Chúa Nhật Phục Sinh Năm B
 
 


Sống Tin Mừng Phục Sinh trong hân hoan

Đây là chứng từ của một Dự tòng khá lớn tuổi mà tôi mãi không quên. Người đàn ông trung niên ấy tìm đến gặp tôi để xin ghi danh học giáo lý. Lý do làm cho ông 'giác ngộ' chân lý thật là lạ lùng: một ngày cách đó hơn sáu tháng, được tham dự tang lễ của một người Công giáo, ông ngạc nhiên khi thấy trước cảnh chia ly tử biệt, dù đậm nét đau buồn và lệ tuôn rơi, người Công giáo vẫn tự tin để hát và hát rất hùng dũng, chân tình. Lời của những bài hát ấy diễn tả về niềm vui và hy vọng vào sự phục sinh đời sau đã đi sâu vào tâm hồn, thôi thúc ông tiếp tục suy tư về những gì đã thấy và đã nghe. Ông đã trao đổi những suy nghĩ của mình với một vài tín hữu mà ông quen biết, và điểm đến cuối cùng là xin được ghi danh học giáo lý khai tâm Kitô giáo tại nhà thờ. Sau này như lời ông thú nhận: "Đầu tôi đã hai thứ tóc, thăng trầm của cuộc đời đều đã trải qua, chứng kiến việc tuyên xưng đức tin vào sự sống đời sau của các tín hữu trong tang lễ hôm đó đã làm tôi thao thức. Đành rằng cái chết là một sự giải thoát nhưng chưa có tôn giáo nào cho con người thấy một hướng đi rõ ràng, đầy hy vọng và thăng hoa như Kitô giáo". Và ông tâm sự: "Thật hạnh phúc khi tìm thấy và được gắn bó phần đời còn lại cùng Chúa của sự sống".

Hôm nay toàn thể Giáo hội long trọng cử hành mầu nhiệm Phục sinh của Đức Kitô. Các bản văn Thánh Kinh đọc trong những ngày này đã và sẽ liên tục nhắc nhở các Kitô hữu về sự kiện trọng đại này. Bốn mươi ngày chay tịnh và Tuần Thương khó đã qua, giờ là lúc cử hành sự sống lại của Chúa trong sự xác tín và niềm vui hân hoan. Nhìn vào gương Đức Kitô là 'Trưởng tử của mọi loài thọ tạo, là Đấng đầu tiên sống lại từ cõi chết' người Kitô hữu học được một bài học quý giá là phải trải qua đau khổ để đạt tới niềm vui và hạnh phúc. Từ đau khổ đến hạnh phúc, từ thập giá đến vinh quang là một con đường dài. Phải đi qua con đường ấy mới mong đạt được hạnh phúc thật và là hạnh phúc vĩnh cửu, hạnh phúc được sống muôn đời với Chúa hằng sống.

Khi cử hành mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh của Đức Kitô, Giáo hội không chỉ tưởng nhớ mà Giáo hội sống mầu nhiệm ấy trong hiện tại, ngay trong những sinh hoạt phụng tự của mình; còn người Kitô hữu thì sống và cử hành mầu nhiệm ấy trong cuộc đời. Thật vậy, Phục sinh là một thực tại vẫn xảy ra với các Kitô hữu qua những biến chuyển tích cực hằng ngày và được thể hiện qua nét hân hoan, vui tươi của cuộc sống dù vẫn có những khó khăn, đau khổ, và thử thách.

Đức Giêsu đã sống lại, Ngài đã chiến thắng sự chết, sự chết không làm chủ được Ngài, bởi Ngài là Thiên Chúa toàn năng, là Chúa của sự sống. Người Kitô hữu tin vào Ngài và ký gửi cuộc đời trong niềm tin ấy. Trong thánh lễ mỗi ngày, các tín hữu vẫn tuyên bố: "Chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết, và tuyên xưng việc Chúa sống lại cho tới khi Chúa lại đến". Lời tuyên bố ấy được thể hiện qua cuộc sống vui tươi, hạnh phúc của đời họ và sẽ được các thế hệ Kitô hữu nối tiếp kéo dài đến ngày cánh chung. Người Kitô hữu đích thực không sống trong phiền muộn và tuyệt vọng. Mọi buồn vui trong cuộc đời đều nằm trong kế hoạch quan phòng và định liệu của Thiên Chúa, họ sẽ luôn sống Đức tin của mình trong niềm vui, trong sự hân hoan và hạnh phúc.

Trong thư gửi giáo đoàn Côlôsê Thánh Phaolô khuyên mọi người hãy hướng thiện để khi "Đức Kitô nguồn sống của chúng ta xuất hiện, anh em sẽ được xuất hiện với Người và cùng Người hưởng phúc vinh quang" (Cl 3, 4). Hướng thiện để từ bỏ tội lỗi và gắn bó với Chúa, để cùng chết và Phục sinh với Chúa. Chúa đã sống lại thật, hãy biểu lộ niềm vui ấy trong cuộc sống để làm chứng cho sự Phục sinh của Chúa trong cuộc đời.

Cs. Louis Kim

Phục sinh cùng Chúa
Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng4/2/2015

PHỤC SINH CÙNG CHÚA

Chúa đã phục sinh. Lẽ ra ta phải phục sinh với Chúa, phải bước ra khỏi vùng tối tăm để nhập cuộc với ánh sáng huy hoàng của ơn phục sinh.

Nhưng nhiều lần xét mình, ta chợt thảng thốt: cứ hết lễ phục sinh này đến lễ phục sinh khác, hết mùa phục sinh năm nay, lại đến phục sinh năm tới…, tâm hồn ta vẫn còn thuộc về bóng tối,

Có thứ bóng tối tội lỗi nhận chìm linh hồn ta trong những vực sâu không có lối thoát.

Có thứ bóng tối đam mê dục vọng gìm linh hồn ta trong cơn mê ngủ miệt mài, mất hết ý chí phấn đấu tiến lên.

Có thứ bóng tối tham lam ích kỷ làm lu mờ lương tâm, lý trí, khiến ta coi tiền bạc trọng hơn tình nghĩa. Vì tiền bạc mà dám phạm tội. Vì lợi nhuận mà làm thiệt hại người khác.

Có thứ bóng tối ghen ghét oán thù làm tâm hồn ta không lúc nào bình an, vì chìm ngập trong nỗi hận thù dai dẳng.

Có thứ bóng tối tự ái kiêu căng khiến linh hồn ta không tìm thấy niềm vui trong sự khiêm nhường tha thứ.

Tất cả những bóng tối đó đang khiến linh hồn ta suy yếu, chết dần chết mòn. Tất cả những bóng tối đó ngăn chặn ánh sáng của Chúa, ngăn chặn dòng suối ơn lành của Chúa đổ vào hồn ta.

Để ánh sáng Phục Sinh của Chúa tràn vào hồn ta, ta phải quét sạch những bóng tối còn vương vấn trong tâm hồn.

Mùa phục sinh luôn luôn có hình ảnh cây nến. Nến phục sinh tượng trưng Chúa Kitô, Đấng đã thoát ly khỏi tối tăm của thế gian, mang lại ánh sáng phục sinh vô biên cho chính thế gian, phá tan bóng tối thế gian.

Như cây nến phải chịu tiêu hao mòn mỏi mới giữ được ánh sáng soi chiếu đêm tối, ta cũng phải phấn đấu với chính bản thân, quên mình, chịu chết cho tội lỗi, để sống một đời sống mới cho Chúa và trong Chúa.

Khi phấn đấu đẩy lùi bóng tối tội lỗi, ta thoát được ách ma quỷ và được sống trong ánh sáng của Chúa, trở nên con cái ánh sáng.

Lạy Đức Kitô Phục Sinh, Chúa đã chiến thắng ma quỷ, xin giúp chúng con chiến đấu với ma quỷ, để được sống một đời sống mới trong ánh sáng của Chúa. Amen.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG

 

CHẾT ĐI SỐNG LẠI          

  (CN PHỤC SINH – Năm B) 

Tục ngữ Việt Nam có câu: “Chết đi sống lại”. Câu tục ngữ này không dùng theo nghĩa đen (nghĩa chiểu tự), mà dùng theo nghĩa bóng (nghĩa ẩn dụ): ý muốn nói đến cuộc sống con người thường trải qua những sóng gió thử thách nghiệt ngã (tựa như đã chết đi), và nếu vượt qua được sẽ như người được sống lại từ cõi chết. Tuy nhiên, cách đây 20 thế kỷ, đã có một cuộc “chết đi sống lại” (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng) của một nhân vật làm thay đổi hẳn cục diện thế giới (từ đêm đen Cựu Ước sang Tân Ước), mở ra một kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên Cứu Độ. Nhân vật ấy không ai khác hơn là Đức Giê-su Ki-tô. Gọi Người là “nhân vật” vì chính Người đã “hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế.” Hơn thế nữa, “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2, 7). Ngày hôm nay, toàn Giáo Hội mừng kính trọng thể Đức Ki-tô đã “chết đi vì tội lỗi loài người và sống lại hiển vinh”: Lễ Phục Sinh.   

Theo Lich Phụng vụ thì trước khi cử hành đại lễ Phục Sinh, Giáo Hội cử hành đêm Canh Thức Vượt Qua ("Theo truyền thống xa xưa, đêm nay là đêm Chúa truyền phải giữ, và cử hành Canh Thức Vượt Qua để kính nhớ Đêm Thánh Chúa Sống Lại, được coi là "Mẹ của mọi lễ Canh Thức". Trong lễ Canh Thức này, Hội Thánh canh thức để mong đợi Chúa phục sinh và cử hành mầu nhiệm Vượt Qua ấy trong các bí tích khai tâm Ki-tô hữu. Toàn thể truyền thống Ki-tô Giáo luôn nhìn nhận buổi canh thức này mang tính chất trông đợi cuộc quang lâm cánh chung của Chúa." – xc “Những ngày lễ Công Giáo 2014-2015”, tr. 71). 

Đêm Canh Thức Vượt Qua là đêm cuối của Tam Nhật Vượt Qua, mà “Tam Nhật Vượt Qua nhằm tưởng niệm cuộc Thương Khó và Phục Sinh của Chúa, sáng chói lên như tột đỉnh của năm Phụng vụ.” (xc AC – “Những Quy luật tổng quát về Năm Phụng vụ và Niên lịch – Normæ de Anno liturgico et Calendario”, số 18). Cuộc Thương khó của Chúa Giê-su Ki-tô chính là cuộc Vượt Qua tội lỗi và cái chết của loài người để hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại (“Chúa Ki-tô đã hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại và tôn vinh Thiên Chúa cách hoàn hảo, nhất là nhờ mầu nhiệm Vượt Qua của Người; nhờ đó, Người đã chết để tiêu diệt sự chết của chúng ta và sống lại để khôi phục sự sống cho chúng ta.” – AC, số 18). Như vậy cũng có thể nói Đức Ki-tô đã vượt qua chính mình, tiêu diệt sự chết, phục hồi sự sống (phục sinh) vậy. 

Nói đến vượt qua chính mình là nói đến một việc làm thiên nan vạn nan. Ngay chính Đức Giê-su với bản tính loài người, thì Người cũng khó lòng vượt qua được chính mình. Người đã đổ cả mồ hôi máu ra nơi vườn Ghết-sê-ma-ni khi nghĩ đến cuộc khổ nạn mà Người phải vượt qua, thậm chí Người còn cầu xin cùng Chúa Cha cho khỏi phải chịu sự thương khó ấy (“Người bắt đầu cảm thấy buồn rầu xao xuyến. Bấy giờ Người nói với các ông: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy." Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống, cầu nguyện rằng: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này." – Mt 26, 37-39). Tuy nhiên, với bản tính Thiên Chúa thì Người lại thưa: “Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha." (Mt 26, 39). Sở dĩ Người vượt qua được, chính là nhờ bản tính Thiên Chúa đã có sẵn trong Người. Đặt một giả thiết, nếu Đức Giê-su không vượt qua được bản tính con người với cuộc thương khó không một phàm nhân nào có thể tưởng tượng ra được (chớ đừng nói là có thể vượt qua), thì chương trình cứu độ nhân loại của Thiên Chúa sẽ ra sao? 

Vì thế, nghi thức Đêm Canh Thức Vượt Qua được sắp xếp theo 4 bước: 1. Thắp nến Phục Sinh (quen gọi là làm phép lửa): đem ”Ánh sáng Chúa Ki-tô” chiếu toả vào tận nơi sâu thẳm của cung lòng mỗi Ki-tô hữu; 2. Phụng vụ Lời Chúa: suy niệm những kỳ công Thiên Chúa đã làm cho dân Người từ khởi nguyên (alpha) đến tận cùng (omega);        3. Phụng vụ Thánh Tẩy (quen gọi là làm phép nước): Cộng đoàn Dân Chúa đón nhận những anh chị em tân tòng và cùng đồng thanh lặp lai lời cam kết khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy; 4. Phụng vụ Thánh Thể: Toàn thể Hội Thánh được mời vào bàn tịêc trong đời sống mới mà Chúa đã dọn sẵn thông qua sự chết và phục sinh vinh hiển của Người (”Anh em không biết rằng chỉ một chút men cũng đủ làm cho cả khối bột dậy lên sao? Anh em hãy loại bỏ men cũ để trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men. Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. Vì thế chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật mà ăn mừng đại lễ.” – 1Cr 5, 6-8). 

Ý nghĩa trọng đại của Tam Nhật Vượt Qua cô đọng trong đêm Canh Thức Vượt Qua nhắc nhở người Ki-tô hữu hãy làm sao thực hành (không chỉ là cử hành) cho kỳ được công cuộc vượt qua được Mùa Chay của bản thân, của cuộc đời mình. Và nhất là làm thế nào để mỗi năm thêm một lần ghi dấu được cuộc vượt qua chính mình bằng một cái mốc thời gian trong cuộc đời. Phải sống làm sao cho đúng với ý nghĩa “sống là chấp nhận vượt qua, vượt qua mọi cám dỗ ngọt ngào, mọi đam mê thấp kém, vượt qua mọi gian lao nguy hiểm, mọi thử thách nghiệt ngã – vượt qua được chính mình”. Cuộc sống của người tín hữu không chỉ là mỗi năm một lần cử hành Tam Nhật Vượt Qua trong giới hạn 3 ngày, mà phải là thực hành liên lỉ cuộc “Bách Niên Vượt Qua” trong suốt cả trăm năm trần thế, cho đến ngày tới được cùng đích của cuộc đời. Ở đó, chính Người đã chết, đã Vượt Qua sự chết để cứu chuộc nhân loại, sẽ dang rộng vòng tay đón nhận những kẻ đã dám cùng-chết-với-Đức-Kitô để được cùng-sống-lại-với-Người (”Thật vậy, vì chúng ta đã nên một với Đức Ki-tô nhờ được chết như Người đã chết, thì chúng ta cũng sẽ nên một với Người, nhờ được sống lại như Người đã sống lại.” – Rm 6, 5). 

Hoá cho nên vấn đề đặt ra với Ki-tô hữu khi bước vào Tuần Thánh, chuẩn bị cử hành Tam Nhật Vượt Qua, không chỉ là tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su Ki-tô và ăn mừng Lễ Phục Sinh đánh dấu mầu nhiệm Vượt Qua vinh hiển của Người, mà còn là làm sao vượt qua được chính mình trên hành trình dương thế. Tuy không thể so sánh với cuộc Vượt Qua của Đức Giê-su Thiên Chúa; nhưng con người giữa cuộc đời đầy cạm bẫy gian truân, cần phải vượt qua những thử thách nghiệt ngã, mới hy vọng chiếm lĩnh được Nước Trời. Phải coi những thử thách ấy là “lủa thử vàng” (1Pr 1, 6-7) nhằm trui rèn ý chí vượt qua thử thách. Tất nhiên “Không một thử thách nào đã xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên Chúa là Đấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp, để anh em có sức chịu đựng.” (1Cr 10, 13). 

Ngoài ra, suy niệm cuộc Vượt Qua của Chúa Ki-tô, còn cần phải đặt cho mình một câu hỏi: “Đức Giê-su Vượt Qua cuộc khổ nạn là vì ai và để làm gì?” Câu trả lời thật hiển nhiên: “Người Vượt Qua cuộc thương khó là để cứu chuộc loài người khỏi tội lỗi và sự chết đời đời”. Đức Ki-tô hoàn toàn không vượt qua cuộc khổ nạn cho bản thân Người, mà là cho toàn thể nhân loại. Như vậy thì người Ki-tô hữu vượt qua những thử thách của bản thân, nhưng đồng thời còn phải biết vượt qua chính mình, vượt qua cái tôi vị kỷ, dửng dưng với tha nhân. Ấy cũng bởi vì: “Dửng dưng đối với tha nhân và với Thiên Chúa cũng là một cám dỗ thực sự đối với các Ki-tô hữu chúng ta. Đó là một bất hạnh chúng ta cần đương đầu trong tư cách là Ki-tô hữu. Khi Dân Chúa trở về với tình thương của Chúa, thì họ tìm được những câu trả lời cho những vấn nạn mà lịch sử luôn đề ra cho họ. Một trong những thách đố khẩn cấp nhất mà tôi muốn dừng lại trong Sứ Điệp này chính là thách đố hoàn cầu hóa sự dửng dưng.” (Lời mở đầu Sứ điệp Mùa Chay 2015). Vượt qua chính mình, mở lòng ra đến với anh em, đó mới thực sự sống đúng với ý nghĩa và mục đích đêm Canh Thức Vượt Qua để mừng đón ngày Chúa Phục Sinh. 

Tóm lại, “Đây là đỉnh cao của Phúc Âm, là Tin Vui tuyệt hảo: Chúa Giê-su, Đấng chịu đóng đinh, đã sống lại! Biến cố này là nền tảng của đức tin và niềm hy vọng của chúng ta: nếu Chúa Kitô không sống lại, Kitô giáo chẳng còn ý nghĩa; toàn bộ sứ mệnh của Giáo hội sẽ mất hết động lực, bởi vì Giáo hội đã khởi đầu từ đó và luôn bắt đầu lại từ đó. Sứ điệp mà các Kitô hữu mang đến cho thế giới này là: Chúa Giêsu, Tình yêu nhập thể, đã chết trên thập giá vì tội chúng ta, nhưng Thiên Chúa Cha đã cho Người sống lại và đặt Người làm Chúa của sự sống và cái chết. Trong Chúa Giêsu, tình yêu đã chiến thắng hận thù, lòng thương xót chiến thắng tội lỗi, sự thiện chiến thắng sự dữ, sự thật chiến thắng dối trá, sự sống chiến thắng sự chết.” (Thông điệp Phục Sinh Urbi et Orbi 2014). 

Ôi! Lạy Chúa! Con biết nếu con vượt qua được chính mình để cùng chết với Chúa, con sẽ được sống lại trong Ngài. Nhưng con cũng biết rõ, với con người mỏng giòn yếu đuối, con không thể thực hiện được cuộc vượt qua vô vàn khó khăn đó. Ôi! Lạy Chúa Ki-tô! Chúa đã sống lại thật như Lời đã phán hứa. Xin cho chúng con ”được trỗi dậy cùng với Ngài”, để chúng con biết ”tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Chúa đang ngự bên hữu Chúa Cha”, xin giúp chúng con luôn ”hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chớ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới.” Chúng con luôn cầu mong chúng con ”đã chết, và sự sống mới của chúng con hiện đang tiềm tàng với Đức Ki-tô nơi Thiên Chúa” và ”Khi Đức Ki-tô, nguồn sống của chúng con xuất hiện, chúng con sẽ được xuất hiện với Người, và cùng Người hưởng phúc vinh quang.” (Cl 3, 1-4). 

Ôi! Lạy Chúa Ki-tô Phục Sinh! Con tha thiết khẩn cầu Chúa ban Thần Khí cho con – như xưa Chúa đã ban cho các Tông đồ tiên khởi của Giáo Hội trong ngày Lễ Ngũ Tuần – để con có thể vượt qua được chính mình, ngõ hầu được cùng chết và cùng sống lại với Chúa trong ngày cánh chung. “Lạy Chúa từ ái, ngày hôm nay, Ðức Giêsu đã đánh bại thần chết, khai đường mở lối cho chúng con vào cuộc sống muôn đời. Nay chúng con đang hoan hỷ mừng Người sống lại, xin Chúa ban Thánh Thần làm cho chúng con trở nên người mới để sống một cuộc đời tràn ngập ánh sáng Ðấng Phục Sinh. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ Chúa nhật Phục Sinh). 

JM. Lam Thy ĐVD.

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)