| |
BỤT
NHÀ KHÔNG THIÊNG
LỜI
CHÚA:
| Bài
đọc1: |
|
Ez.2,2-5:
Đây là nhà phản loạn, và họ sẽ
biết rằng giữa họ vẫn có một tiên tri. |
| Bài
đọc 2: |
|
2Cr.12,7-10:
Tôi rất vui sướng khoe mình về
những sự yếu hèn của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ngự trong
tôi. |
| Phúc
âm: |
|
Mc.6,1-6:
Không tiên tri nào mà không bị
khinh bỉ ở quê hương. |
SUY
NIỆM:
Một
trong những lãnh tụ quan trọng của phong trào công nhân nước Anh
là Will Crooks. Ông ta được sinh ra trong một gia đình rất nghèo.
Ký ức đầu tiên của ông ghi nhận là hình ảnh mẹ ông đang khóc vì
không biết lấy gì để ăn trong bữa sau. Ông bắt đầu làm việc trong
một lò rèn, lương hàng tuần là 5 hào. Ông trở thành một tay thợ
giỏi, dũng cảm và ngay thẳng nhất thời bấy giờ. Ông tham gia việc
chính trị ở ngay thị xã Luân đôn. Nhiều người rất bất mãn khi
Will Crooks thành chủ tịch Polar. Ngày nọ, trong đám đông, một
mệnh phụ dè bỉu ông: “Người ta bầu Crooks
làm chủ tịch à, anh ta chỉ là dân thợ tầm thường mà thôi”. Một
người trong đám đông, chính là Crooks, đã quay lại bỏ nón ra và
nói: “Hoàn toàn đúng, thưa bà, tôi chỉ là một dân lao động”.
Dân
chúng ở Nazaret khinh dể Chúa Giêsu chỉ vì Ngài là một thợ mộc.
Vì khi Chúa xuống thế gian, Ngài không hề đòi hỏi sự miễn trừ
nào. Ngài bằng lòng nhận lấy cuộc đời với tất cả những công việc
tầm thường nhất. Những may rủi về gia thế, giầu nghèo và phổ hệ
chẳng có gì quan trọng với nhân cách cả. Chúng ta cần cảnh giác
đối với sự đánh giá một người căn cứ vào bề ngoài, vào những cái
tạm thời nay còn mai mất, chứ không căn cứ vào giá trị nội tại
nơi chính người ấy.
Sự
kiện Chúa Giêsu là con trai bà Maria, con bác thợ mộc Giuse, làm
cho mọi người không mấy chú ý đến…. Chúa chết chỉ lúc được 33
tuổi, nhưng Ngài đã không lìa bỏ Nazaret trước năm 30 tuổi (Lc.
3,23). Trong suốt thời gian còn ở gia đình, Chúa Giêsu tận tuỵ
với công việc, ngay cả trong những việc nhỏ nhặt. Là con bác thợ
mộc, Chúa Giêsu bị người ta xem thường. Từ ngữ bác thợ mộc là
tekton. Tekton là thợ làm đồ gỗ, nó còn có nghĩa là người làm
nghề làm thủ công. Đời xưa và cả ngày nay thợ mộc có thể làm cho
bạn bất cứ việc gì, từ việc xây cất nhà, đóng khung cửa, làm tủ,
giường, bàn ghế, cho đến cả việc đóng chuồng gà, chuồng bò v.v.
Thế nên người làng Nazaret khinh dể Chúa Giêsu vì Ngài là một
công nhân, một thường dân.
Hôm
nay Chúa Giêsu trở về quê hương xứ sở không phải vì lý do riêng
tư là thăm lại ngôi nhà và những người thân thuộc ngày trước.
Ngài trở về cùng với các môn đệ của mình với tư cách là một Rabi.
Chúa Giêsu là Thầy dậy dỗ đến nỗi các Rabi Do Thái phải rất kinh
ngạc. Chúa đã làm các phép lạ: Dẹp yên bão tố, chữa lành bệnh
nhân, cả những chứng bệnh bất trị; xua đuổi quỉ ám v.v. Những
phép lạ này làm sửng sốt mọi người và danh tiếng Ngài đồn ra khắp
mọi nơi …. Thế mà Chúa Giêsu lại bị xem thường tại quê nhà chỉ
vì “bụt nhà không thiêng”,
đến nỗi Chúa không làm phép là nào tại đó và chỉ chữa lành một
vài bệnh nhân mà thôi.
Chúa
Giêsu bị đồng hương coi rẻ vì những hình thức bên ngoài có vẻ
tầm thường, bởi lòng người “quen quá
hoá nhàm” hay “gần chùa
gọi bụt bằng anh”. Hơn nữa nhiều người Do Thái thời
đó còn quan niệm Đấng Cứu Thế giáng trần với xa mã lộng lẫy, đánh
đông dẹp bắc, thống trị địa cầu bằng sức mạnh quân sự và quyền
lực của đế quốc, và cho đến nay nhiều người Do Thái vẫn còn đang
chờ đợi Đấng Cứu Thế theo quan niệm của họ!
Ngày
nay Chúa Giêsu đã về trời nhưng Ngài còn hiện diện khắp nơi trên
thế gian. Ngài ngự trị trong bí
tích Thánh Thể, nhưng dưới hình thức bánh miến và rượu
nho, chúng ta có dễ nhận ra dung nhan khả ái của Ngài không? Các
vị đại diện Chúa mà ta vẫn gọi là Chúa Kitô thứ II, danh xưng
đó có phù hợp với niềm tin nơi tâm hồn của mình không? Nhất là
những vị đại diện Chúa lại là bà con, họ hàng, bạn hữu, đồng hương
của chính chúng ta… Chúa Giêsu còn ẩn
mình trong mọi tầng lớp giai cấp trong xã hội mà không phân biệt
chủng tộc, mầu da, giầu nghèo, học thức v.v. Chúng
ta có nhận ra Chúa nơi tâm hồn tha nhân không? Hay chỉ thấy bằng
con mắt giác cảm: nhìn nhận qua dáng vẻ béo mập, gầy còm, cao
thấp, trắng đen, đẹp xấu v.v. Ước gì chúng ta có đôi mắt tinh
ròng sáng suốt nhận ra chân lý, vẻ đẹp tinh thần giữa muôn hình
thức của nếp sống trần gian.
Đối
với bản thân, chúng ta cũng phải biết nhận ra Đức Kitô trong tâm
hồn mình, nhất là khi hiệp lễ, đừng có mặc cảm vì sự tầm thường
bên ngoài mà không nhận ra những ơn thánh Chúa luôn ban xuống
cho ta. Những dáng vẻ hay tài năng bên ngoài sẽ qua đi hết, cuộc
sống quan trọng ở chỗ là làm sao chiếm hữu được nước Thiên Đàng
mà mọi người đều có khả năng lãnh nhận. Công việc hằng ngày chỉ
là tạm bợ, hành trình nội tâm tiến về quê trời mới có giá trị
lâu dài vĩnh cửu.
Sau
hết chúng ta xin Chúa cho mình được Đức Tin mạnh mẽ để tuyên xưng
danh Chúa như thánh Phêrô: “Thầy là
Đấng Kitô Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt. 16,16). Bây
giờ chúng ta không được sống gần bên Chúa như các tông đồ xưa
kia, mà chỉ ngắm nhìn Ngài dưới hình bánh hình rượu. Nhưng điều
đó đâu có hề gì, vì như thánh Tôma đã nói: “giác quan không giúp
được gì cả, và thị giác, xúc giác, vị giác cũng lầm”. Chỉ có đức
tin mới làm cho ta nhận biết Thiên Chúa và tin vào lời Đức Kitô
tuyên bố: “Đây là mình Ta…. Đây là máu
Ta….” Không những thế ước gì Đức tin của ta còn phải
đi đến chỗ thực hành cao hơn như các thánh tông đồ đã bỏ cha mẹ,
vợ con và mọi sự ở đời này để nối gót sự nghiệp cứu độ của Đức
Kitô.
Lạy
Chúa xin cho chúng con luôn thấy được giá trị và uy quyền của
Chúa Giêsu và tin vào Giáo Hội là duy nhất, thánh thiện, công
giáo và tông truyền. Mặc dù thấy Giáo Hội ở trong hoàn cảnh nào
đi nữa, mặc dù thấy hiện thân của Chúa trên trần gian là các vị
linh mục có xuất thân từ đâu, thân thế và sự nghiệp ra sao, đời
sống của các vị có thế nào đi nữa, chúng con vẫn một lòng tin
yêu và sống trọn tình đạo nghĩa của người Kitô hữu.
Br.
B.M.Thiện Mỹ CMC
|
|