Chúa Nhật lễ hiển linh, Năm B
 
 


Lễ Chúa Chúa chịu phép rửa,

“Vui đời mãi bên nhau, xây mộng ước”

Cám ơn em ... những đêm dài thao thức 
Để nghe lòng chan chứa một niềm vui 
Vần thơ yêu, ta trao hết về người 
Anh sẽ giữ, trang tình thơ yêu dấu ... 
(dẫn từ thơ Nguyễn Vạn Thắng)
Mt 3: 3-17

            Thơ văn hôm nay, thi sĩ viết những giòng thơ cảm tạ, để gửi em. Giòng cảm tạ, có những đêm dài từng thao thức. Để, nghe lòng chan chứa một niềm vui. Nghiệm sinh niềm vui, người nhà Đạo cũng có đôi lời trìu mến, để dâng lên với tấm lòng biết ơn và cảm mến. Với, tâm tình ngày Ngài nhận Thanh tẩy, ở bờ sông. Như được diễn tả ở trình thuật, hôm nay.

Trình thuật hôm nay, thánh Matthêu cho thấy Chúa hiển hiện nhiều lần để ta nhớ rằng: Ngài vẫn ở với ta, theo cách thức đặc biệt. Lần đầu hạ giáng làm người, Ngài sống cho kẻ lỗi phạm, nghèo hèn, bị bỏ rơi. Hiển hiện lần sau, Ngài mặc khải Hiển Linh để ta thấy: giáng hạ của Ngài không dành riêng cho dân được chọn, mà cho mọi dân nước, sắc tộc. Cả hai hiển hiện, đều thấy có ở Tin Mừng thánh Matthêu và Luca. Hiển hiện lần cuối, được cả bốn Tin Mừng ghi chú. Ở đây, Chúa tỏ bầy cho thấy Ngài hiện diện với mọi người, khi Ngài bắt đầu cuộc đời giảng rao.

Giống như thánh Gio-an, có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc, rằng: Chúa đâu cần đến phép rửa! Rửa, là rửa những gì? Rửa làm gì, khi Ngài chẳng bao giờ nhuốm tội? Và câu ứng đáp, sẽ là: Ngài làm thế, để kết hợp thâm giao với loài người, mà Ngài là thành viên. Ngài đồng hoá với con người, không theo tư cách phạm nhân, nhưng như một người bạn, cùng bản thể. Kết hợp, là ưu tiên Ngài thực hiện, ngõ hầu gần gũi các phạm nhân nào, biết cải hối. Điều này, có lẽ là một khẳng định về đức tính và tăm tiếng Ngài từng có; tức: tính Nhân Hiền.

Để hiểu rõ việc Chúa hiển hiện bên bờ Gióc-đan cho đúng, điều cần hiểu: đây là việc được Cha công nhận. Và đây, xác định sứ vụ Cha giao, đã bắt đầu. Cha hoàn toàn hỗ trợ sứ vụ cứu độ ấy.

Thoạt vào lúc Ngài bước ra khỏi giòng sông, Thần Khí Chúa phủ tràn trên Ngài. Và nơi Ngài, đã có trọn vẹn tính Thần Thiêng của Đức Chúa: “Này, Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người." Con Yêu dấu, xuất từ tiếng Hy Lạp “agapetos”, là đối tượng lòng mến của Chúa, tức tình yêu Người xuống tràn. Có thể nói, đây là Một Hiện Xuống, riêng cho Ngài. Là, ý nghĩa của việc Thanh tẩy Đức Chúa, trên sông Gio-đan. Là, những gì ta chỉ thấy bằng con mắt của niềm tin. Và, cũng là ý nghĩa của mọi thanh tẩy, cho ta.

Bài đọc sách Công vụ, thánh Phêrô giải thích cho Conêliô, người dân ngoại tiên khởi được Tông đồ Chúa thanh tẩy: “Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người” (Cv 10: 38).

Trường hợp, nay xức dầu bằng nước, chứ không bằng dầu. Và, xức dầu là để chỉ: Đức Giê-su được phong Vua các vua và Chúa các chúa. Tước hiệu “Kitô” (tiếng Hy Lạp làChristos) là Đấng “đã được xức dầu”. Theo tiếng Do thái, từ ngữ này mang ý nghĩa: Ngài là Đấng “Mêsia”. Như có nói, bối cảnh thanh tẩy Đức Chúa còn là nghi thức khởi đầu “sứ vụ tông đồ” dành cho Chúa, khi Ngài bắt đầu cuộc đời giảng rao, ơn cứu độ.

Bài đọc 1, sấm của tiên tri Isaya vọng lại điều mà thánh sử Matthêu mô tả về hôm Thanh Tẩy Đức Chúa: “Này đây, người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng, Ta cho Thần Khí Ta ngự trên nó.” (Is 42: 1). Sứ vụ của Chúa, được các tác giả Kinh thánh diễn tả bằng nhiều cách, nhờ đó ta có dịp suy niệm những điều, như sau:

· Ngài không la hét, thổn thức, hoặc ỉ ôi.
· Ngài không dẫm đạp bụi sậy bên sông. Cũng chẳng dập tắt lửa thiêng, đang lấp lánh.
· Ngài đem đến cho mọi người sự công minh chính trực. Và, Ngài không hề bị dẫm đạp cho đến khi công lý được thiết lập, trên trái đất.
· Ta gọi Con, để thực hiện công việc đại sự, có chính nghĩa.
· Ta cử Con, như Giao ước trao phó cho mọi người. Như ánh sáng chiếu soi muôn dân nước. Con đến, mở rộng thị kiến cho kẻ mù loà. Giải thoát người bị cầm giữ, nơi lao tù. Con cứu thoát những người sống trong mê muội, giúp họ thoát khỏi ngục tù của tăm tối.
 

Các câu trên, được Chúa ban ngay nơi hội đường ở Nazarét, như sứ vụ của Ngài (Lc 4: 18-20). Suy niệm hôm nay, còn là suy tư về ý nghĩa của mọi thanh tẩy, cho ta nữa. Hãy thử nghĩ, thanh tẩy nơi ta có điều gì liên quan với Thanh tẩy của Đức Chúa, ở Gio-đan không. Xưa nay, ta đã nghe lời giải thích đơn giản: Thanh tẩy là “cất đi tội tổ tông truyền và biến ta trở thành con cái Chúa”. Nhiều người, nhất là các vị được thanh tẩy khi còn bé, có thể có khuynh hướng coi việc ấy như một nghi tiết, chỉ một lần là xong. Một lần cho tất cả, do cha mẹ áp đặt như lối sống đã định sẵn, con cái không được quyền có ý kiến, dù về sau.

Có người còn quả quyết: “Kiếp sau có làm người, xin đừng cho tôi làm Công giáo!” Nói thế, sao không thấy ai suy nghĩ kỹ, sao lại còn dám từ bỏ niềm tin nơi Chúa; tức, niềm tin đem lại cho họ ý nghĩa của cuộc sống.

Nếu ta thực sự am hiểu ý nghĩa đầy đặn của Thanh tẩy, chắc chắn việc từ bỏ như thế sẽ không hề xảy ra. Thanh tẩy, không là nghi thức biệt lập, dù mọi Bí tích đều như thế. Thanh tẩy, luôn nằm trong bối cảnh toàn bộ cuộc đời. Dù có là thanh tẩy hồi còn bé hay lúc lớn khôn, điều tiên quyết chính là: ta được tháp nhập chung một khối. Vào thân mình, và cộng đoàn của Chúa.

Lĩnh nhận thanh tẩy, tức là ta đã trở nên cùng thân mình với Chúa. Không có gì áp đặt lên ta, trái ý muốn. Vì thế, với người trưởng thành, nay có tiến trình khai tâm dẫn mọi người về với Bí tích Thanh tẩy. Qua tiến trình này, cộng đoàn tình thương sẽ luôn hỗ trợ cho những người mới gia nhập, khi thanh tẩy.

Chính vì thế, mỗi khi có người lĩnh nhận ơn thanh tẩy ở tuổi trưởng thành, Hội thánh vẫn thực hiện nghi thức này trước mặt cộng đoàn giáo xứ, vào đêm Phục Sinh. “Tội nguyên tổ” không được lấy đi do bàn tay phù thuỷ, hoặc do thầm thì câu thần chú. Nhưng đúng hơn, nhờ có thanh tẩy, hối nhân mới được tháp nhập vào cộng đoàn Đức Kitô. Và khi ấy, mọi ảnh hưởng của tội lỗi từng khuấy nhiễu thế gian, nay bị đẩy lùi. Và, mọi người đều đặt mình trong thị kiến của Chúa. Và từ đó, kinh nghiệm sống trải dàn trong cộng đoàn dựa vào tình thương, công bình và sẻ san.

Ơn thanh tẩy, không là và cũng không thể là máy hút khổng lồ, từ xã hội. Vì vậy, Hội thánh sẽ không thanh tẩy cho ai không có kinh nghiệm về cộng đoàn tình thương, của Đức Chúa.

Từ đó, cũng như Đức Giê-su, ơn thanh tẩy đem đến cho ta những ràng buộc nghiêm túc, để ta san sẻ niềm tin với người đồng Đạo, qua lời nói. Bằng gương lành. Tiến trình này, lôi kéo theo nhiều thứ; chứ không chỉ mỗi chuyện kêu gọi “S.O.S. giúp tôi với”. Cũng chẳng phải để ta có cuộc sống ít lỗi phạm.

Khi thanh tẩy, ta được mời sống chứng nhân cho Tin Mừng. Mời, làm muối cho thế gian. Làm ánh sáng thị thành, ở đồi cao. Làm cây nến, toả sáng các vùng còn tăm tối. Nói tóm lại, ta được gọi mời để kết hiệp với người anh/người chị trong cộng đoàn tình thương, ngõ hầu dựng xây Nước Trời. Chính vì không hiểu rõ ý nghĩa ấy, nên nhiều vị vẫn hành xử như người dưng khách lạ. Xử sự với nhau, cả vào lúc cử hành Tiệc thánh, ngày của Chúa.

Lời sấm trên, không chỉ áp dụng cho Đức Giê-su, mà còn cho cả mỗi người chúng ta. Ơn thanh tẩy, không đơn giản chỉ là chi tiết về một sự kiện trong quá khứ, được ghi chép trong sổ bộ lấm đầy bụi, ở nhà thờ. Nhưng, là thực tại sống động thấm sâu và làm giàu, nhiều hơn nữa.

Cử hành Lễ Thanh Tẩy Đức Chúa hôm nay, hãy để Chúa Cha nói với ta như Ngài từng nói về Con: “Này đây, con của Ta. Ta hài lòng con lắm.”

            Hiểu đúng ý nghĩa của thanh tẩy,ta hân hoan hát lên lời ca đầy cảm tạ, rằng:
 
“Người nào hứa yêu tôi,
trọn đời mãi không thôi người ơi!
Hãy mau lên còn chờ gì không đến.
Người hãy đến bên tôi,
Dạy tôi nói, xin cảm ơn đời còn thương tôi! 
(Lê hựu Hà – Chờ một tiếng yêu)
 
            Chúa đà thanh tẩy, nay đến bên tôi. Bên anh. Bên mọi người. Ngài thanh tẩy, ta sẽ “vui đời mãi bên nhau, xây mộng ước”. Để rồi, “cám ơn em”, ta nghe lòng thao thức một niềm vui”. Vui thanh tẩy. Vui niềm cộng đoàn rất thân thương. Rất Công giáo.
 
Lm Frank Doyle sj
Mai Tá lược dịch


Chuyện Phiếm đọc trong tuần sau lễ Chúa Chịu Phép Rửa năm B 11/1/2015
 
“Rồi mai đây tôi sẽ chết,”
 
“Trên đường về nơi cõi hết.
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây?”
(Phạm Duy – Những gì sẽ đem theo về cõi chết)

(2Cr 4: 10-12)
 
Viết và hát về nỗi chết, hỏi rằng có ai viết nhạc hay hơn Phạm Duy, không? Nói về sự chết và chuẩn bị cho cái chết của mình, có vị nào trong Đạo làm và nói hay bằng thiền-sư Tây Tạng Songya Rinpoche? Tuy nói thế, bần đạo đây vẫn thấy có mẫu số chung nào đó giữa hai vị trên, đặc biệt hơn cả là ở câu hát bên dưới:
 
Rồi mai đây tôi hoá kiếp.
Trong lòng còn bao luyến tiếc,
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây?

Tôi không đem theo với tôi được tiền tài, hay danh vọng.
Tôi không đem theo với tôi được gái đẹp, hay rượu nồng.
Tôi không đem theo với tôi được lầu vang, hay gác tía.
Tôi không đem theo với tôi được mộng giầu sang, phú quý.
Tôi xin đem theo với tôi một nụ cười, không nghi ngại.
Tôi xin đem theo với tôi đôi mắt trẻ thơ đẹp ngời.
Em giương to đôi mắt, soi vào cuộc đời đang bước tới.
Tương lai vui hay tối thui cũng là nhờ anh lớn thôi...

Rồi mai đây tôi sẽ chết
Trên đường về nơi cõi hết
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây?
(Phạm Duy – bđd)

Nghe hát thế, chắc có lẽ người nghe cũng thấy được điểm nổi bật, rất như thế. Còn, giả như bạn và tôi, ta được nghe chính miệng Thiền-sư Tây Tạng là ngài Songya Ripoche đến Sydney ngày 30/11/2014, đã bảo rằng:

“Phần đông người trên thế-giới ngày nay hoặc sống trong phủ-nhận cái chết, hoặc sợ hãi nó. Ngay cả việc nói về cái chết cũng được xem là điềm gở. Nhiều người tin rằng: nhắc đến cái chết thì cũng gần như là mong nó xảy đến cho mình.

Nhiều người khác nhìn cái chết với một sự vui vẻ ngây ngô một cách thiếu suy-nghĩ, tưởng chừng như vì một lý-do bí-ẩn nào đó, cái chết sẽ đến với họ một cách êm-thắm mà không có gì phải lo ngại. Khi nghĩ đến những người này, tôi nhớ lời một bậc thày của Tây Tạng: Người ta thường khinh-suất về sự chết và cứ nghĩ “Ôi! Hơi đâu mà lo cho mệt, ai rồi cũng phải chết, chuyện đó tự-nhiên quá mà. Tôi thì khỏi lo.” Nhưng đấy chỉ là lý-thuyết, đến khi sắp chết mới biết không phải là chuyện đơn-giản….

Khi nhìn kỹ cách-thức chúng tôi săn sóc người sắp chết, Elizabeth Kũbler Ross đã chứng-minh: với một tình-yêu vô-điều-kiện và một thái-độ có nhận-thức thì cơn hấp-hối có thể trở thành một kinh-nghiệm an lành, chuyển-hoá…

Nếu bây giờ không chịu chấp-nhận cái chết trong lúc đang sống, thì chúng ta sẽ phải trả giá rất đắt suốt cuộc đời, vào lúc chết và sau khi chết. Hậu-quả sẽ là, ta tàn-phá cả cuộc đời này và tất cả những đời sắp tới…” (xem Sogyal Rinpoche, Tạng Thư Sinh Tử, nxb Văn hoá Thông tin 2008, tr. 25, 29, 34)

Nghe Thiền-sư Rinpoche nói về việc chuẩn bị cho cái chết ngay khi còn sống, người Đạo Chúa cũng nghĩ nhiều về sự thể giống như thế. Sự thể, được Tin Mừng nhắc nhở nhiều lần, như:

Thầy bảo thật anh em:
trong số người có mặt ở đây,
có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết
trước khi thấy Con Người đến hiển trị."
(Mt 16: 28)
 
Hoặc ở một đoạn khác:
“Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất;
còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy,
thì sẽ tìm thấy được.”
(Mc 10: 33)
 
Với thánh Phaolô, cái chết không quan trọng bằng sự sống lại, trở nên công chính:
“Chúng ta sẽ được kể là công chính,
vì tin vào Đấng đã làm cho Đức Giêsu,
Chúa chúng ta, sống lại từ cõi chết;
Đức Giê-su chính là Đấng đã bị trao nộp vì tội lỗi chúng ta
và đã được Thiên Chúa làm cho sống lại,
để chúng ta được nên công chính.”

(Rm 4: 24)

Cuối cùng thì, chết vẫn không đáng sợ bằng sự thể được thánh-nhân quyết như sau:
Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô?
Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?
Như có lời chép: Chính vì Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết,
bị coi như bầy cừu để sát sinh.”
Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta.

(Rm 8: 35-37)

 
Và nhất là đoạn viết cho cộng-đoàn Corinthô có đoạn đã nhấn mạnh:
 
“Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu,
để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi.
Thật vậy, tuy sống, chúng tôi hằng bị cái chết đe doạ vì Đức Giêsu,
để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân xác phải chết của chúng tôi.
Như thế,
sự chết hoạt-động nơi chúng tôi,
còn sự sống thì lại hoạt động nơi anh em.”

(2 Cor 4: 10-12)

Giống như các vị theo tôn-giáo khác, người Đạo Chúa vẫn luôn giữ thái-độ coi thường sự chết vì nhiều lẽ. Trước nhất, vì biết rằng mình luôn kết-hợp với Chúa trong mọi việc. Và thứ đến, là vì mình luôn ở trong tư-thế chuẩn bị chết, tức: về với Chúa trong vinh-quang chói ngời ở cạnh Ngài.

Nhiều Dòng tu khắc kỷ ở Đạo Chúa, lại cũng luôn chuẩn-bị cho cái chết đang trờ đến, nên vẫn tâm-nguyện bằng những tâm tình trước khi đi ngủ, vẫn cứ nhủ:

“Lạy Chúa tôi,
Tôi biết thật tôi sẽ chết.
Có khi đêm nay tôi vào giường nằm nghỉ
mà chẳng còn trỗi-dậy nữa.

Cho nên Chúa đã bảo tôi vào giường nằm nghỉ như là vào mồ chết vậy.…”

Chính vì thế, nhiều người Đạo Chúa vẫn hiên-ngang hát lên lời ca đầy phấn-chấn, rằng:

Khi Chúa thương gọi tôi về,
lòng tôi hân hoan như trong một giấc mơ!
Miệng tôi nức vui tiếng cười, lưỡi tôi vang lời ca hát…”
Ngàn dân tung hô: tôi thật vinh phúc!

(Lm Kim Long – Ngày Về)

Ở ngoài đời, những người chịu ảnh-hưởng từ nền văn minh Đạo Chúa, cũng có những lập-trường coi nhẹ cái chết, như nhà văn Montaigne của Pháp đã từng viết:

“Để chiến thắng Thần Chết, chúng ta hãy áp-dụng một phương-cách ngược lối thông-thường, hãy xem cái chết chẳng có gì kỳ lạ. Ta vẫn tiếp xúc với nó, quen thuộc  với nó; hãy để tâm-trí thường-xuyên đến cái chết hơn bất kỳ điều gì khác… Ta không biết khi nào thì cái chết sẽ đến với ta, vì vậy, hãy chờ sẵn để đón cái chết ở khắp nơi. Tụ tập cái chết chính là tụ tập sự tự-do. Một người biết cách để chết thì sẽ không bao giờ trở-thành nô lệ.” (sđd tr. 36) 

Ngoài các triết-gia ra, triết-học Đông Phương cũng có vị như Trang Tử, lại cũng nói:

“Con người sinh ra vốn mang theo sự đau khổ. Càng già, con người càng ngơ ngẩn, vì nỗi lo sợ cái chết không thể tránh khỏi càng thêm mãnh-liệt. Thật vô-cùng cay đắng. Con người sống để theo đuổi những gì luôn ở ngoài tầm tay. Lòng khao-khát sống còn trong tương-lai làm cho ta không thể sống trong hiện tại…” (bđd tr. 39)

Vậy, có người đưa ra vấn-nạn vẫn cứ hỏi: Nếu vậy, ta phải làm sao? Làm sao nghĩa là làm thế nào để đi vào hiện-thực? Đây là điều thật khó nói. Bởi, trên thực tế, có ai dám tập-tành việc chết đi ngay bây giờ? Thôi thì, ai hỏi thì cứ hỏi, ở đây bạn và tôi, ta cứ nghe xem thiên hạ nói với nhau như thế nào, về việc ấy. Trước nhất, là thiền-sư Songya Rinpoche có thể tóm tắt như sau:

“Điều duy nhất, ta thực sự có được là hiện tại.

Hãy tự hỏi: Tôi có nhớ vào mọi lúc rằng tôi đang chết hay không, bởi thế nên hãy đối xử với mọi chúng sinh với lòng từ bi trong mọi lúc…” (sđd tr. 540

Và, giải-pháp do ngài Songya Rinpoche đề ra để giải quyết sự-việc ở đây, có thể tóm gọn như sau:

“-chấp-nhận cái chết (sđd tr. 56-57);
 -Quan-tâm đến việc giúp đỡ người khác, coi đó như tầm quan-trọng của yêu thương;
­-Ít quan-tâm đến những đeo đuổi vật-chất;
-Tin-tưởng vào chiều-hướng tâm-linh và ý-nghĩa của cuộc đời;
-Thay-đổi trong tính sâu-xa của con tim (sđd tr. 59);

-Làm việc với đổi thay (sđd tr. 65);

-Thông-điệp của sự Vô Thường: trong cái chết có niềm hy vọng (68), gặp-gỡ Kitô-giáo và Phật-giáo… (sđd 68)

Và, các điều khác cần chú-trọng như: bản-chất của Tâm (tr.75-87), luyện tâm (tr.99), Thiền-định để nhận rõ chân tâm (tr.101), luyện-tập chánh-niệm (tr. 104), sự thanh-bình tự-nhiên. Có 3 phương-pháp thiền: 1-dùng một đối tượng, 2-nhẩm đọc câu thần chú, 3-canh chừng hơi thở. Đồng thời thực-hiện 3 phương trong 1 là: Tâm trong thiền-định, tĩnh-lặng vĩnh-cửu và sự cân bằng tinh-tế (xem tiếp sách đã dẫn từ trang 128 trở đi)

Theo-dõi câu chuyện “thực-tập cái chết khi còn sống” của thiền-sư Songya Rinpoche, bần đạo lại nhớ đến đoạn viết của đấng bậc thày dạy là Lm Kevin O’Shea CSsR, khi cha giáo nói về “Cứu-Chuộc thế-gian qua các đạo trên trần-thế”, có đoạn nói rất rõ về “cái chết dần mòn”, như sau:

Về “cái chết dần mòn”, nhiều người cố tìm cho ra những gì liên-quan đến kinh-nghiệm thường thấy ở các đạo, nơi trần-thế. Với chúng ta, là những người sống ở trời Tây, thường hay bắt đầu bằng các phương-án liên-quan giữa Đạo Hồi và Đạo Chúa: ta đang sống, tức là: ta đối-đầu/trực-diện với những gì tuyệt-đối, theo cách này cách khác. Rồi từ đó, ta làm nhẹ bớt tuyệt-đối ấy thành một thứ tử-tế, tựa hồ như người nhà Phật vẫn đang làm, mãi đến hôm nay. Và rồi, ta lại đi từ ngạc-nhiên này đến ngỡ ngàng khác bằng với xuất-hiện của sự việc “ngất-trí” vượt thoát mọi sự mà đi vào thể-loại vô ngã/vô thường kiểu Ấn-giáo. Chính nơi này, ta được gặp Đấng đã trỗi dậy khỏi mọi kinh-nghiệm giống như thế và khi ấy, ta thấy mình “trở-nên-một” với Ngài, và trong Ngài.” (X. Lm Kevin O’Shea CSsR, On Cứu Chuộc: Kinh nghiệm như thế giống thứ gì? www.giadinhanphong.blogspot.com ngày 30/10/2014)

 
Và, cha giáo O’Shea CSsR, đã kết-luận bài viết về “cái chết dần mòn” bằng câu sau đây:
 

Ta đang đối-đầu/trực-diện với thứ gì đó cũng khá mới. Trông nó có hình-thù như một đường biến-thiên còn giấu kín. Nó đòi hỏi toàn-bộ định-nghĩa mới về thiên nhiên. Nó cũng đòi ta nhìn vào thiên-nhiên như điệu múa nhảy và là bản giao-hưởng khúc nữa, cũng nên.

Ở đây, xin nói thêm rằng: rất nhiều ví-dụ cụ-thể về lập-luận về cái chết theo đường-lối khác hẳn. Và, nó mở rộng cửa cho giòng chảy tự-do về hành-xử nhẹ nhàng, tử-tế. Trên thực tế, ta có thể nhìn vào quan-hệ đại-kết hoặc tương-quan chủng-tộc, giới-tính và/hoặc các tương-quan chủ/nô, thày-thợ cùng quan-hệ lãnh-đạo/bằng-hữu, cũng như siêu-nhiên/tự-nhiên, và về cái chết nữa.

Thế nên, có thể nói tắt một lời, rằng: một khi đã chết đi, ta lại sẽ khám phá ra thực-tại mới, giống như thế…”

(Lm Kevin O’Shea CSsR, bđd)

 

Xem thế thì, ta đã khám-phá ra sự sống mới-mẻ, rất hợp lẽ. Tư-tưởng ta có được ở đây vốn dĩ rút từ tư-tưởng của học-giả Xavier Sallantin. Thuận lẽ phải, theo tôi hiểu là phương-cách thức-thời do kinh-nghiệm tự diễn-bày như sự việc đầy ý-nghĩa, đối với ta.

Đi vào cuộc đời trần-thế, chắc bạn và tôi cũng khám-phá ra những điều thực-tiễn để hiện thực “cái chết dần mòn” này rồi thì phải?

Để minh-hoạ cho câu chuyện ta bàn hôm nay, vừa qua, bần đạo có người bạn thân học cùng lớp, nghe bần đạo nói sẽ viết về việc dọn mình chết lành, anh liền gửi cho bần đạo câu truyện kể để minh-hoạ như sau:

Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.
- Không được. – Thần Chết lắc đầu.
- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta tiếp tục van xin.
- Không được. – Thần Chết vẫn không đồng ý.
Anh ta vội nói:
- Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?
- Không được. – Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.
Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:
            Xin hãy ghi nhớ: 
            “Bao nhiều tiền bạc cũng không 

 mua nổi một ngày”.

(trích câu truyện do anh bạn họ Phạm kể và gửi qua mạng nối kết, rất thông tin)
 

Nghe kể thế rồi, nay mời bạn và mời tôi, ta kết thúc câu chuyện chết-sống/sống-chết bằng lời ca do nhạc sĩ Phạm Duy viết ở trên, rằng:

Tôi không đem theo với tôi được quyền hành trong giai đoạn,
Tôi không đem theo với tôi được giới hạn tiếng anh hùng,
Tôi không đem theo với tôi được tượng đồng, bia đá trắng,
Tôi không đem theo với tôi được tuổi vàng trong cõi sống,
Tôi xin đem theo với tôi một cuộc tình không quen thuộc,
Ðôi uyên ương xin mến thương không khó nhọc hay ngượng ngùng.
Trong đêm thâu ôm ấp nhau bên cột đèn hay khóm trúc,
Không ai ngăn hay lấy cũng vì phạm thuần phong mỹ tục...

Rồi mai đây tôi sẽ chết.
Trên đường về nơi cõi hết.
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây?
Rồi mai đây tôi hoá kiếp,
Trong lòng còn bao luyến tiếc.
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây?

Tôi không đem theo với tôi được nhiều điều tôi mong đợi,
Tôi không đem theo với tôi danh với lợi ra ngoài đời.
Tôi không đem theo với tôi được cả buồn vui mấy nỗi,
Tôi không đem theo với tôi, và để lại cho thế giới.
Tôi xin dâng cho thế gian một vài điều tôi công nhận.
Tôi xin dâng cho thế gian ôi số phận sinh làm người.
Thương cho em chưa thoát thai trong cuộc đời chưa hết chuyến,
Tôi xin dâng cho cái quên của một người sẽ tái duyên.

(Phạm Duy – bđd)

Và cứ thế, tôi và bạn, ta lại hát nốt câu kết để làm nền như sau:

Rồi may đây tôi sẽ chết, trên đường về nơi cõi Niết
Tôi sẽ không đem theo với tôi những gì đâu !
Rồi mai đây tôi hoá kiếp, trong lòng mừng không hối tiếc
Tôi sẽ không đem theo với tôi những gì đâu
(Phạm Duy – bđd)

Hát thế rồi, nay mời bạn và mời tôi, ta cứ thế hiên ngang sống đến ngày cuối chót của đời mình, mà không còn lo lắng hoặc luyến tiếc điều gì, dù có chết. Chết mai sau, hay chết bây giờ cũng vẫn được. Và cũng chấp nhận cho người và cho mình.

 

vhd sưu tầm - January 7, 2015

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)