Chúa Nhật IV Mùa Vọng Năm B
 
 


Xin hãy làm cho tôi như lời ngài nói

Các bài đọc Phụng vụ hôm nay đều tập chú vào những hoàn cảnh dẫn đến việc Đức Giêsu đến với nhân loại lần thứ nhất, cũng như việc Người đến với chúng ta bây giờ, và Người sẽ đến trong vinh quang trong ngày sau hết.

Sách Samuel quyển 2 (bài đọc 1) miêu tả cái giây phút lịch sử cực kỳ quan trọng khi Thiên Chúa hứa với Đavid qua lời tuyên sấm của ngôn sứ Nathan rằng: "Không phải Đavid xây nhà cho Thiên Chúa ở mà Thiên Chúa sẽ xây cho Đavid, một triều đại bền vững cho đến muôn đời". Nhưng, lịch sử cho thấy, triều đại Đavid chỉ tồn tại đến năm 587 BC, khi mà đền thánh Giêrusalem bị tàn phá và dân Israel bị bắt làm nô lệ ở Babylon. Trong thời điểm này, Israel nhìn về tương lai theo một hướng khác để lời hứa năm xưa được thực hiện. Họ ngày đêm mong đợi một vì vua mới, một đấng Messia được sinh ra bởi dòng dõi Đavid để cứu họ khỏi cảnh nô lệ lầm than.

Bài Tin mừng hôm nay, Thánh sử Luca tường thuật việc Thiên thần truyền tin cho Đức Maria.Thế là ứng nghiệm lời các tiên tri và lời hứa cùng tổ phụ Đavid năm xưa. Sứ thần Thiên Chúa vào nhà trinh nữ Maria đã đính hôn cùng Giuse mà theo gia phả, ông thuộc hoàng tộc Đavid. Việc Maria thụ thai (bởi quyền phép Chúa Thánh thần) nên hài nhi sinh ra đâu có phải là con của Giuse theo huyết thống? Nhưng Giêsu là con hợp pháp, chính thức của Giuse, theo lề luật vì được sinh ra sau thời kỳ đính hôn. Ôi! Kỳ diệu thay, việc Thiên Chúa làm! Mầu nhiệm được giữ kín tự ngàn xưa nay được tỏ hiện cho muôn dân (Bài đọc 2).

Trong cuộc đàm thoại giữa Maria và sứ thần Gabriel chúng ta không khỏi không ngạc nhiên vì sự bình tĩnh, đức khiêm nhượng, lòng can đảm và sự tín thác trọn vẹn của Đúc Maria. Cũng như cuộc tryền tin cho ông Zachariah, Maria không khỏi bối rối. Làm sao sự việc có thể xảy ra nơi một bà già tuổi ngoài bảy mươi cũng như nơi một cô gái còn trinh? Zachariah đã không tin, mặc dù ông là thầy cả, ông từng biết câu chuyện tổ phụ Abraham và bà Sarah sinh con là Isaac ở tuổi già. Trái lại Maria đã tin khi thoạt nghe cái tin nóng hổi là bà Elizabeth đã có mang được sáu tháng.

"Vâng, xin hãy làm cho tôi như lời ngài đã nói". Sứ thần cáo biệt. Thánh Thần TC ngự đến trong cung lòng trinh nữ, quyền năng Đấng Tối cao bao phủ lấy trinh nữ khác nào áng mây bao phủ Hòm Bia Thiên Chúa trong nơi sa mạc xưa (Num 10:34). Vua Đavid muốn xây một đền thờ cho Thiên Chúa bằng gỗ, bằng đá, nhưng Thiên Chúa muốn xây cho Người một đền thờ bằng xương bằng thịt nơi Đức trinh nữ Maria. Thiên Chúa không muốn bị giới hạn trong bốn bức vách tường nhưng Người muốn ở trong lều trại giữa dân Người và đồng hành với họ trên khắp mọi nẻo đường. Và Thiên Chúa đã trung thành với lời Người hứa cho dù đền thánh Giêrusalem có bị tàn phá, cho dù dân Israel có bị lưu đày. Triều đại Đavid vẫn tồn tại cho đến muôn đời. Ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

Maria! Mẹ được diễm phúc làm mẹ Ngôi Hai Thiên Chúa bằng xương bằng thịt sau khi Mẹ đã thưa "Xin Vâng". Diễm phúc này chỉ xảy ra có một lần duy nhất và chỉ dành riêng cho mỗi một mình Mẹ. Noi theo gương Mẹ mỗi khi chúng con thưa "Xin Vâng theo ý Chúa" là chúng con cũng được diễm phúc trở nên mẹ và anh em của Con Mẹ. "Ai làm theo ý Cha ta ở trên trời, kẻ ấy là anh em ta và là mẹ Ta" (Mt 12:50).

Pt. Huỳnh Văn Ngọc

 

XIN VÂNG THÁNH Ý

Lm GB Nguyễn Minh Hùng

Chúa Nhật IV Mùa Vọng năm B-2017

Duy nhất chỉ có Tin Mừng theo thánh Luca tường thuật câu chuyện Truyền tin cho Đức Mẹ. Với tường thuật duy nhất này của Kinh Thánh, Thiên Chúa chứng nhận Người tôn trọng con người, tôn trọng chính loài thụ tạo do tay Người dựng nên.

Cụ thể, sự tôn trọng mà Thiên Chúa thực hiện trong ngày truyền tin là sự tôn trọng đặc biệt mà Thiên Chúa dành cho Đức Maria, khi thiên thần Gabriel thông báo: “Này đây bà sẽ thụ thai sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao…”.

Để quyết định thời điểm cứu độ mà chính mình hoạch định, Thiên Chúa muốn Đức Mẹ tự nguyện “Xin Vâng”. Thiên Chúa làm được mọi sự, nhưng có một sự thật của ơn cứu độ mà Người không muốn áp đặt ý mình, một khi chưa dò hỏi ý kiến kẻ mà Người quyết định tuyển chọn để kẻ ấy trở thành “người trong cuộc” với mình.

I. Đức Mẹ XIN VÂNG THÁNH Ý.

Thật quý báu, Đức Maria đã thốt lên lời “Xin Vâng”. Trọn cả câu mà Đức Mẹ thưa với thiên thần là: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời sứ thần truyền”.

Đức Maria, Đấng mà cả một đời luôn thực thi thánh ý Chúa, luôn muốn làm đẹp lòng Chúa, luôn trung thành với lẽ sống đức tin của mình, thì nay đã thốt lên lời “Xin Vâng”. Xin Vâng trọn vẹn, Xin Vâng nhanh chóng, Xin Vâng không miễn cưỡng.

Đúng hơn, cả một đời, Đức Mẹ đã hiến mình cho Chúa, thì nay, trong lời thưa “Xin Vâng”, không chỉ thực sự hiến dâng mình như đã từng hiến dâng, mà còn cho thấy thói quen thực hành thánh ý Thiên Chúa là một thói quen thường xuyên, như đã trở thành nếp sống, nếp nghĩ, trở thành thức ăn dinh dưỡng qua từng phút giây của đời sống mà Đức Mẹ được Chúa ban.

Còn Thiên Chúa, Đấng thấu suốt sự ngoan ngùy của tớ nữ mà mình yêu quý, đã đón nhận lễ phẩm không chỉ là lời mà còn là ĐỜI xin vâng của Đức Mẹ cách nhanh chóng, không cần đợi chờ gì thêm, không cần bất cứ một trình tự nào nữa.

Trong khi Đức Mẹ, với hai tiếng “xin Vâng” chỉ thốt lên một lần trong ngày nhận lãnh lời truyền tin, đã thúc đẩy Đức Mẹ trọn một đời hướng về Chúa Giêsu, con của lòng mình, không hề ngơi nghỉ, không một chút ngại ngần.

Đức Mẹ hướng về Chúa từ khi Chúa còn là bào thai cho đến khi Chúa được sinh hạ trong hang đá Bêlem nghèo hèn.

Đức Mẹ hướng về Chúa qua tất cả những sự lạ thường từ lời chào dịu kỳ của chị Isave, cuộc viếng thăm của các mục đồng, các đạo sĩ, cũng như lời tung hô ca hát của các thiên thần trong đêm Chúa Giêsu giáng sinh.

Đức Mẹ hướng về Chúa để suy gẫm mầu nhiệm của Chúa, dẫu chưa thể hiểu gì trong đêm ôm con bôn ba ra hải ngoại chạy trốn dã tâm của con người…

Mặc dù chỉ dừng lại ở mầu nhiệm Giáng Sinh để nhìn ngắm Đức Mẹ trong tương quan với thánh ý Thiên Chúa, chắc chắn, mọi người đều tin rằng, không phải chỉ trong mầu nhiệm Chúa Giáng Sinh, mà trong suốt hành trình dương thế của mình, Đức Mẹ luôn luôn đặt thánh ý Thiên Chúa làm trung tâm của mọi vấn đề, mọi ngỏ nghách, mọi hoàn cảnh, mọi tương quan sống…

Bởi đó, Đức Mẹ đã hiến dâng trọn đời để sống lời thưa “Xin Vâng”.

II. THÁNH Ý CHÚA VỚI ĐỜI NGƯỜI TÍN HỮU.

1. Gẫm suy lời Xin Vâng và chiêm ngắm đời Xin Vâng can trường của Đức Mẹ, với ý thức, tự do và trách nhiệm, mỗi chúng ta hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa đã không ngần ngại, nhưng luôn tin tưởng nơi con người. Qua Đức Mẹ, Thiên Chúa cho thấy, Người không chê chối con người, nhưng cần đến họ, Người cho họ hạnh phúc được làm thành phần của lịch sử cứu độ.

Biết mình được Thiên Chúa tin tưởng, chúng ta hãy phó mình cho Thiên Chúa, để Người tùy nghi sử dụng chúng ta. Như Đức Mẹ, chúng ta đáp lại bằng việc xin vâng mọi nơi, mọi lúc trong cuộc đời mình.

2. Đức Mẹ hạnh phúc để Chúa làm chủ và thực hiện thánh ý Người trên cuộc đời Đức Mẹ. Cũng vậy, ta hãy yên tâm sống trong sự quan phòng của Chúa. Hãy nương tựa vào tình yêu của Chúa, vì tình yêu ấy chưa từng để cho bất cứ ai phải trở thành kẻ ngoại cuộc.

Những khi gặp điều may đến với cá nhân, gia đình hay xã hội, như xác thân khỏe mạnh, công ăn việc làm ổn định, gia đình hạnh phúc, những ngày trôi qua bình an…, chúng ta biết trân quý ơn Chúa mà ra sức thực hành đời sống thánh đức, đáp lại ơn Chúa bằng nỗ lực phụng sự Chúa và phục vụ anh chị em bằng mọi cách thức tốt lành mà tình yêu đòi hỏi.

Những khi phải đối mặt cùng gian nan thử thách, như lâm cảnh bị phản bội, tai nạn, bệnh tật…, là khi phải kiên vững để xin vâng thánh ý Chúa bằng niềm trông cậy, bằng sự tín thác và ngã vào vòng tay của Chúa sâu hơn, mạnh hơn bất cứ lúc nào qua lời cầu nguyện, qua việc dâng lên Chúa mọi đau khổ mà mình đang gặp phải.

Trong sự vâng phục thánh ý Chúa theo gương Đức Maria, chúng ta còn được ủi an vô cùng nhờ kết nối với Đức Mẹ, nhờ Đức Mẹ mà hiệp thông cùng đau khổ xưa của Chúa Giêsu. Chắc chắn, Đức Mẹ sẽ dẫn ta đến gặp Chúa Giêsu, để cùng với Chúa, chúng ta mạnh mẽ, kiên vững mà trải qua và vượt thắng mọi chiều kích của thập giá.


3. Sau cùng, chúng ta hãy cám ơn Đức Mẹ, Đấng đã biến đời mình thành bài học Xin Vâng cho chúng ta học đòi bắt chước. Xin Đức Mẹ cho ta được nối bước của Đức Mẹ mà tiến về cùng Chúa, càng lúc càng dứt khoát hơn, cậy trông hơn.

Trên đường trọn lành của ta có Đức Mẹ cùng đồng hành, đó là điều quý giá vô cùng. Hãy để Đức Mẹ hướng dẫn ta đi tìm và thực hành thánh ý Chúa. Đức Mẹ là sự khôn ngoan mà ta cần chọn lựa. Đức Mẹ là sự trợ thủ đắc lực, Đức Mẹ là sự tín nhiệm không suy giảm mà ta được Chúa thương ban.

 

Chúa Nhật 4 Mùa Vọng B,  21-12-2014
Cách đón nhận Ơn Chúa (Lc 1:26-38)

Giáng Sinh đang về với lời chúc bình an dưới thế, tuy nhiên chúng ta biết rằng thế giới chưa hết chiến tranh. Tổng Thống Obama hứa sẽ là tổng thống kết thúc chiến tranh Trung Đông lại vừa bắt đầu cuộc chiến mới chống Isis và các phe đối nghịch khắp nơi. Chúng ta tự hỏi tại sao thế?

Bài đọc thứ nhất và bài Phúc Âm nói lên có ít là hai cách đón nhận bình an của Chúa: theo cách của vua David và theo cách của Mẹ Maria. Với David, tất cả những gì David hoàn thành không nhìn như là ân phước nhưng như một món nợ phải trả. Chúa  đã cho nhưng Chúa  đòi trả lại những gì Chúa  đầu tư. Vì thế, David phải xây cho Chúa một đền thờ. Những thành công nhân loại không đem lại bình an vĩnh viễn. Chúng ta có thể làm cho mục đích đó nhưng việc nhận ra rằng đó là việc Chúa làm. “Ta (Chúa) sẽ vun trồng nó tại đó. Nó sẽ ở đó và không còn bị quấy phá nữa. … Ta sẽ cho ngươi được bằng yên khỏi mọi quân thù.” (2 Sm7:12). Bao lâu chúng ta đặt niềm tin vào việc của chúng ta, không còn chỗ nào cho bình an của Chúa như ân ban biến đổi trái tim bạo động thành trái tim yêu thương.

Còn cách  đón nhận  ơn Chúa của Mẹ Maria thì khác. Mẹ không quan tâm tạo ấn tượng cho Chúa hay trả lại Chúa vì những gì Chúa đã làm. Đức Mẹ biết  đón nhận một quà tặng,  “Này tôi là nữ tì Chúa, xin hãy làm cho tôi những gì Ngài nói.”  Đức Mẹ không hứng thú trong việc tiến thân nghề nghiệp hay đại sự nào. Chúa sắp làm những điều vĩ đại và Chúa sắp dùng Mẹ để thực hiện. Đức Mẹ không xây cho Chúa một đền thờ. Chúa sẽ biến Mẹ nên một đền thờ cho Ngôi Lời Nhập Thể.  Đức Mẹ tràn  đầy  ơn phước và bình an vì Mẹ  để Chúa làm qua Mẹ. Khi Chúa hoạt động qua chúng ta, sẽ có bình an mà thế giới không thể ban phát hay cất đi.

David muốn chứng tỏ mình mạnh mẽ bằng việc xây nhà cho Chúa ngự. Mẹ Maria muốn để Chúa ngự trong mình như đền thờ và cách của Mẹ dẫn đến Hòa Bình. Xin Mẹ giúp chúng con đón nhận ơn Chúa với tấm lòng tín thác nơi Chúa để chúng con mang lại bình an cho thế giới.

Thế Thiên Minh, CMC

 

TRUYỀN TIN CHO CẢ TÔI NỮA!

Rất hợp lý Chúa Nhật 04 mùa Vọng trình bày cảnh truyền tin cho Đức Maria, một biến cố cụ thể và thiết thực nhất trong việc thể hiện mầu nhiệm Thiên Chúa làm người.  Thế nhưng khi Giáo Hội mời gọi tôi chiêm ngắm biến cố đó, có phải chỉ vì muốn kể cho tôi biết về các sự kiện liên quan tới việc Hài Nhi sắp sinh ra để giúp tôi thêm hiểu biết dọn mình mừng lễ Giáng Sinh?  Nếu đúng thế thì khi chiêm ngắm quang cảnh này, tôi vẫn chỉ là người ngoài cuộc bàng quang, có chăng là chờ đợi để được hưởng một vài kết quả may mắn nào đó mà sự kiện này có thể mang đến cho mình?

“Trong mầu nhiệm Nhập thể Thiên Chúa làm người,” tác giả Brisson đã tóm lược như thế này khi nói về linh đạo của Thánh Phan-xi-cô Sa-lê, “không phải chỉ một ‘Chúa - Người’ duy nhất có thể kết hiệp với Thiên Chúa.  Trong kế hoạch thần linh, không phải Thiên Chúa chỉ kết hợp với một người để biến người đó thành ‘Chúa - Người’, nhưng Ngài còn muốn nhập thể được ứng dụng cho hết thảy mọi người.  Qua nhập thể Thiên Chúa muốn đi vào trong tương quan với hết thảy nhân loại.  Ngài muốn nhập thể trong mọi người, đương nhiên không phải dưới dạng hai bản tính nên một (hypostatic), nhưng không kém phần hữu hiệu và biến đổi trong tất cả những ai sẵn sàng và chuẩn bị đón nhận… Nhập Thể trên thực tế lan rộng tới mọi phần tử của Nhiệm Thể Đức Ki-tô tức là Hội Thánh.”  (Louis Brisson, Cor ad Cor, trg. 143).

Nếu quả đúng là như thế thì biến cố truyền tin khởi đầu mầu nhiệm nhập thể cũng phải là biến cố dành cho mỗi Ki-tô hữu chúng ta; chính tôi cũng được truyền tin!  Có thể tạm hiểu điều này như sau: Sứ thần [đức tin] đến với tôi, một kẻ thấp hèn, và chào: “Mừng vui lên, hỡi [người] đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng [bạn].”  Tôi sẽ tự hỏi, mình mà được “đầy ân sủng” sao?  Chắc đi rồi, vì ân sủng chính là lòng nhân ái xót thương Thiên Chúa hằng đổ tràn trên tôi.  Hội Thánh cho biết ân sủng nhân ái này được ban nhưng không (gratis), nghĩa là không do bất cứ công nghiệp nào của tôi.  Hơn thế nữa Phao-lô còn muốn tôi hiểu rằng: nơi đâu càng tội lỗi thì ân sủng Chúa càng dư tràn (xin xem Thư Rô-ma chương 5 đặc biệt câu 20).  Gia-kêu, đứa con hoang đàng, Ma-đa-lê-na… là một số trường hợp điển hình và tiêu biểu.  Mỗi khi nhận ra mình tội lỗi, tôi tạo ra cho Chúa dịp thi thố lòng thương xót thứ tha; lúc đó Thánh Linh hầu như cũng nói với tôi: “Đừng sợ, vì [bạn] đẹp lòng Thiên Chúa… bạn đã làm cho hài nhi Giêsu được sinh hạ nơi mình, vì Hài Nhi giáng trần vốn chỉ với mục đích làm cho mọi người nhận biết tình thương cứu độ của Thiên Chúa.”  Đối với Maria trong tư cách một phụ nữ Do Thái, thì sứ thần loan báo: Hài Nhi sắp hạ sinh sẽ “được gọi là Con Đấng Tối Cao, Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người.  Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại Người sẽ vô cùng vô tận”, nhưng đối với một Ki-tô hữu như tôi, hệt như Maria tin yêu trong suy niệm Tin Mừng nơi thẳm sâu cõi lòng, tôi cũng sẽ được loan báo cho biết: Hài Nhi giáng trần chính là ‘Thiên Chúa, Đấng cứu độ… hằng đoái thương nhìn đến phận hèn… đời nọ tới đời kia Chúa hằng thương xót… và lòng thương xót đó dành cho tổ phụ Ap-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời’ (Lc 1:46-55).  Có lẽ trong thâm tâm nhiều lúc tôi cũng đã thốt lên: “Việc ấy xảy ra cách nào… vì con thật không đáng được thương xót thứ tha.”  Nhưng tôi nhận được lời đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bạn, và quyền năng Đấng tha thứ sẽ rợp bóng trên bạn, vì thế Đấng Thánh bạn mang nơi mình sẽ được gọi là Con Thiên Chúa cứu độ.”  Phúc Âm chỉ cho tôi thấy người phụ nữ ngoại tình, tên cướp cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu đã được tha thứ như thế nào, và lúc đó đức tin cũng sẽ trấn an tôi “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được… không có tội nào mà không tha thứ được.”  Và lúc đó tôi cũng chỉ có thể khiêm tốn cùng với Maria đáp lại: “Vâng, con đây chỉ là người tội lỗi thấp hèn, Xin Chúa cứ làm cho con như lời hứa của Tin Mừng cứu độ!”

Giáng sinh đã gần lắm rồi!  Nếu không thật sự coi việc truyền tin của đức Maria đang được lặp lại với mình mỗi dịp Sinh Nhật, có lẽ hệt như những năm trước, tôi sẽ lại chỉ lo dọn mừng lễ thật to, thật long trọng, nhưng vẫn chỉ như một khách bàng quang cử hành lễ hội; nội dung Giáng sinh vẫn ở xa tít tắp đâu đâu.  Truyền tin là cho tôi, và Giáng sinh cũng là cho tôi, vì tôi trong tình trạng hiện sinh của mình cần phải như thế!

Lạy Mẹ Maria, trong bài ca ‘Magnificat’, chính Mẹ đã nội tâm hóa biến cố truyền tin theo suy nghĩ sâu lắng của cõi lòng.  Mẹ đã thấu hiểu cưu mang Đấng Cứu Thế chỉ là một phần của điều quan trọng hơn nhiều, đó là nhận biết Chúa hằng thương xót.  Xin giúp con hiểu được cuộc truyền tin của con, và cùng với Mẹ, ca ngợi lòng thương xót Chúa trong mùa Giáng Sinh này.  Amen!

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty

 

HÃY ĐÓN NHẬN CON TRAI TÔI

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban CON MỘT, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống đời đời.” (Ga 3,16).

Một nhà triệu phú và đứa con trai rất đam mê sưu tầm những họa phẩm hiếm nổi tiếng.  Họ đã thu thập được hết thảy những bức tranh tuyệt tác của các danh họa lừng danh trên thế giới, từ Picasso tới Raphael.  Hai cha con thường ngồi bên nhau để thưởng lãm và ca ngợi những nét vẽ thần tình và linh động tuyệt vời của các bức họa mà họ đã ra công sưu tầm được.

Khi chiến tranh bùng nổ, người con nhận được lệnh gọi phải nhập ngũ.  Sau một thời gian huấn luyện, anh theo đơn vị ra chiến trường.  Anh tỏ ra một chiến sĩ dũng cảm và rất yêu thường đồng đội, nhưng anh đã phải hy sinh nơi trận địa trong lúc cứu mạng sống của một đồng đội.  Khi nhận được hung tin, người cha vô cùng đau đớn về cái chết đột ngột của người con trai duy nhất của ông.

Khoảng một tháng sau, ngay trước Lễ Giáng Sinh, vào một buổi xế chiều người cha đang ngồi ngắm nghía những bức họa mà lúc sinh thời người con ưa thích; thình lình nghe tiếng gõ cửa ông đứng lên bước ra mở cửa.  Một thanh niên lạ mặt hai tay ôm một gói lớn, cất tiếng chào.

-    Kính chào Bác, chắc chắn Bác chưa từng biết cháu là ai, cháu xin phép được tự giới thiệu: cháu là người lính đã được con trai Bác cứu mạng trong một cuộc đụng độ.  Anh ấy đã cứu rất nhiều bạn đồng đội trong ngày hôm ấy và trong khi đang vực cháu vào chỗ nấp an toàn, anh đã bị một viên đạn của đối phương bắn trúng ngay tim và gục ngã tức thời.

Trong những ngày còn tại thế, chúng cháu sống bên nhau, anh ấy thường hay nhắc đến Bác rất nhiều với cháu, và kể cho cháu nghe về sự ưa chuộng và mê say những tác phẩm hội họa của Bác, cũng như Bác đã giảng giải cho anh về những nét vẽ tinh vi và khác biệt của từng họa sĩ.  Anh thanh niên đưa gói quà ra và trịnh trọng tiếp lời:

-    Cháu biết, bức tranh này chẳng đáng giá gì so với bộ sưu tập của Bác.  Cháu không phải là một họa sĩ nổi tiếng, nhưng cháu nghĩ rằng người con trai Bác, cũng là ân nhân cứu mạng cháu nên cháu ước ao xin Bác chấp nhận bức họa này.

Người Cha đưa tay đỡ lấy và từ từ mở gói quà ra.  Trước mặt là một bức chân dung của con trai ông đã được người thanh niên vẽ.  Ông thất thần trố mắt chăm chú nhìn bức chân dung mà người họa sĩ quân nhân đã lột trần được cái tinh anh của con trai ông qua nét vẽ thật tài tình.  Đôi mắt người cha đã tuôn trào đẫm lệ lôi cuốn bởi đôi mắt người con trên bức tranh.  Ông cám ơn người thanh niên và ngỏ ý muốn trả tiền cho bức tranh.  Người thanh niên vội đáp:

-    Thưa Bác không, đây là một món quà cháu kinh biếu bác, cháu không có gì xứng đáng để có thể đền đáp được ơn cứu sống của con trai bác đã hy sinh mạng sống của mình cho cháu.

Người cha liền treo bức hình đó trong phòng trưng bày những sưu tầm chính của ông.  Mỗi khi có khách viếng thăm, ông thường dẫn đến xem bức hình của con trai ông trước rồi mới dẫn đi xem những bức tranh sưu tầm nổi tiếng khác.

Sau một thời gian ngắn, người cha cũng ra đi về nơi vĩnh cửu.  Một cuộc đấu giá vĩ đại được tổ chức tiếp theo.  Rất nhiều người có uy thế chung quanh vùng quây quần đến, nôn nao muốn được xem những họa phẩm nổi danh của người quá cố và hy vọng có cơ hội mua được một trong những tác phẩm này để thêm vào cho bộ sưu tầm của họ.

Bức tranh người con trai được trưng bày ngay giữa bục đấu giá.  Người điều khiển cuộc bán đấu giá gõ búa lên tiếng tuyên bố:

-    Thưa quý quan khách, chúng tôi bắt đầu cuộc đấu giá hôm nay, khởi sự bằng bức tranh người con trai của cố chủ nhân.  Ai trong quý vị muốn đấu giá bức họa này?

Mọi người đều lặng thinh.

Rồi một giọng nói từ phía sau la lên:

-    Xin thông qua bức tranh này, chúng tôi muốn được xem những bức họa nổi tiếng khác.

Nhưng người điều khiển đấu gia không để ý đến lời nói vẫn tiếp tục:

-    Đây bức tranh người con trai, ai muốn đấu bức tranh người con trai?  Vị nào bắt đầu trả giá $100..., $200!...

Một tiếng khác la lên với giọng giận dữ:

-    Chúng tôi đến đây không phải để xem bức họa này.  Chúng tôi tới để xem những bức họa của các họa sĩ thiên tài nổi danh trên thế giới như Van Goghs, Rembrandts... thôi.  Hãy đi thẳng ngay vào những bức danh họa chính!

Nhưng người điều khiển đấu giá vẫ tiếp tục rao không thèm để ý đến lời đề nghị khách.

-    Bức tranh nguời con trai…, bức tranh người con trai…!  Vị nào muốn làm chủ nhân ông bức tranh người con trai này hãy mau mau trả giá?

Sau cùng, một giọng nói phát xuất từ mãi phía cuối phòng.  Đó là người làm vườn lâu năm của ông chủ nhà và người con trai.

-    Tôi xin trả bức họa đó $10.00.  Là một người nghèo nàn, đó là số tiền lớn nhất mà ông gom góp tiết kiệm bao nhiêu năm mới được.

-    Đã có vị trả giá $10, ai là người trả hơn... $20?... $20?

-    Thôi hãy trao bức tranh đó cho ông ta lấy $10 đi, đáng giá rồi!  Chúng tôi đang nóng lòng chờ đợi muốn xem những bức danh họa chính!

-    $10 bức họa người con trai, có vị nào trả thêm nữa không?

Đám đông người trở nên giận dữ.  Họ đâu muốn đầu tư vào bức tranh người con trai.  Họ muốn đầu tư vào những họa phẩm có giá trị hơn nữa cho bộ sưu tập của họ.

Người điều khiển cuộc bán đấu giá gõ mạnh búa xuống bàn và bắt đầu lên giọng đếm:

-    Một,... hai,... bức tranh người con trai được bán với giá $10.

Một người đàn ông ngồi ở hàng ghế thứ hai la lớn:

-    Bây giờ hãy mau khởi đấu những họa phẩm nổi tiếng đi!

Người điều khiển cuộc đấu giá đặt cây búa xuống bàn và tuyên bố:

-    Tôi trân trọng xin lỗi quý vị, buổi bán đấu giá đến đây đã hoàn tất.

-    Vậy còn những sưu tập nổi tiếng kia thời sao?

-    Tôi thành thật rất tiếc.  Khi được giao phó việc điều khiển cuộc đấu giá này, tôi đã được nhắc nhở một điều khoản bí mật trong chúc thư của chủ nhân.  Tôi không được phép tiết lộ điều ấy tới khi kết thúc cuộc đấu giá.  Đó là:

-    Chỉ có bức chân dung ngưới con trai được đưa ra đấu giá.  Bất cứ ai mua được bức chân dung ấy sẽ đương nhiên được thừa hưởng tất cả những tài sản bao gồm luôn những bức danh họa trong sưu tập của chủ nhân quá cố.

Do đó người đàn ông đấu giá được bức họa người con trai nhận được tất cả mọi sản nghiệp của người quá cố.

**************************
Trước đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa Cha đã trao ban người Con Một của Ngài trên cây thập giá.  Giống như người điều khiển cuộc đấu giá bộ sưu tập danh họa ngày hôm nay là: Ngài đã gõ búa và cất tiếng hỏi: “Người Con Một của ta!... Người Con Một của ta!... Ai nhận Người Con Một... đó?

Như chúng ta đã thấy: ai nhận Người Con là nhận được tất cả.

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống đời đời” (Ga 3,16).  Đó là tình yêu.

Hoài Việt Nguyễn Vĩnh Tường (sưu tầm chuyển ngữ và phóng tác)

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)