Chúa Nhật III Thường Niên Năm B
 
 


Các người tìm gì? (Ga 1,35-42)

"Các ngươi tìm gì?" Một câu hỏi quan trọng với con người bởi vì bao lâu còn sống là bấy lâu còn tìm kiếm. Bao lâu còn là nười chúng ta còn kiếm tìm hạnh phúc. Câu hỏi có thể đặt sâu xa hơn, hạnh phúc các ngươi là gì ?

Trong bài tin mừng hôm nay Chúa Giêsu cũng nêu lên cho hai môn đệ của Gioan Tẩy Giả câu hỏi này. Khi thấy Chúa Giêsu đi ngang qua, Gioan liền giới thiệu cho hai môn đệ của mình, "Đây là Chiên Thiên Chúa." Lời giới thiệu đó đã kéo được sự chú ý của hai môn đệ và họ đã bỏ thầy mình mà bước theo chúa. thấy hai ông đi theo xa xa như để quan sát Ngài, Chúa Giêsu liền quay lại hỏi một câu làm hai ông phải suy n ghĩ, "Các ngươi tìm gì?"

Đây cũng là câu hỏi Chúa gửi đến từng người chúng ta hôm nay. Chúng ta thường nghe: điều chúng ta tìm kiếm sẽ cho biết chúng ta là con người như thế nào. Trong cuộc sống, nhiều người chạy tìm kiếm tình, tiền, tài để làm cho cuộc sống hạnh phúc hơn. Nhưng nhìn vào thực tế thì còn rất nhiều người hoặc có thể nói là hầu như ai cũng còn gặp khó khăn và đau khổ . Tại sao? Bởi vì cho dù con người có tìm được điều mình ước nhưng nếu không biết, hay nói đúng hơn, không có Chúa thì vẫn còn phải tìm kiếm thêm. thực tế, một số ngôi sao màn bạc, ngôi sao thể thao tiền bạc ê hề, tình rải khắp nơi, danh giá vút trời, nhưng đành chọn cái chết vì chẳng thấy hạnh phúc đâu !

Nói như vậy chắc có lẽ nhiều người sẽ không đồng ý bởi vì có những Kitô hữu là những người biết Chúa Kitô, nhất là những người Công giáo đi lễ hằng ngày hoặc hằng tuần, nhưng họ cũng còn đau khổ và bất hạnh.

Truyện kể rằng tại thành phố Sobrado bên Bồ Đào Nha có một cụ bà có con chó tên Preta. Sáng Chúa Nhật nào Preta cũng rời nhà lúc 5 giờ, đi 16 miles đến một nhà thờ Công giáo và đến ngồi gần cung thánh để dự lễ. Preta đứng và ngồi theo những người dự lễ. Sau lễ Preta lại cuốc 16 miles về nhà, đôi lúc cũng có người thương chở Preta về. Điều đáng chú ý là tờ báo Correio da Manha đăng tin là có người tham dự lễ càng ngày càng tăng, nhưng là chỉ để xem con chó trung thành. (From Wesley Taỵlor, Tualitin, Oregon, Homiletics, January 20,2002) Thật đáng tiếc, người ta đến nhà thờ không phải để chứng kiên những tín hữu trung thành, nhưng là để xem con chó trung thành.

Thiết nghĩ câu truyện trả lời cho thắc mắc trên. "Các người tìm gì?" Chúng ta đến nhà thờ tìm gì? Tìm Chúa hay như dân thành Sobrado, đến nhà thờ để xem con chó thờ phượng Chúa? Có lẽ chúng ta không quá tệ như dan thành Sobrado, nhưng chúng ta giống như hai môn đệ của Gioan. Khi nghe thầy mình giới thiệu Chúa Giêsu là chiên Thiên Chúa thì hai ông bỏ tất cả để theo Chúa, nhưng theo cách xa xa. Hai ông đứng xa ca ngắm nhìn Chúa chứ không muốn đến gần. Thiết nghĩ đây cũng là thái độ của chúng ta. Chúng ta đến nhà thờ, nhưng đến muộn và về sớm; đến nhà thờ thờ, nhưng lòng trí du lịch đâu đâu... Muốn tìm Chúa nhưng không muốn từ bỏ những của cải và thú vui thế gian. Muốn gặp Chúa, nhưng lại đứng ở đàng xa nhìn tới.

Hôm nay Chúa hỏi từng người chúng ta, "Các ngươi tìm gì?" Trong khi suy nghĩ chúng ta nên nhớ là điều chúng ta tìm kiếm sẽ cho biết chúng ta là ai và cho dù chúng ta tìm được điều mình kiếm, nhưng nếu không có Chúa thì chúng ta cũng sẽ không cảm thấy đầy đủ và hạnh phúc.

Lm. Gioan Quốc Toản, CMC 2012.

 

Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng
chúa nhật 3 thường niên, năm B

Khi Gioan Tẩy Giả bị cầm tù, Chúa Giêsu biết thời cơ đã đến. Ngài không chần chờ nữa. Thời gian 30 năm trường sống ẩn dật, đủ để Ngài chuẩn bị cho chương trình cứu độ. Ngài đi thẳng đến Galilê, vùng dân cư đông đúc rất thuận tiện cho Ngài. Ngài bắt đầu lên tiếng. Lời Ngài tuy ngắn gọn, đơn sơ nhưng đã chất chứa hết ý nghĩa về chương trình của Ngài: "Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng" (Mc 1:15).

Khi nghe lời Ngài mời gọi: "Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá", hai anh em Phêrô, Anrê, kế đến là anh em Giacôbê và Gioan, lập tức bỏ hết gia đình, sản nghiệp để theo Ngài. Ngài không hứa hẹn cho họ địa vị, chức tước, danh vọng; trái lại, Ngài còn cho các ông biết: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu." (Lc 9:58). Khi theo Ngài, các môn đệ phải chấp nhận một cuộc đời gian lao, vất vả, phải hy sinh tất cả và hy sinh ngay cả đến chính mạng sống mình nữa.

Chỉ trong một thời gian ngắn, lời Ngài đã làm tan biến một thế giới cũ xưa, buồn chán và thay thế bằng một thế giới mới tràn đầy niềm vui và hy vọng. "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần", thời điểm mà bấy lâu nay mọi người chờ đợi, nay đã đến, và muốn được thông phần vào đó, mọi người phải ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng.

Trong cuộc sống hằng ngày, biết bao lần chúng ta đã làm ngơ trước lời mời gọi của Chúa. Như Giôna, hơn một lần được Chúa sai đi, báo cho dân thành Ninivê phải ăn năn hối cải; nhưng vì tính hẹp hòi, ông cưỡng lại, không nghe lời Chúa và đã quyết định bỏ trốn. Nhưng Chúa vẫn theo đuổi ông và sau khi sống trong bụng cá ba đêm ngày, ông mới hồi tâm và thi hành sứ mạng Chúa giao phó. Với Phêrô thì trái lại, vì ông đã đặt Chúa làm tâm điểm của đời mình, nên khi được gọi, ông đã bỏ tất cả để theo Ngài. Còn phần chúng ta thì sao? Chúa Kitô mong ước mỗi người chúng ta đáp lời mời gọi của Ngài như Phêrô hay ít ra, như Giôna đã làm. Ngài cũng cho chúng ta thấy rằng Ngài vẫn luôn luôn nhẫn nại chờ đợi, như người cha già trông ngóng đứa con hoang trở về (Lc 15:20).

Là Kitô hữu, chúng ta phải là những người hạnh phúc nhất trên đời, vì chúng ta biết tại sao mình có mặt nơi này, đang đi đâu và làm thế nào để đến đích. Đời sống của người Kitô hữu là đời sống của người lữ hành suốt đời cầu nguyện và sám hối, chỉ kết thúc khi ta nhắm mắt lìa trần. Trên cuộc hành trình, tuy gặp nhiều chông gai, thử thách, và vì nhân tính hèn yếu, thường bị vấp ngã, sai lạc; nhưng được bổ dưỡng bởi sức mạnh từ trời ban xuống, chúng ta đủ sức tiến bước đến cuối đoạn đường của cuộc đời.

Là Kitô hữu, chúng ta là những người hạnh phúc nhất đời khi biết sống theo lời Chúa Kitô dạy. "Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng", là lời Chúa Kitô mời gọi dân xứ Galilê 2000 năm trước và cũng là lời nhắn nhủ mỗi người chúng ta ngày nay. Mỗi ngày đều là dịp khởi đầu mới mẻ , giúp chúng ta cơ hội nhìn lại chính mình, để hồi tâm, sám hối và quyết tâm bắt đầu một ngày mới tốt đẹp và tươi mát hơn.

Pt. Nguyễn Văn Đức

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT III TN (B) 2015 (Mc 1,14-20)


NHIỆM VỤ NƯỚC TRỜI


Kính thưa quý vị, thưa các bạn chủ đề Lời Chúa Chúa Nhật  III TN ( Mc 1, 14- 20 ) hôm nay cho chúng ta hai ý chính : 

  • Thứ nhất : Chúa Giêsu rao giàng Tin Mừng, kêu gọi sám hối vì Nước Trời đã gần đến . ( Mc 1, 14-15)
  • Thứ hai : Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ đầu tiên và thái độ đáp trả của các ngài.( Mc 1. 16 - 20).

Như chúng ta biết, Nước Trời chính là Triều Đại Thiên Chúa. Nếu Nước Trời không có trong lòng người hôm nay, thì làm sao con người có thể hưởng được Nước Trời mai sau? Nhưng , muốn có Nước Trời trong lòng người, thì phải làm sao ? Vâng, đây là chủ đề chính mà hôm nay Tin Mừng thánh Marco muốn cho chúng ta biết. Thánh Marco cho chúng biết rõ Nước Trời là Triều Đại của Thiên Chúa. Vì Nước Trời thì chắc chắn không phải là thế gian, nhưng rất cần thiết cho phàm nhân nhân, vì nếu Nước Trời không ở trong lòng nhân thế hôm nay, thì làm sao con người có thể nhận biết Thiên Chúa được.

Chúng ta có thể hiểu Nước Trời qua nhiều hình thức đa dạng, nhưng điều căn bản là Nước Trời chính là điều mà Thiên Chúa muốn cho con người thực hiện. Vì , nếu Nước Trời không có ở trong lòng người ngay hôm nay, thì mãi mãi Nước Trời chỉ có một mình Thiên Chúa ngự trị mà thôi. Như thế thì thật là buồn ! Tại sao vậy ? Thưa, bởi vì chỉ có Thiên Chúa với Thiên Chúa, chứ phàm nhân nào ” lọt “ vào được. Nhưng, rõ ràng, hôm nay, thánh Marco cho chúng ta thấy rõ Nước Trời là gì ? Vâng, Nước Trời là Triều Đại Thiên Chúa.

Điều nầy rất quan trọng, bởi vì, Triều Đại là một sự cai trị lâu dài, một vương quốc vĩnh cửu. Muốn được như vậy, con người cần phải đạt đến bằng một sự “thay đổi” cuộc sống, có nghĩa là ”sám hối”, và tin vào “Tin Mừng”. Vì, không có một vương quốc nào giả dối, mà lại có một triều đại vững bền. Vì triều đại có nghĩa là một vương quốc vững bền, đời đời , mãi mãi. Theo nguyên lý siêu nhiên lẫn tự nhiên, cái xấu, cái ác không thể tồn tại. Dù cho học thức uyên bác, tài năng xuất chúng cũng không thể phủ nhận chân lý trên. Từ đó suy ra, sự sống bắt nguồn từ Thiên Chúa, vì vậy mới tồn tại vĩnh hằng. Tại sao vậy? Thưa, rõ ràng nếu cái xấu và cái ác tồn tại thì mặc nhiên không có sự sống. Tất cả sẽ bị diệt vong, từ cổ chí kim, nếu con người không nhận ra chân lý nầy, thì con người sẽ chết.

Vâng, đó là sự chết đầu tiên và sự chết ấy sẽ mãi mãi đè nặng trên con người, nếu như con người không nhận ra chân lý là Thiên Chúa. Vì lẽ đó, con người phải tin Vào Tin Mừng của Đức Kitô. Con người phải nhờ vào sự giáo huấn của Tin Mừng là Lời dạy dỗ của Thiên Chúa. Đó là nguyên nhân tại sao Thiên Chúa ban Con Một của Ngài đến trần gian để đem ơn cứu độ cho trần gian.

Chúng ta thấy, về từ ngữ, “Triều “ có nghĩa là “Vua chúa ”, từ nầy chỉ cho riêng một nhân vật, đó là ”Vua”. Chúng ta thấy có từ kép “ triều bái, triều kiến, triều yết “, đều chỉ về đức vua. Từ “ Đại “có nghĩa là “niên đại”,” thời đại”, có nghĩa cả một thời gian lâu dài. Mà Triều Đại Thiên Chúa thì vô cùng, vô tận. Điều nầy cho thấy ý thứ nhất ở trên, tại sao Chúa Giêsu rao giảng Tin Mừng về Triều Đại Thiên Chúa đang đến gần. Muốn đón nhận Triều Đại Thiên Chúa thì phải sám hối và tin vào Tin Mừng.

Rõ ràng, nếu không tin vào Tin Mừng thì không thể nào đón nhận được Triều Đại Thiên Chúa, mà Triều Đại Thiên Chúa là ở trong lòng người. Vì rõ ràng, không ai được sinh ra mà làm thánh ngay,( trừ phi các thánh Anh Hài Tử đạo.)

Trừ các thiên thần, còn phàm nhân ra thì những ai đang ở trong Triều Đại Thiên Chúa là Nước Trời, mà được biết như là “ Thiên Đàng “, thì đều phải được lãnh nhận ơn cứu độ từ Thiên Chúa qua Đức Kitô. Muốn vậy, điều kiện tiên quyết là phải sám hối và tin vào Tin Mừng. Những người đứng đầu trong Nước Trời, ( như Lời Chúa Giêsu nói ) là những kẻ “ bé mọn ”. Nhưng, phàm nhân mà được Chúa Giêsu khen ngợi là Gioan Tẩy Gỉa. Nhưng, kẻ ở trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông ( Mt 11, 11). Như vậy, cho thấy kẻ ở trong Nước Trời là người phải phấn đấu rất nhiều, vì chính người mà được Chúa Giêsu khen ngợi trong phàm nhân cũng không bằng kẻ ở trong Nước Trời. Nói như vậy, không có nghĩa là thánh Gioan Tẩy Gỉa bị hạ thấp, mà là Chúa Giêsu vừa khéo léo tiết lộ về sự cao trọng của Nước Trời, vừa khéo léo đề cao thánh Gioan Tẩy Gỉa. Vì, “Phàm nhân từ lòng mẹ sinh ra không ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Gỉa ”. ( Mt 11, 11 ; Lc 7, 28)

Chúng ta đều biết triều đại thế gian không vĩnh cửu, dù lâu đến đâu, cũng phải kết thúc, đó là quy luật thế gian. Quy luật hiện sinh chỉ tồn tại theo quy luật của nó, đó là lẽ tự nhiên. Điều nầy vốn dĩ là như thế, vì thế tất yếu là tự nhiên, vốn không thuộc siêu nhiên. Điều gì siêu nhiên thì vốn dĩ như vậy. Vì thế, giữa cái tự nhiên và siêu nhiên luôn phân minh, rạch ròi.

  • Phần thứ hai : Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ đầu tiên và thái độ đáp trả của các ông. ( Mc 1, 16-20 ).

Như chúng ta biết, “ Đức Tin “ là sự kêu gọi và đáp trả. Thiên Chúa kêu gọi, phàm nhân đáp trả. Đó là một sự ưng thuận, sự bằng lòng, sự tự nguyện. Điều ấy thật tốt đẹp biết bao ! 

Phần Thiên Chúa Ngài luôn kêu gọi phàm nhân qua Người Con Chí Ái của Ngài, là Đức Giêsu- Kitô. Vì thế, chúng ta thấy Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ đầu tiên để thiết lập một cộng đoàn dân Chúa. Hầu để được đạt đến điều mà Thiên Chúa muốn con người thực thi, để được sống trong Triều Đại Thiên Chúa là Nước Trời. Như vậy, nhiệm vụ Nước Trời là của phàm nhân và cho phàm nhân, nhưng chính Đấng Cứu Thế Giêsu- Kitô đem đến qua sự rao giảng Tin Mừng Nước Trời của Người. Hữu nhiên, Người phải mặc lấy nhân tính phàm nhân, hầu biểu lộ sự rao giảng Nước Trời bằng sự hữu hình. 

Theo đó, Nhiệm Vụ Nước Trời là của con người và cho con người, chứ không phải của và cho Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng ân ban Nước Trời, tức Triều Đại của Ngài cho con người. Vì thế, Nước Trời ở ngay trong lòng người, khi họ đón nhận Lời Tin Mừng của Chúa Giêsu. Nhưng, Thiên Chúa không ban Nước Trời ở trên trời, mà ban cho con người ngay dưới thế, vì vậy, Chúa Giêsu không giữ Lời tin Mừng như một thứ tài sản đặc quyền, đặc lợi, mà Người kêu gọi phàm nhân cộng tác. Vì lẽ đó, Chúa đã kêu gọi những con người đầu tiên để cộng tác vào sứ vụ rao giảng Nước Thiên Chúa. 

Chúa Giêsu đến trần thế để thiết lập Nước Trời tức Triều Đại Thiên Chúa, nhưng nếu con người không đón nhận và đáp trả, thì hữu nhiên không có Nước Trời trong lòng họ. 

Theo lẽ đó, chúng ta thấy các môn đệ đầu tiên đã đáp trả một cách trọn vẹn, dù rằng là phàm nhân, hữu hạn, khiếm khuyết, nhưng, tín trung và bền đỗ. Đó là ân sủng, đó là đức tin, đó là hạnh phúc của Triều Đại Thiên Chúa mà những ai ( bất cứ ai) được kêu mời và đáp trả như các thánh Tông Đồ đầu tiên. 

Khởi đi từ bài đọc I ( Gn 3, 1- 5 ; 10 ) hôm nay, chúng ta thấy , Thiên Chúa vì yêu thương thành Nin-vê tội lỗi đã sai tiên tri Giô-na đến kêu gọi họ ăn năn sám hối và được tha thứ. Như chúng ta biết, tiên tri Giô – na là vị tiên tri mang dấu hiệu tiên trưng, ý nghĩa tiên trưng về cuộc Tử Nạn của Đấng Cứu Thế , ba ngày đêm trong bụng cá, tượng trưng ba ngày Đấng Cứu Thế xuống ngục Tổ Tông, tức nhân tính của Người phải ở trong mồ ba ngày. Như vậy, tiên tri Giô – na là vị tiên tri được diễm phúc mang hình ảnh tiên trưng về Đấng Cứu Thế.

Kế đến bài đọc II ( 1 Cr 7, 29 – 31), thánh Phao-lô nói rất chí phải, “Vì bộ mặt thế gian nầy đang qua đi” ( c 31). “ Thời gian chẳng còn bao lâu nữa. Những ai có vợ coi như không có, kẻ mua sắm hãy coi như không mua sắm, kẻ khóc lóc thì coi như không khóc lóc, kẻ vui mừng thì coi như không vui mừng. kẻ hưởng thụ của cải trần thế thì coi như không có gì “. ( 1Cr 7, 29-31) 

Như vậy, tình yêu của Thiên Chúa chính là sự sống vĩnh cửu cho chúng ta, thế gian sẽ qua đi, vì nó vốn dĩ như thế. Nhưng Triều Đại Thiên Chúa là vĩnh cửu. Như chúng ta biết bộ mặt nào rồi cũng tan biến đi, nếu nó vốn là tự nhiên được hiện hữu trên trần gian. Dù là những nơi thờ phượng, phụng tự chẳng hạn. Thiên Chúa thì không thay đổi, nhưng con người thì phải đổi thay, những cơ sở phụng tự thuộc vật chất, về mặt kiến trúc, thẩm mỹ, độ bền, vị trí chẳng hạn, thì nó được giữ nguyên. Như vị trí tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Kỳ Đồng chẳng hạn, trải qua 50 năm, ngôi nhà thờ vẫn còn giữ nguyên nét ban đầu. Nhưng cách đây 30, lúc đó con 20 tuổi, thường lui tới nơi nầy, thấy cảnh vật và con người phải khác đi với cảnh vật và con người hiện nay, vì 30 năm là một chặng đường khá dài cho một cuộc đời, tất yếu , mọi sự phải được thay đổi. Như người đứng đầu tu viện 30 năm qua thay đổi mấy lần, nhà sách Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp thì nhân viên bán sách hiện nay không có người nào trên 30 tuổi, điều đó có nghĩa là cách nay 30 năm họ còn ở một thế giới nào đó. Nói như vậy, chúng ta thấy sự kỳ diệu của Thiên Chúa là Đấng kỳ diệu vô cùng, và sự siêu nhiên mới tồn tại, còn sự tự nhiên sẽ qua đi như ngày và đêm, như vốn dĩ nó phải có vậy. 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến thế gian để rao giảng Tin Mừng Nước Trời và kêu gọi con người sám hối và tin vào Tin Mừng, để họ nhận được ơn cứu độ. Xin cho con người trần thế biết nhận ra tình thương của Chúa mà đáp trả. Bằng cách đón nhận Tin Mừng Nước Trời và thực thi, vì đó là nhiệm vụ Nước Trời, ( là Triều Đại Thiên Chúa ) dành cho họ. Xin cho họ nhận thức nhiệm vụ Nước Trời mà thực thi như lòng Chúa mong ước./. Amen 

P.Trần Đình Phan Tiến 25/01/2015


HÀNH VI NHÂN LINH (CN III/TN-B)

Bài Tin Mừng hôm nay (CN.III/TN-B – Mc 1, 14-20) trình thuật Đức Giê-su khai mạc sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Người dạy: "Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng." Thời kỳ đã mãn nghĩa là đã hết một thời kỳ, và đã đến lúc bắt đầu một thời kỳ mới. Thời cũ là thời của Cựu Ước – thời kỳ trông đợi Đấng Cứu Tinh đem ơn cứu độ của Thiên Chúa xuống nhân trần, để giải thoát loài người khỏi tội lỗi và sự chết đời đời – thời kỳ này đã mãn (đã chấm dứt). Thời kỳ mới bắt đầu mở ra một kỷ nguyên mới là “Triều đại Thiên Chúa” (Thánh sử Mat-thêu gọi cách nôm na là “Nước Trời” – Mt 4, 17). Tuy nhiên “Triều đại Thiên Chúa” mới chỉ “đến gần” chớ chưa phải là hiện thực.

“Triều đại Thiên Chúa – Nước Thiên Chúa” đã đến gần, và vì thế “anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”. Tại sao lại như vậy? Câu trả lời cũng tương đối đơn giản: Lời dạy “tin vào Tin Mừng” tức là hãy tin vào Lời Chúa loan báo: “Nước Trời đã đến gần”. Biết được Nước Trời đã đến gần, thì điều kiện tiên quyết để có thể đạt được Nước Trời là hãy sám hối. Rõ ràng sám hối và tin là 2 chiều kích đan kết vào nhau và là điều kiện của nhau: Nếu anh tin vào Tin Mừng thì hãy sám hối và khi anh sám hối thì niềm tin của anh sẽ được thăng hoa. Nói cách khác, anh cần phải ý thức rõ ràng con người trần thế đầy tội lỗi nhuốc nhơ, chỉ khi nào anh thực lòng ăn năn hối cải (sám hối), quyết tâm sống theo Lời Chúa, anh mới có hy vọng chiếm hữu được Nước Trời.

Có một châm ngôn La ngữ khá phổ biến: “Lầm lỗi là bản tình của con người” (errare humanum est). Đông phương cũng có câu “nhân vô thập toàn” (con người không bao giờ có được thập phần – 10/10 – hoàn hảo). Đã là con người thì ai cũng có những sai lầm thiếu sót không tránh khỏi. Những lỗi lầm sai sót của con người ví như bụi bặm bám trên một làn da, một tấm thân và vì thế mới gọi đời là trần gian (trong đám bụi), trần thế (bụi đời), trần ai (bụi sầu), hồng trần (bụi hồng). Bụi bặm bám vào da người không chỉ làm cho xấu đi nước da, mà còn phát sinh bệnh tật (hôi hám, ngứa ngáy, ghẻ lở, nấm mốc…). Tất nhiên khi thân mình đầy bụi thì cần phải tắm rửa, không những chỉ để giữ cho thân thể sạch đẹp mà còn giúp cho sức khoẻ tăng trưởng tốt. Tắm rửa sạch sẽ rồi thì sau đó cơ thể sẽ dơ bẩn trở lại, và nếu thế thì lại phải tiếp tục tắm rửa. Châm ngôn sống phải là: “Tắm rửa hàng ngày, tắm rửa luôn luôn”. Với bụi bặm hữu hình còn như vậy, huống chi những bụi bặm vô hình bám vào và làm thối rữa tâm hồn.

Chắc chắn không một ai nghĩ rằng “Tắm rửa rồi thì sau đó thân thể lại dơ bẩn trở lại. Vậy thì khỏi cần tắm rửa chi cho mất công”. Đó chỉ là “lý sự cùn”! Tuy vậy, bản thân kẻ viết bài này đã vấp phải lập luận “lý sự cùn” tương tự như trên. Tôi vẫn chưa quên một câu chuyện cứ ám ảnh tôi khôn nguôi: Hồi tôi còn nhỏ, có một lần thân phụ tôi sai tôi quét nhà. Vì đang mải chơi, tôi cãi lại: “Con có quét sạch thì lát nữa nó cũng dơ bẩn trở lại”. Thân phụ tôi nghiêm nét mặt: “Được lắm! Vậy thì trưa và chiều nay con khỏi ăn cơm, vì có ăn thì rồi cũng đói lại mà thôi”. Tôi giật mình xin lỗi và ngay lập tức líu ríu cầm chổi quét nhà. Một câu chuyện tương tự khác xảy ra bên Tây Ban Nha (theo lời kể của một Linh mục Việt Nam nhân chuyến công tác tại Rô-ma, có ghé qua Tậy Ban Nha): Tại nhà thờ một Giáo xứ có một cây Thánh Giá mà trên đó là tượng Chúa Giê-su thay vì hai tay dang thẳng sang 2 bên, thì chỉ có tay trái dang thẳng, còn tay phải thì thõng xuống đưa về phía trước như muốn xoa đầu hay vẫy gọi ai đó. Hỏi sự tích thì được biết:

Trước đó đã lâu lắm, có một người đến xưng tội với cha xứ, chỉ xưng có một tội duy nhất. Thấy đó là một tội trọng, cha xứ ôn tồn khuyên bảo phải kiên quyết chừa cải không mắc phạm nữa. Cách một tháng sau, cũng người đó đến xưng tội và cũng chỉ một tội y như lần trước. Cha xứ nghiêm khắc cảnh cáo: “Phải ăn năn dốc lòng chừa, không được tái phạm nữa, và nếu còn tái phạm tội này thì không tha được đâu”. Vài tháng sau, cha xứ lại thấy người đó xưng chỉ một tội y chang lần trước. Cha xứ bực dọc: “Tôi đã nói rồi mà tại sao ông không nghe. Thôi thí lần này tôi giải tội cho, nhưng không có lần nữa đâu đấy nhé”. Không ngờ mấy tháng sau, người ấy cũng đến xưng tội và cũng chẳng khác 3 lấn trước. Cha xứ không kềm được tức giận, đuổi thẳng. Người đó buồn rầu lủi thủi ra về. Đến giữa nhà thờ, cúi mình bái Thánh Giá, bỗng thấy có một bàn tay đặt trên đầu kèm theo một lời nói rất điềm đạm: “Cha xứ không giải tội cho con, thì lại đây Ta giải cho”. Ngẩng đầu lên, người đó hoảng hốt khi thấy bàn tay phải của Chúa  Giê-su đã rời khỏi Thánh Giá, đang đặt trên đầu minh và lời nói vừa rồi từ chính miệng Người phát ra. Kể từ đó, nhà thờ giữ nguyên hiện tượng Đức Giê-su trên thập giá có tay phải thõng xuống và đưa về phía trước.

Thế đấy! Chẳng ai dám tự vỗ ngực xưng mình là xưng tội nào thì chừa hẳn được tội đó. Đó là chưa kể tội lỗi trong cuộc đời trần thế này có vô vàn vô số hình thức và sự cám dỗ khác nhau, không thể lường trước được. Tuy nhiên “Lầm lỗi là bản tình của con người” nên chi cũng đừng lo sợ thái quá. Điều quan trọng là cần phải biết luôn luôn nhìn lại con người mỏng giòn và yếu đuối của mình, mà sám hối và tin vào Tin Mừng Cứu Độ của Thiên Chúa, thì sẽ được tha thứ, như dân thành Ni-ni-vê thủa xưa (Gn 3, 1-5.10). Ấy cũng bởi vì "Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy. Nhờ đức tin ấy, các tiền nhân đã được Thiên Chúa chứng giám." (Dt 11, 1-2).

Con người vốn dĩ rất dễ bị dao động trước những hiện tượng thiên nhiên và vì thế nên thường đặt niềm tin không đúng chỗ, nếu không muốn nói là sai lầm (Vd: Thay vì tin tưởng vào một vị thần duy nhất là Ông Trời, thì lại đi tin vào thần cây đa cây đề, thần sông thần núi, thần gió thần mưa, thần sấm thần chớp…). Cho nên để có được đức tin, chúng ta phải cậy nhờ vào hồng ân của Thiên Chúa. Nểu không có hồng ân, chắc chắn không thể có đức tin sáng suốt (“Đức tin là hồng ân của Thiên Chúa, là nhân đức siêu nhiên do Người phú bẩm. Để có được đức tin nầy, cần có ân sủng Thiên Chúa đi trước giúp đỡ và có sự trợ giúp bên trong của Chúa Thánh Thần, Đấng thúc đẩy và qui hướng con tim về cùng Thiên Chúa, mở mắt tinh thần và ban cho "mọi người cảm thấy dịu ngọt khi đón nhận và tin theo chân lý" (DV 5).” –  Giáo lý HTCG, số 153)

Cũng bởi vì “Tin trước hết là gắn bó bản thân con người với Thiên Chúa, đồng thời cũng là tự nguyện chấp nhận tất cả chân lý Thiên Chúa đã mặc khải” (Giáo Lý HTCG, số 150). Khi đã có được hồng ân cao cả là "nhân đức siêu nhiên" (Đức Tin) do Thiên Chúa phú bẩm, con người cần phải sống đúng, sống đủ với đức tin của mình. Một cách cụ thể, cần phải thể hiện đức tin bằng hành động trong cuộc sống chứng tá của mình, bởi “Đức tin không có hành động là đức tin chết” (Gc 2, 17). Vâng, “Tin vẫn là một hành vi đích thực của con người. Tin tưởng Thiên Chúa và gắn bó với những chân lý mặc khải không đi ngược với tự do và trí khôn con người.” (GL/HTCG, số 154).

Có thể khẳng định hành trình đức tin gồm 4 bước: 1- Đến với Lời Chúa (gặp gỡ Thiên Chúa); 2- Chiêm niệm (“lắng nghe và suy nghĩ trong lòng” như Đức Maria Mẹ Thiên Chúa); 3- Sám hối và Tin vào Lời Người (Mc 1, 14); 4- Cuối cùng hãy biến đức tin của mình thành “hành vi nhân linh – actus humanus” (GL/HTCG, số 1749) bằng hai tiếng “xin vâng” (như “Mẹ Đức tin” Maria đã dạy “Người bảo gì, các anh cứ làm theo” – Ga 2, 5). Chẳng cần tìm ở đâu xa, mà ngay trong thời đại hiện nay, đã có một tấm gương rất gần gũi, rất thân tình là Thánh GH Gio-an Phao-lô II: Ngài đã đề ra châm ngôn “Canh tân và sám hối” rồi kiên trì thực hiện trong suốt triều đại của ngài, đến nỗi đã bị ám sát hụt. Ngài không những đã kêu gọi con cái sám hối, mà còn đổi mới cả cung cách sám hối khi mạnh dạn xin lỗi về những sai lầm thiếu sót của Giáo Hội cả trong những triều đại tiền nhiệm xa xưa, đồng thời thực hiện đúng Lời Chúa đã truyền dạy “hãy yêu cả kẻ thù” khi ngài vui vẻ tha thứ rồi còn vỗ về an ủi kẻ đã ám sát mình.

Viết về tấm gương sáng chói của Thánh Gio-an Phao-lô II, tôi thật tâm đắc khi nhớ tới hồi nhỏ, mỗi khi xét mình ăn năn tội, cha xứ thường khuyên bảo “hãy ăn năn dốc lòng chừa cải”. Thật là một lời khuyên chân tình đúng mực: Ăn năn tội không chỉ là CHỪA (từ bỏ tội lỗi vì hối hận) mà còn phải CẢI (sửa chữa, đổi mới con người của mình) nữa. Ngay trong từ Hán Việt “sám hối” ( 懺 悔 ) cũng đã hàm nghĩa: ăn năn hối cải về điều đã lỗi phạm (sám: ăn năn thú nhận tội; hối: sửa đổi lỗi lầm). Quả nhiên muốn canh tân thì phải biết sám hối, có dốc lòng sám hối mới canh tân được cuộc sống. Sám hối và canh tân vừa là tiền đề, vừa là kết quả của hành trình đức tin Ki-tô hữu vậy.

Thánh Au-gus-ti-nô đã dạy: “Nếu mạc khải là con đường Thiên Chúa đến với con người thì Đức tin là con đường con người đến với Thiên Chúa, là sự đáp trả của con người trước tiếng nói của Thiên Chúa.” Sự đáp trả đó chính là đòi hỏi cần thiết giúp người tín hữu đạt được ước nguyện là hưởng ơn cứu độ cách viên mãn, như Ðức Giê-su đã truyền dạy các môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ, còn ai không tin, thì sẽ bị kết án” (Mc 16, 15-16). Ơn cứu độ ấy sẽ hoàn thành trong ngày sau hết, nhưng ngay từ bây giờ, đức tin giúp cho người tín hữu nếm hưởng ánh sáng vĩnh cửu, "bảo đảm cho những điều ta hy vọng" (Dt 11, 1). Một cách cụ thể, đức tin chính là khởi điểm của cuộc sống vĩnh hằng. Rõ ràng “Đức tin là hy vọng” mà hành trình đức tin là “tin và chịu Phép Rửa (sám hối)” (Mc 16, 16), là “sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1, 15), không thể khác hơn.

Ôi! Lạy Chúa! Con rất muốn được dốc lòng ăn năn chừa cải về những sai lầm thiếu sót của con trong quá khứ và hiện tại, nhưng con còn rất yếu đuối, không đủ can đảm để nhận ra hết được những lầm lỗi sai sót đó. Cúi xin Chúa thương ban cho con Đức Tin để con vững tin vào Tin Mừng Cứu Độ, đồng thời cũng xin Chúa thương ban Thần Khí cho con để con đủ sáng suốt nhìn lại con người thật của mình với biết bao sai lầm thiếu sót, đồng thời có đủ dũng khí sẵn sàng từ bỏ tội lỗi, đổi mới cuộc đời con. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô Chúa chúng con. Amen.
JM. Lam Thy ĐVD.


XIN ĐỪNG BUÔNG TAY

Có thể nói Tin mừng chúa nhật hôm nay là lời Thiên Chúa dành gọi tất cả mọi người nhưng cách riêng cho những ai bước đi theo Ngài trong ơn gọi thiên triệu. Khi Đức Giêsu đi dọc bờ biển và kêu gọi bốn môn đệ đầu tiên đi theo mình:  “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mc 1, 17), các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Ngài.

         Ơn gọi đúng thật là một mầu nhiệm, không ai hiểu được và cũng chẳng ai giải thích nổi. Chỉ biết rằng một ngày nào đó trong đời, Thiên Chúa đã cất tiếng và họ đã lên đường, sẵn sàng đáp trả lời mời gọi của Chúa. Hành trình theo Chúa là cả một cuộc đời, có biết bao thăng trầm thay đổi. Nào ai biết được ngày mai tôi sẽ ra sao, chỉ biết rằng trong giây phút hiện tại này Thiên Chúa đã gọi và tôi đã  lên đường.

         Thái độ đáp trả của các môn đệ thật là ngưỡng mộ. Các ông đã từ bỏ tất cả mọi sự và đi theo Ngài không chút do dự, tính toán. “Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.” (Mc 1, 18) Đối với Giacôbê và Gioan thì “Các ông bỏ cha mình là ông Dêbêđê ở lại trên thuyền với những người làm công, và đi theo Người.” (Mc 1, 20)

         Thật ra Thiên Chúa luôn mời gọi tất cả mọi người, mọi ngày. Ngày nào Ngài cũng đến và mời gọi chúng ta lên đường làm việc với Ngài. Mỗi ngày chúng ta thức dậy đi làm, là chúng ta cùng với Ngài cộng tác vào công trình sáng tạo và cứu chuộc của Thiên Chúa. Ngài mời gọi chúng ta đi theo Ngài trong đường lối công chính ngay trong nơi làm việc của chúng ta. Và như vậy là chúng ta đã làm gương sáng, làm chứng nhân cho những người chung quanh nhận biết sự hiện diện của Thiên Chúa.

         Riêng những người sống trong ơn gọi thiên triệu, họ được mời gọi phục vụ những công việc đặc trách dành riêng cho người tông đồ. Nhưng tất cả cũng đều làm vinh danh Chúa và mang lại ơn cứu độ cho mọi người mà thôi.

         Thiên Chúa không chỉ mời gọi chúng ta cùng làm việc, lào động nhưng Ngài còn mời gọi chúng ta đến dự bàn tiệc Thánh Thể, bàm tiệc Lời Chúa mỗi khi chúng ta tham dự thánh lễ đễ kín múc được nguồn sống nuôi sống tâm hồn chúng ta. Mỗi khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, là mỗi lần Thiên Chúa lại tha thiết kêu gọi chúng ta đến với Ngài, đi theo Ngài, nhưng thực tế nào được mấy ai dám can đảm từ bỏ cuộc vui, từ bỏ hưởng thụ, từ chối bạc tiền để có thể đến bên Ngài, và đi theo Ngài?

         Có rất nhiều cách để người tông đồ của Chúa có thể làm chứng nhân cho Ngài nhưng cho dù cách nào đi nữa, thì Thiên Chúa cũng vẫn chính là tác nhân chính trong việc thu phục lòng người. Đức Giêsu đã tuyên bố rõ ràng: “Chính Ta sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.” (Mc 1,17) Như vậy không do tài năng của người tông đồ mà là chính quyền năng của Thiên Chúa, còn chúng ta cho dù có sống trong ơn gọi nào, chúng ta cũng chỉ là công cụ, là khí cụ Chúa dùng mà thôi.

         Ơn gọi nào đi nữa, cũng không thể không phát xuất từ ơn gọi Kytô hữu. Khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội, chúng ta đã lãnh nhận ba chức vụ tư tế, vương đế và ngôn sứ. Ngôn sứ là một trong ba chức vụ khiến chúng ta phải ra đi truyền giáo, mang Chúa 9de61n với mọi người, hay nói cách khác, chính là việc chúng ta sẽ trở thành những kẻ lưới người.

         Như vậy việc “lưới người” không gì khác hơn là việc tông đồ phát xuất từ chính công việc lao động hằng ngày của chúng ta. Nếu biết sống chu toàn thánh ý Thiên Chúa, tuân giữ lề luật Ngài, là lúc chúng ta có thể làm chứng cho Chúa ngay trong đời sống thường nhật của mình. Nhưng làm sao chúng ta có thể trở thành những kẻ lưới người nếu như không có ơn Chúa trợ giúp. Muốn được như vậy, điều kiện tiên quyết đầu tiên là chúng ta cần phải từ bỏ mọi sự mà bước đi theo Ngài.

         Từ bỏ mọi sự không chỉ dừng lại ở việc từ bỏ ràng buộc thế gian, nhưng trên hết là từ bỏ mọi quyến rũ của trần thế, để có một tâm hồn hoàn toàn trống trải mới có thể đi theo Chúa và làm việc cho Ngài.

         Đi theo thì dễ nhưng từ bỏ thì khó. Nhiều khi chúng ta đi theo Thiên Chúa thật đấy nhưng có từ bỏ được đâu. Theo Ngài mà vẫn ngoái cổ lại đàng sau và muốn giữ lại, tay vẫn nắm chặt, trái tim không thể nào buông rời những luyến ái trần thế. Đến bên Ngài nhưng lòng chúng ta chưa thể tách rời những đam mê danh vọng, những chức vị, tiền tài….

         “Đi theo” và “bỏ lại” là hai cụm động từ đầu tiên người tông đồ cần phải có nếu như muốn trở thành tông đồ chứng nhân đích thực choThiên Chúa. Dù có sống trong ơn gọi nào cũng vậy. Không thực hiện được hai cụm động từ này, thì đừng mong trở thành môn đệ đích thực được.

         Lạy Chúa, đúng vậy, bao nhiêu năm con đi theo Ngài nhưng con không thể tử bỏ. Đi theo thật đấy, nhưng tay con vẫn còn nắm chặt lắm, những ước mơ tham vọng ích kỉ của bản thân. Do vậy mà suốt cả đời con cũng chẳng thể trở thành môn đệ đích thực của Ngài được. Ngày nào con chẳng nghe được tiếng Ngài nói với con. Lúc nào bên tai con chẳng vang vọng tiếng Ngài mời gọi. Nhưng có đi thì cũng chẳng thể từ bỏ, chỉ mang theo cái xác mà chẳng có hồn. Xin giúp con thay vì nắm chặt mớ tiền tài danh vọng, ước gì con có thể nắm chặt tay Ngài, chẳng khi nào biết rời buông. Khổ nỗi dường như bàn tay nhân loại ấm áp hơn rất nhiều nên con đã từ khước đôi tay nhân từ của Chúa để chạy theo danh vọng trần tục. Xin giúp con giữ mãi đôi bàn tay ấy, dẫu có thế nào cũng không thể rời buông.

M. Hoàng Thị Thùy Trang.


Các anh hãy đi theo tôi ( Mc1, 17 )

        Bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Maccô  cho chúng con biết được giai đọan khởi đầu của thời kỳ Đức Giêsu bước vào đời rao giảng. Chúa đã lánh qua miền đất Galilê, vùng đất của những dân ngọai, sau khi Gioan bị nộp. Lời đầu tiên Chúa nói với những người dân trong vùng là “  Thời kỳ đã mãn và triều đại Thiên Chúa đã gần đến. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng “. Đây là một điều kiện đầu tiên để những ai muốn tin và theo Người.

         Sám hối là từ bỏ cuộc sống cũ, trong đó con người không nhận biết nhau là anh em, sẵn sàng lên án, chỉ trích, nói xấu lẫn nhau.  Đời sống cũ phải từ bỏ còn là những đam mê tội lỗi, những thu vén ích kỉ, ghen tương đố kỵ, khiến người với người sống trong canh chừng, đề phòng lẫn nhau. Một cuộc sống bất an vì sợ sệt, vì tội ác tràn lan . . . Tin vào Tin Mừng, là biết lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa, tin vào Lời của Con Thiên Chúa ở giữa nhân lọai . Và để có những người theo và cộng tác với Người, Đức Giêsu đã mời gọi “Các anh hãy đi theo tôi “,  mời gọi những người thành tâm thiện chí, những con người hết sức bình thường, như những ngư dân trên bờ biển đang lao nhọc vất vả trong cuộc đời.   

       Lạy Chúa,

       Chúa không chỉ mời gọi các Tông đồ theo Người mà là mời gọi hết mọi người chúng con. Tất nhiên không phải tất cả đều ở cùng một vị trí như nhau, nhưng là ở mọi hòan cảnh, môi trường xã hội khác nhau. Có người tận hiến trọn đời mình cho sứ vụ rao giảng như các vị Giáo sĩ, tu sĩ. Có người sống trong bậc đôi bạn. Có người thuộc hàng trí thức, người khác là công nhân các ngành nghề, người buôn bán giữa chợ đời, người là doanh nhân, thầy thuốc, nhà giáo, binh sĩ, công chức. Có người nắm giữ chức quyền cao hay chỉ là cấp dưới bình thường. Cũng có những người tham gia các họat động xã hội, tham gia các đòan thể, tổ chức xã hội từ thiện, tham gia vào các họat động truyền thông . . .Trong mọi lãnh vực của đời sống vẫn luôn có những con người như Phêrô, Anrê, Giacôbê, Gioan. . . Vấn đề là con người có nghe tiếng Chúa mời gọi và đáp trả?

       Chúa mời gọi chúng con làm những việc gì?

       Đó là “ trở thành những kẻ lưới người như lưới cá” không chỉ hiểu theo nghĩa đen, nhưng chính qua hòan cảnh của từng người, Chúa muốn con thực thi điều Chúa dạy: Hãy yêu thương đồng lọai như Thầy đã yêu thương; sống chan hòa với nhau trong môi trường sống; giới thiệu cho nhau khuôn mặt  Đức Kitô : Con Một Thiên Chúa làm người, để mỗi người đựoc trở thành Con Chúa. Biết cộng tác với mọi người trong xã hội góp phần xoa dịu những khổ đau về thể xác, tâm hồn cho tha nhân trong khả năng có thể. Đó chính là” Lưới người”, là mời gọi nhiều người đi theo Chúa.

         Xin cho anh chị em chúng con, bằng lòng nhiệt thành nhưng khiêm tốn, cùng với con tim, khối óc  biết ý thức sứ mạng thiêng liêng mà Chúa mời gọi là biết mở lòng ra, là cho đi, là thâu thập và loan báo, bước theo con đường mà Chúa đã dọn. Bởi Người là Đường, là Sự Thật và là sự Sống. Chính từ việc truyền thông Tin mừng đến mọi người là góp phần mở tai, mở trí, mở lòng cho con người. Truyền tải đạo đức, nhân bản là nâng con người ngày càng trở nên hòan thiện như Chúa đã làm người.

         Xin Chúa giúp con, Chúa ơi !

  Fx Đỗ Công Minh .

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)