Thanksgiving and enjoy the vast bounty of fruits from our fields, we know that even in our cities their is malnutrition, while starvation reign, through much of the world. If we are truly citizens of Jesus’ reign, we need to act in the name of our ruler who addressed the hungers and hurts of the masses of needy people. The rule of this king is not just a rule over our individual spirits, but is a rule meant to be felt by all peoples--described in our first reading as "nations and peoples of every language".

Does our life show the commitment we profess today to Christ as our King? As the saying goes, "If it were a crime to be a Christian, would there be enough evidence to convict us?" If we sense that there is a gap between the ideals we profess and the reality we live, then today is a good day to recommit ourselves to Christ and his ways. We can pray today that we hear afresh his message, take it to heart and let his reign form our lives.

The feast of "Christ the King" concludes our liturgical year. The day wraps up what we have been professing in word and ritual throughout these gatherings. We are dedicated to the Lord, and today we say "yes" to citizenship in his realm and profess our common belief: Christ is King. That should be our pray as we pray the Lord’s Prayer together just before Communion. We pray, "Thy kingdom come", i.e., we pray that our lives together will better reflect what Jesus has in mind for us as a community of God’s people.

The second reading: The Israelite community did not fare well under its own rulers nor the rulers of its occupiers. Their human rulers often failed them---kings were power hungry, ruled over dishonest courts and were influenced by wealthy land owners who defrauded the poor. (Who says the bible isn’t a modern book!) Yet this reading is set in a court scene--but it is a different kind of court. A divine agent of God comes from the clouds and receives rule over every nation. Israel saw this figure as representative of itself and envisioned a day when Israel would rule over all nations.

Daniel was written in the 2nd. century, during the cruel reign of the Greek empire. This section is from a series of four visions depicting the defeat of Israel’s enemies. At this moment of the vision the "Son of Man" comes on the clouds. The beasts in this section of Daniel come from the world of evil, but this one comes from the heavens. Evil has ruled over the people for a limited period of time, but note the hope expressed here, for this one from God will rule over all peoples, for all times. Jesus will use this image of the "Son of Man" to describe himself. However, to the notion of a triumphant ruler, Jesus will unite the seeming contradiction of his suffering and death. If Jesus receives the "dominion, glory., and kingship" mentioned in this reading, it will be at a consequence of his first accepting servanthood and even death. This is what makes Jesus’ rule so unique. Earthly rulers hold sway over others only during their lifetime and while they have the power to control. Jesus’ rule is the contrary, it is in his dying that his rule begins, that he begins to hold sway over us. He doesn’t rule us by force of arms, but we surrender to his dominion by the force of his love for us. He has walked an arduous path for us and our love and admiration for his willingness to suffer for us persuade us to follow him and proclaim his rule over our lives this day.

In the first reading, we have a continuation of the apocalyptical literature we saw last week. It is a unique form of literature, one characterized by extreme images and strange creatures. The intention is to address a suffering people and help them look beyond the present moment of grief to a longed-for-time of peace. During persecutions people need a vision of the future to get them through. Remember the story of Victor Frankl who lost his family in the Holocaust and was himself in Auschwitz? He looked into himself and saw his worth and found meaning to his life despite his circumstances. With this inner strength and vision he survived when many around him perished. Remember too the slaves in our own country who, in the midst of their slavery, sang hymns of hope, about someday being able to "fly away".

In the Gospel the conversation between Pilate and Jesus enables the author to proclaim quite clearly that Jesus was a king with a rule that had its source in divine authority. The issue raised is Pilate’s concern whether Jesus is a king and therefore might stir up a rebellion against Rome. As Rome’s representative and ruler over Judea, Pilate could not risk a political disturbance under his rule. It’s clear from the conversation that Jesus’ rule is non-political, that he favors no political group Jesus’ rule is not over earthly territory and is not part of any human ambition. He will not rule over us by coercion, but by interior acknowledgment that he is our ruler. His realm is not marked by territorial signs, border guards or fences.

We Americans claim we feel uncomfortable with this notion of kingship. After all, we won our independence by resisting the rule of a tyrant king, we threw him over and became free. Many of our ancestors came to this country to get away from whims of kings and tyrants and the heel of oppressive force. The preacher calls us to remember that we are citizens of another realm, we live under a different rule and a different ruler. In following Christ, we leave behind any other power that has controlled us to follow the one who sets us really free with a freedom no political realm can grant.

2018

CHÚA NHẬT XXXIV TN – B CHÚA KITÔ VUA – 25-11-2012
Danien: 7: 13-14; Thánh vịnh93; Khải huyền1: 5-8; Gioan18: 33b-37
Lm. Jude Siciliano, OP
ĐỨC KITÔ LÀ VUA CỦA VƯƠNG QUỐC YÊU THƯƠNG VÀ PHỤC VỤ

Chúng ta bắt đầu suy ngẫm về bài sách Đanien bằng cách xem lại những sự kiện đã xảy ra chung quanh bài sách này. Trong sách Đanien có 3 phần. Phần dẫn nhập (đoạn 1 đến 6) Đanien và ba người bạn đồng hành bị bắt lưu đày ở Babylon, và chuyện Đanien và các bạn ở trong lò lửa nóng, và trong hầm sư tử..

Đoạn 7 bắt đầu nói về những thị kiến về thời cùng tận. Bắt đầu đoạn 7 Đanien tả các mảnh thú từ biển đi lên. Biển là biểu thị của sự hỗn mang, và các mảnh thú tượng trưng các vương quốc ngoại giáo chống đối Thiên Chúa đang cai trị các vùng miền trung đông: Babylon, Medes, Ba Tư và Hy lạp. Dân chúng của Đanien bị khổ sở dưới quyền cai trị của các vương đế đó. Thị kiến của Đanien để khuyến khích những người bị trị thêm hy vọng, vì sau khi 4 mảnh thú hiện ra thì có một hình ảnh thứ 5 không phải từ biển lên, và không phải là một quyền bính của sự dữ.

"Đấng Lão thành" ngồi trên ngai, xung quanh có bao nhiêu thiên thần hầu hạ.   Và một “Con Người” xuất hiện trên đám mây trời. "Đấng Lão thành" là hình ảnh Thiên Chúa "trao tặng quyền bính, vinh dự, vương quyền" cho “Con Người” cai trị các dân tộc đang bị khổ sở dưới quyền 4 mãnh thú. Quyền bính các mãnh thú chỉ thoáng qua một thời gian, nhưng "quyền bính của Con Người sẽ chẳng hề suy vong".

Quyền bính của các mãnh thú làm cho dân chúng khổ sở đã bị phá hủy và tiêu diệt. Những quyền bính của "Con Nguời" là quyền bính của sự nhân lành, công chính sẽ tồn tại mãi mãi đến muôn đời. Từ lúc đầu tiên, hình ảnh này là Chúa Kitô bị sỉ nhục trước quyền uy của La Mã do Philatô làm đại diện. Nhưng sách Đanien giúp chúng ta nhớ lại là Chúa Kitô sẽ vinh quang, và quyền bính của Ngài sẽ tồn tại mãi mãi.

Nghĩ đến thị kiến của Đanien, Chúa Giêsu xưng Ngài là "Con Người" đã nhập thế làm người. Chúa Giêsu tiên đoán Ngài sẽ chịu khổ hình, nhưng đến thời cánh chung Ngài sẽ trở lại trên đám mây (Lc 21: 17) để xét xử mọi người và sẽ bắt đầu cai trị vương đế Ngài đến muôn đời. Lễ hôm nầy tập họp các tín hữu, không phân biệt màu da nước tóc hoặc đảng phái chính trị. Tất cả quyền lực của con người, ngay cả những người có quyền tốt lành cũng bị tiêu diệt. Nhưng, quốc tịch đầu tiên của chúng ta phải là con dân của vương quốc do Chúa Kitô cai trị. Chúa Kitô là Vua của chúng ta, chúng ta là dân của Ngài, chúng ta theo gương Ngài mà sinh sống, không lạm dụng quyền đối với kẻ khác. Nhưng chúng ta là tôi tớ của vị Vua đã hy sinh mạng sống Ngài trong việc phục vụ tất cả chúng ta.

Trong bài phúc âm hôm nay, chúng ta nghe câu chuyện giữa ông Philatô và Chúa Giêsu trong dinh. Đây la đối thoại đầu tiên chúng ta nghe Chúa Giêsu bị xét xử vì Ngài là Vua dân Do Thái. Philatô không biết Chúa Giêsu là Vua, ông ta nghe các thượng tế nói với ông ta như vậy. Philatô hiểu nghĩa Vua là quyền bính chính trị. Chúa Giêsu có phải là Vua của vùng đất người La mã chiếm đóng hay không? Chúa Giêsu có phải là mối đe dọa, một người sẽ có quân lính và đang nổi lên chống đế quốc La Mã hay không? Chúa Giêsu không phải là người đầu tiên làm việc đó. Chúa Giêsu hỏi lại Philatô:  "Ngài tự ý nói điều ấy hay những người khác đã nói với Ngài về tôi?" Vậy bây giờ ai là người bị xử đây? Không phải là một người đàn quê mộc mạc này là tù nhân trước một tổng trấn La Mã quyền uy? Thánh Gioan cho chúng ta thấy Chúa Giêsu không bị thuộc quyền người La mã. Nhưng cuối cùng Chứa Giêsu là người Con trung thành với Chúa Cha. Chúa Giêsu bình tĩnh và tự Ngài chọn đường Ngài sẽ đi qua. Vị Vua này không bị quyền uy chinh tri điều khiển như Ngài đã nói...  "mạng sống của tôi, không ai lấy đi được. Nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình"  (10: 18)

Suốt năm phụng vụ vừa qua, chúng ta nghe phúc âm thánh Macco. Trong đó Chúa Giêsu không chứng tỏ Ngài là Đấng Mêsia vinh quang, sẽ vào thành Giêrusalem để tuyên xưng quyền uy của mình. Trái lại, Chúa Giêsu luôn nói với các môn đệ, Ngài là người Tôi Tớ đau khổ. Nhưng khi dân chúng tìm đến Chúa Giêsu để đưa Ngài lên làm Vua thì Ngài lánh xa đi chỗ khác.

Phúc âm thánh Gioan nói khác hẳn về Vương quốc của Đức Kitô. Hôm nay Philatô hỏi Chúa Giêsu "ông có phải là vua dân Do Thái không?" hình như Chúa Giêsu nhận danh hiệu đó, nhưng không theo lời người đời như Philatô nghĩ. Và Chúa Giêsu tránh xa ý nghĩ Philatô và nói "Nước tôi không thuộc về thế gian này". Khi Chúa Giêsu giải thích quyền bính của Ngài, Chúa Giêsu phân biệt quyền uy của Ngài khác với quyền uy theo nghĩa mà Philatô hiểu. Chúa Giêsu nói là Ngài không dùng quyền lực để tự bảo về chính mình Ngài.

Trong phúc âm thánh Gioan cụm từ "thế gian", nói Chúa Giêsu là Vua, không ở trên một hành tinh nào khác, hay ở một nơi nào xa xôi. Và cụm từ "thế gian" có nghĩa là nơi Chúa Giêsu sinh trưởng, và là nơi Chúa Giêsu đến để "làm chứng sự thật". Chúa Giêsu nói về một thế gian đang ở giữa chúng ta, nơi Ngài đang ngự trị. Thế gian đó không phải là thế gian sẽ chống đối mà Philatô lo sợ, nhưng là nơi mà nhân loại được đối xử một cách trọng thị. 

Thế gian của Philatô và những người như ông ta là thế gian bị cai trị bằng vũ lực quân sự. Nhưng, các thần dân trong vương quốc của Chúa Giêsu "thuộc về sự thật", và họ lắng nghe lời Chúa Giêsu. Chúa Giêsu định nghĩa lại quan niệm Vua Chúa và vương quốc của Vua là gì. Vị "Vua" này không cai trị một vùng lãnh thổ, nhưng là vùng của "sự thật". Sự thật mà chúng ta, những nhân chứng, tìm ra và chấp nhận là phúc âm thánh Gioan. Suốt phúc âm thánh Gioan, Chúa Giêsu thu hút thành phần vương quốc Ngài bằng sự thật của lời Ngài nói, và tình yêu thương Ngài chứng tỏ cho những người nghe và đón nhận lời Ngài. Chúa Giêsu bởi Chúa Cha mà đến để chia sẽ tình yêu thương với chúng ta, và Ngài đã nói rõ là khi chúng ta yêu thương lẫn nhau chúng ta đạt được tình yêu thương đó. "Thiên Chúa chưa được ai chiêm ngưỡng bao giờ. Nếu chúng ta yêu thương nhau, thi Thiên Chúa ở trong mổi chúng ta và tình yêu thương của Ngài thánh hoá chúng ta nên mới"  (1Ga 4:12).

Vương quốc mà Philatô đại diện và cai trị, và vương quốc mà Chúa Kitô là là hai cách diễn tả lối sống và kinh nghiệm đời sống trong thế gian. Vậy chúng ta suy nghĩ chọn sống dưới quyền cai trị nào? Chúng ta có muốn chọn vương quốc có uy quyền bạo lực cai trị và người yếu hèn bị bóc lột không? Vì khi có cạnh tranh là có kẻ thắng người bại, và xã hội bị chia rẽ giữa "người giàu" và "người nghèo", và người giàu được bênh vực thì được an toàn, còn người nghèo không được bênh vực bị tổn thương?

Hay hôm nay chúng ta thử dấn thân vào thế gian, nơi Chúa Giêsu ngự trị và thay đổi lòng chúng ta? Thử hỏi chúng ta có chấp nhận lần nữa cách sống hy sinh vì tình yêu thương hay không?

Hôm nay chúng ta được nuôi dưỡng trong hy vọng qua bí tích Thánh Thể. Vương quốc Chúa Kitô sẽ đem đến vinh quang khi Ngài sẽ ngự đến lần nữa. Như chúng ta đã nghe trong sách Khải Huyền (nhắc đến thị kiến của Đanien) "Kìa, Người ngự đến trong đám mây. Mọi người đều trông thấy Người, cả những kẻ đã đâm Nguời" (Kh1: 7). Sách Khải Huyền báo chúng ta là sẽ "trở nên dân của vương quốc, với các tư tế", và với Chúa Kitô, Đấng Thuợng Tế và là Vua của chúng ta; trong đó sự yêu thương và phục vụ là tiêu chí do Chúa Kitô là Vua ban hành.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

OUR LORD JESUS CHRIST, THE KING (B) - Nov. 25, 2012
Daniel 7: 13-14; Psalm 93; Revelation 1: 5-8;
John 18: 33b-37
By: Jude Siciliano, OP

We begin our reflection on today’s Daniel reading by first looking at its context. There are three sections in the book of Daniel. The first (chapters 1-6), introduce Daniel and his three companions, held captive by the Babylonians – remember Daniel and his companions in the fiery furnace and then the lion’s den?

Daniel 7 begins a narration of four apocalyptic visions. In the first Daniel describes beasts that emerge from the sea (chapter 7: 1-12). The sea is a symbol of chaos and the beasts represent the pagan kingdoms, opposed to God, that ruled over the ancient near East – Babylon, the Medes, Persia, and Greece. Under the rule of these powers Daniel’s people had suffered. His vision is meant to encourage hope for the oppressed because, after the appearance of the four beasts, emerges a fifth figure, who doesn’t come from the sea and so is not an evil ruler.

The "Ancient One" is seated on the throne surrounded by a multitude of angels. One like a "Son of man" appears on the clouds of heaven. The Ancient One, the symbol for God, gives dominion to this Son of man over the people who have suffered under the four beasts. The reign of the beasts is temporary, but the rule of the Son of man is "an everlasting dominion that shall not be taken away, his kingship shall not be destroyed."

The powers of the beasts, that cause such suffering for the people, will fade, but the "Son of man’s" dominion of goodness and justice will last for all ages. From the earliest times this figure has represented Christ and his dominion and glory. In today’s gospel we will be with Christ in humiliation before the might of Rome, represented by Pilate. But the Daniel reading helps to remind us that Christ will be victorious and his rule is an everlasting one.

Reminiscent of Daniel’s vision, Jesus referred to himself as the "Son of man" who had become human. He predicted that he would suffer but, at the end of time, would return on the clouds (Luke 21:27) to judge humans and begin an eternal reign. Today’s feast unites all believers, no matter our national or political allegiance. All human powers, even the very best, will fade. But our primary citizenship is as members of the dominion over which Christ rules. With him as our King and model we citizens of his reign try to live as he did; not by exerting power and influence over others, but as servants whose King gave his life in service for us all.

In today’s gospel we are listening in on a private conversation between Pilate and Jesus in the praetorium. We hear, for the first time, the charge that Jesus is the King of the Jews. Pilate doesn’t know this on his own, but he has heard it from the Jewish authorities. His understanding of kingship is a political one: is Jesus the King of the territory occupied and ruled over by the Romans? Is Jesus a threat, someone who will gather an army and revolt against the Romans? Jesus wouldn’t be the first to try that. Jesus asks a question back to Pilate, inquiring whether Pilate thinks that he is a threat to Roman rule, or have others been telling him that? Who’s on trial here anyway? Not your typical peasant – this prisoner before a Roman ruler, is he? John is showing us that Jesus is free from Roman rule and is, to the end, a faithful child of his Father. Jesus is in control and is actively choosing the path ahead of him. This King is subject to no political force, as he has said earlier, "… I lay down my life….No one takes it from me, but I lay it down on my own" (10:18).

Through this liturgical year, which ends today, we have been reading from Mark’s gospel. In Mark, Jesus downplays attempts to depict him as a triumphant messiah who will ride into Jerusalem and proclaim his kingship. Instead, Jesus tells his disciples repeatedly that he is a suffering servant. Whenever people came looking to make him king, he would flee and hide.

John’s Gospel has a different take on the kingship of Christ. Today Pilate asks Jesus directly, "Are you the King of the Jews?" Jesus seems to accept the title, but not in the worldly way Pilate is suggesting. Instead Jesus distances himself from what Pilate is asking by responding, "My kingdom is not of this world." When Jesus explains his rule he distinguishes it from the one whose origins, values and methods Pilate knows well. Jesus says he will not use force to defend himself.

In John, "the world" where Jesus is king, is not on some other planet, or at a far distant time. Rather, the "the world" is where Jesus was born and where he has come "to testify to the truth." Jesus is speaking about a world here in our midst already, where he reigns. It is not Pilate’s world of oppression and fear, but a place where humans are respected and treated with dignity.

The world of Pontius Pilate, and rulers like him, is ruled over by force of arms; whereas citizens of Jesus’ kingdom are members because they "belong to the truth" and listen to his voice. Jesus is redefining the very notion of what "king" and "kingdom" mean. This "King" is not ruler of any piece of territory, but his domain is the truth. The truth we witnesses have discovered and accepted is John’s Gospel. Throughout John’s gospel Jesus draws members to his kingdom and to himself through the truth of his words and the love he engenders in those who hear and receive his message. He has come from the Father to share love with us and he has made it clear that we experience this love when we love one another. "No one has seen God, if we love one another, God lives in us and his love is perfected in us" (I John 4:12).

The kingdom Pilate represents and rules over and the one in which Christ is our King, represent two different ways of experiencing and living in a world. Which rule shall we claim and live in? Will we live a compromise and choose the one where the strong triumph and the less powerful are exploited; competition creates winners and losers; society is fragmented and divided between the "haves" and the "have-nots"; the privileged are secure and those who lack are always vulnerable?

Or, shall we again today recommit to the world where Jesus reigns and has sway over our hearts? Will we again accept his life of self-giving love as our manner as well?

We are nourished in hope at this Eucharist today: Christ’s kingdom will triumph finally when he comes again. As we hear from the Book of Revelation (reminiscent of Daniel’s vision), "Behold, he is coming amid the clouds, and every age will see him, even those who pierced him." Revelation reminds us that we are a "kingdom of priests" and with Christ, our high Priest and King, we choose membership in the kingdom of love and service, where Christ rules as our King.

 

Vương quốc của Vua Kitô -
nơi của hiệp nhất, bình đẳng, tôn trọng và đối thoại
CHÚA NHẬT LỄ ĐỨC GIÊSU KITÔ-VUA, Năm B
-2009

Dn 7: 13-14; Tv: 93; Kh 1: 5-8; Ga 18: 33b-37

Chỉ những lãnh tụ loài người mới thực sự muốn được xưng làm thần và đòi được người ta thờ kính – như Caesar và những Nhật hoàng trước Thế Chiến Thứ II. Cũng có những nhà lãnh tụ tự xưng mình có “quyền thiêng thánh”. Cứ cho là họ và con cháu họ được Thượng Đế chọn để cai trị, ví dụ như các nền quân chủ Châu Âu. Cho đến hiện hay, những chế độ áp bức đã đàn áp dân của họ như thể những người lãnh đạo là công dân tốt hơn và có quyền trên sức mạnh của họ còn dân chỉ là công dân hạng hai.

Hai bài đọc sách thánh hôm nay có vẻ như xác nhận đặ quyền đó đối với quyền thống trị của đức Giêsu. Trong Tin Mừng, danh hiệu “Con Người” là do chính đức Giêsu mô tả về mình. Khi danh hiệu đó xác nhận nhân tính của Người, thì trong cái nhìn khải huyền của sách Đanien “một ai như “Con Người” tiến lại gần bên ngai của Đấng Lão Thành và được chia sẻ quyền thống trị của Thiên Chúa. Sách Khải Huyền diễn tả vinh quang của Đức Kitô cũng như quyền thống lãnh của Người. Người được gọi là “Thủ Lãnh mọi vương đế trần gian.” Không gì nghi ngờ về sức mạnh, vinh quang, cũng như uy quyền tối cao của Người, và việc trở lại của Người phản chiếu quyền thủ lãnh của Người, vì Người sẽ đến “giữa đám mây.”Lúc đó, ai nấy sẽ thấy Người, “cả những kẻ đã đâm Người.”

Hai bài đọc sách thánh trước xác minh Đức Giêsu là Vua, trên tất cả những kẻ lừa phỉnh tự cho mình nhận quyền thống trị từ Thượng Đế. Hai bài đọc đã chuẩn bị, thậm chí nhấn mạnh cho chúng ta thấy việc cử hành vương quyền của Đức Kitô với bối cảnh và sự huy hoàng xứng hợp. Mang những bình bằng vàng lớn nhất và tốt nhất, mặc lễ phục đặc biệt, số ca đoàn đông gấp đôi và có kèn Trum-pét. Tôi cho rằng đó là một cách để cử hành đại lễ mừng vương quyền đích thực, Đức Kitô Vua của chúng ta. Chúng ta có thể dừng lại ở đây.

Nhưng bài Tin Mừng đã làm mất hứng bữa đại tiệc tưng bừng hôm nay và khiến chúng ta khựng lại. Đấng mà chúng ta tin chắc là Vua của thì đang đứng trước việc xét xử cuộc đời Người. Người sắp bị Philatô, người đại diện của “thần vương Ceasar”, kết tội. Một Thiên Chúa diện đối diện với một thần khác và cả hai quyền lực đó người không thể bỏ qua. Câu hỏi cho chúng ta là: Ta sẽ trung thành với ai đây? Chúng ta biết quỳ qối trước ngai nào và cúi đầu thề hứa trung thành đến chết?

Không giống phúc âm Nhất lãm, trong Tin Mừng Gioan đức Gêsu thực sự có cung cách và tư chất của một đế vương. Người nói với uy quyền và có những chuyện đáng nhớ trong suốt Tin mừng này như: cuộc gặp Nicôđêmô, khi nói với người phụ nữ Samary, chữa lành người bại liệt, … Khi Người tiến vào Giêrusalem (12:12) dân chúng tung hô: “Chúc tụng Vua của Israel.” Nên chẳng có gì lạ khi Philatô hỏi đức Giêsu, “Ông là Vua dân Dothái sao?”

Philatô muốn biết thực ra đức Giêsu có khai nhận quyền lực chính trị. Đức Giêsu có phải là nhà cách mạng sẽ quy tụ dân Dothái nhằm lật đổ quyền thống trị của Rôma hay không? Nhớ rằng trước đó, sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, đức Giêsu đã phải rút khỏi đám đông muốn tôn Người làm Vua cứu tinh. Philatô đặt vấn đề với đức Giêsu và ngay lúc này, tại cuộc phán xét của Người, đức Giêsu dường như chấp nhận danh hiệu Vua. Nhưng người cũng làm sáng tỏ một điều là Người không phải là vua theo như Philatô và những đồ đệ của nguòi nghĩ. Người nói với Philatô: “Nước tôi không thuộc về thế gian này.” Cứ như thể đức Giêsu có một ngai vàng tại một lâu đài ở hành tinh xa xôi nào đó, hay trên một thiên hà xa thật xa trái đất. Cũng có vẻ như thể đức Giêsu đang nói đến vương quốc của Người là một vương quốc phi vật chất, không thuộc thế gian hay “thần thiêng.” Nhưng không phải thế. Vì đức Giêsu đang nói đến chính thế giới này nơi mà Người đã hạ sinh, “để làm chứng cho sự thật” (18:37).

Đức Giêsu tách chính Nguòi và quyền thống trị của Người ra khỏi thế giới của Philatô; thế giới của quyền lực, của sự chinh phục, của những cam kết chính trị, chủ nghĩa quân phiệt và tất cả những cách thức thế giới La-mã và sự hiểu biết của chúng ta thống trị. Tuy nhiên, Vương quốc của đức Kitô là thế giới luôn diễn tiến, ở đây và bây giờ. Nhưng nó không “thuộc về thế gian” nơi mà phẩm giá và quyền con người bị lãng quyên, nó cũng không phải là thế của bạo lực và áp bức mà Philatô đang quấn lấy. Vì thế, đức Giêsu đã trả lời câu hỏi của Philatô, “Ông có phải là Vua dân Dothái không?” rằng “tôi là vua, Philatô, nhưng không phải trong thế giới mà ông có quyền lực và cố gắng kiểm soát.” Nếu như vương quốc của đức Giêsu không phải bên kia vũ trụ, vậy nó ở đâu và như thế nào? Và chúng ta có phải là một phần thế giới ở đây và lúv này?

Vương quốc của đức Giêsu, thế giới của Người, thì đang ở với chúng ta ngây lúc này. Qua phép Thánh tẩy và quà tặng của Thánh Thần, chúng ta được trao tặng một đôi mắt để nhận ra sự hiện hữu của vương quốc, và khả năng trao ban sự sống của vương quốc ấy. Đó là một thế giới cùa hiệp nhất, bình đẳng, tôn trọng và đối thoại. Trong vương quốc này, dưới sự lãnh đạo của đức Giêsu, quà tặng của mỗi người được nhận biết. Người nghèo và người bị bỏ rơi được sức mạnh và không ai bị gạt ra bên lề. Sự công chính được trao cho mỗi người, không phân biệt chính trị, sắc tộc, giới tính hay sang hèn.

Vương quốc của đức Giêsu không phải là sở hữu của riêng chúng ta, cũng không phải lả tương quan của chúng ta với Vua mà chúng ta thuộc về. Chúng ta không thể tách rời khỏi người khác. Không thể là “Giêsu và tôi.” Thư thứ nhất của thánh Gioan nhắc nhở chúng ta, những người tin, về mối dây liên kết của chúng ta với cả Chúa lẫn tha nhân. “Thiên Chúa, chưa ai được thấy bao giờ; nếu chúng ta yêu mến nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người đã được nên hoàn hảo nơi chúng ta.” (1Ga 4:12). Vương quốc mà đức Giêsu cai trị không nằm tít trên chín tầng mây, hay thế giới ở nơi nào xa tít. Thiên Chúa đã hóa thành nhục thể và chúng ta, thành viên của vương quốc, được kêu gọi ngay đây và ngay lúc này để nhận ra rằng những người lân cận là nơi cư ngụ của Thiên Chúa.

Một nhà giảng thuyết đã đề nghị rằng chúng ta có thể thay từ “hệ thống” cho từ “thế gian” trong Tin mừng Gioan. Chúng ta sống trong một thế giới mâu thuẫn và bị chia rẽ, trong một “hệ thống” của sự thống trị. (Sự áp bức đó không phải lúc nào cũng rõ ràng. Nó có thể tinh vi như là một chương trình truyền hình thương mại, hay quảng cáo cho một loại điện thoại di động mới nhất.) Nhưng trái lại, “hệ thống” hay thế giới của đức Giêsu, là sự tự hiến yêu thương mà Người thể hiện qua chính cuộc đời và cái chết của Người.

Vua chúa xưa kia được xức dầu trên đầu để xác nhận chức vị và nhiệm vụ của họ. Việc phong vương của đức Giêsu được diễn ra theo cách khác. Chân của Người được Maria (Bêtania) xức dầu để chuẩn bị cho nhiệm vụ và chức vị “vương đế” của Người, cái chết sẽ đến của Người (12:1-11). Khi lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy chúng ta cũng được xức dầu thánh. Chúng ta được kết hợp nên một với Vua Kitô trong phẩm vị và được kêu mời để phục vụ. Vậy, chúng ta có tiếp tục chọn Người trong suốt cuộc đời chúng ta không? Mỗi ngày và mọi ngày? Cuộc sống luôn cho ta những chọn lựa; yêu cầu chúng ta phải chọn nghiêng về bên nào. Đó không phải là việc chối từ cuộc đời hiện tại này để ngong ngóng chờ mãi cuộc đời sau khi mà đức Kitô sẽ là vị Vua duy nhất của chúng ta. Nhưng phải là chọn lựa hàng ngày, ở đây và bây giờ cho Người và triều đại của Người.

Hôm nay, chúng ta làm mới lại lòng tin của chúng ta vào đức Giêsu và vương quốc của Người. Người sẽ đến trong vinh quang. Nhưng mỗi ngày Người cũng vẫn đến qua những người lân cận của chúng ta. Chúng ta, những chi thể của Người, trao cho Người vinh quang bằng việc chúng ta phục vụ người khác nhân danh Người.

Đây là một thí dụ về “hệ thống” của thế giới chúng ta. Cách nay 26 năm, Dewey Bozella, một phạm nhân nhỏ nhoi, đã bị buộc tội giết hại tàn nhẫn một bà già. Sau khi nghe phán quyết, nếu anh ta thú nhận đã phạm tội, anh có thể ra khỏi trại giam sau 15 năm. Nhưng ngay từ đầu anh ta đã cho rằng mình vô tội và nói “Tôi không bao giờ nhận bất cứ tội gì mà tôi không gây ra.” Vì thế, anh ta bị nhốt trong tù 26 năm! Vụ chống lại anh ta quả là xảo quyệt. Nhân chứng chính là hai người đàn ông có tiền án tiền sự, họ thay đổi hết lần này đến lần khác câu chuyện của họ và, vì lời chứng của họ, mà họ được hưởng khoan hồng. Dấu vân tay của một người khác, sau này cũng bị kết án tương tự, được tìm thấy trên thi thể người đàn bà bị hại. Chẳng có chứng cứ hiển nhiên nào cho thấy Dewey Bozella liên can đến tội ác. Nhưng chính “hệ thống” đã kìm kẹp anh ta.

Đây là cách làm thế nào mà “hệ thống” hoạt động. Dự Án Người Vô Tội, một nhóm hợp pháp điều tra những án kết tội sai, đã nhận vụ này. Họ thực hiện những điều tra riêng của họ và nhờ một công ty luật gia lớn nhận vụ Dewey vì pro bono (thiện ích chung). Và họ đã chứng minh anh ta vô tội. Dewey sau 26 năm trong nhà tù Sing Sing ở New York, giờ đây được tự do. Tôi không biết Dự Án Người Vô Tội có thuộc về một tổ chức tôn giáo nào không, nhưng “hệ thống” của họ chắc chắn là dấu chỉ của vương quốc mà đức kitô Vua chúng ta đã công bố - nơi đó kẻ vô tội được bảo vệ và kẻ tù đày được tha. Amen

Hoàng Vinh, OP chuyển ngữ
Lm. Jude Siciliano, OP

  Lm Jude Siciliano OP

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)