Lễ Thánh Gia Thất Năm B
 
 


Gia đình sống an bình noi gương Thánh Gia

Một lần nữa, Giáo Hội Công Giáo mừng kính lễ Thánh Gia. Những đoạn Tin Mừng trong lễ này tuy đơn sơ, dễ hiểu nhưng lại rất phong phú và là một thách đố lớn cho những ai muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình. Đặc biệt là bài đọc hai với thư của Thánh Phaolô gửi giáo đoàn Cô-lô-xê. Nếu mỗi gia đình Kitô giáo nào cũng thi hành được những điều như Thánh Phaolô đề cập, thì xã hội và thế giới ngày nay sẽ có nhiều biến đổi. Chúng ta hãy đọc lại một đoạn của lá thư mục vụ này:

Anh em là những người được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu thương. Vì thế, anh em hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau. Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái: đó là mối dây liên kết tuyệt hảo. Ước gì ơn bình an của Đức Ki-tô điều khiển tâm hồn anh em, vì trong một thân thể duy nhất, anh em đã được kêu gọi đến hưởng ơn bình an đó. Bởi vậy, anh em hãy hết dạ tri ân. Ước chi lời Đức Ki-tô ngự giữa anh em thật dồi dào phong phú. Anh em hãy dạy dỗ khuyên bảo nhau với tất cả sự khôn ngoan. Để tỏ lòng biết ơn, anh em hãy đem cả tâm hồn mà hát dâng Thiên Chúa những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca, do Thần Khí linh hứng. Anh em có làm gì, nói gì, thì hãy làm hãy nói nhân danh Chúa Giê-su và nhờ Người mà cảm tạ Thiên Chúa Cha.

Người làm vợ hãy phục tùng chồng, như thế mới xứng đáng là người thuộc về Chúa. Người làm chồng hãy yêu thương chứ đừng cay nghiệt với vợ. Kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là điều đẹp lòng Chúa. Những bậc làm cha mẹ đừng làm cho con cái bực tức, kẻo chúng ngã lòng. (Col. 3:12-21)

Bất cứ gia đình nào có những phần tử với những đức tính mô tả ở trên, thì gia đình đó sẽ là một gia đình thánh, một thánh gia: lòng thương cảm, sự nhân hậu và hiền hòa, đức khiêm nhu, tính kiên nhẫn, sự chịu đựng tha thứ cho nhau, lòng bác ái, ơn an bình, tâm tình biết ơn, sự khôn ngoan, tôn kính Thiên Chúa. Có được những đức tính này thì tình nghĩa giữa vợ chồng, sự liên hệ giữa cha mẹ và con cái sẽ khắng khít và không còn chỗ cho những phiên toà li dị hay những sự kiện con cái bỏ nhà ra đi.

Đạo Khổng có dậy về bổn phận người con trai phải biết tu thân, tề gia, rồi mới tới trị nước, bình thiên hạ. Thế nhưng, xã hội và các quốc gia tân tiến của thời đại hôm nay không giúp cho con người có được một mái ấm gia đình, thì làm sao những phần tử trong gia đình đó có thể đóng góp cho một đất nước ổn định và một thế giới an bình? Thay vì khuyến khích tôn thờ Thiên Chúa, thì người ta dần dần đem Chúa và tôn giáo ra khỏi những sinh hoạt của cộng đồng và quốc gia. Thay vì khuyến khích bảo vệ sự sống, thì người ta lại coi thường sự sống và bình thản cho phép phá thai. Thay vì dậy dỗ về luân lý trong các trường học, thì chính quyền lại phân phát sản phẩm giúp các bạn trẻ ngừa thai. Thay vì dậy học sinh tôn trọng thầy cô nơi học đường, thì tòa án lại biến thành nơi để thầy trò tranh chấp. Con người tân tiến đã tranh đấu cho chủ nghĩa tự do, nhưng đồng thời họ cũng lạm dụng hai chữ tự do.

Một người đã suy tư về những mâu thuẫn của cuộc sống hiện đại. Xin ghi lại bằng anh ngữ một đoạn như sau:

The paradox of our time in history is that:

We have multiplied our possessions, but reduced our values.
We talk too much, love too seldom, and hate too often.
We've learned how to make a living, but not a life.
We've added years to life not life to years.
We've been all the way to the moon and back,
but have trouble crossing the street to meet a new neighbor.
We conquered outer space but not inner space.
We've done larger things, but not better things.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
These are the times of fast foods and slow digestion,
Big men and small character,
Steep profits and shallow relationships.
These are the days of two incomes, but more divorce,
Fancier houses, but broken homes.
These are days of quick trips, disposable diapers,
Throwaway morality, one night stands, overweight bodies,
And pills that do everything from cheer, to quiet, to kill.

Giêsu, Maria, Giuse, xin dậy chúng con sống như một gia đình thánh. Xin Thánh Gia giúp chúng con tìm được an bình và hạnh phúc trong gia đình và ngoài xã hội.

Sr. Thanh Thuỷ, LHC

Lễ Thánh Gia B,  28-12-2014
Gia Đình vui sống theo Luật Chúa (Lc 2:22-40)

Trong Phụng vụ Lời Chúa lễ kính Thánh Gia hôm nay, chúng ta được nghe lại đoạn Tin mừng (Lc 2:22-40) kể lại việc Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse dâng Chúa Giêsu Hài Nhi vào  Đền Thờ Giêrusalem. Đặc biệt, ngay từ câu đầu tiên
(22), trình thuật đã cho chúng ta thấy cả ba thành viên của Gia Đình Thánh lần đầu tiên cùng đi lên Giêrusalem với mục đích rõ ràng là để “chu toàn lề luật”.

Trước hết, chúng ta thấy chỉ trong một câu chuyện, từ ngữ theo  “luật - law - loi”  đã  được Thánh ký Luca nhắc  đến 5 lần (22,23,24,27,39). Như vậy, Thánh Gia lên Thành Thánh Giêrusalem là  để tỏ lòng trung tín với Luật Môse; nói cho đúng hơn, để thi hành Luật Chúa (24) qua Môse truyền cho dân Israel, bao gồm quy định người mẹ phải  được thanh tẩy sau khi sinh con và người con trai đầu lòng thì phải được sớm hiến thánh cho Thiên Chúa (cf. Lev.12:8; Nkm.10:36-37). Thế là, bởi hành vi theo Lề Luật, Chúa Giêsu đã được cha mẹ dâng hiến và chuộc lại bằng lễ vật hạng nhà nghèo,  để nên  đồng hoá với anh em nhân loại của mình mọi  đàng - ngoại trừ tội lỗi (Dt.4:15). Nhưng cũng là để qua hành vi khiêm tốn vâng phục Lề Luật này, Chúa Giêsu vừa trình diện trước Thánh Nhan Chúa Cha như một người Con Rất Yêu Dấu, lại vừa công khai xuất hiện trước Cộng Đoàn Do Thái đại diện cho cả nhân loại, trong thân phận giới hạn của một Hài Nhi yếu đuối, sinh ra và sống dưới chế độ lề luật (cf. Gal 4:4). Nói cách khác,  Đức Kitô, Con Thiên Chúa đến để bày tỏ Mạc Khải Cứu Độ cao vời của Thiên Chúa ngay trong phạm vi không gian và thời gian, trong sự lệ thuộc vào những quy định dành cho con người.

Như thế, Thánh Gia, từ ban đầu và trong tất cả, đã thực sự tự tình sống trong sự vâng phục Lề luật, như một bảo đảm cho cả gia đình được sống trong Ánh nhìn quan phòng yêu thương của Chúa Cha nhân từ. Con Thiên Chúa đến cứu độ nhân loại đã thật sự hoà nhịp vào cuộc sống thực tại nhân sinh; với hoàn cảnh, môi trường, giới hạn, quy định, luật lệ… cho trọn nghĩa kiếp phận con người. Nói khác đi, cả nhà gồm cha - mẹ - con  đã vui lòng sống trong tinh thần lụy phục và phó dâng, trong thái  độ nghiêm cẩn và khiêm hạ, trong trạng thái đón đợi Thánh Ý Thiên Chúa và chấp nhận cảnh vực trần gian với những quy luật cần thiết và chính  đáng. Cũng vậy, tâm tình ngoan thảo và thái độ vâng phục của chúng ta  đối với Thiên Chúa giữa thực tại gia đình, trong cộng đoàn và ngoài xã hội không phải chỉ là để tuân thủ luật pháp ràng buộc con người cho  được sống bình an, hạnh phúc mà thôi; nhưng còn là để không ngừng được thăng hoa và vui tươi hơn nữa trong vị thế tự do của con cái Thiên Chúa.

Thứ đến, như trên đã nói, không những ông bố Giuse và bà mẹ Maria  ẵm con trẻ Giêsu lên Đền Thờ Giêrusalem  để thánh hiến cho  Đức Chúa, mà còn để công khai giới thiệu Đấng Cứu Thế với cộng  đoàn nhân loại. Cụ Simêon, mặc dầu không phải là tư tế, nhưng với tư cách là một tiên tri cao niên và nhờ Thánh Thần thúc đẩy,  đã vui mừng và công khai xác nhận Ánh Sáng Thiên Tính của  Đấng Cứu  Độ muôn dân giữa trung tâm  Đền Thờ tôn nghiêm, bằng bài ca “Nunc dimit is” (29-32) bất hủ của cụ. Và rồi, cùng với bà Anna, cụ Simêon đã chúc phúc cho hai ông bà và tuyên xưng Vinh Quang Thiên Chúa đã đến giữa nhân trần.

Như vậy, một khi ý thức cùng đưa nhau đến với Chúa qua Giáo Hội và sống chan hoà với mọi người chung quanh, các gia đình Kitô hữu sẽ tìm ra nhiều cơ hội thích hợp và điều kiện thuận lợi để cùng nhau ca tụng, ngợi khen Chúa vì cuộc sống chung tươi đẹp Chúa thương ban trong bậc sống gia đình, đồng thời hy vọng được nhận lãnh muôn phúc lành từ Thiên Chúa, nơi cộng đoàn Giáo Hội và qua các thánh nhân, người lành khi ở giữa khung cảnh thánh thiện của những nơi dành riêng cho việc thờ phượng Người.  Ở bất cứ nơi đâu và trong hoàn cảnh nào, các gia đình thân yêu của chúng ta cũng có thể cùng nhau đồng hành trọn vẹn trong đời sống thiêng liêng và đạo đức. Hơn bao giờ hết, trong thời đại ngày nay, việc cầu nguyện cho nhau trong tình thân, quan tâm đến nhau trong cuộc sống chung, nhất
là cùng thúc đẩy nhau sống Lời Chúa ngay trong môi trường gia  đình, cộng  đoàn và xứ  đạo là tuyệt  đối cần thiết! Cách riêng, gia  đình vẫn là môi trường giáo dục tuyệt hảo  đầu tiên, trong đó ông bà, cha mẹ, anh chị có cơ hội tốt để làm gương và dậy dỗ con cái, cháu em của mình sống trong sự hiện diện thật sự của Chúa và cảm nhận sự  đồng hành sống  động của Người giữa cuộc sống chung gia đình và trong cuộc đời cá nhân mỗi người; từ đó đưa dẫn những người thân yêu của mình đến lãnh nhận phúc lộc an vui từ nơi Thiên Chúa ăm ắp tình thương.

Tôi chợt nhớ  đến một hình  ảnh  đẹp: Trên một chuyến tàu  điện metro ở thủ  đô Manila - Philippines, tôi ngồi đối diện với một bà mẹ trẻ đẹp, quần áo hợp thời,  đang ôm chặt  đứa con trai nhỏ xinh xắn trong lòng. Tay phải của chị không ngừng mân mê tràng chuỗi Mân Côi đơn sơ.  Đặc biệt, mỗi khi tàu  điện chạy ngang qua một nhà nguyện hay nhà thờ, chị đều nhắc con trai nhỏ của mình hướng ánh nhìn về những nơi đó và cúi đầu chào Chúa. Một lúc sau, tôi thấy chị không cần phải nhắc nữa, nhưng đứa bé cứ nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ và tự  động cúi đầu xuống mỗi khi thấy một ngôi nhà thờ, nhà nguyện hay  đơn giản chỉ là một cây thánh giá trên nóc một toà nhà. Một hình  ảnh  đẹp khác, như một bài học sống đạo đơn sơ mà sâu sắc từ một bà mẹ dáng nhỏ nhắn ở một giáo xứ vùng quê Cái Sắn, miền tây Việt Nam mà tôi đã từng đến giúp mục vụ ít tuần. Sau mỗi thánh lễ chiều, bà mẹ nhà quê ấy bồng đứa con trai nhỏ trên tay, nhanh chân đi về phía đài Đức Mẹ, theo sau bà là đứa con gái khoảng 3 tuổi bám chặt lấy tà áo bà ba giản dị của mẹ. Đến trước đài Đức Mẹ, bà cầu nguyện một chút, rồi cả ba mẹ con cúi mình chào kính  Đức Mẹ thật sâu rồi mới ra về.  Đôi khi, bà phải lấy một tay nhấn  đầu  đứa con trai bé bỏng mà bà đang bế, để nó cúi hẳn đầu xuống mà cùng bà chào kính Đức Mẹ.

Thật là hai hình ảnh tuyệt đẹp của cùng một cung cách bày tỏ Niềm Tin truyền thống và bình dân giữa cuộc sống  đời thường. Trong khuôn viên nhà thờ miền quê hay trên hành trình xe điện thành phố, cả hai bà mẹ đều thực hành việc Giáo Dục  Đức Tin cho con cái mình thật  đơn thành nhưng  đầy hiệu quả. Giáo Dục  Đức Tin ngay từ trong gia  đình là rất cần thiết,  đặc biệt trong thời đại hôm nay không ít người còn rất trẻ nhưng đã sớm thất vọng não nề sau những cơn mê  đắm khoái lạc giả tạo và thần tượng vô bổ chóng qua. Thực vậy, đối với các gia đình Kitô hữu, vắng bóng Thiên Chúa đồng nghĩa với bề tắc cuộc đời. Cầu mong các bậc phụ huynh của các gia đình Kitô Giáo thực sự nhận thức trách nhiệm  đối với các con em mình, biết can  đảm nêu gương sáng  đạo  đức và tích cực giáo dục người trẻ ân cần “giữ đạo” cách xác tín và “sống đạo” cách trưởng thành; bằng cách không ngừng thúc đẩy và dẫn đưa chúng tìm đến Thiên Chúa là Cội nguồn Tình yêu và Ân sủng, Bình an và Hạnh phúc đích thực trường cửu.

“Lạy Thánh Gia Nazareth, xin làm cho các gia đình chúng con trở nên Nơi hiệp thông và Nhà tạm của cầu nguyện, trở thành Trường học đích thực của Phúc Âm và Giáo Hội bé nhỏ tại gia…” (trích Lời kinh  Đức thánh cha Phanxicô soạn trong dịp chuẩn bị Thượng hội  đồng Giám mục về Gia đình, 10.2014).
Lm. Nhất Tiến, CMC

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)