o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

CN24TNB

Yêu và Ghét

Yêu và ghét là hai động thái trái ngược nhau, nhưng luôn xảy ra song song. Lằn ranh giữa yêu và ghét quá mong manh đến nỗi khó nhận ra. Khi ghét mà người ta cứ tưởng là mình đang yêu, và khi bảo là yêu mà thực ra lại chỉ là ghét! Không ai lại ghét chính mình, vì thế mà đôi khi người ta yêu mình thái quá. Đó là tự ái - tự yêu mình quá mức. Nhưng Chúa Giêsu dạy “ghét mình” mà “yêu tha nhân”. Vẫn theo chiều hướng “ngược đời”. Vậy Ngài có quá đáng hoặc xúi dại chúng ta không?

Có thể là “hơi quá đáng” đối với chúng ta, nhưng tuyệt đối Ngài không hề xúi dại ai cả! Chúa bảo chúng ta “ghét mình” vì Ngài biết chung ta dễ ỷ lại, thích tự tôn, ưa tự cao tự đại, khoái “nổ” banh-ta-lông, dễ “chứng”, khó thuần hoá, thế nên Ngài phải đặt “hàm thiếc” vào chúng ta để kiềm chế thói “chứng” của chúng ta. Mà cũng rất hợp lý. Vì nếu Ngài không làm vậy thì chúng ta sẽ dám chỉ coi trời bằng… nắp bia mà thôi!

Bài đọc I hôm nay là bài ca thứ ba trong các Bài ca Người Tôi Trung. Tôi trung nào cũng khổ sở “trần ai khoai củ”. Không đâu xa, lịch sử Việt Nam cho thấy có những trung thần mà phải bị hàm oan, trong Giáo hội Công giáo cũng không thiếu những con người bị khổ oan như vậy, thậm chí có những vị thánh đã từng bị vạ tuyệt thông!

Ngôn sứ Isaia kể một mạch: “Đức Chúa là Chúa Thượng đã cho tôi nói năng như một người môn đệ, để tôi biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức. Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ. Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi, còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui” (Is 50,4-5). Ngoan cường quá! Không ngại khó, không sợ khổ, không “tham sanh, uý tử” (ham sống, sợ chết). Thế mới xứng danh Người Tôi Trung. Và đó chính là hình bóng của Đức Kitô.

Ngôn sứ Isaia kể tiếp: “Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ” (Is 50,6). Rất tự tin, rất hiên ngang. Mọi gian truân chẳng là “cái đinh” gì ráo trọi! Tại sao? Thánh nhân cho biết động lực thúc đẩy: “Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn, vì thế, tôi trơ mặt ra như đá. Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng. Đấng tuyên bố rằng tôi công chính, Người ở kề bên” (Is 50,7-8a). Càng lúc càng an tâm, vững dạ; càng lúc càng tin tưởng. Ngôn sứ Isaia “đặt vấn đề” rất thẳng thắn, ngỡ như thách thức: “Ai tranh tụng với tôi? Cùng nhau ta hầu toà! Ai muốn kiện cáo tôi? Cứ thử đến đây coi!” (Is 50,8b).

Sống công chính thì chẳng có gì phải sợ, và cũng chẳng ngán bất kỳ ai. Mãi mãi là chính mình! Nếu theo Chúa và hoàn toàn tín thác vào sự quan phòng của Ngài, chúng ta sẽ không ngại nói: “Lòng tôi yêu mến Chúa, vì Chúa đã nghe tiếng tôi khẩn nài, Ngài lại lắng tai ngày tôi kêu cứu” (Tv 116,1-2). Và dù “dây tử thần đã bủa vây chằng chịt, lưới âm ty chụp xuống trên mình” (Tv 116,3), chúng ta cũng vẫn ngước cao đầu mà tiến bước. Nếu gặp gian truân sầu khổ mà chúng ta thành tín kêu cầu danh Chúa: “Ôi lạy Chúa, xin cứu gỡ mạng con!” (Tv 116,4), Ngài sẽ thương cứu ngay, vì Ngài luôn đồng hành với chúng ta, nhất là trên những chặng đường đầy chông gai. Bởi vì Ngài mệnh danh là Thiên Chúa tình yêu (x. 1 Ga 4,8), là Đấng nhân từ chính trực, luôn một dạ xót thương, hằng gìn giữ những ai bé mọn, những người yếu đuối, đặc biệt là luôn giữ lời hứa. Tác giả Thánh vịnh đã là nhân chứng sống động: “Chúa cứu gỡ mạng tôi khỏi chết, giữ mắt này chẳng còn đẫm lệ, ngăn ngừa tôi khỏi phải hụt chân. Tôi sẽ bước đi trước mặt Ngài trong cõi đất dành cho kẻ sống” (Tv 116,8-9). Thật vậy, Ngài là Thiên Chúa của người sống chứ không của người chết.

Thánh Giacôbê chất vấn: “Ai bảo rằng mình có đức tin mà không hành động theo đức tin, thì nào có ích lợi gì? Đức tin có thể cứu người ấy được chăng?” (Gc 2,14), và phân tích: “Giả như có người anh em hay chị em không có áo che thân và không đủ của ăn hằng ngày, mà có ai trong anh em lại nói với họ: ‘Hãy đi bình an, mặc cho ấm và ăn cho no’, nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có ích lợi gì?” (Gc 2,16). Thế thì đời sống tâm linh cũng vậy, “đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết” (Gc 2,17). Một cách định nghĩa đức tin rất ngắn gọn mà sâu sắc và rất hay. Quả thật là thế: “Bạn có đức tin; còn tôi có hành động. Bạn thử cho tôi thấy thế nào là tin mà không hành động, còn tôi, tôi sẽ hành động để cho bạn thấy thế nào là tin” (Gc 2,18). Cứng họng. Không ai có thể đưa ra bất cứ lý do nào để tự biện hộ. Cách biện luận của Thánh Giacôbê rất thuyết phục, chắc hẳn ai cũng phải “tâm phục, khẩu phục”. Có lần Chúa Giêsu đã từng “ví von” thế này: “Có người nào trong anh em, khi con mình xin cái bánh, mà lại cho nó hòn đá? Hoặc nó xin con cá, mà lại cho nó con rắn?” (Mt 7,9-10). Chỉ có nước câm miệng chứ ai nói lại được gì? Đó là yêu thương, là sống đức tin, là sống đạo (chứ không chỉ giữ đạo), là thể hiện lòng thương xót của Chúa. Đừng thương xót Chúa mà hãy thương xót nhau, cũng như Chúa Giêsu đã nói: “Hỡi chị em thành Giêrusalem, đừng khóc thương tôi làm gì. Có khóc thì khóc cho phận mình và cho con cháu” (Lc 23,28).

Một dịp Đức Giêsu và các môn đệ tới các làng xã vùng Xêdarê Philípphê. Dọc đường, Ngài hỏi các môn đệ: “Người ta nói Thầy là ai?” (Mc 8,27). Các ông đáp: “Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó” (Mc 8,28). Ngài lại hỏi các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”. Ông Phêrô nhanh nhẹn đại diện trả lời: “Thầy là Đấng Kitô” (Mc 8,29). Một câu trả lời trên cả tuyệt vời, Phêrô nhà ta là “số dzách”, là “number one”!

Thế nhưng Đức Giêsu liền nghiêm mặt và cấm ngặt các ông không được nói với ai về Ngài. Rồi Ngài không nói về vinh hoa, phú quý, hoặc chức quyền, địa vị, mà Ngài bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại. Thánh Máccô cho biết rằng Chúa Giêsu nói rõ về điều đó, không hề úp mở.

Có lẽ Phêrô nhà ta “cụt hứng”, thế nên ông liền kéo riêng Ngài ra và bắt đầu trách Ngài. Nhưng Ngài quay lại nhìn các môn đệ và trách ông Phêrô: “Satan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người” (Mc 8,33). Chúa Giêsu chưa một lần trách ai nặng như đã trách vị Giáo hoàng tiên khởi. Điều đó chứng tỏ Chúa rất công bình, chính trực, hay thì khen mà dở thì chỉnh ngay, không thiên tư hoặc vị nể. Thật vậy, những người khác chỉ bị trách là thế này hay thế nọ, còn Giáo hoàng Phêrô bị nguyền rủa là Satan. Quá nặng!

Nói xong thì thôi, không để bụng, Ngài liền gọi đám đông cùng với các môn đệ lại và nói: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mc 8,34). Thuận ngôn, nghịch nhĩ. Khó quá, Chúa ơi! Thế nhưng Ngài vẫn thật thà và thẳng thắn: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Mc 8,35). Ngài không ép. Hoàn toàn cho tự do. Tuỳ ý. Thích thì chiều!

Lạy Chúa, xin thương xót chúng con chỉ là những tội nhân khốn nạn, lúc nào cũng chỉ muốn “nổi dậy” bằng đủ cách, chỉ đòi được Ngài yêu mà không muốn yêu tha nhân, không muốn bị ghét mà chúng con lại lườm nguýt hoặc xỉa xói những người lân cận. Chúng con thật hồ đồ, thật đáng tội. Xin Ngài thương xót, tha thứ, và giúp chúng con quyết “bỏ mình” như Chúa Con đã nêu gương. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.

Trầm Thiên Thu

 

Ai là Ai ?
Khi được giới thiệu với một người nào đó, chúng ta thường muốn biết rõ: “Người đó là ai? Người đó như thế nào?”. Khi gặp một người chưa quen biết, chúng ta cũng thường hỏi: “Bạn là ai?” hoặc “Ai đây?”. Chúa Giêsu cũng đã có lần hỏi các môn đệ: “Người ta nói Thầy là ai?” (8:27). Không phải là Ngài không biết, vì Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng “thấu suốt mọi sự” (Mt 6:4; Mt 6:6; Mt 6:18; Lc 2:23; Cv 1:24; Cv 15:8; Rm 8:27; 1 Cr 2:10). Ngài hỏi là để chúng ta thật lòng tự nói ra mà thôi.
Một họa sĩ nọ vẽ một bức tranh lớn và treo trước một nhà thờ lớn, nơi có đông dân cư và sinh hoạt sầm uất, cũng là để cho mọi người cùng thưởng ngoạn kiệt tác tôn giáo. Bức họa vẽ Chúa Giêsu đứng trước Đền Thờ Giêrusalem. Nhiều người và đủ hạng người qua lại, nhưng không ai quan tâm để có thể nhìn thấy Ngài đang đứng đó...
Nghệ sĩ đi qua nhưng bận suy nghĩ tìm tứ thơ, ý nhạc, cách vẽ, hướng điêu khắc,…; bác học đi qua nhưng bận suy nghĩ về các phản ứng trong ống nghiệm; y sĩ và bác sĩ đi qua nhưng bận suy nghĩ về thuốc men và bệnh nhân; doanh nhân đi qua nhưng bận toan tính những vụ làm ăn lớn; nông dân đi qua nhưng bận lo lắng về vụ mùa; học sinh và sinh viên đi qua nhưng bận lo lắng về kỳ thi sắp tới.
Người “ngoan đạo” đi qua nhưng bận lo tổ chức giờ kinh hoặc đi xin tiền cho chuyến đi từ thiện tuần tới; giáo sĩ đi qua nhưng viện cớ công tác mục vụ; tu sĩ đi qua nhưng bận đi công tác mà bề trên giao; người già đi qua nhưng bận nghĩ về con cháu; người trẻ đi qua nhưng bận rủ nhau đi chơi hoặc hẹn hò yêu đương; ngay cả trẻ em cũng đi qua nhưng bận chơi đùa với nhau. Nói chung, mỗi người mỗi vẻ, mỗi người có lý do riêng, mỗi người một cách nghĩ, mỗi người một dạng lo lắng, không ai quan tâm tới Chúa Giêsu là ai.
Bạn có thấy mình oan không? Chắc hẳn bạn sẽ kêu oan thật to, chí ít cũng gãi đầu và biện hộ cho mình đủ cách. Tùy mỗi người, nhưng sự thật vẫn là sự thật mà thôi!
Bức hình của họa sĩ nọ mang ý nghĩa thật thâm thúy, diễn tả một thực tế của mọi thời, mỗi thời mỗi kiểu. Và Chúa Giêsu vẫn mình ên, cô đơn giữa đám đông, lạc lõng ngay giữa chúng ta ngày nay. Ngài cũng đang hỏi mỗi chúng ta: “Phần con, con bảo Thầy là ai?”. Liệu chúng ta sẽ trả lời ngay được không? Và chúng ta trả lời thế nào?
Là nghệ sĩ, có thể họ sẽ nói: “Chúa là nguồn cảm hứng vô tận để con làm nên các tác phẩm nghệ thuật”; là bác học, có thể họ sẽ nói: “Chúa là người giúp con tìm ra các định luật, các khám phá lý thú”; là y bác sĩ, có thể họ sẽ nói: “Chúa là người dẫn đường cho nhiều bệnh nhân tìm đến để con điều trị, để con bán thuốc được nhiều”; là doanh nhân hoặc tiểu thương, có thể họ sẽ nói: “Chúa là vị thần tài mà con luôn rất cần”; là nông dân, có thể họ sẽ nói: “Chúa là những cơn mưa thuận, gió hòa, để con có vụ bội thu”; là học sinh và sinh viên, có thể họ sẽ nói: “Chúa là ‘chiếc phao’ khi con đi thi”.
Là người “ngoan đạo”, có thể họ sẽ nói: “Chúa là vị thần hộ mệnh để con được bình an mà làm tốt việc từ thiện”; là giáo sĩ, có thể họ sẽ nói: “Chúa là sứ vụ của con, Ngài đã giao trách nhiệm cho con nên tôi phải cố hoàn tất, bận rộn tối ngày thôi”; là tu sĩ, có thể họ sẽ nói: “Chúa là nhiệm vụ của con, Ngài đã chọn con nên con phải lo giữ các lời khấn và đọc kinh nhật tụng hằng ngày”; là thanh niên, có thể họ sẽ nói: “Chúa là người con vẫn nhớ tới khi con rảnh, vì công việc làm ăn tối mắt tối mũi, đi lễ trễ nên con phải ngồi ngoài sân hoặc ngoài cổng, vả lại con nghiện thuốc lá nữa, con đứng ngoài cho tiện”; là doanh nhân có thể họ sẽ nói: “Chúa vị thần tài giúp con làm ăn được trót lọt”; là người già, có thể họ sẽ nói: “Chúa là nơi con cậy nhờ, vì tuổi cao, sức yếu, nhưng con cũng thương cháu nhớ con lắm, chúng nó không ở gần con”; là trẻ em, có thể họ sẽ nói: “Chúa là niềm vui của con, cho con vô tư và hồn nhiên hằng ngày”.
Cứ thế, và cứ thế… Cách nói có khác nhau về lời lẽ, tử số khác nhau đôi chút nhưng mẫu số chung hoàn toàn giống nhau: Bận rộn với ý riêng!
Trình thuật Mc 8:27-35 (tương đương Mt 16:13-20; Lc 9:18-21) cho chúng ta biết rằng chính Chúa Giêsu đã trực tiếp hỏi các môn đệ: “Người ta nói Thầy là ai?”. Các ông đáp: “Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó”. Rồi Ngài hỏi chính họ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”. Ông Phêrô trả lời: “Thầy là Đấng Kitô”. Lời tuyên xưng thật đáng khen. Nhưng Thánh Mátthêu cho biết chi tiết hơn, lúc đó Chúa Giêsu nói: “Này anh Simôn, con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 16:17).
Đức tin rất quan trọng. Nhưng đức tin không thể là lời nói suông. Thánh Giacôbê lý luận rất độc đáo: “Đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết. Đàng khác, có người sẽ bảo: ‘Bạn, bạn có đức tin; còn tôi, tôi có hành động’. Bạn thử cho tôi thấy thế nào là tin mà không hành động, còn tôi, tôi sẽ hành động để cho bạn thấy thế nào là tin” (Gc 2:17-18). Một cách lý luận rất tuyệt vời!
Cuối cùng, Chúa Giêsu nói về các điều kiện để theo Ngài: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng thì sẽ cứu được mạng sống ấy”. Nghe chừng là nghịch lý, nhưng thực ra lại là thuận lý. Kỳ lạ thật!
Chúa Giêsu đã xác định: “Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ; còn ai không tin thì sẽ bị kết án” (Mc 16:16). Chắc chắn đức tin vô cùng cần thiết, nhưng cách tin còn quan trọng hơn. Nghĩa là không thể chỉ “nói tin” mà phải chứng minh bằng hành động cụ thể. Thánh Gioan nói rõ rằng “ai đón nhận Chúa Giêsu, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1:12) và được sống đời đời (Ga 3:15-16).
Và ngay bây giờ, Chúa Giêsu muốn mỗi chúng ta thật lòng trả lời câu hỏi của Ngài đặt ra: “Phần con, con bảo Thầy là ai?”. Trả lời được Ngài là ai thì chúng ta sẽ biết mình là ai. Nhưng trả lời Ngài rồi cũng chưa xong, mà còn phải chứng minh bằng hành động cụ thể!
TRẦM THIÊN THU

RÁNG
(CN XXIV TN, năm B – Mc 8:34-36; Mt 16:24-26; Lc 9:23-27)
Ráng lên, cố gắng đi con
Thầy luôn ở cạnh, con còn sợ chi?
Đường đời sỏi đá, cứ đi
Vác theo thập giá dẫu tê vai đời
Theo Thầy phải khổ thế thôi
Chứ đâu có dễ như chơi, ích gì?
Mạng đời này chẳng là chi
Mạng đời đời mới diệu kỳ, con ơi!
Con đau một, Thầy đau mười
Ráng lên, con nhé, cứ cười dẫu đau
Trăm năm là cuộc bể dâu
Linh hồn đáng giá hơn nhiều, con ơi!
TRẦM THIÊN THU


Chúa Nhật XXIV thường niên, năm B, 13-9-2015

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)