dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Chúa Nhật VI Phục Sinh B
Lm Jude Siciliano OP 03/May/2018

TDCV 10: 25-26, 34-35, 44-48;; Tvịnh 97; 1 Ga 4: 7-10; Gioan 15: 9-17

Trong những tuần lễ sau lễ Phục sinh, các bài Phúc Âm đã nói về việc Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ của Ngài. Nhưng Chúa Nhật tuần trước và hôm nay có một sự thay đổi. Bây giờ chúng ta đang nghe những lời từ biệt của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly Cuối Cùng. Mặc dù chúng ta vẫn còn trong mùa Phục Sinh, Tại sao lại nhắc lại những lời Chúa nói với chúng ta từ đêm trước khi bị đóng đinh. Có thể đây chỉ là cách nói lời chia tay của Chúa Giêsu, theo đó Ngài hướng dẫn và xác nhận những hệ quả cuối cùng - mặc dù các môn đệ sẽ bị xa cách Chúa nhưng theo một cách nào đó, giáo hội và nhân loại sẽ luôn có Ngài hiện diện theo một cách khác. Trong nghi thức phụng vụ của ngày Chúa Nhật vừa qua, chúng ta đang chuẩn bị để mừng lễ thăng thiên, là lễ Chúa Giêsu trở về cùng Chúa Cha và Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, là việc Ngài gửi Thánh Linh của Ngài đến cho Giáo hội. Chúng ta có thể thấy tâm tình của Chúa Giêsu, giống như một người cha, trước khi ra đi, gởi lại hành trang cho các môn đệ để thi hành sứ vụ trong an bình.

Một điều rõ ràng trong bài diễn từ biệt ly và nhất là trong bài đọc 1 hôm nay: Chúa Giêsu hứa sẽ ở lại trong mối liên kết với giáo hội của Ngài. Ngài đến thế gian chỉ trong một khoảng thời gian ngắn để bắt đầu mọi công việc rao giảng ơn cứu độ, rồi ra đi và một ngày nào đó sẽ quay trở lại đó để xem chúng ta đã làm gì để nối tiếp công việc của Ngài. Nói một cách khác: Chúa không đến sống một đời thường dân có tính mẫu mực để chúng ta bắt chước và sau đó ra đi để chúng ta tự sống theo nhân cách đó. Chúa Giêsu không lên đứng trước "cửa Thiên Đàng" để chờ chúng ta đến và kiểm tra xem chúng ta đã sống như thế nào theo gương mẫu của Ngài. Chúa sẽ cho vào, hoặc khi chúng ta nói với Ngài rằng chúng ta đã không làm như Chúa đã dạy thì sẽ ra sao?

Chúng ta tự gọi mình là những người theo Chúa Giêsu. Có khi nào trong ý tưởng và hành trang của cuộc sống. Chúng ta tự nhận mình là đại sứ; là môn đệ; là tông đồ; là người rao giảng Ngài đã sống và chết cho chúng ta, và sẽ còn ở lại với chúng ta để hướng dẫn và giúp chúng ta bắt chước cuộc sống của Ngài. Hôm nay, như Chúa Nhật tuần trước, chúng ta nghe thấy tầm quan trọng của "ở lại" hoặc "ở trong" với Chúa Giêsu. Điều này xuất phát từ Chúa Giêsu sẽ là cách chúng ta có thể răn mình về tình yêu. Một điều rất rõ ràng trong bài giảng này; chúng ta có thể sống theo Chúa Giêsu bởi vì Ngài đã giúp chúng ta làm như vậy. Nếu không có sự liên kết mật thiết với Ngài, chúng ta sẽ được ở lại một mình để làm theo Ngài và sống theo những hướng dẫn của. Và vì chính chúng ta, không thể sống một cuộc sống như vậy. Nếu không có sự hiện hửu của hồng ân Chúa, không phải cá nhân chúng ta, cũng như Hội thánh chúng ta, đều có thể sống cuộc sống mà Ngài tặng ban cho chúng ta hôm nay: "Yêu nhau như tôi đã yêu bạn". Tình yêu của Chúa là căn bản trong cuộc sống của Ngài cho mọi người.

Một số người nghĩ rằng giáo hội đã trở nên nhẹ nhàng hơn kể từ Công Đồng Vatican II. Bấy giờ, họ thảo luận, về những quy định trong khai niệm về tình yêu. Họ muốn giải thích trắng đen cho rõ ràng như trong ngôn từ mà họ nhớ từ thời thơ ấu của họ. Nhưng chúng ta không phải là con trẻ. Việc giảng dạy về tình yêu đối với Đấng sáng lập của chúng ta; nó không phải là một điều gì mới mẻ, hay một xu hướng mới. Chúa Giêsu đã đặt ra một điều răn cho chúng ta ngày nay, như những việc Ngài vẫn thường làm. Như vậy, Ngài nói với chúng ta không như là một người thầy, mà là như nói với một người bạn của Ngài. Các tôi tớ thường tuân theo các quy tắc, được quyết định bởi người chủ của họ. Còn tôn giáo của Chúa Giêsu không dựa trên một mô hình như vậy. Thay vào đó, tình yêu là nền tảng của đức tin của chúng ta. Chúng ta được đảm bảo rằng chúng ta đã có tình yêu của Thiên Chúa, nó không phải là một tài sản mà chúng ta kiếm được bằng cách tuân thủ một nguyên tắc pháp định. Chúa Giêsu đang yêu cầu chúng ta sống trong việc thể hiện một tình yêu. Chúng ta là bạn của Ngài, nên chúng ta hãy sống như bạn bè với nhau. "Bạn bè", trong ngữ cảnh này, có nghĩa là "những người thân yêu". Chúng ta cần phải sống như thế tất nhiên chúng ta là những môn đệ yêu dấu của Chúa.

Chúng ta áp dụng nhiều danh hiệu khác nhau cho chính chúng ta như những người theo Chúa Giêsu: chúng ta có thể, vào những thời điểm khác nhau hoặc trong những hoàn cảnh đặc biệt, tự gọi mình là đại sứ, tông đồ, sứ giả, công chức, v.v... Những điều này chắc chắn áp dụng và được sử dụng ở đâu đó trong kinh thánh. Nhưng tại thời điểm này, trước khi Ngài ra đi, Chúa muốn chắc chắn các môn đệ biết họ là người yêu dấu của Ngài, vì vậy do bởi tình yêu đó, Ngài đã trao ban cuộc sống của mình cho họ. Lời từ biệt là những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc sống của một người vĩ đại. Chúng thường được viết bởi những môn đệ đầy nhiệt huyết háo hức để nhớ lại những gì quan trọng mà một vị Thầy vĩ đại gởi gắm sẽ chia. Chúa Giêsu biết thế gian sẽ gây khó khăn cho những người sống theo lời dạy của Ngài. Ngài muốn họ biết điều đó, cho dù gặp mọi khó khăn đến mức nào đi nữa, họ vẫn được yêu mến. "Thành công" của họ trên thế giới sẽ không theo một tiêu chuẩn thông thường về thành tích, tầm vóc, tài sản có được, quảng bá rầm rộ, v.v... Họ sẽ không có những dấu hiệu để đo lường thông thường mà mọi người thường kết hợp với cuộc sống hoặc dự án thành công. Thay vào đó, những gì các môn đệ và chúng ta có được là là, "Như Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, thì Thầy cũng yêu anh em như vậy ... Anh em hãy ở lại trong tình yêu của Thầy".

Tôi chắc chắn chúng ta đã rao giảng điều này trước đây, nhưng nếu có thể nên nhắc lại. Mọi người thường tưởng tượng tình yêu mà Chúa Giêsu nói đến là tình yêu mà chúng ta cảm nhận được ở đời thường đối với những người bạn thân nhất, những người yêu nhau và các thành viên trong gia đình. Nhưng tình yêu thương mà Chúa nói ở đây là "agape" (tiếng Hy-Lạp) có ý nghĩa khác. Nó không liên quan gì đến cảm giác bản năng được vực dậy bởi thứ gì đó hấp dẫn ở người khác, hoặc bởi vì người đó là một thành viên trong gia đình. Nó thậm chí không nhất thiết có nghĩa là yêu thích một người khác. Thay vào đó, nó có nghĩa là sẵn sàng nhường đường cho người khác; hành vi đó là vì hạnh phúc của họ; đến giúp cho họ khi họ cần cứu giúp - ngay với cả chi thể cá nhân của chính chúng ta. Chúa Giêsu đã cho thấy tình thương của Ngài có thể đưa Ngài đến việc bỏ mạng sống của mình cho chúng ta. Tình yêu của Thiên Chúa dành cho thế giới không liên quan gì đến bản chất của chúng ta đáng yêu hay không trong ý thức thông thường của thế gian - Cái chết của Chúa Giêsu trên thập tự giá là một sự phản ánh hoàn hảo về cách Đức Chúa yêu thương chúng ta, Ngài sẵn sàng chứng tỏ tình yêu thương đó cho chúng ta thấy tình yêu đó, và hành động vì hạnh phúc của chúng ta.

Một khía cạnh khác của điều này "ở lại", hoặc "ở trong" với Chúa Giêsu, là trong mối quan hệ này, chúng ta sẽ "sinh nhiều hoa trái và hằng tồn tại vững bền" Ưu điểm của việc sử dụng phép ẩn dụ là chúng có rất nhiều ứng dụng. "sinh hoa trái" là một trong những hình ảnh có nhiều ý nghĩa. Trong sách Phúc âm của thánh Gioan có ghi việc cho dù Chúa Giêsu sẽ ra đi, nhưng các môn đệ của Ngài vẫn luôn liên kết với Ngài để giảng dạy và làm chứng cho Chúa Giêsu bởi tình yêu mà chúng ta thể hiện cho thế gian. Điều đó tỏ rõ chúng ta vẫn "ở lại" trong Ngài và Ngài ở với chúng ta.

Những đặc điểm gì diễn tả mối quan hệ với Chúa Giêsu? Giống như bất kỳ mối quan hệ nào, nó được duy trì bằng cách liên lạc thường xuyên với nhau; Chúa Giêsu tiếp tục đổ Thần Khí của Ngài xuống cho chúng ta và chúng ta đáp lại sự hiện diện của Thần khí Ngài. Lời Chúa Giêsu đề cập đến trong đoạn này là sự đáp lại trong niềm vui trọn vẹn. Chúng ta sống trong một thế giới có thể khiến chúng ta rối loan tinh thần và đôi khi quật ngã chúng ta; nhưng nếu chúng ta ở lại trong Chúa Kitô, thì sự hiện hữu của Ngài sẽ bảo đảm sự cho chúng ta niềm vui, ngay cả trong những tình huống chúng ta nghỉ là sẽ không có "hạnh phúc" hay "dễ dàng". Cũng như thế giới đã không thắng được Đức Kitô, Thì khi chúng ta ở lại trong Ngài, chắc chắn chúng ta sẽ giử được cuộc sống vượt qua biển đời đầy bão tố và sóng gió khó khăn.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


6th SUNDAY OF EASTER (B) May 6, 2018
Acts 10: 25-26, 34-35, 44-48; Psalm 98; 1 John 4: 7-10; John 15: 9-17

During the weeks after Easter the gospels have been about Jesus’ resurrection appearances to his disciples. But last Sunday and today one detects a shift. Now we are hearing words from Jesus’ farewell discourses at the Last Supper. Though we are still in Easter time, the words proclaimed to us are from the night before the crucifixion. Why? Possibly because Jesus’ discourse is about farewell, assurances, last instructions and promises – though the disciples were going to lose him in one way, the church and world would have him in another. In our liturgical celebrations these recent Sundays we are preparing to celebrate the Ascension, Jesus’ return to the right hand of God and Pentecost, the sending of his Spirit upon the church. We can take heart that Jesus, like a departing parent, has seen to the welfare of his disciples who are to remain in the world to carry on his work.

One thing is clear in the final discourses and in today’s section: Jesus promises to stay in relationship to his church. He did not come just for a period of time to get things started, go away and then return someday to see how we did. To put it in another way: he didn’t come to live a model human life for us to imitate and then leave us on our own to live up to his example. He isn’t up ahead at the "pearly gates" waiting for us to arrive and check out how we measured up to his splendid example. Will he let us in, or tell us that we failed to do as he told us?

We don’t just need a model of ideal behavior upon whom to fashion our lives. We need a savior who, once having lived and died for us, will stay with us to guide and enable us to imitate his own living and dying. Today, as last Sunday, we hear the importance of "remaining" or "abiding" in Jesus. This staying in Jesus will be the way we can live his commandment of love. One thing is very clear in this discourse; we can live Jesus’ life because he graces us to do so. Without our relationship with him, we would be left on our own to do our best to follow his life and live his commands. And the truth is, on our own, we wouldn’t be able to live such a life. Without Jesus’ abiding, grace-giving presence, neither we individuals, nor our church, can live the life he calls us to today: "Love one another as I have loved you." His love is the kind that lays down his life for another.

Some people think the church has gone soft since Vatican II. Now, they complain, all we hear is talk about love. They would prefer the stricter black and white commands they remember from their childhood. But we are not children. The teaching about love goes back to our Founder; it is not a recent innovation, or a new-age trend. Jesus does lay down a commandment for us today, but he does so, he says, not as a master talking to servants, but as a friend to other friends. Servants follow rules, their lives are dictated by the one who holds authority over them. Jesus’ religion isn’t based on such a model. Instead, love is the foundation of our faith. We are assured we already have God’s love, it is not something we must earn by minute adherence to a code of proper behavior. Jesus is asking us to live out of the realization of that love. We are his friends, he tells us, so now go out and live like friends with one another. "Friends," in this context, means "beloved ones." We need to live out of that description for we are the beloved disciples.

We apply various titles to ourselves as Jesus’ followers: we may, at different times or under unique circumstances, call ourselves his ambassadors, apostles, messengers, servants, etc. These terms certainly apply and are used elsewhere in the scriptures. But at this moment, before his departure, he wants to make sure his disciples know they are his beloved, so loved by him that he will give his life for them. Farewell speeches are important moments in a great person’s life. They are often written down by devoted disciples eager to remember what a great teacher considered important enough to leave behind. Jesus knows the world will be rough on those who follow him and his teachings. He wants them to know that, no matter how difficult things get, they are beloved. Their "success" in the world won’t be by the ordinary standards of achievement, stature, property acquired, popularity, etc. They won’t have the usual measurable signs which people normally associate with a successful life or project. Instead, what they and we have are his words, "As the Father loves me, I also love you...remain in my love."

I am sure we have preached this before, but it might bear repeating. People generally imagine the love Jesus speaks of is the love we feel for our closest friends, sweethearts and family members. But his word here for love is "agape" and that means something else. It has nothing to do with instinctual feeling that is stirred up by something attractive in another person, or because that person is a family member. It doesn’t even necessarily mean liking another person. Rather, it means being willing to go out of the way for others; acting for their good and well being; coming to their aid when they need help – even at our own personal expense. Jesus showed how far agape can take someone when he gave up his life for us. God’s love for the world has nothing to do with our being intrinsically loveable in the ordinary sense of the world – or even likeable! Jesus’ death on the cross is a perfect reflection of how God feels about us. God loved us, was willing to go out of the way to show us that love, and acted for our well being.

Another aspect of this "remaining," or "abiding" with Jesus, is that in this relationship we will "bear fruit that will remain." The advantage of using metaphors is that they have so many applications. "Bearing fruit" is one of those multivalent terms that can be applied in innumerable ways. In John’s gospel bearing fruit refers to preaching and giving witness to Jesus by the love we show to the world. Though Jesus is leaving, his disciples have an on-going relationship with him, we "remain" with him and he with us.

What are the characteristics of this relationship with Jesus? Like any relationship, it is maintained by communication; Jesus continues to pour out his Spirit upon us and we both receive and respond to the Spirit’s presence. The response Jesus mentions in this passage is one of complete joy. We may be in a world that confuses us and at times, seems to want to swallow us up; but remaining with Christ gives us the assurance of his presence and this produces joy, even in situations we would not describe as "happy" or "easy." Just as the world did not conquer him, our abiding in him assures us we will be able to navigate life’s waters, even in stormy and difficult times.

 

Chúa Nhật VI PHỤC SINH (B-2015)
Cv 10: 25-26, 34-35,44-48; T.vịnh 97; 1Ga 4: 7-10; Gioan 15: 9-17


HÃY YÊU NHƯ THẦY YÊU

Chúng ta đang tiến gần đến những ngày cuối của mùa Phục Sinh. Các tông đồ sẽ sớm nhận được Thánh Thần trong ngày lễ Ngũ Tuần và được sai đi rao giảng điều các ông đã trải nghiệm, đã học nơi Chúa Phục Sinh. Nếu được đề nghị tóm gọn điều đã cảm nghiệm nơi Đức Giêsu, các tông đồ sẽ nói gì?

Các ông sẽ đáp lại: cuối cùng, tình yêu đã chiến thắng. Tội lỗi và cái chết đã giương oai với tất cả năng lực hung ác, tàn bạo của chúng, nhưng tình yêu đã giành thắng lợi trong cuộc chiến này. Sự nhận thức đó khiến các môn đệ có thể nói rằng dù cho cái chết và tội lỗi dường như vẫn có tiếng nói cuối cùng trong thế giới của chúng ta, nhưng nhờ chiến thắng của Đức Giêsu, tình yêu sẽ đánh bại tất cả. Quý vị hãy thử tưởng tượng một trận đấu quyền Anh dai dẳng kéo dài đến 15 hiệp. Thật khó để nói ai sẽ thắng khi mà cả 2 đấu thủ đã cầm cự đến nước ấy. Nhưng cuối cùng, trọng tài chỉ nắm lấy tay của một đấu thủ, giơ lên và tuyên bố “Đây là Người Chiến Thắng!”

Tôi xin lỗi vì đã dùng hình ảnh thô bạo như thế, nhưng đôi lúc cuộc chiến giữa thiện và ác vẫn đang diễn ra cũng quyết liệt như vậy. Làm sao sức mạnh tình yêu có thể vượt thắng được quá nhiều sự tàn ác của tội lỗi trên trần thế? Hơn nữa, tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta, được thể hiện qua cuộc đời, cái chết và sự sống lại của Đức Giêsu, đã chiến thắng cái chết. Theo một cách nói nào đó, người trọng tài sẽ giương cao cánh tay tình yêu rồi tuyên bố “Đây là Người Chiến Thắng!”

Tin Mừng hôm nay tóm gọn lại điều đã được trao ban cho chúng ta. Điều này cũng hàm chứa một lời hứa mà chúng ta có thể tin tưởng, phó thác đang khi mong chờ chiến thắng cuối cùng. Tình yêu mà Đức Giêsu dành cho những ai Người gọi là “bạn hữu” đã khiến Người hiến mạng sống vì chúng ta. Người đã chọn ta trong tự do, và trao ban cho ta những dấu hiệu cụ thể của tình yêu nơi Người. Tình yêu đó có sức biến đổi cuộc sống của ta và sau đó, qua chúng ta, biến đổi cuộc sống trên trần thế này.

Tôi nhớ là đã có lần chia sẻ đoạn Tin Mừng này với những thành viên trong một hội ái hữu. Một người trong nhóm đã nói: “Ngày nay, tất cả những điều mà chúng ta nói đến luôn là yêu thương. Có rất nhiều sự dữ trên trần thế và chúng ta cần nghe nhiều hơn nữa về những giới răn và trách nhiệm của mình với cương vị người Công Giáo.” Rõ ràng là ông đang mong chờ những ngày trước Công đồng Vatican II khi ông phát biểu, “Tôn giáo trở nên hiển nhiên hơn. Bạn phải biết những gì bạn nên làm và không nên làm; điều mà bạn được thưởng và điều bạn bị trừng phạt.”

Nhưng Công đồng Vatican II không tạo ra hạn từ tình yêu, cũng không phải là người đầu tiên sử dụng nó để diễn tả mối tương quan giữa chúng ta với Thiên Chúa. Chúng ta nghe về chân lý đó trong những lời mở đầu của Đức Giêsu: “Như Thiên Chúa Cha yêu Thầy, nên Thầy cũng yêu mến anh em. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy.” Nếu muốn có lệnh truyền từ Đức Giêsu thì ngày hôm nay, chúng ta đã có một lệnh truyền: “Hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” Trong Tin Mừng theo thánh Gioan, chúng ta không nhớ lại những chuyện đã qua. Quá khứ và tương lai thì hoàn toàn quy về giây phút hiện tại này. Vì thế, Đức Giêsu một lần nữa sử dụng thì hiện tại để diễn đạt mối tương quan giữa ta với Người: “Hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương anh em.” Tình yêu Người biểu lộ cho các môn đệ nơi cái chết và sống lại của Người nay được trao ban cho chúng ta. Đó là cách mà chúng ta có thể “yêu thương nhau như Người yêu thương ta.” Cảm nghiệm về tình yêu hiện hữu Người dành cho ta giúp chúng ta có thể yêu tha nhân – kể cả kẻ thù.

Thư Gioan trong bài đọc 2 hôm nay cũng nói lên một chân lý tương tự: “Chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa.” Chúng ta có thể yêu thương nhau bởi tình yêu của Thiên Chúa đang hoạt động trong chúng ta. Làm sao ta có thể nói hết muôn hình vạn trạng của tình yêu chỉ bằng một con số cụ thể các giới luật? Chúng ta sẽ phải cần đến hơn cả một thư viện mới có thể kể ra những công trình của tình yêu trong suốt những khoảnh khắc và cảnh huống của cuộc đời mình. Đấy không phải là một danh sách các giới răn, nhưng là một cảm nghiệm về tình yêu bao la, lân tuất đã biến đổi cuộc đời ta.

Chúng ta thường dùng giáo huấn của thánh Phaolô về tình yêu trong thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô (13, 4-7) cho các lễ cưới và nghi thức sám hối. “Đức mến thì nhẫn nhục, không ghen tương, không vênh vang tự đắc…” Rõ ràng tình yêu mà Đức Giêsu mời gọi chúng ta hướng đến thì không phải là điều dễ dàng. Thánh Phaolô không cần phải nói cho chúng ta biết điều đó; chính chúng ta đã có trải nghiệm ban đầu, rằng thật khó biết chừng nào để biến tình yêu của Đức Giêsu thành hành động. Tình yêu này của Người hàm ý là: phải bỏ qua những thành kiến và thiên vị; những ai chúng ta thích và không thích; hay những ai chúng ta sẵn sàng ra khỏi chính mình để giúp đỡ và những ai chúng ta không sẵn lòng làm như thế. Nhờ những đòi hỏi của tình yêu, chúng ta có lẽ chuộng những luật lệ hay quy tắc cũ hơn, đặc biệt khi biết Đức Giêsu đã cụ thể hóa giới luật yêu thương của Người bằng lệnh truyền – “Hãy yêu kẻ thù.”

Đức Giêsu đang nói với các môn đệ tại bữa Tiệc Ly trước khi Người chịu chết. Nhưng bài đọc này lại được chọn cho Chúa Nhật hôm nay trong mùa Phục Sinh. Chính Đức Kitô Phục Sinh đang nói với chúng ta. Nếu như Đức Giêsu trần thế chết và không sống lại, thì chúng ta có thể xem lời của Ngài như lời “truyền cảm hứng”, cũng như nhiều thầy dạy đạo đức khác đã truyền cảm hứng cho thế giới. Nhưng Người là Đức Kitô Phục Sinh, đang nói rằng Người yêu chúng ta bằng tình yêu mà Thiên Chúa Cha dành cho Người. Người mời gọi chúng ta ở lại trong tình yêu này. Cảm nghiệm về tình yêu đó tràn ngập tâm hồn với niềm vui chúng ta không thể có được bất kỳ nơi nào khác. Khi nhận ra tình yêu mà Thiên Chúa đang trao ban và niềm vui chúng ta có được trong tình yêu đó – hãy để ý, ở đây chúng ta có một giới răn! – chúng ta phải thể hiện tình yêu đó nơi tha nhân, ngay cả kẻ thù của mình.

Có lẽ Đức Giêsu đòi hỏi chúng ta quá nhiều nếu Người chỉ đưa ra một giới luật bất khả thi – “yêu thương nhau như Thầy đã yêu thươ
ng anh em.” Chúng ta muốn đáp lại: “Chúng con không thể! Chúng con chỉ là những kẻ phải chết”. Nhưng trong hai tuần nữa, chúng ta sẽ mừng lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Vào ngày lễ Ngũ Tuần, Thiên Chúa đã tuôn đổ Thần Khí của Đức Giêsu vào lòng các môn đệ để họ hăng hái ra khỏi căn phòng kín hầu sống và rao giảng một đời sống tưởng-chừng-như-không-thể mà họ đã nhận lãnh – tình bằng hữu với Thiên Chúa nhờ Đức Giêsu, và tình yêu dành cho tha nhân.

Chuyển ngữ: AE. HV. Đaminh Gò-Vấp
6th SUNDAY OF EASTER (B)
Acts 10: 25-26, 34-35, 44-48; Psalm 98; 1 John 4: 7-10; John 15: 9-17


We are getting close to the end of the Easter season. Soon the disciples will receive the Spirit on Pentecost and will be sent out to preach what they experienced and learned from the Risen Lord. If they were asked to sum up what their experience with Jesus was, what would they say?

They would respond: in the end, love has triumphed. Sin and death did their best with all their brutal powers, but love won the battle. That realization would enable those disciples to say that even though death and sin seem to have the last word in so much of our world still, because of Jesus’ victory, love will prevail. Imagine a long boxing match that goes the full 15 rounds. It’s hard to tell who’s going to win as the two boxers go at it. But in the end, the referee takes the arm of one fighter, raises it and declares, "The Winner!"

Sorry to use such a rough image, but it does feel at times that good and evil are battling it out. How could the forces of love win out over so many brutal displays of sin in the world? Still, God’s love for us, shown in the life, death and resurrection of Jesus, has won the victory over death. In a manner of speaking, the referee will raise the arm of love up high and finally declare, "The Winner!"

The gospel today summarizes what has been given to us. It also holds a promise we can trust while we wait for the final victory. The love Jesus had for those he calls "friends," moved him to lay "down his life" for us. He freely "chose" us, and gave us concrete signs of his love. That love has the power to transform our lives and then, through us, the life of the world.

I remember sharing this passage with men in a fellowship group. One man said, "All we ever talk about these days is love, love, love. There is a lot of evil in the world and we need to hear more about the commandments and our responsibilities as Catholics." He was clearly longing for the days prior to the Second Vatican Council when, he said, "Religion was more clear cut. You knew what you were supposed to do and not do; what you were rewarded for and what you would be punished for."

But Vatican II didn’t invent the word love, nor was it the first to use it to describe our relationship with God. We hear that truth in Jesus’ opening words, "As the Father loves me, so I also love you. Remain in my love." If we want a commandment from Jesus, we have one today: "Love one another as I love you." In John’s Gospel we just don’t get a remembrance of things past. The past and the future are already present in this moment. So, notice that Jesus again uses the present tense to describe our relationship with him: "Love one another as I love you." The love he has shown his disciples in his death and resurrection, is given to us now. That’s how we can, "Love one another as I love you." The experience of his present love for us makes it possible for us to love others – even our enemies.

The letter from John, our second reading, announces a similar truth. "Let us love one another, because love is of God." We can love one another because God’s love is at work in us – now. How could we possibly enumerate all the applications of love in a specific number of commandments? We would need more than a library to try to spell out the workings of love in all the moments and occasions life puts before us. It’s not about a list of commandments, but an experience of overwhelming and all-encompassing love that transforms our lives.

People often use Paul’s teaching on love from first Corinthians (13:4-7) for weddings and penance services. "Love is patient, love is not envious, or boastful etc." It’s obvious that the love Jesus calls us to is not easy. We don’t need Paul to tell us that; we have first-hand experience how difficult it is to put Jesus’ love into action. His kind of love means: we have to put aside our prejudices and biases; whom we like, whom we dislike; whom we are willing to go out of our way to help and whom we won’t. In the light of love’s requirements we might prefer the old rules and regulations, especially when we hear how Jesus concretizes his commandment of love – "Love your enemies."

Jesus is speaking to his disciples at the Last Supper before his death. But the reading has been chosen for this Sunday in the Easter Season. It’s the resurrected Christ who is speaking to us today. If the earthly Jesus had just died and not risen, we would count his words as "inspiring," just as so many other ethical teachers have inspired the world. But he is the resurrected Christ who is telling us that he loves us with the same love his Father has for him. He calls us to remain in his love. The experience of that love fills us with a joy we can get nowhere else. Realizing the love that God is now offering us and the joy we have in that love – watch out, here comes a commandment! – we must show that love to others, even our enemies.

Jesus would be asking too much of us if he were just laying down an impossible commandment – "Love one another as I have loved you." We would want to respond, "We can’t! We are mere mortals." But in two weeks we will celebrate Pentecost Sunday. On Pentecost God poured Jesus’ Spirit into each of the disciples so they could burst out of the upper room to live and preach the impossible life that they had received – friendship with God through Jesus and love for one another.

Thầy gọi Anh Em là bạn hữu
CHÚA NHẬT 6 PHỤC SINH B-2012
Cv TĐ 10: 25-26, 34-35, 44-48; Tv 98; I Ga 4: 7-10, Ga 15: 9-17

Giáo hội sơ khai không có một giai đoạn nào suôn sẻ cả. Nào là những cuộc bách hại do những người Rôma gây ra, và cả những người Do Thái mới cải đạo theo Đức Giêsu cũng bị trục xuất ra khỏi các hội đường. Dẫu cho có những khó khăn, chúng ta ấn tượng về cộng đoàn của các Kitô hữu tiên khởi đã khơi lên một đời sống khá bình dị trong việc tương thân tương ái và chia sẻ của cải vật chất, một lòng một ý với nhau (Cv 2, 42-47; 4,32-37).

Nhưng cộng với những áp lực từ bên ngoài cộng đoàn còn phải đương đầu với những chia rẽ từ bên trong. Chẳng hạn, các thành viên không phân chia của cải cho công bằng như lúc đầu (5, 1-11). Thậm chí có những sự khác biệt đáng kể về đạo lý và phụng vụ, và những điều này được đề cập trong bài trích sách Công vụ hôm nay.

Ông Phêrô lớn lên như một người Do Thái, và những môn đệ đầu tiên của Đức Giêsu cũng là người Do Thái. Họ tin rằng Thiên Chúa sẽ giữ giao ước mà Người đã thiết lập với tổ tiên họ. Vì vậy, họ đã tìm kiếm và đã gặp Đức Giêsu hình ảnh Đấng Mêsia mà họ hy vọng sẽ giải thoát đất nước họ. Ông Phêrô, cũng như những người cùng tôn giáo của mình, có lẽ đã được giáo dục theo kiểu xem dân ngoại là những người không thanh sạch, nên đã tránh liên hệ với họ. Đối với người Do Thái sùng đạo, dân ngoại được xem như những “con chó” – một sự quy chiếu phổ biến vào thời đó. Những người Do Thái cố hết sức để tránh giao du với các người dân ngoại.

Hãy tưởng tượng xem ông Phêrô kinh ngạc thế nào khi ông thấy và nghe tiếng gọi chỉ ông đến ông Cornêliô, và ông Phêrô đã đến thăm nhà ông này và được ông tiếp đón. “Ông Phê-rô còn đang nói những điều đó, thì Thánh Thần đã ngự xuống trên tất cả những người đang nghe lời Thiên Chúa”. Ở đoạn này và nhiều đoạn văn khác trong sách Công vụ, thánh Luca cho thấy khá rõ rằng, Thiên Chúa không phải là gia sản dành riêng cho một số người được tuyển chọn, nhưng Thiên Chúa là của tất cả mọi dân tộc.

Ông Phêrô và những người đi với ông, cũng như giáo hội ở Giêrusalem, “những tín hữu thuộc giới cắt bì,” phải tìm hiểu về ân sủng hơn nữa; những người đan hấp hối. Thiên Chúa đã đi bước trước, Người đã khởi xướng và tuôn đổ ân sủng xuống cho bất cứ ai Người chọn – dù là dân ngoại. Người tín hữu cần đón nhận, đáp trả và đi theo. Thánh Thần, khác hẳn với những tín hữu của ông Phêrô và những người đi với ông, không thiên vị ai; tất cả đều được đón nhận để nghe lời và dùng bữa chung một bàn.

Khi Phêrô vào nhà ông Conêliô và được ông này tôn kính, thì Phêrô lưỡng lự và có thái độ khiên tốn khi thừa nhận rằng mình chỉ là phàm nhân thôi, "Xin ông đứng dậy, vì bản thân tôi đây cũng chỉ là người phàm." Chúng ta là những người được mời gọi phục vụ cộng đồng Giáo hội, nên lấy ông Phêrô làm “kiểu mẫu”. Trong khi chúng ta mang ơn những tín hữu đã dành cho ta sự kính trọng, thì về phần mình chúng ta không được tách biệt họ, như thể xem mình là thành phần ưu tú thuộc cấp bậc cao hơn trong Giáo hội. Chúng ta biểu hiện sao cho thật khôn khéo để dung hòa lối “hành xử” trong tâm thức chúng ta, và lắng nghe thông điệp của ông Phêrô nhắc nhở rằng, "Xin ông đứng dậy, vì bản thân tôi đây cũng chỉ là người phàm." Chúng ta nên bớt giáo quyền trong Giáo hội, và thực hành tính tập thể giữa những người mà Thiên Chúa mời gọi chúng ta phục vụ họ. Ngày nay ông Phêrô là kiểu mẫu lý tưởng cho chúng ta noi theo.

Vào buổi tối nọ, tôi có xem một chương trình đặc biệt trên kênh thời tiết. Chương trình này chỉ là sự tổng quan trong một năm qua, khi xem, chúng tôi thấy con số những cơn bão đi qua đất nước nhiều hơn bình thường. Bình luận viên lúc đó nhắc đến những sự kiện thời tiết tàn phá như “Những hành động của Thiên Chúa”. Quả thực, một lần nữa, người ta trách cứ Thiên Chúa vì đã giết chết những con người vô tội và phá hủy những tài sản có giá trị hàng triệu Mỹ kim! Nhưng khi thiên nhiên phô bày ra những kỳ quan và quyền năng của Thiên Chúa – hoàng hôn trên đại dương, những đóa hoa tươi thắm của mùa xuân, và những chú chim nhỏ nhắn và xinh xắn – tôi không thể gọi tên một cơn bão hủy diệt là “Hành động của Thiên Chúa.”

Tuy nhiên, với tư cách là một tín hữu, tôi có thể nhận ra một “hành động của Thiên Chúa” đầy quyền năng – Thiên Chúa nhập thể trong Đức Giêsu và Đức Giêsu đã hy sinh sự sống của Người cho chúng ta. Như Tin Mừng ngày hôm nay đã nói, “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu”. Quyền năng của Thiên Chúa được tỏ cho chúng ta qua việc Đức Giêsu thông dự với chúng ta trong hành trình làm người; không tránh né đau khổ, nhưng chấp nhận như muốn thông phần với chúng ta, và trao ban sự sống của Người để chứng tỏ Thiên Chúa yêu thương chúng ta biết dường nào. Tôi gọi điều này là “Hành động của Thiên Chúa!”

Vì vậy, chúng ta không phải đến đây với Giáo hội để cầu nguyện ngõ hầu làm hài lòng Thiên Chúa; hay để lãnh nhận tình yêu của Thiên Chúa và thiện ý của Người; hoặc thổ lộ với Thiên Chúa bằng nhiều lời cầu nguyện để Thiên Chúa ưu ái mà ban cho chúng ta những gì mà chúng ta cầu xin. Chúng ta không cầu xin và phụng sự Thiên Chúa để được Chúa yêu thương. Cái chết và sự sống của Đức Giêsu đã minh chứng rõ rằng: Chúng ta không yêu Thiên Chúa trước, thế nhưng Người lại ban ân huệ và yêu thương chúng ta. Nói đúng hơn, Thiên Chúa đã yêu thương ta trước và Đức Giêsu là bằng chứng xác thực của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta – nếu chúng ta còn ngờ vực.

Chứng thực là: Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta và đưa ra bằng chứng hùng hồn về tình yêu đó, vậy chúng ta nên làm gì để tỏ ra là chúng ta đã đón nhận sứ điệp này? Chúng ta có thể đáp trả và biểu lộ như thế nào để cho mọi người thấy rằng cuộc đời mình được biến đổi nhờ tình yêu đó; tình yêu liệu có biến đổi người được yêu không? Lúc nào quý vị cũng có thể nói khi một người đang yêu, họ bộc lộ tình yêu. Họ luôn hân hoan, ân cần và nhẫn nại hơn.

Nếu chúng ta hỏi Đức Giêsu xem thử chúng ta phải làm gì để đáp trả tình yêu mà Thiên Chúa đã biểu lộ cho ta qua Người, thì hôm nay Đức Giêsu nói với chúng ta rằng, “Hãy giữ các điều răn của Thầy.” Khi nghe đến các điều răn, ta nghĩ ngay đến Thập Điều. Lúc đó chúng ta chững lại với suy nghĩ rằng: liệu ta có vi phạm Điều Răn nào không? Ta có làm gì sai trái không? Nhưng chúng ta đã có Thập Điều mà không cần đến Đức Giêsu. Đức Giêsu không nói về việc không vi phạm Thập Điều. Người đang nói với chúng ta rằng, “Anh em đừng lo nghĩ mình làm những điều chẳng nên. Thay vào đó, điều đích thực mà anh em nên làm là: hãy yêu thương nhau.”

Đó là một mệnh lệnh gắn liền với nhiều khía cạnh, nhiều cơ hội thuận tiện để đưa vào thực hành. Nếu không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình, thì chúng ta có thể bắt đầu bằng việc tự vấn xem phần nào trong cuộc đời của mình phải “hy sinh” vì người khác? Ví dụ: “hy sinh” thành kiến của tôi; những cảm nghĩ giận hờn của tôi; thái độ thù hằn với những gì mà người khác đã gây ra cho tôi; hy sinh ích kỷ của tôi, hoặc là tôi đã miễn cưỡng khi phải bỏ thời gian để giúp đỡ người khác, v.v…

Đức Giêsu không đưa ra Mười Điều Răn để rồi từng điều răn cần được đánh dấu, “Đó, tôi đã thực hiện xong rồi”. Nhưng một mệnh lệnh bao quát hơn, “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”. Chúng ta đã bao giờ nói rằng chúng ta đã sống theo mệnh lệnh đó chưa? Chúng ta phải kiểm tra các điều khoản và nói rằng, “Rất tốt, tôi đã hoàn thành xong việc đó!” Không phải như vậy, bởi vì tình yêu đòi hỏi nhiều nơi chúng ta. Đời nào một người chồng bảo vợ hoặc vợ bảo chồng rằng, “Này, anh đã yêu em hoặc em đã yêu anh. Đó không phải là những thứ mà anh cho em (em cho anh) nhiều hơn, hoặc đã thực hiện nghĩa vụ với nhau?” Nhưng tình yêu là một ngọn lửa mà nó thiêu đốt chúng ta và để chúng ta tìm cách để yêu thương.

Điều này có vẻ mệt mỏi phải không? Đức Giêsu nói rằng chúng ta không sống và suy nghĩ như những người nô lệ, khúm núm, cố gắng thực hiện sao cho phải lẽ, sợ bị phạt. Thay vào đó, Người gọi chúng ta là “bạn hữu”. Tình bạn với Đức Giêsu không ủy mị hay ướt át. Một số tình bạn có thể rời bỏ chúng ta và làm cho chúng ta căng thẳng. Nhưng tình bạn với Đức Giêsu là một sự tôn trọng và yêu thương có tính tương quan giữa hai đối tượng. Tôi có một người bạn đã gia nhập vào nhóm tứ ca. Anh kết bạn với một trong những người ở nhóm đó. Người bạn mới đã dạy cho anh hát mà không cần bất cứ một nhạc cụ nào, và giới thiệu cho anh những bài hát mà trước đây anh chưa bao giờ được nghe. Tình bạn mở ra cho chúng ta sự sống mới. Tình bạn giữ cho ta được chuẩn mực, đó là: kéo ta lại gần hơn khi ta sống tách biệt; giúp ta đứng dậy khi ta nản chí; tình bạn là chỗ thích hợp khi ta cần tâm sự; tình bạn còn giới thiệu cho ta đến một thế giới mới về ẩm thực, thú tiêu khiển và cả âm nhạc nữa.

Chúng ta đã thực sự là bạn của Đức Kitô. “Thầy gọi anh em là bạn hữu”. Với sự trợ lực Thần Khí của Đức Giêsu, chúng ta có thể hành xử theo cách mà hôm nay đã trình bày – ngày càng trở nên giống người bạn của chúng ta là Đức Giêsu, khi Người nói với chúng ta, “sinh hoa trái” trong đời sống chúng ta.

Trong bữa Tiệc Thánh hôm nay chúng ta nài xin Đức Giêsu cho ta biết cần phải sống và phản chiếu như thế nào về tình bạn của chúng ta với Người. Chúng ta khẩn nguyện Người chỉ cho ta biết phải từ bỏ điều gì trong cuộc sống, chúng ta phải hy sinh và không nắm giữ điều gì trong cuộc đời. Chúng ta cũng xin Người chỉ bảo cho ta biết cần phải trổ hoa như thế nào để sinh hoa trái mới khi chúng ta đã cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu, xin Ngài dạy chúng con biết yêu thương nhau và giúp chúng con sống với tình yêu đó, để cho mọi người nhận biết chúng con là bạn hữu với nhau”.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp



6th SUNDAY OF EASTER (B) -
Acts 10: 25-26, 34-35, 44-48; Psalm 98; 1 John 4: 7-10; John 15: 9-17

The early church did not have an easy time of it. There were persecutions by the Romans and expulsion from the synagogues of those Jewish converts to the fledgling Jesus movement. Even with these difficulties some of our impressions of the community life of the first Christians suggest quite an idyllic life of mutual support, shared possessions and a community of one mind and heart (Acts 2:42-47; 4:32-37).

But to add to their external pressures the community also had to deal with dissension from within. For example, the members didn’t all share their goods as equitably as it first seemed (5:1-11). There were even severe doctrinal and liturgical differences and these are hinted at in our Acts reading today.

Peter was reared as a Jew and the first followers of the Jesus were Jewish. The faithful believed that God would keep the covenant God had made with their ancestors. So they looked for and found in Jesus the Messiah they had hoped would free their nation. Peter, like his co-religionists would have been reared to regard Gentiles as religiously unclean and he would have avoided contact with them. For devout Jews the Gentiles were "dogs" – a common reference at the time. Jews did their best not to associate with Gentiles.

Imagine Peter’s surprise when he had visions and heard voices that pointed him towards the Roman centurion Cornelius, whose home he then visits and whose hospitality he accepts. "While Peter was speaking these things the Holy Spirit fell upon all who were listening to the word." In this and many passages in Acts, Luke makes it quite clear that God is not the exclusive property of a few select, but the God of all peoples.

Peter and those with him, as well as the church in Jerusalem, "the circumcised believers," have a lot more to learn about grace; the old was passing away. God was moving on ahead, taking the initiative and pouring out grace on whomever God chose – even the Gentiles. The faithful needed to take note, respond and follow. The Spirit, contrary to the beliefs of Peter and those with him, was showing no partiality; all were welcome to hear the word and eat at the table.

When Peter entered the home of Cornelius and the latter paid him homage, Peter demurs and has the humility to acknowledge his own humanity, "Get up. I myself am also a human being." We who are called to public ministry in the church can take Peter as our "ministerial model." While we are grateful for the respect the faithful often shows us, still we mustn’t think of ourselves as apart from them, on some kind of higher ecclesiastical level. We do well to regularly press the "Play" button in our minds and listen to Peter’s message, which reminds us, "Get up. I myself am also a human being." We could use less clericalism in our church and practice more collegiality among the ones God has called us to serve. Today Peter is a good model for us.

I was watching a special program on the Weather Channel the other evening. It was a look-back over the past year, when we had a more-than-usual number of tornadoes across the country. A commentator referred to those devastating weather events as "Acts of God." In effect God was blamed, once again, for killing innocent people and destroying millions of dollars of property! While nature often shows the wonder and power of God – a sunset over the ocean, Spring flowers and tiny hummingbirds – I can’t name a killer-tornado as an "Act of God."

But, as a believer, I can recognize a powerful "act of God" – God took flesh in Jesus and Jesus gave his life for us. As the gospel says today, "There is no greater love than to lay down one’s life for a friend." God’s power was demonstrated for us by: Jesus’ joining us in our human journey; not avoiding pain, but accepting it as one of us and giving his life to prove how much God loves us. Now that’s what I call an "Act of God!"

So, we don’t have to come here to church to pray in order to please God; to earn God’s love and goodwill; to wear God down with lots of prayers so that God will favor us and give us what we pray for. We don’t pray and serve God to earn God’s love. Jesus’ life and death make it very clear: God already loves us, what more must God do to convince us? Jesus is a very powerful message that all can read, loud and clear: we didn’t love God first and God returned the favor and now loves us back. Rather, God loved us first and Jesus is proof positive of God’s love for us – if we have any doubts.

The real issue is: since God already loves us and has given such powerful evidence of that love, what should we do to show we got the message? How can we respond and show that our lives are transformed by that love; for love transforms the beloved? You can always tell when someone is in love, they radiate love. They are cheerful, kinder, and more patient.
If we asked Jesus what we must do in response to the love God has shown us in him, he says to us today, "Keep my commandments." When we hear the word commandments our mind rushes to the 10 Commandments. We check ourselves: have I broken any Commandments? Have I done anything wrong? But we already had 10 Commandments without Jesus. Jesus isn’t talking about not violating the 10 Commandments. He is telling us, "Don’t worry about doing something negative. Instead do something positive: love one another.

It’s one commandment with many faces, many opportunities to put it into practice. If there is no greater love than to lay down one’s life for a friend then we can begin by asking ourselves what part of our lives must we "lay down" for the sake of another? For example: "lay down" my prejudice; my angry feelings; my enmity over what others have done to me; my selfishness; my unwillingness to give up my time to help another, etc.

Jesus doesn’t give 10 Commandments that can be checked off one by one, "There, I’ve done that." But a broader commandment, "Love one another as I have loved you." Now can we ever say we have lived up to that commandment? Can we check off items and say, "Well, I’ve accomplish that!" No, because love asks a lot of us. When can a husband or wife say to the other, "There, I have loved you. There’s nothing more I can give or do for you?" Love is a fire that consumes us and leaves us looking for ways to love.

Does this sound exhausting? Jesus says we are not to live and think like slaves, groveling, trying to get everything right, fearing punishment. Instead he calls us, "Friends." Friendship with Jesus isn’t sentimental or sloppy. Some friendships can close us off and make us neurotic. But friendship with Jesus is one of mutual love and respect. I have a friend who joined a men’s quartet. He became friends with one of the men in that group and his new friend taught him to sing without instruments and introduce him to songs he had never heard before. Friendship opens us to new life. Friends keep us normal: pull us out of ourselves when we close ourselves off; help lift us out of depression; are sounding boards when we need to talk to someone; introduce us to new worlds of food, hobbies, and music.

We are friends of Christ already. "I call you friends." With the help of Jesus’ Spirit we are enabled to act that way now – to resemble our friend Jesus more and more and, as he tells us, "bear fruit" in our lives.

At this Eucharist today we invite Jesus to show us how we can live and reflect our friendship with him. We ask him to show us what must die in our lives, what we must lay down and let go of. We also ask him to show us how we can blossom with new fruit as we pray, "Jesus teach us to love one another and help us to live that love, so people will know we are your friends."

Fr. Jude Siciliano, OP

Lm Jude -dongcong.net

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)