Chúa Nhật II Mùa Chay Năm B
 
 


CN 2 mùa chay, năm B-2012
Chúa Kitô là ai ? (Mc 9,2-10)

Lời Chúa tuần này đến với chúng ta với câu truyện rất quen thuộc: câu truyện Chúa biến hình trên dỉnh núi Tabore. Chúa Giêsu đã đưa ba môn đệ lên núi, và ở đó Ngài đã hé mở cho các ông vinh quang của Ngài. Với chú ý mạc khải cho các ông biết Ngài là Con Thiên Chúa nên Chúa Cha đã phán từ trời: “Đây là con Ta rất yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người”.

Những lời mạc khải này không chỉ dành cho ba môn đệ nhưng cũng dành cho chúng ta qua muôn thế hệ. Qua lời mạc khải này, các Kitô hữu chúng ta cần phải tự hỏi chính mình rằng: Đức Ktiô là ai đối với tôi? Tại sao tôi lại theo đạo Công Giáo? Tại sao tôi lại muốn mang danh là Kitô hữu? Nói các khác, tôi theo đạo công giáo là theo ai, hay tìm kiếm điều gì? Và đâu là trung tâm điểm của đạo công giáo mà tôi cần xác tín? Các câu hỏi này nhiều khi nhức nhối và khó trả lời, bởi vì khi trả lời là chúng ta phải xác định niềm tin của mình vào Đức Kitô.

Trung tâm điểm của đạo Công giáo chúng ta không phải là những tín điều thường được đọc trong kinh Tin Kính, dù đây là những tín điều thánh thiêng và cao siêu. Trung tâm điểm của đạo công giáo cũng không chỉ là những giáo điều phải tuân giữ, được gồm tóm trong Mười Điều Răn Đức Chúa Trời và Sáu Điều Răn Hội Thánh, dù đây là những điều cần thiết cho cuộc sống con người. Trung tâm điểm của đạo Công giáo chúng ta nằm ở một người mang tên Giêsu. Ngài vừa là Thiên Chúa, vừa là con  người. Là Thiên Chúa, nhưng Ngài đã nhập thể làm người để dậy cho chúng ta Thiên Chúa là ai, và chỉ đường cho chúng ta về với Thiên Chúa. Vậy, khi theo đạo công giáo là chúng ta muốn có sự liên hệ với Đấng mang tên Giêsu này. Để có sự liên hệ chặt chẽ và bền vững, chúng ta sẽ tự nguyện thay đổi con người mình, bằng cách tin theo và tuân giữ các điều Ngài truyền dạy, hầu ngày càng trở nên giống Người hơn. Chúng ta hãy nhìn vào cơ cấu gia đình. Giữa hàng ngàn cô gái trẻ đẹp, dễ thương, một người thanh niên chỉ chọn một cô để “anh đem nàng về dinh”. Và giữa trăm ngàn người thanh niên đẹp trai, con nhà giầu, học giỏi, mỗi thiếu nữ cũng chỉ chọn một anh để “thiếp theo chàng một phen” mà thôi. Và khi chúng ta lựa chọn người nào là chúng ta muốn có sự liên hệ mật thiết và lâu bền với người đó. Do đó, chúng ta sẽ tự nguyện thay đổi tính tình, tập quán, cách trang phục và ngay cả thối quen ăn uống để chiều lòng và hòa hợp được với người mình chọn lựa. Điều này tương tự như cách thức chúng ta theo đạo. Khi chúng ta tin hoặc giữ những điều Đức Giêsu dạy, chúng ta tin hoặc giữ những điều Đức Giêsu dạy, chúng ta tự nguyện biến đổi chúng ta ngày càng giống Chúa hơn.

Theo Chúa kitô là tập biến đổi con người tội lỗi, nhiều tật xấu, đam mê nên người thánh thiện đạo đức. Câu trả lời của người tân tòng cho một người vô thần trong sách “Tiếng Hót Muông chim” của cha Anthony De Mello, SJ, là sự xác định niềm tin đáng cho chúng ta suy nghĩ. Một người vô thần đã hỏi người tân tòng mới theo đạo xem anh có biết về quốc tịch, tuổi tác, quê quán, và bao nhiêu bài giảng của Đức Giêsu không. Người tân tòng đều trả lời không biết. Người vô thần lắc đầu nói rằng: anh theo Đức Giêsu mà anh lại không biết thân thể Ngài, vậy anh biết được những gì? Người tân tong lúc đó mới chậm rãi trả lời: tôi thật hổ thẹn vì biết về Ngài rất ít. Nhưng tôi biết rõ rằng ba năm trước đây, tôi là người nghiện rượu, sáng say chiều xỉn, nợ lút đầu. Gia đình tôi xuống dốc kinh khủng. Tôi là nỗi tủi nhục cho vợ và các con tôi. Nhưng nay, tôi đã bỏ rượu, hết nợ nần. Gia đình tôi hòa thuận. Vợ con tôi trông ngóng tôi trở về nhà mỗi tối. Những điều này Đức Kitô đã làm cho tôi. Và đó là tất cả  những gì tôi biết về Ngài (trang 102).

Xác định niềm tin và Đức Kitô và thay đổi chúng ta ngày trở nên giống Ngài là căn bản của đời sống người Kitô hữu chúng ta.

Phó tế Đaminh Nguyễn Bình An
NS Trái Tim Đức Mẹ 2012

Sống trọn ơn gọi của mình
Chúa Nhật II Mùa Chay Năm B

Theo tường trình của các nhà tâm lý ở Hoa kỳ thì số người tìm đến để giúp trị liệu ngày càng gia tăng, đặc biệt là giới trẻ, vì một lý do rất đơn giản là họ không tìm được mục đích và ý nghĩa của cuộc sống. Điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả là trong số này cũng có rất nhiều người Công giáo. Nếu là người Công giáo tại sao không chịu mở sách Giáo lý ra mà tìm hiểu để khỏi phải mất công tốn của đi nhờ các nhà tâm lý. Vì chưng, sách Giáo lý Công giáo ngay từ những hàng đầu tiên đã khẳng định rằng: mục đích chúng ta sống ở đời này là để nhận biết và mến yêu Thiên Chúa, rồi từ đó phát sinh hiệu quả thương yêu mọi người như anh chị em và cùng nhau xây dựng một xã hội tốt đẹp... để sau cùng trở về với Thiên Chúa là Đấng đã gọi chúng ta ra đi cũng là Đấng mong ngóng chúng ta trở về. Đây chính là ơn gọi phổ quát mà mọi người sinh vào trần gian được kêu mời để đạt tới, vì nó bao trùm hết những ơn gọi khác mà chúng ta vẫn hằng đáp trả qua những tiếng xin vâng nối tiếp nhau trong cuộc sống.

Để đạt được mục đích tối hậu của cuộc sống con người, Thiên Chúa mời gọi chúng ta vào những bậc sống khác nhau với quyền tự do chọn lựa: kẻ sống độc thân, người lập gia đình, và có một số rất ít chọn cuộc sống tu trì. Trong mỗi bậc sống đó, Thiên Chúa liên tục mời gọi chúng ta dưới nhiều hình thức để thăng tiến bậc sống mình đã chọn. Nói chung, dù ở bậc sống nào chăng nữa thì tất cả cũng chỉ là phương tiện để chúng ta tìm gặp Chúa mà thôi. Do đó, điều quan trọng không hệ tại bậc sống nhưng hệ tại việc chúng ta lợi dụng các phương tiện Chúa ban để sống trọn ơn gọi của mình.

Để gầy dựng một dân riêng, Giavê đã mời gọi Abram từ bỏ quê cha đất tổ, đi đến miền đất xa lạ mà ông chưa từng biết đến. Sau đó, lại truyền cho ông sát tế Isaac là người con duy nhất để làm của lễ toàn thiêu... Tuy ngập ngừng và khó hiểu nhưng ông vẫn vâng nghe và nhờ đó đã trở thành tổ phụ của một dân tộc hùng vĩ. Đang khi hăng say bắt bớ các Kitô hữu, thánh Phaolô được Chúa mời gọi để đem Tin Mừng cho dân ngoại. Dẫu sợ sệt và cảm thấy mâu thuẫn nhưng ông cũng can đảm vâng nghe và đã trở thành rường cột của Giáo hội. Ba thánh tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan trong bài Phúc âm hôm nay cũng được Chúa mời gọi lên núi để chiêm ngưỡng dung nhan vinh hiển của Ngài. Mặc dù các ông rất thích đến nỗi muốn dựng lều để được ở luôn trên đó, nhưng vì Chúa muốn cách khác nên các ngài lại xuống núi. Chính vì sự mau mắn vâng nghe đó mà sau này chẳng những các ông được chiêm ngưỡng, nhưng còn được dự phần vào vinh quang phục sinh của Chúa Giêsu nữa.

Điều này tỏ cho chúng ta thấy rằng cuộc sống của mỗi người, dù có đi lên hay bước xuống, rẽ trái hay quẹo phải, tất cả đều có thể đạt được mục đích tối hậu là chiếm hữu được Chúa, nếu chúng ta bước theo tiếng gọi của Ngài. Nói theo kiểu bình dân thì cuộc đời dẫu lên voi hay xuống chó đều có thể gọi là một cuộc đời thành tựu nếu chúng ta biết chấp nhận giới hạn của mình và làm cho nó thăng tiến theo chiều hướng thích hợp với những giới hạn đó. Không ai hạnh phúc cho bằng người biết chấp nhận và vui với những gì có được trong tầm tay. Chúa không dựng nên bất cứ ai trong chúng ta chỉ để ăn hại, nhưng Ngài dựng nên mỗi người với một dụng ý riêng. Cũng mười ngón tay thon dài như nhau nhưng của người này thì Chúa muốn họ dùng để đánh đàn, viết sách, còn của kẻ khác thì Ngài mời gọi họ dùng để trồng cây hoặc đào mương, vét giếng... Chính vì vậy mà không ai có quyền tự hào cho rằng ơn gọi hay công việc của mình cao trọng hơn của người khác. Bởi lẽ, nếu để hoàn thành ơn gọi của mình theo ý Chúa mà làm công việc hèn mọn như làm đầy tớ cả đời thì cũng cao đẹp và công phúc như người có bổn phận xây nhà thờ cho Chúa vậy. Điều can hệ là chúng ta đã tận dụng các khả năng Chúa ban để nhận ra và đáp trả lời mời gọi của Ngài trong cuộc sống hay không mà thôi.

Xin Mẹ là Đấng đã mau mắn và tự tình thưa lời "Xin Vâng" với Chúa giúp chúng con biết lắng nghe và mau mắn thưa lời "Fiat" với ơn Chúa soi động trong cuộc sống thường ngày, để ngày sau được cùng Mẹ thông phần vào vinh quang rực rỡ của Chúa Kitô Phục Sinh. Amen.

Lm. Tuấn Bình, CMC

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)