| |
Tận
Thâm Cung của Thiên Chúa
Mùa
Thường Niên hậu Phục Sinh mở màn chẳng những với Lễ Chúa Thánh
Thần Hiện Xuống mà còn với cả ba Lễ Trọng sau đó nữa, đó là Lễ
Thiên Chúa Ba Ngôi, Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô (chính thức được
cử hành vào Thứ Năm trong tuần Lễ Thiên Chúa Ba Ngôi nhưng thường
được cử hành vào Chúa Nhật), và Lễ Thánh Tâm Chúa (bao giờ cũng
vào Thứ Sáu trong Tuần Lễ Mình Máu Thánh Chúa, dù là Lễ Trọng
nhưng là lễ trọng không buộc). Nếu Chúa Thánh Thần là Đấng ban
sự sống thì sự sống Ngài ban đây được bắt nguồn từ Thiên Chúa
Ba Ngôi, được chất chứa nơi Mình Máu Thánh Chúa Kitô, và được
thông ban do tình yêu vô biên của Thiên Chúa, một tình yêu được
biểu hiện nơi Thánh Tâm Chúa Kitô.
Riêng
Mầu Nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi của chu kỳ phụng vụ năm B này liên
quan đến mầu nhiệm con người tạo vật được làm con Thiên Chúa,
được thông dự vào sự sống thần linh, sự sống nội tại của Thiên
Chúa, Thiên Chúa Ba Ngôi. Trước hết, trong bài Phúc Âm của Thánh
Ký Mathêu chúng ta thấy Chúa Kitô lần đầu tiên (cũng là lần sau
hết nên là lần duy nhất) tỏ tường mạc khải mầu nhiệm Thiên Chúa
Ba Ngôi bằng một câu nói ngắn gọn bao gồm cả Ba Ngôi một lúc,
đó là “Các con hãy rửa tội cho họ nhân danh ‘Cha và Con và Thánh
Thần’”. Theo Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo thì khi lãnh nhận Bí Tích
Rửa Tội là con người tạo vật tội lỗi chẳng những, về phần tiêu
cực, được rửa sạch tội tổ tông cùng tội mình làm (nếu được rửa
tội vào lúc đã có đủ trí khôn) và được tha cả hình phạt bởi tội
lỗi, mà còn, về phần tích cực, được ơn nghĩa với Thiên Chúa, kèm
theo ba thần đức Tin Cậy Mến, để nhờ đó họ tư cách và khả năng
thực hiện những tác động thần linh, cũng như được thông phần bản
tính thần linh sống sự sống thần linh, sống như một người con
cái Cha trên trời, trở nên chi thể của Chúa Kitô và thành đền
thờ của Chúa Thánh Thần.
Vấn
đề thực tại sự sống thần linh hay cơ cấu sự sống siêu nhiên nơi
con người lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội được phân tích theo giáo lý
trên đây tuy rõ ràng nhưng có vẻ phức tạp và dài dòng. Giống như
kiểu phải dọn dẹp một căn nhà cũ bề bộn những thứ bẩn thỉu hôi
ám xấu xa cho đàng hoàng sạch sẽ trước đã rồi sau đó mới mang
đồ đạc mới vào để trưng bày thành một căn nhà mới mẻ, hợp thời
và sang trọng vậy. Thật ra, như ánh sáng chiếu tỏa tự nhiên làm
tan bóng tối ngay lập tức thế nào thì con người tạo vật lãnh nhận
Bí Tích Rửa Tội cũng thế, bởi vì, lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, trước
hết và trên hết, là lãnh nhận Thần Linh Thiên Chúa. Nếu Chúa Kitô
đến là để làm phép rửa Thánh Linh (x Jn 1:33), và những ai chấp
nhận Người thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa (x Jn
1:12), thì kẻ lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội tức là con người được
tái sinh bởi trên cao (x Jn 3:3), được tái sinh bởi nước và Thần
Linh (x Jn 3:5). Cuốn Tông Vụ, một cuốn sách được gọi là Phúc
Âm Thứ Năm, Phúc Âm về Chúa Thánh Thần, hầu như mỗi lần thuật
lại một trường hợp lãnh nhận phép rửa đều có dính dáng hay đi
liền với việc lãnh nhận Thánh Thần. Chẳng hạn như trường hợp Thánh
Phêrô rửa tội cho cả nhà dân ngoại đầu tiên là gia đình Cornêliô
(x Acts 10:44-48); trong trường hợp đây, thậm chí Thánh Thần đã
xuống trên gia đình dân ngoại này trước khi họ chính thức lãnh
nhận Bí Tích Rửa Tội bằng hình thức nước nữa. Hay trường hợp Thánh
Phaolô rửa tội cho một số môn đồ ở Êphêsô, những người mới lãnh
nhận phép rửa thống hối của Tiền Hô Gioan Tẩy Giả, để họ có thể
lãnh nhận Thánh Thần (x Acts 19:1-6).
Đúng
thế, không có Thánh Thần, không lãnh nhận Thánh Thần, nghĩa là
nếu không được Cha trên trời ban cho Thánh Thần của Ngài, cũng
là Thánh Thần của Con (x Gal 4:6), một Thánh Thần hiệp thông Cha
Con, không ai có thể nhận biết Thiên Chúa, một Vị Thiên Chúa tỏ
mình nơi Lời Nhập Thể là Chúa Giêsu Kitô, tức không thể chấp nhận
Chúa Kitô (x Acts 1Cor 12:3), do đó cũng không thể làm con Cha
trên trời. Đó là lý do, ngay câu đầu tiên trong bài đọc hai hôm
nay, Thánh Phaolô đã tuyên bố: “Tất cả những ai được Thần Linh
Thiên Chúa dẫn dắt đều là con cái Thiên Chúa”. Tại sao? Tại vì
Thánh Thần được ban cho con người lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội đây,
cũng trong bài đọc thứ hai cho thấy, là Thánh Thần yêu thương,
chứ không phải là một thứ tinh thần sợ sệt (như tinh thần của
Thời Cựu Ước), một Thánh Thần làm cho “chúng ta kêu lên ‘Abba’
(tức là ‘Cha ơi’)”. Phần chúng ta là thành phần lãnh nhận Phép
Rửa nhân danh Chúa Kitô, Phép Rửa Thánh Thần, nhờ Thánh Thánh
đã được ban cho, chúng ta từ từ sẽ thấy được rằng và sẽ sống xứng
đáng với ơn gọi làm con cái Thiên Chúa. Đó là lý do sau khi cho
biết những ai lãnh nhận tinh thần thừa tự để có thể kêu với Thiên
Chúa là ‘Cha ơi’, Thánh Phaolô liền dẫn giải thêm: “Chính Thần
Linh làm chứng cho tâm linh chúng ta rằng chúng ta là con cái
của Thiên Chúa”. Đúng thế, Thánh Thần được ban cho Kitô hữu chúng
ta qua Bí Tích Rửa Tội sẽ “dẫn đắt” thành phần con cái Thiên Chúa
chúng ta, sẽ làm cho mỗi một người Kitô hữu chúng ta từ từ cảm
nhận được trong cuộc đời sống đạo của mình thân phận cao trọng
được làm con cái Thiên Chúa, tức dần dần làm cho chúng ta sống
xứng đáng với ơn gọi của mình. Tất cả tiến trình Linh Đạo Kitô
Giáo, hay tất cả con đường nên thánh của Kitô hữu là ở chỗ này.
Thật
vậy, Thánh Thần được ban cho Kitô hữu khi lãnh nhận Bí Tích Rửa
Tội là Vị, qua các tặng ân của mình, tặng ân khôn ngoan và thâm
hiểu, tặng ân huấn dụ và sức mạnh, tặng ân tri thức và kính sợ
cùng hiếu thảo (x Is 12:2-3), sẽ làm cho Kitô hữu mỗi ngày một
sống trọn ơn gọi làm con cái Thiên Chúa hơn. Ở chỗ, Ngài làm cho
họ càng ngày càng nên giống như Chúa Kitô, càng đạt đến tầm mức
thành toàn của Chúa Kitô là Đầu (x Eph 3:13,15), một Người Con
đẹp lòng Cha mọi đàng (x Mt 3:17, 17:5), vì luôn luôn làm theo
ý của Cha hơn là ý của mình (x Jn 17:4). Đúng thế, làm cho Kitô
hữu nên giống Chúa Kikô, hay làm cho Chúa Kitô được hoàn toàn
hình thành nơi Kitô hữu, tức là làm cho Kitô hữu sống trọn Kinh
Lạy Cha, với tất cả tâm nguyện và đời sống chỉ biết làm sao để
“Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng
như trên trời” (Mt 6:9-10). Vì tất cả cuộc đời trần gian của Chúa
Kitô, của Con Thiên Chúa Làm Người là sống chết với ước nguyện
duy nhất này. Để rồi, sau khi hoàn tất mọi sự trên Thập Giá đúng
như ý muốn của Cha, cho dù có phải uống cạn chén đắng Cha trao
(x Mt 26:39), thậm chí có bị Cha hoàn toàn bỏ rơi (x Mt 27:46),
Vị Thiên Chúa Nhập Thể này, sau khi sống lại từ trong kẻ chết,
đã thông ban Thánh Thần của mình cho các tông đồ, và qua các vị
ban cho thành phần tin tưởng chấp nhận Người (x Jn 20:22-23; Lk
24:46-47).
Nếu
Chúa Cha khi hoàn toàn tỏ mình ra nơi Ngôi Lời Nhập Thể đồng thời
cũng thông ban Thánh Thần của Ngài cho nhân loại nơi Con Người
Giêsu Kitô, và Con Thiên Chúa Nhập Thể là Chúa Giêsu Kitô đến
để tỏ Cha ra (x Jn 1:18) đồng thời cũng để thông ban Thánh Thần
của Người cho những ai tin tưởng chấp nhận Người và qua họ cho
tất cả thế gian, thì Thánh Thần đến là để làm cho con người tin
nhận Chúa Kitô, nên một với Chúa Kitô, sống Chúa Kitô, một Chúa
Kitô Thiên Sai, đến để làm chứng về Cha, Đấng đã yêu thương thế
gian đến ban Con một mình để những ai tin Con thì không phải chết
nhưng được sự sống trường sinh (x Jn 3:16), được Thánh Thần, được
hiệp thông với Thiên Chúa Duy Nhất Ba Ngôi, Đấng con người đã
lãnh nhận Phép Rửa ‘nhân danh Cha và Con và Thánh Thần’.
Thiên
Chúa là Cha đã ban cho chúng ta Bản Thân Ngài là Chúa Giêsu Kitô,
Lời Nhập Thể, và ban cho chúng ta Thâm Cung của Ngài là Thánh
Thần, Thần Chân Lý (x Jn 16:13), Vị Thần Linh thấu suốt mọi sự
kể cả thâm cung Thiên Chúa (x 1Cor 2:10). Nếu bản tính Thiên Chúa,
theo Mạc Khải Cựu Ước, là hiện hữu (x Ex 3:14), thì Chúa Kitô
đã mạc khải trong Tân Ước rất chính xác: “Thiên Chúa là Thần Linh”
(Jn 4:24). Bởi vì, “là Thần Linh”, từ đời đời đến đời đời, Thiên
Chúa (Chủ Thể) hằng Ý Thức (Thần Linh) về Bản Thân Mình (Ngôi
Lời). Đó là lý do, “ai tôn thờ Thiên Chúa phải tôn thờ Ngài trong
Thần Linh và chân lý” (Jn 4:24), tức trong Thần Linh và Chúa Kitô
(Chân Lý). Nhờ Thánh Thần, Thần Linh của Thiên Chúa, con người
tạo vật mới có thể biết được Thiên Chúa như chính Ngài biết mình
Ngài, như Ngài đã tỏ ra nơi Lời Nhập Thể là Chúa Giêsu Kitô. Như
thế, một khi được lãnh nhận Thánh Thần là Thần Linh của Thiên
Chúa, là con người được hiệp thông với Thiên Chúa, được nên con
Thiên Chúa và sống Sự Sống Thần Linh, Sự Sống Nội Tâm của Thiên
Chúa.
Vấn
đề cần phải đặt ra ở đây là trong Lời Nguyện Hiến Tế của Chúa
Kitô kết Bữa Tiệc Ly, một lời nguyện mà, theo nội dung, là cốt
lõi của Phúc Âm nói riêng và của toàn bộ Thánh Kinh Cựu Ước và
Tân Ước nói chung, tại sao Chúa Giêsu không hề nói đến một chút
nào Thánh Thần? Nếu vậy thì chẳng những Lời Nguyện Hiến Tế này
không thể gồm tóm tất cả Mạc Khải của Thiên Chúa, mà chính Mạc
Khải về Thiên Chúa cũng có khuynh hướng đa thần hơn là độc thần.
Bởi vì, nếu không có Thánh Thần, không hiệp thông nên một, Thiên
Chúa Cha và Thiên Chúa Con không còn là Một Thiên Chúa Chân Thật
Duy Nhất mà là hai Thiên Chúa hoàn toàn khác nhau, có những lúc
kình chống nhau như nước với lửa, như sáng với tối, không vị nào
chịu vị nào, vị nào cũng muốn mình là chúa tể. Đó là lý do Chúa
Kitô mới mạc khải “Thiên Chúa là Thần Linh” (Jn 4:24). Vị “Thiên
Chúa Chân Thật Duy Nhất” (Jn 17:3) chính là Vị “Thiên Chúa là
Thần Linh”. Thật ra, dù Chúa Giêsu không hề minh nhiên nhắc đến
chữ Thánh Thần hay Thần Linh như Người đã nói với các tông đồ
trước đó trong Bữa Tiệc Ly, nhưng Thánh Thần thực sự hiện diện
trong Lời Nguyện Hiến Tế này. Ở những chỗ Người nói về “sự sống
đời đời” và “hiệp nhất nên một”.
Về
“sự sống đời đời”, nếu Thánh Thần là Thần Linh Thiên Chúa, là
Ý Thức Thần Linh của Thiên Chúa về Bản Thân Mình, mà “sự sống
đời đời là nhận biết Thiên Chúa chân thật duy nhất và Giêsu Kitô
Cha sai” (Jn 17:3), thì “Người ban cho họ sự sống đời đời” (Jn
17:2) đây không phải là ban Thánh Thần cho những ai tin vào Người
hay sao? Thật vậy, vì Thiên Chúa Chân Thật Duy Nhất về bản thể
và ưu phẩm, nên trong thâm cung của Thiên Chúa, Ba Ngôi đều là
sự sống. Tuy nhiên, nơi Thiên Chúa lại có Ba Ngôi Vị khác nhau
về tính cách và vai trò, mà Ba Ngôi là sự sống cũng có tính cách
khác nhau. Chúa Cha là sự sống tương tự như Mặt Trời, Ngôi Lời
“là sự sống” (Jn 4:16) tương tự như ánh sáng tỏa ra từ mặt trời,
“Ánh Sáng sự sống” (Jn 8:12), và Thánh Thần là sự sống tương tự
như Nhiệt Năng của Mặt Trời làm cho sinh vật sinh động.
Về “hiệp nhất nên một”, nếu Chúa Kitô liên quan đến ân sủng, Chúa
Cha liên quan đến tình yêu và Thánh Thần liên quan đến ơn thông
hiệp (x 2Cor 13:13), thì lời Chúa Kitô nguyện cùng Cha cho Giáo
Hội “được hiệp nhất nên một như Chúng Ta” (Jn 17:21) bấy giờ không
phải là cho Giáo Hội “được Thần Linh như Chúng Ta” hay sao, nhờ
đó, họ được ở trong Chúng Ta? Có thể nói, hoạt động ngoại tại
của Thiên Chúa Chân Thật Duy Nhất là Mạc Khải tất cả thâm cung
của Thiên Chúa là Thần Linh nơi Lời Nhập Thể Vượt Qua đầy Thánh
Thần. Nếu nội tại, Chủ Thể Thần Linh (Ngôi Cha) Ý Thức Thần Linh
(Thánh Thần) được Bản Thân Thần Linh của Mình là Ngôi Lời thế
nào, thì ngoại tại, Ngôi Lời cũng Ý Thức Ngôi Cha như vậy, cũng
phản ảnh vinh hiển Cha, là hiện thân đích thực của bản thể Cha
như vậy (x Heb 1:3), chẳng những qua Mầu Nhiệm Nhập Thể và Vượt
Qua, mà còn qua Giáo Hội Chứng Nhân của Người nữa.
Vậy con người tạo vật chúng ta được rửa tội “nhân danh Cha và
Con và Thánh Thần”, như bài Phúc Âm nói đến đây là gì, nếu không
phải được tái sinh vào Sự Sống Thần Linh. Vì “Cha” đây nghĩa là
nguồn mạch sự sống. “Con” đây là chính sự sống của Cha, phát xuất
từ nguồn mạch của mình là Cha. “Thánh Thần” đây là “Đấng ban sự
sống”, vì Ngài là Ý Thức của Cha về Bản Thân Cha là Con. Bởi thế,
khi được lãnh nhận phép rửa “nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”
là Kitô hữu lãnh nhận “phép rửa Thánh Thần” (Jn 1:33), hay lãnh
nhận chính Thánh Thần, tức Ý Thức Thần Linh, để họ có thể “hiệp
nhất nên một như chúng ta là một” (Jn 17:22), tức như “Cha ở trong
Con” (Jn 17:21), ở chỗ Cha Ý Thức Bản Thân Mình là Con, và như
“Con ở trong Cha” (Jn 17:21), qua việc Con Nhập Thể “tỏ Cha ra”
(Jn 1:18). Sự Sống Thần Linh, hay Sự Sống Thiên Chúa Ba Ngôi,
nơi Kitô hữu đây quả thực ở chỗ họ “nhận biết Cha là Thiên Chúa
chân thật duy nhất và Đấng Cha sai là Đức Giêsu Kitô” (Jn 17:3).
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Đức Thánh Cha Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật Lễ Thiên Chúa 3 Ngôi - 31/5/2015
Xin chào anh chị em thân mến Chúa Nhật!
Hôm nay, chúng ta cử hành lễ Chúa Ba Ngôi, một lễ nhắc nhở chúng ta về mầu nhiệm một Thiên Chúa duy nhất có ba Ngôi Vị: Ngôi Cha, Ngôi Con và Ngôi Thánh Thần. Ba Ngôi là một thực tại hiệp thông Thần Linh với nhau, cho nhau và trong nhau: thực tại thần linh này là sự sống của Thiên Chúa, là mầu nhiệm yêu thương của Vị Thiên Chúa hằng sống. Thế nhưng, ai đã mạc khải cho chúng ta mầu nhiệm này vậy? Chúa Giêsu. Người đã nói với chúng ta về Thiên Chúa như là một Vị Cha; Người đã nói cho chúng ta về Thần Linh; và Người đã nói cho chúng ta về chính Bản Thân Người như là Con của Thiên Chúa. Thế nên Người đã mạc khải cho chúng ta mầu nhiệm này. Rồi khi sống lại từ cõi chết, Người đã sai các môn đệ của Người đi truyền bá phúc âm hóa dân chúng, bảo các vị hãy rửa tội cho họ "nhân danh Cha và Con và Thánh Thần" (Mathêu 28:19). Chúa Kitô trao phó cho Giáo Hội ở mọi thời đại lệnh truyền này, một Giáo Hội thừa hưởng sứ mệnh truyền giáo này từ các Tông Đồ. Người cũng ngỏ cùng mỗi một người chúng ta là thành phần nhờ Phép Rửa đã thuộc về Cộng Đồng của Người nữa.
Bởi thế, việc long trọng cử hành phụng vụ hôm nay, trong khi cho chúng ta chiêm ngưỡng mầu nhiệm diệu vợi này là mầu nhiệm chúng ta vừa phát nguồn vừa nhắm tới, cũng canh tân trong chúng ta sứ vụ sống hiệp thông với Thiên Chúa và sống hiệp thông giữa chúng ta theo mô phạm hiệp thông của Thiên Chúa. Chúng ta được kêu gọi không phải để sống thiếu nhau, sống trên nhau hay sống nghịch nhau mà là sống với nhau và sống trong nhau. Nghĩa là chúng ta được kêu gọi để nhận lãnh và theo đó cống hiến chứng từ về vẻ đẹp của Phúc Âm, để sống trong tình yêu thương nhau và hướng về tất cả mọi người, chia vui xẻ buồn, biết xin lỗi và tha lỗi, trân trọng những đặc sủng khác nhau theo sự hướng dẫn của các vị Mục Tử. Tóm lại: chúng ta được trao phó cho công việc xây dựng nên các cộng đồng giáo hội càng ngày càng trở nên như là một gia đình, có khả năng phản ánh quang rạng ngời Chúa Ba Ngôi và có thể truyền bá phúc âm hóa chẳng những bằng ngôn từ mà còn bằng sức mạnh của tình yêu Thiên Chúa sống trong chúng ta.
Ba Ngôi, như tôi đã đề cập, còn là đích điểm tối hậu nhắm tới cho cuộc hành trình trần thế của chúng ta. Con đường của đời sống Kitô hữu thực sự là một con đường mang tính cách chính yếu là "ba ngôi": Thánh Linh hướng dẫn chúng ta để hiểu biết trọn vẹn về giáo huấn của Chúa Kitô. Đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta về những gì Chúa Kitô dạy chúng ta. Về phần mình, Chúa Giêsu đã đến thế gian để làm cho chúng ta nhận biết Cha, để chúng ta được Ngài dẫn dắt, và để hòa giải chúng ta với Ngài. Hết mọi sự trong đời sống Kitô hữu đều xoay quanh mầu nhiệm Ba Ngôi và được viên trọn trong mầu nhiệm vô cùng này. Thế nên, chúng ta hãy tìm cách để vươn cao "cách" sống của chúng ta, nhắc nhở mình rằng chúng ta hiện hữu, hoạt động, tranh đấu, chịu đựng cho đích điểm cũng như cho vinh quang nào; và chúng ta được kêu gọi để thừa hưởng phần thưởng bất tận nào.
Mầu nhiệm này bao gồm tất cả đời sống của chúng ta và trọn cuộc đời Kitô hữu của chúng ta. Chúng ta cần phải nhắc nhở mình mỗi lần chúng ta làm dấu Thánh Giá: nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Vậy giờ đây tôi mời anh chị em hãy cùng nhau lớn tiếng làm dấu Thánh Giá. Nào hết mọi người! [Làm dấu Thánh Giá].
Trong ngày cuối cùng của Tháng Năm này, tháng Thánh Mẫu đây, chúng ta hãy ký thác bản thân cho Đức Trinh Nữ Maria. Chớ gì Mẹ là Đấng hơn bất cứ một tạo vật nào đã nhận biết, tôn thờ và kính mến mầu nhiệm Ba Ngôi Chí Thánh, lấy tay dẫn dắt chúng ta; giúp chúng ta nắm bắt được những dấu chỉ về sự hiện diện của Thiên Chúa là Cha và Con và Thánh Thần nơi các biến cố trên thế giới này. Xin Mẹ giúp chúng ta yêu mến Chúa Giêsu hết lòng, tiến bước về viễn ảnh Ba Ngôi, đích điểm tuyệt vời mà cuộc đời của chúng ta nhắm đến. Chúng ta cũng xin Mẹ giúp cho Giáo Hội để Giáo Hội trở thành một mầu nhiệm hiệp thông, luôn là một cộng đồng Giáo Hội, một cộng đồng hiếu khách, nơi mà hết mọi người, nhất là người nghèo và bị ra rìa, có thể được chấp nhận, và để Giáo Hội cảm thấy mình như là một nữ tử của Thiên Chúa được Ngài mong muốn và thương yêu.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch
|
|