| |
Gặp Maria, Giuse, và Hài Nhi mới sinh
Đọc
Thánh Kinh ta thấy có quãng trống giữa những câu Kinh Thánh, gợi
lên nhiều thắc mắc. Không ai đọc Thánh Kinh mà không thầm nghĩ,
"Không biết..." hoặc "Giá như...". Thánh Kinh
là một cuốn album chứa nhiều tấm ảnh chụp lén những cuộc gặp gỡ
giữa con người với Thiên Chúa, nhưng không phải lúc nào cũng thu
thập được chung cuộc của việc gặp gỡ. Vì thế chúng ta thắc mắc...
Không gì khơi dậy nhiều câu hỏi và thắc mắc cho bằng biến cố Giáng
Sinh. Đọc Phúc Âm ta thấy nhiều nhân vật xuất hiện và biến mất
trước khi ta có thể hỏi họ một điều gì. Bối cảnh của Tin Mừng
hôm nay cũng có quãng trống làm cho ta thắc mắc. Thánh Luca cho
biết các mục tử "hối hả tới nơi và gặp thấy Maria, Giuse,
và hài nhi mới sinh nằm trong máng cỏ. Khi thấy thế, họ đã hiểu
ngay lời đã báo về hài nhi này" (Lc 2:16-17). Vậy, ai đã
báo cho họ về hài nhi này và tại sao lại báo cho họ? Để hiểu tại
sao họ hối hả đến máng cỏ, và để hiểu lời tiên báo về hài nhi,
ta cần phải đọc lại một vài đoạn Thánh Kinh trước đó. Trong Lc
2:12, Thiên Thần báo cho họ, "Đây là dấu hiệu để các ngươi
nhận biết Người: Các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh bọc trong
khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ," vì thế họ mới hối hả
lên đường.
Hôm nay Lễ Mẹ Thiên Chúa, Tin Mừng đề cập đến việc "Mẹ ghi
nhớ tất cả những sự việc đó, và suy niệm trong lòng" (Lc
2:19). Không biết Mẹ suy nghĩ gì và "tất cả những sự việc
đó" là những sự việc gì? Tuy Luca không cho ta biết, nhưng
ta có thể tin chắc rằng Mẹ không thầm nghĩ, "Giá như..."
hoặc "Nếu mình không thưa Xin Vâng...". Chắc chắn "những
sự việc đó" bao gồm tất cả cảm nghiệm vui sướng của việc
sinh hạ một người Con, Đấng đã được cắt đặt để biến đổi lộ trình
lịch sử con người.
Hôm nay cũng là ngày đầu năm. Ngày đem lại cho ta cơ hội để suy
về một ơn đặc biệt - thời gian. Chúng ta nhớ lại những biến cố
trong năm qua và tạ ơn Chúa vì những việc tốt đã xảy ra, đồng
thời cũng nhận rằng đã có những biến cố đau buồn, những ý nghĩ
và hành động tội lỗi. Trong lúc này, có lẽ chúng ta cũng thầm
nghĩ, "Giá như..." hay "Nếu mà...". Thôi,
điều đã qua thì cho nó qua luôn! Cần nhất là ta hãy đón mừng sự
hứa hẹn của 12 tháng mới với hy vọng, mặc dù có những đe dọa của
chiến tranh, động đất, bão lụt..., để cố gắng sống tốt hơn trong
năm mới.
Tin Mừng hôm nay đến với ta mang một sứ điệp đặc biệt: Năm mới
có thể ví như hài nhi Giêsu "được bọc trong khăn vải nằm
trong máng cỏ." Năm mới và Hài Nhi trông rất yếu ớt, nhưng
quyền lực vô biên của Thiên Chúa ẩn trong năm mới như trong Con
Trẻ bé mọn. Thiên Chúa sẵn sàng bao bọc cuộc sống và hy vọng mỏng
dòn của ta trong chiếc khăn ấm áp của tình yêu Ngài. Với sự hứa
hẹn bảo đảm như thế ta không cần phải nhìn lại những quãng trống
trong cuộc sống quá khứ và thầm nghĩ, "Giá như..." nữa,
nhưng hãy can đảm nhìn về tương lai với niềm hy vọng phong phú
và với một tâm hồn cương quyết. Chúng ta cũng cần phải nhận rằng
Thiên Thần nói với chúng ta giống như với các mục tử: "Đây
là dấu hiệu để các ngươi nhận biết Người: Các ngươi sẽ thấy một
hài nhi mới sinh bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ"
(Lc 2:12). Hãy noi gương Mẹ gạt bỏ mọi thầm nghĩ, "Giá như..."
hoặc "Nếu mà..." đối với những sự việc đã qua, và hãy
đến thờ lạy Hài Nhi Giêsu.
Lm.
Quốc-Toản, CMC
MẸ THIÊN
CHÚA
“Lậy Thánh Mẫu, chúng tôi kính chào Mẹ là Đấng đã sinh ra Đức
Vua cai trị trời đất muôn đời” (Ca nhập lễ).
Chúa
Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế, Ngôi Hai Thiên Chúa. Tất
cả đều là danh hiệu của một hài nhi đang nằm trong máng cỏ, trong
một hang đá bò lừa ở đồng quê Belem. Và đó cũng là tất cả những
gì thuộc về và là con trẻ ấy trong những tháng ngày thơ trẻ dưới
mái nhà Nagiaréth, cũng như sau này trên con đường truyền đạo,
và chết nhục nhã trên thập giá. Hài nhi ấy, thanh niên ấy, tử
tội ấy là Giêsu.
MẸ
CỦA GIÊSU:
Trước
ngày Ngài giáng trần 500 năm, Isaia đã nói về Ngài: “Một hài nhi
đã sinh ra cho chúng ta. Một người con đã sinh ra cho chúng ta.
Người mang trên vai vương quyền. Thiên hạ sẽ gọi Ngài là Cố Vấn
Kỳ Diệu, Thiên Chúa Anh Hùng, Người Cha Muôn Thuở, Hoàng Tử Thái
Bình” (Isaia 9:5).
Nhưng
như Giáo Hội đã ca tụng Mẹ, vì “Mẹ là Đấng đã sinh ra Đức Vua
cai trị trời đất muôn đời”, nên dù Giêsu ấy là gì đi nữa, là ai
đi nữa thì Maria cũng vẫn là mẹ. Giêsu cũng vẫn là con. Mẹ và
con – Con và mẹ. Thánh ký Luca đã ghi lại tương quan này bằng
một cái nhìn rất nhân bản, nhưng cũng hàm chứa những giá trị thần
học về vai trò làm Mẹ Đấng Cứu Thế và Mẹ Thiên Chúa của Mẹ: “Khi
ấy các mục tử ra đi vội vã đến thành Belem, và gặp Maria, Giuse
và Hài Nhi mới sinh nằm trong máng cỏ” (Luca 2:16). Một cách khác,
Thánh ký có ý nói rằng, qua Maria chúng ta mới tìm gặp được Giêsu.
Và Giêsu là sở hữu, là con của Mẹ.
Nếu
Maria là mẹ của Giêsu, mà Giêsu là Thiên Chúa, có nghĩa là Maria
cũng là mẹ của mỗi chúng ta: “Hỡi bà, này là con bà” ( Gioan 19:26).
Đó là lời mà Giêsu trong vai trò một Đấng Cứu Thế đã nói với Maria
về chúng ta. Do việc Maria nhận lấy chúng ta đã làm trọn ý nghĩa
của hai tiếng “Xin Vâng” – Fiat, mà Mẹ đã thưa với Tổng Thần Gabriel
trong ngày Truyền Tin. Ngày đó, Mẹ đã nhận lời làm mẹ của Giêsu,
cũng có nghĩa là mẹ của mỗi chúng ta, vì Giêsu là Cứu Chúa, và
là Thiên Chúa mặc xác phàm để ở với chúng ta, Ngài là Emmanuel.
Nhưng
dù Maria là Mẹ của Thiên Chúa mà vẫn có những điều Mẹ đã không
hiểu về Ngài. Thánh Luca ít nhất đã 3 lần đề cập đến điểm này:
MẸ
CỦA NIỀM TIN:
“Maria
ghi nhận tất cả những điều ấy và suy niệm trong lòng” (Luca 9:19).
Đó là lần mà Mẹ đón nhận các mục đồng đến thăm hang đá. Những
người này nghe theo lời thiên sứ đến chiêm bái Hài Nhi Giêsu.
Và điều này đã làm cho Mẹ cảm thấy cần phải suy nghĩ, cầu nguyện
và kết hợp thêm với Thiên Chúa – có lẽ để Mẹ tin nhận thêm ở người
con mà Mẹ đang ẵm trên tay, và cho bú ấy – phải chăng là một Thiên
Chúa? Sao lại nghèo hèn, yếu đuối và khổ sở quá vậy?!
“Nhưng
ông bà không hiểu những gì ngài đã nói với họ. Mẹ ngài ghi nhận
mọi việc ấy trong lòng” (Luca 2:50-51). Những bàng hoàng và sửng
sốt của biến cố giáng trần ở hang bò lừa tại đồng quê Belem và
việc các thiên thần, mục đồng, ba vua đến chiêm bái Hài Nhi. Những
lời nói của các tiên tri Simêon và Ana trong đền thờ khi tiến
dâng con còn đang được Mẹ “ghi nhận và suy nghĩ trong lòng”, nay
đã 12 năm sau đó, thời điểm trẻ Giêsu bước vào tuổi dậy thì. Trong
lần về Giêrusalem dịp đó, một lần nữa Giêsu lại làm sống lại cái
khó hiểu về chính Ngài và về vai trò Cứu Chuộc của Ngài. Bằng
những lời lẽ và cử chỉ của mình: “Tại sao ông bà tìm tôi? Ông
bà không hiểu rằng tôi phải ở lại trong nhà Cha tôi sao?” (Luca
2:49)..
Giuse
và Mẹ khó hiểu vì tâm lý phát triển và những thay đổi về tính
tình nơi Giêsu đang lúc bước vào tuổi dậy thì? Một người con từ
trước tới nay vẫn hiền lành, dễ thương, kính trọng cha mẹ, nhưng
nay lại có những lời nói và thái độ xem như “hỗn láo”, và thiếu
kính trọng đối cha mẹ. Hay vì những mầu nhiệm tiềm ẩn trong Con
của các Ngài. Trước vực thẳm sâu khôn lường của Thiên Chúa, Mẹ
Maria quả thật có nhiều điều không hiểu, vì dầu sao Mẹ cũng chỉ
là một thụ tạo, dù là một thụ tạo siêu vời và được Thiên Chúa
yêu mến, tuyển chọn.
Việc
Mẹ khó hiểu và việc Mẹ ghi nhận để suy nghĩ đã trở thành một gương
sống động cho mọi Kitô hữu khi đứng trước Thánh Ý và những mầu
nhiệm của Thiên Chúa. Và việc Mẹ ghi nhận để mà suy nghĩ là một
bài học thực hành cho nhân loại về sự kết hợp và đón nhận Thánh
Ý ấy. Như tiếng xin vâng của ngày Truyền Tin, Mẹ luôn luôn xin
vâng trong mọi cảnh ngộ, dù là những điều mình không biết, không
hiểu. Tìm hiểu, cầu nguyện, và mật thiết kết hợp với Thiên Chúa
chính là lời giải thích cho sự khó hiểu của Mẹ. Nó cho chúng ta
biết rằng, không một phút giây nào, Mẹ không mật thiết với Thiên
Chúa qua Giêsu, người Con của Mẹ.
MẸ
CỦA NHÂN LOẠI:
Tiếp
sau thái độ và phản ứng của Mẹ trước những mầu nhiệm của Thiên
Chúa, Mẹ Maria đã thực hiện trong cuộc đời Mẹ những hành động
trao ban mà giờ đây, chúng ta đã không ngần ngại đến với Mẹ, vì
biết rằng Mẹ vẫn thế, vẫn luôn luông kín múc thần lực và tình
yêu nơi Thiên Chúa, rồi lại trao ban và chia sẻ với con cái loài
người.
Việc
làm đầu tiên Mẹ làm là hành động ra đi vội vã để đem Chúa Giêsu
đến với bà chị họ Isave và con bà là Gioan lúc đó còn nằm trong
bụng mẹ. Mẹ đã không giữ lấy hạnh phúc và ân sủng làm Mẹ của Giêsu
cho riêng mình, nhưng là đã chia sẻ và trao ban cho tất cả. Tất
cả mọi người không phân biệt giầu nghèo, cao sang quyền quí hay
đơn sơ, nghèo đói.
Sau
khi Giêsu chào đời, Mẹ đã trao ban cho chúng ta qua các mục đồng
trong đêm hôm đó tại đồng quê Belem. Rồi đến Ba Vua đến từ phương
Đông, cho Simêon, cho Ana trong đền thờ Giêrusalem. Sự trao ban
rộng rãi ấy đã khiến cho Giêsu gặp liên lụy, và Giuse đã phải
đang đêm trường lạnh lẽo tìm đường lánh nạn cho Giêsu và Mẹ.
Nhưng
rồi, khi có cơ hội, Mẹ lại cũng cứ trao ban, và sẵn sàng chia
sẻ Giêsu với những người khác. Trường hợp xẩy ra tại tiệc cưới
ở Cana, trong khi chưa ai ngỏ lời, thì Maria đã sốt sắng can thiệp:
“Họ hết rượu rồi”, đến nỗi có thể nói khiến Chúa Giêsu khó chịu:
“Việc đó có can chi đến bà và tôi. Giờ tôi chưa đến” (Gioan 2:3-4).
Sau
cùng là sự trao ban tất cả, khi Mẹ đứng dưới chân thập giá, cùng
với Giêsu hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại, và để đón nhận
nhân loại đã được cứu chuộc nhờ cái chết của Giêsu.
Maria
làm mẹ Giêsu, làm Mẹ Thiên Chúa là cho nhân loại và vì nhân loại.
Mẹ đã không giữ đặc ân ấy riêng cho mình, nhưng là trao ban cách
rộng rãi cho hết thảy, nhờ đó, chúng ta được đón nhận Ngài, làm
con Ngài và làm con của Mẹ.
Thật
vậy, nếu Mẹ không vội vã ra đi đến thăm Isave, thì làm gì Isave
có được cái hân hạnh “Mẹ Chúa và Chúa đến viếng thăm”. Gioan làm
gì được cái sung sướng đến nhẩy mừng trong lòng thân mẫu.
Nếu
Maria không trao ban thì làm gì các mục đồng, Ba Vua, ngay cả
tiên tri Simêon và Ana được phúc bỗng ẵm Chúa Hài Nhi, khiến Simêon
đã vui sướng thốt lên: “Xin hãy để tôi tớ Chúa ra đi bình an như
lời Ngài đã hứa. Vì mắt tôi đã được nhìn thấy ơn cứu độ ngài sắm
sẵn cho muôn dân. Ánh sáng đã được chiếu soi cho các dân tộc,
vinh quang cho Israel dân ngài” (Luca 2:29-32). Hoặc làm gì đôi
tân hôn hôm đó tại tiệc cưới Cana khỏi bị xấu hổ, thẹn thùng vì
hết rượu.
Nhưng
Mẹ đã không trao ban những gì mình không biết, và không nắm vững.
Và để có thể trao ban như vậy, Mẹ đã thường xuyên “giữ lấy và
suy nghĩ trong lòng” mọi điều về Giêsu. Điều mà Mẹ không hiểu
và không hay biết. Nói một cách khác, Mẹ Maria càng chìm sâu vào
mầu nhiệm tình yêu Thiên Chúa, thì trong hạn hẹp của một thụ tạo,
Mẹ vẫn thấy mình cần phải tin nhận và cầu nguyện. Điều này khiến
chúng ta cảm thấy gần gũi hơn với Mẹ, và hiểu được rằng Mẹ thật
sự thông cảm với những thiếu thốn tâm linh của mỗi người chúng
ta. Mẹ là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ của chúng ta ở điểm này.
Trong
dịp mừng kính Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, thật không gì đẹp lòng Mẹ hơn
bằng cách cùng với Giáo Hội, chúng ta lập lại lời cầu: “Thánh
Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội khi nay
và trong giờ lâm tử”. Rồi cùng Mẹ, chúng ta cũng hãy đi sâu vào
mầu nhiệm tình yêu Thiên Chúa bằng kinh nguyện, kết hợp; nhất
là kết hợp và hợp nhất trong Thánh Thể, Thánh Lễ. Và rồi khi đã
có Chúa, thì cùng Mẹ, ra đi tìm gặp và giúp đỡ những ai đang mong
tìm Chúa.
T.s.
Trần Quang Huy Khanh
MARIA, MẸ HIỀN GƯƠNG MẪU
LM Bênađô Nguyễn Tiến Huân
Hôm nay ngày đầu năm mới dương lịch, Giáo Hội mừng Đức Maria Mẹ Thiên Chúa và cũng là Mẹ của chúng ta. Với quan niệm và tiêu chuẩn Á Châu, khi chiêm ngắm Đức Maria, chúng ta sẽ thấy Ngài là một bà Mẹ hoàn hảo tuyệt vời qua các lăng kính Tam tòng Từ đức Việt Nam.
Quả vậy, Đức Maria đã thực hiện trọn vẹn Tam tòng. Tòng phụ : lúc còn nhỏ ở nhà Đức Mẹ đã vâng phục cha mình là Thánh Gioakim. Tới lúc 3 tuổi, theo tục truyền Ngài đã đi tu trong đền thánh Giêrusalem, ở đó vâng phục nghĩa phụ là vị Tư tế đền thánh một cách triệt để, dù ngay cả trong việc hôn nhân ngược với ý định của Ngài là khấn giữ mình đồng trinh (Lc 1,27-35).
Tòng phu : Khi đã đi lấy chồng, Đức Mẹ luôn tuân phục Thánh Giuse chạy trốn sang Ai Cập (Mt 2,14), rồi sau này lại theo Thánh Giuse về Nazareth (Mt 2,21). Ngài theo Thánh Giuse vào đền thờ dâng Con (Lc 2,22), đi lễ tại Giêrusalem hàng năm (Lc 2,42).
Tòng tử : Sau khi Thánh Giuse qua đời, Đức Mẹ đi theo Con : ăn cưới ở Cana (Ga 2,1-5), theo Chúa trên đường đi rao giảng Tin Mừng (Mt 12,46-47), theo Co 5-27).
Đức Mẹ cũng là người phụ nữ tuyệt hảo về Tứ đức. Công : việc nữ công nấu ăn, may vá săn sóc gia đình, Đức Mẹ rất chu tất cho chồng cho con. Chiếc áo Đức Mẹ đan cho Chúa Giêsu đẹp và quý đến nỗi quân lính không dám nỡ xé ra mà phải để vậy rút thăm (Ga 19,23-24) là một bằng chứng tài nữ công của Đức Mẹ.
Dung : Đức Mẹ không son phấn diêm dúa lòe loẹt, nhưng đẹp đoan trang thùy mị như lời sách Diễm Ca chỉ về Ngài: "Đẹp như mặt trăng, rực rỡ như mặt trời" (Diệu Ca 6,10) cổ Ngài "đẹp như tháp ngà báu" (Diễm ca 7,5).
Ngôn : Đức Mẹ rất ít nói vì "đàn ông miệng rộng thì sang, đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà" (Ca dao). Đức Mẹ thường lắng nghe và tìm hiểu nhiều hơn về những sự việc đã xảy đến cho gia đình mình (Lc 2,19) hoặc sau khi lạc mất Chúa (Lc 2,51). Cả những khi Thánh Giuse đánh thức dậy nửa đêm bảo phải chạy trốn sang Ai Cập đất lạ quê người (Mt 2,14) hoặc khi dưới chân Thánh giá (Ga 19,25), Đức Mẹ cũng không nói gì để khoe mình như sau khi được chọn làm Mẹ Thiên Chúa (Lc 1,26-36). Ngài cũng không khoe dù là với Thánh Giuse hay chị Elizabeth đi nữa. Đức Mẹ có nói lời nào thì chỉ là để "tìm biết ý Chúa" (Lc 1,34), để vâng theo thánh ý Chúa (Lc 1,38), để chào thăm bác ái (Lc 1,41), để ca tụng Chúa (Lc 1,46-56: kinh Ngợi khen), để giúp đỡ người khác như ở tiệc cưới Cana (Ga 2,1-5).
Hạnh : Đức hạnh của Đức Mẹ thì ai cũng biết, thật tuyệt vời. Chính Sứ thần Gabriel cũng phải ca ngợi Đức Mẹ là Đấng "đầy ơn phúc". Bà chị Elizabeth cũng khen Đức Mẹ là "người phụ nữ phúc đức nhất" (Lc 1,42). Sự việc Thiên Chúa chọn Đức Maria làm Mẹ Thiên Chúa Ngôi Hai là một bằng chứng đầy đủ nhất nói lên Đức Mẹ là một người đức hạnh tuyệt vời xứng đáng nhất (Lc 1,30-31).
Tuần này, khi đọc kinh Kính mừng, con sẽ suy nghĩ nhiều tới câu : "Kính mừng Maria đầy ơn phúc".
|
|