dongcong.net
 
 

SUY NIỆM của Lm Nguyễn Hưng Lợi, dcct

Chữa người phong (2018)

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chúa Nhật VI Thường Niên, năm B
Mc 1, 40-45

Đọc Tin mừng của Chúa Giêsu, chúng ta nhận ra sự xuyên suốt của sợi chỉ đỏ, giúp chúng ta hiểu được Lòng Nhân Từ của Thiên Chúa : Vị Thiên Chúa làm người, đã tiếp xúc với mọi lớp người, đặc biệt những con người bé nhỏ, thấp hèn, những con người bị thương tổn trong xã hội, những bệnh nhân tật nguyền, những người bị quỷ ám, những con người thấp cổ bé họng vv…Chúa chữa lành mọi thứ bệnh và xua trừ ma quỷ ra khỏi nhiều người bị quỷ ám.

Thiên Chúa qua Con của Người là Đức Giêsu Kitô đã mang sứ điệp tình thương cho con người, đem bình an cho nhiều người. Sứ điệp ấy là Tin Mừng cứu độ, là sự an bình cho những người thiện chí tay sạch lòng thanh. Chúa đã cứu vớt nhiều người, những bệnh nan y, những bệnh tật mà xã hội tránh xa, nguyền rủa. Sứ điệp hòa bình hay Tin Mừng cứu rỗi cần phải được loan truyền cho nhiều người để càng nhiều người biết càng quý hóa, càng quan trọng.Tuy nhiên, hôm nay Chúa lại nghiêm cấm người được Ngài chữa bệnh phong cùi : “ Không được nói với ai và hãy đi trình diện với tư tế vì anh ta đã được chữa lành “. Bệnh phong cùi không biết đã có từ lúc nào, nhưng trong luật Môsê đã có những khoản rất tỉ mỉ qui định cho các người mắc bệnh phong cùi. Đến thời Chúa Giêsu, bệnh này vẫn còn xuất hiện trong nước Do Thái và vẫn có những khoản luật rất khắt khe đối với những người mắc bệnh phong cùi.Theo quan niệm của thời đó, người mắc bệnh phong cùi là người có tội nặng, bị phạt, bị nguyền rủa vv…Chúa Giêsu thương xót những người này, Ngài không xua đuổi, không né tránh họ, ai tới với Ngài xin Ngài chữa lành Ngài đều làm phép lạ chữa lành họ.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nghiêm cấm người phong cùi được Ngài chữa lành không được cho ai biết anh ta đã được Ngài chữa lành. Có lẽ Chúa Giêsu không muốn cho người khác hiểu mình chỉ là một lương y chữa bệnh. Bởi Ngài là Thiên Chúa và họ phải nhìn nhận, biết Ngài là Đấng Cứu Thế. Nhưng, người được chữa lành không thể giữ được điều lạ lùng, kỳ diệu anh ta nhận được nơi Chúa, do đó, vừa ra khỏi nơi Đức Giêsu chữa lành, anh ta liền nói về Người. Anh ta rao truyền, loan báo về quyền năng vô biên, tuyệt đối của Chúa Giêsu, Đấng vừa chữa lành cho anh. Anh ta loan báo, cao rao to tiếng khắp nơi, đến nỗi Đức Giêsu Kitô không thể công khai vào thành.

Chúa dạy chúng ta bài học nhớ đời :” Việc rao giảng Tin Mừng luôn cần thiết mọi nơi, mọi chỗ, mọi lúc “. Người loan báo Tin Mừng cần nhiệt thành, cần có tấm lòng quảng đại và cần có sự lắng nghe và thực hành lời Chúa.

Người loan báo Tin Mừng, giới thiệu Đức Kitô trước tiên phải là người đón nhận Tin Mừng từ Đức Giêsu và lãnh nhận sứ vụ được sai đi của Chúa. Mọi Kitô hữu chúng ta đều được mời gọi sống Lòng Thương Xót của Chúa và làm chứng cho quyền năng, sự tha thứ và con người nhân từ của Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn biết tha thiết tìm kiếm và học hỏi Ngài để khi tìm được Ngài, chúng con biết làm chứng cho Chúa bằng chính đời sống yêu thương, hiệp nhất và gắn bó với Chúa. Amen.

Gợi ý để chia sẻ :

1.Tại sao Chúa lại nghiêm cấm người phong cùi được chữa lành không được nói với ai ?
2.Tư tế là ai ?
3.Phong cùi đã có từ thời nào ?

 

Chúa chữa người phong cùi

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN, năm B

Mc 1, 40-45

Xưa nay, bệnh phong cùi vẫn làm cho người khác e sợ, lánh xa.Dù rằng, ngày nay y khoa không còn bó tay trước bệnh phong cùi mà lúc xưa nhân loại xếp vào loại bệnh nan y…Bệnh phong vào thời Chúa Giêsu vẫn bị xếp vào loại bệnh bất trị, ai cũng phải tránh xa người bị phong cùi và người mắc bệnh phong đi đâu cũng phải la to lên:” Ô uế ! Ô uế “ ( Lv 13, 45-46 ).

Bệnh phong cùi xem ra là một hình phạt của Thiên Chúa theo quan niệm của người Do Thai. Vâng, người Do Thái cho rằng những người mắc bệnh phong cùi là những người bị Thiên Chúa chúc dữ và xã hội loại trừ. Họ bị liệt vào thành phần tội lỗi và không được tham dự bất cứ nghi lễ gì trong các hội đường. Họ phải sống xa xã hội và sống thành từng nhóm nơi các mồ mả,nơi thâm sâu cùng cốc. Họ phải la lên “nhơ bẩn, nhơ bẩn “ để mọi người nghe mà tránh xa. Do đó, chúng ta thấy hoàn cảnh của một người bị bệnh phong hủi hôm nay trong Tin Mừng của thánh Marcô. Vâng, người bị bệnh phong cùi trong Tin Mừng hôm nay có tư cách khá đặc biệt. Anh không mặc cảm, không la to như mọi khi, nhưng anh tự ý đến gặp Chúa Giêsu, và khi đến trước mặt Ngài, anh ta quỳ xuống van xin rằng: ” Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch “ ( Mc 1, 40 ). Anh cùi nại vào lòng thương xót của Chúa. Anh ta không dám xin, nhưng để quyền tự do của Chúa, chữa hay không chữa tùy ý Ngài…Anh phó thác hoàn toàn vào Chúa. Anh tin tưởng và hết sức muốn Chúa chữa bệnh cho anh. Nên, chính sự đơn sơ, phó thác và tin mãnh liệt vào Chúa đã khiến Chúa chạnh lòng thương, cứu vớt, chữa lành cho anh. Lòng tin đã giúp anh: ” Tôi muốn, anh sạch đi “ ( Mc 1,42 ). Phép Chúa Giêsu làm cho anh phong cùi phát xuất từ lòng tin của anh và từ quyền năng của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đã chạm vào người phong, một cử chỉ không được phép vì phạm luật. Nhưng Chúa vẫn làm bất chấp luật lệ Do Thái. Chúa Giêsu muốn đánh đổ những lệch lạc của người Do Thái liên quan đến lề luật. Chúa đặt tay trên người cùi khiến họ được tiếp xúc với Con- Người- Chúa- của- Chúa, nhờ đó con người được lãnh nhận ân sủng từ nơi Người. Do đó, bệnh phong biến mất và anh ta được lành sạch.

Người phong cùi trong lúc thất vọng vì mang một căn bệnh quái ác, nan y, trong khi anh bị xã hội khinh chê, loại trừ và ghép vào loại tội lỗi công khai. Anh đã tin tưởng, phó thác nơi Chúa, nên anh đã được Chúa yêu thương, cứu chữa.

Chúa Giêsu vừa tự do với lề luật, vừa lệ thuộc lề luật. Ngài bảo người phong cùi được lành sạch đi trình diện tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê. Người phong cùi giờ đây được tự do hoàn toàn, anh được nhập với xã hội đời thường, được chung sống với cộng đoàn và được hiệp thông với Thiên Chúa. Anh được trả lại phẩm giá con người, phẩm giá anh bị mất khi anh bị mang căn bệnh nan y này. Giờ anh được tự do và được vui sống. Anh mang theo mình một niềm vui khôn tả. Anh đi loan báo khắp nơi về một Đấng đã chữa lành anh là Đức Giêsu. Anh phong cùi được lành sạch đã có thể vào thành tự do, còn Đức Giêsu thì phải ở ngoài thành và đi vào nơi hoang vắng.

Bệnh phong ngày nay không còn là bệnh nan y, bất trị nữa vì y học đã tìm ra vi trùng Hansen. Nhưng những người bị bệnh phong cùi được điều trị khỏi bệnh nhưng hòa nhập tự nhiên vào xã hội bình thường như mọi người vẫn là chuyện khó. Ở đời, còn có nhiều loại bệnh, nhiều loại người chúng ta vẫn khó tới gần hay họ cũng rất khó tới với chúng ta được. Chúng ta hãy có lòng nhân từ như Chúa bởi vì chúng ta không bị bệnh phong nhưng một cách nào đó tội lỗi vẫn làm cho chúng ta giống như một loại bệnh cùi khiến chúng ta xa cách Chúa và con người.

Lạy Chúa, xin tăng thêm lòng tin cho chúng con để chúng con vững mạng đón nhận anh em chúng con dẫu họ có bị bệnh nan y trong cuộc đời. Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:

1.Bệnh phong cùi đối với xã hội Do Thái xưa như thế nào ?

2.Người mắc bệnh phong cùi phải làm gì khi di chuyển ?

3.Người phong cùi phải sống làm sao ?

4.Luật Lê Vi qui định thế nào về bệnh phong cùi ?

5.Ai đã tìm ra vi trùng phong cùi ?

 

Chúa chữa người phong cùi

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN, năm B

Mc 1, 40 – 45

Trên thế giới ngày nay, bệnh phong cùi không còn là bệnh nan y nữa nhưng mặc cảm đối với căn bệnh này vẫn không phải là đã chấm dứt. Người ta vẫn sợ bệnh này và vẫn còn cái nhìn kinh sợ, thiếu thiện cảm với những con người xấu số này. Thời Chúa Giêsu, bệnh phong cùi bị liệt vào loại bị cấm kỵ tiếp xúc, người bị bệnh phải tránh xa và phải làm hiệu để người khác tránh xa mình. Thật là một căn bệnh nguy hiểm đối với xã hội lúc đó. Tuy nhiên, Chúa Giêsu lại hoàn toàn khác, bởi vì Ngài luôn yêu thương mọi người và cứu vớt mọi người, Ngài đã chữa lành cho người bị bệnh phong cùi như đoạn Tin Mừng của thánh Marcô 1, 40-45 thuật lại hôm nay.

MỘT CĂN BỆNH NGUY HIỂM VÀ ĐÁNG NGUYỀN RỦA ĐỐI VỚI NGƯỜI DO THÁI: Theo quan niệm của người Do Thái, bệnh hoạn là do tội lỗi gây ra, bệnh càng nặng tỏ dấu là người ấy có tội nặng nề. Chính vì thế, đối với bệnh cùi hủi, người Do Thái cho rằng đây là căn bệnh bất trị, người mắc bệnh này là người bị Chúa phạt, Chúa nguyền rủa bởi vì họ quá tội lỗi.Người Do Thái quan niệm như thế, nên họ xa lánh người bị bệnh phong cùi, đẩy những người phong cùi ra khỏi xã hội và ghép họ vào những thành phần bất hảo, còn sống nhưng coi như đã chết rồi.Bệnh phong trên thế giới ngày nay dù rằng không còn phải là bệnh nan y nữa nếu được phát hiện và được điều trị sớm sủa. Tuy nhiên, không phải mọi người đều chấp nhận dễ dàng và có thiện cảm với những người bị mắc bệnh cùi hủi. Người Do Thái sợ bệnh phong làm cho họ lây nhiễm. Người ngày nay cũng không khác gì bởi vì tâm lý con người lúc nào cũng sợ căn bệnh quái ác này và né tránh.Tâm lý thông thường của con người là sợ bị lây nhiễm. Thời Chúa Giêsu không hiểu có bao nhiêu người phong bị đẩy ra khỏi xã hội Do Thái, nhưng có lẽ khá đông. Chúng ta đọc thấy trong Tin Mừng nhiều trường hợp những người phong đến xin Chúa Giêsu chữa lành và Chúa đã chữa lành cho họ.

CHÚA CHỮA LÀNH NGƯỜI MẮC BỆNH PHONG CÙI : Sách Lêvi đã có một chương rất chi tiết đối với những người mắc bệnh phong cùi. Bệnh phong quả thực đã có từ bao đời nay. Bao giờ bệnh phong cũng bị coi là bệnh thật nguy hiểm và cần phải né tránh bởi con người sợ bị lây nhiễm.Đối với Chúa Giêsu, Ngài yêu thương mọi người và vì Ngài là Thiên Chúa, có uy quyền tuyệt đối trên sự sống, sự chết và bệnh hoạn tật nguyền. Do đó, Ngài chữa đủ mọi chứng bệnh hoạn mà không cần đến bất cứ một thứ thuốc nào cả. Tin Mừng của thánh Marcô đoạn 1, 40-45 cho chúng ta thấy việc làm nhân từ của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu thấy người phong hủi van xin: ” Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch “ ( Mc 1, 40 ). Thấy lòng tin của người phong, Chúa lập tức giơ tay đụng vào người bị phong hủi và da người này được sạch. Không những Chúa chữa lành cho người phong hủi này, nhưng Ngài còn làm nhiều hơn nữa, còn đi xa hơn nữa hơn là chỉ chữa lành: bệnh nhân được gia nhập lại vào xã hội, một xã hội đã coi người này như bị ô uế, như đã chết, và ngay từ lúc được Chúa chữa lành, người phong sẽ được gia nhập xã hội như mọi người khác và không bị mọi người xa tránh nữa. Và vì thế, luật của Thiên Chúa và luật xã hội sẽ công nhận phẩm giá của người phong cùi được chữa lành. Như thế, chúng ta hiểu được tấm lòng cao cả và bao la của Thiên Chúa yêu thương con người biết là chừng nào.

NGÀY NAY BỆNH PHONG CÙI ĐÃ ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM HƠN:

Mặc dầu vẫn còn nhiều e dè và còn nhiều người có thái độ ghê sợ, né tránh những người bị bệnh phong cùi. Nhưng ngày nay, chúng ta phải nhìn nhận quan niệm quá khắt khe và sợ sệt đối với những người mắc bệnh phong cùi đã chuyển biến rất rõ rệt. Nhiều người và nhiều tổ chứa xã hội từ thiện đã và đang xả thân giúp đỡ những bệnh nhân bị cùi hủi. Nhiều trại phong trên thế giới đã được các nhà nước, các cơ quan từ thiện thiết lập để chăm sóc, giúp đõ những người bệnh xấu số này. Thuốc thang, vật chất đã được nhiều nước đổ ra để săn sóc và an ủi những người đáng thương này. Người ta làm một bản thống kê tương đối chính xác cho hay trên thế giới đã có khoảng 15 đến 20 triệu người bệnh phong cùi. Với số bệnh nhân này, quả thực họ là những người thật đáng quan tâm.

ÁP DỤNG VÀO THỰC TẾ:

Bệnh tật là điều bình thường của kiếp sống con người. Không phải có tội là bị bệnh, có người bị bệnh nhưng không có tội. Bệnh là do định luật tự nhiên của mỗi người. Ai cũng có bệnh, không bệnh lớn thì bệnh nhỏ. Chẳng ai thoát khỏi bệnh hoạn ở đời. Do đó, chúng ta phải cảm thông, giúp đỡ và chia sẻ với những người bị bệnh. Đặc biệt đối với những người có căn bệnh hiểm nghèo. Bởi vì, chúng ta phải có tâm tình như thánh Phaolô “ Vui với người vui. Khóc với người khóc “ và phải sống như Chúa Giêsu: ” yêu thương như Thầy yêu thương “ ( Ga 15, 12 ).


XI

 

lm Hưng Lợi, dcct - dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)