SUY NIỆM của Fr Jude Siciliano, OP
CN 5 Thường niên B – 8-02- 2009
Gióp 7: 1-4;6-7; Tv: 147; I Cor. 9: 16-19; 22-23; Máccô 1: 29-39
CẦU NGUYỆN, PHƯƠNG TIỆN PHỤC VỤ HỮU HIỆU
Anh chị em thân mến,
Trong lúc đọc Phúc âm thánh Mác-cô, tôi nghĩ đến vở nhạc kịch "Jesus Christ, Superstar" (đã được dựng phim). Tôi nhớ đến những cảnh có rất nhiều tiếng hô to của đám đông dân chúng xô đẩy nhau để có thể với tới Chúa Jesus, họ kêu gào để xin Ngài thương cứu họ: "Xin ông hãy làm gì cho tôi". Đám dân chúng xem Chúa Giêsu như là một "tài tử tuyệt vời", một người có thể giúp họ ngay lúc đó. Phúc âm thánh Mác-cô khiến tôi thoáng nghĩ đến những phim thời xưa, với những tài tử nhanh lẹ hơn người thường.
Chúa Giêsu đang dạy trong đền thờ, thì bị một người bị quỷ ám chặn Ngài. Sau khi trừ quỷ, Ngài ra khỏi đền thờ để đến nhà hai ông Simon va An-rê. Các ông đưa Ngài đến bà mẹ vợ ông Simon đang bị sốt nặng. Chúa Giêsu chữa cho bà hết bệnh, rồi Ngài lại vội vã ra đi vì trời đã xế chiều. Dân chúng lại kéo nhau đem đến cho Ngài những người đau ốm, và cả những người bị quỷ ám. Và hơn nữa, "cả thành xúm lại trước cửa". Thật là những hành vi nhanh lẹ, dân chúng vội vã ngóng trông Chúa Giêsu làm phép lạ để giúp đỡ họ. Các Tông đồ cũng tìm Ngài. Cứ như sự mô tả của Phúc âm, họ như là những thợ săn đi tìm thú. Trong đó các ông đi tìm Chúa Giêsu và đem Ngài về lại để gặp dân chúng, và rồi các ông cũng được người ta săn lùng nữa.
Phúc âm cho chúng ta biết là Chúa Giêsu không muốn dân chúng nghĩ Ngài chỉ là một người làm phép lạ. Để tránh đám đông dân chúng, và để tìm nơi yên tĩnh cầu nguyện, Ngài dậy sớm, đến nơi hoang vắng. Nhưng ông Simon và các ông khác đi tìm Ngài. Đọc trong Phúc âm, các ông đi tìm Chúa Giêsu như thợ săn đi tìm mồi. Các ông muốn đem Ngài về lại nhà để gặp dân chúng, và nhờ Ngài mà các ông cũng được dân chúng quan tâm sát sao.
Trong giáo xứ chúng ta có nhiều người làm việc có lương và cũng có nhiều người làm việc tình nguyện. Phúc âm hôm nay cũng cho chúng ta thấy như vậy. Việc của chúng ta không bao giờ được ngưng nghỉ. Các chức việc cũng như phụ huynh là những người cùng nhau hợp tác liên tục. Những việc tốt họ làm hình như không bao giờ đủ. Công việc của Chúa Giêsu làm cũng vậy, có vẻ như không lúc nào ngưng nghỉ. Ngay cả những lúc Ngài vào đền thờ, thiên hạ cũng tìm đến Ngài để xin Ngài giúp đỡ.
Sau đây là những việc Chúa Giêsu làm: Ngài thường giúp đỡ người khác ở ngoài thánh đường. Ngài thường chữa bệnh ở nhà như chữa bà mẹ vợ thánh Phêrô. Ngài chữa bệnh trên đường đi, trên sườn đồi, và làm phép lạ ngay cả trên tàu đánh cá. Phúc âm thánh Mác-cô tường trình những việc Chúa Giêsu làm cũng giống như công việc chúng ta phải làm. Chúng ta không phải sống đời Kitô hữu bán thời gian. Hể ở đâu có việc cần là chúng ta phải làm, bất kể ngày giờ.
Vì thế, chúng ta luôn cảm thấy phải phục vụ. Chúng ta phải ngưng việc làm thường nhật để giúp một đứa bé, hay giúp một người bạn vừa được giải phẫu, giúp một phụ nữ bị ngược đãi, đưa một người thân lớn tuổi đi bác sĩ, hay lo đám cưới cho một đứa con, giúp một đứa con khác bị người yêu bỏ rơi. Rồi chúng ta lại phải đi mua sắm thức ăn, và nấu nướng. Chúng ta phải giúp một người bà con bị mất việc. Lại còn bao nhiêu việc ở giáo xứ và ở cộng đoàn nữa...Nhân danh Chúa Giêsu, chúng ta giúp kẻ đói ăn, cho kẻ rách rưới mặc, thăm viếng người bệnh, và người trong lao tù. Chúng ta còn phải đi rao giảng Tin mừng .
Phúc âm thánh Mác-cô cho chúng ta thấy cần phải thận trọng như các môn đệ Chúa Giêsu. Vì thế, ngay cả các tông đồ cận kề bên Chúa Giêsu cũng không thấy rõ Ngài là ai và sứ vụ của Ngài là gì. Các ông bị mất hướng vì thấy dân chúng ngưỡng mộ Chúa Giêsu. Các ông thấy Ngài rao giảng Tin mừng cho dân chúng thì các ông lại tưởng nhờ vào đó, các ông cũng được dân chúng tán thưởng vì sống gần Ngài. Vì thế, sau đó ông Gia-cô-bê và ông Gioan mới xin được kẻ ngồi bên hữu, người ngồi bên tả Chúa. Chúa Giêsu phải nhắc cho các ông biết là các ông chỉ nghĩ đến vinh quang, họ không biết phục vụ là gì. Trong lúc danh tiếng Chúa Giêsu lan tràn khắp vùng ngày càng nhiều thì Ngài làm gì? Trong lúc đám đông ngưỡng mộ theo Ngài để xin Ngài chữa bệnh thì dựa vào đâu mà Ngài chỉ chú trọng đến sứ vụ của Ngài?
Rất dễ nói về Chúa Giêsu là "Con Thiên Chúa", vì Ngài luôn biết chắc rằng Ngài phải làm gì và nói những gì. Thánh Mác-cô nhấn mạnh đến nhân tính của Ngài như trong lời kinh nguyện Thánh thể IV "Ngài giống chúng ta mọi điều, trừ tội lỗi". Khi Chúa Giêsu ra đi cầu nguyện một mình ở nơi "thanh vắng", để tránh sự ồn ào náo nhiệt của đám đông quần chúng, và tránh sự tìm kiếm danh vọng của các môn đệ, Ngài làm như vậy để chú trọng đến việc Ngài cần phải thi hành nhiệm vụ của Đấng đã sai Ngài.
Hình như trong lúc cầu nguyện, Chúa Giêsu để Thiên Chúa làm việc cho Ngài như Ngài đã chữa cho mẹ vợ ông Simon. Ở nơi thanh vắng, Chúa Giêsu cầm mình nghĩ đến Chúa Cha nắm tay Ngài ngay cả lúc Ngài đau đớn cùng cực, ngay cả lúc Ngài chịu đau khổ nhục nhả vì bị treo trên thập giá. Chúa Giêsu tìm nơi thanh vắng để cầu nguyện, không phải là để làm việc ít lại. Thật ra, Ngài muốn làm nhiều hơn nữa như Ngài đã nói với Simon "chúng ta hãy đi nơi khác đến các thôn làng chung quanh, để thầy còn rao giảng nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó". Ngài biết chắc Ngài sẽ phải làm gì và sẽ phải đến thành Jêrusalem.
Chúng ta không phải là những tu sĩ ẩn thân. Nhưng chúng ta cũng cần phải tìm nơi thanh vắng như Chúa Giêsu đã làm. Những Kitô hữu chúng ta đã phải làm việc nhiều, và chúng ta cần có thời giờ dành riêng cho Thiên Chúa; Tìm nơi yên tĩnh, lắng đọng tâm hồn để Ngài nói chuyện với chúng ta; để sau đó chúng ta có thể trở về với công việc hằng ngày mà chúng ta phải làm. Lối sống như thế chắc không làm chậm bớt công việc nhiều đâu. Do còn bị cám dỗ vì không chú tâm đến mục tiêu đời chúng ta, chúng ta vẫn còn chú trọng đến sự thành công như các môn đệ Chúa Giêsu đã làm. Trên đường đời, chúng ta sẽ còn gặp những người ra đi trước chúng ta, và chúng ta sẽ còn gặp những thất bại, thất vọng. Nhưng Phúc âm hôm nay cho chúng ta biết là Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, Ngài không làm chúng ta nhụt ý chí, dẫn đến thấy chán nản. Ngài luôn vực dậy nhiệt huyết của chúng ta như Ngài đã chữa cho mẹ vợ ông Simon.
Chúa Giêsu tiếp tuc đi rao giảng và Ngài không để thời gian và không gian ngăn chận Ngài lại. Ngài sẽ đến với chúng ta nơi bàn Tiệc thánh. Ngài sẽ đưa tay ra để dẫn dắt chúng ta trên đường đời cùng đi với Ngài. Mỗi khi chúng ta cần sức mạnh để phục vụ kẻ khác, Ngài sẽ giúp chúng ta. Đến dự Tiệc thánh hôm nay, giúp chúng ta đến nơi thanh vắng chung với cộng đoàn đức tin là những người mà Ngài cũng sẽ đưa tay dẫn dắt để nâng đỡ và khuyến khích.
Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
5th In ordinary time (B)- February 8, 2009
Job 7: 1-4;6-7; Psalm 147; I Cor. 9: 16-19; 22-23; Mark 1: 29-39
By Jude Siciliano, OP
Dear Preachers:
As I read Mark’s brief and animated gospel I am reminded of the musical, "Jesus Christ, Superstar." The play (also made into a film) had a pounding pace with frenetic scenes of excited crowds pushing in on Jesus to touch him; crying out to him with pleas for help, "Do something!" The people were desperate and they saw Jesus as the "superstar," the one who could instantly help them. This gospel also reminds me of one of those old time movies, with the characters moving in quick, jerky movements at twice the normal speed.
Jesus was just in the synagogue where his teaching was interrupted by the rants of a man possessed by an evil spirit. After he drives out the spirit, Jesus leaves the synagogue and, immediately upon entering the house of Simon and Andrew, he is taken to Simon’s mother-in-law who, we are told, "lay sick with a fever." Jesus cures her, but there isn’t much time for him to rest because at sunset people bring him "all who were ill or possessed by demons" – and more, "The whole town was gathered at the door." See what I mean, quick paced, frenetic activity caused by a desperate people who look upon Jesus as a miracle worker who can help them.
The gospel will show us that Jesus doesn’t want to be seen merely as a wonder worker. In order to get a break from all the hustle and find some quiet for prayer and reflection, he leaves very early in the morning for a deserted place. But Simon and his companions seem caught up in the frenzy, and they "pursued him." The original language is reminiscent of hunters tracking down an animal. The disciples aren’t cast in a very flattering light in Mark’s gospel. They are like hunters. They want to find Jesus and bring him back to the crowds where he, and they by association, are the center of attention.
People who do various forms of ministry, paid or volunteer, hear this gospel and say, "My life too!" Are we ever off duty? Where is the time clock? When can we punch out and have a break from the many needs we encounter each day? Parents, teachers and those in the helping fields say the same thing. The good work we want to do seems to have no end in sight; our "to do" list has a lot more we need to check off. Jesus’ ministry doesn’t seem to have any clearly drawn lines; no demarcation that sets off his personal from his ministerial lives. Indeed, the needs for help follow him even into a synagogue. That’s what it feels like for many of us too.
Here is something else that is like us: most of Jesus’ ministry is conducted outside the sanctuary and "holy places." His healings and good works take place in domestic settings: like the healing in Peter’s home, on the road, in a fishing boat, walking through a wheat field or on hillsides. Mark’s telling of the story of Jesus’ ministry sounds a lot like our own lives, with no strict lines of demarcation and few "off hours." We are not part-time Christians and the call to serve can happen at any time and place in our day.
So, we feel like we are in "full time ministry." We are conscious of a child’s needs which interrupt our schedule and plans; a friend’s recent biopsy; a neglected spouse; an aging parent needing doctor’s visits; a son’s wedding; a daughter’s breakup with her boyfriend; a shopping list and a meal to be prepared; a relative who got downsized; the tasks we need to do at our local parish and in our community, etc. We do see these and so much more, through the lens of ministry; in Christ’s name we feed the hungry, clothe the naked, visit the sick and imprisoned and preach the good news through our actions and words.
Mark’s gospel throws up cautions to disciples. He makes us aware that even the disciples closest to Jesus miss the fuller picture of who he was and what his mission would be like. They got sidetracked by Jesus’ popularity and the acclaim of the crowds. The disciples hear Jesus proclaim "good news" and they think it is a crowd-pleaser that will bring them into power along with a popular Jesus – later James and John will ask him to sit at his right and left when he comes into his "glory" (11:37). Jesus has to remind those disciples that if they aspire to greatness, they must serve the rest. What kept Jesus so focused as his reputation spread throughout the land? What gave him perspective and balance as he wove through the wildly enthusiastic crowds of people reaching out to touch him and get the healings and help they needed?
It is too easy to say that he was the "Son of God" and so he knew exactly what he must do and say all the time. Mark stresses Jesus’ humanity, as we say in the fourth Preface at Mass, he was "like us in all things but sin." When Jesus goes off to pray by himself to a "deserted place" away from the excitement of the crowds and the glory-seeking of his disciples, he seems to do so to get the focus he needs to continue doing the will of the One who sent him.
It is as if in prayer Jesus allows God to do for him what Jesus did for Simon’s mother-in-law. In the quiet places, as rare as they are for him in this gospel, Jesus would come to know again that God had a firm grasp on his hand and would never let go, even while he went through the depths of pain and humiliation at his crucifixion. Jesus’ going apart to pray doesn’t mean he will cut back and do less – not in Mark’s gospel! In fact, he has every intention of doing more as he tells Simon they must move on to other places to preach. But he is not deluded or seduced by his reputation; he knows exactly what he must do: he must go to Jerusalem.
We are not nuns or monks in cloisters. Still, we will need to find some quiet places, some mini-Sabbaths, as Jesus did. We Christians have much to do as Jesus’ followers and we need to make space to allow God to reach out to us, quiet the fevers of our minds and hearts, so that we can return to our current places of service or, hear the call to the next places we must go. The pace of our lives probably will not change dramatically; there will continue to be temptations to lose focus and lean into success; there will always be the disciples’ temptation to shun the cross and, of course, there will be many deaths along the way – of loved ones, but also of our plans and dreams. But if today’s gospel is any indication, Jesus will never let go of our hands, never stop driving out the fevers of anxiety and burn-out, never stop raising us up – what he did for Simon’s mother-in-law assures us of that.
Jesus travels well and he is no longer trapped by the limits of time and place. He comes over to us now at this Eucharistic celebration. He extends a hand to help us go further on our journey with him. He strengthens us in the area of life where we are trying to be more generous in service to others – as we also try to fulfill commitments we already have. This Eucharist is our coming aside for a while, not to a deserted place, but with a community of faith, people to whom Jesus is also extending a hand of support and encouragement.
Fr, Jude Siciliano, OP
Fr. Jude Siciliano, OP- dongcong.net