dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Chúa Nhật II PHỤC SINH (B-2015) - CN LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT
Cv 4: 32-35; T.vịnh 117; Ga 5: 1-6; Gioan 20: 19-31

CHÚA PHỤC SINH ĐEM ĐÊN CHO CHÚNG TA CON NGƯỜI MỚI

Kỳ tôi vừa về thăm nhà, em tôi cho tôi một chai nước khử trùng, và bảo tôi thoa tay nhiều lần, nhất là sau lễ khi tôi bắt tay nhiều người ở cửa nhà thờ. Anh hãy dùng thường xuyên để giúp anh khỏi bi cảm cúm. Vừa rồi, trên chuyến máy bay , hai anh chị ngồi bên cạnh tôi cũng lấy nước khử trùng thoa tay trước khi họ ăn. Người ngoại quốc thường cười người Hoa Kỳ vi quá sợ vi trùng. Nhưng, sau khi bị một trận cảm cúm kéo dài mấy tuần lễ vừa qua, tôi làm gì cũng được miễn là để tránh một trận cúm nữa.

Vì sao chúng ta lại không dọn dẹp sạch sẻ đời sống chúng ta một cách dễ dàng được? Vì sao chúng ta lại không gói ghém các lo âu của chúng ta như khi người ta bỏ trái cây vào túi plastic, rồi kéo kín lại? Vì sao chúng ta không gói ghém các nỗi lo âu của chúng ta rồi quăng vào thùng rác?. Vì sao các bệnh tật lại không gói được như vậy để không kéo dài? Tôi ngồi bên cạnh một bà Cô đang hấp hối trong bệnh viện, với bao nhiêu dịch truyền treo cao chuyền xuống mach máu nơi tay bà và bao thứ khác đính vào thân xác bà sau một cơn bệnh dài. Hôm trước tôi cũng đã giúp một người bạn cũ ngồi vào xe lăn. Bà ta 92 tuổi. Tay bà gầy đét, da mỏng và đầy các vết nâu đen. Trong nhà bà ta có một bức ảnh của bà lúc còn đang độ tuổi thanh niên với đội chèo thuyền đua.

Còn con cái chúng thì sao? Một người bạn của tôi là mẹ và là một nhà tâm lý học. Bà ta nói, vừa rồi bà ta được một cú điện thoại trong lúc bà đang đi chợ báo cho bà ta biết con gái 18 tuổi của một người bạn bà đang học năm thứ nhất đại học vừa vào phòng nó và kịp chận nó đang bò ra cửa sổ ở từng lầu thứ 10. Bà ta vội chạy về đem con gái bà ta đang ở với bác sĩ tâm lý trong bệnh viện ở đại học về nhà để đi bác sĩ khác.

Có lẽ bây giờ cuộc sống lộn xộn của chúng ta không đến nỗi tệ hại, mặc dù đã có lần gặp tệ hại rồi. Có lẽ cuộc sống chúng ta vẫn gây những căng thẳng thường ngày, vội vả, làm công việc chưa xong, theo một chương trình quá ư bận rộn làm chúng ta dễ bực tức. Có thể chúng ta đã có liên hệ không tốt đẹp với một đúa con hay với người bạn đời. Chúng ta ước gì chúng ta bò được thói quen trong một thời gian dài. Hay hoặc ước gì có được một thứ thuốc đúng cho tình cảnh chán nãn. Chẳng lẽ bạn lại không ước có được một thứ nước khử trùng để xịt vào cuộc sống để làm cho đời sống mình khỏi bị vi trùng hay sao?

Đỏ̀i sống Chúa Giêsu kết thúc một cách rối rắm, nào máu me, nào vết thủỏng, nào mồ hôi, nào các vết bị đánh đập, bàn tay và chân bị dập nát và đâm thủng. Câu chuyện của Ngài làm chúng ta chăm chú suốt tuần thánh và khó lòng cảm nhận được. Nhủng, chắc chúng ta chẳng lẻ đã không đủọ̉c an ủi phần nào, vì Thiên Chúa đã bủỏ́c vào đỏ̀i sống chúng ta trọn vẹn tủ̀ lú́c Ngài mỏ́i sinh cho đến lúc Ngài sinh thì? Chúa Giêsu không lạ gì vỏ́i các đau khổ, lo âu, thất bại và cô đỏn.Ngài đã trải qua sụ̉ phản bội của bạn bè và các mỏ ủỏ́c bị lay chuyển. Ngài chịu đau đỏ́n trong tâm hồn và trên thân xác cho chúng ta.

Trong một dịp tĩnh tâm vủ̀a qua tôi có dịp chuyện trò vỏ́i một số bà mẹ. Một bà vừa sinh ra một cháu gái. Bà ta kể bà chuyển bụng 2 ngày. 5 giờ sau cùng rất mệt và đến giờ cuối thì quá thậm tệ. Bà khác nói "cám ơn Chúa chúng tôi quên hết các đau đớn". Tôi là phái nam lại là linh mục, tôi không hiểu được các bà ấy nói gì. Các bà lớn tuổi trong nhóm đồng ý. "chắc chắn rồi, chúng ta quên hết mọi đau đớn sau khi sinh con. Bằng không, chắc chúng ta không có thể có con nữa". Thật vậy, tôi nghĩ thật quý là các bà mẹ quên đau đớn sau khi sinh con. Tôi chắc tôi không thể có một em trai và một em gái, nếu mẹ tôi quyết định không chịu cơn đau đớn lần khác.

Và bây giờ Chúa Giêsu đã phục sinh. Tôi không muốn Ngài quên những đau đớn. Tôi không muốn một chất khử trùng nào làm cho Chúa Kitô sạch sẻ trơn láng hoàn toàn theo kiểu các hình vẻ Ngài sau khi Ngài sống lại. Các hình vẻ đó làm Ngài trông có vẽ thánh thiện, dùng giải phẩu thẫm mỹ tô đẹp Ngài ra, làm Ngài mất hết các vết thương. Tôi cũng không muốn Chúa Kitô quá xa kinh nghiệm của Ngài lúc ở trần thế. Có biết bao nhiêu đau khổ ở trần thế này mà chúng ta không làm gì được. Thật là điều an ủi cho chúng ta được biết Ngài không xa lạ gì vỏ́i các đau khổ đó, và các vết thương Ngài luôn luôn nhắc đến liên hệ giủ̃a chúng ta vỏ́i Chúa Phục Sinh.

Các vết thủỏng Chúa Giêsu được các môn đệ trông thấy nhắc chúng ta là Ngài còn nhỏ́ chúng ta, ngủỏ̀i phàm, qua biết bao khổ đau, và Ngài ỏ̉ vỏ́i chúng ta mỗi khi chúng ta phải vác thập giá của mình. Ngài bảo ông Tôma sỏ̀ vào các vết thủỏng của Ngài. Nhủng Ngài làm trái lại. Ngài đủa tay sỏ̀ vào các vết thủỏng của chúng ta và cho chúng ta hiểu ý nghĩa của sụ̉ đau khổ của chúng ta. Bị tổn thủỏng, cảm thấy đau khổ là một điều. Chúng ta tất cả đều đã trải qua đau khổ. Nhủng điều khác là để ngủỏ̀i khác nghe câu chuyến của chúng ta và bây giỏ̀ cùng chúng ta cam đoan là không có đau khổ nào là vô ích, vô ý nghĩa và không có thể cho chúng ta một đỏ̀i sống mỏ́i.

Đau khổ, mất tinh thần và cuộc sống đỏ́n đau gây cho chúng ta nhiều lủỏ̃ng lụ̉ giữa chúng ta với Thiên Chúa. Tôi hài lòng là ông Tôma có đó đại diện cho chúng ta. Ông ta đã bị chỉ trích, nhủng ông nói lên tiếng nói mà đôi khi chúng ta lủỏ̃ng lụ̉ không muốn nói lên "Chúa Kitô ỏ̉ đâu trong các sụ̉ lộn xộn này?" Hôm nay trong câu chuyện sau khi Chúa Giêsu sống lại, Ngài bảo ông Tôma "đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đủa tay ra mà đặt vào cạnh sủỏ̀n Thầy. Đủ̀ng củ́ng lòng nủ̃a, nhủng hãy tin". Hôm nay chúng ta mỏ̀i Chúa Giêsu bị thủỏng đủa tay sỏ̀ vào các vết thủỏng của chúng ta, các vết thủỏng đang còn trông thấy rõ, và cả các vết thủỏng đã khép miệng mà nhủ̃ng ngủỏ̀i biết chúng ta nhiều không trông thấy đủọ̉c.

Hôm nay, trong Công Vụ Tông Đồ chúng ta nghe "nhỏ̀ quyền năng mạnh mẽ Thiên Chúa ban, các Tông đồ làm chủ́ng Chúa Giêsu đã sống lại. Và Thiên Chúa ban cho tất cả các ông dồi dào ân sủng". Chúng ta biết "quyền năng mạnh mẽ" đó bỏ̉i đâu mà đến. Vì tủ̀ bắt đầu sách Công vụ, Chúa Giêsu sống lại đã bảo các ông đọ̉i ân huệ Chúa Thánh Thần "Gioan thì làm phép rủ̉a bằng nủỏ́c, còn anh em thì trong ít ngày nủ̃a sẽ chịu phép rủ̉a trong Thánh Thần" (Cv1: 5). Nhủ Chúa Giêsu đã hủ́a đến ngày lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần xuống trên các ngủỏ̀i đang tề tụ̉u ỏ̉ một nỏi (Cv 2: 1).

Chúa Thánh Thần ban cho các tín hủ̃u đầu tiên quyền năng làm chủ́ng. Nhủng Chúa Thánh Thần không phải là ân huệ buộc vào chúng ta nhủ một bàn tay và cánh tay thêm để giúp chúng ta chút ít. Không phải thế, Chúa Thánh Thần xuống trên các đệ tủ̉ đã bị tổn thủỏng vì họ đã phản bội Chúa Giêsu và đã đủọ̉c Ngài hàn gắng vết thủỏng khi Ngài hiện ra vỏ́i các ông,sau khi Ngài sống lại. Chắc rằng các ông nhỏ́ lại điều các ông đã thất bại vẫn còn đó. Các vết thủỏng đó "vẫn còn" hiện rõ cho các ông. Đó không phải là điều làm các ông mạnh bạo làm chủ́ng Chúa Kitô sống lại hay sao? Họ đã phản bội Ngài và sứ vụ của Ngài. Nhủng Chúa Kitô sống lại đã thổi Thần Khí Ngài trên họ, tủ̀ trên cho đến tận các vết sẹo của các vết thủỏng, và làm các vết thủỏng lành nhủ trủỏ́c. Ai lại không muốn loan báo việc tạo vật mỏ́i nên tốt lành mà Chúa Kitô sống lại thổi hỏi vào?

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

2nd SUNDAY OF EASTER (B) - SUNDAY OF DIVINE MERCY
Acts 4: 32-35; Psalm 118; I John 5: 1-6; John 20: 19-31

On a recent home visit my sister gave me a packet of anti-bacteriological liquid. She told me that I should use it frequently on my hands, especially after greeting and shaking hands with people at church doors after services. "Use it frequently," she told me, "it will help prevent colds." On a flight the other day the couple sitting next to me on the plane shared a couple of drops of a similar liquid, rubbed it on their hands and then ate the sandwiches they brought with them. Foreigners make fun of Americans for our concern, over-concern, with germs. But, having had a cold that lasted for weeks recently, I am all for doing whatever I have to do to avoid another one!

Why can’t we clean up the rest of our lives as easily? Why can’t we package our concerns the way they package fruit in those cellophane packages at the supermarket – and toss our worries in the trash? Why can’t sickness be like that, instead so messy and prolonged? I watched a favorite aunt die in a hospital with bottles of liquids connected to her by tubes and all the other medical devices and indignities brought on by a long illness. I also helped an old friend into her wheelchair the other day. She’s 92 and her hands are wobbly, thin skinned and covered with blotches. In her home she has a picture of herself when she was a teenager on a rowing team at school.

What about our kids? A friend of mine is a psychologist and a good mother. She told me she received a phone call recently while she was shopping. Her 18-year-old daughter is a freshman in college and her roommate walked in on her as she was halfway out of a 10 story dorm window. Her friend stopped her just-in-time. The mother rushed to get her daughter from one emergency psychiatric clinic at school to bring her home for treatment at another.

Maybe the messiness of our lives isn’t quite that bad right now, though it may have been at one time or another. Maybe our lives just have the usual daily stuff of stress, rush, in-completed tasks, an overly-busy schedule and shortened tempers. We may have a less-than-perfect relationship with a child, or a former spouse. We wish we could break habits that we have struggled with for a long time. Or, find the right medication for our depression. Don’t you wish there were an anti-bacteriological liquid we could spray over our life and have the mess sanitized?

Jesus’ ending was messy – blood, wounds, sweat, lash marks, crushed and pierced hands and feet. His story caught us up during Holy Week and was difficult to listen to. But weren’t we comforted that God entered our human stuff so completely, from birth to death? Jesus was no stranger to pain, anxiety, failure and loneliness. He knew the betrayal of friends, and the shattering of his dreams. He bore visible and invisible wounds for us.

On a retreat recently I was chatting with a group of mothers. One of them had just given birth to a daughter after two days labor. She said the last five hours were, "pretty intense, and the last hour was awful." Another mother said, "Thank God we forget the pain." Being a man and a priest I had no idea what she was speaking about. Older women in the group agreed, "Oh sure, you forget the pain after the birth of your child, if we didn’t we would never have another child."

Well, I think it’s great that mothers can forget the pain. I would never have had a younger brother or sister if my mother decided never to go through that experience again! Still, now that Jesus is resurrected. I don’t want him to forget the pain. I don’t want an anti-bacteriological, clean and sterilized, all-spruced-up Christ – the way some of those paintings depict him after the resurrection. They make him look like a divine, cosmetic surgeon worked on him and got rid of the unsightly wounds. I don’t want Christ far removed from this world’s experience, there is so much pain here that we can’t do anything about. It’s comforting to know that he is no stranger to that pain and that his wounds are a constant reminder and bond between us and the risen Lord.

The wounds Jesus shows to his disciples remind us that he remembers what we humans go through and that he is with us when we have to carry our own crosses. Thomas is invited to touch his wounds. But Jesus does the reverse. He reaches out to touch and heal our wounds and so gives meaning to our pain. It’s one thing to have been hurt and suffered pain. We all go through that. It’s another thing to have someone who lived and listened to our story and who joins us now to assure us that no pain need be wasted, meaningless and without the possibility of giving new life to us.

Pain, alienation and life’s bumps can raise a lot of doubts in our minds – doubts about ourselves and about God. I am glad Thomas was there for us. He has gotten a bad reputation, but he voices what we sometimes are hesitant to say, "Where is Christ in all this mess?" In today’s post-resurrection account Jesus invites Thomas, "Put your finger here and see my hands, and bring your hand and put it into my side, and do not be unbelieving, but believe." Today we invite the wounded Jesus to touch our wounds, the open, visible ones, as well as those we keep covered up and hidden from even those who know us well.

Today Acts tells us, "with great power the apostles bore witness to the resurrection of the Lord Jesus, and great favor was accorded them all." We know where that "great power" came from because, at the beginning of Acts, the risen Jesus instructed his disciples to wait for the gift of the Spirit. "John baptized with water, but within a few days you will all be baptized with the Holy Spirit" (1:5). Then, as Jesus promised, on Pentecost, the Spirit came upon the assembled disciples (2:1ff).

The Spirit gave those first Christians the power to witness. But the Spirit isn’t a gift that latches on to us like an extra hand and arm to help us out a bit. No, the Spirit came upon the disciples who had been wounded by their betrayals of the Lord and then healed by him when he appeared to them after the resurrection. Certainly the memory of their failures remained, those wounds were still "visible" to them. Wasn’t that what gave them their conviction to witness to the risen Christ? They betrayed the Lord and his mission, but the risen Christ had breathed his Spirit on them, all the way down to their scars and wounds and made them new. Who wouldn’t want to proclaim such a wonderful new creation breathed upon us by the risen Christ?

Hãy tin
Lm. Jude Siciliano, OP

CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH B-2012
Cv 4: 32-35; Tv 118; I Ga 5: 1-6; Ga 20: 19-31

Quí vị có thực sự chê trách Tôma không? Làm sao ông có thể chấp nhận những gì mà các môn đệ khác đang nói với ông, “Chúng tôi đã nhìn thấy Chúa”? Ông Tôma có thể kinh nghiệm được gì khác trong cuộc đời mình qua lời các môn đệ đang xác quyết? Những điều mà các môn đệ đang nói với ông chẳng có chút ý nghĩa gì cả. Ở đây không phải là vấn đề họ thân thiết thế nào với ông trong suốt khoảng thời gian cùng đồng hành với nhau.

Khi một người mà chúng ta yêu thương và tin tưởng lại nói một điều gì đó khiến người khác nghi ngờ, thì chúng ta vẫn tin người thân của mình vì mối quan hệ mật thiết với chúng ta. Nhưng có những điều không thể tin được – ngay cả khi những người thân thiết nhất với chúng ta vẫn khăng khăng như thế. “Sự phục sinh từ cõi chết” được liệt vào đầu danh sách những điều “không thể tin được”. Chẳng có ai hy vọng Đức Giêsu sống lại – trước Người không có ai làm được như vậy nên chẳng có cơ sở gì đáng tin là Người thực hiện được điều đó – mặc dù lời tuyên bố rất khẳng khái được phát ra từ miệng các môn đệ rằng, “Chúng tôi đã nhìn thấy Chúa.”

Nhưng nếu Đức Giêsu thực sự trỗi dậy, thì đó chỉ là trận bóng hoàn toàn mới mà thôi. Chẳng có gì giống như trước cả. Các môn đệ của Người có lẽ đã nhìn về cuộc đời của họ và cuộc sống nói chung theo một cách hoàn toàn mới lạ. Có lẽ họ lập lại những gì mà họ nghe được từ Đức Giêsu nói trước đây, những điều đó thoạt đầu các môn đệ cảm thấy khó nghe và vô lý, thì nay họ nghe lại với đôi tai mới và cách hiểu mới. Chẳng hạn như: “Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất… Kẻ rốt hết sẽ lên hàng đầu, người trước hết sẽ… Nếu hạt lúa không gieo vào lòng đất và chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình, nhưng nếu nó chết đi, thì nó sẽ sinh nhiều bông hạt… Đi bán tất cả những gì anh có và đem chia cho những người nghèo rồi đến đây theo tôi…”

Với lối nhìn của thế gian những lời dạy như thế quả là ngây ngô và không thể nào thực hiện được. Nhưng nếu các môn đệ của Đức Giêsu nói đúng và họ đã “nhìn thấy Chúa thật,” thì mọi người và mọi vật phải được nhìn thấy qua lăng kính của sự phục sinh. Cuộc đời mà Đức Giêsu đã sống và mời gọi các môn đệ đi theo thì bây giờ có thể thực hiện được – nếu Đức Kitô trỗi dậy từ cõi chết, đúng như lời các môn đệ loan báo cho ông Tôma.

Trình thuật về sự hiện ra sau phục sinh của Gioan (và Luca) có chi tiết hơn của Máccô và Mátthêu. Thánh Gioan viết cho những thế hệ muộn hơn, như chúng ta, là những người không chứng kiến. Thánh Gioan viết cho những người muốn nói rằng, “Tôi ao ước được có mặt ở đó thì dễ tin hơn nhiều.” Ông Tôma là một người phát ngôn giỏi cho những lưu truyền của chúng ta, ông đã đưa nói thay cho những ngờ vực của chúng ta. Vì Tôma nói ra những lời lẽ hết sức nghi ngờ, “Nếu tôi không thấy dấu đinh…,” nên lời tuyên bố về niềm tin của ông đã thuyết phục chúng ta hơn.

Những anh chị em chính thống của chúng ta đã tạo cho mình một cảm nghiệm rất riêng và thậm chí rất cảm động đối với Chúa Kitô và Chúa Thánh Thần. Chúng ta không theo truyền thống đó. Nhưng trong những tuần này, các câu chuyện phục sinh của chúng ta vẫn dẫn dắt mọi người đến trải nghiệm rất riêng về Chúa Kitô với cách thức khác nhau. Vài người gặp Chúa Kitô như một người họ nghĩ là xa lạ - Maria Mađalêna trong khu vườn, hai môn đệ trên đường về Emmaus. Số khác được sức dầu bởi Thánh Thần của Người và họ gặp Đức Kitô khi cầu nguyện với nhau. Phêrô và Gioan có kinh nghiệm về quyền năng của Đức Kitô ở với họ khi chữa lành người hành khất tàn tật khi họ vào Đền thờ (Cv 3, 1-10).

Ông Tôma, người đa nghi, cuối cùng đến đối diện với Đức Kitô và thực hiện một hành động lớn lao trong niềm tin, “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con.” Ông Tôma đã đi từ hoài nghi đến xác tín. Nhờ thuyết hoài nghi của Tôma mà chúng ta biết được rằng Đức Kitô không chỉ đơn thuần là hồn ma đi thăm lại chốn quen. Nhưng những vết thương của Người là thực, lỗ đinh nơi người có thể đụng chạm được. Qua đó, Đức Giêsu mời gọi ông Tôma và cả chúng ta hãy vượt lên trên việc tìm kiếm chứng có thể đụng chạm được để “Tin”, dù không nhìn thấy.

Trong những cách thức khác, mỗi người chúng ta đến để có kinh nghiệm về cái chết và sự phục sinh của Đức Giêsu. Trong khi hầu hết chúng ta được rửa tội khi còn bé và niềm tin của chúng ta ngay từ đầu được xây dựng trên những lời tuyên xưng của người khác, chúng ta có thể tự chất vấn với chính mình rằng “Chúng ta đã nhìn thấy và đụng chạm Chúa phục sinh theo cách riêng của mình như thế nào?”

Đối với một số người, chúng ta gặp Đức Kitô qua Bí tích Hòa giải, ở đó chúng ta nghe những lời tha thứ và bảo đảm nhận được cùng một sự chữa lành mà các môn đệ đã trải nghiệm khi Chúa Giêsu xuất hiện ở giữa họ và nói, “Bình an cho anh em”. Chúng ta cũng cảm nghiệm sự hiện diện sống động của Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể qua việc bẻ bánh, như hai môn đệ trên đường Emmaus đã trải qua. Những ai được rửa tội trong đêm Vọng Phục sinh đều nói rằng họ đã cảm nhận, nhìn thấy và đụng chạm đến Chúa Kitô phục sinh nơi những người dạy giáo lý và đỡ đầu cho họ, những người đồng hành với họ trong hành trình đức tin.

Có lẽ chúng ta đã gặp Chúa Kitô nơi một người đang hấp hối dù họ đón nhận niềm khi sự chết gần kề. Hoặc là chúng ta đã đi qua một giai đoạn mất mát và thất bại nào đó, và rồi nhận ra thấp thoáng hình ảnh của một sự sống mới đang mở ra trước mắt chúng ta. Tình yêu của người khác dành cho chúng ta nhiều khi là những cảm nhận cụ thể khiến chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta biết dường nào – nói cách khác, trong nhiều trường hợp, chúng ta đã nhìn thấy và đụng chạm đến Thiên Chúa.

Ngày nay tôi mong muốn sống trong Giáo hội lý tưởng như là bức tranh mà thánh Luca đã vẽ về Giáo hội thời sơ khai trong bài đọc Công vụ Tông đồ hôm nay. Ngài mô tả các Kitô hữu đều “một lòng một ý.” Ngài nói rằng họ là một Giáo hội nơi đó không có ai túng thiếu và mọi người đều chia sẻ của cải mình có, giống như một gia đình hoàn hảo. Nghe như là gia đình Ozzie và Harriet kỳ cựu trước đây được trình chiếu trên truyền hình. Không còn hận thù cá nhân, chẳng khác biệt tôn giáo hoặc tranh chấp, cũng không có phân biệt giáo dân hay giáo sĩ, không còn bất lương, cũng không tranh cãi về phụng vụ hay chủ nghĩa cá nhân,… Thánh Luca như đang mô tả về các thụ tạo từ một hành tinh khác vậy! Chứ không phải tả về Giáo hội mà chúng ta đang sống.

Quí vị đã hiểu là thánh Luca muốn đang lý tưởng hóa cộng đồng Kitô giáo tiên khởi vì trong chương kế tiếp (5,l-11) có hai thành viên của Giáo hội, Ananiô và Sapphira, họ nói dối và lừa gạt, đang sắp đặt những chương trình giả trá từ việc bán của cải trước mặt các Tông đồ. Họ đã chết vì việc làm sai trái này. Vì thế, qua cách kể chuyện của mình, thánh Luca muốn giới thiệu đôi nét về thực trạng trong Giáo hội sơ khai. Và chúng ta trả lời rằng, “Bây giờ thực trạng đó còn hơn thế nữa!”

Cũng vậy, thánh Luca dường như đang trình bày với chúng ta một lý tưởng. Không cộng đoàn giáo xứ hay tôn giáo nào, mà cũng chẳng chẳng phải vấn đề những thành viên cảm thấy mình tốt ra sao, về các việc làm phụng vụ và những việc đạo đức của họ, lại là nội dung mà thánh Luca nói về Giáo hội. Ngài ra như mô tả về những gì mà chúng ta sẽ thấy, chẳng hạn cộng đoàn các môn đệ của Đức Giêsu sống động nhờ Thần Khí của Người. Khi lắng nghe mô tả của ngài về cộng đoàn Kitô hữu ấy, chúng ta chỉ có thể nói với chính mình rằng “Chúng ta có nhiều chỗ cần cải thiện”.

Có những giai đoạn chúng ta rất tự hào về giáo xứ của mính. Chúng ta dường như đã phản chiếu rất tốt hình ảnh về Đức Giêsu. Nhưng lại có những thời gian, chúng ta biết rằng mình còn một con đường dài để đi. Ý thức về những thiếu xót của mình, chúng ta chuẩn bị cho ngày Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, một lần nữa chúng ta lại cầu nguyện cho Giáo hội, “Xin Chúa Thánh Thần ngự đến, giúp chúng con dễ dàng nhận ra một cộng đoàn các môn đệ của Đức Giêsu Kitô. Giúp chúng con tha thứ cho nhau, quan tâm đến những nhu cầu của nhau và đồng tâm nhất trí vui mừng cử hành các phụng vụ ngợi ca và chúc tụng”.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp



2nd SUNDAY OF EASTER B
Acts 4: 32-35; Psalm 118; I John 5: 1-6; John 20: 19-31

Really – can you blame Thomas? How could he accept what the other disciples were telling him, "We have seen the Lord"? What other experience in his life could he draw upon to help him process what the other disciples were claiming? What they were telling him made no sense at all. It didn’t matter how close they had been to him during their years as they traveled together.

When someone we love and trust tells us something that others doubt, we believe them because of our relationship with them. But there are some things too incredible to believe – even when those closest to us are insisting on it . Place "resurrection from the dead" at the very top of the list of "unbelievables." No one expected Jesus to rise – no one had before him and there was no credible reason to believe he had – despite the excited claim by the other disciples, "We have seen the Lord!"

But if Jesus did rise, then it was a whole new ballgame! Nothing would be the same – his disciples would have to view their lives and life in general, in an entirely new way. They would have to replay what they heard Jesus say, which at first sounded impossible or contradictory to them and now they would have to listen with new ears and new understanding. Things like: "Those who want to gain their life must lose it….The last shall be first, the first last….Unless a grain of wheat fall to the ground and die, it remains just a grain of wheat, but if it dies, it bears much fruit….Go sell what you have and give to the poor and then come follow me… etc.
Using the eyes of the world such teachings are naïve or impossible. But if Jesus’ disciples were right and they had "seen the Lord," then everyone and everything would have to be looked at through the lens of the resurrection. The life Jesus lived and invited his disciples to follow would now be possible – if Christ rose from the dead, as his disciples were proclaiming to Thomas.
John (and Luke’s) account of the resurrection appearances are more detailed than Mark and Matthew’s. He was writing for a later generation, like us, who had not seen. John wrote for those who were tempted to say, "I wish I had been there, it would be much easier to believe." Thomas is a good spokesperson for our reservations, he puts words on our doubts. Because he words his doubts so firmly, "Unless I see the mark of the nails...," his declaration of faith is more convincing to us.

Our fundamentalist sisters and brothers make much of a personal, even emotional, experience with Christ and his Spirit. We don’t follow that tradition. Still, our resurrection stories these weeks show people coming to experience Christ personally in various ways. Some met him in one they thought was a stranger – Mary Magdalene in the garden, the Emmaus disciples on the road. Some were anointed by his Spirit and met him as they prayed together. Peter and John experienced his power with them when they cured the crippled beggar as they entered the Temple (Acts 3: 1-10) .
Thomas, the doubter, finally comes face to face with Christ and makes a huge act of faith, "My Lord and my God." He went from doubt to faith. Because of Thomas’ skepticism we learn that Christ was not merely a ghost revisiting old haunts. His wounds were real, the crucified one was tangible. Jesus invited Thomas and us to move beyond our need for tangible proofs by urging us, "Believe," even without seeing.

In different ways each of us comes to an experience of Jesus’ death and resurrection. While most of us were baptized as infants and our faith is initially based on the words of others still, we can ask ourselves, "How have we personally seen and touched the risen Lord?"

For some, we met Christ through the Sacrament of Reconciliation, in which we heard words of forgiveness and were assured of the same reconciliation the disciples experienced when Jesus appeared in their midst and said, "Peace be with you." We also experienced Jesus’ living presence in the Eucharistic breaking of the bread, as the Emmaus disciples did. Those who were baptized at the Easter Vigil have said they felt they saw and touched the risen Christ in their catechists and sponsors who journeyed with them in their faith walk.
Perhaps we met Christ in a dying person who possessed faith even as death approached. Or, we might have gone through a period of loss and failure and then received a glimpse of new life opening before us. The love of another person may have given us some concrete sense of how much we are loved by God – in other words, in these and many other instances, we saw and touched the Lord.

I wish living in the church today was as ideal as the picture Luke paints of the early church in our Acts reading today. He describes those Christians as being of "one heart and mind." He says they were a church in which no one went in need and everyone shared what they had, just like a perfect family. Sounds like the old Ozzie and Harriet family of early television days. There were no personal feuds, differing sects, rivalries, lay/clerical divides, malfeasance, liturgical squabbles, individualism, etc. Luke sounds like he’s describing creatures from another planet! Not the church we live in.

You get a hint that Luke is idealizing the early Christian community because in the next chapter (5: 1-11) two church members, Ananias and Sapphira, lie and cheat, laying false proceeds from the sale of their property before the apostles. They are struck dead for their misdeeds. So, Luke introduces more than a little dose of realism into his narrative about the early church. And we might respond, "Now that’s more like it!"

Still, Luke seems to be setting out an ideal for us. No parish or religious community, no matter how good its members feel about themselves, their liturgies and good works, should be content in the light of Luke’s vision for the church. Luke seems to be proposing what we should look like as a community of Jesus’ disciples enlivened by his Spirit. Hearing his description of a Christian community, we can only say to ourselves, "We have plenty of room for improvement."

Some days we are very proud of our parish. We seem to be a very good reflection of Jesus. But other days, we know we have a long way to go. Conscious of our shortcomings, as we prepare for Pentecost, we could pray once again for our church, "Come Spirit, help us to be easily recognizable as a community of disciples of Jesus Christ. Help us forgive each other, care for one another’s needs and joyfully celebrate our liturgies of praise with one mind and one heart."

Fr. Jude Siciliano, OP

Lm Jude -dongcong.net April 12, 2015

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)