dongcong.net
 
 

Suy Niệm năm B- Lm John Nguyễn

Chúa Nhật Thứ Hai Mùa Thường Niên 2015

Đáp Lại Tiếng Gọi Của Chúa
 
            Một bức hình làm tan chảy hàng triệu trái tim con người trên thế giới khi Giáo hoàng Francis ôm lấy một người bất hạnh trước sự chứng kiến của hơn 50.000 người khách hành hương tại quảng trường thánh Phê-rô, Roma. Người đàn ông đáng thương với gương mặt biến dạng, đầy mụn nhọt, ông ta đến cầu xin Đức giáo hoàng ban phúc lành.
           

Hình ảnh tuyệt đẹp này ngay lập tức đã lan truyền nhanh chóng khắp các trang mạng thế giới. Rất nhiều người cảm thấy xúc động trước lòng trắc ẩn và sự vị tha của Giáo hoàng. Một người có tên Donna Hosie nhận xét: "Mặc dù là người vô thần nhưng khi nhìn hình ảnh này, tôi đã thực sự xúc động. Một cái ôm làm tan chảy mọi trái tim người dân trên thế giới. Càng xem nhiều tin tức về Giáo hoàng, tôi lại càng cảm thấy tôn trọng và quý mến ngài."

Trong suốt thời gian qua, Giáo hoàng Francis liên tục khiến các tín hữu cũng như người dân trên toàn thế giới bất ngờ, ngưỡng mộ trước sự khiêm nhường, đức tính giản dị, hành động vị tha và tấm lòng đầy trắc ẩn của ngài. Ngay sau khi trở thành người đứng đầu tòa thánh Vatican, Giáo hoàng Francis đã được dành tặng căn hộ rộng lớn trên tầng thượng của cung điện Apostolic. Thay vì sống trong căn hộ sang trọng ấy, Giáo hoàng Francis đã từ chối và chọn sống trong căn hộ nhỏ bé chỉ có 2 phòng.
            Ngoài ra, rất nhiều người dân trên thế giới cũng đã xúc động khi chứng kiến hình ảnh Giáo hoàng rửa chân cho 12 tù nhân trẻ, và tặng tiền cho một người phụ nữ tại Rome sau khi kẻ gian lấy ví của bà trên xe bus, mời những người vô gia cư ăn bữa tối tại quảng trường Thánh Phê-rô.
            Tất cả những gì chúng ta đã chứng kiến các việc làm của Đức giáo hoàng không chỉ là tấm gương sáng về chứng nhân cho Tin mừng của Chúa Giê-su mà còn là một mục tử sống cho đoàn chiên, ngài đáp lại tiếng gọi của Chúa, đi theo Chúa trong thế gian có nhiều bóng đen đang giăng kín. Người Ki-tô hữu khi chịu Phép rửa, họ có sứ mạng ra đi để loan truyền Lời Chúa. " Anh em hãy ra đi đến tận cùng trái đất để loan truyền Lời Chúa".

            Trong Tin mừng hôm nay, chúng ta vừa được nghe việc thánh Gioan tẩy giả giới thiệu Chúa Giê-su cho các môn đệ của ông biết, Đức Giê-su là Chiên Thiên Chúa, khi nghe Gioan nói, thì có hai môn đệ đi theo Chúa Giê-su, và một số người khác thì vẫn chưa nhận biết Chúa Giê-su là ai, nên họ hỏi Chúa Giê-su ở đâu? Phải chăng chúng ta cũng là trong số những người ấy! Ngài bảo họ đến mà xem. Họ ở lại với Ngài. Trong số đó có An-rê và Simon đã đi theo Ngài. Và Phê-rô trở thành vị Giáo hoàng đầu tiên Nước Chúa tại trần gian này.

Cũng vậy, hôm nay Giáo hoàng Phanxico đáng kính của chúng ta, ngài tiếp bước sứ mạng ấy, cuộc đời và sứ vụ rao giảng Lời Chúa là người lắng nghe được tiếng của Chúa. Tiếng gọi của Chúa vẫn vang vọng hằng ngày, hàng tuần trong các bài đọc, mà chúng ta được nghe. Chúa nói với chúng ta trong Sách Thánh, qua Tin Mừng, qua đời sống đạo đức của các thánh và qua những người chung quanh ta. Thế nhưng, Lời Chúa có thể bị tắt nghẽn vì chúng ta chưa thật sự đón nhận và mở lòng. Chúng ta nghe nhưng chưa sống, biết nhưng chưa hiểu thấu đáo chân lý Lời Chúa dạy. Cho nên, chúng ta nghe nhưng chúng ta không theo và thực hiện trong đời sống đức tin của mình.
            Một kinh nghiệm cụ thể trong đời sống khi chúng ta nghe ai, là vì chúng ta tin và yêu mến họ, muốn được cùng đi với họ, muốn sống chết với họ. Đó là lý do Phê-rô và An-rê dám bỏ sự nghiệp và mạng sống của mình, để đi theo tiếng gọi của Chúa Giê-su. Một tiếng gọi mạnh liệt và có sức hút mạnh mẽ. Và tiếng gọi đó được tiếp tục thực hiện nơi vị Giáo hoàng Phanxico hôm nay đứng đầu Giáo Hội, nơi các giám mục, linh mục, tu sỹ và giáo dân. Tất cả mọi thành phần dân Chúa đều có sứ mạng đáp tiếng gọi của Chúa bằng đời sống đạo và hành đạo tốt giữa đời.
            Một cái ôm với một người bệnh tật đã làm tan chảy hàng triệu trái tim con người.
            Một đời sống đơn giản làm cho người khác phải cảm phục và quý mến.
            Một trái tim vị tha làm mềm yếu trái tim băng giá và khô cằn.
            Một lời nói ngọt ngào êm dịu làm tan biến sự cọc cằn thô lỗ.
            Một sự hy quên mình là thước đo của lòng bác ái vô vị lợi.
            Một trái tim biết cho đi sẽ mang lại hạnh phúc cho người chung quanh.

            Lạy Chúa, mỗi ngày con bước theo tiếng gọi của Chúa, để thực hiện lời dạy của Chúa là sống bác ái, khoan dung, yêu thương và tha thứ, thì xin cho con biết khoan dung và bác ái với Chúa, với chính mình và với tha nhân, đó chính là lúc con đáp lại tiếng gọi của Chúa trong đời sống hàng ngày. Amen.

 Lm. John Nguyễn.

 

 

 

 

John Nguyễn
01/02/2005

Chúa Nhật 2 Thường Niên B

ĐỌC LỜI CHÚA

  • 1Sm 3,3b-10.19:

    (10) Đức Chúa đến, đứng đó và gọi như những lần trước, «Sa-mu-en! Sa-mu-en!» Sa-mu-en thưa: «Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe».
  • 1Cr 6,13c-15a.17-20:

    (19) Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa, (20) vì Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em.
  • TIN MỪNG, Ga 1,35-42


  • Các môn đệ đầu tiên

    (35) Hôm sau, ông Gio-an lại đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. (36) Thấy Đức Giê-su đi ngang qua, ông lên tiếng nói: «Đây là Chiên Thiên Chúa». (37) Hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Đức Giê-su. (38) Đức Giê-su quay lại, thấy các ông đi theo mình, thì hỏi: «Các anh tìm gì thế?» Họ đáp: «Thưa Ráp-bi (nghĩa là thưa Thầy), Thầy ở đâu?» (39) Người bảo họ: «Đến mà xem». Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng giờ thứ mười. (40) Ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, là một trong hai người đã nghe ông Gio-an nói và đi theo Đức Giê-su. (41) Trước hết, ông gặp em mình là ông Si-môn và nói: «Chúng tôi đã gặp Đấng Mê-si-a» (nghĩa là Đấng Ki-tô). (42) Rồi ông dẫn em mình đến gặp Đức Giê-su. Đức Giê-su nhìn ông Si-môn và nói: «Anh là Si-môn, con ông Gio-an, anh sẽ được gọi là Kê-pha» (tức là Phê-rô).



CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:

1. Bạn có thể biết và tin Đức Giê-su mà không do một người nào khác giới thiệu cho bạn không? Nếu thế, bạn có cảm thấy bổn phận phải tiếp tục giới thiệu Đức Giê-su cho những người khác nữa không?

2. Những người hiện nay mang danh là biết và tin Ngài, thật ra có biết và tin Ngài đích thực không? Những người này có cần được giới thiệu lại về Đức Giê-su để họ biết và tin Ngài đích thực hơn, nghĩa là niềm tin ấy phải được thể hiện bằng sự dấn thân cụ thể trong đời sống không?

3. Khi giới thiệu, rao giảng về Đức Giê-su, bạn có bị cám dỗ tìm chính mình, lợi ích cho mình - thay vì tìm Ngài và lợi ích cho Ngài - trong công việc thánh thiện ấy không? Bạn có dễ dàng từ bỏ những ưu đãi, đặc quyền đặc lợi đi kèm với công việc tông đồ không?

Suy tư gợi ý:

1. Cần giới thiệu Đức Giê-su cho người chưa biết Ngài

Đức Giê-su nói: «Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án» (Mc 16,16). Sự cần thiết và quan trọng của Đức tin được Kinh Thánh nói đến rất nhiều (xem thêm: Lc 8,12b; Cv 16,31; Rm 10,9; Ep 2,8; 1Pr 1,9; v. v...). Nhưng tin không phải chuyện ai cũng làm được: ta thấy hiện nay trên thế giới, cứ 10 người thì mới có 3 người mang danh là tin Đức Giê-su. Và rất có thể trong 3 người - hay hơn nữa - mang danh là tin ấy mới có một người thật sự tin vào Ngài (vì tin thật sự là tin phải được chứng tỏ bằng việc làm, bằng đời sống và sự dấn thân thật sự). Việc có đức tin tùy thuộc nhiều điều kiện: một cách khách quan vào cơ hội hay «nhân duyên» (nói theo từ nhà Phật), và một cách chủ quan vào tâm trạng của mỗi người. Về điều này thánh Phao-lô cũng viết: «Kinh Thánh nói: Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát. Thế nhưng làm sao họ kêu cầu Đấng họ không tin? Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe? Làm sao mà nghe, nếu không có ai rao giảng» (Rm 10,11.13-15a).

Để người ta tin vào Đức Giê-su, cần có người giới thiệu Ngài cho họ. Người giới thiệu hết sức cần thiết. Trong thương trường, để bán được hàng hóa, người ta phải tìm mọi cách, bằng quảng cáo, tiếp thị, để giới thiệu cho mọi người biết trên thị trường có loại hàng hóa ấy, chất lượng nó ra sao, nó cần thiết cho đời sống thế nào. Thời nay, hàng hóa mà không nhờ quảng cáo và tiếp thị thì dễ có nguy cơ bị ế. Trong bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy Gio-an Tẩy giả đã giới thiệu Đức Giê-su cho hai môn đệ của mình để họ theo Ngài: hai môn đệ này một người là An-rê, và người kia chắc hẳn là Gio-an (nhỏ), tác giả bài Tin Mừng này (tác giả thường không muốn nói đến bản thân mình). Nhờ Gio-an Tẩy giả giới thiệu, hai môn đệ của ông đã trở thành môn đệ của Đức Giê-su và dấn thân trọn vẹn cho Ngài suốt cuộc đời.

2. Cần giới thiệu lại Đức Giê-su cho người đã biết và tin Ngài

Hiện nay, chung quanh ta có biết bao người không tin thật sự vào Đức Giê-su, vào chân lý cứu độ. Trong số đó, có biết bao người mang danh là tin Ngài, nhưng thật sự chỉ là tin trên danh nghĩa, vì trong thực tế họ chỉ biết về Ngài rất mơ hồ, sự biết ấy không đủ sức mạnh để thúc đẩy họ sống và hành động như sự hiểu biết ấy đòi hỏi. Ngay trong số chúng ta, những người tự xưng là Ki-tô hữu, chúng ta có thể tuyên xưng rất mạnh niềm tin của mình, thậm chí kết án những ai tin khác với mình, nhưng giữa niềm tin ấy và cuộc sống của ta là cả một sự xa cách. Tin trên lý thuyết và sống trong thực tế không trùng hợp với nhau, sự, chủ trương hành động, nóilàm khác xa nhau. Điều đó chứng tỏ chúng ta chưa thật sự tin.

Thánh Gia-cô-bê nói: «Một thân xác không hơi thở là một xác chết, cũng vậy, đức tin không có hành động là đức tin chết» (Gc 2,26; x.2,17). Nhiều khi chúng ta tưởng mình có đức tin, nhưng đức tin ấy xét cho nghiêm túc lại là thứ «đức tin chết», những đức tin giả hiệu, là «hàng giả», loại rẻ tiền (vì được mua với giá rẻ). Chính vì thế, Giáo Hội ngày nay mới nói đến vấn đề «phúc âm hóa mới», hay «tái phúc âm hóa», nghĩa là giới thiệu lại Đức Giê-su cho những người đã biết Ngài, đã mang danh là tin Ngài, để họ tin Ngài một cách đích thực hơn.

3. Tỷ lệ người tin thật sự trong Giáo Hội và thế giới hiện nay

Cứ nhìn vào thực trạng của Giáo Hội, của xã hội và thế giới hiện nay, ta có thể thấy được tỷ lệ người tin thật sự vào Đức Giê-su là bao nhiêu. Người thật sự tin tất nhiên phải trở thành «muối» (x. Mt 5,13; Mc 9,49; Lc 14,34), thành «men» (Mt 13,33; Lc 13,21) chất lượng. Nếu thức ăn được ướp muối mà vẫn bị hư, bột được trộn men mà không dậy lên được, là vì: hoặc muối hay men quá ít, hoặc muối hay men đã bị mất chất lượng. Vì nếu men tốt thì chỉ cần «một chút men (là đủ) làm cả khối bột dậy men» (Gl 5,9).

Tệ hơn nữa, nếu men bị biến chất thành men thối thì thật là nguy hiểm cho đống bột. Đức Giê-su đã cảnh cáo chúng ta chuyện này: «Anh em phải coi chừng, phải đề phòng men Pha-ri-sêu và men Hê-rô-đê» (Mc 8,15; x. Mt 16,6). Ngài giải thích: «Men Pha-ri-sêu tức là thói đạo đức giả» (Lc 12,1b), là thói giữ đạo một cách hình thức, với những nghi lễ trang trọng bề ngoài, mục đích để được ca tụng, được khen, nhưng trong tâm hồn thì chẳng có tình thương, chẳng muốn hy sinh chịu thiệt cho ai (x. Mt 23). Còn «men Hê-rô-đê» có thể là thói ham thích quyền bính, thích ép buộc người khác phải làm theo ý mình, đồng thời sẵn sàng làm tất cả mọi sự - kể cả những chuyện bỉ ổi, đê hèn, tội lỗi - để đạt được hay duy trì quyền bính của mình (x. Mt 2,16). Hai loại «men» này thực chất thì như nhau, nhưng một đằng áp dụng trong tôn giáo, một đằng áp dụng ở ngoài đời. Chính những loại «men» này đã làm Giáo Hội, xã hội và thế giới thoái hóa về đạo đức và tâm linh.

Vậy, ai sẽ là người làm công việc «tái phúc âm hóa» này, nghĩa là làm cho muối mặn trở lại, men nồng trở lại? Bạn nhận định thế nào về thực trạng của Giáo Hội, xã hội và thế giới hiện nay? Bạn có ý thức được nhu cầu khẩn thiết phải tái phúc âm hóa trong Giáo Hội không? Bạn có nghe thấy tiếng Chúa kêu gọi bạn làm công việc này không? Nếu nghe thấy, bạn có đáp lại tiếng Chúa như Sa-mu-en trong bài đọc I không? Bạn có sẵn sàng đi theo và rủ người khác theo Ngài như hai môn đệ của Gio-an Tẩy giả trong bài Tin Mừng không? Bạn thử lắng nghe Chúa nói trong lòng mình và nghe cả lòng mình nói nữa!

4. Dành cho Chúa tất cả, đừng giữ lại gì cho mình

Thái độ của Gio-an Tẩy giả cũng là một gương mẫu và là một bài học tốt cho chúng ta. An-rê và Gio-an (nhỏ) đều đang là môn đệ của Gio-an Tẩy giả. Chắc chắn ông đã từng nói với các môn đệ mình cũng như đã từng nói với dân chúng: «Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Tôi làm phép rửa trong nước để giục lòng sám hối, còn Người sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần và lửa» (Mt 3,11). Khi nói những lời ấy, Gio-an Tẩy giả xác định mình không phải là Đấng ấy, đồng thời muốn giới thiệu Đấng ấy để mọi người - kể cả các môn đệ của ông - tin và hướng về Đấng ấy. Chính vì thế, khi Gio-an Tẩy giả «thấy Đức Giê-su đi ngang qua, ông lên tiếng nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa”» thì có «hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Đức Giê-su». Khi hai môn đệ rất ưu tú của mình bỏ mình để làm môn đệ Đức Giê-su, chắc chắn Gio-an Tẩy giả cảm thấy một niềm vui buồn lẫn lộn. Vui vì thấy Đức Giê-su có được hai môn đệ, vui vì hai môn đệ của mình có được một người thầy cao cả và xứng đáng hơn mình. Nhưng cũng buồn vì mình đã bị mất mát một cái gì rất thân quí. Giữa vui và buồn ấy, đối với một người thật sự quan tâm tới công việc chung, thì cái vui ấy sẽ lấn át cái buồn, và nỗi buồn chỉ là thoáng qua.

Khi ta giới thiệu Đức Giê-su cho mọi người, rao giảng, dạy dỗ về Ngài, chắc chắn vì sự giới thiệu, dạy dỗ ấy, nhiều người sẽ nhận ta là thầy, và theo làm môn đệ ta. Ngoài ra, ta còn được biết bao người kính trọng, nể phục, khen ngợi, đồng thời dành cho ta nhiều ưu tiên, đặc quyền đặc lợi nào đó. Ban đầu có thể ta không hề nhắm tới những điều phụ thuộc này, nhưng khi đã hưởng được những ưu đãi hay đặc quyền đặc lợi ấy, lòng ta bắt đầu cảm thấy gắn bó với chúng, đến nỗi nếu không có những ưu đãi hay đặc quyền đặc lợi ấy, ta cảm thấy thiếu thốn, bực bội. Từ đó, như một phản xạ có điều kiện, khi ta giới thiệu hay rao giảng về Đức Giê-su, phản ứng tự nhiên của ta là đòi hỏi những ưu đãi hay đặc quyền đặc lợi ấy. Và cuộc đời tông đồ của ta dần dần bị biến chất. Ta không còn quan tâm chính yếu tới Đức Giê-su mà ta đang giới thiệu, rao giảng, nhưng ta lại tìm chính ta, tìm danh vọng, địa vị, ưu đãi trong chính công việc tưởng chừng rất thánh thiện ấy. Và khi bổn phận tông đồ buộc ta phải từ bỏ chúng, ta không thể chấp nhận được. Ta cố níu lại cho bằng được những thứ ấy. Đó chính là một trong những cám dỗ rất thường gặp nơi những người làm tông đồ, những người giới thiệu Đức Giê-su như Gio-an Tẩy giả. Thiết tưởng chúng ta luôn luôn tỉnh táo kẻo sa vào chước cám dỗ ấy, vì có biết bao người đã chìm đắm trong đó rồi!

Cầu nguyện



Lạy Cha, con biết Cha là nhờ Đức Giê-su giới thiệu, và biết Đức Giê-su là nhờ Giáo Hội, nhờ một ai đó giới thiệu. Nhờ đó, con được diễm phúc biết và yêu mến Cha, biết và tin theo Đức Giê-su để được cứu độ. Vì thế, con cảm thấy mình thật ích kỷ nếu không tiếp tục giới thiệu cho những người khác nữa biết về Cha, về Đức Giê-su. Nhưng xin hãy cho con biết và tin đích thực, đồng thời sống thật sự niềm tin ấy trước khi giới thiệu niềm tin ấy cho người khác. Amen.

Lm John Nguyễn - Tươi

- dongcong.net January 16, 2015

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)