dongcong.net
 
 

Suy Niệm của LM ĐAN VINH

HIỆP SỐNG TIN MỪNG
CHÚA NHẬT LỄ LÁ
Is 50,4-7 ; Pl 2,6-11 ; Mc 11,1-11
GÓP PHẦN XÂY DỰNG VƯƠNG QUỐC TIN YÊU HẠNH PHÚC

1-HỌC LỜI CHÚA

1. TIN MỪNG: Mc 11,1-11:
(1) Khi Đức Giê-su và các môn đệ đến gần thành Giê-ru-sa-lem, gần làng Bết-pha-ghê và Bê-ta-ni-a, bên triền núi Ô-liu, Người sai hai môn đệ (2) và bảo: “Các anh đi vào làng trước mặt kia. Tới nơi, sẽ thấy ngay một con lừa con chưa ai cỡi bao giờ, đang cột sẵn đó. Các anh tháo dây ra và đem nó về đây. (3) Và nếu có ai bảo: “Tại sao các anh làm như vậy?” thì cứ nói là Chúa cần đến nó và Người sẽ gởi lại đây ngay”.(4) Các ông ra đi và thấy một con lừa con cột ngoài cửa ngõ, ngay mặt đường. Các ông liền tháo dây lừa ra. (5) Mấy người đứng đó nói với các ông: “Các anh tháo lừa ra làm gì vậy?” (6) Hai ông trả lời như Đức Giê-su đã dặn. Và họ để mặc các ông. (7) Hai ông đem con lừa về cho Đức Giê-su, lấy áo choàng của mình trải lên lưng nó, và Đức Giê-su cỡi lên. (8) Nhiều người cũng trải áo họ xuống mặt đường, một số khác lại chặt nhành chặt lá ngoài đồng mà rải. (9)  Người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy: “Hoan hô! Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa! (10) Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại vua Đa-vít tổ phụ chúng ta. Hoan hô trên các tầng trời!” (11) Đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem và đi vào Đền Thờ. Người rảo mắt nhìn xem mọi sự và vì giờ đã muộn, Người đi ra Bê-ta-ni-a cùng với Nhóm Mười Hai.

2. Ý CHÍNH:
Phụng vụ Lễ Lá hôm nay gồm hai phần: Rước Lá (x Mc 11,1-11) và Thánh Lễ với Tin Mừng về sự Thương Khó của Chúa Giêsu (Mc 14,1-15,47)
- Phần thứ I (Mc 11,1-11): Đức Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem với tư cách là Đấng Thiên Sai, được dân chúng đi theo và hoan hô như đón mừng một ông Vua khải hoàn vào thành để lên làm vua. Nhưng Đức Giê-su không đáp ứng khát mong của dân Do Thái để làm vị Vua Thiên Sai mang tính trần thế, mà Người chọn thái độ hiền hòa của vị Vua Mục Tử khi chọn ngồi trên lưng lừa thay vì trên ngựa chiến.
- Phần thứ II (Mc 14,1-15,47): Đức Giê-su chính là Tôi Tớ đau khổ của Đức Chúa. Người đến không phải để đòi người ta hầu hạ, nhưng để hầu hạ người ta thể hiện qua việc rửa chân cho môn đồ và chấp nhận đi con đường “Qua đau khổ thập giá để vào trong vinh quang phục sinh”. Người còn thể hiện tình yêu tột đỉnh khi lập phép Thánh Thể để ban Mình Máu Người làm lương thực nuôi dưỡng Đức Tin của các tín hữu, và sẵn sàng hy sinh tính mạng bằng việc chấp nhận cái chết thập giá để đền tội thay và sống lại để phục hồi sự sống muôn đời cho chúng ta.

3. CHÚ THÍCH:
- C 1: + Núi Ô-liu: hay Núi Cây Dầu, nằm về phía Đông thành Giê-ru-sa-lem. Tại đây Đức Giê-su đã trải qua giờ phút hấp hối trước khi bị bắt (x. Mc 14, 26-50), và sau khi sống lại, Người đã ban huấn lệnh cuối cùng trước khi lên trời cũng tại núi này (x. Cv 1,12).
- C 2: + Một con lừa con chưa ai cỡi bao giờ: Đức Giê-su dùng lừa con thay vì lừa mẹ. Lừa con chưa bị ai cỡi, nên xứng đáng được Đức Giê-su sử dụng trong nghi thức khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem để lên làm Vua. Người cưỡi lừa chứ không cưỡi ngựa để cho thấy Người là ông Vua hòa bình chứ không lên làm vua bằng sự chinh chiến.
- C 3: + Chúa” cần đến nó: “Chúa” hay “Chúa thượng” (Ky-ri-os) và Đức Chúa (A-do-nai), là hai tước hiệu dành để kêu cầu Thiên Chúa và Đấng Thiên Sai. Khi tự gán cho mình tước hiệu “Chúa Thượng” (x. Tv 110,1-7), Đức Giê-su muốn nói với người Do Thái rằng: Tuy là “Con Đa-vít”, Người vẫn cao trọng hơn Đa-vít và có trước ông (x. Mt 22,43-45). Thánh Phao-lô cũng đã tuyên xưng: “Đức Giê-su là Chúa” (Rm 10,9). Tước hiệu “Ky-ri-os” (“Chúa Thượng”), ám chỉ quyền tối cao của Đức Ki-tô ngang hàng với Thiên Chúa (x. Pl 2,10). + Người sẽ gởi lại đây ngay”: Đức Giê-su đã liên lạc trước để mượn lừa của một người quen và cho mật khẩu cho hai bên khi trao và nhận lừa. Người cũng hứa khi dùng lừa xong sẽ mang trả lại.
- C 4-8: + Nhiều người trải áo họ xuống mặt đường... Chặt nhành lá ngoài đồng mà rải: Bên Cận Đông, dân chúng thường trải áo hay chặt cành lá trải trên đường để tỏ lòng tôn kính Đức Vua hay vị tướng chiến thắng từ mặt trận trở về (x 2V 9,13). Ở đây, dân chúng đón rước Đức Giê-su như một ông Vua Mê-si-a. Họ hy vọng Người đến để giải phóng dân tộc Do Thái khỏi ách thống trị của đế quốc Rô-ma.
- C 9-11: + Hoan hô!: hay Ho-san-na. Chữ này bắt nguồn từ chữ: Ho-si-a-nah” nghĩa là “Xin ban ơn cứu độ” (x. Tv 118,25-26). Lời tung hô: “Ho-san-na!”, nghĩa là “Hoan hô!” hay “vạn tuế!”. (Mt 21,9). + Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại vua Đa-vít tổ phụ chúng ta: Vị Vua Thiên Sai mà dân chúng đang mong chờ là con cháu thuộc hoàng tộc Đa-vít, có sứ mạng tái lập vương quyền của Đa-vít. Chính vì quan niệm sai lầm như vậy, nên không lạ gì khi mấy ngày sau, đám đông dân chúng lại vào hùa với bọn đầu mục Do Thái để đòi quan tổng trấn Phi-la-tô tha Ba-ra-ba là kẻ cầm đầu phiến quân và kết án tử hình cho Đức Giê-su, vì Người không đáp ứng tiêu chuẩn Vua cầm quân chiến đấu với người Ro-ma như ý họ muốn (x. Mc 15,9-14).

4. CÂU HỎI:

1) Trong Tin Mừng đọc trước khi rước lá, Đức Giê-su đã làm gì để cho thấy Người là Đấng Thiên Sai, nhưng là vị vua mục tử hiền lành? Còn dân Do thái lại đang trông mong một Vua Thiên Sai như thế nào? 2) Bài Thương Khó trong Thánh Lễ chứng minh Đức Giê-su chính là Ngươi Tôi Tớ Đau Khổ Của Đức Chúa qua những sự kiện gì? 3) Tại sao Đức Giê-su lại cưỡi lừa con thay vì lừa mẹ khi khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem? 4) Khi dùng lừa khải hoàn vào thành, Đức Giê-su đã thực hiện lời tuyên sấm của vị Ngôn Sứ nào? 5) Khi tự xưng là “Chúa” trong câu nói “Thì cứ nói là Chúa cần đến nó”, Đức Giê-su muốn ám chỉ điều gì về thân thế của Người? 6) Qua sự kiện hai môn đệ thấy mọi việc xảy ra đúng như lời Đức Giê-su đã nói trước cho thấy Người là ai? 7) Khi trải áo choàng xuống mặt đường để đón rước Đức Giê-su, dân chúng thể hiện lòng tin thế nào về Người? 8) Hô-san-na nghĩa là gì? 9) Tại sao dân chúng mới hoan hô Đức Giê-su bằng câu “chúc tụng triều đại vua Đa-vít”vào Chủ Nhật Lễ Lá, mà đến sáng Thứ Sáu lại đòi Phi-la-tô đóng đanh Người vào thập giá?

3-SỐNG LỜI CHÚA

1. LỜI CHÚA: Người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy: “Hoan hô! Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa! Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại vua Đa-vít tổ phụ chúng ta. Hoan hô trên các tầng trời !”(Mc 11,9).

2. CÂU CHUYỆN:

1) HOAN HÔ ĐẢ ĐẢO CHỈ LÀ NHẤT THỜI:
WINSTON CHURCHILL, cố thủ tướng Anh Quốc, đã chia sẻ kinh nghiệm riêng của ông và cho chúng ta biết rằng sự hoan hô ủng hộ của dân chúng không phải là bằng chứng của sự thành công thực sự. Xưa kia, có một lần sau khi nói chuyện với một cử tọa khoảng 10 ngàn người hiện diện và được hoan hô, một người bạn đã hỏi: “Thưa thủ tướng, ngài không cảm thấy xúc động khi có tới 10 ngàn người đã đến nghe ngài nói chuyện sao?” Churchill trả lời: “Không thực sự là như thế. Một trăm ngàn người sẽ đến nhìn khi tôi bị treo lên”.
Hôm nay bắt đầu Tuần Thương Khó bằng việc cử hành việc Chúa Giêsu tiến vào thành Giêrusalem để hoàn tất mầu nhiệm Vượt Qua của Ngài. Chúa Kitô chịu đóng đinh vào thập giá là “quyền năng của Thiên Chúa và là sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Bởi vì sự điên rồ nơi Thiên Chúa thì khôn ngoan hơn loài người, và sự yếu đuối nơi Thiên Chúa thì mạnh sức hơn loài người”.

2) TRÁNH ĐỪNG HÙA THEO ĐÁM ĐÔNG:
Có một cậu bé đang đi trên lề đường bỗng dừng lại, ngửa mặt lên trời. Một vị giáo sư đi tới, thấy thế cũng ngạc nhiên dừng lại và ngước nhìn lên trời theo. Rồi một bà đứng tuổi đi ngang qua cũng nhìn lên trời như vậy; Và một người, rồi một người nữa… Lúc cậu bé cúi xuống, quay qua quay lại, cậu thấy cả chục người lớn đứng chung quanh cũng đang ngửa mặt nhìn lên trời. Cậu rất ngạc nhiên lên tiếng hỏi: "Ủa! Các ông các bà cũng bị chảy máu cam giống như cháu sao?".
Hiện tượng nói trên là căn bệnh "hùa theo đám đông". Thấy người khác làm thì mình cũng làm theo, bất chấp lề luật, bất chấp tội lỗi: nam nữ sống "góp gạo thổi cơm chung" tại nhà trọ nhiều công nhân và sinh viên xa nhà đến ở trọ; chuyện phá thai nơi những bà mẹ trẻ mang thai ngoài ý muốn; chuyện buôn gian bán lận để kiếm lời; chuyện hối lộ và tham nhũng để mau được việc và giữ được chiếc ghế đang ngồi...; Chuyện nói tục, chửi bậy, nói dối, của người Việt nam hôm nay. Đám đông làm bậy đã khiến nhiều trẻ em và người thiếu hiểu biết không còn ý thức về tội lỗi.

3) TÌNH NGUYỆN CHẾT THAY CHO EM:
Ngày xưa, có hai anh em nọ sống chung với nhau trong cùng một căn nhà. Người anh tốt lành, siêng năng làm việc và kính sợ Thiên Chúa. Còn đứa em lừa lọc, gian manh, và phạm đủ thứ tội ác như cướp của, giết người… Người anh khuyên răn mãi mà thằng em vẫn không chịu thay đổi tính nết. Một đêm kia, thằng người em chạy về nhà quần áo dính đầy máu. Nó tự thú với người anh: “Em đã phạm tội giết người”. Vài phút sau căn nhà đã bị cảnh sát bao vây và không cách nào trốn thoát được. “Em không có ý giết nó”, người em sợ hãi nói, “Em cũng không muốn chết”. Ngay lúc ấy có tiếng cảnh sát gõ cửa. Người anh liền cởi quần áo mình đang mặc cho thằng em, và mặc lấy bộ quần áo đang dính đầy vết máu của nó. Sau đó cảnh sát xông vào nhà còng tay người anh, và giam lại chờ ngày ra tòa. Sau cùng, người anh đã bị kết án tử hình chết thay cho em mình.
Qua câu chuyện trên, chúng ta hiểu được phần nào về tình yêu tột cùng của Chúa Giêsu, dù vô tội nhưng Người đã sẵn sàng chịu chết trên cây thập giá để đền tội thay cho chúng ta.

4) SỰ CHIẾN THẮNG CỦA CÂY THÁNH GIÁ:
CONSTATIN vào năm 23 tuổi, đã được quân sĩ Rô-ma đóng tại York tôn lên làm Hoàng Đế nối ngôi vua cha là Constantius. Để được lòng quân dân trong toàn Đế quốc, Constantin phải chiến thắng kẻ thù là Maxentius.
Ngày 28 tháng 10 năm 312, ông đến sông Tiber, khúc sông có cây cầu Milvian ở về phía Bắc Rô-ma, quân của Maxentius đã ngăn chận không cho quân của Constantin vượt qua con sông Tiber. Đêm hôm đó Constantin đã xem thấy một cây thập tự sáng chói trên bầu trời, dưới cây thánh giá có hàng chữ: “Với dấu này, ngươi sẽ chiến thắng” (In hoc signo, vinces). Sáng hôm sau trước khi giáp mặt chiến đấu với quân địch, ông đã ra lệnh cho toàn quân lập tức sơn hình cây thánh giá trên mũ của họ. Nhờ cây thánh giá hỗ trợ mà quân của Constantin đã can đảm xông lên và đã toàn thắng quân thù. Sau đó vào năm 313, Hoàng Đế Constantin sau khi lên ngôi đã ký sắc lệnh Milan, hủy bỏ cuộc bắt đạo Công giáo và cho mọi người trong nước được tự do tin theo đạo.
Hoàng Đế Constantin đã nhờ cây thánh giá nên đã thắng trận. Con chúng ta hôm nay nhờ ai để chiến thắng ba thù là ma quỷ thế gian và xác thịt? …

5-CHẤP NHẬN HY SINH VÌ DANH ĐỨC GIÊ-SU.
Linh mục G. Par-ker, quản nhiệm giáo xứ thánh Giu-se giáo phận Nor-wich ở Con-nec-ti-cut Hoa Kỳ, đã trả lại số tiền 5.000 đô-la do nghị sĩ Chris-to-pher J.Dodd đã giúp đỡ trường học của giáo xứ, để phản đối vị nghị sĩ Công giáo này, đã bỏ phiếu ủng hộ các dự luật về phá thai. Cha Par-ker đã gọi số tiền Dodd ủng hộ ngôi trường của giáo xứ là "tiền vấy máu các thai nhi vô tội" và không ngần ngại gọi ông nghị sĩ này là "Môn đồ của Tử Thần". Việc làm của cha khiến nhiều người cảm kích, dân chúng khắp nơi khi nghe biết đã gởi về giúp đỡ cho trường học của giáo xứ số tiền lên tới 61.000 đôla. Nhiều tổ chức bênh vực sự sống và nhiều cơ quan truyền thông cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với ngài.

3. SUY NIỆM:

Phụng vụ Chúa Nhật Lễ Lá hôm nay gồm hai phần vui buồn đan xen: Trong phần đầu lễ chúng ta cùng đi rước Chúa Giê-su khải hòan vào thành Giê-ru-sa-lem (x Mc 11,1-10). Phần thứ hai là thánh lễ với bài Thương Khó (x Mc 14,1-15,47). Từ đó chúng ta rút ra nhiều bài học về sự tin yêu Chúa?

1) Cùng theo Chúa trong cuộc khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem:
Trong giờ phút này, chúng ta hãy chiêm ngắm cảnh tượng Đức Giê-su đang long trọng tiến vào thành Giê-ru-sa-lem. Ngài khiêm tốn ngồi trên lưng lừa con. Có nhiều người đã trải áo và rải cành cây trên lối đi để tỏ lòng tôn kính. Những tiếng reo hò vang dậy: Tung hô Đức Giê-su là Vua Thiên Sai, thuộc dòng dõi Đa-vít, là Đấng đến để giải thoát Ít-ra-en. Đức Giê-su im lặng để dân chúng tung hô hầu ứng nghiệm lời tuyên sấm: “Hãy bảo thiếu nữ Xion: Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi, hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ” (Dcr 9,9).

2) Cùng theo Chúa đi con đường “Qua đau khổ vào trong vinh quang” như ý Chúa Cha:
- Sau những giây phút tưng bừng náo nhiệt cuộc rước, chúng ta được nghe bài thương khó: Chúa Giê-su hoàn tất mầu nhiệm Vượt Qua, để mang lại ơn cứu độ cho loài người. Quả thực, Ngài là Vua, nhưng là Vua Mục Tử: “Đến không đòi được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45). Ngài đã chọn con đường cứu thế theo thánh ý Chúa Cha là “qua đau khổ vào trong vinh quang”, qua cuộc Tử Nạn để vào mầu nhiệm Phục Sinh.
- Trong tuần Thánh, chúng ta hãy năng chiêm ngắm cuộc thương khó của Chúa khi nghe ngắm nguyện mười lăm sự thương khó, khi suy niệm chặng đàng Thánh Giá... để chọn đi theo con đường hẹp leo dốc, đường thánh giá của Chúa Giê-su.

3) Cần tránh xúc phạm đến hình ảnh Chúa qua tha nhân:   
- Gai nhọn trên đầu Chúa và đinh nhọn đóng thâu qua chân tay Chúa, roi đòn quất lên mình Chúa tượng trưng cho các sự thù hận và vu cáo bất công mà các đầu mục Do Thái đã làm. Chúa đã qua giờ phút lo buồn đổ mồ hôi máu trong vườn Giết-sê-ma-mi khi nghĩ đến tội của các môn đệ, Phê-rô chối không biết Thầy, Giu-đa phản bội bán Thầy vì ham tiền và dùng cái hôn để nộp Thầy.
- Còn chúng ta thì sao? Một trong những bức tranh nổi tiếng nhất của hoạ sĩ người Hòa Lan REMBRANDT thế kỷ 17, là bức họa “Ba Cây Thập Tự”. Khi chiêm ngưỡng tác phẩm này, hầu như ai cũng đều bị thu hút nhìn vào trung tâm của bức tranh: Ở giữa hai cây thập giá của hai kẻ bất lương, thập giá của Đức Giê-su vượt lên cao hơn. Dưới chân thập giá của Chúa là cả một rừng người, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ căm  thù oán hận, trong đó có cả khuôn mặt của nhà danh họa tác giả của bức tranh … Qua đó ông muốn nói rằng: Mọi người chúng ta không ai là không dính líu vào tội đã đóng đinh Đức Giê-su vào thập giá.

4) Phải làm gì để phục vụ Chúa trong anh em?
- Ngày nay chung quanh chúng ta không thiếu những người bệnh tật đau khổ là hiện thân của Chúa Giêsu đã bị đau khổ. Họ là những người mắc bệnh nan y không tiền chữa trị, những người bị khích bác vu khống đi tù cách bất công, những người đau khổ què quặt, đui mù, câm điếc không cơm ăn áo mặc và không chốn nương thân… Họ là hiện thân của Chúa Giê-su bị bỏ rơi trên cây thập giá và đang mong được mỗi tín hữu chúng ta an ủi và giúp đỡ tận tình.
- Chúng ta có thể làm gì? Tuy khả năng giới hạn, nhưng chúng ta vẫn có thể cảm thông với người đau khổ noi gương các phụ nữ xưa đã gặp gỡ khóc thương Chúa trên đường thánh giá; Chúng ta có thể nâng đỡ họ như ông Si-mon vác đỡ thập giá cho Chúa; Có thể an ủi họ như bà Vêrônica trao khăn cho Chúa lau mặt; Có thể lên tiếng bênh vực họ như người trộm lành bên hữu Chúa; Có thể cảm thông với sự đau khổ của họ như Mẹ Ma-ri-a môn đệ Gio-an và các bà đạo đức đã can đảm đứng dưới chân thánh giá nhìn lên Chúa; Có thể giải thoát họ khỏi sự đau khổ như hai môn đệ đã tháo đinh và cất xác Chúa xuống khỏi thập giá…
- Mỗi ngày chúng ta hãy cùng chết với Chúa bằng việc trừ khử các thói hư bằng việc xét mình ăn năn trong giờ kinh tối; Tham dự tuần tĩnh tâm Mùa Chay tại nhà thờ; Dọn mình xưng tội để được sống lại thật về phần linh hồn; Năng rước lễ mỗi ngày để được kết hiệp mật thiết và hy vọng sẽ được sống hạnh phúc với Chúa như Chúa đã hứa với người trộm có lòng hối cải: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Ðàng" (Lc 23,43).

3. THẢO LUẬN:

Để góp phần kiến tạo Vương Quốc yêu thương và an bình của Đức Giê-su, chúng ta phải làm gì để xua trừ các tệ nạn sì-ke ma túy, cờ bạc, rượu chè, đĩ điếm, cướp giật... ra khỏi môi trường ta đang sống?

1) Bạn đánh giá thế nào về hành động của linh mục Par-ker trong câu chuyện trên? 2) Trong ngày Lễ Lá hôm nay, Đức Giê-su đã khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem như một ông vua thế nào? 3) Để góp phần kiến tạo Vương Quốc Yêu thương hạnh phúc, chúng ta phải làm gì cụ thể để đẩy lùi giặc nghèo đói, lạc hậu, bất công, dối trá, vô cảm, bất nhân... Cụ thể là xua trừ các tệ nạn sì-ke ma túy, cờ bạc, rượu chè, đĩ điếm, cướp giật... ra khỏi môi trường ta đang sống?

4. SUY NIỆM:
Phụng vụ Chúa nhật Lễ Lá hôm nay là sự khởi đầu của Tuần Thánh. Sau khi diễn lại việc Đức Giê-su khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem, chúng ta sẽ cùng bước theo Đức Giê-su trong cuộc Thương Khó của Người tại thành Giê-ru-sa-lem:

1) ĐỨC GIÊ-SU KHẢI HOÀN VÀO THÀNH NHƯ MỘT VỊ VUA THIÊN SAI:
Qua việc khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đã thực hiện lời tiên báo của ngôn sứ Gia-ca-ri-a về Đấng Mê-si-a cỡi lừa tiến vào Giê-ru-sa-lem. Điều này cho thấy Người chính là Đấng Mê-si-a Thiên Sai được các ngôn sứ tiên báo sẽ đến. Vào thời bấy giờ, nhiều người Do Thái đang trông mong Đấng Thiên Sai đến thiết lập một Vương Quốc giống như thời vua Đa-vít và Sa-lô-môn thời xưa, bằng việc lãnh đạo dân Do Thái đứng lên đánh đuổi quân Rô-ma ngoại xâm ra khỏi bờ cõi đất nước. Nhưng khi khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem trên lừa con thay vì trên mình ngựa chiến, Đức Giê-su lại cho thấy Người là Vua Mê-si-a hòa bình, đến để thiết lập một Vương Quốc Yêu Thương Hạnh Phúc.

2) ĐẶC ĐIỂM CỦA VUA THIÊN SAI GIÊ-SU:
- Là Người Tôi Tớ Đau Khổ của Thiên Chúa: Người đến như một Tôi Tớ khiêm hạ sẵn sàng gánh lấy bệnh tật tội lỗi của loài người, cam chịu nhục hình đau khổ để đền tội cho loài người như ngôn sứ I-sai-a đã tuyên sấm (x. Is 53,2-12). Đức Giê-su chấp nhận con đường “Qua đau khổ thập giá để vào trong vinh quang phục sinh” (x. Lc 24,26).
- Là Vua Mục Tử Tốt Lành: Người không đòi được hầu hạ, nhưng để phục vụ chăn dắt và sẵn sàng thí mạng để bảo vệ đàn chiên (x. Mt 20,28), cụ thể qua việc Người quỳ gối rửa chân cho môn đồ và sẵn sàng chịu chết để chiên được sống đời đời (x. Ga 10,11).
- Là Vua xây dựng Hòa Bình: Khi khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su ngồi trên con lừa biểu tượng hòa bình, thay vì ngồi trên ngựa chiến (x. Mc 11,7-10). Điều đó cho thấy sứ mạng của Người không phải để chinh chiến giải phóng về mặt chính trị như các đầu mục dân Do Thái trông mong, nhưng để thiết lập một Vương Quốc Hòa Bình, trong đó mọi người yêu thương nhẫn nhịn tha thứ cho nhau và giúp nhau ngày càng nên hoàn thiện.
- Là Vua Tình Yêu: Người đến để thiết lập một Vương Quốc Tin Yêu, trong đó mọi người đều là con của một Cha Chung là Thiên Chúa, đều là môn đệ của một Tôn Sư tối cao, đều đi theo một Thủ Lãnh duy nhất trên đường về nhà Cha là Đạo Công Giáo (x. Mt 23,8-10). Người còn thể hiện tình yêu tột đỉnh khi lập phép Thánh Thể để ban Mình Máu Người làm lương thực nuôi dưỡng đức tin của các tín hữu, và sẵn sàng hy sinh tính mạng, chịu chết đau thương trên cây thập giá để đền tội thay và sống lại để phục hồi sự sống đời đời cho những ai tin vào Người.
- Là Vua đến cho chiên được sống dồi dào: Để kiến tạo Nước Trời hay Nước Thiên Chúa, Đức Giê-su đã đề ra một bản Hiến Chương gọi là Tám Mối Phúc, để mời gọi mọi người gia nhập vào Nước ấy (Mt 5,1-12). Để được gia nhập Nước Trời là Hội Thánh hôm nay và Thiên Đàng mai sau, chúng ta cần sống tinh thần Tám Mối Phúc Thật như sau: Có tinh thần nghèo khó, hiền lành, bị đau buồn khóc lóc, khao khát nhân đức trọn lành, biết thương xót người khác, có lòng trong sạch, sẵn sàng chịu bách hại vì đức tin.
- Là Vua Thẩm Phán xét xử công minh: Đức Giê-su nêu gương tin yêu Chúa Cha và dạy các môn đệ thực thi tình yêu cụ thể đối với tha nhân. Đến ngày tận thế, Người sẽ tái lâm để làm Vua Thẩm Phán xét xử mọi người tùy theo các việc chia sẻ bác ái cụ thể họ đã làm hay không làm đối với những người nghèo đói, bệnh tật và bị bỏ rơi… là hiện thân của Người (x. Mt 25,34-40).

3) CON ĐƯỜNG THƯƠNG KHÓ CỦA VUA GIÊ-SU:

Chỉ có một con đường duy nhất đưa chúng ta lên trời là đường Giê-su như Người đã khẳng định: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6). Con đường của Đức Giê-su chọn theo thánh ý Thiên Chúa là đường hẹp, leo dốc và ít người muốn đi, là Đường Thánh Giá như lời Chúa Giê-su phán: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày sống lại” (Mc 8,31).
Đức Giê-su đã chấp nhận đau khổ để cho nhân loại được hạnh phúc, chấp nhận chịu chết để mọi người chúng ta được sống đời đời. Vì thế, đối với Đức Giê-su: đau khổ và chết cho người mình yêu là cách tuyệt hảo nhất để biểu lộ tình yêu tột đỉnh: «Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình» (Ga 15,13). Thiết tưởng người Ki-tô hữu cần sử dụng thường xuyên cách biểu lộ tình yêu tuyệt hảo này trong cuộc sống đời thường của mình như lời Chúa dạy: «Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em» (Ga 15,12). Yêu thương trước hết là yêu người thân của mình như cha mẹ, vợ con, anh chị em, bạn bè… Tiếp đến yêu thương hết mọi người, kể cả những kẻ thù ghét bách hại chúng ta (x. Mt 5,44). Yêu thương cụ thể là năng nghĩ đến người yêu và làm vui lòng họ, sẵn sàng chia sẻ những gì mình có, hy sinh chịu thiệt cho người yêu được hạnh phúc…

4) TÍCH CỰC GÓP PHẦN XÂY DỰNG VƯƠNG QUỐC TIN YÊU HẠNH PHÚC:
Mỗi tín hữu chúng ta cần tích cực xây dựng Nước Trời là Hội Thánh ở trần gian bằng việc năng tham dự các nghi lễ phụng vụ, các cuộc ngắm nguyện, đi đàng thánh giá chung cộng đoàn…  Tiếp đến, chúng ta cần xây dựng Vương Quốc yêu thương của Chúa bằng việc sống Tám Mối Phúc, nhất là thực hành bác ái yêu thương cụ thể là phục vụ Đức Giê-su bị bỏ rơi trên cây thập giá, hiện thân qua những người nghèo đói, bệnh tật và bị bỏ rơi. Đây là điều kiện để trong ngày tận thế Vua Thẩm Phán Giê-su sẽ đón nhận chúng ta vào Vương Quốc Thiên Đàng đời sau.
Để nên giống Đức Giê-su, mỗi ngày mỗi người chúng ta cần động viên nhau chiến đấu với ba thù là ma quỷ, thế gian và xác thịt mình. Cụ thể là chiến đấu chống lại các sự gian ác, nghèo đói, bất công và thù hận trong xã hội; Tránh kết án và loại trừ lẫn nhau, nhưng sẵn sàng tha thứ những xúc phạm của tha nhân và an ủi những người đau khổ bất hạnh để làm chứng cho Đức Giê-su, hầu Vương Quốc Hội Thánh ngày một lan rộng đến tận cùng thế giới như lời Chúa dạy.

5. LỜI CẦU:
LẠY CHÚA GIÊ-SU. Trong ngày Lễ Lá hôm nay, Chúa đã chọn ngồi trên lưng lừa thay vì trên mình ngựa chiến để khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem. Qua đó Chúa muốn biểu lộ sứ mạng của Chúa là đến thiết lập một Triều Đại Thiên Sai hòa bình. Chúa đến không phải để thống trị, nhưng để phục vụ; để ban bình an và chia sẻ vui buồn với loài người chúng con. Xin cho chúng con luôn biết quên mình để nghĩ đến người khác, biết cư xử bao dung hiền hòa với tha nhân, cho chúng con biết nhẫn nhịn chịu đựng tha nhân và tha thứ vô điều kiện cho những xúc phạm của kẻ khác đối với chúng con... để chúng con xứng đáng là con ngoan của Chúa Cha, nên môn đệ đích thực của Chúa và nên anh chị em của mọi người trong Vương Quốc Hòa Bình của Chúa.

Lạy Chúa Giêsu,
Vì Chúa đã chia sẻ tấm bánh cho chúng con, xin cho những người nghèo khổ được no cơm ấm áo.

Vì Chúa đã lo buồn trong Vườn Cây Dầu, xin cho các bạn trẻ đương đầu với những nghich cảnh  trong cuộc sống.

Vì Chúa đã bị kết án bất công, xin cho chúng con dám can đảm lên tiếng bênh vực công lý.

Vì Chúa đã bị xỉ nhục và nhạo cười, xin cho các phụ nữ và thiếu nhi được tôn trọng nhân phẩm.

Vì Chúa đã chịu vác cây thập giá nặng nề, xin cho những bệnh nhân nhận được sự đỡ nâng.

Vì Chúa đã bị lột áo và đóng đinh, xin cho sự hiền hoà nhân hậu thắng thói hung tàn bạo lực.

Vì Chúa đã dang tay chịu chết trên thập giá, xin cho đất được nối lại với trời, con người biết nối lại mối dây yêu thương hiệp nhất với nhau.

Vì Chúa đã phục sinh trong niềm vui hân hoan, xin cho chúng con sẵn sàng chấp nhận gian khổ để vượt qua mà vào trong vinh quang sau này.

X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.

LM ĐAN VINH-HHTM

 

CON ĐƯỜNG VINH QUANG VÀ THẬP GIÁ
(CN LỄ LÁ năm B: Mc 11,1-10 Mc 14,1-15,47).

LM ĐAN VINH- Chính xứ Sao Mai, Tân Bình
www.hiephoithanhmau.com

Tuần thánh bắt đầu bằng Chúa Nhật Lễ Lá: Phụng vụ hôm nay gồm hai phần vui buồn đan xen vào nhau: Trong phần đầu lễ chúng ta cùng nhau rước Chúa Giêsu khải hòan vào thành Giêrusalem (x Mc 11,1-10). Phần thứ hai là thánh lễ với bài Thương Khó (x Mc 14,1-15,47). Từ đó chúng ta cùng rút ra bài học sống đức tin thế nào trong những hòan cảnh vui buồn trong cuộc sống

1. CON ĐƯỜNG KHẢI HÒAN VÀO THÀNH GIÊRUSALEM:
Trong giờ phút này, chúng ta hãy chiêm ngắm cảnh tượng Đức Giêsu đang long trọng tiến vào thành Giêrusalem. Ngài khiêm tốn ngồi trên lưng lừa con. Có nhiều người trải áo và rải cành cây trên lối Ngài đi để tỏ lòng tôn kính. Những tiếng reo hò vang dậy: Người ta tung hô Đức Giêsu là Đấng Mêsia, là Vua thuộc dòng dõi Đavid, là Đấng sẽ đến để giải phóng Israel. Đức Giêsu im lặng để dân chúng tung hô hầu ứng nghiệm lời tuyên sấm: “Hãy bảo thiếu nữ Xion: Kìa Đức Vua của người đang đến với ngươi, hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ” (Dcr 9,9).

2. CON ĐƯỜNG THẬP GIÁ: QUA ĐAU KHỔ VÀO VINH QUANG:
Sau những giây phút tưng bừng náo nhiệt này, chúng ta được nghe bài thương khó: Chúa Giêsu hoàn tất mầu nhiệm Vượt Qua, hầu mang lại ơn cứu độ cho loài người. Quả thực, Ngài là Vua, nhưng là Vua Mục Tử: “Đến không đòi được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người”. Ngài đã chọn con đường cứu thế theo thánh ý Chúa Cha là “qua đau khổ vào trong vinh quang”, qua cuộc Tử Nạn để bước vào mầu nhiệm Phục Sinh.

3. CON ĐƯỜNG SỐNG ĐỨC TIN HÔM NAY:
Từ hai biến cố trên, mỗi chúng ta phải sống đức tin thế nào trong cuộc sống đời thường?:

- Không ai vô tội: Một trong những bức tranh nổi tiếng nhất của hoạ sĩ REMBRADT thế kỷ 17, là bức họa “Ba Cây Thập Tự”. Khi chiêm ngưỡng tác phẩm này, hầu như ai cũng đều bị thu hút nhìn vào trung tâm của bức tranh: Ở giữa hai cây thập giá của hai kẻ bất lương, thập giá của Đức Giêsu vượt lên cao hơn. Dưới chân thập giá của Chúa là cả một rừng người, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ căm  thù oán hận, trong đó có cả khuôn mặt của nhà danh họa tác giả bức tranh … Qua đó ông muốn nói rằng: Mọi người chúng ta không ai là không dính líu vào tội đã đóng đinh Đức Giêsu vào thập giá.

- Phải luôn tự kiểm: Mỗi người chúng ta hãy tư kiểm điểm: Nếu có mặt trong thời điểm xảy ra cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu hôm đó, tôi có vác đỡ thập giá cho Chúa như ông Simon Kyrênê đã làm không? Có biểu lộ đức tin và lòng sám hối như người trộm lành trên cây thập giá không? Có can đảm đứng dưới chân thập giá để nhận những lời trăn trối cuối cùng của Chúa như Mẹ Maria và môn đệ Gioan... hay không? Chúng ta cũng đừng nghĩ rằng mình sẽ không chối Thầy như Phêrô, hoặc không hèn nhát trốn chạy như các môn đệ, hay không bán Thầy như Giuđa, hoặc không kết án bất công như Philatô, không hùa theo kẻ mạnh để đàn áp bắt nạt người tấp cổ bé miệng như đám đông dân chúng, không đánh đòn và đóng đinh tay chân Chúa Giêsu vào thập giá như bọn lính hung ác…

- Điều kiện theo Chúa: Đã hơn 2000 năm qua đi, tất cả những gì xảy ra thời Đức Giêsu vẫn còn tiếp diễn. Mỗi người chúng ta cũng được Đức Giêsu mời theo Ngài: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, váv thập giá mình hằng ngày mà theo” (Lc 9, 23). Vác thập giá hôm nay chính là đ1on nhận những sự thử thách như bệnh tật, thất bại gặp phải, những lời nói nhục mẠ bất công... Đó là những thập giá do Chúa cho xảy đến để thử thách đức tin của ta và khích lệ ta theo Chúa đến cùng

- Làm gì trong cuộc sống hôm nay?: Trong tuần Thánh, chúng ta hãy năng tham dự các lễ nghi Tuần Thánh tại Nhà thờ để có dịp chiêm ngắm cuộc thương khó của Chúa hầu gia tăng lòng tin yêu để luôn chọn đi theo con đường của Chúa: Con đường hẹp và leo dốc, con đường khiêm nhu dấn thân và phục vụ tha nhân. Con đường này sẽ dẫn chúng ta về tới thành thánh Giêrusalem trên trời.

LẠY CHÚA GIÊSU, xin dạy con biết luôn tin cậy bước đi theo Chúa, vì xác tín rằng Chúa ngàn lần khôn ngoan và ngàn lần quảng đại hơn con. Xin cho con luôn dấn thân theo Chúa mà không tính toán thiệt hơn, vượt qua mọi nỗi sợ hãi, can đảm lướt thắng những yếu đuối, và biết phó thác trọn vẹn vào tình thương của Chúa. Ước gì khi gặp phải những đau khổ thử thách, chúng con sẽ cảm nghiệm được tình Chúa thương con và trung thành bước theo con đường của Chúa đến cùng.- AMEN.

Linh mục Đan Vinh -
dongcong.net 30-3-2012

March 23, 2018

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)