CÁCH HỌC THEO CÁC VỊ THÁNH

lễ các thánh 1-11

https://medievalotaku.files.wordpress.com/2012/11/angelico.jpgNgày nay, phổ biến trong khoa tâm lý học, cả về phương diện tinh thần, người ta hay nhấn mạnh đến việc tự nhận ra chính bản thân mỗi người chúng ta.  Đây là một điều quan trọng, nhưng có nhiều điều còn quan trọng hơn, đó là chúng ta phải sống dựa vào chính mình và tốt hơn hết chúng ta hãy là chính mình.  Xã hội ngày nay cho chúng ta thấy có nhiều cách giúp chúng ta có thể áp dụng để trở nên là chính mình bằng hành động và bằng việc nhìn vào gương sáng của người khác.  Hai câu chuyện sau đây là hai cách mà chúng ta có thể áp dụng:

1.  Xưa có một người đàn ông tên là Simon.  Anh ta muốn sống như một vị Thánh.  Anh quyết định chính mình sẽ trở thành mẫu gương giống như Thánh Phanxicô Assisi.  Anh đã mắc phải một sai lầm rất nghiêm trọng.  Vì anh ta chỉ có duy nhất một mục đích sống là trở thành bản sao của Thánh Phanxicô Assisi.

Năm tháng qua đi.  Anh vẫn đang thực hiện lý tưởng của mình và chẳng có vấn đề gì to tát xảy ra cả. Bạn bè thường nói đùa trông anh giống như Thánh Phanxicô Assisi, nhưng anh vẫn không vui.  Vì thế anh tìm đến một vị tu sĩ lớn tuổi rất nổi tiếng vì sự thông thái để nhờ vị này khuyên giải cho anh.  Tên vị tu sĩ là Barnabas.  Vị tu sĩ già đã kiên nhẫn nghe Simon kể hết câu chuyện của anh.

Nghe xong, Barnabas nói: “Anh đã chọn một mẫu gương rất tốt.  Một mẫu gương xuất sắc.  Nhưng tấm gương không phải là một cái khuôn do chính tay anh đúc ra.  Một tấm gương tốt chỉ là sự khích lệ giúp chúng ta sống đúng với những gì ở trong chúng ta, với những gì được trao ban cho chúng ta và chỉ riêng cho chúng ta mà thôi.  Simon, anh đã không sống đúng con người của anh.  Anh đã thực hiện một công việc mà công việc đó lại dành cho người khác.”

Nhiệm vụ quan trọng trong cuộc đời là hãy sống đúng với con người mình.  Nếu chúng ta không là chính mình thì rất có thể chúng ta không thể trưởng thành, không thể hạnh phúc và không thể nên Thánh.  Nhưng khi chúng ta là chính mình, mọi điều trong con người chúng ta đều chân thật và đúng đắn.  Phanxicô Assisi đã trở nên một vị Thánh không phải bởi Ngài trở nên giống với một ai khác, nhưng bởi sự công chính của Ngài và Ngài hoàn toàn sống đúng với chính mình.

“Simon, khi anh đứng trước tòa Chúa vào ngày phán xét, Người sẽ không hỏi anh: Tại sao con không trở thành Thánh Phanxicô Assisi?  Nhưng Người sẽ hỏi anh: tại sao con không trở thành một Simon như Thiên Chúa muốn?”

2.  Bill Shankley, huấn luyện viên câu lạc bộ đội bóng Liverpool, một thời là huyền thoại.  Khi ông từ chức, Bob Paisley được chỉ định lên thay ông.  Biết được công việc khó khăn sắp tới, đầu tiên Bob Paisley đã nhẹ nhàng nói lời từ chối.  Nhưng cuối cùng sau nhiều lần thuyết phục, Bob Paisley đã đồng ý làm huấn luyện viên thay Bill Shankley.

Quả là khó khăn khi phải kế nhiệm một công việc của một người thành đạt như Bill Shankley.  Liverpool không chỉ tự hào vì những trận thắng vẻ vang của mình, nhưng còn bởi việc sở hữu một chiến thuật đặc biệt để chinh phục những trận bóng đó.  Người huấn luyện viên, các cầu thủ và những người góp công cho câu lạc bộ - tất cả đều là thành viên trong đại gia đình.  Đó chính là cách câu lạc bộ thực hiện.

Khởi đầu với những thành công của người tiền nhiệm là một áp lực nặng nề cho Paisly để trở thành một Bill Shankley thứ hai.  Nhưng ông đã kháng cự lại sự quyến rũ ấy.  Thay vào đó, ông đã làm việc theo cách riêng của mình.  Ông vẫn tiếp tục truyền thống của câu lạc bộ, nhưng vẫn giữ lại nét độc đáo của riêng mình.  Cuối cùng, Paisley đã thành công và thậm chí còn thành công hơn cả Bill Shankley.

Khi ông từ chức, có người đã hỏi ông chìa khóa của sự thành công đó là gì.  Ông đã trả lời rất khôn ngoan: “Không có một cách nào đẫn đến thành công bằng việc bắt chước những điều cao cả của người khác.  Bạn phải tự khẳng định mình”.

Cả Bob Paisley và Bill Shankley đều là những người thành công.  Cả hai sự thành công đó đạt được chính trong sự cạnh tranh công bằng.  Và để đạt được sự thành công như thế đối với phàm nhân thì chúng ta chỉ cần tuân thủ các quy tắc thông thường.  Nhưng đối với nước Trời thì chưa đủ.

Khá nhiều tôn giáo không hề có nhiều vị thánh.  Bởi nhiều tín đồ của tôn giáo đó không bao giờ thành công trong chính bản thân họ.  Để nên thánh chúng ta không chỉ có việc tu hành khổ hạnh, hay thậm chí phải theo một lễ nghi thật long trọng và nghiêm trang.  Nhưng trước tiên chúng ta phải là chính mình.

Các vị Thánh đã giúp chúng ta làm được điều đó, thậm chí là những vị thánh nhỏ.  Các Ngài đã cho chúng ta thấy một cuộc sống cao đẹp hơn, thanh khiết hơn.  Các Ngài đã truyền cho chúng ta nguồn cảm hứng để chúng ta cố gắng trở về với sự tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn, lành mạnh hơn trong chính mỗi người chúng ta.

Các Ngài đã trao ban cho chúng ta mẫu gương sáng ngời.  Nhìn vào đó, chúng ta biết được mình là ai.  Ở trong đó, chúng ta thấy được sự tốt lành nhất, sáng tỏ nhất trong các Ngài.  Các Ngài chính là mẫu gương, là người thầy, là người bạn và là người trung gian cầu bầu cho chúng ta trước mặt Thiên Chúa.

Khi gặp bất cứ việc gì trên đường đời dù vui buồn, khó khăn hay thử thách, vấn đề cần lưu tâm là chúng ta có thật sự là chính mình hay không?  Điều tốt đẹp nhất chúng ta có thể làm được là trở thành người mà Thiên Chúa muốn, chứ không phải để chúng ta khước từ cuộc sống hay để cố gắng trở thành một ai khác, nhưng là để gieo hạt giống cuộc đời trong đời sống mỗi chúng ta.  Đó chính là hành trình chúng ta đi về nhà Chúa.

Phaolô Nguyễn Hồ Hữu Thành
- Phỏng dịch từ New Sunday Holyday

Lễ trọng Các Thánh Nam Nữ (01.11)

PHÚC NGƯỜI MÔN ĐỆ

(Mt 5, 1-12)

 

Đầu Lễ: Hôm nay toàn thể Giáo hội mừng rỡ hân hoan hướng về Thiên quốc mừng đông đảo các Thánh Nam Nữ đang trọn hưởng Phúc Thiên đàng. Các Thánh là những chứng nhân sống động nhất đã sống Tám Mối Phúc thật ngay còn trên dương thế. 

Mừng các Thánh trên Thiên quốc, nơi quê hương đích thực của mọi người, ta được khích lệ, thêm động lực để sống Phúc Thật của Chúa, dẫu gặp phải thử thách, gian nan, nhất là trong năm sống Đức tin. 

Nhờ sự cầu của Chư thánh, ta hãy xin Chúa thêm Đức tin còn yếu đuối của mỗi chúng ta.

 

Chia sẻ Lời Chúa

Ba lý do Giáo hội lập trọng lễ Mừng các Thánh:  

1.Các Thánh quá nhiều không có đủ ngày để mừng mỗi vị một ngày riêng, theo sách Khải huyền của thánh Gioan:“một đoàn người đông đảo không thể đếm xuể, thuộc mọi chi tộc và ngôn ngữ, mọi nước, mọi dân (5,9)   

2. Vì không thể hết mọi vị thánh đều được phong Thánh đều được phong Thánh. Còn biết bao người sống lành chết thánh nhưng chưa được Giáo hội biết đên để phong Thánh. 

3. Nhất là có vô số các thánh ở trên trời không ai được biết đến, và số này tăng lên hàng ngày. 

Trở về bài Tin mừng. Trong Lời giảng trên núi của Thầy Giêsu, ngoài Tám phúc Thật chung cho mọi người, đặc biệt Chúa còn dành riêng một mối phúc cho những người môn đệ theo Chúa. 

Quả thế, sau khi công bố “Bát phúc” dành cho mọi người,  với đại từ chung chung, không xác định: “phúc thay ai…”, dường như Thầy Giêsu quay nhìn các môn đệ xác quyết: Phúc thay anh em!”. 

“Anh em” (các con), ngôn từ Chúa vẫn thường dùng để nói với nhóm Mười Hai, các Môn đệ, những người được Chúa chọn theo Chúa; và hôm nay chính chúng ta, những người được Bí tích Rửa Tội thánh hiến để thành Môn đệ Chúa Giêsu.   

Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu hống đủ điều xấu xa…”- Có người coi đây chính là phúc thứ Chín- phúc của người Môn đệ. 

Theo thói đời, với góc nhìn xã hội, Phúc Thật mà Thầy Giêsu ưu ái dành tặng người Môn đệ, rộng hơn là cả Tám phúc, chính là họa, là rủi ro. 

Phúc thật vì sống các phúc ấy ta càng nên người hơn, làm chủ chính mình hơn, thanh thoát với vinh hoa thế tục hơn…vì thấy được kho báu lớn gấp bội: Nước Trời. 

 Phúc Thật bởi khi ta dễ về với cội nguồn Chân- Thiện- Mỹ là chính Chúa hơn, ta biết tôn trọng Sự thật- tôn trọng sự sống, biết yêu thương và tôn trọng người khác; bớt hận thù, bớt điều Nhà phật nói là căn nguyên đau khổ: Thâm- Sân- Si … Như vậy, sống Phúc Thật đưa ta đến xây dựng nên văn minh Tình thương, tồn trọng phẩm giá con người- quyền làm người, thay cho văn minh sự chết; ‘văn hoá’ hận thù, bạo quyền do xây trên nền tảng gian dối.  

Phúc thật bởi đấy là con đường giúp ta nên giống Chúa Giêsu- Thiên Chúa Nhập Thể làm người, Người chính là Hình Ảnh  của Thiên Chúa vô hình, mà chúng ta được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa.    

 Ở ‘Phúc của người Môn đệ’ cho thấy rõ điều đó: Nền tảng- mục đích- động lực của Phúc Thật chính là Chúa Giêsu

"Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời" 

Quả thế, nền tảng “vì Thầy Giêsu” quyết định cho việc biến đổi họa thành phúc, những thiệt thòi hy sinh thành hoa trái tốt tươi. Bởi thế, không đặt trên nền tảng Giêsu, ngoài Giêsu, thì những sỉ vả, vu khống, nghèo khó, buồn rầu, bị bách hại vì lẽ công chính … thì đúng là đại họa, bi kịch và bế tắc. 

Nếu không để Chúa Thánh Thần thay đổi não trạng, không cộng tác với ơn Chúa, ta không thể cảm hiểu được Chân lý Phúc Thật dường như phi lý của Chúa Giêsu. 

Các Kitô hữu  thời Giáo hội sơ khai cho thấy rõ họ đã sống được Phúc của người Môn đệ. Các ngài cảm thấy hạnh phúc, dạt dào niềm vui vì bị người ta nhục mạ, bát bớ, đánh đập, giết chết vì danh Chúa Giêsu.  

Các thánh Tử đạo, trong đó có hàng trăm ngàn người là cha ông chúng ta đã sống được- sống tốt- sống hạnh phúc- sống phong phú Phúc Thật của người Môn đệ. Đứng trước bạo quyền, dẫu bị đánh đập, bị trù dập, bị tẩy chay, bị tù đầy… thậm chí bị giết chết, các ngài vẫn tâm an, hạnh phúc, vẫn cầu chúc và nói lên lời tha thứ cho những người gây hoạ cho mình.     

Các Thánh Nam Nữ hằng hà sa số đang ngự trên trời là những chứng nhân sống động cho chân lý 8 phúc thật, cách riêng Phúc Môn đệ. 

Ngày 18.10.2015 vừa qua, nhân dịp Thượng Hội Đồng Giám mục Thế giới về Gia đình, Đức Thánh Cha Phanxico phong hiển thánh thêm 4 vị nữa: Một Linh mục, một Nữ tu và 2 Giáo dân sống tại trần thế (song thân chị Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu). Việc đôi vợ chồng Martin và Zélie đáng để ta suy nghĩ, nhất là những ai đang trong vai trò làm vợ- chồng; cha mẹ. 

Các Thánh cũng là con người như chúng ta, nhưng nhờ ơn Chúa các ngài đã vượt thắng những cám dỗ phúc vinh của trần thế để sống được các chân phúc của Chúa Giêsu. 

Các ngài nên gương cho chúng ta luôn nỗ lực cộng tác với ơn Chúa để sống thánh thiện, nên Thánh.    

Và như các ngài, trong ơn Chúa, chúng ta hãy nên thánh qua việc chu toàn bổn phận mỗi ngày: Bổn phận nơi gia đình, nơi cộng đoàn sống; bổn phận làm con Chúa trong gia đình của Thiên Chúa.   

Minh họa: một nữ tu dòng Thừa sai Bác ái đi xin của bố thí để giúp các em mồ côi. Một hôm chị bị một người không có tôn giáo bạt tai, sỉ nhục: Bố thí à, để chung mày thêm ăn hại đái khai, núp bóng trẻ mồ côi để làm già cho tôn giáo. 

Nữ tu nghĩ đến thân phận hèn mọn của mình, bình tĩnh trả lời: Phần tôi đáng ngài cho thêm một cái bạt tai nữa. Còn các cháu mồ côi nheo nhóc ở nhà tôi thì ngài cho cái gì chứ.  

Kẻ vũ phu đang bừng giận như lửa, bỗng dịu lại, cảm phục chị nữ tu quá đỗi, và anh đã dốc cạn tui tiền cho dì. 

Chúng ta hãy biến những sỉ nhục, những hy sinh, những thử thách mà thường ngày ta vẫn gặp trong cuộc sống, nhất là trong gia đình…thành Thánh giá Chúa Giêsu, thành cơ hội để cộng tác vào Công trình Cứu độ của Chúa Giêsu; một dịp hồng ân để phần nào ‘đền tội’, nhất là để    cầu nguyện cho các Linh hồn nơi luyện tội. Và như thế ta đang sống Phúc Thật của môn đệ theo Chúa. . 

Trong Đức tin, thưa các Thánh trên trời, các Ngài đang khích lệ chúng con vác Thập giá theo Chúa mỗi ngày.  

Nguyện xin các thánh nhìn đến và cầu bầu cho chúng con được vượt qua tất cả những chông gai, cay đắng của cuộc đời để sau này chúng ta cũng hy vọng được liệt vào số những người Chúa chọn. Amen

Lm. Đaminh Hương Quất