| |
Đức Tin Hạt Cải Đức Mến Cổ Thụ
Nếu để ý đến tiến trình của bài Phúc Âm được
Giáo Hội sắp xếp cho chu kỳ Phụng Vụ Năm B ở Mùa Thường Niên
Hậu Phục Sinh, chúng ta thấy, kể từ sau khi Chúa Giêsu bắt đầu
tỏ cho các tông đồ biết Mầu Nhiệm Thánh Thể của Người ở những
Chúa Nhật từ 17 đến 22, rồi Mầu Nhiệm Vượt Qua của Người ở Chúa
Nhật 24, xuất hiện một loạt bài Phúc Âm về những gương mù gương
xấu phản đức tin, rồi sau đó là một loạt bài về gương sống đức
tin là yếu tố cần thiết để nghênh đón Chúa Kitô tái giáng, một
biến cố được Giáo Hội cử hành vào Lễ Chúa Kitô Vua, kết thúc
Năm Phụng Vụ của Giáo Hội.
Về
loạt bài Phúc Âm liên quan đến các thứ gương mù gương xấu phản
đức tin, trước nhất là gương mù gương
xấu của các môn đệ tỏ ra tranh giành địa vị, ở bài Phúc Âm
Chúa Nhật 25; tiếp đến là gương mù gương xấu của các vị về việc
tranh
chấp quyền năng phe nhóm, ở bài Phúc Âm Chúa Nhật 26; sau đó
là gương mù gương xấu của việc vợ chồng ly dị nhau, ở bài Phúc
Âm Chúa Nhật 27; và đến nay là gương mù gương xấu về lòng tham
lam của cải ở bài Phúc Âm Chúa Nhật 28.
Về
loạt bài Phúc Âm liên quan đến gương sống đức tin gồm có, ở Chúa
Nhật 29, gương sống
đức tin bất chấp thử
thách của anh em tông đồ Giacôbê và Gioan muốn được cùng với
Thày uống cạn chén khổ nạn; ở Chúa Nhật 30, gương sống đức
tin bất chấp áp lực thế gian của người mù ăn xin bên vệ đường
ở Giêrichô
không sợ đám đông vẫn khinh thường anh ta; ở Chúa Nhật 31,
gương sống đức tin của người luật sĩ vốn thuộc về thành phần
vốn bị
Chúa nặng lời trách móc là giả hình (x Mt đoạn 23) song vì
thành tâm tìm kiếm chân thiện nên vẫn nhận ra được tất cả những
gì
chí lý như ông ta vốn nghĩ nơi câu trả lời của Chúa Giêsu về
giới răn trọng nhất; và ở Chúa Nhật 32 tuần này, gương sống
đức tin đến hoàn toàn cậy trông phó thác của một bà góa nghèo
khó
nhưng hết lòng quảng đạo đã dâng cúng cho Chúa tất cả những
gì mình có vào công qũi của đền thờ, dù chẳng là bao nhiêu và
giá
trị gì so với mọi người bấy giờ.
Có
thể nói, nếu để ý kỹ, loạt bài Phúc Âm về gương lành gương sáng
này là những gì hoàn toàn tương phản
với loạt bài Phúc Âm về gương mù gương xấu trước đó. Chẳng hạn,
gương sống đức tin đến chấp nhận đau khổ và cùng Thày phục vụ
hơn hưởng thụ của cặp anh em tông đồ Giacôbê và Gioan đã soi
sáng cho gương mù gương xấu tranh chấp nội bộ cũng như tranh
chấp phái nhóm của các tông đồ, như được Thánh Ký Marcô ghi lại
ở bài Phúc Âm Chúa Nhật 25 và 26. Rồi gương sống đức tin bất
khuất của người mù ăn xin bên vệ đường đã là những gì soi sáng
cho tình trạng cứng lòng đến mù quáng của con người “yêu chuộng
tối tăm hơn ánh sáng” (Jn 3:19) nói chung, một tình trạng cứng
lòng đến mù quáng được thể hiện điển hình nhất nơi việc vợ chồng
ly dị nhau trong đời sống hôn nhân, như được kể đến ở bài Phúc
Âm Chúa Nhật 27. Sau hết là gương sống đức tin nghèo khó mà hết
sức quảng đại của bà góa dâng cúng cho đền thờ Chúa cũng đã là
những gì soi sáng cho gương mù gương xấu của lòng tham vô đáy
nơi thành phần giầu có khó vào nước thiên đàng, như được thấy ở bài Phúc Âm Chúa Nhật 28.
Giới
răn trọng nhất ở bài Phúc Âm tuần trước đã hoàn toàn nên trọn
nơi trường hợp bà góa dâng
cúng tất cả
những gì mình có này vào công quĩ đền thờ Chúa. Nếu bà không
tin tưởng “Chúa, Thiên Chúa của chúng ta, là Chúa duy nhất”,
bà sẽ không thể nào dám liều lĩnh dâng cùng tất cả những gì bà
có như vậy cho Ngài. Ở đây không phải là số tiền nhỏ bé ấy của
bà, mà là chính mạng sống của bà. Vì số bạc nhỏ bé ấy là tượng
trưng cho chính mạng sống của bà, đúng như trường hợp của bá
góa trong bài đọc thứ nhất của cùng Chúa Nhật tuần này. Nếu bà
góa này đã dâng cho vị Chúa là Thiên Chúa, là Chúa duy nhất của
bà, tất cả mọi sự bà có, liên quan đến mạng sống của bà như thế,
không phải là bà đã thật sự “yêu Chúa hết lòng muốn, hết linh
hồn, hết trí khôn và hết sức lực” của bà hay sao? Nếu thật sự
không có Chúa, không có Đấng quan phòng toàn năng đầy yêu thương
chăm sóc cho cả chim trên trời là loài động vật lẫn cỏ đồng nội
là loài thực vật (x Mt 6:26,28) hoàn toàn thấp kém hơn con người
là loài “nhân linh ư vạn vật”, thì việc làm của bà góa này, thay vì là một việc làm của một đức ái trọn hảo, một
đức tin tuyệt đối, lại là một việc vô cùng ngu xuẩn và điên khùng,
là một việc làm hoàn toàn mê tín dị đoan. Thế nhưng, bà góa mạnh
tin ấy có ngờ đâu rằng, việc làm nhỏ mọn bằng tất cả lòng thành
trước mắt thế gian ấy, một việc làm đáng hổ ngươi trước mắt thế
gian ấy, lại được lọt vào mắt thần của Thiên Chúa, ở chỗ, chẳng
những việc ấy được Ngài chứng giám qua con mắt loài người của
Lời Nhập Thể là Chúa Giêsu bấy giờ, mà còn được Ngài khen tặng
qua môi miệng của Con Thiên Chúa trước mặt thành phần là nền
tảng Giáo Hội của Người Con này nữa.
Nếu
Nước Thiên Chúa giống như hạt cải là hạt nhỏ nhất trong các hạt
giống đã mọc lên trở
thành cây to lớn,
đến nỗi chim trời đến làm tổ trên cành của nó (x Mt 13:31-32),
thì việc làm đáng xấu hổ của bá góa trước mắt thế gian bấy
giờ, hay mấy đồng bạc cắc chẳng là gì của bà, chẳng khác gì như
một
hạt cải nhỏ bé nhất, so với các hạt giống đóng góp khác to
bự hơn của bà rất nhiều, đã trở thành một cây vĩ đại đến làm
gương
cho cả loài chim trời có mặt bấy giờ là các tông đồ, thành
phần vốn còn tham vọng tranh ngôi thứ, nhất là có cả kẻ tham
lam tiền
của sắp sửa tới lúc bán thày lấy bạc (x Jn 12:4-6; Mt 27:3).
Trường
hợp bà góa mạnh tin trong bài Phúc Âm Chúa Nhật XXXII tuần này
cho thấy, nếu người giầu có khó vào
Nước Trời hơn lạc đà chui qua lỗ kim, như lời Chúa Giêsu khẳng
định với các tông đồ ở bài Phúc Âm Chúa Nhật 28, thì người
nghèo, như thực tế cho thấy, thường quảng đại hơn người giầu
trong việc
từ thiện bác ái, đóng góp làm việc chung. Sau đây là mấy trường
hợp cụ thể đã được Mẹ Chân Phước Têrêsa Calcutta kể lại (xem
dongcong.net) trong cuộc đời Mẹ đã phục vụ người nghèo nhất
trong các người nghèo.
Một
ngày nọ, Mẹ Têrêsa nhận được 15 đôla. Ông ta bị toàn thân bất
toại chỉ còn bàn tay phải là có thể cử
động được. Ông.
Hôm
ấy, sau khi nhận được 15 Mỹ kim do một người bị bất toại 20 năm
gửi tặng, một con người sống cô đơn,
chỉ có điếu thuốc lá là người bạn duy nhất của ông, Mẹ Têrêsa
đã đến thăm ông và an ủi ông, người đã chân thành nói với Mẹ
rằng:
-
Thưa Mẹ, con đã hết hút thuốc cả tuần nay rồi, và đó là số tiền
con dành dụm được để biếu Mẹ hầu Mẹ có
thể dùng nó mua cơm bánh cho các người nghèo khổ.
Câu
truyện cảm động khác xẩy ra vào thời điểm thành phố Calcutta
thiếu đường.
Bấy giờ có một cậu bé độ khoảng
4 tuổi đã đến đưa cho tôi một bát đường mà nói với tôi rằng:
-
Thưa Mẹ, con đã nhịn không ăn đường suốt cả tuần nay. Đây là
chút đường để Mẹ có thể dùng cho các em mồ
côi của Mẹ.
Chưa
hết, ở một trường hợp khác, có một em nhỏ muốn đem rá gạo tôi
mang tới ra vo để nấu cơm cho cả nhà
ăn. Nhưng bấy giờ có một người đàn ông đến gặp và nói với tôi
rằng:
-
Thưa Mẹ, ở gần đây có một gia đình người Ân giáo có 8 đứa con,
song cả tuần nay họ chẳng có một thứ
gì cho vào bụng.
Nghe
thế tôi liên bưng rá gạo theo người đàn ông ấy đến nhà người
Ấn giáo ấy. Bước vào túp lều lụp xụp,
tôi thấy những khuôn mặt xanh xao và đang bị quằn quại vì đói.
Không
thể cầm lòng, tôi đã trao tất cả rá gạo cho người đàn bà
ấy. Bà ta cảm động nhận lấy rá gạo, rồi lập tức ngồi xuống chia
ra làm hai phần. Sau đó, bà bưng một nửa ra đi . . . một lúc
sau
mới trở về... Lấy làm ngạc nhiên tôi mới lên tiếng hỏi bà:
-
Bà đi đâu thế? Đem gạo cho ai vậy?
Bà
ta liền trả lời:
-
Người ta cũng đói lắm cơ!
-
Nhưng họ là ai?
-
Những ngưới ấy là những gia đình theo Hồi giáo. Họ cũng có những
đứa con đói khổ như con đây. Họ ở bên
kia đường mà cả tuần nay, họ cũng chẳng có gì để ăn hết.
Chúa
Nhật tuần này, Chúa Nhật XXXII Thường Niên Năm B (ngày 9/11/2003),
trùng với Lễ Cung Hiến Đền Thờ Gioan
Latêranô. Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật tuần này cũng hợp với ý nghĩa
về đền thờ. Ở chỗ, như lời nguyện mở đầu cho thấy, Thiên Chúa
là Thần Linh ở với Kitô hữu chúng ta nơi tâm hồn hay tấm lòng
của chúng ta. Và tâm hồn hay tấm lòng của Kitô hữu chúng ta thực
sự là đền thờ của Chúa một khi chúng ta tin tưởng nhận biết Ngài
và kính mến Ngài hết mình và trên hết mọi sự. Việc bà góa trong
bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần này đã dâng cúng vào ngân qũi của
đền thờ tất cả những gì bà có để dâng lên cho Chúa, đã không
nói lên việc bà kính mến Thiên Chúa hết mình hay sao, và tấm
lòng của bà không phải là đền thờ xứng đáng Chúa ngự trị hay
sao? Bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần này cho chúng ta thấy cái nhiều
nhất, lớn nhất trước mặt Chúa không phải là những gì về vật chất
mà là tấm lòng. Bà góa dâng cúng vào đền thờ Chúa ít nhất mà
lại đẹp lòng Chúa nhất, vì bà đã quảng đại nhất, yêu mến nhất,
dâng lên cho Chúa tất cả những gì mình có.
Lạy
Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự, thấu suốt lòng của mỗi người chúng
con. Vì Chúa ngự trong lòng chúng con
như ngự trong đền thờ của Chúa. Xin Mẹ Maria giúp tâm hồn chúng
con trở nên đền thờ của Chúa, bằng việc kính mến Chúa hết mình,
không tiếc Ngài một điều gì. Amen
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
|
|