Suy Tư Tin Mừng trong tuần 30 thường niên năm B 25/10/2015

Tin Mừng (Mc 10: 46-52)

Đức Giêsu và các môn đệ đến thành Giêrikhô. Khi Đức Giêsu cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giêrikhô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Batimê, con ông Timê. Vừa nghe nói đó là Đức Giêsu Nadarét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: "Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!"  Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!" Đức Giêsu đứng lại và nói: "Gọi anh ta lại đây!" Người ta gọi anh mù và bảo: "Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!" Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu. Người hỏi: "Anh muốn tôi làm gì cho anh?" Anh mù đáp: "Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được." Người nói: "Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!" Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

“Hôm nay trời lửng-lơ trời,”
Giòng sông ánh sáng, sẽ trôi hoa vàng.”
(Dẫn từ thơ Hàn Mặc Tử)

Tình-tự này, người mù tên Batimê ở trình-thuật cũng đang cùng một tâm-trạng, rất ưu tư.

Sáng hôm ấy một ngày đẹp trời, 3 linh mục Dòng Phan Xi Cô, Đa Minh và Dòng Tên, kéo nhau xuống sân gôn, để giải khuây. Nhưng, thay vì được khuây khỏa, thì các vị lại chuốc lấy bực bõ, u sầu. Rất bực, vì nhóm bạn cùng chơi gôn hôm nay sao quá chậm lụt, chưa từng thấy. Banh gôn nhẹ, đánh tung toé; cờ cắm vội, chẳng buồn chạy lên.
Kịp đến hố banh thứ 18 đủ điểm rồi, nhóm bạn thi đấu cũng chẳng buồn chạy. Không dằn được cơn tiếc, cả 3 linh mục định vượt lên phía trước, nói lời phải chăng với bọn người chơi chậm, để mất ăn. Hỏi ra mới biết, nhóm bạn hôm ấy toàn những người khiếm thị, làm sao chơi cho hợp ý.

Ân hận vì quá nóng lòng, vị linh mục dòng Phan Xi Cô định bụng chuộc lỗi bằng việc hứa sẽ dâng cầu theo ý các vị khiếm thị kia nhận được phép mầu, để họ lại sẽ thấy bầu trời trong xanh, đẹp đẽ. Riêng, vị linh mục Dòng Đa Minh lại tuyên bố với đồng nghiệp, là: ông sẽ tìm cho bằng được vị bác sĩ nổi-danh trên tỉnh, để chữa mắt cho nhóm bạn chơi gôn thiếu may mắn ấy. Còn, vị linh mục Dòng Tên lại chỉ biết phân bua: sao không để mấy ông ấy chơi gôn vào buổi tối, có tiện hơn không?

Với người Palestin đầu đời, mắc nhuốm đau thương tật nguyền không chỉ là vấn đề tài chánh, pháp lý khiến họ cam chịu cả một thời. Nhưng, còn bị xã hội ruồng rẫy hắt hủi, không được phép sống chung với cộng đoàn và chúng-dân thời Chúa sống. Kẻ nhuốm/mắc đau-thương /tật -nguyền còn bị coi như chịu hình-phạt nặng Chúa gửi, do lỗi lầm mình sai phạm. Đi xa hơn, có người lại quan-niệm: tai-ương/tật-nguyền chắc chắn đã bắt nguồn từ bàn tay cứng rắn của Chúa Cha.  

Thời ấy, người phong cùi, khiếm thị, tật nguyền, hoặc xuất huyết rong kinh, đều bị xếp vào hạng thứ dân nghèo hèn bị người đời khinh rẻ, không được chung sống với ai vì sợ lây. Ngày nay cũng thế, ngành truyền thông dù đã phát triển, nhưng nhiều tín hữu Đạo Chúa vẫn có quan-niệm cổ-lỗ, lại cứ cho rằng: Chúa trừng-phạt người “đồng tính luyến ái”, nên mới để tràn lan bệnh Sida, cúm heo/cúm gà này khác. Qua tiếp cận với người mắc/nhuốm thương đau/tật nguyền, Đức Giêsu đã chấp nhận bước vào đời trần thế, chuốc lấy thương đau, của mọi người.

Trình thuật thánh Máccô, nay ghi rõ là tay ăn mày BaTiMê là dân thườg bậc thứ cùng chung với đám người nghèo khó bị khinh-chê đủ điều. Trình-thuật kể: anh cứ lẽo đẽo theo sau môn-đồ và hành-xử giống hệt giới cùng đinh, nghèo khó. Lời Chúa nói, Ngài nhấn mạnh:“Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Hỏi thế, Ngài muốn không những để cho anh BaTiMê tỏ-bày niềm ao ước có được lựa chọn dù là bệnh nan-y, cần chữa-trị. Nhưng, Lời Chúa lại đã đem đến cho anh BaTiMê phẩm-giá con người, anh phải có. Phẩm-giá mà mọi người đều phải có, không chỉ lới người tật/bệnh, nghèo khổ.

Michael Moynahan, kịch tác gia nổi tiếng người Mỹ là tác giả tuồng “Bartimaeus”, cũng từng có tư tưởng chủ động xoay quanh câu hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” hệt như câu Chúa nói ở trình thuật hôm nay. Tác giả đã triển khai thêm Lời Chúa gửi đến người bệnh, tên là BaTiMê. Nhưng ở đây, câu nói của Đức Giêsu gửi cho mọi người, những người nhuốm/mắc thương đau, nghèo hèn và những người bình thường ở huyện, nữa.

Khi được phép chọn cung cách cho chính mình, thì kẻ cùng đinh/nghèo mạt là BaTiMê như nghe thấy tiếng gọi của Đấng, mà anh nghĩ: khi sáng mắt, anh sẽ quay về ngưỡng mộ, cảm tạ. Người khiếm thị hôm nay, còn tự nhủ: may mà mình không thấy điều xấu xa vẫn có trước khi được sáng mắt. Bởi, nếu không, lại sẽ van nài, thở than, phiền-trách hết mọi sự.

Tương-tự như thế, người nghèo-khổ cũng tự hỏi lòng mình, xem mình có đủ gan dạ để xuyên phá mọi rào cản hầu bước lên mà sẻ san cơn đói lâu nay đang hoành hành? Và, vị cao niên hôm ấy sẽ tự nghĩ: không biết rồi ra có gặp được người xưa bị tách rời cộng đoàn, để họ nhắc mình về sự mỏng dòn/ngắn ngủi của cuộc đời không đây?
Cuối cùng, kẻ bị bách hại, cũng sẽ nài nỉ Chúa hãy để mắt đoái thương những kẻ bị ức hiếp giam cầm, chẳng bao giờ đạt hạnh phúc. Và, cũng một câu hỏi tương tự được gửi đến hết mọi người: Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh có muốn nhìn vào nội tâm xem mình xấu/đẹp ra sao không? Nhìn vào nội tâm, còn để chiếu rọi phần sáng/tối, trong con người mình. Nhìn vào nội tâm, để tỉnh trí nhớ lại lời dặn khi xưa, của Đức Chúa.

Màn kịch với nhiều vấn-nạn của Moynahan ở trên, nhắc ta cần có nhận thức sâu sắc về nội tâm. Nhận thức, sau khi thấy được cảnh sống của mọi người, ở chung quanh. Nhận thức, để rồi ta sẽ tôn-trọng phẩm-giá con người. Phẩm-giá có được sự chọn-lựa và bổn phận, để ta quyết-tâm làm điều gì đó, hầu nhận ra được cảnh sống của những người đang sống ở ngoài luồng, ngoại cuộc.
Ở thế giới có những điều và những người cùng khổ ta thường gặp, đang ở vị-thế có thể chọn những gì mình muốn nhìn/muốn thấy trên đời. Bởi, không phải tất cả mọi thứ trên đời, đều là những thứ đáng cho ta để mắt nhìn đến, hoặc ưu-tư.

Cuộc sống hằng ngày, vẫn xảy ra nhiều bạo lực, lạm dụng. Những lạm dụng, làm vấy bẩn phẩm-giá con người. Những hành vi bạo động khiến ta nản lòng, không còn muốn chứng kiến tình-cảnh những người từng nhuốm/mắc đau thương, tuyệt vọng và ta vẫn có thể viện cớ này/khác để né tránh, không muốn trực diện nỗi “đau thương/tuyệt vọng” đầy tra vấn của người, của đời.
Có can đảm chứng-kiến cảnh-tình đau-thương/tuyệt-vọng mà người khác đang phải sống, ta mới thấy nảy-sinh tình thương-yêu/đùm bọc, mình cần có. Có chứng-kiến hoặc bị thách-thức/vấn nạn, ta mới biết khích-lệ mọi người làm điều gì đó, hầu kiến-tạo thế giới thích hợp hơn, cho người.   

Tham dự Tiệc thánh hôm nay, mỗi người trong ta được Chúa hỏi cùng một câu tương-tự: Anh/chị muốn Tôi làm gì cho anh/chị?” Và, giả như câu đáp trả của ta, là: con muốn được nhìn thấy sự vật bên ngoài và cả phần tâm thức bên trong, để có được chọn-lựa đích-đáng, hầu phục-vụ cuộc sống của người khác.

Vậy nên, hãy cầu mong sao ta có lòng quả-cảm, dám đưa vai gánh-vác trọng-trách Chúa đính-kèm vào quà tặng ân-sủng, Ngài thương ban.         

Cuộc đời, là phúc hay họa, dù “vương vấn nhiều lỗi phạm” hay nhuốm/mắc thương đau, vẫn là quà tặng từ Thiên Chúa. Quà đây, không chỉ là niềm vui sướng/hồ hởi, mà còn là vấn-nạn/cảnh-tỉnh nhằm giúp ta nhìn xa, trông rộng. Trông và nhìn, không chỉ mầu sắc bên ngoài, mà cả đến vấn-đề nội-tâm nữa.

Vấn-nạn rồi, ta sẽ cùng với hết mọi người, bất chấp mọi “nhuốm/mắc thương đau chuốc lấy nơi người”, rồi cứ hiên ngang mà tiến bước theo Chúa đi muôn phương đến với mọi người, cả những người khổ-đau, sầu-buồn, cùng khổ, rất hèn kém.

Với quyết-tâm như thế, ta lại sẽ ngâm tiếp lời thơ còn bỏ dở, rằng:

“Hôm nay trời lủng-lơ trời,
Giòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng.
Tôi ngồi ở bến Hàng Giang,
Khóc trôi mây nước bang-hoàng suốt đêm. (Hàn Mặc Tử - Bến Hàng Giang)

Ngâm thế rồi, ta lại sẽ hiên-ngang dấn-bước đến với những người hèn/kém, thương đau, sầu buồn để học cùng ta cảm tạ Chúa về những ân-huệ/cảnh-tình suốt đời mình.     
Lm Richard Leonard sj biên soạn  -
Mai Tá lược dịch

Chuyện Phiếm đọc trong tuần 30 thường niên Năm B 25/10/2015

“Lòng tê tái vương nhớ nhung”
Người chinh phu với sầu đông
Thuyền không bến lắng trôi tới đâu
Ðưa đón ai xa ngừng bến nào
Thầm reo rắc chi sầu nhớ
(Hoàng Trọng - Phút Chia Ly)
(1P 4: 12-14)

Tê tái cõi lòng, sao còn hát được? Chắc không tái-tê bằng chuyện phiếm dài ở bên dưới?

Chuyện phiếm dài, hôm nay, chỉ thế này: vào ngày cuối xuân 2015 ở Úc hôm ấy, có bạn đạo rất thân với bần đạo là anh Nguyễn Minh-Mẫn, lại đã phát-biểu một câu “xanh rờn”, rằng: “Bút anh viết, nay cùn rồi! Thôi, ngừng viết đi.Để thì-giờ mà làm vườn cho khoẻ.…”

Nghe xong, bần đạo “giật cả mình” nên “tê-tái” nhưng không “tái-tê”; bởi, đối với bần đạo, tất cả đều là ân-huệ. Thêm nữa, với bần đạo thì: Chuyện viết-lách, cũng giống như hít thở. Ngưng viết, tức ngừng thở. Mà, khi đã ngừng thở rồi thì làm sao đi vào vườn mà lao-động đây?

Kể lại lời phản-hồi trên, cũng chỉ để nói rằng: chuyện viết lách nó cũng như cái nghiệp. Nghiệp “truyền-thông”, là thông-truyền những tin …rất “tức mình” của nhà Đạo, chả bao giờ cho phép người làm truyền thông được ngưng nghỉ để nghĩ đến chuyện làm vườn hay lao-động, hết.
Hơn nữa, với người viết chuyện phiếm, thì: chỉ cần người đọc nào đó bắt gặp được tia sáng dù rất nhỏ rải rác trong các chuyện phiếm đạo/đời, âu đó cũng đủ để tác-giả mãn nguyện rồi.

Nói thế xong, nay mạn phép bạn và tôi, ta hãy cùng các thánh tổ-nghiệp, đổi cho bần đạo cây bút khác đỡ cùn/lụt, để rồi sẽ lại tiếp-tục viết những “chuyện Đạo/đời” rất phiếm cho bạn đạo/bạn đời nào thích nghe chuyện đời cũng như chuyện Đạo vẫn rối bời, giời ạ. 

Thôi thì, để có được nguồn hứng viết tiếp chuyện Đạo/đời cũng rất mới, xin bạn và tôi, ta nghe câu hát tiếp có ca-từ, như sau:

           “Giòng sông xanh trôi lững lờ
Lạnh lùng ngân khúc hùng ca
Người trai tráng sẽ mang tấm thân
Trong trắng đi trên đường sáng ngời
Lòng vương vấn bao nhớ thương
Bàng hoàng giờ phút từ ly
Tuy lòng đau nhưng cố quên thê nhi
Tần ngần chàng bước chân đi
Ði tới nơi xa xăm bao hình mơ
           Thuyền dần trôi xa bến bờ
Ngại ngùng thay phút biệt ly
Người anh dũng dứt chân bước đi
Trong bóng tre xanh hồn nước nhà
Lòng đau với bao tiếng tơ
Nhưng trên bến xa, tay bế con còn thơ
Bên sông cố trông, thuyền khuất xa nửa vời
(Hoàng Trọngbđd)

Vâng. Trạng-huống viết/lách của bần-đạo nay cũng giống thế. Giống, câu ca tiếng hát, những bảo rằng: “Tuy lòng đau nhưng cố quên …” ai đó, rồi sẽ hát: “Tần ngần chàng bước chân đi, đi tới nơi xa xăm bao hình mơ…” rất tuyệt diệu.
Hôm nay, bần đạo đây không còn sức để làm công việc vườn tược như bạn thân từng đề-nghị, mà chỉ có thể vào vườn hoa truyện kể, tìm dăm ba câu truyện “đáng kể” để bạn và tôi, ta nghe cho niềm vui chợt đến trong thoáng chốc, như câu truyện nhè nhẹ ở bên dưới:

“Truyện rằng:
Hai vợ chồng nọ tâm-tình với nhau, bằng những lời rất thân-tình rằng:
-Anh có bao giờ trốn em đi nơi khác để hút xách không?
-Chẳng bao giờ thế đâu, em ạ.
-Thế, có bao giờ anh nhâm-nhi chút rượu đào, rượu vào rồi lời ra không?
-Không có đâu, em ạ. Anh đây cũng biết tự-trọng chứ.  
-Thế còn, cờ bạc bần thì sao? Cũng chút đỉnh chứ nhỉ?
-Lại càng không nữa. Anh chẳng bao giờ muốn làm Bác thằng bần hết, em biết đấy!
-Vậy, ngoài em ra, anh có còn để ý đến ‘cô em Bắc-kỳ nho nhỏ’ nào khác chứ?
-Nhất định là không rồi. Anh chỉ có mình em là người yêu duy-nhất mà thôi.
-Tuy thế, anh cũng phải có ít nhất một tật xấu nào chứ?
-Cái đó thì có. Thi-thoảng, anh cũng có nói dối cho vui thôi, em ạ.
-Ối chà. Gì chứ, cái đó thì không được…” (truyện vui trên mạng, bạn bè kể cho nhau nghe)

Chẳng biết: truyện-vui-trên-mạng mọi người kể cho nhau nghe, có giống chuyện tâm-tình bạn bè thổ-lộ trong/ngoài nhà Đạo không?

Cũng chẳng biết, điều anh tỏ-lộ có giống tâm-tư/tình-tự của một số vị vừa qua thưa-thốt nhiều sự ở nhà Đạo, không? Thưa thốt những điều, mà theo nhiều vị, ta cũng không nên nói cho mọi người biết. Như quan-niệm của ai đó, khi kể về chuyện “đức ông linh mục” nọ ở Vatican hôm rồi đã tường-trình cách thẳng-thừng rằng:

“Trong 17 năm làm đức ông/linh-mục cho Bộ Giáo-lý/Đức tin, ông vẫn sống theo kiểu đồng tính luyến ái với nam-nhân khác. Nay, ông yêu-cầu Thượng Hội-Đồng Giám Mục Rôma hãy có hành-động nhằm thay-đổi giáo-huấn của Hội-thánh về chuyện “đồng tính luyến ái” …

Bàn chuyện “Gia-đình, hôn-nhân và chuyện “đồng-tính luyến-ái” ở Thượng Hội-Đồng Giám-mục Rôma tháng 10 năm 2015, lại có ý-kiến rất thẳng và rất thật của vị Bề Trên Tổng Quyền một hội dòng không nhỏ, là Dòng Chúa Cứu Thế, đóng trụ ở Rôma như sau:

“Sau phần trình bày, Lm Michael Brehl CSsR đã nói lên những cảm tưởng của mình về Thượng Hội Đồng Giám Mục  về gia đình như sau:

“Tôi thực sự cảm thấy rất vinh dự khi tham dự Thượng Hội Đồng Giám Mục  về gia đình và có phần trình bày của mình trước các Nghị phụ. Tôi nhận trách nhiệm rất nghiêm túc và đã chuẩn bị cho bản thân mình, đọc các tài liệu, đọc đi đọc lại và thực sự sẵn sàng cho Thượng Hội Đồng này với những gì chúng ta có thể suy tư.

Nhưng cũng phải lắng nghe mọi người. Chúng tôi cũng đã làm rất nhiều để lắng nghe. Tôi xin anh em DCCT của tôi trên thế giới lắng nghe người dân nơi họ đang làm việc tại các giáo xứ và gửi cho tôi những gì họ có thể. Và như thế tôi nghe được từ mọi Châu lục về những mối quan tâm của người dân.

Một trong những điều thực sự đánh động tôi là khi chúng ta nói về một số thách đố mà các gia đình đang phải đối mặt, đôi khi họ cũng cảm thấy bị loại trừ khỏi các cuộc thảo luận. Đôi khi họ cảm thấy như thể chúng ta đang nói về họ như họ là những người xa lạ với chúng ta. Nếu chúng ta tập-trung/chú ý vào những gì Giáo Hội dạy đặc biệt là kể từ Công đồng Vatican II, thì điều đó lại không phải như họ nghĩ. Nguyên tắc hướng dẫn là chúng ta phải hình thành một gia đình duy nhất và gia đình này bao gồm tất cả mọi người.

Vì vậy, khi tôi nhìn thấy tiêu đề về Giáo Hội và sự bao gồm, đặc biệt là khi phải đối mặt với những vấn đề hay những khó khăn của gia đình, tôi nghĩ trong nhiều trường hợp chúng ta đã loại trừ những người như thế nào, làm cho họ khác biệt với chúng ta ra sao. Điều đó không giải quyết được vấn đề. Những tình huống, những thách đố này ảnh hưởng đến những người là thành viên trong gia đình của chúng ta.”

Bề Trên Tổng Quyền Michael Brehl CSsR cũng đã trình bày quan điểm của ngài trước nhiều thách đố về mục vụ hôn nhân như sau:

“Chúng tôi đề cập đến vấn đề ly dị và tái hôn. Đó không chỉ là vấn-đề là liệu họ có được rước lễ hay không. Nhưng, là cách thức họ sống như những thành viên tích cực của Giáo Hội. Không chỉ họ thôi, mà là tất cả những ai bị ảnh hưởng do cuộc hôn nhân thất bại đó.

Rồi chúng tôi nói về người đồng tính, -những người có khuynh hướng đồng tính- vấn-đề là họ đang sống độc thân khiết tịnh hay đang ở trong một mối quan hệ. Rồi vấn đề có con hay không có con. Nhưng dù sao họ là thành viên của gia đình và họ đang là thành viên trong gia đình Giáo hội của chúng ta. Cho nên, vấn đề là chúng ta công nhận hay không các kết hiệp đồng tính như một vài xã hội dân sự tại một vài quốc gia đã làm, và phải tách biệt với vấn đề là làm thế nào để chúng ta thể-hiện như một cộng đoàn Công Giáo, như một gia đình của Thiên Chúa, bao gồm tất cả mọi người và chăm sóc cho những anh chị em đang phải đối mặt với một số thách đố rất cụ thể.” (X. GNsP ngày 13/10/2015)

Nói gì thì nói/làm gì thì làm, một Giáo-hội Công-giáo vững như bàn thạch vẫn luôn ban bố giáo-huấn, tín-điều rất bài-bản, không suy-xuyển nhiều thể kỷ. Thế nhưng, lại mới có lập-trường/tư-tưởng của đấng bậc vị vọng ở Úc tỏ-bày về việc cần-thiết phải có đổi-thay trong Giáo-hội như sau:

“Hiện đang có nhu-cầu rất nghiêm-túc đòi Giáo-hội phải triệt-để thay-đổi giáo-huấn lâu nay đề ra cho người “đồng-tính luyến ái”. Với thế-giới được lý-tưởng-hóa, sau bao năm tháng ngày dài, họ lại giúp các con trưởng-thành về thể-xác, trí-tuệ, cảm-tính, biết giao-tiếp xã-hội, có óc nghệ-thuật, và để tâm đến những chuyện thiêng-liêng/đạo-đức trong cuộc sống; để rồi, đến lượt chúng, cũng sẵn-sàng dựng-xây gia-đình của chúng, nữa.

Trong hoàn-cảnh bình-thường, việc tăng-cường hiệp-thông/phối-kết giữa mẹ/cha cùng việc việc con trẻ mau chóng trưởng-thành, tất cả đều cùng nhau thăng-tiến. Thế nên, ở đây, tôi không thấy có vấn-đề gì khi nghĩ rằng: hôn-nhân và gia-đình được coi như các thể-chế đặt nền-tảng nơi con người, tất cả đều có khía-cạnh cộng-sinh và hiệp-thông/phối-kết.

Nhưng, khởi tự điểm này rồi sẽ đi đến quan-niệm bảo rằng: bất cứ động-thái ăn nằm xác thịt nào đi nữa, đều phải chứa-đựng lý-tưởng hiệp-thông/phối-kết và cộng-sinh, thì thật là cú nhảy vọt khổng lồ chứ không chỉ bước tiến khiêm-tốn dù có lý lẽ này/khác. Ở đây nữa, tôi thấy có 5 vấn-đề lớn thể-hiện rõ ở trong đó, như: vấn-đề lỗi/tội là hành động chống Chúa, việc Hội-thánh đưa ra nhiều giáo-huấn hoàn-toàn dựa trên các khẳng-định này/nọ, vấn-đề đạo-lý chức-năng đối chiếu với động-thái xác-thịt; ý-niệm về sự “tự-nhiên” và trật-tự thánh-thiêng; và các vấn-đề xảy ra do ta không đặt nền-tảng vào lời dạy của Đức Giêsu.

Vấn-đề thứ nhất, là: ngang qua giáo-huấn mà Giáo-hội vẫn dạy cho ta biết, là: mọi động-thái ăn nằm xác thịt nào không mang tính hiệp-thông/phối kết, nếu không là hành-động cốt tham-gia đồng tạo-dựng sự sống, đều là lỗi phạm chống Chúa. Bởi, đó là hành-xử vi-phạm những gì được công-nhận là trật-tự thánh-thiêng và là chuyện tự-nhiên do Thiên-Chúa tạo-lập. Điều này, lại sẽ nêu lên hai vấn-đề: một, về chuyện tự-nhiên thiêng-liêng, còn vấn-đề kia, lại cũng liên-quan đến cả Thiên-Chúa.

Giả như trật-tự thánh-thiêng và chuyện tự-nhiên vẫn hiện-hữu liên-quan đến bộ-phận sinh-dục, thì thử hỏi: phải chăng nó cũng không hiện-hữu ở địa-hạt khác vẫn có nơi sự sống con người, chứ? Giả như đó không là biện-luận hoặc lý-giải của Hội-thánh khi nói về mấu-chốt tình-dục ở lĩnh-vực nào khác, trong đó Thiên-Chúa ban cho ta với mục-đích thánh-thiêng cho các sự vật Ngài tạo thành, vậy thì phải chăng đó có là tội chống Chúa khi ta làm việc này theo cung-cách nào khác? Tại sao bộ-phận sinh-dục của con người lại chỉ có duy-nhất một ý-nghĩa như thế mà thôi? Nếu thế, các bộ-phận khác trong cơ-thể của ta hoặc sinh-hoạt khác của con người thì sao?

Về các sự việc liên-quan đến Thiên-Chúa, giống như giả-thiết như thế này: nếu ta đánh/đập  vua/quan lãnh/chúa hoặc một lãnh-tụ chính-trị nào đó, thì việc này luôn bị coi là tội tày trời rất nặng nề khác hẳn việc đánh/đấm người dân bình-thường ở trong làng.

Cũng thế, lâu nay ta vẫn được bảo cho biết, vua/quan lãnh/chúa cao cả nhất từ trước đến nay vẫn là Thiên-Chúa Tối Cao. Thành thử, tội-nhân nào vi-phạm luật chống lại Thiên-Chúa, thì tội còn nghiêm-trọng hơn lỗi-phạm tình-dục/xác phàm là lỗi/tội trực-tiếp chống Chúa.

Thế nên, các lỗi và tội như thế, là tội và lỗi nghiêm-trọng nhất của con người. Lỗi/tội dục-tình, khi xưa, được hiểu như lỗi/phạm tày trời trực-tiếp chống lại Thiên-Chúa, tựa hồ như tội phạm-thượng vậy. Và, điều này giúp ta cắt-nghĩa được tại sao với Hội thánh Công-giáo, nền luân-lý/đạo-đức lại đạt đến mức-độ khó có thể tưởng-tượng được, bởi Đức Chúa này có thể giáng-phạt người phạm lỗi đến độ tống khứ họ xuống hoả-ngục đời đời bị thiêu-cháy, chỉ vì đã có khoảnh-khắc vui thú thoả-thuê về tình-dục. Quan-niệm về một Đức Chúa như thế đã trái-nghịch hoàn-toàn với ý-niệm trọn-vẹn về Thiên-Chúa mà Đức Giêsu đã mạc-khải cho ta biết. Bản thân tôi, vẫn không thể chấp-nhận những chuyện tương-tự được.         

Bởi thế nên, vấn-nạn đầu-tiên của tôi đối với giáo-huấn của Hội-thánh về thú vui dục-tình không đi thẳng vào một phản-bác chống lại những gì Hội-thánh dạy về dục-tính hay dục-tình, mà là phản-bác về một vị Chúa Tể rất sai-lạc mà giáo-huấn này đưa ra.

Giáo-huấn Hội-thánh, lâu nay, lại là trọng-tâm sự việc Hội-thánh Công-giáo của ta đối-đáp cách nghèo-nàn chậm-chạp về những phát-giác cho thấy có xách-nhiễu tình-dục trong hàng giáo-sĩ. Bởi, với nhiều vị lãnh đạo trong Hội-thánh, thì: động-thái vui thú tình-dục về thể-xác đã thật-sự dính-dự chuyện xách-nhiễu/lạm-dụng là tội nặng-nề cả-thể, trong khi bất cứ tổn-hại nào gây ra cho nạn-nhân là con trẻ, vẫn không to lớn, nặng-nề như thế.  Bởi, lỗi/tội về tình-dục xác-thịt từng là lỗi-phạm chống lại Chúa trong khi tổn-hại gây ra cho con trẻ lại vẫn chỉ như vi-phạm nhẹ đối với con người, mà thôi.

Lại nữa, giòng sử trải dài về các lỗi/tội tình-dục/xác thịt, một khi đã xưng thú với linh-mục ngồi tòa  rồi, lại sẽ được dễ dàng tha-thứ. Và, người phạm lỗi sẽ lại được hoàn-toàn phục-hồi về lại trạng-thái vẫn có, trước khi phạm pháp. Và, lối tư-duy này đã góp phần làm cho các linh-mục từng vi-phạm lỗi/tội dục-tình/thể-xác cứ loanh-quanh/lẩn-quẩn với hành-vi tương-tự. Xách nhiễu tình-dục phạm với con trẻ, khi trước chỉ bị coi như tội phạm dục-tình, vẫn được xử-lý như các lỗi phạm tình-dục khác với người lớn, thôi.

Nhiều vị lãnh-đạo tôn-giáo lâu nay chậm hiểu, và loại tư-duy này hoàn toàn sai lạc và nguy-hiểm, bởi nó nặng tay hạ thấp mức tổn-hại gây ra cho con trẻ là nạn-nhân chân-phương và tạo phẫn-nộ với Thiên-Chúa về mức tổn-hại quá nặng. Lâu nay, chuyện này từng tạo nên vết nhơ nơi tâm-khảm Hội-thánh khi đáp-trả việc xách-nhiễu tình-dục từng phát-hiện nơi hàng giáo-sĩ, giáo-phẩm của ta.” (Xem thêm Gm Geoffrey Robinson, The 2015 Sydnod, The Crucial Questions: Divorce and Homosexuality, ATF Press 2015, tr. 12-14)

Chuyện người “đồng tính luyến-ái sống trong gia-đình, với chòm xóm và cả trong Giáo-hội Công-giáo, lại vẫn là đề-tài đang được đấng bậc chủ-quản nhiều giáo-xứ, giáo-phận ưu-tư đặt thành vấn-đề. Thế nhưng, hỏi rằng: với giáo-dân hạng thứ ở quê nhà, thì sao?

Có lần, đấng bậc nọ ở Úc về quê thăm thú, có gặp một số giáo-dân ở huyện nhà, bèn hỏi thăm bà con xem có biết gì nhiều về tình-hình Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt lúc này ra sao, thì được trả-lời: Đức Tổng Ngô Quang Kiệt là ai thế?

Vâng. Đúng thế. Đức Tổng Giám-mục Ngô Quang Kiệt nổi tiếng như thế, mà bà con ta còn không biết, thì câu chuyện về những người “đồng tính luyến ái” đòi Giáo hội thay-đổi đường-lối cùng giáo-huấn, làm sao biết được? Thật sự thì, người mình ở quê nhà có lẽ chỉ biết đến những gì được ban-phát từ linh-mục trong thánh-lễ, hoặc các vấn-đề liên-quan đến đời sống như truyện kể minh-hoạ một sự thực ở đời, như sau:

“Có cô gái bán hoa hồng nọ, sau khi đã bán được gần hết số hoa của mình.Cô liền đưa bông hoa hồng còn lại đang cầm trên tay; tặng cho một người ăn xin ở ven đường. 
Người ăn xin này chưa từng nghĩ lại có một cô gái tặng hoa cho mình! Có lẽ từ trước đến nay, anh ta cũng không từng để tâm đến bản-thân; mà cũng có thể chưa từng được nhận tình yêu thương từ người nào khác!!!

Thế là anh ta quyết-định, ngày hôm đó không đi xin nữa mà trở về nhà!

Sau khi trở về nhà, anh ta cắm đóa hoa hồng vào một chiếc bình nhỏ rồi đặt ở trên bàn và ngồi thưởng thức. Trong lúc ngồi ngắm hoa, anh ta chợt nghĩ: “Bông hoa xinh đẹp như thế này sao có thể cắm vào một chiếc bình bẩn thỉu như vậy được!”, thế là anh quyết định mang chiếc bình đi lau rửa sạch sẽ, để cho xứng đôi với vẻ đẹp của đóa hoa.

Sau khi làm xong rồi, anh ta lại nghĩ: “Bông hoa xinh đẹp như thế! Chiếc bình sạch-sẽ như thế! Sao lại có thể đặt trong một căn phòng bẩn-thỉu và bừa-bộn như thế này chứ!!!”

Thế là anh ta quét dọn sạch-sẽ một lượt toàn-bộ căn phòng của mình, rồi sắp xếp lại đồ-đạc cho gọn-gàng ngăn-nắp! Căn phòng bỗng nhiên trở nên ấm-áp, vì có sự chiếu rọi của đóa hoa! Nó khiến anh ta dường như đã quên mất chỗ ở cũ của mình vậy!!! 

Đang lúc cảm thấy lâng-lâng trong lòng, thì anh ta phát-hiện trong tấm gương phản-xạ ra một người bẩn-thỉu, đầu tóc rối bù, anh ta không ngờ bộ dạng của mình lại như vậy, và thầm nghĩ: “Người như này đâu có tư-cách gì làm bạn với đóa hoa hồng kia???”

Thế là anh ta lập-tức đi tắm rửa, sửa-sang đầu tóc và làm thay-đổi bản-thân! Tìm trong đống quần áo chọn một bộ tuy cũ kỹ, nhưng có phần sạch-sẽ! Anh ta phát-hiện ra một chàng trai tuấn-tú, mà chưa từng tưởng-tượng ra! Khi soi mình vào tấm gương. Chợt anh ta nảy sinh ý-nghĩ: “Mình quả là không tồi! Sao có thể đi làm kẻ ăn xin được nhỉ???” 

Đây là lần đầu tiên anh ta tự hỏi mình kể từ khi quyết định đi ăn xin, có lẽ rằng linh hồn của anh ta đã trong nháy mắt mà thức tỉnh! Anh nhìn đi nhìn lại hết thảy mọi thứ trong căn phòng, rồi nhìn lại đóa hoa hồng xinh đẹp kia và lập tức đưa ra một quyết định trọng yếu nhất trong cuộc đời mình: “Từ ngày mai mình sẽ không làm một người ăn xin nữa! Mình sẽ đi tìm việc làm!!!”.
          
Bởi vì không sợ bẩn không sợ lạnh! Nên anh ta rất dễ dàng tìm được một công việc. Có lẽ bởi vì trong lòng anh ta luôn có đóa hoa hồng khích lệ! Nên anh luôn cố gắng không ngừng! Chỉ mấy năm sau, anh ta đã trở thành một ông chủ của một công-ty!!!
     
Đây không phải chỉ đơn-thuần là một đóa hoa hồng! Mà là một tia hy-vọng! Một ước-mơ tươi đẹp và một tương-lai rực-rỡ!!! Khoảng-cách giữa địa-ngục và thiên-đường chỉ là một bức tường mỏng-manh! Chỉ cần bạn tin-tưởng vào chính mình! Không buông-bỏ chính mình! Trong lòng có ước-mơ! Có mục-tiêu! Có hy-vọng! Thì cuộc đời có thể tùy-thời mà được biến-đổi!!!

Hãy tìm “đóa hoa hồng” xinh đẹp của cuộc đời bạn, khiến bạn có những cải-biến nho-nhỏ! Khi bạn biến-đổi rồi, thế-giới cũng sẽ biến-đổi theo!!! Nếu như bạn đã có được một bó hoa hồng lớn, có thể trang-điểm cho cuộc đời của bạn! Nhất định, xin bạn hãy đem những đóa hoa hồng tượng-trưng cho hy-vọng và năng-lượng thần-kỳ đó! Tặng cho những người bên cạnh mình nhé!!! (ST sưu-tầm rồi kể lại)

Sưu-tầm và kể lể toàn chuyện đời thực-tại rất thực-tế, vẫn là chuyện dễ hiểu, ở đời. Chí ít, là đời bình-dị ở huyện nhà. Thế nên, nhiều lúc bạn và tôi, ta cũng nên để qua một bên những chuyện khô-khan/cứng-đọng của Giáo hội, để mở rộng đôi tai ra mà nghe cung-điệu và lời lẽ vẫn rất thực, như trên rằng:

Giòng sông xanh trôi lững lờ,
Lạnh lùng ngân khúc hùng ca.
Người trai tráng sẽ mang tấm than,
Trong trắng đi trên đường sáng ngời,
Lòng vương vấn bao nhớ thương”…
(Hoàng Trọng – Phút Chia Ly)

Thực-tế mà nói: có ưu-tư cho lắm về chuyện đang xảy ra ở Giáo-hội hoặc xã-hội trời Tây bên ấy, rồi ra ta cũng thấy mọi việc lại sẽ mang tên “Nguyễn Y Vân”, tức y-nguyên chuyện cũ, cứ trôi lững-lờ một giòng xanh, rất cuộc đời.
Chi bằng, ta cứ dấn bước về phía trước đi vào vườn hoa Lời Vàng có bậc thánh-hiền vẫn nhủ khuyên như sau:

“Anh chị em thân mến,
anh chị em đang bị lửa thử thách:
đừng ngạc nhiên mà coi đó như một cái gì khác thường
xảy đến cho anh chị em.
Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu,
anh chị em hãy vui mừng bấy nhiêu,
để khi vinh quang Người tỏ hiện,
anh chị em cùng được vui mừng hoan hỷ.
Nếu bị sỉ nhục vì danh Đức Kitô,
anh em thật có phúc,
bởi lẽ Thần Khí vinh hiển và uy quyền,
là Thần Khí của Thiên Chúa,
ngự trên anh chị em.”
(1 Phêrô 4: 12-14)

Nghe dạy rồi, nay lại cũng xin bạn và tôi, ta cứ hiên ngang hát nhạc bản ở trên có lời lẽ đầy kinh-nghiệm của người nghệ-sĩ vẫn rất vui, rằng:

“Bàng hoàng giờ phút từ ly
Tuy lòng đau nhưng cố quên thê nhi
Tần ngần chàng bước chân đi
Ði tới nơi xa xăm bao hình mơ
Thuyền dần trôi xa bến bờ
Ngại ngùng thay phút biệt ly
Người anh dũng dứt chân bước đi
Trong bóng tre xanh hồn nước nhà
Lòng đau với bao tiếng tơ
(Hoàng Trọngbđd)

Hãy luôn hát mãi, hát nhiều dù lời lẽ có buồn, để rồi sẽ thấm-thiá rằng: cuộc đời mình có lúc vui, lúc buồn như mọi người thường thấy, như thế. Bởi nếu không, sao gọi đó là đời người của người đời. Chỉ mỗi thế.

Trần Ngọc Mười Hai
Cũng từng trải-nghiệm
Nhiều tình-huống
Rất như thế.

October 21, 2015