Chúa Nhật IV Phục Sinh B-2018

by Jude Siciliano, OP.

CV 4: 8-12;; Tvịnh 117; 1 Gioan 3: 1-2; Ga 10: 11-18



Tôi sống nơi một thành phố lớn, và chưa bao giờ gặp một người chăn chiên nào cho đến khi tôi đến tiểu bang West Virginia. Phía nam tiểu bang đó có nhiều cộng đoàn dân Chúa. Một lần có một vị mục tử ở đó hỏi đứa bé ở thành phố lớn này: "Nếu có 100 con chiên trong chuồng ở vùng đồng bằng mà có một con nhảy rào ra ngoài thì còn lại mấy con? " Thật là một câu hỏi đố mẹo cho đứa bé này, tôi nói nó sẽ trả lời: "còn lại 99 con". Người mục tử nói "sai rồi”, sẽ không còn lại con chiên nào cả. Vì chiên ngu lắm, chúng nhảy theo con chiên nhảy qua hàng rào".

Trong khi chúng ta không phải là "chiên ngu", nhưng chúng ta vẫn có thể làm những việc ngu dốt, và trong đời chúng ta đã có những việc làm khiến chúng ta bực mình. Khi chúng ta suy ngẫm về những việc chúng ta đã làm, chúng ta phải chấp nhận chúng ta cần một vị mục tử đồng hành và hướng dẩn chúng ta. Và lẻ cố nhiên, không phải chúng ta cần một mục tử bình thường, nhưng là một mục tử tốt lành, một vị không bỏ rơi chúng ta khi chúng ta gặp khó khăn, và bị chó sói khác săn đuổi như: lúc bất hạnh; lúc ganh tỵ về của cải; lúc cô đơn; lúc bị nghiện ngập; lúc bất mãn; lúc những an toàn giả dối quyến rủ; và những lúc bám theo mục đích sai lầm.

Suốt Phúc âm thánh Gioan, Chúa Giêsu có nói vài lần "Ta là" để diễn tả bổn phận về sứ vụ của Ngài như: cánh cửa; cây nho; là bánh và nước. Trong Kinh Thánh Do thái thường tiếp theo lời "Ta là" (ego eimi) có sự Thiên Chúa mặc khải. Như trong sách Xuất Hành (3: 14): "Thiên Chúa phán với ông Môsê 'Ta là Đấng Hiện Hữu' Người phán: 'ngươi nói với con cái Israel thế này 'Đấng Hiện Hữu sai tôi đến nói với anh em'". Trong sách ngôn sứ Edekien (24:15) Thiên Chúa tức giận vì các lãnh đạo và thầy tư tế không biết chăn dắt dân Israel, nên Ngài nói: "chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta. Chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ..." Lời hứa Thiên Chúa: tự Ngài sẽ chăn dắt những con chiên lạc đường được thực hiện trong Chúa Giêsu Kitô, người mục tử nhân lành. Nên Chúa Giêsu nói về Ngài với lời: "Tôi chính là Mục Tử Nhân Lành". Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành vì Ngài sẵn sàng hy sinh mạng sống Ngài cho đoàn chiên. Đó là hy sinh thân mình cho những người mình săn sóc.

Hai lần Chúa Giêsu nói về Ngài là người mục tử nhân lành. Lần thứ nhất Ngài cam đoan là Ngài sẽ hy sinh mạng sống Ngài cho đoàn chiên. Ngài sẽ che chở chúng ta và Giáo hội chống lại "chó sói". Những "chó sói" đây có thể là những người dạy dỗ gian dối làm cho đoàn chiên chạy tán loạn vì sự sai lầm trong việc dạy dỗ. Lần thứ hai Chúa Giêsu nói: "tôi là Mục Tử Nhân Lành". Ngài nói đến đời sống bên trong của Giáo hội. "Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi". Ngài là một trong chúng ta và Ngài sẽ không buông thả chúng ta. Ngài cũng giao cho chúng ta nhiệm vụ của Ngài: là hãy tìm đến những "chiên khác" là người ngoại.

Chúng ta thường nói đến các Giám mục là mục tử của đoàn chiên. Trong thi hành Phụng vụ Giám mục cầm cây gậy của người chăn chiên để tượng trưng nhiệm vụ Giám mục là Mục tử. Trong nhiều nhiệm vụ của Giám mục, các ngài phải nói đến những người nghèo, những người bất hợp pháp, và phải làm gương và thách thức chúng ta trong chức năng làm mục tử của các ngài. Chúng ta được chịu phép Rửa tội để trở nên "tư tế, ngôn sứ và vương đế", và mỗi người trong chúng ta có một vai trò chăn dắt rất độc đáo và cộng tác phục vụ cho Giáo hội. Đặc biệt hơn, chúng ta cũng muốn các Giám mục có tiếng nói nhân lành của vị mục tử cho những ai bị bách hại vì Giáo hội của họ. Trong nhũng năm vừa qua có vài Giám mục đã gặp những chỉ trích gắt gao về những việc họ đã làm hay không làm.

Thời buổi này, đoàn chiên có nhiều kiến thức hơn thời trước, và họ muốn tiếng nói của họ được lắng nghe, được kính trọng và được nâng đỡ trong việc thực thi mục vụ của Giáo hội. Chính vì thế mà sau truyền phép Thánh Thể có lời kinh, nhất là lời cầu bầu cho Đức Thánh Cha là Giám Mục ở Roma, các Giám mục địa phương và hàng Giáo phẩm phải không? Thí dụ như trong Kinh Thánh Thể thứ IV tất cả chúng ta được nêu lên vì chúng ta là những người đã chịu phép Rửa và cũng trở nên người chăn dẫn. "Những ai dự phần vào việc dâng lễ, những giáo dân hiện diện ở đây trước mặt Chúa, tất cả các con dân của Ngài và những người với lòng thành tâm tìm đến Chúa".

Lẻ cố nhiên chúng ta cần lời cầu xin để được sống một đời sống Kitô hữu lớn mạnh hơn. Nhưng, hãy để ý, chúng ta được nêu lên trong lời kinh với các mục tử của chúng ta trong đức tin. Có phải điều đó nói lên phần việc chúng ta cũng là mục tử hay sao? Chẳng phải tất cả những người được chịu phép Rửa cũng cần được cầu bàu để thi hành ơn gọi là mục tử, để lời nói của chúng ta; cũng như người mục tử nhân lành; cho những ai cần dẫn dắt, cần che chở, cần được hướng dẫn và cần được thử thách hay sao?

Trong những ngày này, tình hình của Giáo hội, với số giáo dân bớt dần, với những gương xấu, với những nghi thức phụng vụ khác như chống lại sự thay đổi v.v... Chúa Giêsu cam đoan với chúng ta là Ngài không hề từ bỏ chúng ta. Chúng ta không bị bỏ rơi đi lang thang vì Phúc âm hôm nay nhắc chúng ta là Chúa Giêsu lo lắng cho các môn đệ Ngài, và Ngài cũng lo lắng cho chúng ta, ngay đến phải hy sinh mạng sống Ngài. Trong khi có vài lãnh đạo và Giáo chức bỏ chúng ta để theo "những đồng cỏ xanh tươi hơn" là những ban thưởng bên ngoài, hay khi gặp khó khăn họ không tận hiến đời sống họ để phục vụ các môn sinh, sự liên kết yếu đuối dần và chỉ biết lo cho chính họ mà thôi.

Nhưng đây không chỉ nói đến những người bỏ đoàn chiên thôi. Chúng ta, những người được ơn gọi lãnh nhận chức thánh, hay các giáo dân có nhiệm vụ trong Giáo hội, có thể như ở với đoàn chiên, nhưng thật ra thái độ dấn thân có thể chỉ có bề ngoài trong khi chúng ta giữ bàn tay chúng ta trong sạch và thái độ an toàn. Đức Thánh Cha Phanxicô thách thức mỗi chúng ta nên sống với đoàn chiên mà chúng ta đã được gởi đến, sống như thế nào để vẫn có được mùi chiên.

Trong bài trích sách Công Vụ hôm nay, thánh Phêrô mạnh dạn loan báo trước những vị lãnh đạo tôn giáo, là dấu chỉ Chúa Giêsu đang chăn dắt một đoàn chiên nhỏ bé. Phêrô nói như thế nào? Câu trả lời là trong lời mở đầu: "Bấy giờ, ông Phêrô được đầy Thánh Thần liền nói với họ..." Giáo hội lúc đó đã gặp những trở lực, nhưng, Chúa Giêsu người Mục Tử Nhân Lành, trung thành với lời hứa của Ngài và dẫn dắt chúng ta qua Ân sũng của Chúa Thánh Thần.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


4th Sunday OF EASTER (B-2018)
Acts 4: 8-12 Psalm 118 1 John 3: 1-2 John 10: 11-18

I grew up in a big city and had never seen or met a shepherd, until I lived in West Virginia. In the southern part of the state there were communities of shepherds. Once, one of the shepherds in a small congregation there, asked this big-city kid, "If there were 100 sheep in a pasture and one jumped over the fence, how many would be left?" Sensing a trick question, I still said, "Ninety nine?" "Nope," he said, "There would be none left. Sheep are so dumb they would just follow the one who jumped over the fence."

While we might not be "dumb sheep," we certainly have done some dumb things and made hurtful decisions in our lives. When we reflect on how we have been on our own, we have to admit we need a shepherd to stay with us and guide us. And more: to give us encouragement and healing when we need it. Not just an ordinary shepherd of course, but a good shepherd who won’t leave us when our lives get tough and we are attacked by one kind of wolf, or another. Wolves like: misfortune, material envy, loneliness, addiction, discontent, the allure of false security and misdirected goals.

Throughout John’s Gospel Jesus makes a number of "I am" statements, in which he describes his role and mission in terms of – a door, vine, bread, and water. In the Hebrew Scriptures, "I am" ("ego eimi") accompanies God’s self revelation (Exodus 3:14). In Ezekiel (34:15) God, frustrated with the poor leadership of Israel’s rulers and priests says, "I myself will pastor my sheep: I myself will give them rest...." God’s promise to personally shepherd the lost and confused, is fulfilled in Jesus Christ, the good shepherd. And so, with another "I am," Jesus says, "I am the good shepherd." He is the good shepherd because he willingly lays down his life for his sheep. It is what shepherds must do, sacrifice for the well-being of those in their care.

Jesus refers to himself as the good shepherd twice. The first time he asserts that he will lay down his life for the sheep. He will defend us and his church against the "wolves." These could also be false teachers who scatter the flock by their errors. The second time he says, "I am the good shepherd," he speaks of the inner life of the church. "I know mine and mine know me." He is one with us and will not abandon us. He also gives us his mission: to reach out to the "other sheep," the Gentiles.

Our bishops are often referred to as the shepherds of the flock. In liturgical settings bishops carry a shepherd’s staff, a crozier, to symbolize their shepherding responsibility. Among their many tasks, they are to speak up for the rights of the poor and disenfranchised and to model and challenge us in our own shepherding responsibilities. We were baptized as "priests, prophets and royalty" and each of us has our unique and responsible shepherding role in the church. We especially want our bishops to have a shepherd’s compassionate voice for those who have been victimized by their church. These past years some bishops have come under severe scrutiny for what they have done, or failed to do.

The flock is better educated than times past and they expect their voices to be heard and their ministerial roles in the church respected and supported. Is it any wonder that our Eucharistic prayer specifically prays for our Pope, the Bishop of Rome, our local bishops and clergy? Right after them, in Eucharistic Prayer IV, for example, we the baptized, also shepherd, are included in the prayer... "Those who take part in this offering, those gathered here before you, your entire people and all who seek you with a sincere heart."

Of course we need prayers to strengthen us in our Christian lives. But note that we are included in the prayers with our shepherds in faith. Doesn’t that suggest our roles as shepherds too? Don’t all the baptized also need prayer to fulfill our vocation as shepherds, so that our voices also speak, like the good shepherd, for those who need guidance, protection, instruction and challenge?

As dire as these days can be for our church, with declining numbers, scandals, liturgical differences, resistance to change, etc., Jesus assures us of his unbreakable bond with us. We are not left to wander off, for today’s gospel reminds us that he is concerned about his disciples and will maintain his bond with us, even at the cost of his life. While some of our leaders and teachers may desert their flock for "greener pastures," for external rewards, or when trouble arrives. They have not invested their lives in service to their disciples; their bonds are weak, they care only for themselves.

But it may not just be a matter of outright desertion of the flock. We, who are called to ordained, or lay ministry in the church, might appear to be among the flock, but in reality our attitude and involvement might only be superficial, while keeping our hands clean and our presence cool. Pope Francis has challenged us to be among the sheep, to whom we have been sent, close enough to have the smell of the sheep on us.

In our first reading from Acts, Peter’s bold proclamation of Jesus before the religious leaders, is a sign that Jesus is shepherding his small flock. How is he doing that? The answer is in the opening line, "Peter, filled with the Holy Spirit said…" The church was already facing opposition, but Jesus, the good shepherd, is faithful to his promise and is shepherding us through his promised gift of the Holy Spirit.

 

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH (B) 26-4-2015
Cv4: 8-12; T.vịnh117; 1Ga3: 1-2;Gioan 10: 11-18
Lm. Jude Siciliano, OP

MỤC TỬ CHÍNH DANH

Theo truyền thống, ngày hôm nay được gọi là “Chúa Nhật Chúa Chiên Lành”. Dường như ở mỗi giáo xứ tôi đã đến giảng đều có một hình ảnh trên kính màu, tranh vẽ hay tượng Chúa Chiên Lành. Có một Hội dòng mang tên Chị Em Chúa Chiên Lành, được thành lập nhằm phục vụ, chăm sóc thiếu nữ và phụ nữ; và những bệnh viện và khu nhà ở cho người vô gia cư mang tên Chúa Chiên Lành. Hình ảnh Đức Kitô như Vị Mục Tử Nhân Lành nói với mỗi người chúng ta – từ học giả Kinh Thánh đến nông dân ít học trong một giáo xứ thôn quê ở Hondurad. Bức tượng sớm nhất về Đức Kitô (thế kỷ IV) được tìm thấy trong các hang toại đạo ở Rôma, mô tả Người là một chàng chăn chiên trẻ tuổi, vác trên vai một con chiên. Hơn nữa, một hình ảnh đã quá quen thuộc với mọi người thì dễ bị lãng quên, mất đi giá trị hay bị xem nhẹ.

Những hình ảnh về Chúa Chiên Lành thì thanh tịnh và thường được đặt trong khung cảnh đồng cỏ xanh tươi, còn cuộc sống của một người chăn chiên vào thời Đức Giêsu không có gì ngoài vẻ êm đềm và đẹp như tranh. Chăn chiên là một nghề nguy hiểm và mạo hiểm. Người chăn chiên sống trên những cánh đồng cùng với đàn chiên của mình. Không cần phải tưởng tượng nhiều để hình dung ra diện mạo của họ và nghĩ đến mùi của họ! Bởi họ đến rồi lại đi, dẫn dắt đàn chiên từ đồng cỏ này sang đồng cỏ khác, họ không thuộc về một cộng đồng nào. Vì thế, họ luôn bị nghi ngờ. Nếu một cái gì đó bị thất lạc, thì những người thợ chăn chiên lang thang là những người bị nghi ngờ đầu tiên. Vì tiếng xấu này, nên lời chứng của họ trước tòa không được chấp nhận. Đức Giêsu, Đấng tự gọi mình là “Mục Tử Nhân Lành”, có lẽ là một sự ô nhục đối với những người quyền thế trong xã hội, cách riêng là những vị lãnh đạo tôn giáo và những người dân có học. Thế thì ngày nay, Người gọi chính mình là gì? Phải chăng là một người nhập cư bất hợp pháp tốt bụng?

Trong Cựu Ước, thợ chăn chiên là hình ảnh ẩn dụ ám chỉ những người lãnh đạo dân Chúa. Họ thường không làm tròn trách nhiệm của mình và trở nên biến chất. Thiên Chúa trách cứ những người lãnh đạo bất tài và đầy tội lỗi, được chỉ định lên chăn dắt đoàn dân. Trước sự thất bại của các người lãnh đạo, Thiên Chúa quyết định nhận lấy vai trò chăn dắt. “Vì thế Đức Chúa nói: Chính Ta sẽ chăn dắt và chăm sóc chiên của Ta.” (Ed 34,11). Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu ví thợ chăn chiên xấu xa của Israel như “người được thuê mướn” đã bỏ rơi đàn chiên khi nguy hiểm gần kề, bỏ mặc chúng trong cơn nguy khốn.

Việc hướng dẫn luôn là một trách nhiệm nặng nề. Thử hỏi bất kỳ ai trong ban hành giáo; một giám mục địa phận; giáo lý viên hay bậc cha mẹ, những người đang nỗ lực lôi kéo những đứa con đã lớn khôn đi lễ - “Tất cả là vì con cháu!”

Chúng ta đã chẳng làm được gì để xứng đáng với những gì Đức Giêsu đã làm cho chúng ta – và Người tiếp tục làm cho chúng ta. Chủ thể của đoạn văn là Đức Giêsu Mục Tử. Người là nhân vật chủ đạo. Chúng ta là đối tượng lãnh nhận những gì Người trao ban. Thoạt đầu, đàn chiên không nhận thấy mình cần giúp đỡ. Nhưng Vị Mục Tử đã nhận ra và Người ra đi để đưa chúng ta về. Chúng ta nghe tiếng vị chủ chăn khi: một đoạn Kinh Thánh nói với ta; vợ hoặc chồng, hay bạn thân, khiến chúng ta nhận ra rằng chúng ta dường như bị mất phương hướng hay nhầm lẫn; một người bạn trêu chọc ta và sau đó, khi ngẫm nghĩ về những gì đã được nói, ta ngừng lại để suy nghĩ thấu đáo hơn; một chuyên viên tư vấn giúp ta đương đầu với vấn đề chúng ta đã phớt lờ; một vần thơ hay một cuốn phim chạm tới đáy lòng ta,… Vào những lần như thế và nhiều những lần khác nữa, ta nhận ra rằng Vị Chủ Chăn đã ra đi tìm kiếm chúng ta, đang gọi tên ta và cho ta thấy con đường về nhà, từng bước một. Ngay cả trước khi ta nhận ra mình cần được cứu chữa, Vị Chủ Chăn đã biết tới, và Người đang trên đường đến với chúng ta.

Đức Giêsu thách thức những ai có trách nhiệm mục vụ, hay bất cứ ai – thừa tác viên có chức thánh hay thừa tác viên giáo dân. Chúng ta phải trở nên một người chủ chăn đầy trách nhiệm, hướng dẫn đàn chiên Đức Kitô; chịu trách nhiệm làm người đại diện cho đàn chiên Chúa. Đức Giêsu mong muốn rằng, nhờ chúng ta, chiên của Người sẽ nghe thấy tiếng Người. Ở bang Texas, một trong nhưng hình ảnh mang tính biểu tượng là “chàng cao bồi” chăn giữ đàn bò khắp các thảo nguyên. Họ đi theo sau đàn súc vật. Nhưng những người chăn chiên thì khác, họ đi trước đàn chiên, nói chuyện với chúng đang khi chúng bước đi. Người chăn chiên đi đầu. Bất cứ nơi đâu Vị Mục Tử đi, đàn chiên theo sau, lắng nghe âm thanh quen thuộc nơi tiếng của vị chủ chăn.

Đó dường như chính là khía cạnh của việc chăn chiên mà Đức Giêsu muốn nói tới khi Người gọi chính mình là Vị Mục Tử Nhân Lành. Người nói Người biết chúng ta và chúng ta biết Người. Mối tương quan giữa vị chủ chăn và đàn chiên đưa đến cho chúng ta ý tưởng nào đó về mối tương quan của chúng ta với Đức Giêsu. Người mô tả mối tương quan đó cũng mãnh liệt và khăng khít như mối tương giao mà Người có với Cha của Người. Không gì có thể phá vỡ mối tương quan đó. Khi đàn chiên đi lạc, Vị Mục Tử của chúng ta ra đi tìm kiếm chúng ta. Người không bỏ rơi chúng ta, cho dù điều đó đòi hỏi cả mạng sống của Người. “Tôi sẽ hy sinh tính mạng vì đàn chiên.”

Sứ vụ truyền giáo mà Đức Giêsu trao cho chúng ta là chúng ta phải trung thành với ơn gọi của mình như những kẻ đại diện của Người. Làm sao chúng ta có thể nói lời của Người cho đoàn chiên nếu chính chúng ta không chú tâm lắng nghe và đón nhận? Chúng ta nỗ lực nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử để có thể loan truyền lời ấy đến cho Giáo Hội và thế giới của chúng ta đang cần. Vì thế, chúng ta đặt bản thân mình trong trạng thái lắng nghe khi chúng ta: đọc Kinh Thánh và để cho Lời uốn nắn con người mình; tạo cho mình một không gian tĩnh lặng; đọc thứ gì đó có thể làm phong phú tinh thần; có cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa với người khôn ngoan; lắng nghe tiếng người nghèo; thinh lặng trước những kỳ quan của thiên nhiên…

Điều đó cũng bao gồm cả việc học hành và suy ngẫm, một phương thế khác mà Vị Mục Tử Nhân Lành nói với chúng ta. Sau khi chúng ta, những người nghe, thực hiện điều này, chúng ta trở thành những người diễn thuyết. Chúng ta “phá tan thinh lặng” để nói lên lời – như một nhà giảng thuyết, giáo lý viên, phụng vụ viên, nhạc sĩ, giáo viên, bậc cha mẹ…

Nhưng, ai có thời gian cho tất tất cả việc lắng nghe suy ngẫm này? Trong thế giới ồn ào và điên cuồng của chúng ta ngày nay, không một ai thực sự làm như thế. Đó là lý do vì sao chúng ta phải phá vỡ lề thói đó, dành chút thời gian để nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử trong tâm hồn mình, vì Người muốn nói với chúng ta bằng nhiều cách khác nhau. Nhưng không chỉ với chúng ta, mà còn qua chúng ta Vị Mục Tử đến với đoàn chiên được giao phó cho chúng ta chăm sóc.

Chuyển ngữ: AE. HV. Đaminh Gò-Vấp

 

4th SUNDAY OF EASTER (B) April 26, 2015
Acts 4: 8-12; Psalm 118; 1 John 3: 1-2; John 10: 11-18
by Jude Siciliano, OP

Today is traditionally called, "Good Shepherd Sunday." It seems that in every parish where I’ve preached there is an image in stained-glass, painting or statuary of the Good Shepherd. There is a congregation of Good Shepherd Sisters, founded to care for troubled girls and women; and hospitals and homeless shelters named after the Good Shepherd. The image of Christ as the Good Shepherd speaks to everyone – from biblical scholar to an unlettered peasant in a rural Honduran parish. The earliest statue of Christ (4th century) found in the Roman catacombs, depicts him as a youthful shepherd with a lamb across his shoulders. Still, what is so familiar can be ignored, reduced to clichés or taken for granted.

While the images of the Good Shepherd are tranquil and frequently set in a pastoral setting, the life of a shepherd in Jesus’ time was anything but calm and picturesque. Shepherding was a risky business and dangerous. Shepherds lived in the fields with their sheep. It doesn’t take much imagination to picture their appearance and imagine their smell! Because they came and went, leading their sheep from one pasture to another, they lacked roots in the community. So, they were always under suspicion. If something went missing the first suspects were the vagabond shepherds. Because of their reputation their testimony was not accepted in a court of law. Jesus, calling himself the "Good Shepherd," would have been an affront to the establishment, especially the religious leaders and educated citizens. What would he call himself today? The good illegal immigrant?

In the Old Testament, shepherd was a metaphor for the leaders of God’s people. Most often they failed in their responsibilities and were corrupt. God excoriates the incompetent and sinful leaders who were appointed to shepherd the people. With the failures of the leaders of the people, God decided to take on the shepherding role. "For thus says the Lord: I myself will look after and tend my sheep. (Ezekiel 34:11). In today’s gospel Jesus likens Israel’s corrupt shepherds to the "hired man" who deserts the sheep when danger approaches, leaving them in peril.

Shepherding hasn’t stopped being a messy task. Ask any staff person in a parish; a bishop in a diocese; any catechist or parent, trying to get their adult kids to go to church – "At least for the sake of my grandchildren!"

We have done nothing to merit what Jesus has done for us – and continues to do for us. Our passage’s subject is Jesus the Shepherd. He is the chief actor. We are the objects, we receive what he offers us. At first, the sheep don’t realize they need help. But the Shepherd does and he sets out to bring us home. We hear the shepherd’s voice when: a Scripture passage speaks to us; a spouse, or close friend, makes us aware that we seem displaced or confused; a friend teases us and later, reflecting on what was said, causes us to stop to think things over; a counselor helps us deal with an issue we have been ignoring; a poem or movie touches something deep in us, etc. At these times and so many more, we realize the Shepherd has come out looking for us, is calling us by name and will show us the path home, one step at a time. Even before we realize we are in need of rescue, the Shepherd has already noticed and is on the way towards us.

Jesus challenges those of us who have pastoral responsibilities, of any kind – both as ordained or lay ministers. We are to be the responsible shepherds, guiding Christ’s sheep; charged to be his representatives to his flock. Jesus intends that, through us, his sheep will hear his voice. Here in Texas one of our iconic images is the cowboy herding cattle across the plains. They do that from the rear of the herd. But shepherds did it differently. They would go ahead of the sheep, talking to them as they went. Shepherds went first. Wherever the Shepherd went the sheep would follow, listening to the familiar sounds of the shepherd’s voice.

That seems to be the aspect of shepherding Jesus claims when he calls himself the Good Shepherd. He says he knows us and we know him. The relationship between shepherd and sheep gives us some idea of our relationship with Jesus. He describes that relationship to be as strong and intimate as the one he has with his Father. Nothing can break that bond. When the sheep go astray our Shepherd comes out looking for us. He does not give up on us, even though it will require his life. "I will lay down my life for the sheep."

The missionary task Jesus gives us is that we are to be faithful to our calling as his representatives. How can we speak his word to the flock unless we ourselves listen attentively for it and welcome it? We strive to hear the Shepherd’s voice so we can proclaim it to our needy church and world. So, we put ourselves in listening mode when we: sit with the Scriptures and allow ourselves to be formed by the Word; carve out some quiet space for ourselves; read something that enriches our spirits; have a conversation of significance with a wise person; listen to the voices of the poor; position ourselves in quiet before the wonders of nature, etc.

Which does not exclude the need for study and reflection; another way the Good Shepherd speaks to us. After we listeners have done this, we become speakers. We "break the silence" to speak a word – as preacher, catechist, liturgist, musician, teacher, parent etc.

But who has time for all this reflective listening? In our noisy and distracting world no one really does. That’s why we have to break the pattern, put aside some time to hear the interior voice of the Shepherd who wants to speak to us in diverse ways. But not only to us, for through us the Shepherd reaches out to the flock charged to our care.

 

CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH B 29 - 4 - 2012
Công Vụ TĐ 4: 8-12; Tv 118; I Ga  3: 1-2, Ga 10: 11-18
Lm. Jude Siciliano, OP

VỊ MỤC TỬ NHÂN LÀNH

Tôi có một người bạn đăng ký nhận những bài suy niệm ngắn hàng ngày qua Email. Cô ấy nói rằng: “Tôi thường đọc suy niệm trước khi làm việc. Tôi thở nhẹ, đọc, ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời cho hàng trăm Email đang đợi tôi hồi đáp. Thật hào hứng! Ngày của tôi đã bắt đầu! Nhưng sự phản tỉnh lúc đó giúp đầu óc tôi tập trung khi làm việc cũng như trong tương quan với đồng nghiệp”.

Thật buồn cười phải không quý vị? Cuộc sống quá bận rộn và mỗi ngày biết bao điều xảy đến với ta. Có quá nhiều điều khiến ta sao lãng và không còn chú ý đến những gì thực sự đang diễn ra trong cuộc đời của mình. Vì thế, có một bài báo về đời sống tâm linh được đăng trên một tạp chí hầu như có mặt khắp nơi: “The Wall Street Journal" (Tôi cho rằng đây là một dạng Kinh Thánh dành cho một số người). Bài báo có tựa đề: “Tiếng của thinh lặng”. Và đó chỉ là những gì tựa bài báo gợi ý.

Bài báo cảnh báo rằng chúng ta đang phí phạm cuộc sống nội tâm của mình – thiếu sự thinh lặng trong cuộc sống. Chúng ta luôn bị bị tiếng ồn làm cho sao lãng, nhất là tiếng ồn do những trò tiêu khiển có liên quan đến điện tử gây ra, chẳng hạn như: truyền hình, điện thoại di động, iPads, máy tính bảng Pilots… Không có lối thoát! Ngoài ra, chúng ta dường như luôn bị những tiếng nhạc và phim ảnh bao vây. Chúng xâm chiếm không gian của chúng ta, từ các trung tâm mua sắm, thang máy, nhà hàng, nhà vệ sinh đến những nơi công cộng. Chắc vì vậy mà tác giả tờ báo Phố Wall khuyên chúng ta cần thinh lặng nhiều hơn và cần ở những nơi cô tịch hơn nữa! Tác giả nói chúng ta không cần phải trở thành tu sĩ, mà chỉ cần những điều kiện giúp chúng ta giải quyết khó khăn, vì nếu không thì chúng ta sẽ quẫn trí.

Dòng cuối nói rằng: chúng ta nhận ra đâu là “những điều vô bổ”  đang tấn công chúng ta từ bên ngoài và đánh lạc hướng chúng ta khỏi những gì mà tiếng lương tâm thực sự đang nói với mình. Một tiếng nói đang cố gắng giữ chúng ta tập trung vào trọng tâm.

Thời Chúa Giêsu, người ta chẳng có điện thoại di động, tivi hay “iPad với WiFi+4G” hiện đại. Nhưng họ rất giống với chúng ta. Họ cũng có nhiều mối bận tâm và  những tiếng nói đua tranh khiến họ sao lãng. Con người ở mỗi thời đều cần một tiếng nói giúp họ có thể tin tưởng, để linh hứng và giúp họ định hình khuôn mẫu đời sống của họ, và cần ai đó đề họ cây nhờ. Hôm nay, Chúa Giêsu sử dụng hình ảnh người mục tử đang chăm sóc và hướng dẫn để giới thiệu với chúng ta rằng chính Người là tiếng nói đáng tin cậy đó. Người nói với họ và cũng là nói với chúng ta rằng chúng ta cần lưu tâm đến tiếng nói của Người và phân biệt tiếng nói ấy với các tiếng nói khác, những tiếng nói lôi kéo và đẩy chúng ta từ nơi này đến nơi khác. Người nói rằng tiếng của Người sẽ quy tụ và hướng dẫn cho hành trình của chúng ta. Sử dụng hình ảnh của bài Tin Mừng hôm nay: tiếng Người sẽ canh giữ chúng ta.

Chẳng phải  điều đó diễn tả cuộc sống chúng ta sao? Chúng ta đang trên một hành trình. Trong cuộc sống, hiếm khi mọi thứ đều suôn sẻ và ổn định. Chúng ta trải qua thời thơ ấu đến trưởng thành, đi qua những thay đổi trong công việc và sự nghiệp. Đôi khi chúng ta bước vào rồi đi ra khỏi những mối tương quan. Chúng ta trải qua những thời kỳ khỏe mạnh rồi đau ốm, và chúng ta lại mong được hồi phục sức khỏe. Và tất nhiên có một hành trình tất yếu mà chúng ta vượt qua, từ trẻ đến trưởng thành, già rồi chết. Suốt hành trình này, chúng ta phải chọn: một số được thực hiện tốt, số  khác chúng ta ước mình có thể quay lại và  bắt đầu lại từ đầu.

Có rất nhiều những tiếng nói ngoài kia, chỉ làm sao lãng và  chia trí chúng ta. Họ chẳng quan tâm chúng ta kết thúc ở đâu và như thế nào hay có  luẩn quẩn hay không. Có lẽ đôi khi trong cuộc sống của mình, chúng ta đã quá chú tâm vào họ. Họ không quan tâm đến mối quan tâm nhất của  chíng ta trừ khi chúng ta: mua những gì họ đang bán, chọn những gì người khác chọn, sống cùng những giá trị như những người xung quanh chúng ta (đặc điểm chung tối thiểu), và không đứng tách khỏi đám đông.

Có rất nhiều lắt léo trong suốt cuộc sống. Có nhiều quyết  định lớn nhỏ phải đưa ra suốt hành trình, trong đó có những quyết định có thể biến  đổi đời ta và ảnh hưởng lâu dài. Vấn đề là: điều gì và ai sẽ giúp chúng ta đưa ra những quyết định này? Chúng ta hướng về đâu để giải thích và kiên định? Đức Giêsu nói với chúng ta rằng tiếng nói của Người Mục Tử muốn quy tụ chúng ta lại. Người muốn cho chúng ta nghỉ  ngơi sau những việc vô ích và phí sức lực. Tiếng của Người có thể giúp chúng ta cảnh giác trong một thế giới luôn lầm lạc.

Đức Giêsu đang tiếp tục mời gọi chúng ta chú tâm vào Người hơn nữa, vì Người đã dành trọn cuộc sống của mình cho chúng ta. Người muốn giúp chúng ta trong suốt hành trình cuộc đời: hành trình hướng về Thiên Chúa; hành trình trở nên đáng tin hơn; hành trình trở nên kiên nhẫn hơn với bản thân và tha nhân; hành trình trở nên ít kiểm soát hơn; hành trình vứt bỏ quá khứ sau lưng và bắt đầu lại, và hành trình trở để khoan dung hơn.

Hôm nay là ngày Thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu. Điều đó thật thích hợp biểu tượng Người Mục Tử Nhân Lành. Hình ảnh người mục tử nói về sự chăm sóc yêu thương và có trách nhiệm; hướng dẫn, che chở, an ủi, nuôi dưỡng và bảo vệ chúng ta, những người được người mục tử mời gọi.

Ngày nay, có  rất nhiều bóng tối bao quanh chúng ta: tình trạng thất nghiệp, chiến tranh, những phân cách về chủng tộc và kinh tế, lo lắng về con cái và tương lai của chúng, vấn đề bạo lực, sự tổn thương … Những người ngồi ở những ghế dành riêng trong nhà thờ thường tìm sự giúp đỡ nơi các mục tử đã được chỉ định. Nguyện xin Thiên Chúa ban cho các mục tử ơn khôn ngoan và  sự nhẫn nại khi các ngài phục vụ và hướng dẫn dân Chúa. Kế đến, chúng ta cầu nguyện cho những người dẫn dắt chúng ta nhờ những thừa tác vụ  của các ngài trong giáo hội: các phó tế, các tu sĩ,  ủy ban bác ái và những giáo dân tình nguyện. Chúng ta ngợi khen Thiên Chúa vì họ đã quảng đại đáp trả lời mời gọi của Người. Chúng ta cầu xin thêm sức mạnh và hướng dẫn để họ phục vụ  dân Chúa, nhất là những người nghèo hèn và bé  mọn. Nguyện xin Thiên Chúa giúp họ xoa dịu nỗi  đau, ban ơn can đảm cho những người thất vọng và  cho những người lầm lạc thấy đường trở về.

Chúng ta cũng cầu xin cho tất cả những mục tử đang ngồi trong hàng ghế nhà thờ: các ông bà, cha mẹ, cô dì  chú bác, vợ chồng, bạn bè và thầy cô  giáo. Họ cũng mang trách nhiệm và gánh nặng trong cương vị lãnh đạo những người mà họ coi sóc. Hôm nay, cầu chúc họ được đầy tràn  ơn hướng dẫn của Thiên Chúa.

Nguyện xin tất cả  chúng ta được vị Mục tử Nhân lành nuôi dưỡng trong Bí tích Thánh Thể này, luôn biết lắng nghe lời mời gọi của Thiên Chúa để trở nên những mục tử tốt lành và, như Đức Kitô, sẵn sàng hy sinh mạng sống cho đoàn chiên chúng ta đang chăm sóc.
Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

 

4th SUNDAY OF EASTER (B) - April 29, 2012
Acts 4: 8-12; Psalm 118; 1 John 3: 1-2; John 10: 11-18
By Jude Siciliano, OP

I have a friend who signed up to receive daily, brief meditations by e-mail. She says, "It’s the first thing I read at work. I take a breath, read, reflect for a moment and then get to the hundred e-mails waiting for my immediate response. It’s crazy! My day has begun! But that moment’s reflection helps me keep my head about me, gives me a central focus as I relate to my coworkers and my work."

It is crazy isn’t it? How busy life is, and how much comes at us each day. There is so much to distract us and keep us from paying attention to what’s really going on in our lives. So says an article on spirituality written a while back in, of all places, "The Wall Street Journal." (I guess that’s the Bible of sorts for some people.) The article was entitled, "The Sounds of Silence." And it was about just what the title suggests.

It lamented the loss of our interior lives – the absence of some silence in our lives. We are so distracted all the time by noise, especially that produced by electronic diversions. You know the kind: television, cell phones, iPads, Palm Pilots, etc. There’s no escaping! Plus, we always seem to be surrounded by sound tracks and video displays which invade our space in malls, elevators, restaurants, rest rooms and other public places. Imagine, a writer in "The Wall Street Journal" suggesting we need more silence in our lives and more solitude! He says we don’t have to become monks or nuns; but we do need conditions that help us sort things out because otherwise we are distracted and the more distracted we are, the more distracted we’ll become.

The bottom line: we need to figure out what’s "idle chatter" coming at us from the outside and misguiding us (throwing us off center), from what our true inner voice is saying to us. A voice which is trying to keep us focused and on center.

There weren’t cell phones and television, nor the latest "iPad with WiFi +4G" in Jesus’ day. But they were a lot like us. They also had a lot of worries and competing voices to distract them. People in every generation need a voice they can trust, to inspire them and set the pattern of their lives, someone they can rely on. Using the image of a caring and guiding shepherd, Jesus presents himself today to us as that trustworthy voice. He said to them and says to us, that we need to be attentive to his voice and separate it from all the other voices that tug on us and draw us here and there. His voice, he says, will keep us together and also guide us on our journey. Using the image of the gospel today: his voice will guard our coming in and going out.

That describes our lives doesn’t it? We are on a journey. There are very few periods in our lives when things are smooth and unchanging. We journey through childhood into adulthood. We journey through changes in jobs and careers. We enter into and, sometimes, out of relationships. We pass through periods of health and then illness and, we hope, health again. And of course there is the inevitable journey we take from youth, to adulthood, to old-age and then death. All along these journeys we make choices: some are well made, others we wish we could take back and do all over again.

There are a lot of voices out there that can only distract and scatter us. They really don’t care how or where we end up or whether were going around in circles. Perhaps we’ve paid too much attention to them at times in our lives. They don’t have our best interests at heart as long as we: buy what they’re selling; choose what everyone else chooses; live with the same values as those around us (the least common denominator); and don’t stand out from the crowd.

There’s a lot to maneuver through life. Lots of big and small decisions to make along the way, some of which can alter our lives and have long-term effects. The question is: what and who will help us make these decisions? Where do we turn for clarity and consistency? The voice of the Shepherd, Jesus tells us, wants to gather us. He wants to give us rest from futility and wasted energies. His voice can help us keep our wits about us in an often misguided world.

Jesus is inviting us again to be more attentive to him because he has invested his life in us. He wants to help us along life’s journey: our journey towards God; our journey to become more trusting; our journey to become more patient with ourselves and others; our journey to become less controlling; our journey to put the past behind us and start afresh and our journey to become more forgiving.

Today is The World Day of Prayer for Vocations. That’s appropriate in light of today’s Good Shepherd metaphor. The shepherd imagery speaks of loving and responsible care; providing guidance, protection, comfort, nurture and safety for those we are called to shepherd.

There’s lots of darkness around us these days: unemployment, war, racial and economic divides, fear for our children and their future, violence, loss, etc. Those in the pews often turn to our appointed shepherds for help. May God give them wisdom and perseverance as they serve and guide God’s people. We pray then for those who shepherd us thrJude Siciliano, OPough their ministries in the church: the ordained, vowed religious, paid staff and lay volunteers. We praise God for their generous response to God’s call. We pray for strength and direction in their service to God’s people, especially the neediest and powerless. May God help them to relieve pain, give courage to the crestfallen and vision to the misguided.

We also pray for all the shepherds sitting in the pews: parents, grandparents, uncles, aunts, spouses, friends and teachers. They too bear the responsibility and burden of leadership for those in their charge. May they be blessed with God’s ample shepherding graces today.

May all of us who are nourished by the Good Shepherd at this Eucharist, hear again God’s call to be good shepherds and, like Christ, be willing to give our lives for the sheep in our care.

Fr. Jude Siciliano, OP 2012

 

dongcong.net

April 18, 2018