dongcong.net
 
 

SUY NIỆM của Lm Jude Siciliano OP

Chúa Nhật I Mùa Chay 2018

Lm Jude Siciliano OP

Sáng Thế 9: 8-15; T. Vịnh 24; 1 Phaolô 3: 18-22; Máccô 1; 12-15

Nhân dịp tôi đi giảng tĩnh tâm ở một giáo xứ, vào ngày đầu có một nhóm độ 8 người lớn, trong đó có một cặp vợ chồng bồng một đứa bé trên tay. Có vài người lớn mạnh mẻ hơn cặp vợ chồng đó. Tôi rất ngạc nhiên về sức khỏe của những người đó, và nhất là sự hăng hái của họ khi tham gia vào các giờ kinh nguyện chung, không phải là vì bạn bè mà là vì cộng đoàn. Sau lễ tôi gặp họ, tôi tự giới thiệu và hỏi họ có phải là người cùng xóm không, hay cùng làm một cơ quan, hay họ là một nhóm riêng biệt trong giáo xứ. Một phụ nữ đáp: "chúng con là người cùng học giáo lý tân tòng". Câu trả lời ngắn ngủi đó đủ giải thích rõ về sự hăng hái của họ, ý nghĩa cộng đoàn mà họ cùng nhau chia sẻ lời cầu nguyện ban chiều với nhau. Tôi ước gi sự hăng hái đó có chút ảnh hưởng trên chúng ta, những người có đạo từ thuở bé.

Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay hôm nay cho tôi ý nghĩ về nhóm người đang học giáo lý tân tòng đó. Những người đó nhắc chúng ta hãy dấn thân vào Mùa Chay. Lẽ cố nhiên, Mùa Chay giúp các người tân tòng sửa soạn cho ngày được chịu phép rửa tội. Nhưng, Mùa Chay cũng là dịp giúp chúng ta, những người đã sống đạo từ lâu và đã quên nguồn gốc, hay đã trót lở đi đường lối khác. Mùa Chay là dịp cho chúng ta sống lại đức tin, một cơ hội suy nghĩ về việc lập lại lời thề hứa của phép rửa tội vào lễ Phục Sinh. Chúng ta chăm chú nhìn vào dịp mà từng cá nhân và cả cộng đoàn lập lại lời hứa. Và trong Mùa Chay chúng ta làm điều chúng ta có thể làm để lập lại lời dấn thân ấy một cách trọn vẹn. Đó là lúc chúng ta hết lòng thưa "XIN VÂNG" với Thần Khí Chúa Giêsu ở trong chúng ta. Mùa Chay này chúng ta cầu xin được lòng hăng hái của các tân tòng đó, và xin được ơn sống lại đức tin của chúng ta như thể chúng ta vừa mới lãnh nhận đức tin lần đầu.

Chúng ta có thể cầu xin cho được ơn đức tin mạnh mẻ vào Thiên Chúa như trong bài sách Sáng Thế đọc hôm nay. Câu chuyện bài sách Sáng Thế nói về lời Giao Ước của Thiên Chúa với ông No-ê. Chuyện đó xãy ra ngay sau trận lụt Hồng Thủy. Tác giả viết về lời giao ước giũa Thiên Chúa và dân Israel, nhưng nhận thấy "tất cả các sinh vật đều được bao gồm trong giao ước đó". Thiên Chúa là Chúa của các sinh vật trong vũ trụ, và không kể những tội lỗi về sau của chúng ta. Thiên Chúa không trở lại giao ước Ngài đã làm với chúng ta. Đoạn sách nói về cầu vòng xuất hiện trong mây. Cầu vồng không phải chỉ để nhắc chúng ta về giao ước của Thiên Chúa, nhưng cũng là dấu chỉ nhắc Thiên Chúa "để nhớ lại giao ước giữa Ngài với các chúng ta và mọi sinh vật, nghĩa là với mọi xác phàm...". Mặc dù chúng ta có rời xa Thiên Chúa đi nữa, mặc dù chúng ta có thể lãng quên Ngài, tác giả sách Sáng Thế nói Thiên Chúa không bao giờ quên chúng ta.

Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay bắt đầu với sự nhắc nhở rõ ràng là Thiên Chúa đã tự Ngài liên kết một cách trường cửu với chúng ta, và Ngài không buông thả liên hệ đó. Một Đấng Thiên Chúa quá yêu thương như thế là một Đấng thu hút chúng ta trong Mùa Chay này. Chúng ta không có gì phải lo sợ Thiên Chúa nếu chúng ta biết quay về với Ngài xa lánh khỏi các chúa của đời sống thời nay để trở về với Đấng đã làm giao ước với "tất cả mọi sinh vật".

Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay luôn luôn nói về sự cám dỗ của Chúa Giêsu. Có 3 phần: Thần Khí đưa Chúa Giêsu vào hoang địa, và Ngài ở trong đó 40 ngày, chịu xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sự hầu hạ Ngài". Sự thật là đó. Chúng ta nhớ ông Gioan Tẩy Giả nói vài lời trước đó. Ông ta nói "có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi...". Vậy thì câu chuyện Chúa Giêsu bị cám dỗ của thánh Máccô nói quá rõ ràng Chúa Giêsu quyền thế như thế nào. Trong khi bước vào Mùa Chay này, chúng ta có thể cảm thấy điều chúng ta muốn thay đổi hơi lung lay. Có thể chúng ta nghĩ đây là một Mùa Chay khác "và đây chúng ta sẽ bắt đầu lại". Chúng ta không còn sự hăng hái của các tân tòng. Chúng ta đã đi vòng quanh vài lần. Bây giờ Mùa Chay này chúng ta làm sao gây một kinh nghiệm mới? Chúng ta làm sao gom góp ước muốn cùng năng lực thiêng liêng để thay đổi? Chúng ta làm sao biết tất cả những điều chúng ta cần phải thay đổi?

Sau khi ông Gioan Tẩy Giả nói về "Đấng quyền thế hơn tôi sẽ đến", ông ta nói "Đấng đó sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần". Và đó là nguồn năng lực giúp chúng ta thay đổi. Dó là Đấng có thể ban ơn cho chúng ta ước muốn thay đổi, và lám cho sự thay đổi được thành quả. Chúa Giêsu sẽ làm phép rửa tội cho chúng ta trong Thần Khí của Ngài trong Mùa Chay này, và sẽ làm cho lòng trí chúng ta nên mới mẻ trở lại. Mùa Chay thật là mùa hy vọng, và trong mùa này chúng ta cảm thấy điều gì chúng ta không làm được thì Thiên Chúa làm cho chúng ta.

Dân Israel bị thử thách trong hoang địa, và đã sa ngã. Cũng như dân Israel sống trong hoang địa 40 năm. bây giờ Chúa Giêsu sống 40 ngày. Cũng như dân Israel, Chúa Giêsu bị cám dỗ trong hoang địa, nhưng Ngài không sa ngã. Thánh Máccô nói là có các dã thú với Chúa Giêsu trong hoang địa. Đối với loài người, đó là nơi đáng sợ. Nhưng, với Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã hòa giải con người và tạo vật. Hoang địa không còn là nơi đáng sợ. Với Chúa Giêsu, ở đó là triều đại bình an. Đấng Mêsia đã hòa giải loài người với các dã thú trong đời sống chúng ta. Đến đây, hãy nghĩ đến các đấu tranh quyền lợi, ước muốn vô vàn đã điều khiển tố quốc và chúng ta. Đó là những dã thú không kiềm hãm được. Nhưng, các dã thú đó không phải có quyền lực trên chúng ta, vi chúng ta đã chịu phép rửa trong Chúa Giêsu, Đấng quyền thế vô biên. Ngài đã thắng các thách đố trong hoang địa, và đã hòa giải các năng lực chống đối nhau. Chúng ta cũng được biết là ở nơi thử thách trong hoang địa có "các thiên sứ hầu hạ Chúa Giêsu".

Chúng ta đã trải qua biết bao thử thách trong cuộc sống: Có nhũng lúc ngay cả cá tính Kitô hữu của chúng ta cũng bị thử thách nặng nề. Tuy nặng nề, nhưng có năng lực khác nhẹ nhàng giúp chúng ta ra khỏi và chúng ta cảm thấy tự chống lại các khó khăn đó. Nhưng, có các "thiên sứ" giúp chúng ta trong các hoang địa của cuộc sống chúng ta. Như: mỗi khi người muốn cai nghiện, tự bản thân chúng ta cảm thấy không thể vượt qua được, chúng ta được sự nâng đỡ của một nhóm; khi chúng ta đau buồn nặng nề vì mất người thân thương, có những bạn khác cũng cùng hoàn cảnh san sẻ với chúng ta giúp chúng ta thêm can đảm; khi chúng ta nằm trên giường bệnh vì gãy chân hay đau yếu có bạn đến chia nỗi cô đơn với chúng ta; khi đức tin chúng ta khô khan nhiều khi tự hỏi dến nhà thờ cầu nguyện làm chi, và nhờ có đức tin của các người khác cùng đến nhà thờ giúp chúng ta thêm hy vọng; khi chúng ta muốn hòa giải, sống một đời sống đơn giản hơn, hay chọn một đường lối để phục vụ chúng ta chỉ nghe những tiếng từ chối, và rồi đời sống của các thánh nhân và câu chuyện của các Kitô hữu đời nay là các "thiên sứ" trong hoang địa hầu hạ chúng ta, giúp chúng ta trung thành với ơn gọi mà chúng ta nghe và muốn sống theo ơn gọi đó. Các "thiên sứ" khác có thể không biết rõ, nhưng dù sao các vị đó cũng giúp đỡ chúng ta trong hoang địa nếu chúng ta sống với các mơ ước (là thiên sứ của chúng ta). Các thiên sứ đó sẽ nâng đỡ chúng ta qua những lúc khó khăn và thử thách trong đời sống chúng ta.

Đối với chúng ta hoang địa là gì? Những lúc bị thử thách nặng nề, chúng ta tự hỏi có phải đó là hoang địa không? Đó có phải là những lo âu vì bị mất việc, hay tự hỏi Thiên Chúa ở đâu phải không? Có phải đó là những lúc bị cám dỗ không muốn sống theo mơ ước của chúng ta hay không? Chúng ta có cần phải trở lại lời hứa chúng ta đã làm không? Chúng ta có cần phải sống một cách trong sạch, công chính hay không? Trong hoang địa của người Do thái, họ gặp cám dỗ để phản bội Thiên Chúa. Thiên Chúa vẫn ở với họ và giúp họ vượt qua cám dỗ. Sách Sáng Thế nhắc chúng ta là Thiên Chúa thấy dấu chỉ, thấy cây cung trên mây, và Ngài trung thành với giao ước Ngài đã làm với các sinh vật. Thiên Chúa gần gũi chúng ta để chúng ta khỏi qua hoang địa một mình chúng ta, và Ngài thăm viếng chúng ta như các thiên sứ đã làm.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP



1st SUNDAY OF LENT-
Genesis 9: 8-15 Psalm 25 I Peter 3: 18-22 ;Mark 1: 12-15

On the first night of a parish retreat I noticed the arrival of a group of about eight young adults; one couple had an infant in arms. With them were some older members of the parish, the "stalwarts." I was struck by the energy of the group, their enthusiasm and involvement in our prayer service and the obvious bonds among them – maybe not so much of friendship, but community. I saw them after the service, introduced myself and asked if they were neighbors, co-workers or a special group in the parish. One young woman responded, "We’re the catechumens." That brief response explained a lot; their enthusiasm, sense of community and a shared weekday-night prayer service. I wished their enthusiasm would rub off on the rest of us "cradle Catholics."

That group of catechumens comes to mind this Sunday, the first Sunday in Lent. They remind us and call us to enter more fully into our Lenten journey. Of course, Lent is about the catechumens preparing for baptism. But it is also about those of us who have been around for a while and have gotten into a rut, or have tried a few diversionary paths. This new season is a chance for us to be refreshed in faith; an opportunity to think about the renewal of our baptismal commitment we will profess at Easter. We fix our eyes on that coming moment of personal and communal renewal and during Lent we do what we can to make that renewal one of total commitment; a moment when we do our best to make one big "Yes" to the life of the Spirit of Jesus within us. This Lent we pray for the enthusiasm of those catechumens and ask for a sense of rediscovery in our faith, as if we were entering it for the first time.

We might pray for a refreshed faith in the God of the Genesis passage. The story tells of God’s covenant with Noah. It takes place right after the Flood. The writer is tracing the covenant between God and Israel, but notice that "every living creature" is included. God is the God of all creation and despite any future sin on our part, will not go back on the covenant God has made with us. The passage has the famous story of the rainbow. The rainbow is not to serve as a reminder to us of God’s covenant; but it is a sign to God "to recall the covenant I have made between me and you and all living beings...." No matter how far adrift we go; no matter that we might forget God, the author of Genesis says God will never forget us.

The first Sunday of Lent always begins with Jesus’ temptation in the desert. Each of the synoptic gospels has its own take on the story. This year we have Mark’s. It is brief and leaves out the details told by Matthew and Luke. The preacher should avoid the temptation to "fill in the blanks" by going to the other gospel accounts. We need to respect Mark’s narrative and listen to what it has to say to us as we begin our Lenten desert journey.

Mark almost dismisses Jesus’ temptation. He covers it in a terse line, "The Spirit drove Jesus out into the desert and he remained in the desert for forty days, tempted by Satan. He was among wild beasts, and the angels ministered to him." That’s it! We are reminded of what John the Baptist said just a few verses earlier. He promised, "After me will come one more powerful than I...." Well, Mark’s temptation account certainly shows how powerful Jesus is. As we enter this Lent we may feel our own resolve to change is wishy-washy. It’s another Lent, perhaps we are thinking, "here we go again." We lack the catechumens’ enthusiasm, we have been around the block more than a few times! How do we make this Lent a fresh experience? How do we gather the spiritual desire and energy to change? How will we even know the areas in us where change is necessary?

After John spoke about the "one more powerful than I," John said, "he will baptize you with the Holy Spirit." There’s the source of our renewal; there’s the One who can fill us with the desire to change and make that change possible. Jesus will baptize us anew with his Spirit this Lent to make our wizened spirits new again. Lent is truly a season of hope in which we discover that what is impossible for us, is possible for God.

In the desert Israel was tested and gave into temptation. Just as Israel spent forty years in the desert, now Jesus spends forty days. Like Israel he is tempted there, but he does not give in. Mark tells us that there were wild beasts with Jesus in the desert. For other humans that would be a scary place to be; but in Jesus, God is reconciling humans and nature. The desert losses its hostile qualities; with Jesus there it is a peaceable kingdom – the messiah has reconciled humans and "wild beasts." Lent provides an opportunity to confront the "wild beasts" of our lives. Think here of the aggression, competition, insatiable desires that have control over us and our nation. They are wild beasts, un-tameable. But they do not have to have dominion over us, for we have been baptized into Jesus, the powerful One, who overcomes the tests in the desert and makes peace between opposing forces. We are also told that in this place of testing and hostile forces, there were also ministering "angels."

We pass through many periods of testing in our lives, times when our very identity as Christians is seriously challenged. Powerful but subtle forces pull at us and we can feel solitary in our struggle against them. But there are "angels" ministering to us in the deserts of our lives: when an addiction seem impossible to break and we find help in a group; when we are distraught over the death of a loved one and other widowed friends share their stories and give us courage; when we are laid up in bed with a broken leg or bad back and friends come by to relieve the loneliness; when our faith is dry and we go to church wondering why we bother and the prayer and faith of other worshipers give us hope; when we want to be a peacemaker, live a simpler life, or choose the path of service and we hear nothing but the voices of naysayers. Then the lives of the saints and stories of contemporary Christians are our "angels" in the wilderness, ministering to us, enabling us to be faithful to the call we hear and are trying to live out. Other "angels" may not be as tangible, but nevertheless minister to us in the desert. Our ideals and dreams, (our "angels"?) if we stay with them, may lift us up, sustain us through difficult and testing times in our lives.

Deserts – what are they for us? The hard testing times when we wander and wonder? Are they the anxiety of losing a job and wondering where God is? Are they the temptations to compromise our ideals? Should we go back on a promise made? Should we cut corners in our lives and live with less integrity? In the desert of the Jews, as they faced temptations and even betrayed God, God stayed with them and lead them out. Genesis reminds us that God sees the sign, the rainbow, and stays faithful to the covenant God made with all living beings. God makes sure that we do not have to pass through our deserts alone and visits us in various "angelic" ways.

CN 1 mùa chay  1-03-2009
St.  9: 8-15; Tv 25; I Phêrô 3: 18-22; Mc. 1: 12-15
XIN CHÚA Ở BÊN CON, GIÚP CON SÁM HỐI

Anh chị em thân mến,
Cách đây vài ngày, tôi đang đứng trả tiền tại siêu thị, có một người thâu ngân trẻ mang bảng tên là Nô-ê. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người nghĩ rằng, tên của anh ta có liên hệ với trận lụt Đại Hồng Thủy mà chúng ta đọc được trong Sách Sáng Thế? Ngay cả đối với những người chỉ có một ít kiến thức về Kinh thánh cũng biết ông Nô-ê và gia đình, chiếc tàu, và những cặp động vật mà ông đã mang lên tàu, sự phá hủy và tận diệt của cơn lụt, rồi đến Móng cầu vòng trên trời. Tôi cứ tưởng tượng rằng ông Nô-ê lúc ấy đang cân cà chua thì trận lụt tới..
 
Câu chuyện về Nô-ê chắc chắn sẽ là nỗi trăn trở cho những người có đức tin. Chúng ta hãy nhớ rằng, trong phần đầu của Sách Sáng thế, mọi vật đều ở trong sự hỗn loạn và tăm tối bao trùm cả vũ trụ. Sau đó, Thiên Chúa đã bắt đầu tạo dựng trời đất và vào cuối mỗi ngày, Chúa thấy mọi việc Ngài làm đều tốt đẹp. Cuối cùng, sau khi tạo dựng nên con người, “Thiên Chúa thấy mọi sự Ngài đã làm ra quả là rất tốt đẹp”. Sau đó, tội lỗi xâm nhập vào và làm lây lan sự hỗn loạn khắp toàn thể nhân loại. 

Các tác giả Kinh thánh mượn huyền thoại về Ba-by-lon để chuyển tải một số ý trong Kinh thánh: Thiên Chúa không thờ ơ đối với những bất công và tội lỗi của loài người, vì trong khi Thiên Chúa trừng phạt những điều ác, Ngài không tiêu diệt những người tốt. Lụt Đại Hồng thủy nhắc lại những hỗn loạn trong vũ trụ thời nguyên thủy (1:1) và một lần nữa, Thiên Chúa cho thấy là Ngài sẽ làm lại mọi sự nên tốt đẹp. Con người đã đem sự hỗn loạn và vô trật tự vào trong xã hội hoàn hảo mà ngay từ ban đầu Thiên Chúa đã dựng nên. Nhưng chính Thiên Chúa chứ không phải con người, quyết định gìn giữ những gì tốt lành Ngài đã làm ra. Do vậy, mới có việc con người và các tạo vật cùng nhiều giống loài khác được cứu thoát trong tàu ông Nô-ê.
 
Thiên Chúa thiết lập một Giao ước với Nô-ê và các thế hệ sau này. Giao ước trong Kinh thánh được thiết lập giữa hai đối tác không ngang hàng, và cả hai bên đều hứa hẹn với nhau về các mối quan hệ của họ trong tương lai. Nhưng theo sách Sáng thế, Giao ước lần này chỉ có Thiên Chúa hứa, không những đối với ông Nô-ê và gia đình, mà còn cho các thế hệ mai sau nữa; kể cả “các sinh vật”. Thiên Chúa cam kết "không bao giờ" tái trừng phạt sự dữ của con người bằng cơn lụt lớn như vậy nữa.
 
Thiên Chúa hứa bảo vệ tất cả các tạo vật. Nhưng một lần nữa, tội lỗi đã xâm nhập vào để phá hoại xã hội loài người và các tạo vật. Làm thế nào Thiên Chúa đánh bật được tội lỗi và mang lại một thế giới mới trong lúc con người vẫn ngoảnh mặt làm ngơ với Thiên Chúa? Nhưng Thiên Chúa vẫn hủy bỏ các trận lũ lụt. Tác giả Sáng thế cho biết: “14 Khi Ta cho mây kéo đến trên mặt đất và cây cung xuất hiện trong mây, 15Ta sẽ nhớ lại Giao ước giữa Ta với các ngươi, … và nước sẽ không còn trở thành hồng thủy để tiêu diệt mọi xác phàm nữa”(St: 9,14=15). Thay vào đó,Thiên Chúa đã có một kế hoạch khác. 

Trong bài đọc hai, trích thư của thánh Phêrô, chúng ta thấy Thiên Chúa làm thế nào để đối xử với loài người trong khi họ vẫn phạm tội. Sẽ có một trận lũ lụt khác, nhưng không phải là trận lụt bao phủ trái đất, mà đây là trận lụt tràn trên chúng ta để rửa sạch mọi tội lỗi. Đó là Phép Rửa tội. Một lần nữa, Thiên Chúa thiết lập một Giao ước với chúng ta "qua sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô". Nhờ nước mà gia đình ông Nô-ê gồm 8 người đã được cứu thoát; Nước đó chính là hình ảnh của nước rửa tội để cứu rỗi chúng ta hôm nay.
 
Chúng ta bắt đầu Mùa Chay với những ý nghĩa quan yếu của Bí Tích Rửa tội. Chúng ta đang chuẩn bị dạy giáo lý cho tân tòng để họ sửa soạn nhận Phép Rửa tội trong ngày Phục Sinh. Chúng ta, những người đã nhận Bí Tích Rửa tội, cũng nhận được ơn Chúa trong Mùa Chay, để chuẩn bị giúp chúng ta lập lại lời hứa của Phép Rửa tội trong lễ Phục Sinh. Nhờ lời cầu nguyện, qua việc giữ chay và giúp người nghèo, chúng ta sẵn sàng nhận lãnh ân sủng của Thiên Chúa một cách trọn vẹn trong suốt cuộc sống của chúng ta.
 
Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta món quà gì trong Mùa Chay này vậy?. Một đời sống cầu nguyện sâu lắng? Một dịp giúp chúng ta trung thực dấn thân làm việc? Một đường hướng mới trong đời sống Kitô hữu của chúng ta trong hoàn cảnh hiện tại? Đổi mới mạnh mẽ cách thức theo chân Chúa? Luôn biết vui mừng và cảm tạ về những gì chúng ta đã có được từ bàn tay nhân từ của Thiên Chúa? Một cử chỉ tha thứ cho những hờn giận trong quá khứ? Một đời sống hăng say hoạt động nhằm bồi dưỡng và chăm sóc cho trái đất chúng ta đang sống và tất cả các tạo vật khác đang sống quanh ta?. Ai mà biết được? Thiên Chúa chính là Đấng đầu tiên đến với chúng ta để thực hiện một Giao ước và Ngài luôn giữ lời Giao ước, là giúp chúng ta đổi mới qua Nước Hằng Sống, để cứu chúng ta khỏi mọi tội lỗi. Trong ân sủng đó, chúng ta sẽ đồng hành với Chúa Kitô và các tín hữu khác.
 
Đời sống rao giảng của Chúa Giêsu được khởi đầu bằng Phép Rửa ở sông Jordan. Khi Ngài từ dưới sông bước lên, đó là "trận lụt" của riêng Ngài; Và Chúa Thánh Thần đưa Ngài vào trong sa mạc đề chịu sự cám dỗ qua sự trình bày ngắn gọn của thánh Mác-cô. (vì thế không nên xem xét nhiều chi tiết khác ở thánh Lu-ca và Mát-thêu).

Từ cơn lụt Đại Hồng Thủy, Thiên Chúa làm nên một tạo dựng mới và, một Giao Ước mới giữa Thiên Chúa và loài người được bắt đầu trở lại. Ngài hứa sẽ giữ lời Giao Ước, là sẽ không hủy diệt tạo vật như thế nữa. Ngay sau bài Phúc âm này, sẽ tới đoạn thánh Gioan Tẩy Giả bị bắt và bị trảm quyết. Hình như bạo lực và tội lỗi vẫn cứ lộng hành mãi. Nhưng một sức sống mới lại bắt đầu với việc Chúa Giêsu đi rao giảng: "Nước Chúa đã gần đến". Khi Chúa Giêsu bị đóng đinh trên Thập giá, mọi sự lại chìm trong bóng tối. Và qua sự sống lại của Ngài, chúng ta có được cuộc sống mới. Có lẽ Thiên Chúa hay xử dụng mọi thất bại để gây dựng nên một cuộc sống mới chăng? Ai có thể làm Thiên Chúa thất bại được?  Ai có thể đánh bại ý Thiên Chúa muốn sự tốt lành cho chúng ta và các tạo vật của Ngài?

Thiên Chúa đã không đứng ngoài thế giới của chúng ta. Qua Chúa Kitô, Thiên Chúa đã đứng cạnh chúng ta ngay trong lúc chúng ta đang chiến đấu chống lại tội lỗi và những xáo trộn của đất trời. Không một trận lụt nào, không lực lượng hủy diệt nào, và ngay đến cả cái chết, cũng không thể ngăn cản được sự hoạt động của Thiên Chúa và ơn cứu độ của Ngài cho vạn vật. Lời Giao ước của Thiên Chúa với Nô-ê và các thế hệ sau này nhắc chúng ta rằng, Thiên Chúa luôn muốn hoạt động với chúng ta để cứu vớt những gì Ngài đã tạo dựng nên một cách tốt lành.
 
Vì vậy, chúng ta nên tự hỏi: Bổn phận của chúng ta là gì trong Giao ước với Thiên Chúa, để giữ gìn và đổi mới những gì đã bị tội lỗi gây xáo trộn? Làm thế nào chúng ta có thể giúp đỡ người nghèo trên thế giới vượt qua bệnh tật và nghèo đói? Làm thế nào chúng ta có thể chăm sóc và làm sạch cho môi trường thiên nhiên?  Chúng ta làm gì để có thể bảo vệ cuộc sống con người nhằm giảm thiểu tính bạo lực trong xã hội? Cần phải làm gì để bảo vệ nhân phẩm của mỗi người?

Nói cách khác, chúng ta phải làm những gì để có thể chu toàn bổn phận của chúng ta trong Giao Ước mới với Thiên Chúa. Lần đầu tiên được khởi sự từ thời Nô-ê và còn tiếp tục mãi trong suốt cuộc đời chúng ta qua cuộc sống, cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô? 
Lm.  Jude Siciliano, OP -Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP


1st SUNDAY OF LENT - March 1, 2009
Genesis 9: 8-15; Psalm 25; I Peter 3: 18-22;
Mark 1: 12-15
By Jude Siciliano, OP
Dear Preachers:
I was at the cash register in the supermarket the other day and the young man who was ringing up my items had a name tag that read, Noah. I wonder how many people noticed his name and linked it with the Flood we read about in Genesis? Even people with just a passing knowledge of the bible know about Noah – his family, the ark, the two-by-two animals on board, the destruction of the wicked, the sparing of the good and then – the rainbow. At least that’s what flooded into my mind as Noah was weighing my tomatoes.
The story of Noah certainly touches the religious memory of the devout. We remember that in the beginning verses of Genesis chaos and the brooding darkness pervaded. Then God began the work of creation and at the end of each day of creating we are told, God "saw how good" it was. Finally, after creating humans, "God looked at everything God had made and found it very good" (1:31). Then sin entered the story and spread its corrupting influence throughout humanity.
The biblical author borrowed and adapted a Babylonian myth and used it to convey some important biblical messages: God is not indifferent to human injustice and sin and, while God punishes evil, God does not destroy those who are good. The waters of the Flood recall the original chaos (1:1) and suggest that once again God is going to bring about something new. Human beings did their best to mess up the order and goodness God established from the beginning; but God, not humans, is in charge and has determined to preserve and continue creating good. Hence the creatures and humans are saved in the ark. And more.
God establishes a covenant with Noah and future generations. Biblical covenants happen between two unequal parties; both make promises to each other about their future relations. What is distinctive about the covenant in today’s Genesis reading is that only God voices the agreement, not only with Noah and his people, but with future generations – which includes, "all living things." God is making a free choice to be faithful and gracious to all creatures and promises "never again" to punish evil doers by another flood.
God stands with and protects all creation. But sin will again show its destructive effects on the human community and the rest of God’s creation. How will God defeat sin and bring about still another new beginning when humans again turn away from God? – and they will turn away from God! God eliminated the flood option. The author of Genesis tells us when God "brings clouds over the earth and the bow appears in the clouds," God will remember the covenant God has made with humans and will not destroy us with another flood. Instead, God has another plan.
St. Peter, in our second reading, summarizes how God deals with human beings’ tendency to fall back into sin. There will be another flood; not the kind that covered the earth, but the one that washes over us to take away our sins – baptism. Once again God has taken the initiative and established a covenant with us, Saint Peter tells us, "through the resurrection of Jesus Christ." Through water "the eight" were saved in the time of Noah; those waters prefigured baptism by which we are now being saved.
We begin Lent with strong baptismal allusions. We are preparing catechumens for baptism at Easter. We, the already-baptized, are also being graced in Lent to prepare ourselves for a renewal of our baptismal promises at Easter. This Lent, through prayer, fasting and almsgiving, we ready ourselves to be attentive so as to experience, once again, God’s graciousness at this moment of our lives.
What gift has God got in mind for us this Lent? – A deepened spirit of prayer? A renewed energy for our on-going commitments? A new vision for how to live the Christian life in our present circumstances? A dramatic shift to a different form of discipleship? A fuller sense of joy and gratitude for what we already have from God’s hands? A letting-go of resentments and past hurts? A life dedicated to caring for and fostering the renewal of the planet ("all living creatures")? – Who knows? But God took the first steps in making a covenant with us and God will live up to the promise to stand with us and constantly renew us through the waters that saved us from sin and began our journey with Christ and one another.
The initiation of Jesus’ public ministry began with his baptism in the Jordan. Jesus has just emerged from his own "Flood" – his baptism. The Spirit "drove" Jesus into the desert. Now Mark tells us of Jesus’ temptation. (Mark’s narrative of the temptations is succinct. Let’s respect his telling and not go looking into Luke and Matthew for more details.)
From the destruction of the Flood, God brings about a new creation and a new relationship between God and humans begins. God makes a promise to stay in the relationship with us; not to destroy creation again. Immediately after today’s gospel account John the Baptist is arrested and will be put to death. Sin and chaos seem to have the upper hand. But a new moment begins again as Jesus sets out to preach, "the kingdom of God is at hand." Even when Christ is crucified and hope seems dashed, God raises him and, through him, us to new life. Is there any defeat that God cannot draw new life from? Who can ultimately defeat God’s will for our good and the good of all creation?
God has not stayed aloof from our world and has, in Christ, joined us as we struggle against sin and the forces of chaos. No flood, no destructive forces, not even death itself, can overcome God’s active and saving presence in the world. God’s covenant with Noah and his descendants reminds us that God also wants to continue working with us to save what God has created and is good.
So, we can ask ourselves: What is our responsibility, as people in covenant with God, for preserving and renewing what has suffered the results of sin? How are we responsible for the safety and well-being of others? What can we do to help the poor of the world overcome disease and hunger? How are we to care for and renew the natural environment itself? (Cf. "Justice Bulletin Board" below) How can we protect human life in all its stages? How can we diminish violence in society? What do we need to do to assure the dignity of each person?
How, in other words, can we fulfill our part in the covenant with God which was first struck with Noah and renewed in perpetuity with us through the life, death and resurrection of Jesus Christ?

Fr, Jude Siciliano, OP

CHÚA NHẬT I CHAY –B- 26-2-2012
Sáng thế 9: 8-15; Tv 25; I Pr 3: 18-22; Máccô 1: 12-15
By Jude Siciliano, OP

THIÊN CHÚA KHÔNG BỎ RƠI CHÚNG TA

Đây là điều mà tôi đã nghe nhiều năm qua. Tôi đã nói về nó và cũng đã nghe người khác nói về nó. Khi những lỗi lầm hay những thiếu sót của chúng ta thể hiện ra bên ngoài, để xin lỗi hay thỉnh nguyện cảm thông, chúng ta nói: “Xin hãy kiên nhẫn với tôi, vì Thiên Chúa cũng chưa ruồng bỏ tôi mà”. Nói cách khác, chúng ta gắn với tiến trình trưởng thành suốt đời, mà chúng ta hy vọng, Thiên Chúa đóng một vai trò quan trọng. Đó cũng là sự bày tỏ của niềm hy vọng, đúng không? Thiên Chúa sẽ giúp tôi biến đổi và, với Thiên Chúa, tôi sẽ biến đổi.

Việc  Thiên Chúa hiện diện trong tiến trình trưởng thành của chúng ta chẳng có gì là mới lạ: Thiên Chúa đã ở đó từ khởi đầu. Câu truyện được khởi đi trong đoạn mở đầu của sách Sáng thế: “Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất, đất còn trống rỗng chưa có hình dạng, thần khí Thiên Chúa bay lượn trên mặt nước. Thiên Chúa phán: “Phải có ánh sáng, và liền có ánh sáng”.

Như vậy, Thiên Chúa bắt đầu công trình sáng tạo và việc sáng tạo là một tiến trình luôn tiếp diễn từ lúc này.

Câu truyện Kinh thánh về nhân loại khởi đầu với Ađam và Eva, họ được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và giống Thiên Chúa. Nhưng họ không sống theo lời mời gọi thánh và tiến trình của sự dữ bắt đầu, cho đến khi Thiên Chúa quyết định bắt đầu lại tất cả – lũ lụt khiến trái đất trở lại với sự hỗn mang ban đầu như được mô tả trong chương đầu của sách Sáng thế. Tác giả sách Sáng thế dùng cùng một từ để mô tả nước mà con tàu Noe trôi trên nó, như đã được dùng để mô tả nước ban đầu trong đoạn mở đầu Sách Thánh (St 1,2). Vì thế, tác giả đang ám chỉ đển một cuộc sáng tạo mới, một khởi đầu mới cho nhân loại.

Chúng ta bắt đầu Mùa Chay với xác tín rằng Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta dù cho chúng ta có tội lỗi và yếu đuối. Tình thương của Thiên Chúa ở với chúng ta khi chúng ta trở lại với Người trong Mùa Chay này. Mỗi Mùa Chay tập trung vào sự chuẩn bị thanh tẩy và canh tân. Ngay từ những ngày đầu, Kitô hữu đã đọc qua câu truyện về ông Noe và trận lụt như một kiểu phép Rửa. Nước của trận lụt, như thư I của thánh Phêrô nhắc chúng ta, là “hình bóng của phép Rửa cứu thoát anh em”. Chúng ta được cứu nhờ nước; giống như ông Noe và gia đình ông ta được cứu nhờ nước.

Trong ánh sáng của bài đọc I, diễn tả việc Thiên Chúa dùng nước giải thoát tàu của Noe và lời nhắc nhở trong thư I Phêrô, thật thích hợp khi hôm nay nhiều giáo xứ cử hành nghi thức tiếp nhận các dự tòng. Tên của những người dự tòng, những người sắp được lãnh nhận các bí tích khai tâm Kitô giáo trong Lễ canh thức vượt qua, được ghi vào sổ. Việc này được cử hành trong nghi thức sai đi. Vì vậy, những người dự tòng chuẩn bị bước vào một giao ước mới với Thiên Chúa nhờ cái chết và sự Phục sinh của Đức Giêsu Kitô.

Trước khi tìm hiểu bài Tin mừng, chúng ta hãy dành chút thời gian lướt qua bài đọc I, vì có thể chúng ta bỏ lỡ một yếu rố quan trọng. Thiên Chúa lập giao ước không chỉ với những người trên tàu Noe, nhưng là với toàn trái đất. “Ta sẽ gác cây cung của Ta trên mây như một dấu chỉ của giao ước giữa ta và trái đất… giữa Ta và các ngươi và tất cả mọi sinh vật…”

Bài  đọc này đòi chúng ta lên tiếng bảo vệ trái đất và mọi giống loại khi mà lòng tham và sự thờ ơ khiến con người, các công ty và các chính phủ gây hại và làm kiệt quệ những nguồn tài nguyên của trái đất. Như hôm nay chúng ta được nghe, Thiên Chúa quan tâm đến “trái đất… và mọi sinh vật”.

Chẳng hạn, mùa Chay này, thay vì bỏ bánh kẹo, cà phê, rượu… chúng ta hạn chế sử dụng những vật dụng bằng nhựa và giấy được chăng? Chẳng hạn chúng ta bỏ thói quen uống cà phê hằng ngày hay ăn bánh kẹp thịt để dành số tiền đó cho một tổ chức như Heifer International, tổ chức này trao cho những gia đình nghèo và những quốc gia chậm phát triển những động vật như thỏ, gà, ong… Thế rồi, khi người ta yêu cầu như họ định làm, “bạn đã từ bỏ gì trong mùa Chay?” Chúng ta có cơ hội để diễn giải những bài giảng trong nhà thờ và Kinh thánh về việc bảo vệ môi trường.

Nếu có người hỏi: “mùa Chay có ý nghĩa gì?” Tin mừng hôm nay có một tóm tắt cô đọng và xúc tích. Đó là việc sám hối (sửa đổi) và tin. Đây là một tóm tắt rất hay về sứ điệp của Đức Giêsu: song nó vẫn thiếu một cái gì đó. Đức Giêsu loan báo rằng “nước Thiên Chúa đã đến gần”. Cách đây nhiều năm tôi có hỏi một anh em Đaminh xem anh suy nghĩ gì về ý nghĩa của câu nói này. Anh nói “Chúng tôi đã tự mình cố gắng thay đổi trong một thời gian dài. Giờ đây Thiên Chúa đã đến giúp chúng tôi”. Chúng ta được mời gọi để tái tạo lại lối sống của chúng ta và để tin vào Tin mừng, nhưng chúng ta không chỉ dựa vào bản thân, vì “Thiên Chúa đến giúp chúng ta”. Vì thế, mùa Chay thực sự là “thời kỳ hoàn tất”.

Thánh sử Maccô cho chúng ta biết khi Đức Giêsu vừa chịu phép Rửa, Thần Khí liền “đẩy Người vào hoang địa”. Đó là một từ không trau chuốt– “đẩy”. Như thể Thiên Chúa vội vã và không thể đợi lâu hơn nữa để giúp chúng ta. Hay, như người anh em tôi nói “Chúng tôi đã tự mình cố gắng thay đổi trong một thời gian dài”. Chúng ta cần được giúp và Thiên Chúa nhanh chóng giúp chúng ta thay đổi cuộc sống. Quyền lực sự dữ trên con người sẽ bị phá tan: Đức Giêsu vào hoang địa.

Đức Giêsu đã đối diện với những cám dỗ nào? Chúng ta không biết và nhà giảng thuyết không nên ám chỉ tới những bản dịch khác về những cơn cám dỗ trong Matthêu hay Luca. Nếu Maccô muốn liệt kê ra thì ông đã làm. Nhưng, trong trình thuật của Maccô, những cơn cám dỗ xem ra chỉ được lướt qua. Những gì Gioan Tẩy Giả nói ở đầu Tin mừng, về “Đấng quyền thế hơn” đang đến sau ngài – đã được thực hiện. Đức Giêsu mạnh mẽ và Chúa Cha ở với Người – được chứng thực bằng việc các thiên sứ hầu hạ Người. Cũng có hài khí giữa Đức Giêsu và “dã thú”, chúng không hề đe dọa Người. Cứ như thể chúng ta đang quay lại thời Sáng thế vào khởi đầu của tạo dựng, khi tất cả đều tốt đẹp trong thế giới giữa các thụ tạo của Thiên Chúa. Đấng Mêsia đã đến, thiên nhiên và con người đang trở lại với lời chúc ban đầu được khởi đi bởi Thiên Chúa vào lúc tạo dựng.

Mùa Chay là một thời gian tốt để nhìn lại khung cảnh sống của chúng ta. Đâu là sự mất quân bình trong các mối tương quan của chúng ta? Trật tự hay hình thức nào phải được đưa vào lại hay loại ra khỏi cuộc sống chúng ta? Chúng ta có nối kết với thế giới tự nhiên quanh chúng ta trong một tư thế tôn trọng và bảo vệ hay không? Những khu vực nào mất quân bình và xung đột trong thế giới cần thêm lời cầu nguyện và ăn chay trong mùa Chay này? Khi nào và ở đâu có sự trưởng thành mà chúng ta mong ước trong cuộc sống?

Không nên kết thúc bằng một loạt các câu hỏi để  chúng ta mang theo trong mùa Chay này. Thay vào đó, chúng ta nghe lại lời loan báo ân sủng mở đầu mùa chay cho chúng ta: “Thời kỳ đã mãn. Triều đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin mừng”. Như người anh em của tôi đã nói: “Chúng tôi đã tự mình cố gắng thay đổi trong một thời gian dài. Giờ đây Thiên Chúa đã đến giúp chúng tôi” 
Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

1st SUNDAY OF LENT(B)- February 26, 2012
Genesis 9: 8-15; Psalm25; I Peter 3:18-22; Mark 1: 12-15
By Jude Siciliano, OP

Here’s something I’ve heard a lot over the years. I’ve said it and I’ve heard others say it as well. When our faults or shortcomings rise to the surface, as a form of apology and request for understanding, we say, "Be patient with me, God’s not done with me yet." In other words, we are involved in a lifetime process of growth in which, we hope, God is playing an important part. It’s also a statement of hope, isn’t it? God will help me improve and, with God, improve I will.

God’s involvement our growth process is nothing new: God has been there from the beginning. The story begins in Genesis’ opening verses: "In the beginning, when God created the heavens and the earth, the earth was a formless wasteland, while a mighty wind swept over the water. Then God said, ‘Let there be light,’ and there was light."

Thus, God began the work of creation and creation is a process that continues to this moment.

The biblical story of humanity begins with Adam and Eve, who were made in God’s image and likeness. But they don’t live up to their divine calling and the process of evil begins, until God finally decides to start all over again – the flood waters return earth to the original chaos described in the first verses of Genesis. The author of Genesis uses the same word to describe the waters on which the ark floated, as was used to describe the primordial waters in the opening account (Genesis 1:2). So, the author is hinting at a new creation, a new beginning for humans.

We begin Lent assured that, despite our sin and failures, God has not given up on us. God’s loving mercy stays with us as we turn again to God this Lent. Each Lenten season focuses on baptismal preparation and renewal. From our beginnings Christians have viewed the story of Noah and the flood as a type for baptism. The waters of the flood, 1Peter reminds us, "prefigured baptism which saves you now." We are saved by the water; just as Noah and his family were saved by the waters that brought them to safety.

In light of the first reading’s account of God’s deliverance through the waters of Noah and 1 Peter’s reminder, it is appropriate that today our parish celebrates the Right of Election. The names of the catechumens, who will be admitted to the sacraments of Christian Initiation at the Easter Vigil, are enrolled. The catechumens are celebrated in the Right of Sending to the Bishop. Thus, the catechumens are preparing to enter into a new covenant with God through the death and resurrection of Jesus Christ.

Before we move on to the gospel let’s make a second pass over our first reading, because we can miss an important element in it. God makes a covenant not only with the humans on the ark, but also with all the earth. "I set my bow in the clouds to serve as a sign of the covenant between me and the earth… between me and you and all living things…."

The reading is a challenge to us to be the voice for the Earth and all nature when greed and indifference cause people, companies and governments to harm and drain Earth’s resources. God, we hear today, is concerned for "the earth…and all living things."

Suppose this Lent, instead of giving up sweets, coffee wine etc. we reduce the amount of plastics and paper we consume? Suppose we give up our daily coffee or hamburgers and contribute the money to an organization like Heifer International, which gives poor families and underdeveloped countries animals like rabbits, chickens, bees etc. Then, when people ask, as they tend to do, "What did you give up for Lent?" we will have a chance to explain the biblical and our church’s teachings about care for the environment.

If someone were to ask, "What’s Lent all about?" today’s gospel has a succinct summary. It’s about repenting (reforming) and believing. That’s a good summary of Jesus’ message: but it still lacks something. Jesus’ proclaims that in him, "the kingdom of God is at hand." Many years ago I asked a Dominican friend what he thought that meant. He said, "We have been trying to change for a long time on our own. Now God has come to help us." We are called to reshape our lives and to believe the gospel, but we are not on our own, because "God has come to help us." So, Lent is truly a "time of fulfillment."

Jesus had just been baptized when Mark tells us, the Spirit of God "drove Jesus out into the desert." That’s a rough word – "drove." It’s as if God is in a rush and couldn’t wait any longer to come to help us. Or, as my friend said, "We have been trying to change for a long time on our own." We needed help and God was rushing to help us change our lives. Evil’s power over humanity is about to be broken: Jesus enters the desert.

What were the temptations Jesus faced? We don’t know and the preacher should not allude to other versions of the temptations in Matthew or Luke. If Mark wanted to enumerate them he would have done so. Instead, in Mark’s account, the temptations seem quickly dispatched. What John the Baptist said earlier in the gospel, about the "more powerful one" who was going to follow after him – has been fulfilled. Jesus is powerful and has God on his side – witnessed by the ministering angels. There is also a harmony between Jesus and "the wild beast," they offer no threat to him. It’s as if we are back in Genesis at the beginning of creation when all was right in the world among God’s creatures. The Messiah has arrived, nature and humanity are coming back to the original blessing begun by God at creation.

Lent is a good time to look over the landscape of our lives. Where’s the imbalance in our relationships? What order has to be reintroduced, or introduced, into our lives? Are we connected to the natural world around us in a posture of respect and care? What areas of imbalance and conflict in the world require extra prayer and fasting this Lent? When and where is the growth we desire in our lives?

Let’s not end with only a series of questions to carry with us this Lent. Instead, we hear again the announcement of grace that begins this season for us: "This is a time of fulfillment. The kingdom of God is at hand. Repent and believe the gospel." It’s just as my friend told me: "We have been trying to change for a long time on our own. Now God has come to help us."

Fr. Jude Siciliano, OP

Lm Jude -dongcong.net


- dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)