dongcong.net
 
 

SUY NIỆM - chia sẻ

Cúi Đầu Khiêm Cung

thứ năm tuần thánh 2018

Khi còn nhỏ có dịp cùng với ngoại ra thăm đồng lúa. Tôi hỏi ngoại: Ngoại ơi sao cây lúa mới trổ bông lại đứng thẳng mà lúc chín lại cúi rạp xuống nước? Ngoại trả lời: Khi hạt lúa mới phát triển nó đầy kiêu hãnh. Muốn khẳng định mình trước trời đất gió bão nên đứng thẳng, nhưng khi hạt đã đầy và chắc, chúng bắt đầu khiêm nhường cúi đầu xuống nhờ vậy mà nó mới bảo vệ được hạt lúa khỏi rơi rụng bởi gió bão hay chim trời. Ông ngoại nói tiếp: Trong đời, người cao nhân thực sự cần phải thấu hiểu đạo lý khiêm tốn, càng làm lớn càng phải biết “cúi đầu”. 

Cúi xuống không đồng nghĩa với sự nhục nhã, luồn cúi thấp hèn. Cúi xuống ở đây chính là cung cách của những người có văn hóa, biết sống khiêm tốn để nương tựa vào nhau. Cúi xuống trong khiêm tốn mới sẵn lòng phục vụ mọi người. Kẻ không cúi mình sẽ không bao giờ biết phục vụ mà chỉ biết chỉ tay năm ngón hay ăn hại mà thôi!

Đức Thánh Cha Phanxico cũng là một con người biết cúi đầu. Ngay ngày đầu tiên trên cương vị giáo hoàng khi gặp các tín hữu, ngài đã nói: Ta muốn xin các con một ân huệ, trước khi cha ban phép lành, cha xin các con đọc kinh thay cho lời chúc lành của cộng đoàn dân Chúa cho vị tân giám mục Roma. Ngài cúi đầu để nhận sự chúc lành của các tín hữu. 

Hình ảnh một vị giáo hoàng cúi đầu nhận sự chúc lành của giáo dân là một cử chỉ đầy lòng khiêm tốn. Khiêm tốn phải thực sự là căn tính đời sống của ngài nên Đức Thánh cha mới có thể sáng kiến ra cách biểu lộ lòng khiêm tốn ấy.

Quả thực trong suốt cuộc đời ngài luôn sống khiêm tốn. Ngài không ở trong tòa lâu đài giáo phận. Không có người phục vụ nấu nướng mà tự mình nấu ăn. Ngài còn đi đến tận của khiêm tốn là quỳ gối rửa chân cho các thanh thiếu niên phạm pháp tại thành Rô-ma.

Đây chính là cung cách mà ngài đã học nơi thầy Giê-su. Chúa Giê-su đến không để người khác hầu hạ mà chính Ngài cúi mình phục vụ mọi người. Ngài đã từng nói: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn loài” (Mt 20, 28). Tinh thần hi sinh và phục vụ của Chúa Giêsu được biểu lộ trong suốt hành trình công khai của Ngài. Chúa Giêsu luôn phục vụ mọi thiện ích cho tha nhân. Người biến nước thành rượu ngon tại tiệc cưới Cana, Ngài chữa lành các bệnh tật, xua đuổi ma quỷ... Đức hi sinh và tinh thần phục vụ của Ngài không dừng lại ở một vài khoảnh khắc nhưng là suốt đời Ngài, cho đến hơi thở cuối cùng.

Trước khi bước vào con đường chịu nạn, Chúa Giêsu đã khiêm nhường quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ trong bữa tiệc cuối cùng. Hành động này nói lên con người khiêm cung và phục vụ cao độ của Chúa Giêsu. Khi cúi xuống như thế, là Ngài đã cởi áo ra, rũ bỏ tước vị, rũ bỏ địa vị Thiên Chúa của mình. Ngài chấp nhận trở nên tôi tớ cho mọi người trong phục vụ và hiến dâng.

Hôm nay linh mục làm lại cử chỉ ấy như muốn nói người môn đệ Chúa phải thực sự biết cúi mình phục vụ. Linh mục nâng niu từng đôi chân đã lắm bụi đời của người anh em tín hữu như muốn nói lên sự đồng cảm những khổ đau của anh em. Linh mục đổ nước và rửa chân cho các tín hữu như muốn nói địa vị của mình là để phục vụ trong tinh thần khiêm nhu thẳm sâu. Linh mục cúi xuống hôn từng đôi chân như muốn nói từ nay không còn khoảng cách chủ tớ mà là của những tín hữu biết sống liên đới sẻ chia với nhau trong mọi vui buồn.

Mỗi người chúng ta cũng là một ky-tô hữu nghĩa là một Ky-tô khác nên cũng được mời gọi cúi mình để sống phục vụ tha nhân. Vâng, là môn đệ theo Thầy Giêsu, chúng ta cũng được mời gọi cởi bỏ tước vị, thế giá của mình để sống hòa nhập với mọi người, để trở nên mọi sự cho mọi người. Là người môn đệ của Chúa, chúng ta cũng được mời gọi bỏ đi cái tôi chật hẹp, ích kỷ của mình để cúi xuống phục vụ anh em bệnh tật, nghèo khó, ở bên cạnh chúng ta. Là người môn đệ của Chúa chúng ta cũng phải tập cúi mình để nhận ra sự yếu đuối của mình mà cần đến sự cảm thông của mọi người, nhất là tình thương tha thứ của Thiên Chúa.

 Ước gì những nghĩa cử cao đẹp mà Thầy Chí Thánh Giêsu đã làm luôn tồn tại trong thế giới hôm nay, qua các nghĩa cử đầy yêu thương thắm đượm tình Chúa, tình người mà chúng ta trao tặng cho nhau. Ước gì lời nói “Hãy yêu thương nhau” không phải là khẩu hiệu hô cho vang trời dội đất mà là một lối sống đi sâu vào từng ngõ ngách cuộc đời khởi từ gia đình, xứ đạo và lan toả cho đến tận cùng trái đất. Xin cho chúng ta luôn biết cúi đầu để dấn thân mà không nề gian khó miễn sao danh Chúa được cả sáng. Amen

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

 

Tình yêu hiến dâng

(thứ Năm tuần thánh 2015)

Tình yêu cao đẹp là tình yêu dám hy sinh cho người mình yêu. Yêu là cho đi. Yêu là dâng hiến. Yêu là chấp nhận phần thiệt thòi về mình để cho người mình yêu được hạnh phúc.

Trong bộ phim “Tôi là người đàn ông” đã diễn tả một tình yêu đầy hy sinh nơi chàng trai. Có thể nói tình cảm và sự hy sinh cao cả của chàng nhiếp ảnh gia dành cho cô gái xinh xắn trong bộ phim này khiến người xem thật ngưỡng mộ.

Trong lúc anh ta vui vẻ chụp ảnh cho bạn gái thì máy ảnh hết pin. Cô gái liền vội vã đi lấy tìm pin cho anh nhưng vô tình bị chai nước rửa phim đổ vào mắt và không nhìn thấy được nữa. Vô cùng ân hận và dằn vặt vì gián tiếp làm người yêu thương mình hỏng mắt, nhiếp ảnh gia này đã quyết định hiến tặng đôi mắt của mình cho cô gái, sau đó bỏ đi thật xa.

Một hôm cô ta tình cờ gặp lại anh đang ngồi với chú cún, trên tay vẫn cầm tấm ảnh của cô nhưng không còn thấy đường nữa. Nhìn cảnh chàng nhiếp ảnh gia dắt chú cún đi ngang qua người yêu cũ nhưng không hề hay biết, nhiều bạn nữ đã không cầm được nước mắt.

Tình yêu của Đức Ky-tô yêu nhân loại không phải cho đi một phần thân thể mà là cho đi chính bản thân mình hiến tế vì người mình yêu. Khi Ngài cầm bánh bẻ ra trao cho các môn đệ và nói: “Này là Mình Thầy”. Đó là một hình ảnh trao ban trọn vẹn tình yêu. Ngài không giữ lại điều gì cho riêng mình. Ngài không toan tính cho riêng mình. Ngài làm tất cả để người mình yêu được hạnh phúc.

Tình yêu của Đức Ky-tô cao đẹp hệ tại ở việc dám chết cho người mình yêu. Ngài đã yêu là yêu cho đến cùng. Ngài chịu sát tế như con chiên hiền lành chịu chết đền tội thay cho nhân gian. Ngài không có tội mà lại gánh lấy hậu quả của tội là đau khổ và sự chết. Ngài thực sự vì yêu mà gánh lấy bao nhục hình.

Thánh lễ thứ Năm Tuần Thánh hôm nay gợi nhớ lại cho chúng ta từng cử chỉ đầy yêu thương của Chúa. Một tình yêu khiêm hạ đến nỗi dám cúi mình rửa chân cho các môn sinh. Một tình yêu trao hiến đến trao cả thân thể làm của ăn nuôi  dưỡng con người. Một tình yêu hiến dâng để có thể cho đi chính mình làm hiến tế hy sinh cứu đời.

Xin cho chúng ta khi chiêm ngắm tình yêu hiến dâng của Chúa cũng biết mặc lấy Đức Ky-tô để có thể trao ban tình yêu của mình cho anh em. Xin cho chúng ta dám cởi bỏ tính ích kỷ chỉ lo cho bản thân để sống yêu thương và phục vụ mọi người như Thầy Giê-su. Xin cho chúng ta biết theo gương Thầy Giê-su bẻ đời mình như tấm bánh trao ban niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Thầy làm gương cho các con
Thứ Năm Tuần Thánh 2012


Thánh lễ hôm nay vẫn gọi là thánh lễ tiệc ly. Vì nó gợi nhớ lại bữa tiệc cuối cùng của Chúa Giê su với các môn sinh của mình. Đây là bữa tiệc của hoà giải, của hiến tế. Đây là bữa tiệc không đơn thuần là bữa tiệc ăn cho vui và để nhớ đến nhau mà là bữa tiệc mang nặng tính giáo dục các môn sinh của mình.

Khởi đầu là hành vi lấy nước rửa chân cho các môn sinh. Trước bữa ăn người ta đâu cần rửa chân, có chăng rửa tay, rửa mặt để ăn cho sảng khoái và ăn cho ngon miệng. Thế mà, Chúa lại rửa chân cho các môn sinh. Rửa chân là việc làm của kẻ tôi tớ. Rửa chân là sự phục vụ hèn kém. Chúa chấp nhận cúi mình rửa chân. Rửa đôi chân đã lắm bụi đời. Rửa đôi chân đã từng bước đi trong vũng bùn tội lỗi. Chúa khiêm tốn rửa chân để các ông sửa lại lỗi lầm. Chúa rửa chân còn là tấm gương của yêu thương và phục vụ. Sự phục vụ trong khiêm tốn để dạy các môn sinh bài học yêu thương. “Nếu Thầy là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, các con cũng hãy rửa chân cho nhau”. 

Chúa rửa chân để các ông cũng hãy rửa chân cho nhau. Hãy dùng tình yêu để rửa xoá những lầm lỗi cho nhau. Kẻ làm lớn hãy dùng tình yêu để phục vụ. Chỉ có tình yêu mới hoán cải lòng người. Chỉ có tình yêu mới dám hết mình phục vụ cho nhau. Chính Chúa đã làm gương. Dù biết rằng Giu-đa sẽ phản bội. Dù biết rằng các môn đệ sẽ bỏ Thầy trong cơn nguy biến. Việc Chúa làm hôm nay để các ông ghi khắc mãi trong tim. Cho dù đôi chân của các ông có bước tới tận bùn sâu của lầm lỗi. Chúa vẫn thứ tha. Chúa vẫn tiếp tục cúi xuống rửa chân cho các ông. Tiếc thay, “ngựa quen đường cũ”. Tình thương của Chúa đã không níu kéo được Giu-đa. Lối mòn của tội lỗi đã dẫn dắt Giu-đa bước đi trong bóng đêm của lầm lạc và dẫn đến tuyệt vọng. Nhưng đáng mừng là Phê rô đã trở lại. Phê rô sa ngã vì yếu đuối. Phê rô không có lối mòn của tội lỗi. Phê rô chỉ vấp té nhưng ông đã nhận ra ánh mắt đầy trìu mến của Thầy Giê su. Ông đã trỗi dậy và làm lại cuộc đời. Ông đã dành phần cuộc đời còn lại để thực hiện di chúc của Thầy chí Thánh dành cho ông. “Ngày nào con trở lại, con hãy củng cố đức tin anh em con”.

Tiếp theo là hành vi trao bánh và rượu. Bánh và rượu là hoa màu ruộng đất, là lao công con người. Bánh và rượu được làm ra để nuôi sống con người. Bánh và rượu không kén chọn người hưởng dùng. Không là đặc sản dành cho một giai cấp nào. Ai cũng có nhu cầu ăn. Ai cũng có nhu cầu uống. Ai cũng cần đến lương thực và nguồn nước. Chúa Giê su đã chọn bánh và rượu trở nên Mình và Máu Thánh Chúa. Trao ban chính thân thể mình trở nên nguồn sống cho nhân trần. Đó là tình yêu tự hiến đến quên mình vì “không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của người bạn hữu chết cho người mình yêu”. Đó là tình yêu của trao ban. Trao ban nguồn sống cho tha nhân bằng chính Máu Thịt mình. Qua đó, Chúa cũng mời gọi các môn sinh: “mỗi lần anh em ăn bánh và uống chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết”.

Qua hành vi cúi xuống rửa chân và trao ban bánh, rượu. Chúa Giê-su muốn mời gọi các môn đệ đi sâu vào tình yêu của Thầy Chí Thánh. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Như cành liền cây để sinh hoa trái. Hoa trái của yêu thương, của dâng hiến, của trao ban. Chúa mời gọi các môn sinh nhận ra tình yêu của Chúa thì hãy theo gương Chúa mà phục vụ tha nhân. Hãy trở nên người tôi tớ trong khiêm tốn phục vụ. Hãy trở nên tấm bánh để trao ban sự sống và hạnh phúc cho tha nhân. Vâng, Chúa đã trở thành tấm bánh, trở thành của ăn nuôi dưỡng cho anh em, anh em hãy biến mình trở thành tấm bánh đem lại niềm vui và hạnh phúc cho nhau.

Ước gì những cử chỉ cao đẹp mà Thầy Chí Thánh đã làm luôn tồn tại trong thế giới hôm nay, qua các nghĩa cử đầy yêu thương thắm đượm tình Chúa tình người mà chúng ta trao tặng cho nhau. Ước gì lời nói: “Hãy yêu thương nhau” không phải là khẩu chiệu hô cho vang trời đất mà là một lối sống đi sâu vào từng ngõ ngách cuộc đời. Khởi đi từ gia đình, xứ đạo và lan toả cho đến tận cùng trái đất. Amen.

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

Lm. Tạ Duy Tuyền - dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)