Chúa Nhật V Phục Sinh B-2018

Lm Jude Siciliano OP

CV 9: 26-31;; Tvịnh 21; 1 Gioan 3: 14-24; Ga 15: 1-8

Tiếng máy cắt xén cây nghe không êm tai tí nào cả, nó rất ầm ỉ và chói tai. Hãy để người cắt cành tránh khỏi cửa nhà tôi! Đó là điều tôi than phiền với người làm vườn nho. Cũng như khi tôi gặp khó khăn trong đời. Khi thấy những quyết định có điều gì sai, chúng ta cần phải thực hiện sửa đổi, mặc dù điều đó gặp rất nhiều khó khăn. Nhiều lần trong đời chúng ta, chúng ta hay gặp được những điều làm chúng ta bị lôi cuốn và ham thích nhưng sau đó lại làm chúng ta bực bội vì đã bị ảo giác đánh lừa. Do sự sai lầm đó, nên sự đau khổ và thất vọng làm chúng ta ngày càng suy sụp. Hay khi chúng ta đi trên đường đời gặp lúc bế tắc, như: việc khó làm trong nghề nghiệp; liên kết bị tan rả; mơ ước bị tiêu tan sau khi gặp thử thách v.v... Những bế tắc đó là những đau đớn khá thường xuyên, và thường khi chúng ta không trách ai được ngoại trừ chỉ tự trách mình thôi.

Trong những lúc thất vọng và thất bại chúng ta có dịp chọn một lối đi lâu dài hay trường tồn vĩnh viển là quay về Chúa Kitô. Không phải tự chúng ta, nhưng nhờ hồng ân Thiên Chúa giúp chúng ta suy nghĩ phải, và đó là cách Thiên Chúa "cắt tỉa" chúng ta và cho chúng ta "nên hoa trái". Nếu chúng ta khôn ngoan, chúng ta tiếp tục sống với cây nho, liên hệ với Chúa Kitô, để rồi, cho dù gặp đau khổ hay thất vọng, đời sống có thể nên đẹp tươi cho chúng ta, và chúng ta không cảm thấy bị Thiên Chúa bỏ rơi. Thật ra, chúng ta được phúc như cành nho sum xuê hoa trái.

Chúng ta có liên hệ với đời sống thiêng liêng hay không? Chúng ta có bằng chứng điều đó hay không? Không phải với những bằng chứng mà phần nhiều thiên hạ gọi là "phúc lộc". Nhưng, chúng ta, những môn đệ của Chúa Kitô để lời Ngài sống động trong chúng ta, và để Mình và Máu Thánh Ngài nuôi dưởng chúng ta, thì đức tin của chúng ta chứ không phải các giác quan sẽ cho chúng ta biết là đời sống Chúa Kitô bởi Thiên Chúa đang sống động trong chúng ta. Và ngay cả khi chúng ta gặp thất vọng chúng ta vẫn mong được nhiều hoa trái. Khi chúng ta nhận được hoa trái thì chúng ta biết người làm vườn nho đang có đó.

Phúc âm trong những tuần tiếp theo là khởi diễn từ sự chia tay trong phúc âm thánh Gioan. Đây vẫn còn là mùa Phục Sinh, mùa sau khi Chúa Kitô sống lại. Những bài này trở về lúc ở bàn Tiệc Ly khi Chúa Giêsu ăn bửa ăn cuối cùng với các môn đệ Ngài. Ngài nói về việc Ngài sẽ từ giả và sẽ bị bắt và chịu chết. Thường trong phúc âm thánh Gioan, Chúa Giêsu tự nói về Ngài với những từ: "Thầy là". Hôm nay Ngài nói: "Thầy là cây nho thật... Thầy là cây nho..." Khi chúng ta suy ngẫm về những hình ảnh Chúa Giêsu nói về Ngài, chúng ta càng ngày càng hiểu thêm nhiều Chúa Giêsu là ai trong đời sống chúng ta. Bây giờ chúng ta được nhắc lại là đời sống của Thiên Chúa tuôn chảy qua Chúa Giêsu đến những ai liên kết với Ngài là "cây nho thật". Nếu chúng ta muốn sống một đời có nhiều hoa trái trong chúng ta và trong thế gian thì Chúa Giêsu khuyên chúng ta nên "ở lại" với Ngài.

Đây, nghe như là một điều đã nói trước rồi: Nếu chúng ta làm điều phải thì chúng ta sẽ được lãnh thưởng. Theo ý nghĩ này thì hình như những người "có tiền của" trong thế giới là những người được Thiên Chúa chúc phúc. Đời sống họ đầy "hoa trái", họ được đẹp đẻ, được mạnh khỏe, được giàu có và đầy sức lực. Chắc là họ đã làm những điều phải. Họ là những cành trên cây nho được người làm rượu thích thú. Còn như những người khác "không có gì" là những người hình như xa Thiên Chúa, Ít nhất là theo những điều chúng ta thấy trong đời sống họ. Những người này có thể tự hỏi: hay là Thiên Chúa không nghe lời họ kêu xin. Hay họ đã làm điều gì làm Thiên Chúa quay mặt đi khỏi họ. Nhưng, những người này, mặc dù họ có cảm tưởng họ bị cắt khỏi cành nho, họ vẫn còn có người bạn như họ đã than trên cây thập giá "Lạy Thiên Chúa, Lạy Thiên Chúa của Con, sao Ngài bỏ rơi Con?" (Mt 27: 46)

Suy ngẫm sâu xa hơn về đời sống Chúa Giêsu, sự chết và sự sống lại của Ngài, chúng ta nhận thấy sự liên kết của chúng ta với Thiên Chúa qua Chúa Kitô không bảo đảm một đời sống êm thắm. Không ai có liên hệ với một "người trồng nho" hơn Chúa Giêsu. Tuy vậy Ngài phải qua đường lối của "sự chết". Hãy xem người làm rượu đã thâu được bởi đời sống Chúa Giêsu qua sự đau khổ của Ngài. Việc Ngài cảm thấy bị bỏ rơi là một cảm giác tự nhiên khi Ngài đau khổ. Nhưng, đức tin trong Chúa Giêsu nhắc chúng ta nhớ là chúng ta không bị bỏ rơi, và qua Chúa Kitô chúng ta vẫn còn liên hệ mạnh mẽ và đây ý nghĩa với Thiên Chúa.

Trong những năm qua tôi đã thay đổi chỗ ở rất nhiều lần, và mục vụ hiện tại của tôi vẫn làm cho tôi thay đổi chỗ ở. Trong lúc sống ở một nơi, tôi đã có bạn bè rồi lại phải bỏ họ ra đi nơi khác. Có nhiều lúc tiệc tùng chia ly và nhiều lúc nói với nhau: "chúng ta hãy liên lạc với nhau". Chúng tôi nói với nhau như vậy vì "liên lạc với nhau" là giữ sự liên kết mạnh mẽ và lâu dài. Nếu chúng tôi không liên lạc với nhau thì sự liên kết sẽ yếu dần rồi sẽ biến mất. Đối với gia đình cũng như thế. Chúng ta có thể không đi xa từ nơi này qua nơi khác trong đất nước. Chúng ta có thể sống chung trong gia đình với nhau mà vẫn "mất liên lạc", và làm cho sự liên hệ ấm áp bị nguội lạnh dần.

Khi Chúa Giêsu bảo chúng ta hãy "ở lại với Thầy" là Ngài muốn chúng ta hãy "liên lạc" với Ngài. Nhưng, chúng ta biết chúng ta không cần phải đi xa để không liên lạc. Chúng ta vẫn tiếp tục đi nhà thờ, nhưng không liên lạc với Chúa Kitô vì chúng ta không sống đạo với tình cảm và không lo lắng sống thật lòng với đời sống tôn giáo. Như thế, thật ra chúng ta không "ở lại" với Chúa Kitô. Lời Chúa Kitô không nuôi dưởng chúng ta và không hướng dẫn chúng ta. Chúng ta cũng không "liên lạc" với Chúa Kitô khi chúng ta sống hai lối sống: một lối là đi nhà thờ là phần nhỏ nhất, và phần lớn hơn chúng ta không sống liên hệ với Chúa Kitô. Đáng lẽ đời sống chúng ta cần phải hợp nhất trong khi chúng ta muốn liên lạc với Chúa Kitô trong kinh nguyện và trong hành động. Chúng ta sống như thế nào, chúng ta làm gì và suy nghĩ gì là những điều không nên xa với điều chúng ta tuyên xưng trong phụng vụ.

Chúa Giêsu không nói rõ "ở với" Ngài là làm gì. Đến nhà thờ nghe lời Ngài và nuôi dưởng bởi lương thực ban sự sống là một việc. Học hỏi qua các gương mẫu của những anh chi em tín hữu là một việc nữa. Có nhiều việc nữa như: hằng ngày sống đạo để gắn bó đời sống chúng ta với Chúa Kitô. Chúng ta phải chọn một trong hai: đọc và suy ngẫm Kinh Thánh; lãnh nhận các phép bí tich; lần chuỗi mân côi với ý nghĩ chú trọng về đời sống của Chúa Giêsu; đi nhà thờ tham dự phụng vụ, và cùng với một nhóm suy ngẫm và cầu nguyện v.v...

Những hoạt động ngoài cơ sở tôn giáo cũng có thể giúp chúng ta liên kết với Chúa Kitô. Trong khi làm việc, chúng ta có thể cố gắng đem sự yêu thương trong Chúa Kitô đến cho kẻ khác trong đời sống hằng ngày, nhất là sự thương yêu người nghèo, người đau ốm và người sống bên lề xã hội. Có rất nhiều cơ hội và mỗi người trong chúng ta phải tự tìm cách để sống "liên hệ" với Chúa Kitô. Những phương thế này thường thay đổi, nên chúng ta cần phải sẵng sàng để làm theo ơn Chúa Thánh Thần đánh động trong chúng ta. Một điều chúng ta biết chắc là sự hội hợp của chúng ta ở đây là để gắn chặt sự liên hệ của chúng ta với Chúa Kitô, và nhờ thế chúng ta sẽ cố gắng hết lòng hết sức để cùng làm việc chung với nhau.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


5th Sunday of Easter (B)
Acts 9: 26-31; Psalm 22; I John 3: 18-24; John 15: 1-8

The sound of the pruning shears does not sound very pleasant, in fact, it sounds quite stark, threatening and painful. Keep that vinedresser from my door! Perhaps the vinedresser isn’t the one to blame when we have to make a painful readjustment in our life. When we realize we have made wrong decisions, the changes we must make, though necessary and fruitful can be difficult. We realize periodically in our lives that life has had a way of seducing and then disappointing us. And we have been taken in by its false allure. The pain comes from the letdown after our inflated expectations come to naught, or when the path we choose leads to a dead end – a lifeless career; a relationship that turns to ashes; a dream bubble that bursts under trial, etc. Such dead ends are painful and quite frequently we have no one to blame but ourselves.

It is in the disillusionment and letdown that we have an opportunity to choose a more lasting, or eternal way of living, by turning to Christ. It is not on our own, but through God’s grace that we come to our senses – that’s how God "prunes" us; that’s how we can "bear fruit." If we are wise we will remain on the vine, connected to Christ, so that, despite the pain and disappointment life might dish out for us, we will not feel let down by God. In fact, we will feel blessed, like a fruitful branch drawing life from the vine.

Are we connected to the divine life? Yes. Can we prove it? Not by the measurable signs most people call "blessings." But if we disciples stay connected to Christ, letting his words live in us and his body and blood feed us, then our faith, not our senses, will tell us that the life Christ had from God is living and breathing in us and even our disappointments have the potential to bear much fruit. When we see signs of that fruit, then we know that the vinedresser has been at work.

The gospels over the next weeks are drawn from Jesus’ farewell discourse in John’s gospel. The season is Easter, after Christ’s resurrection. But these readings take us back to the table when Jesus shares a meal with his disciples, speaks his departing words to them and then is snatched away and killed. Frequently in John, Jesus describes himself in, "I am..," terms. Today he says, "I am the true vine...I am the vine...." When we reflect on the metaphors he uses to identify himself, we learn more and more about who Jesus is in our lives. Now we are reminded that life from God flows through Jesus to all those connected to him, the "true vine." If we are to have a life that bears fruit within us and our world then, Jesus advises, we must "remain" in him.

It can sound like a "quid pro quo." If we do the right things, we will receive our reward. Following this line of thought, the "haves" of the world seem to be blessed by God – they have "fruitful" lives, beauty, health, wealth and strength. They must be doing something right; they must be really good branches on the vine and liked by the vinedresser. Unlike the "have-nots," who seem to be on the outs with God, at least when measured by how well they are doing in life. These people might wonder if God has stopped listening to them, or if they have done something to turn God’s face away from them. But they, who may feel cut off the vine, have a companion in Jesus who cried out from the cross, "My God, my God, why have you forsaken me?"

Upon deeper reflection on Jesus’ life, death and resurrection, we realize our connectedness to God through Christ, does not guarantee that life will be a cake walk. No one was more connected to the "vine grower" than Jesus, yet he had to walk through the "valley of the shadow of death." Look at how much fruit the "vinedresser" brought out of Jesus’ life through his suffering. Feeling abandoned may be a natural feeling when we are suffering; but faith in Jesus reminds us that we are not cast off and that, through Christ, we are in a powerful and meaningful relationship with God.

I have moved residences a lot over the years and my current itinerant ministry keeps me on the move. While living for a time in one location, I have made friends and then had to leave them. There were the farewell parties and the inevitable, "Let’s stay in touch." We say that to each other at such times because "staying in touch" will keep a relationship strong and growing. If we "lose touch" chances are the relationship dwindles and eventually disintegrates. The same is true in families. We may not move from one part of the country to another; we can be living in the same household and still "lose touch’ with one another and cause a once warm relationship, to chill.

When Jesus reminds us to "remain in me," he wants us to "stay in touch" with him. But we know that we don’t have to move away to lose touch. We continue going to church regularly, but lose touch with Christ when we just go through the motions of religion, without our heart and mind being fully in it. In fact, we are not "remaining" in him; his words don’t nourish and direct us. We also lose touch with Christ when we partition our lives into two parts; our coming to church being one small section, with the rest of our lives forming a separated and out-of-touch-with-Christ part. Instead our lives need to be more unified as we earnestly seek to remain connected to Christ in both prayer and action. How we fashion our lives, what we do and how we think, should not be disconnected from what we profess here at worship.

Jesus doesn’t spell out how we are to "remain" in him. Coming to church to hear his Word and be nourished by his life-giving food constitutes one way. Learning from the example of our sister and brother believers is another. There are many more, daily religious practices that strengthen our ties with Christ. We will have to choose one or two: reading and meditating on scriptures; receiving the sacraments; praying the rosary with its focus on events in Jesus’ life; attending special church services; joining a reflection group, etc.

Activities outside the usual religious settings are also practices that help us remain in Christ. There we can try to put his love for people foremost in our daily lives, especially his love for the poor, ill and outsider. The possibilities are many and each of us will have to find our own way to "remain" in Christ. These ways will also change over the years, so we need to be open to the new possibilities the Spirit blows our way. We know one thing for sure: our gathering here each week is a central way to keep the ties with Christ and his other branches strong, so we do the best we can to participate fully.

 

CHÚA NHẬT V PHỤC SINH B 06–5-2012
Công Vụ TĐ 9: 26-31; Tv 22; I Ga  3: 18-24, Ga 15: 1-8
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃY Ở LẠI TRONG THẦY

Trong các văn phẩm Kinh Thánh có nhiều ẩn dụ.  Ẩn dụ là một cách so sánh mà không dùng từ  “như thể” hay “giống như”. Làm thế nào chỉ  với ngôn ngữ con người mà có thể nói về Thiên Chúa được, nếu không nhờ đến lối ẩn dụ hay so sánh? Thiên Chúa thì vô biên mà khả năng hiểu biết và nói về Thiên Chúa của chúng ta thì hữu hạn, thế nên ta phải dùng những ẩn dụ.

Riêng tin mừng của Gioan có rất nhiều ẩn dụ. Ngài cho ta biết Đức Giêsu là Chiên của Thiên Chúa, Ánh sáng Thế gian, là Bánh hằng sống,… Bản văn Tin mừng hôm nay mở đầu với những ẩn dụ: “Đức Giêsu nói với các môn đệ: ‘Thầy là cây nho đích thực, và Cha thầy là người trồng nho”.

Dụ ngôn cây nho trước đó đã được sử dụng trong Cựu Ước. Israen hay được so sánh như vườn nho mà Thiên Chúa yêu mến (Is 5,1-7; Gr 2,21; Tv 80,8-18). Chẳng hạn, Isaia đã mô tả mối tương quan giữa Thiên Chúa với dân Người với lối ví vườn nho. Nhưng Israen đã không hoàn thành trách nhiệm của mình là vườn nho trung tín của Thiên Chúa. Nay, Đức Giêsu mô tả mình như Israen mới khi tự gọi mình là “vườn nho đích thực”. Trong khi con người đã thất tín trong giao ước là dân công chính và trung tín của Thiên Chúa, thì chính Đức Giêsu sẽ hoàn trọn vai trò đó. Qua sự trung tín với Thiên Chúa và việc Đức Giêsu tự hiến dâng cuộc sống thay cho ta, thì chúng ta cũng có thể trở thành những nhánh cành trổ sinh hoa trái.

Đức Kitô là cây nho đích thực và chúng ta là một phần của Người. Chúng ta gắn kết với Người, bằng cách kiên trì giữ Lời của Người, các bí tích và tình yêu của Người. Bài đọc thứ hai cho thấy hoa trái của Đức Giêsu là các môn đệ sẽ sinh hoa kết trái. “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm. Căn cứ vào điều đó chúng ta biết rằng chúng ta đứng về phía sự thật, và chúng ta sẽ được yên lòng trước mặt Thiên Chúa” (1Ga 3,18).

Hãy cẩn thận với bài đọc thứ hai, vì có vẻ như chúng ta được ở với Đức Kitô chỉ bằng cách tuân giữ lề luật. Trước hết, chúng ta được ở lại trong Đức Kitô phục sinh, cây nho của chúng ta và vì thế chúng ta được chia sẻ nguồn sống đang lưu chuyển trong Người. Thế rồi, việc tin tưởng vào sự sống mà chúng ta có từ Người, chúng ta xác định cương vị môn đệ bằng cách yêu thương tha nhân. Để rồi, chúng ta “…tuân giữ các điều răn của Người và làm những gì đẹp lòng Người”.

Tôi nghĩ rằng, những người không phải nông dân như chúng ta đây cũng có thể hiểu điều Đức Giêsu đang nói hôm nay: Người hẳn là đã lặp đi lặp lại nhiều lần! Người dùng từ “ở lại” tới tám lần. Đức Giêsu nói với các môn đệ đang khi ăn bữa tiệc vào đêm trước ngày Người chịu chết. Trong bữa tiệc ly, Người nói với các ông rằng Người sẽ đi thật xa, mà ngay lúc này, các ông không thể theo Người được. Các ông phải tiếp tục hành trình mà không có sự hiện diện thể lý của Người – và chúng ta cũng vậy. Các ông chưa thực sự thành thạo nhưng Người tin tưởng các ông sẽ là những môn đệ sinh nhiều hoa trái. Làm thế nào các ông hoàn thành được nhiệm vụ này, nhất là, như Đức Giêsu, các ông sẽ không thoát khỏi thế gian thù ngịch và chống đối này (15,18)?

Thánh Gioan viết tin mừng cho cộng đoàn được tôi  luyện trong đức tin Kitô giáo và cũng đang trải qua kết cục của người môn đệ. Nhiều người, như anh mù (9,1-14), người nhận được ánh sáng từ Đức Giêsu, bị ném ra khỏi hội đường và bị cắt đứt khỏi gia đình, bạn bè và cộng đoàn vì cách nhìn mới của họ. Giáo hội không nhằm thỏa hiệp với thế giới quanh mình. Nhưng, như Đức Giêsu và các ngôn sứ trước Người, chúng ta phải lên tiếng bảo vệ quyền lợi của những người chưa được sinh ra, những người nghèo, người bị bỏ rơi hay bị cầm tù.

Làm thế nào cộng đoàn của Gioan và riêng khả năng cả chúng ta có thể sống tốt ơn gọi mà Đức Giêsu kêu mời chúng ta – trở nên những cành sinh đầy hoa trái? Việc “ở lại” trong Người, có nghĩa gì và, nếu như nó thực sự quan trọng như thế,tại sao Người không nói rõ cho chúngta biết chính xác chúng ta phải làm gì để “ở lại” trong Người và sinh hoa trái?

Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta có thể liệt kê một danh sách việc “ở lại” trong Đức Giêsu, cây nho đích thực, nghĩa là gì. Chắc chắn phải bao gồm sự thông dự cách trung tín vào trong đời sống phụng vụ và mục vụ của cộng đoàn của chúng ta.Chính bối cảnh văn hóa, địa lý và kinh tế của giáo xứ chúng ta sẽ hình thành nên cách thức chúng ta “ở lại” trong Đức Kitô.

Cách riêng, chúng ta “ở lại” trong Đức Giêsu qua lời cầu nguyện, đọc Sách Thánh, làm việc lành, sự yên lặng và chiêm niệm. Mỗi chúng ta có thể thêm vào trong danh mục này những cách mà chúng ta “ở lại” trong Đức Kitô và “sinh nhiều hoa trái”. Chúng ta không được giới hạn những cách thức cụ thể mà chúng ta sống cương vị tông đồ của chúng ta, như Đức Giêsu đã nói trước đây trong Tin mừng Gioan về Thánh Thần, “Gió muốn thổi đâu thì thổi” (3,8).

Có một điều chắc chắn. Có vẻ như  không giống như điều Đức Giêsu mong muốn chúng ta tuyên bố vai trò môn đệ của chúng ta và  ổn định trong lộ trình đời sống Kitô giáo. Không có đời sống Kitô giáo đều đặn, nếu nguồn sống của chúng ta không bắt nguồn từ luồng gió của Thánh Thần. Thánh Thần của chúng ta khơi lên trong Giáo hội rất nhiều những hình thức phục vụ, mỗi hình thức phân biệt, tất cả hoa trái của việc chúng ta ở lại trong Đức Kitô và Người ở trong chúng ta. Hình ảnh cây nho và cành nho không phải là hình anh của sự tù hãm, nhưng là một mô tả về việc đời sống của Đức Kitô ban cho ta và nâng đỡ đời sống mỗi chúng ta – những cành nho – ra sao.

Gần đây, tại một giáo xứ tôi đến giảng, tôi vào tham dự một lớp dành thiếu nhi. Đó là một phần chương trình được gọi là “Giáo lý của Mục tử nhân lành”. Giáo lý viên đọc câu chuyện Tin mừng và minh họa bằng cây nho trồng được trồng trong chậu. Chị ngắt một cành nhỏ khỏi cây nho. Chị và những đứa trẻ trong lớp, khoảng 5 tuổi, chia sẻ về việc “ở lại” trên cây nho, “tỉa” nho và sinh “nhiều hoa trái” có vẻ như giống trong đời sống của họ. Tôi xức động trước những suy nghĩ và sự sâu sắc của những câu trả lời của đám trẻ này. Để trình bày một cách trọn vẹn: Tôi đã dùng ví dụ đó khi giảng trong nhà thờ và được mời nói chuyện với thiếu nhi. Việc đầu tiên tôi làm là nhìn quanh nhà thờ để tìm một cái cây.

Đoạn văn này không phải là một bài giảng cứng nhắc về việc chúng ta phải ở lại trên cây nho – trong Đức Kitô như thế nào. Trước hết, đó là lối nói quang ra ngoài và đốt đi những cành cây không còn gắn trên Đức Kitô nữa. Nhưng chúng ta cũng đừng quên mất trọng tâm của câu chuyện – Đấng là trọng tâm của câu chuyện. Điều này, giống như những câu chuyện khác của Tin mừng, là một câu chuyện về ân sủng. Đức Giêsu nói với những người ngồi chung bàn trong bữa tiệc ly rằng các ông “đã được cắt tỉa” để các ông sẽ sinh nhiều hoa trái. Đó chẳng phải là một thông điệp giải phóng sao? Chẳng phải điều đó khích lệ sự sống, sự tự phát, và thậm chí cả nguy hiểm: ra đi và sinh nhiều hoa trái và không rụt rè, vì chúng ta ở trong Đức Kitô và Đức Kitô ở trong ta.

Chúng ta nghe bài Tin mừng trong thánh lễ này, và  sự sắp xếp này giúp chúng ta áp dụng Sách thánh vào những gì chúng ta làm cùng nhau. Ở đây chúng ta nghe Lời Chúa và được ăn Mình Máu Chúa. Chúng ta nhớ rằng trong diễn từ Bánh Hằng Sống (6,56), Đức Giêsu hứa với cac môn đệ “những ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong họ”. Người cũng nói với chúng ta rằng chúng ta có thể ở lại trong Người nếu chúng ta ở lại trong lời của Người, “Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông là môn đệ tôi” (Ga 8,31). Lời của Người sống trong ta và chúng ta sống trong Lời của Người.

Như các môn đệ Đức Giêsu đang nói với, chúng ta cũng ngồi quanh bàn. Chúng ta cũng đang trong tương quan mật thiết với Chúa, không phải vì công kênh và  những thành quả của chúng ta đạt được, nhưng vì chúng ta đã đón nhận và đang đón nhận được ân sủng trong cộng đoàn này. Chắc chắn cốt lõi của Thánh lễ là lời nguyện tạ ơn và sự diễn tả niềm vui.

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

 

FIFTH SUNDAY OF EASTER(B) - May 6, 2012
Acts 9: 26-31; Psalm 22; I John 3: 18-24; John 15: 1-8
By: Jude Siciliano, OP

There are many metaphors in biblical literature. A metaphor is a way of making a comparison without using words such as "like" or "as." How else could mere human language speak of God, except through metaphors or analogies? God is infinite and our ability to comprehend and speak of God is limited, so we use metaphors.

John’s Gospel is particularly rich in metaphors. He tells us that Jesus is the Lamb of God, the Light of the World, the Bread of Life, etc. Today’s gospel passage begins with more metaphors, "Jesus said to his disciples: ‘I am the true vine and my Father is the line grower.’"

The metaphor of the vine had been used before in the Old Testament. Israel is likened to God’s beloved vine (Isaiah 5:1-7; Jeremiah 2:21; Psalm 80:8-18). Isaiah, for example, describes the relationship between God and God’s people in terms of the vineyard. But Israel failed to fulfill its responsibility as God’s faithful vine. Now Jesus is describing himself as the new Israel when he calls himself the "true vine." While humans failed in their covenant to be God’s faithful and just people, Jesus will fulfill that role. Because of his fidelity to God and his offering of his life on our behalf, we too can be fruitful branches.

Christ is the true vine and we are part of him. If we stay attached to him, by abiding in his word, sacraments and love, we will bear much fruit. Our second reading suggests the fruit Jesus’ disciples will yield. "Little children, let us love in deed and in truth and not merely talk about it. This is our way of knowing that we are committed to the truth and are at peace before him" (1 John 3:18).

Be careful with this second reading, for it can sound like we earn the indwelling with Christ by keeping the commandments. First, we abide in the risen Christ, our vine and so we share in the life that flows from him. Then, trusting in that life we have from him, we witness to our Christian discipleship by loving one another. Hence, we "...keep his commandments and do what pleases him."

I think we non-gardeners can get what Jesus is saying today: he certainly repeats himself a lot! He uses "remain(s)" eight times. Jesus is speaking at table with his disciples the night before he died. In his farewell he tells them that he is going away and, for now, they cannot follow him. They will have to carry on without his physical presence – and so must we. They are not yet fully formed, yet he trusts that they can be fruitful disciples. How can they accomplish this, especially since, like him, they will not escape the world’s resistance and hostility (15:18)?

John was addressing his gospel to a community practiced in the Christian faith and also suffering the consequences of discipleship. Many, like the blind man (9:1-41), who had received his sight from Jesus, were thrown out of their synagogues and cut off from family, friends and community because of their new sight. John isn’t just addressing individual situations, but the experience of his community. The church is not supposed to get along with the world around it. Instead, like Jesus and the prophets before him, we must speak out for the rights of the unborn, poor, outsiders, prisoners and the created world.

How could John’s community and our own possibly be able to live up to the vocation Jesus is calling us to be – fruitful branches? It has to do with "remaining" in him. What could that possibly mean and, if it is as important as it seems, why didn’t he spell it out for us so we could know exactly what we must do to "remain" in him and be fruitful?

I think each of us might draw up a list of what "remaining" (other translations have "abiding") in Jesus, the true vine, might mean. It certainly would include faithful participation in the liturgical and ministerial life of our parish community. While there would be much similarity, the unique cultural, geographical and economic context of our parish will shape the ways we "remain" in Christ.

Individually we "remain" in Jesus through prayer, reading Scriptures, good works, stillness, and meditation. Each of us can add to this general list of ways we "remain" in Christ and "bear much fruit." We don’t have to limit the specific ways we live out our discipleship for, as Jesus said earlier in John about the Spirit, "the wind blows where it will" (3:8).

One thing is for sure. It doesn’t sound like Jesus expects us to claim our discipleship and then settle into a routine Christian life. There is no routine Christian life, not if the source of our life is the blowing wind of the Spirit. Ours is a Spirit that stirs the church to innumerable forms of service, each distinct, but all the fruits of our remaining in Christ and he in us. The image of the vine and the branches isn’t a stagnant one, but a description of how the life of Christ gives and supports the life of each of us – the branches.

Recently, in a parish where I was preaching, I sat in on a class for children that focused on today’s gospel. It was part of the program called, "The Catechesis of the Good Shepherd." The catechist read the gospel story and illustrated it with a potted vine. She broke off one of the tiny branches from the central vine. She and her students, five-year-olds, shared about what "remaining" on the vine, "pruning" the vine and bearing "much fruit" would look like in their lives. I was moved by the insights these youngsters came to and how profound their responses were. Full disclosure: I have used that example when I have preached in parishes and been invited to speak to children. The first thing I do is look around the rectory for a plant!

This passage is not a stern lecture on how we must remain on the vine – in Christ. Initially that’s how it sounds when it speaks of throwing out and burning withered branches that have not remained in Christ. But we shouldn’t miss what’s at the heart of the story – who is at the heart of it. This, like all these gospel stories, is a story of grace. Jesus tells those sitting around a table at the Last Supper that they are "already pruned," so that they will bear much fruit. Isn’t that a freeing message? Doesn’t that encourage vitality and spontaneity and even risk: go out and bear much fruit and don’t be timid, for we are in Christ and Christ is in us.

We hear this gospel at Eucharist today and this setting helps us apply the Scriptures to what we are doing together. Here we listen to the Word of God and eat and drink the flesh and blood of the Lord. We remember that in the Bread of Life discourse (6:56), Jesus promised his followers "those who eat my flesh and drink my blood abide in me and I in them." He also told us that we can remain in him if we remain in his word, "If you live according to my teaching, you are truly my disciples" (8:31). His word lives in us and we live in his word.

Just like the disciples Jesus is addressing, we are also sitting around the table. We too are in close relationship with the Lord, not because of our own merits or achievements, but because we have received and are receiving the gift of grace at this assembly. It is no wonder that at the core the Eucharist is a prayer of gratitude and an expression of joy.

Fr. Jude Siciliano, OP

 

dongcong.net

April 27, 2018