Chúa Nhật  01-11-2015
LỄ CÁC THÁNH
------------------------------------------

NIỀM VUI  CÁC THÁNH CHIẾU TỎA TRÊN
HÀNH TRÌNH EMMAUS VI TẠI ATLANTA

 

Đức cha Mai thanh Lương, trong bài giảng của Thánh Lễ ngày thứ hai trong Hành trình Emmaus VI, đã kể câu truyện vui sau: Khi  còn là cha xứ tại giáo xứ Nữ Vương các Thánh TĐVN ở New Orleans, ngài có dịp sang Roma chơi và khi biết có một kho chứa rât nhiều xương các Thánh Tử đạo, đã xin được một hộp đựng nhiều xương thánh mang về giáo xứ. Vào nửa đêm  sau ngày hộp xương thánh đã về giáo xứ và để trong một phòng kế, cha nghe những tiếng lộp cộp vang lên bên ngoài hành lang như có ai đang đi. Nghĩ là các thánh về thăm, cha hé mở cửa phòng và nói vọng ra: Các Thánh làm ơn cho người ta ngủ chớ. Nếu không, ngày mai con sẽ gởi trả về lại Roma. Tưởng là yên, nhưng sau đó lại nghe những tiếng lộp cộp vang lên. Cha đánh bạo đi ra thì trong ánh sáng lờ mờ, nhận ra cha phó già của mình đang đi đi lại lại. Cha hỏi sao giờ này không ngủ mà còn làm gì ở đây. Lúc đó cha phó già mới thú nhận; Có người mới cho đôi guốc nên lấy ra đi thử…….Cha xứ mới nói: Vậy là mình đã nghĩ oan cho các Thánh về phá anh em..

Hôm nay Giáo Hội long trọng mừng Lễ Các Thánh Nam Nữ trên trời, tôn vinh những con người đã sống một cuộc sống đầy ý nghĩa trong việc dấn thân, phục vụ và làm chứng cho Tin mừng.

1. Các Thánh là ai?

1.1. Nói về các Thánh, nhiều người nghĩ rằng đó là những người siêu phàm, được sinh ra để làm thánh. Thật sự hoàn toàn không phải như vậy. Nếu đọc lịch sử các vị thánh, ta nhận thấy chỉ một số ít đã được Thiên Chúa tuyển chọn và chuẩn bị nhưng cũng cần sự cộng tác của các ngài như Đức Mẹ Maria, Thánh Giuse….Hầu như các Thánh cũng là người bình thường như chúng ta, cũng sinh ra, lớn lên, được cha mẹ dạy bảo và cho đi học, cũng đối diện với những buồn vui, cám dỗ và thử thách, sa ngã và phạm tội. Tuy nhiên, các ngài khác chúng ta ở chỗ đã biết khiêm nhường nhận ra sự yếu đuối của mình, một lần quyết tâm đứng dậy và can đảm sống theo lựa chọn là Chúa Giê-su.

Thánh Gio-an trong sách Khải Huyền đã cho thấy hình ảnh những vị Thánh như sau: ‘Môt đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân tộc, mọi chi tộc, mọi nước và mọii ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhà lá thiên tuế. Họ lớn tiếng tung hô:’“Chính Thiên Chúa chúng ta, Đấng ngự trên ngai, và chính Con Chiên đã cứu độ chúng ta’’” (Kh 7:9-10)

1.2. Con đường nên thánh.
Đức Giê-su trong bài giảng trên núi hay còn gọi là Bản Hiến Chương Nước Trời đã đưa các mối phúc thật như cách thức để mọi người đạ được hạnh phúc vĩnh cửu mai sau. Tuy nhiên, điều ai cũng có thể nhận ra là những “mối phúc này” hoàn toàn đi ngược lại với những quan niệm về hạnh phúc của người đời. Chẳng hạn nếu sự giàu sang, của cải dư tràn thường là một đấu chỉ cho sự thành công trong cuộc sống, và người ta tìm mọi cách, kể cả những cách bất chình, để làm sao có được nhiều tiền, nhằm  đạt được những ước mơ; Đức Giê-su lại công bố tiêu chuẩn trái ngược và khó nghe nữa: ”Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ”(Mt 5:3)

Điều Đức Giê-su công bố, nghe qua có vẻ nghịch lý, nhưng lại hoàn toàn không vô lý. Chính Ngài đã sống theo những lựa chọn này và phải trả giá bằng cái chết vì không đi theo qua niệm của người biệt phái và nhà cầm quyền.

Trải qua dòng thời gian, có biết bao các vị thánh đã sống theo những mối phúc mà Đức Giê-su đã giảng dạy..Các ngài đã áp dụng lời Chúa  theo lựa chọn sống nghèo, sống hiền lành, khiêm nhường, đơn sơ, cảm thương, xây dựng hòa bình và ngay cả đổ máu để làm chứng cho chân lý. Con đường nên thánh của các ngài cũng đã đi ngược lại với những quan niệm bình thường trong xã hội. Sự lực chọn can đảm này đã làm cho các ngài trở nên những người vĩ đại, đáng cho chúng ta noi theo.

Giáo hội mừng Lễ Các Thánh không phải chỉ tôn vinh các ngài vì đã sống thánh, nhưng quan trọng  hơn, là muốn đề cao một sự lựa chọn, một sự trung thành và can đảm sống theo lựa chọn đó, cho dù có vấp ngã, chán nản và đôi khi mấtt hi vọng. Giáo hội nhìn thấy trong những con người mỏng giòn, yếu  đuối đó, như “những chiếc bình sành đễ vỡ” nói theo Thánh Phao-lô, một lòng  phó thác, nhưng không thụ động, trong sự quan phòng và yêu thương của Thiên Chúa.

Ngày hôm nay, Giáo hội vẫn tiếp tục mời gọi con cái mình nhìn theo gương các Thánh nói chung, và đặc biệt là các Thánh Bổn mạng. để sống ơn gọi người Ki-tô hữu trong sự dấn thân và làm chứng cho Chúa Giê-su. Các Thánh đã sống chứng nhân Tin mừng với niềm vui, không phải là ảo tưởng, nhưng là một thực tế. Niềm vui của các ngài được chiều tỏa trên khuôn mặt các Linh mục trong Hành trình Emmaus VI tại Atlanta vừa qua.

2. Hành trình Emmaus VI.

2.1. Hành trình Emmaus VI  là tên gọi của Đại hội các cha  Việt Nam đang sống và làm việc mục vụ tại Hoa Kỳ cho người giáo dân Việt nam và Mỹ nơi xứ đạo, trường học, bệnh viện và các tổ chức khác. Đại hội  được tổ chức 2 năm một lần, là cơ hội cho các cha già trẻ, lớn bé gặp nhau cầu nguyện, học hỏi, chia sẻ và đùa giỡn sau những tháng ngày bận rộn với công việc mục vụ.

2.2. Hành trình sống thánh. Trong những ngày Đai hội, các cha đã có cơ hội sống thánh qua những buổi phụng vụ thật sốt sắng với giờ đọc kinh chung và Thánh Lễ. Bên cạnh đó, những lúc chia sẻ về kinh nghiệm mục vụ, về ý nghĩ đời tu và cả trong những bữa ăn, đã tạo nên một bầu khí thật ấm cúng . Những đóng góp chân tình, những nụ cười nở rộ làm nảy sinh tình anh em như lời Thánh vịnh:
Ngọt  ngào tốt đẹp lắm thay
Anh em được sống vui vầy bên nhau”. (Tv 133:1)

Cũng như các Thánh, không phải là Thánh ngay từ đầu, những đã lựa chọn sống con đường nên Thánh, thì các cha Việt Nam trong Hành trình Emmaus VI cũng vậy. Các ngài không bao giờ dám tự nhận mình là thánh, nhưng qua lựa chọn sống đời tận hiến, đi ngược lại với những qua niệm hạnh phúc bình thường của người đời để sống cho Chúa , phục vụ cho Tin mừng và là dấu chỉ hy vọng cho con người, khẳng định các ngài đang sống con đường nên thánh.

Chúng ta chúc tụng  Chúa đã chỉ ra cho chúng ta con đường nên thánh qua Những mối Phúc thật, những  con đường không dễ dàng chút nào. Chúng ta cảm tạ các vị Thánh là những tấm gương sáng giúp mỗi người sống con đường nên thánh của mình. Và chúng ta cũng cầu nguyện cho nhau, linh mục, tu sĩ, anh chị em giáo dân, luôn sống niềm vui nên thánh hằng ngày trong việc chu toàn bổn phận với sự trung thành, khiêm nhường và phó thác trong tình thương Thiên Chúa. Amen.

Lm. Giuse Nguyễn kim Long, Miami.

 

…Vì Nước Trời là của họ ( Mt 5, 3 )

      (Lễ các Thánh Nam và Nữ ) 

          Bài Tin Mừng ngày lễ các Thánh nam nữ thường được các nhà chú giải Thánh Kinh đặt là “ Hiến chương nước trời”, có nghĩa là một văn bản qui định cho những ai tin   vào nước Thiên Chúa, hiểu được nơi mình sẽ đến và điều kiện để vào. 

          Tin mừng của Chúa kể là khó hiểu với con người. Trong lúc xã hội hiện nay mọi người đang chạy đua làm giàu, người người đều trọng vọng những người có tiền của, danh vọng, địa vị. Chúa lại làm ngược lại là chúc: “ phúc cho những ai  có tâm hồn nghèo khó”, và những người biết sống liên đới  với những người đói khổ, bất hạnh. Trong lúc mọi người tìm đến sự an nhàn, vinh thân phì gia, hưởng thụ, trong ấm ngòai êm, thì Chúa lại chúc:” phúc cho người bị sầu khổ “. Không phải đôi điều chúc phúc mà là tám điều phúc thật dành cho những người hiền lành, đơn sơ, chất phác; những ai khát khao nên người công chính. Chúa còn chúc phúc cho những ai xót thương người, những ai có tâm hồn trong sạch, những ai xây dựng hòa bình. Và nhất là những ai “ Vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ mọi điều xấu xa ” 

          Lạy Chúa, 

          Hẳn là Chúa không muốn để con người phải túng đói, nghèo hèn. Chúa cũng chẳng muốn một người nào trong chúng con bị người khác xỉ vả, bị bách hại. Nhưng Chúa chúc phúc cho họ vì  trong cuộc sống trần thế này, những người như thế cần được sự thương yêu, hỗ trợ. Họ trông mong được sự chở che, giúp đỡ hầu thoát cơn hoạn nạn. Chính vì vậy, khi nhận biết Chúa, họ đặt trọn niềm tin vào sự giải thoát, vào ơn cứu độ của Người. Chúa yêu thương họ vì chính Chúa là tình yêu. Chúa chúc phúc cho họ vì họ luôn hướng đến quê trời, nơi đó, họ tin rằng họ sẽ được hưởng phúc thật. Họ tin vào Chúa là Đấng đầy lòng xót thương . 

          Trong chúng con đây, cuộc sống nhiều người chưa đến nỗi lâm vào cảnh túng thiếu, khốn cùng, cũng chưa gặp lao đao vất vả quá sức, xin cảm tạ Chúa. Chúng con cũng mong muốn đón nhận được những lời chúc phúc của Chúa, nhưng bằng cách nào? Phải chăng đó là con phải sống chia sẻ, biết ủi an, nâng đỡ những anh chị em còn khó khăn, đang gặp nhiều bất hạnh trong cuộc đời. Những người bị áp bức, bị lọai trừ trong xã hội. Biết sống tiết độ, công bằng, yêu thương đùm bọc lẫn nhau.  Đó chính là chúng con đang trở thành những người khó nghèo trước mặt Chúa. 

         Xin cho gương sáng các Thánh nam nữ, trong đó có những người thân thuộc chúng con, và biết bao tín hữu đang hưởng hạnh phúc bên Chúa, giúp chúng con luôn thấm nhuần và thực hiện “Hiến chương nước trời “. 

          Xin cho mỗi người chúng con luôn biết sống liên đới với  mọi người, nhất là những người đang cần đến sự giúp đỡ. Dám can đảm đứng về phía chân lý, sự thật, sự công bằng. Không thỏa hiệp với những điều xấu, không sa vào những cám dỗ tội lỗi và cùng giúp nhau vươn lên hòan thiện, để mai này sẽ được xum họp cùng các Thánh nam nữ trên nước trời . AMEN .

 Fx Đỗ Công Minh 2015

 

THÀNH QUẢ TỐI HẢO CỦA GIAO ƯỚC TÌNH YÊU

(CN XXXI/TN-B – Lễ CÁC THÁNH NAM NỮ – 01/11) 

Nói về Tình Yêu Thiên Chúa, thánh sử Gio-an đã khẳng định: “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4, 8). Tình yêu Thiên Chúa dành cho loài người là vô cùng vô tận: Vì tình yêu, Người đã dựng nên loài người có nam có nữ; cũng vì tình yêu, Người đã ban cả Con Một làm giá chuộc muôn người. Và chính Đức Giê-su Ki-tô – Con Thiên-Chúa-làm-người – luôn luôn truyền dạy: "Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta." (Mt 7, 12); "Anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em." (Ga 15,12); "Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau." (Ga 13, 15). Người không chỉ giảng dạy, mà còn hiện thực hóa Tình yêu cao vời khôn ví đó bằng chính sinh mạng mình trên Thập Giá. Quả thật Tình yêu Thiên Chúa đã lên tới tuyệt đỉnh: “Ngài đã sai Con Một Ngài xuống thế gian, sinh bởi Đức Nữ Đồng Trinh Maria, để biểu lộ tình yêu của Ngài cho chúng ta một cách quyết liệt” thông qua mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh. 

Vâng, “Chúa Giê-su Ki-tô là khuôn mặt của lòng thương xót Chúa Cha. Những lời này có thể tổng hợp sâu sắc mầu nhiệm của đức tin Ki-tô. Lòng Thương Xót đã trở nên sống động và hữu hình nơi Đức Giê-su thành Na-da-rét, và đạt đến đỉnh cao nơi Ngài. Chúa Cha, “giàu lòng thương xót” (Ep 2, 4), sau khi đã mạc khải danh Ngài với Mô-sê như là “một Thiên Chúa nhân từ và đầy thương xót, chậm bất bình, giàu nhân nghĩa và thành tín” (Xh 34, 6), đã không ngừng thể hiện, bằng nhiều cách khác nhau trong suốt lịch sử, bản tính Thiên Chúa của Ngài. Vào “thời viên mãn” (Gl 4, 4), một khi tất cả mọi thứ đã được sắp xếp theo đúng kế hoạch cứu rỗi của Ngài, Ngài đã sai Con Một Ngài xuống thế gian, sinh bởi Đức Nữ Đồng Trinh Maria, để biểu lộ tình yêu của Ngài cho chúng ta một cách quyết liệt. Bất cứ ai nhìn thấy Chúa Giê-su cũng là thấy Chúa Cha (x Ga 14, 9). Chúa Giê-su thành Na-da-rét, qua lời nói, hành động, và toàn bộ con người của Ngài đã thể hiện lòng thương xót của Thiên Chúa.” (Tông thư “Misericordiae Vultus – Khuôn Mặt Xót Thương”, số 1). 

Trong Thông điệp "Thiên Chúa là Tình Yêu", ĐGH Bê-nê-đic-tô XVI đã lý giải rất rõ ràng về Tình Yêu Thiên Chúa. Luận điểm của ĐGH đã đi từ Cựu Ước tới Tân Ước theo "nhãn quan tôn giáo" (thần học – triết lý siêu nhiên) để nhận định và lý giải Tình Yêu của Thiên Chúa đối với loài người. Tuy nhiên, ngài vẫn không quên "nhãn quan triết học" (triết lý nhân sinh), khi ngài viết: "Chiều kích triết học đáng nêu ra trong hình ảnh Thánh Kinh này, và tầm quan trọng từ quan điểm lịch sử các tôn giáo, là một mặt chúng ta thấy mình đứng trước một hình ảnh rất siêu hình của Thiên Chúa: Thiên Chúa là Đấng Tuyệt Đối và là nguồn mạch của mọi loài; nhưng mặt khác, chủ tể tác tạo hoàn vũ này – Logos, Đấng Thượng trí – lại đồng thời là một người biết yêu với tất cả đam mê của một tình yêu thật sự. "Eros" (tình ái) vì thế đã nên tột cùng cao quý, nhưng đồng thời thuần khiết đến độ nên một với "agape" (tình bác ái)." (xc Thông điệp "Thiên Chúa là Tình Yêu – Deus Caritas Est", số 19). 

Thời Cựu Ước, Luật Mô-sê đuợc ban bố cho dân thi hành có tới 613 điều (trong đó có 365 điều xấu cấm làm và 248 điều tốt dạy phải làm). Tuy nhiên, giới luật của Thiên Chúa được ghi trên bia đá và trao cho ngôn sứ Mô-sê trên núi Si-nai (Xh 20, 1-21) chỉ có 10 điều, trong đó bao gồm 3 điều về yêu mến Thiên Chúa và 7 điều còn lại là yêu thương đồng loại. Như vậy, rút gọn lại, chỉ còn 2 điều cơ bản: Mến Chúa + yêu người. Và để tìm ra 2 giới luật căn bản này thì lại thấy ở 2 sách khác nhau trong Cựu Ước: Điều răn đầu trong sách Đệ nhị luật: "Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), hết lòng, hết dạ, hết sức anh (em)" (Đnl 6, 5); điều răn sau trong sách Lê-vi: “Ngươi phải yêu đồng loại như chính mình” (Lv 19, 18). Đến thời Tân Ước thì chính Đức Giê-su Ki-tô – hiện thân của Thiên Chúa Tình Yêu – đã truyền dạy: "Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi. Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó." (Mc 12, 29-31). 

Tuy rằng Đức Ki-tô vẫn nói đó là 2 điều răn, nhưng thực chất giới răn này chỉ có một nội dung duy nhất là "Tình Yêu" được thể hiện bằng 2 chiều kích: Mến Chúa + yêu người. Hai chiều kích đó vừa là tiền đề vừa là kết quả của nhau, đan quyện vào nhau, không thể tách rời. Thật vậy, không thể yêu Thiên Chúa cách đích thực mà không yêu tha nhân, và ngược lại, không thể yêu tha nhân mà lại không yêu Thiên Chúa được. Vì thế, ngay sau Lời dạy của Đức Ki-tô, thì chính kẻ đã thắc mắc – một kinh sư – cũng phải thốt lên: "Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ." (Mc 12, 32-33); và được Thầy Chí Thánh chúc  phúc: "Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!" (Mc 12, 34). 

Thánh Gio-an đã quả quyết: "Nếu ai nói: ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy." (1Ga 4, 20). Và thánh Phao-lô cũng đã viết: "Tất cả Lề Luật được nên trọn trong điều răn duy nhất này là: “Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.” (Gl 5, 14); "Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Ki-tô." (Gl 6, 2). Ấy là chưa kể chính Đức Ki-tô trong lời dạy về ngày cánh chung cũng khẳng định: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy." (Mt 25, 40). Muốn yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực, thì phải yêu tha nhân như yêu chính mình. Và chỉ có yêu tha nhân như yêu chính bản thân mình mới là yêu mến Thiên Chúa thực sự. Rõ ràng chính Tình Yêu đã nối kết 2 chiều kích lại thành một giới răn quan trọng nhất – giới luật căn bản của Ki-tô giáo: “Mến Chúa + yêu người”. 

Một tấm gương sáng ngời cho các Ki-tô hữu về việc thực thi giới luật căn bản này là các Thánh Nam Nữ mà toàn thể Giáo hội mừng kính hôm nay (01/11). Bài đọc 1 trong Thánh lễ hôm nay (Kh 7, 2-4.9-14) trình thuật thị kiến về các Thánh Nam Nữ; đó là “một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành lá thiên tuế. Họ lớn tiếng tung hô: "Chính Thiên Chúa chúng ta, Đấng ngự trên ngai, và chính Con Chiên đã cứu độ chúng ta.” Các Thánh Nam Nữ “đã đến, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên." Áo của các ngài đã được “giặt sạch và tẩy trắng trong máu Con Chiên”, chính là vì các ngài đã đi theo Con Đường của Chiên Thiên Chúa Giê-su Ki-tô. Một cách cụ thể là trong cuộc lữ hành trần thế, các ngài đã thấm nhiễm và triệt để sống và hành động theo Lời Toàn Năng, đã kiên trì vượt thắng mọi thử thách nghiệt ngã, kể cả việc sẵn sàng đổ máu mình ra như Máu Con Chiên đã đổ ra trên thập giá, làm lễ vật hy sinh dâng lên Thiên Chúa Cha, đồng thời thanh tẩy cõi trần nhơ uế. Máu Con Chiên đã hoà trộn với máu các ngài, tẩy sach mọi vết nhơ khiến các ngài trở nên trong trắng tinh tuyền và vì thế áo các ngài (phản ánh trung thực chân dung của các ngài) cũng trắng tinh như tuyết, không gợn chút bụi trần. 

Một cách cụ thể, các Thánh đã thực sự trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Giê-su Thiên Chúa, tức là đã sống và phục vụ đúng như Lời Chúa dạy: “yêu Chúa hết lòng, hết sức lực và hết trí khôn, yêu người thân cận như chính mình”. Các thánh đã đạt được thành quả tối hảo của Giao ước Tình Yêu, chính là vì các ngài là những chứng nhân cao cả đã đổ máu vì “đức tin hành động qua đức ái” (Gl 5, 6). Do đó, các ngài đã liên kết với Giáo hội Lữ hành khắng khít hơn trong Chúa Ki-tô, nên với lòng yêu mến đặc biệt, Giáo hội tôn kính các ngài cùng Ðức Trinh Nữ Maria và các Thánh Thiên Thần, và sốt sắng nài xin các ngài trợ giúp, cầu bầu cho. Điều đó cho thấy tại sao Giáo hội lại để Lễ kính Các Thánh Nam Nữ vào ngày đầu tiên và lễ Cầu Cho Các Tín Hữu Đã Qua Đời vào ngày thứ hai trong tháng 11 – tháng “Cầu Cho Các Linh Hồn”. 

Như vậy, để được nên như “Đoàn người áo trắng”, thì mỗi Ki-tô hữu đều phải trải qua cuộc thanh luyện tất yếu (hoặc thanh luyện tại thế như các vị Hiển thánh hay Tử vì Đạo, hoặc sẽ được thanh tẩy trong luyện ngục). Và cuộc lữ hành trần thế sẽ tới đích điểm là được cùng với “Đoàn người áo trắng” hợp hoan hoà tấu ca khúc khải hoàn trên Thiên quốc. Mừng kính lễ “Các Thánh Nam Nữ” và hiệp thông lễ “Cầu Cho Các Linh Hồn” trong tháng 11, người Ki-tô hữu hãy “Kính cẩn đón nhận niềm tin cao trọng của tiền nhân chúng ta trong việc hiệp thông sống động với các anh em được hiển vinh trên trời hay còn phải tinh luyện sau khi chết… Việc tôn kính các Thánh đích thực không hệ tại nhiều ở những việc bề ngoài bằng ở cường độ tình yêu tích cực của chúng ta. Tình yêu ấy giúp chúng ta tìm thấy "một gương mẫu trong khi gặp gỡ các ngài, được thông hiệp qua việc kết hợp với các ngài và được các ngài cầu bầu trợ giúp" (Hiến chế Tín lý về Giáo Hội “Lumen Gentium”, số 51). 

Vâng, chính vì tình yêu mà các Thánh nam nữ được hợp hoan bản hoà tấu Lời trên Thiên quốc. Các Thánh không chỉ là gương mẫu cho chúng ta, mà các ngài còn là nguồn trợ lực giúp chúng ta nên thánh, nếu chúng ta biết chạy đến với các ngài. Các ngài cũng là con người như chúng ta nên các ngài hiểu rất rõ những yếu đuối, những bất toàn của phận làm người; vì thế, khi chúng ta kêu cầu các ngài, chắc chắn các ngài sẽ tận tình cầu bầu cùng Chúa cho chúng ta, để sau này chúng ta cùng được hưởng vinh phúc với các ngài trên quê Trời vĩnh cửu.

 

Ôi! Lạy Chúa! Thánh Phao-lô đã dạy chúng con sống làm sao cho xứng với Tin Mừng của Chúa (“Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Ðức Ki-tô” – Pl 1, 27). Cúi xin Chúa, nhờ lời chuyển cầu của các Thánh Nam Nữ, thương ban cho chúng con một lòng Mến bao la xây dụng trên một niềm tin sắt đá vào Tin Mừng cứu độ, để chúng con ăn ở cho xứng đáng với Lời Chúa hằng răn dạy chúng con: “Yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức lực và yêu người thân cận như chính mình.” – Lc 10, 37). 

Ôi! “Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu. Trong ngày đại lễ hôm nay, Chúa cho chúng con được mừng kính toàn thể các thánh trên trời. Nhờ bấy nhiêu vị hằng nguyện giúp cầu thay, chúng con tin tưởng nài xin Chúa cho chúng con được dồi dào ân sủng như lòng vẫn ước mong. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ – lễ Các Thánh). 

JM. Lam Thy ĐVD.

 

LỄ CÁC THÁNH NAM NỮ

Trong suốt năm phụng vụ, Giáo Hội kính nhớ rất nhiều vị thánh. Đó là những vị đã được Giáo Hội tuyên phong lên bậc Hiển Thánh. Ngoài các vị có tên tuổi đó, còn có vô số vị chưa được tuyên phong Hiển Thánh. Hôm nay, Giáo Hội mừng kính tất cả các thánh nam nữ. Tức là những người đã hoàn thành nhiệm vụ trần gian này mà nay đã được hưởng mặt Chúa trên Thiên đàng. Nói theo ngôn ngữ bình dân, họ là những người đã được lên Thiên đàng. Các Ngài thuộc mọi cấp bậc, địa vị trong Giáo Hội cũng như ngoài xã hôi. Các Ngài là những Giáo Hoàng, Giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân. Các Ngài là vua chúa, là quân nhân, là bác sỹ, là giáo viên, là nông dân. Các Ngài là tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em, bạn bè của chúng ta. Các Ngài là những người đã thực hiện tám mối phúc thật mà chúng ta nghe trong bài Tin mừng hôm nay : Tâm hồn nghèo khó ; Sống hiền lành ; Sống sầu khổ ; Khát khao nên người công chính ; Xót thương người ; Tâm hồn trong sạch ; Xây dựng hoà bình ; Bị bách hại vì sự công chính. Hay như sách Khải Huyền diễn tả: « Các Ngài là những người đã đến, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên”(Kh 7,14). Các Ngài nên thánh bằng nhiều con đường khác nhau: Có những vị không bao giờ mắc một tội trọng nào, kể cả những tội nhẹ cố tình như thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, thánh Louis Gonzaga. Có những vị đã mang một quá khứ đầy tội lỗi nhưng biết sám hối ăn năn trở về với Chúa và quyết tâm sửa đổi mình như kẻ trộm lành, thánh Phêrô, thánh Maria Mađalêna, thánh Augustinô. Có những vị đã đổ máu mình làm chứng cho niềm tin vào Thiên Chúa, như thánh Phêrô Vũ Đăng Khoa và các thánh Tử đạo. Có những vị dứt khoát thà chết chứ không phạm tội mất lòng Chúa như thánh Maria Goretti. Có những vị tự nguyện chết thay cho người khác vì lòng bác ái yêu thương như Thánh Maximilianô Kolbe. Có những vị đã chu toàn bổn phận người cha người mẹ trong gia đình một cách xuất sắc như thánh Louis và Zélie, phụ mẫu của thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Có những vị đã suốt đời hy sinh vì con vì chồng như thánh Monica. Có những vị chuyên làm việc bác ái, cứu giúp những người bị xã hội bỏ rơi như Mẹ Têrêxa Cacutta, thánh Vinhsơn Phaolô. Có những vị nên thánh bằng sụ hy sinh cầu nguyện trong bốn bức tường dòng kín như Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Có những vị nên thánh bằng cách đi khắp nơi rao giảng Tin mừng như Thánh Phanxicô Xaviê…

Đã có một thời người ta nghĩ rằng, chỉ có các bậc “chân tu” như Giáo hoàng, Giám mục, linh mục, tu sỹ mới có bổn phận nên thánh. Đây là một quan niệm sai lầm. Nên thánh không là đặc quyền đặc lợi của riêng ai nhưng là bổn phận và quyền lợi của tất cả mọi người. « Hãy nên thánh vì Ta là Đấng Thánh »(1Pr 1,16). Trong bài huấn dụ ngày 19 tháng 11 năm 2014, Đức Thánh Cha Phanxicô nói: “Để nên thánh, không nhất thiết phải là giám mục, linh mục, hay tu sĩ...Tất cả chúng ta được kêu gọi nên thánh!”.

Và Ngài đưa ra cách thế nên thánh của mọi bậc sống như sau: « Nếu là người thánh hiến, thì hãy nên thánh bằng cách vui sống sự tận hiến và sứ vụ của mình. Nếu bạn là người kết hôn, thì hãy nên thánh trong sự yêu thương và chăm sóc chồng hoặc vợ mình, như Chúa Kitô đã làm với Giáo Hội. Nếu bạn là tín hữu không kết hôn, thì hãy nên thánh bằng cách chu toàn công việc của mình trong sự lương thiện và khả năng chuyên môn và dành thời gian để phục vụ anh chị em mình. Bạn có thể nên thánh tại nơi bạn đang làm việc. Thiên Chúa ban cho bạn ơn nên thánh. Thiên Chúa hiệp thông với bạn. Mỗi ngày ta có thể nên thánh, nghĩa là cởi mở đón nhận ơn thánh, biến đổi chúng ta từ bên trong và dẫn đưa chúng ta đến sự thánh thiện. Nếu bạn là người cha mẹ hoặc là ông bà nội ngoại, thì hãy nên thánh bằng cách hăng say dạy cho các con các cháu biết và theo Chúa Giêsu. Và điều này đòi nhiều kiên nhẫn, để trở thành cha mẹ tốt, ông bà tốt, và việc nên thánh đến trong sự kiên nhẫn ấy, thực thi đức kiên nhẫn.

Bạn là giáo lý viên, là nhà giáo dục hay người thiện nguyện ư? Hãy nên thánh bằng cách trở thành dấu chỉ hữu hình về tình thương của Thiên Chúa và sự hiện diện của Ngài cạnh chúng ta”.

Như vậy, nên thánh trước tiên là chu toàn bổn phận. Bổn phận của người sống đời thánh hiến. Bổn phận của người sống độc thân. Bổn phận của người sống bậc gia đình. Bổn phận của người làm nghề giáo dục. Bổn phận nơi công việc hiện tại mình đang làm. Chính Đức Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận đã khẳng định: “Bổn phận là ý Chúa trong giây phút hiện tại. Bổn phận là giấy vào Nước Trời”.

Người ta kể rằng: Có lần Thánh Antôn tu rừng xin tá túc ở trong một ngôi nhà của anh thợ đóng giày theo lệnh của Chúa. Hai vợ chồng dọn một bữa ăn và chuẩn bị chỗ ngủ cho thánh nhân. Ngài tá túc ở đó ba ngày, hỏi thăm về đời sống, công việc làm ăn. Nhờ những câu chuyện qua lại họ đã trở thành bạn thân với nhau. Sau đó Thánh Antôn từ giã họ trở về nhà, Chúa mới hỏi ngài:

- Con thấy người thợ giày như thế nào?

Thánh nhân thưa lại:

- Ông là một người đơn sơ. Vợ ông có thai và sắp sinh con. Họ có vẻ yêu nhau lắm. Ông ta có một cửa tiệm nhỏ để đóng giày và sửa giày. Ông làm việc hăng say. Gia đình ông sống đạm bạc với số tiền kiếm được nhưng luôn biết chia sẻ tiền bạc lương thực cho những người kém may mắn hơn ông. Ông và vợ ông tin tưởng mãnh liệt vào Chúa và cầu nguyện ít nhất mỗi ngày một lần. Họ có nhiều bạn thân và người thợ giày thì kể chuyện khôi hài luôn miệng.

Chúa lắng tai nghe thánh Antôn và cuối cùng Người phát biểu: Antôn, con là vị thánh sống, người thợ giày và vợ ông cũng là những vị thánh sống.

Câu chuyện trên dạy chúng ta bài học: Nên thánh bằng cách chu toàn bổn phận trong niềm vui và trong những công việc nhỏ nhặt hằng ngày. Biến những công việc hằng ngày thành món quà yêu thương cho những người xung quanh. Cũng trong bài huấn dụ trên, Đức Thánh Cha Phaxicô gợi ý cho chúng ta: ‘Một bà đi chợ để mua đồ ăn và thấy một bà láng giếng và họ bắt đầu nói chuyện, và rồi đến những điều nói hành nói xấu. Bà ấy nói: "Không, không, tôi không thể nói xấu một ai cả". Đó là một bước tiến về sự thánh thiện, điều ấy giúp bạn nên thánh hơn. Rồi về nhà, đứa con xin bạn nói chuyện một chút về những chuyện tưởng tượng. Bạn nói: "Ba mệt lắm, hôm nay ba đã làm việc nhiều lắm". Nhưng nếu bạn kiên nhẫn lắng nghe con, thì đó là một bước tiến đến sự thánh thiện. Rồi đến cuối ngày ai cũng mệt, nhưng nếu bạn nói: chúng ta hãy cầu nguyện! thì đó là một bước tiến đến sự thánh thiện. Chúa Nhật, chúng ta đi lễ và rước lễ, và thỉnh thoảng xưng tội, thanh tẩy chúng ta, đó là một bước tiến đến sự thánh thiện! Rồi lòng kính mến Đức Mẹ, tôi đọc kinh mân côi và cầu nguyện. Đó là một bước tiến đến sự thánh thiện... Có bao nhiêu bước tiến nho nhỏ để nên thánh. Mỗi bước tiến về sự thánh thiện, làm cho chúng ta trở thành những người tốt lành hơn, được giải thoát khỏi tính ích kỷ và thái độ khép kín vào mình, cởi mở đối với các anh chị em và những nhu cầu của họ’.

Tóm lại, ai cũng có thể nên thánh. Và có nhiều con đường nên thánh khác nhau. Nhưng trên hết phải biết chu toàn bổn phận của mình bằng những việc nhỏ nhặt hằng ngày: “Thợ nên thánh ở công xưởng, lính nên thánh ở bộ đội, bệnh nhân nên thánh ở bệnh viện, học sinh nên thánh ở học đường, nông phu nên thánh ở ruộng rẫy, linh mục nên thánh trong mục vụ, công chức nên thánh ở công sở. Mỗi bước tiến là một bước hy sinh trong bổn phận” (ĐHV 24). Nhờ lời chuyển cầu của các Thánh, xin Chúa giúp chúng ta chu toàn bổn phận nên thánh của mình để ngày sau chúng ta được cùng các thánh ca ngợi Chúa trên thiên đàng. Amen

Lm. Anthony Trung Thành