dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

CHÚA NHẬT II VỌNG –B- 07-12-2014
Isaia 40: 1-5, 9-11; Tvịnh84; 2Phêrô 3: 8-14;
Máccô 13: 33-37
Lm. Jude Siciliano, OP


HÃY DỌN SẴN TÂM HỒN
ĐỂ CHÚA ĐẾN

“Cuối cùng thì bạn cũng đã đến!” Đó là câu nói với một người mà chúng ta đã phải đứng ở một góc đường chờ đợi. Sự mong chờ thêm nôn nóng nếu chúng ta gặp phải thời tiết xấu hay đang trong giờ cao điểm mọi người chen lấn nhau. Chúng ta nhìn đồng hồ, rảo mắt qua lại, tự hỏi rằng không biết người ấy sẽ đến bằng gì, đi bộ ư? Đến từ hướng nào nhỉ? Đi bằng taxi, xe buýt hay ô tô? Làm gì mà lâu đến thế? Mặt trời đang xế bóng và nhiệt độ đang thấp dần. Chờ đợi và thắc mắc khiến mọi thứ thêm trầm trọng vì sự bực dọc của chúng ta. Những gì làm tăng nỗi thất vọng và những nghi ngờ còn mang đến nhiều câu hỏi khác. Chắc họ quên buổi hẹn này rồi? Chúng ta có nhớ lộn giờ hay địa điểm không nhỉ? Chúng ta có nên kéo cổ áo lên để tiếp tục chờ đợi hay trở về nhà? Chúng ta cố gọi cho họ và chỉ nghe thấy câu trả lời tự động mà thôi! Giờ phải làm gì? Và khi cuối cùng họ cũng đến, chúng ta chào đón họ bằng những lời đại thể như : “Cuối cùng thì bạn cũng đã đến! Sao mà lâu vậy?”

Bài đọc ngôn sứ Isaia hôm nay trích từ “Isaia đệ nhị” (chương 40-45), được viết vào khoảng cuối thời kỳ dân Israel bị lưu đày sang Babylon (550 tCn). Phần đầu của sách Isaia (chương 1-39) tuyên bố rõ ràng rằng, nếu dân Israel không chịu thay đổi lối sống, họ sẽ phải chịu một kết cục thê thảm. Và sự việc đã xảy ra như thế. Quân Babylon đã phá hủy Israel và bắt dân thành làm nô lệ. Họ đã phải sống kiếp nô dịch; và trong lầm than, họ bắt đầu nghi ngờ Thiên Chúa của mình. Phải chăng Thiên Chúa đã bỏ rơi dân Isarel? Bao giờ Người mới đến cứu họ? Điều gì đã khiến mọi sự kéo dài lâu đến thế?

Bài đọc hôm nay mở đầu phần hai của sách ngôn sứ Isaia. Phải chăng đây là sứ điệp hy vọng mang đến niềm an ủi những người đang phải sống kiếp nô lệ? Nếu dân Israel tin vào lời của vị ngôn sứ thì quả đúng như vậy. Ngược lại, những năm tháng đau khổ cũng có thể khiến họ yếm thế và hoài nghi lời của Isaia. Có lẽ chúng ta có cùng tâm trạng hoài nghi giống dân Isarel xưa kia khi phải chán nản chờ đợi và tự hỏi không biết chúng ta có nghe lầm thông tin về cuộc hẹn của mình hay không. “Họ đã nói gì với tôi? Họ đáng tin đến mức nào? Chắc họ quên rồi? Còn tôi thì phải đứng đây, bực mình và bối rối !” Ngôn sứ Isaia tái khẳng định với những kẻ bị lưu đày rằng Thiên Chúa không quên họ dù họ có nghi ngờ Người. Thiên Chúa không bỏ mặc họ, dù họ đầy tội lỗi và bất trung.

Chúng ta hãy lắng nghe vị ngôn sứ khi thấy mình đang ở một góc đường chờ đợi ngay vào lúc này trong cuộc đời mình. Những lời của Isaia không khiến mọi sự được giải quyết ngay lập tức. Nhưng những lời đó thực sự khích lệ chúng ta thêm niềm hy vọng. Xét cho cùng, Thiên Chúa không bao giờ bỏ quên chúng ta. Người biết những nỗi đau của chúng ta, nên Người ban những lời trìu mến và bảo đảm: “Hãy an ủi, an ủi dân Ta…”

Lý do đầu tiên của sự an ủi này chính là Thiên Chúa đã tha thứ cho dân và Người đang đến với họ. Thiên Chúa mau đến để tha thứ và chữa lành. Một đại lộ đã được dọn sẵn, những con đường đã được san bằng, các thung lũng đã được lấp đầy – Thiên Chúa đang hối hả đến với chúng ta. Vì một lý do nào đó, có thể chúng ta phải chờ đợi lâu hơn, nhưng chúng ta đừng bao giờ từ bỏ hy vọng khi dựa vào những lời khích lệ của vị ngôn sứ và nương tựa vào niềm hy vọng mà lời ấy mang lại.

Giả thiết là chúng ta đang phải đợi ai đó ở một góc đường, giờ đã trễ, ánh đèn đang mờ dần và nhiệt độ ngày càng thấp. Cứ cho là chúng ta đang có những nghi ngờ liệu rằng mình có đến đúng chỗ và đúng ngày giờ hay không. Hay người mà chúng ta đang đợi sẽ không đến, nhưng khi đó có người mà chúng ta tin tưởng đến và bảo chúng ta rằng: “Tôi có thể đảm bảo với bạn là anh ta sẽ tới đấy. Đừng bỏ đi, cứ hãy sẵn sàng”. Và đó là công việc của thánh Gioan Tẩy Giả. Ngài là người đi trước Đấng Mêsia; một người được Thiên Chúa trao quyền để dọn đường cho Người.

Theo niên đại, Tin Mừng Máccô là quyển đầu tiên trong các sách Tân Ước. Những lời mở đầu sách công bố một sự “khởi đầu” (giống như sách Sáng Thế: ‘lúc khởi đầu…’). Thánh Máccô báo hiệu rằng Thiên Chúa đang thực hiện một điều gì đó mới mẻ với sự quang lâm của Đức Kitô – một kỷ nguyên mới, một giao ước mới và một dân mới đang được hình thành. Thế giới này đang mắc kẹt trong những khuôn mẫu cũ kỹ, tội lỗi, phá hoại, và Thiên Chúa đã quyết định làm một điều gì đó thật mới. Cái khởi đầu mới mẻ này sẽ không chấm dứt. Những ai chấp nhận Đức Giêsu trong kỷ nguyên mới mà Người giới thiệu, cuối cùng sẽ có được sức mạnh để phá tan những định mệnh chết chóc trong cuộc đời mình. Những lề thói cũ kỹ và những con đường gồ ghề không còn tiếp tục giới hạn được chúng ta. Đức Giêsu Kitô đã khởi sự một điều gì đó mới mẻ cho chúng ta và Ngài sẽ “rửa chúng ta trong Thánh Thần”, ngõ hầu chúng ta sẽ luôn có được một đời sống mới nhờ cuộc quang lâm của Người.

Thánh Máccô bắt đầu bằng việc tuyên bố: Đức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa. Không có bất kỳ giới hạn nào trong những tin vui mà Đức Giêsu đến để công bố qua lời và hành động của Người. Chúng ta sẽ tiếp tục được nghe Tin Mừng Máccô mỗi Chúa Nhật trong năm phụng vụ mới mà chúng ta đã bước vào bằng Mùa Vọng này. Chúng ta lắng nghe thánh Gioan, người đi trước, công bố cuộc quang lâm của Đấng mà chúng ta hằng mong đợi. Vì Gioan là chứng nhân đáng tin cậy nhất, nên chúng ta hãy đáp lại lời công bố của ngài bằng cách dọn lòng của mình.

Thánh Gioan kêu gọi sám hối, không chỉ những tội này tội kia mà chúng ta đã phạm. Sám hối là một cuộc thay đổi hoàn toàn. Chúng ta phải thay đổi đường lối suy nghĩ và tái định hướng cuộc sống của mình. Thánh nhân mời gọi chúng ta xưng thú tội lỗi. Sự sám hối không đưa Thiên Chúa đến ngay trong cuộc đời chúng ta, thay vào đó, nó làm gia tăng nhận thức và khiến tri giác của chúng ta trở nên bén nhạy để biết được điều gì sắp xảy đến. Thánh Gioan quả quyết với chúng ta rằng Đức Kitô đang đến để bắt đầu một điều gì đó mới mẻ trong chúng ta, và sự sám hối dọn sạch những bộn bề, lộn xộn trong tâm hồn, giúp chúng ta tự do để đón nhận Người vào thời khắc Người thực sự quang lâm.

Thánh Gioan đã chuẩn bị cho dân đón tiếp Đức Kitô bằng việc làm phép rửa cho họ tại sông Giođan. Nhưng chúng ta đã chịu phép rửa rồi. Vậy chúng ta có thể làm gì để chuẩn bị cho một “khởi đầu” mới trong Đức Kitô? Chúng ta có thể canh tân niềm tin phép rửa của mình: trong suốt những ngày đầu của Mùa Vọng này, chúng ta tái cam kết sẽ chú tâm hơn đến Lời Chúa và lãnh nhận bí tích Thánh Thể, là ân sủng biến đổi chúng ta “dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi”.

Chuyển ngữ: AE. HV. Đaminh Gò-Vấp

 

2nd SUNDAY OF ADVENT (B) - Dec 7, 2014
Isaiah 40: 1-5, 9-11; Psalm 85; 2 Peter 3: 8-14;
Mark 1: 1-8
by Jude Siciliano, OP

"You’ve finally arrived!" That’s what we say to someone after waiting for them on a street corner. What makes the waiting worse is bad weather or rush-hour crowds jostling us. We check our watches and look in all directions, not sure how the one we are waiting for will arrive" On foot? From which direction? By taxi, bus or car? What’s taking them so long? The sun is going down and the thermometer is dropping. Waiting and wondering are made worse by our discomfort. What adds to the frustration and the doubts are still more questions. Did they forget the appointment? Have we gotten the time or location wrong? Should we turn up our collars and continue to wait or head for home? We try calling them and we get their voicemail! What should we do? When they finally arrive we greet them with, "You’ve finally arrived! What took you so long?"

Today’s reading from Isaiah is taken from a section of the book called "Second Isaiah" (chapters 40-55). It was written towards the end of Israel’s exile in Babylon (circa 550 B.C.E.). The first part of Isaiah (chapters 1-39) made it abundantly clear that if the people didn’t change their ways catastrophe would befall them. And so it did. The Babylonians crushed Israel and carried their prime citizens off into slavery. The people have been enslaved and, along with the misery, come doubts about their God. Had God abandoned them? When would God come to their aid? What was taking so long?

Today’s reading begins the second part of Isaiah. Was the message of hope it offered a comfort to those enslaved? It was, if they trusted the prophet’s words. Otherwise, so many years of pain might have caused them to become cynical to what Isaiah was saying or, at the least, doubtful. They might have had the kind of doubts we have as we stand in the cold waiting and wondering if we misheard the information about our appointment. "What did they tell me? How reliable are they? Suppose they forgot? And here I stand, uncomfortable and confused!" Isaiah reassures the exiles that God has not forgotten them despite their doubts. God did not turn away from them, despite their sins and apostasy.

We listen to the prophet from whatever uncomfortable "street corner" we find ourselves at this point in our lives. Isaiah’s words don’t bring about an immediate lift. But they do encourage us to have hope. God has not forgotten us after all. God knows our pain and speaks tender and assuring words to us, "Comfort, give comfort to my people…."

The first reason for the comfort is that God has forgiven the people and is coming to them. God comes swiftly to forgive and heal. A highway is prepared, the roads straightened, the valleys filled in – God is in a rush to get to us. For some reason we may have to wait longer, but we do not give up as we lean on the prophet’s words for support and cling to the hope his words offer.

Suppose we were waiting on a street corner for someone and the hour was late, the light fading and the temperature dropping. Suppose we were having those doubts about whether we had the day, time and place right. Suppose the person we were waiting for didn’t come, but someone we trust arrived and told us, "I can assure you, he is coming. Don’t give up, stay ready." That was John the Baptist’s job. He was the forerunner of the Messiah; one with God-given authority to prepare the way.

Mark’s gospel is chronologically the first of the New Testament books. Its opening words announce a "beginning" (just as Genesis did, "In the beginning…"). Mark is signaling that God is doing something new with the coming of Christ – a new era, a new covenant and a new people are beginning. The world was stuck in its old, sinful and destructive patterns and God has decided to do something new. This new beginning will have no and. Those who accept Jesus in the new age he introduces will finally have the power to break through the dead ends in their lives. Old habits and debilitating ways don’t have to continue limiting us. Jesus Christ has begun something new for us and he will "baptize you with the Holy Spirit," so that we will always have the new life his coming has begun.

Mark begins by announcing: Jesus Christ is the Son of God. There are no limits on the good news that Jesus comes to proclaim by his words and actions. We will continue to move through Mark’s gospel each Sunday in the new liturgical year that we have begun this Advent. We hear John, the forerunner, announce the coming of the one we have been waiting for. Since John is a most reputable witness, we respond to his announcement by preparing ourselves.

John calls for repentance; which isn’t just about this or that sin we have committed. Repentance involves total change. We must change our ways of thinking and redirect our lives. He invites us to confess our sins. But that doesn’t earn God’s coming into our lives, instead repentance heightens our awareness, and sharpens our perception of what is about to happen. John assures us that Christ is coming to begin something new in us and repentance clears the clutter so we are free to receive him when he does come.

John prepared the people for Christ by baptizing them in the Jordan. But we have already been baptized. What can we do as we prepare for a new "beginning" in Christ? We can renew our baptismal faith: we recommit ourselves during these early days of Advent to being more attentive to God’s Word and to receiving the Eucharist, which graces us and enables us to, "Prepare the way of the Lord make straight his paths."

 

CHÚA NHẬT 2 MÙA VỌNG năm B-2011

CN II MÙA VỌNG (B), 4-12-2011
Isaia 40: 1-5, 9-11, 19b; 4: 2b-7; Tv 85; 2 Phêrô 3: 8-14; Maccô 1: 1-8
Lm. Jude Siciliano, OP
HÃY CHUẨN BỊ CON ĐƯỜNG
CHO ĐỨC CHÚA

Mới đây tại phi trường, một bà mẹ và đứa con hai tuổi ở cùng với các hành khách chúng tôi khi chờ lên máy bay. Đứa bé nghịch ngợm đã chạy vấp vào chiếc cặp của một thương gia. Cậu bé đã té đập đầu xuống sàn và đau đớn hét to đến nỗi nhiều người trong chúng tôi cùng la lên một tiếng “aaa..!” đầy thương cảm. Nhưng chẳng ai trong chúng tôi xót xa cho bằng bằng mẹ của cậu bé. Bà ẵm đứa bé lên, ôm chặt lấy con, hôn lên chỗ bị thương trên trán của con mình và không ngừng nói: “nào, nào, mẹ đây mà”. Đứa bé càng khóc, bà lại càng nói những lời vỗ về an ủi này: “không sao, mẹ đây mà”.

Khi nghe bài đọc trích sách ngôn sứ Isaia hôm nay, tôi chợt nhớ đến hình ảnh người mẹ trẻ  và đứa con bị thương này. Nếu quý vị định lập một danh sách về những đoạn Cựu Ước có những lời an ủi nhất thì chẳng phải bài đọc hôm nay được xếp vào tốp 5 hay tốp 10 đó sao? Bài đọc này nói đến tình thương dịu dàng Thiên Chúa dành cho con cái bị đánh bại và bị thương tích mà Thiên Chúa đã sinh ra và dưỡng nuôi. Chương 40 là một phần trong Isaia mà người ta gọi là “Isaia đệ nhị” và nó được viết cho dân Israel bị lưu đày ở Babilon. “Isaia đệ nhất” (chương 1-39) nhằm cảnh cáo dân ở Giêrusalem về những điều sắp xảy ra nếu họ không thay đổi đường lối của mình. Họ đã không nghe, đã bị lưu đày và khi đó, ở nơi khốn cùng, Thiên Chúa nói với họ bằng lời lẽ dịu dàng. Thiên Chúa giống như người mẹ trẻ ẵm đứa con bị thương lên, hôn nó và nói những lời vỗ về yêu thương: “nào, nào, mẹ đây mà”.

Dân Dothái đã bị cầm tù và Thiên Chúa chúng ta sẽ giải thoát họ. Họ tưởng Thiên Chúa đã bỏ rơi họ, nhưng Người vào nơi khốn cùng của họ. Các lệnh truyền được ban ra: một con đường bằng phải được hoàn thành và trên con đường đó Thiên Chúa sẽ đến dẫn đưa dân về quê hương. Con đường sẽ được làm cho bằng phẳng vì các lữ khách sẽ mệt mỏi và kiệt sức sau một thời gian dài bị lưu đày. Những người trên đường sẽ thấy dân trở về Giêrusalem và biết rằng đây chính là công trình của Thiên Chúa. “Bấy giờ vinh quang của Đức Chúa sẽ được tỏ hiện và mọi người phàm sẽ cùng được thấy…” Ngoài Thiên Chúa, ai có thể thực hiện được công cuộc giải phóng vĩ đại này?

Vào thời điểm cuối năm này, nhiều người trong chúng ta có thể cần ít lời an ủi. Sự nhộn nhịp và hối hả của kỳ nghỉ chỉ làm tăng thêm sự cô độc, buồn chán và mất mát, những khó khăn về tài chánh và sự chán trường. Thái độ vui vẻ bên ngoài và những mong chờ dâng tràn không mang đến sự an ủi, có chăng chỉ khoét sâu thêm cảm giác sống trong lưu đày. Ngôn sứ Isaia mang đến cho chúng ta niềm hy vọng trong mùa này khi chúng ta nghe của ông hứa rằng Thiên Chúa đang đến với chúng ta trong lưu đày để giải thoát chúng ta. Hành trình này có thể sẽ kéo dài, nhưng nếu có Thiên Chúa luôn bên cạnh, chúng ta sẽ không bỏ cuộc hay ngã quỵ trên đường.

Trong một hội nghị Kinh thánh gần đây, một người  đã kể cho chúng tôi về một quá khứ nghiện ngập của ông. Ông đã đánh mất gia đình, công việc, bạn bè và thậm chí phải đi tù. Khi ra tù, ông đã nghĩ đến chuyện tự sát, nhưng nhờ lời động viên của một vị linh mục đã giúp ông bắt đầu thay đổi cuộc đời. Đây chính là một bằng chứng mạnh mẽ cho chúng tôi trong nhóm đó hay một lời nhắc nhở mà Thiên Chúa Thiên Chúa nói cho dân qua miệng ngôn sứ trong lưu đày, tiếp tục nói cho những cuộc lưu đày hôm nay và lời này muốn đi vào cuộc sống của họ và giải thoát họ. “Hãy an ủi, an ủi dân Ta…” Chúng không phải là những lời vô nghĩa, nhưng được trợ lực bởi hành động quyền năng của Thiên Chúa. Một lần nữa, tôi lại nghe thấy giọng nói của người mẹ: “nào, nào, đâu có sao đâu”, khi bà cúi xuống ẵm con mình lên.

Hôm nay, chúng ta nghe những từ lời đầu tiên trong Tin mừng Maccô và thánh sử đi thẳng vào đề. Maccô không khởi đi từ một gia phả hay trình thuật thời thơ ấu như Matthêu và Luca. Maccô đề cập thẳng đến Gioan Tẩy Giả và Đức Giêsu khi đã trưởng thành và bỏ qua trình thuật cả khi hai khi còn trong lòng mẹ. Vào thời điểm này, dân Dothái không chịu cảnh lưu đày, nhưng lại chịu sự áp bức nặng nề của người Rôma trên chính quê hương mình. Một số thích ứng với đường lối của người Rôma, trong khi những người khác (vd: những người quá khích) lại âm mưu nổi loạn. Giống như trong các quốc gia, xưa và nay chịu sự áp bức, hầu hết các công dân khác đang cố gắng hết sức để có thể sinh tồn.

Thật bất ngờ khi gợi lại lời đầy khích lệ của ngôn sứ Isaia: “Hãy chuẩn bị con đường cho Đức Chúa…” Gioan Tẩy Giả đã gợi lại những ký ức xưa cho dân nhợ́ lại những việc Thiên Chúa đã làm cho họ. Vì thế, chẳng có gì ngạc nhiên khi người ta tuốn đến với Gioan trong sa mạc. Ông làm phép rửa thống hối hầu họ có thể chuẩn bị bước vào đời sống mới nơi Thiên Chúa.

Chẳng phải đôi khi người Kitô hữu chúng ta cảm thấy như bị lưu đày nơi đất khách hay sao? Ý thức về sự cô lập của chúng ta đang được tăng lên vì, trong khi chúng ta họp nhau cầu nguyện và suy gẫm hôm nay, thì nền văn hóa thế giới vượt ra khỏi cánh cửa Giáo hội chống đối lại những giá trị mà chúng ta đang nỗ lực vun trồng và muốn chuyển trao lại cho con cái chúng ta. Chúng ta hãy mở lòng đón nhận lời của ngôn sứ Isaia, vì hôm nay chúng ta có thể dùng đến lời an ủi.

Ai trong chúng ta ai không cảm thấy áp lực mà kỳ nghỉ đè trên chúng ta khi chúng ta trải nghiệm những đòi hỏi và giới hạn trên tinh thần của mình, thời gian và ngân sách? Mùa đông đang đến cũng nhắc nhở chúng ta về dòng thời gian và sự tạm bợ của mọi người và muôn vật mà chúng ta biết và làm. Thỉnh thoảng chúng ta nỗ lực lên kế hoạch và những dự định nghiêm túc mà chẳng bao giờ thực hiện được. Chúng ta được mời gọi thực hiện quá nhiều cho tha nhân đến nỗi chúng ta hiếm khi có thể quan tâm đến nhu cầu của riêng mình. Hôm nay, chúng ta có thể dùng đến lời an ủi.

Những lời của Gioan Tẩy giả có thể an ủi những ai đang sẵn lòng ăn năn về tội lỗi của mình. Ông mang tin vui đến cho những ai khao khát được tha thứ; nhưng ông không mang tin vui đến cho những người tự cho mình là công chính, hay dửng dưng với Thiên Chúa và đường lối của Người. Gioan làm phép rửa nhằm xóa bỏ đường lối cũ. Nhưng phép rửa của Gioan chỉ là sự khởi đầu. Sau phép rửa bằng nước là phép rửa bằng lửa – đời sống mới mà Thánh Thần sẽ đổ tràn trên chúng ta qua Đức Giêsu và sự sống, cái chết và sự phục sinh của Người.

Như ngôn sứ Isaia và Gioan, chúng ta được mời gọi để mang niềm ủi an và tin vui đến cho tha nhân. Chúng ta hãy cố gắng tập trung khi chia sẻ ý nghĩa đích thực của mùa này với những ai thân cận nhất và với tha nhân chúng ta gặp trên đường mà Thiên Chúa đã mở ra cho chúng ta.Cùng với Gioan, chúng ta có thể cảm thấy như tiếng hô vang trong hoang địa khi chúng ta kêu gọi thế giới sửa đổi và chuẩn bị cho việc Chúa đến và cho đường lối của Người.

Gioan tẩy Giả mời gọi những người tuôn đến với ông trong sa mạc nhớ lại những công việc vĩ đại Thiên Chúa đã làm. Một lần nữa ông mời họ hãy tin rằng Thiên Chúa không bỏ rơi họ trong đau khổ và Người sẽ đến để giúp họ. Trong khi tự chuẩn bị, họ phải quay trở lại với nguồn gốc của họ trong niềm tin vào trong Thiên Chúa.

Mùa Vọng này, chúng ta tìm kiếm những con đường để  hô lên cùng Gioan: “Hãy chuẩn bị con đường cho Đức Chúa…” Chúng ta hy vọng lời nói và hành động của chúng ta trong mùa này sẽ mang niềm hy vọng đến cho con người, trong giờ lâm tử và trong nỗi đau, trong bối rối và lầm lạc – Thiên Chúa không bỏ rơi họ, nhưng Người làm một con lộ bằng phẳng cho họ. Vinh quang Thiên Chúa sẽ được tỏ hiện cho những ai biết mở lòng ra và mắt luôn mở rộng. “Hãy chuẩn bị con đường cho Đức Chúa”.

Tin mừng theo thánh Maccô đã bắt đầu. Nó  sẽ mở ra cho chúng ta suốt năm phụng vụ này. Mỗi Chúa Nhật chúng ta sẽ được nghe về niềm an ủi mà chỉ có Thiên mới có thể trao ban cho chúng ta – Tin mừng Đức Giêsu Kitô. 

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

2ndSUNDAY OF ADVENT(B)-December 4, 2011
Isaiah 40: 1-5, 9-11; Psalm 85; 2 Peter 3: 8-14;
Mark 1: 1-8
by Jude Siciliano, OP

 

At the airport recently a mother and her two-year-old were among those of us waiting to board our plane. The boy was frisky, ran from his mother’s side and tripped over a businessman’s briefcase. He banged his head on the terrazzo flooring and gave such a shriek of pain that many of us around let out a collective "Ahh!" of sympathy. But none of us were more sympathetic than his mother who scooped him up, clutched him to herself, kissed his bruised forehead and said repeatedly, "There, there, mommy’s right here." The more he cried, the more she spoke those comforting wordscd, "Mommy’s right here…. It’s okay."

That young mother and injured child come to mind as I hear today’s passage from Isaiah. If you were to make a list of the most comforting Old Testament texts wouldn’t today’s be among the top 5 or 10? The passage reflects the tender love God has for the injured and defeated chosen children whom God had brought to birth and nurtured. Chapter 40 begins a section in Isaiah biblical people call "Second Isaiah" and it is addressed to the Israelites in Babylonian captivity. "First Isaiah" (chapters 1-39) was meant to warn the people in Jerusalem of what would happen if they didn’t change their ways. They didn’t, were taken into exile and now, in their place of misery, God speaks to them a word of comfort. God is like that young mother who swoops up, kisses her injured child and speaks words of comfort, "There, there, mommy is here."

The Jewish people had been imprisoned and our God is going to set them free. They felt abandoned by God, but God has entered their place of pain. Orders are sent out: a smooth highway is to be constructed and God will come to lead the people home on it. The way will be made smooth because the travelers will be weary and frail after their long exile. Those lining the road will see the people’s return to Jerusalem and acknowledge that this is God’s work. "Then the glory of the Lord shall be revealed, and all people shall see it together…." Who else but God could accomplish such a marvelous, liberating task?

As we approach the end of this year many of us could use a little comfort. The hustle and bustle of the holiday season only intensifies people’s loneliness and sadness over loss, financial difficulties and discouragement. The holiday season’s superficial joviality and high expectations offer no comfort at all and only deepen the feeling of living in exile. Isaiah offers us hope this season as we hear the prophet’s promise that our God is coming to us in exile to lead us out. The journey may be long, but with God by our side we will not give up or collapse along the way.

In a recent Scripture session a man told us about his past history addicted to drugs. He lost his family, business, friends and was eventually sent to prison. When he got out he was contemplating suicide, but the words and support of an encouraging priest helped him begin to turn his life around. It was a powerful witness to us in that group and a reminder that the God who spoke through Isaiah to the people in exile continues to speak to modern-day exiles and wants to enter their lives and lead them out. "Comfort, give comfort to my people…" They are not just empty words, but are backed up by God’s powerful deeds. Again I hear that mother’s voice, "There, there, everything is going to be all right," as she bent down to swoop up her injured child.

We hear the first words of Mark’s gospel today and he gets quickly to the point. Mark doesn’t begin with the genealogy or infancy narrative as Matthew and Luke. John the Baptist and, soon-to-arrive Jesus, are not in their mother’s womb; this gospel begins with them as grown men. At this time the Jewish people have not been taken off to a foreign country, but are under heavy Roman oppression in their own land. Some of them have adapted to the Roman ways, while others (e.g. the Zealots) are plotting a violent rebellion. As in countries, ancient and modern under oppression, most of the other citizens are doing the best they can to survive.

Out of nowhere, or so it must have seemed, a messenger reminiscent of Isaiah, enters with an encouraging word, "Prepare the way of the Lord…." John the Baptist stirred up ancient memories for the people as they recalled God’s powerful deeds on their behalf in the past. No wonder they flocked out to John in the desert. He offered them a baptism of repentance so they could prepare for God’s renewed entrance into their lives.

Don’t we Christians feel like exiles in a foreign land at times? Our sense of isolation is heightened because, while we gather to pray and reflect this day, the culture of the world beyond our church doors is hostile to the values we are trying to nurture in ourselves and want to pass on to our children. We take Isaiah’s words to heart, for we can use a bit of comforting today.

Who among us doesn’t feel the pressure the holiday season puts on us as we experience the demands and restrictions on our spirits, time and budgets? The growing winter season also reminds us of the passage of time and temporariness of everyone and everything we know and do. Sometimes our best made plans and earnest intentions never materialize. We are asked to do so much for others that we barely can tend to our own needs. We can use some comforting today.

John the Baptist’s words can be comforting for those who are willing to repent from their sin. He brings good news for those who yearn to be forgiven; but he doesn’t have good news for people who are stuck in their self-righteousness, or who are indifferent to God and God’s ways. John offers a baptism that will drown the old ways. The cleansing John offers is just the beginning. After the waters comes the fire–the new life the Holy Spirit will pour into us through Jesus and his life, death and resurrection.

Like Isaiah and John the Baptist we are called to bring comfort and good news to others. We try to stay focused as we share the true meaning of this season with those nearest to us and with others we meet on the way that God has opened for us. With John we can feel like voices crying out in the wilderness as we call our world to reform and prepare for the coming of God and God’s ways.

John the Baptist invited those who flocked to him in the desert to remember the great deeds of God. He invited them again to trust that God had not forgotten them in their distress and was coming to help them. Meanwhile to prepare themselves they were to return to their roots in their faith and in their God.

We search out ways this Advent to cry out with John, "Prepare the way of the Lord…." We hope our words and actions this season will instill hope in people, in their dying and in their pain, in their confusion and wanderings – that God has not forgotten them, but is constructing a straight path to them. God’s glory is about to be revealed to all with hearts disposed and eyes wide open. "Prepare the way of the Lord."

The gospel of Mark has begun. It will unfold for us through this liturgical year. Sunday by Sunday we will hear about the comfort only God can offer us – the good news of Jesus Christ.

Fr. Jude Siciliano, OP

Lm Jude Siciliano OP 2011

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)