Chúa Nhật V Thường Niên Năm B
 
 


CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN  B - 8-2-2015
Một ngày sống (Mc 1:29-39)

Nếp sống đơn điệu thường ngày với những bon chen cơm, áo, gạo, tiền, dễ làm cho con người rơi vào mệt mỏi, chán nản và không ít người đã đánh mất ý nghĩa của cuộc sống. Nhưng đối với người Kitô hữu, mỗi ngày sống lại là một quà tặng mà Thiên Chúa ban.  Để nhận ra ân ban này và sống với tất cả niềm hạnh phúc, ta  được mời gọi nhìn ngắm và noi theo một ngày sống của Chúa Giêsu.

1-Chúa Giêsu cầu nguyện
Khởi  đầu ngày sống mới, Chúa Giêsu  ưu tiên cho việc cầu nguyện. Tin mừng Marcô cho thấy Chúa Giêsu luôn cầu nguyện khi rao giảng, khi chữa lành các bệnh nhân, khi gặp gỡ đối thoại, khi bị chống đối... Cầu nguyện là một nhu cầu thật sự của Chúa Giêsu.  Đó là phương thế hữu hiệu  để Ngài kết hiệp mật thiết với Cha và tìm ý Cha. Chúa Giêsu cần thời gian thinh lặng  để sống riêng tư bên Cha, tâm sự với Cha về gánh nặng của sứ vụ, về những khổ  đau của con người, về những cuộc chiến chống lại sự dữ. Mang trong mình bản tính nhân oại, chắc hẳn Chúa Giêsu cũng cần được Cha nâng đỡ, cảm thông và sẻ chia. Cầu nguyện sẽ đưa Chúa Giêsu đến với con người để đồng cảm, chữa lành những khổ đau và hoạt động với con người lại đưa Chúa Giêsu đến gần Cha Người hơn.

2.Chúa Giêsu làm việc lành
Rời hội đường ở Capharnaum, Chúa Giêsu đến nhà Simon và Anrê. Nhạc mẫu của ông Simon đang bị cơn sốt hành hạ và nằm  trên giường. Sốt không phải là loại bệnh nan y, khó chữa trị. Nhưng người Do Thái lại xem cảm sốt như là một hình phạt của Thiên Chúa, đi theo với chứng kiệt sức (Đnl 28, 22; Lv 26, 16) khiến người bệnh chỉ có thể nằm. Người ta gán cho căn bệnh này là do ma quỷ. Vậy mà cách Chúa Giêsu chữa lành cơn sốt cho bà mẹ vợ ông Simon thật đơn giản: Ngài cầm lấy tay bà và nâng bà dậy,  lập tức cơn sốt biến mất và bà có thể đi lại để phục vụ mọi người. Chúa Giêsu  đã nâng một con người dậy bằng quyền năng nào? Sức sống mãnh liệt nào đã truyền qua cử chỉ cầm tay này? Chắc hẳn  đó là từ chính Thiên Chúa. Ngày nay, nhân loại cũng cần biết bao được Chúa nắm lấy tay và nâng dậy khi bị sức nặng của những khổ đau, những mải mê trần thế  đang ghì kéo con người xuống.

Rồi chiều đến, người ta đem đến cho Đức Giêsu biết bao kẻ  đau  ốm và bị quỷ ám. Ngài  đã chữa lành tất cả. Mọi bệnh tật đều do ma quỷ gây nên. Chữa lành là dấu chỉ chiến thắng ma quỷ. Chúa Giêsu  đến cứu chữa và giải thoát con người khỏi sự thống trị của ma quỷ. Ngài mạc khải cách tiệm tiến cho dân chúng bằng cách cho họ thấy dấu chỉ chứng tỏ quyền lực của Ngài trên tội lỗi, ma quỷ và trên sự sống, để từ đó dẫn họ tới đức tin. Đức tin vào Chúa Giêsu chỉ thật sự có giá trị khi hiểu biết đầy đủ về sứ mạng và công việc của Chúa Giêsu, đặc biệt hiểu Ngài phải chết và sống lại để hoàn tất chương trình cứu độ.

Như vậy, Chúa Giêsu đến nhà Simon không chỉ để dùng bữa, nhưng  điều quan trọng là  để phục hồi sức sống nơi những con người đau khổ, bệnh tật. Chứng tỏ Ngài đến trần gian để tìm kiếm con người chứ không phải của cải của con người và Ngài muốn ban cho con người của cải cao quý từ trời cao là lòng thương xót và sự sống của Thiên Chúa. Và Chúa Giêsu muốn những ân ban này được trao tặng cho mọi người.

3.Chúa Giêsu tiếp tục lên đường
Sau một ngày thành công tại Capharnaum với việc giảng dạy,  c hữa lành bệnh tật và xua trừ ma quỷ, Chúa Giêsu nhận được sự khen ngợi và kinh ngạc của dân thành. Người ta muốn giữ Chúa Giêsu lại cho họ. “Mọi người đều đi tìm Thầy”, chứng tỏ mọi người  ở  đây vẫn cần  đến  Đức Giêsu. Thế nhưng Ngài phải lên đường để tiếp tục sứ vụ theo ý Cha Ngài.  “Hãy  đi  đến những làng, những thành lân cận”, Chúa Giêsu biết rằng nhiều nơi khác cũng đang rất cần sự hiện diện yêu thương của Ngài. Như thế, tình thương bao giờ cũng là sự thúc đẩy lên  đường và biết mở rộng con tim cho hết mọi người mà không dừng lại  ở những vinh quang ca tụng. Do  đó, không ai  được quyền chiếm hữu và giữ riêng Chúa Giêsu, nhưng có sứ mạng đem Chúa đến cho mọi người.

Đó là một ngày sống của Chúa Giêsu,  đầy  ắp những hoạt động vì con người, nhưng cũng không thiếu những phút giây sâu lắng bên cha. Hoạt động và cầu nguyện là những nhịp luôn đong đưa, hòa quyện, làm thành cuộc sống sung mãn của Chúa Giêsu nơi trần gian. Một ngày làm việc của Ngài với bao vất vả, nhọc nhằn nhưng lại làm vơi đi đau khổ và đem niềm vui đến cho nhiều người. Theo gương Chúa Giêsu, mỗi người Kitô hữu cũng được mời gọi hãy biết sử dụng thời gian sống của mình cách hữu ích cho bản thân qua việc gắn bó với Chúa, dành thời gian cầu nguyện với Chúa; đó là động lực để thúc đẩy ta dùng thời gian có ích cho tha nhân bằng việc sống yêu thương và phục vụ.
Lm. Phêrô Trịnh, CMC

 

Hình ảnh bí tích Xức Dầu bệnh nhân

Sống trên đời ai cũng phải trải qua những đau khổ phần xác là bệnh tật. Có nhiều thứ bệnh khác nhau, có khi chỉ cảm cúm sơ sài, có những bệnh chữa trị một thời gian sẽ khỏi, nhưng cũng có những bệnh phải mang cho tới lúc chết. Vậy khi bị bệnh chúng ta muốn gì? Chắc chắn là chúng ta muốn được lành bệnh, vì người bệnh cảm thấy rất khó chịu, không muốn ăn uống và chán nản tất cả mọi sự. Có cho tiền hay cho vàng cũng không qúy bằng được khỏi bệnh.

Chúa Giêsu rất thực tế và thấu hiểu những khó khăn đó nên khi Chúa đến nhà mẹ vợ của Phêrô và biết bà đang bệnh liền chữa cho bà như đã thuật lại trong bài Phúc Âm hôm nay. Chúa còn thiết lập bí tích Xức dầu bệnh nhân để chữa bệnh phần xác cũng như phần hồn. Thánh Giacôbê đã đề cập trong thư của Ngài như sau: "Ai trong anh em đau yếu ư? Người ấy hãy mời các kỳ mục của hội thánh đến; họ sẽ cầu nguyện cho người ấy sau khi xức dầu nhân danh Chúa. Lời cầu nguyện do lòng tin sẽ cứu người bệnh; người ấy được Chúa nâng dậy, và nếu người ấy phạm tội thì sẽ được Chúa tha" (Gc 5, 14-15).

Những ai cần được xức dầu bệnh nhân?

Giáo Luật điều 1004 câu 1: "Có thể ban bí tích xức dầu bệnh nhân cho một tín hữu đã biết xử dụng trí khôn, khi họ lâm cơn hiểm nghèo vì bệnh tật hay tuổi già". Như vậy nhiều người đã hiểu lầm bí tích Xức dầu bệnh nhân là chỉ dành cho người già, nhưng theo giáo luật thì khi đã có trí khôn là có thể lãnh nhận nếu bệnh nặng.

Câu 2 nói tiếp: "Bí tích này có thể lập lại, nếu bệnh nhân, sau khi phục sức, lại ngã bệnh nặng, hay, nếu trong cùng một cơn bệnh kéo dài, bệnh tình trở nên trầm trọng hơn". Do đó bí tích Xức dầu bệnh nhân không phải chỉ được lãnh nhận một lần mà mỗi khi lâm bệnh nặng, vì bí tích Xức dầu là ân sủng của chính Chúa Giêsu ban để thêm sức cho linh hồn mà nhiều khi còn chữa bệnh phần xác nữa như lời Thánh Giacôbê đã nói ở trên.

Khi nào thì nên mời linh mục đến ban bí tích Xức dầu bệnh nhân? Thường ta hay chờ đến lúc người bệnh kiệt sức, hay không còn biết gì nữa mới vội vã đi mời linh mục. Giáo luật điều 1006 dậy rằng: "Bí Tích này cũng được ban cho những bệnh nhân nào mà lúc còn tỉnh táo, đã xin lãnh nhận ít là cách mặc nhiên".

Những phép lạ Chúa làm để chữa nhiều người khỏi bệnh có ý cho biết: Chúa là Đấng loài người trông chờ để được giải thoát. Chúa đến để chữa những tật bệnh nơi tâm hồn là tội lỗi. Muốn được Chúa chữa lành bệnh, chúng ta hãy siêng năng cầu nguyện như chính Chúa đã cầu nguyện nhiều lần với Chúa Cha trong suốt thời gian đi rao giảng Nước Trời.

Pt. Trần Văn Luận

 

RA KHỎI CHÍNH MÌNH               

(CN V/TN-B-2015) 

Nguyễn Công Trứ là một tướng công Việt Nam thành danh và là một thi sĩ có tài vì rất yêu đời, hoạt động hăng say. Ông đã từng làm đến Tổng đốc (Hải An), Phủ doãn (Thừa Thiên). Khi sung chức Dinh điền sứ Nam Định, ông có công rất lớn là khai khẩn đất hoang, lập ra 2 huyện Kim Sơn và Tiền Hải. Vậy mà cuối cùng bị cách tuột xuống làm lính thú ở Quảng Ngãi. Cuối đời, ông để lại một bài thơ bày tỏ quan điểm chán ngán nhân tình thế thái (1) và 4 câu thơ muốn vượt thoát cảnh đời bi lụy: “Kiếp sau xin chớ làm người, Làm cây thông đứng giữa trời mà reo. Giữa trời vách đá cheo leo, Ai mà chịu rét thì trèo với thông”. 

Ca dao Việt Nam cũng có câu: “Kiếp sau xin chớ làm người, Làm con chim nhạn tung trời mà bay”, ý muốn nói kiếp này tù túng, buồn chán quá, mong kiếp sau được tự do thoải mái như con chim nhạn bay tung trời. Vì thế, khi nghĩ tới cuộc sống con người nơi trần thế, ai cũng chẹp miệng “Đời là bể khổ, bể trầm luân”! Thật vậy, “Cuộc sống con người nơi dương thế chẳng phải là thời khổ dịch sao? Và chuỗi ngày lao lung vất vả đâu khác gì đời kẻ làm thuê?” (Bài đọc 1 CN V/TN-B  – G 7, 1-4.6-7). Và nếu cứ như vậy đi tới chỗ không tìm được lối thoát, con người sẽ chẳng còn tin tưởng vào sự gì, chán đời, bi luỵ, trở nên bi quan, yếm thế tột cùng. 

Tuy nhiên, nếu chịu suy nghĩ chín chắn sẽ hiểu ra được “Đời là thế – c’est la vie!”, đời chưa phải, không phải là bồng lai tiên cảnh, là Thiên đàng, Niết bàn. Vậy thì những gian lao khổ ải chỉ là những khó khăn trở ngại tất yếu của cuộc sống trần ai, và nếu vượt qua được thì sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực. Hiểu được như thế, con người sẽ kiên trì phấn đấu; nhưng cũng có thể với sức người mỏng giòn yếu đuối, không thể vượt thắng được thử thách, thì phải biết cậy dựa vào Đấng Toàn Năng như ông Gióp thủa xưa: Ông đã thất vọng “Ngày đời tôi thấm thoát hơn cả thoi đưa, và chấm dứt, không một tia hy vọng”. Thất vọng nhưng không tuyệt vọng, mà biết chạy đến kêu cầu với Đấng mà ông đã biết và đã tin: “Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở, mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ.” (G 7, 6-7). Và ông đã được toại nguyện (“Người sẽ lại cho miệng anh rộn rã tiếng cười, và môi anh vang khúc hoan ca.  Kẻ thù ghét anh phải thẹn thùng xấu hổ, nơi ở của phường gian ác cũng chẳng còn.” – G 8, 21-22). Vấn đề đặt ra chính là ở chỗ đó. 

Cuộc sống của mỗi người đều phải trải qua những lúc khổ đau, bệnh tật, bởi “sinh, lão, bịnh, tử”, phải luôn luôn đối mặt với môi trường, với thiên nhiên khắc nghiệt, ấy là chưa kể còn phải chống cự với những nham hiểm của lòng dạ con người và nhất là sự ranh ma quỷ quyệt của ma quỷ. Hiểu được giá trị của đau khổ không phải là để than trời trách đất, cũng không phải là để bi quan chấp nhận coi như đó là số mệnh, là định mệnh  bất di bất dịch. Hiểu được giá trị của đau khổ phải là để thanh luyện, để trui rèn sao cho con người của mình trở thành một vũ khí chống lại sự dữ, khắc phục khổ đau. Với Ki-tô hữu thì hiểu được giá trị của đau khổ có nghĩa là biết chấp nhận hy sinh vì những thử thách do Người mà mình tin là Đức Giê-su Thiên Chúa đã gửi đến cho mình. Cũng bởi vì chính Người đã dạy: “Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói” (Mt 10, 16)  và cảnh báo: "Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết.-” (Mt 10, 17-18)  

Thánh Phao-lô cũng nhắc nhở: "Phần tôi, tôi biết rằng khi tôi đi rồi, thì sẽ có những sói dữ đột nhập vào anh em, chúng không tha đàn chiên. Ngay từ giữa hàng ngũ anh em sẽ xuất hiện những người giảng dạy những điều sai lạc, hòng lôi cuốn các môn đệ theo chúng.” (Cv 20, 29-30). Nói chung, các thánh Tông đồ cũng vậy, chấp nhận làm môn đệ của Chúa Ki-tô là chấp nhận hy sinh, thử thách, bởi Chúa không hề bảo khi đi theo Người thì đem theo tiền của bạc vàng hay những thứ sơn hào hải vị, mà là vác thập giá mình mà theo ("Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo." – Mt 16, 24). Và quả nhiên thập giá của các thánh Tông đồ vác đi theo Chúa không nhẹ nhàng gì. Các ngài đã bị Thượng Hội đồng "... cho gọi các Tông Đồ lại mà đánh đòn và cấm các ông không được nói đến danh Đức Giê-su." (Cv 5, 40). Đó chính là "lửa thử thách" như Thánh Phê-rô khuyên bảo (1Pr 4, 12). 

Với xã hội văn minh ngày nay, thì cây thập giá mỗi Ki-tô hữu vác đi theo Chúa, nhìn theo góc độ thể chất thì có vẻ như nhẹ nhàng hơn cách đây 20 thế kỷ. Tuy nhiên, nhìn theo góc độ tâm linh thì còn khốc hại hơn xưa nhiều. Sự bách hại đạo Chúa không còn là gông cùm tù rạc về thể xác như các Thánh Tử Vì Đạo Việt Nam cách đây 4 – 5 thế kỷ gánh chịu, mà chính là những gông cùm tù rạc về tinh thần, nhất là những cám dỗ của ma quỷ thì lại càng tinh vi xảo quyệt gấp bội. Hoá cho nên dù chịu đánh đòn hay nhục hình (tinh thần hoặc thể xác), thì hãy nghĩ rằng đó chính là thập giá Chúa gửi đến cho mình, để được đồng hành với Chúa trong công trình cứu độ nhân loại. 

Hãy học theo gương các Tông Đồ thủa xưa, sau khi bị đánh đòn các ngài đã "ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su." (Cv 5, 40-41). Hoặc như Thánh Phao-lô: “Nhờ ơn Chúa toàn năng nâng đỡ, chúng tôi có thể vui mừng chấp nhận bất cứ điều gì xảy ra cho cuộc đời chúng tôi.” (Cl 1, 11) và Thánh Phê-rô: "Anh em thân mến, anh em đang bị lửa thử thách: đừng ngạc nhiên mà coi đó như một cái gì khác thường xảy đến cho anh em. Được chia sẻ những đau khổ của Đức Ki-tô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ. Nếu bị sỉ nhục vì danh Đức Ki-tô, anh em thật có phúc, bởi lẽ Thần Khí vinh hiển và uy quyền, là Thần Khí của Thiên Chúa, ngự trên anh em." (1Pr 4, 12-14). 

Vâng, cách này cách khác, chúng ta luôn là những bệnh nhân rất cần thầy thuốc. Chỉ sợ rằng chúng ta quên mất Người Thầy Thuốc chí thánh chí nhân ấy, chớ Người không bao giờ quên chúng ta, bởi "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi." (Mc 2, 17). Hãy như bà mẹ vợ ông Si-mon "đang lên cơn sốt, nằm trên giường" thì được "Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài."  (Bài Tin Mừng hôm nay – CN V/TN-B – Mc 1, 30-31). Có một điều đừng quên là dù có gặp thầy gặp thuốc giỏi tới đâu chăng nữa thì vấn đề chữa khỏi bệnh vẫn tuỳ thuộc vào chính bản thân người có bệnh, nhất  là ở những căn bệnh, những nỗi đau khổ thuộc lãnh vực tâm linh, siêu hình. Ngay như khi chữa bệnh cho mọi người, Đức Giê-su Ki-tô cũng thường nói: "Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!" (Mt 8, 13); "Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con." (Mt 10, 22). Nói cách cụ thể, mọi khổ đau phiền luỵ chỉ được chữa lành khi bản thân người bệnh có ý chí và thực lòng tin cậy vào Đấng mà mình đã kêu van xin Người chữa trị. 

Ngoài ra, còn một cách thế rất hữu hiệu để xoa dịu nỗi đau khổ của chính mình, là ra khỏi bản thân, xoay cái nhìn ra khỏi cái tôi vị kỷ, đến với anh em để chia sẻ và được sẻ chia. Chính thế, "Một nỗi đau buồn được chia sẻ thì sự buồn đau vơi đi được một nửa, nhưng hạnh phúc khi được sẻ chia lại tăng gấp đôi." (Francis Bacon). Bà mẹ vợ ông Phê-rô sau khi được chữa khỏi thì đã vội vàng đi phục vụ (Mc 1, 30-31), hoặc như Thánh Phao-lô "Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người. Vì Tin Mừng, tôi làm tất cả những điều đó, để cùng được thông chia phần phúc của Tin Mừng." (1Cr 9, 22-23). Chính Đức Giê-su cũng luôn răn dạy các môn đệ: “Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mt 20, 26-28). 

Đó là những minh hoạ cho sự ra khỏi chính mình và chỉ có ra khỏi được chính mình mới đến được với anh em. Tắt một lời, hãy kiên trì học cho được tấm gương sáng chói của vị Tông đò dân ngoại Phao-lô: "Phải, tôi là một người tự do, không lệ thuộc vào ai, nhưng tôi đã trở thành nô lệ của mọi người, hầu chinh phục thêm được nhiều người. Với người Do-thái, tôi đã trở nên Do-thái, để chinh phục người Do-thái. Với những ai sống theo Lề Luật, tôi đã trở nên người sống theo Lề Luật, dù không còn phải sống theo Lề Luật nữa, để chinh phục những người sống theo Lề Luật. Đối với những kẻ sống ngoài Lề Luật, tôi đã trở nên người sống ngoài Lề Luật, dù tôi không sống ngoài luật Thiên Chúa, nhưng sống trong luật Đức Ki-tô, để chinh phục những người sống ngoài Lề Luật. Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu." (1Cr 9, 19-22). 

Trong Tông thư “Năm Đời sống Thánh hiến” (số II. - 4), ĐTC Phan-xi-cô cũng kêu gọi: “Tôi cũng mong đợi nơi anh chị em điều mà tôi yêu cầu tất cả mọi thành phần của Giáo hội: ra khỏi chính mình và đi về những vùng ngoại ô của cuộc đời: “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ”, đó là những lời cuối cùng của Chúa Giê-su ngỏ với các môn đệ và hôm nay vẫn còn ngỏ cho tất cả mỗi người chúng ta (x. Mc 16, 15)… Anh chị em đừng khép lại trong chính mình, đừng để mình bị ngột ngạt với những chuyện lẩm cẩm trong nhà, đừng bị giam hãm trong những vấn đề nội bộ. Những vấn đề này sẽ được giải quyết nếu anh chị em đi ra ngoài để giúp những người khác giải quyết những vấn đề của họ và loan báo Tin mừng. Anh chị em sẽ tìm thấy sự sống khi ban phát sự sống, tìm thấy hy vọng khi ban phát hy vọng, tìm thấy tình thương bằng cách yêu thương.” 

Vượt sông, vượt biển tuy có khó khăn nhưng còn có thể khắc phục, đến như ra khỏi chính mình, vượt qua được chính mình mới là thiên nan vạn nan. Mà không vượt qua được chính mình thì làm sao đến với anh em? Vấn đề đặt ra là bản thân mình có bệnh, mình muốn được chữa khỏi, hoặc chí ít cũng được anh em chia sẻ, cầu phước cho mình. Vậy tại sao không nghĩ rằng anh em có bệnh, anh em cũng mong đựoc như thế?  Điều tất yếu chỉ có thể là: "Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta" (Mt 7, 12). Đúng vậy, "Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế" (Mt 12, 7). Hãy đến với anh em bằng tấm lòng nhân hậu của Đức Ki-tô Thiên Chúa. Hãy hoà giải với anh em trước khi dâng của lễ. 

Quả thật “Cả một nhân loại đang chờ đợi: những người đã mất hết hy vọng, những gia đình đang gặp khó khăn, những trẻ thơ bị bỏ rơi, các bạn trẻ gặp ngõ cụt trước tương lai, những người già lão bệnh tật bị loại trừ, những người giàu của cải nhưng trống rỗng trong lòng, những người đang tìm ý nghĩa cuộc đời, khao khát đời tâm linh…” (Tông thư “Năm Đồi sống Thánh hiến” – số II.- 4), tất cả đang chờ đợi người Ki-tô hữu ra khỏi chính mình, mà đến với họ. Và muốn đạt hiệu quả tối ưu cho quyết tâm ra khỏi chính mình mà đến với anh em, tiên vàn hãy đến với “Đức Mẹ Giúp Đỡ” như lời khuyên của ĐTC Phan-xi-cô trong Tông huấn Niềm Vui của Tin Mừng “Evangelii Gaudium” (số 288): 

“Đức Mẹ Maria biết làm thế nào để nhận ra bước chân của Thần Khí Thiên Chúa trong những biến cố lớn và ngay cả trong những biến cố dường như không thể nhận thấy được. Đó là chiêm niệm về mầu nhiệm của Thiên Chúa trong thế gian, trong lịch sử và trong đời sống hàng ngày của mỗi người và mọi người. Chính Mẹ là người phụ nữ cầu nguyện và làm việc ở Na-da-rét, và cũng là Đức Mẹ Giúp Đỡ, một người “vội vã” rời làng mình để đi giúp đỡ người khác (Lc 1, 39). Động năng này của công lý và sự dịu dàng, chiêm niệm cùng đi đến với những người khác, là những gì làm cho Mẹ trở nên một mô hình cho việc truyền giáo của Hội Thánh. Chúng ta hãy cầu xin Mẹ để qua lời cầu nguyện từ mẫu của Mẹ, Mẹ giúp cho Hội Thánh trở nên một nhà cho nhiều người, một người mẹ cho tất cả các dân tộc, và làm cho có thể phát sinh một thế giới mới.” 

Ước được như vậy. Amen. 

JM. Lam Thy ĐVD.  

------------------------------

Chú thích (1):  Bài thơ THẾ THÁI NHÂN TÌNH của Nguyễn Công Trứ:

Thế thái nhân tình gớm chết thay!
Lạt nồng trông chiếc túi vơi đầy,
Hễ không điều lợi, khôn thành dại,
Ðã có đồng tiền, dở cũng hay.
Khôn khéo chẳng qua ba tấc lưỡi,
Hẳn hoi không hết một bàn tay,
Suy ra cho kỹ chi hơn nữa,
Bạc quá vôi mà mỏng quá mây.

 

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT V TN ( B )( Mc 1, 29- 39)

“ NGƯỜI LẠI GẦN , CẦM LẤY TAY BÀ MÀ ĐỠ DẬY…” ( Mc 1, 31)

 

Thưa quý vị, thưa các bạn, Lời Chúa hôm nay, Chúa Nhật V TN ( B ) 2015 ( Mc 1, 29- 39) cho chúng ta một quang cảnh về ơn cứu độ theo “ nghĩa đen”, đó là về việc Chúa Giêsu chữa bệnh và trừ quỷ. 

Vâng, theo đó Đoạn Tin Mừng hôm nay thật” hấp dẫn “ người nghe. Vâng, thật vậy, ai nghe đoạn Tin Mừng ( Mc 1, 29- 39) hôm nay đều ao ước, mong muốn mình cũng được chữa bệnh như bà ” nhạc mẫu ” của thánh Phê-rô. Vâng, đây là mong muốn chính đáng, điều gì chính đáng thì chúng ta được quyền ước mong. Như ước muốn đi tu, ước muốn làm linh mục, ước muốn làm giáo sư, giảng viên. v…v.. Mọi ước muốn chính đáng đều quy về Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Chủ mọi điều chính đáng. 

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta một bối cảnh trên đường rao giảng Tin Mừng của Chúa Giêsu sau khi Người ra khỏi Hội đường Ca- phác-na –um, để tiến về vùng Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng.Thì Người vào nhà hai ông SI-mon và An-rê, Người trông thấy bà nhạc ông Si-mon đang bị bệnh nằm liệt giường, Người đến gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy. Lập tức, cơn sốt dứt ngay, và bà đã chỗi dậy phục vụ các ngài.( c 31) 

Vâng, về điểm nầy, cho thấy năng lực từ Chúa Giêsu một “ Con Người” tràn dầy năng lực từ Thiên Chúa. Ai có thể làm được như vậy ? Nếu, ngày nay, chúng ta thấy một con người nào đó có năng lực siêu phàm như vậy, chúng ta có bỏ mọi sự mà theo người đó không? 

 Vâng, Chúa Giêsu là một “CON NGƯỜI” đầy tràn năng lực “ chữa bệnh “, vâng, bệnh tật thân xác và    bệnh tật tâm linh. Chúa Giêsu không phải là một thầy lang chữa bệnh để kiếm tiền. Nhưng, Chúa Giêsu chính là một “ Thầy thuốc ” đích thực để chữa bệnh “ tâm linh ”. Tội lỗi tâm linh còn nguy hại hơn bệnh tật thân xác. Bệnh tật thân xác là hình bóng của “ tội lỗi ”. Tội lỗi lớn nhất là tội lỗi ” chống lại “ Thiên Chúa, phủ nhận Thiên Chúa, không đón nhận Thiên Chúa là nguồn cội của chân lý và tìnhh yêu. Và chính vì vậy, Chúa Giêsu đã đến trong thế gian. Chúa Giêsu đến vì mục đích kẻ tội lỗi, chứ không phải vì người công chính. Như vậy, vấn đề chính là ” đây ”, Người đến trần gian để gánh tội trần gian. Gánh lấy những tật bệnh của chúngg ta. Những đau khổ của chúng ta, năng lực siêu phàm của Chúa Giêsu là như vậy. Đến dộ, năng lực Người phát ra thu hút bệnh tật phần xác của “ người bệnh”. Năng lực siêu nhiên từ Chúa Giêsu là năng lực thánh thiện đến độ thần dữ là satan phải khiếp sợ. Chúng ta thấy ở đây chính là cái thiện thắng cái ác. Nhưng “cái thiện “ nơi Chúa Giêsu là “ cái thiện “ chân thật. Nếu cái thiện không chân thật, thì không thể thắng nổi cái ác. Bởi vì,” cái ác” chính là sự giả dối, “cái ác” luôn thua cái thiện, bởi vì, bản chất của nó “không thể mạnh” được. Chúng ta thấy, dù cái ác có ranh ma đến đâu cũng không thể thắng nổi cái thiện, vì một “lẽ” đơn giản là nó “ ác”. Vì tại sao “ cái thiện” thắng cái ác, bởi vì “ nó thiện “. 

Chúa Giêsu là Thần “ Thiện Minh”, vì lẽ đó, Người chiến thắng tử thần. Chúng ta thấy, phàm nhân dù thánh thiện đến đâu cũng phải chết. Dù là thân xác bất hoại đi nữa, cũng chỉ là thân xác, gọi là xác chết mà thôi. Nhưng, linh hồn phàm nhân cũng phải chịu tách ra theo quy luật nhân thế. Đó là những phàm nhân thánh thiện xuất chúng, cò đa số thì thân xác phải chịu hủy ra tan theo bụi đất. Phàm nhân có sát hại được nhau chẳng qua là thân xác, kẻ nầy sát hại kẻ kia, rồi pháp luật trừng trị nó, cuối cùng nó cũng phải đền mạng. Và cái án sau cùng cũng là ” cái chết ” muôn đời. Vì lẽ đó, cho nên Chúa Giêsu nói: “ Các con đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác mà không giết được linh hồn. Các con hãy kính sợ Đấng có thể hủy diệt thân xác và linh hồn trong lửa muôn đời không hề tắt.” ( Mt 10, 28 : Lc 12 , 4- 5 ) 

Thân xác con người là quý , nhưng linh hồn có quý hơn. Không ai có thể giữ được thân xác của mình. Vì chúng mỏng giòn và mong manh, nhưng đôi lúc chúng ta nghĩ rằng , chúng ta giữ được thân xác mình. Nhưng, chúng ta có thể gìn giữ linh hồn mình nhờ ơn cứu độ của Thiên Chúa. Thân xác con người , nay còn mai mất, sự còn mất của thân xác thật chóng qua. Chúng ta còn sống trong thân xác bao lâu, chúng ta không biết được. Nhưng, con người cứ muốn dùng cái chết để huy diệt nhau. Như vậy, cái ác trong thế gian là mầm mống satan, con người muốn hủy diệt nhau, nhưng cuối cùng không ai được làm bá chủ. Đó là sự cám dỗ của satan, sự hủy hoại của ma quỷ. 

Chúa Giêsu đến thế gian hầu đem lại “cái thiện “. Hữu nhiên, ma quỷ nó phải kính sự, bởi , Người chấp nhận hy sinh gánh lấy tội trần gian. Điều mà quỷ không làm được, đó là điều khác biệt giữa satan và Chúa Giêsu, quỷ không chết thay cho ai hết, vì nó là “ quỷ ”. Còn Chúa Giêsu chết thay cho kẻ tội lỗi, bởi vì Người là Thiên Chúa. Vì thế, Chúa Giêsu là Thần Lực đứng trên ma quỷ, nên chi, Người trừ quỷ là chuyện tất nhiên. Theo đó, việc rao giảng Lời Chúa luôn đi kèm với việc trừ quỷ là như vậy. 

Khởi đi từ bài đọc I hôm nay ( G 7 , 1- 4; 6-7), chúng ta thấy thánh Gióp là người nhân đức thánh thiện, là hình ảnh của Đấng cứu thế, thánh Giop vô tội, nhưng quỷ đã ganh ghét với người, nên xin với Thiên Chúa thử thách người, đến độ Thiên Chúa cho phép quỷ tùy ý hành hạ Gióp. Như vậy, thánh Gióp là người tự nguyện gánh lấy đau khổ vì thân phận con người, quỷ là kẻ muốn cho con người đau khổ, nhưng Thiên Chúa sẽ cứu chuộc con người. Như vậy, “cái ác” không cứu được “ cái khổ” , nhưng “ điều thiện” thì “Cứu ” được cái “khổ ”, đó là Đức Kitô. Người Con của Thiên Chúa. 

Bài đọc II ( 1 Cr 9, 16 - 19; 22- 23) hôm nay, thánh Phao-lô cho chúng ta thấy sứ mạng rao giảng Tin Mừng là sứ mạng “tông đồ” cần thiết. Câu nói nổi danh của thánh Phao-lô là : “ Khốn thân tội ! Nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”. ( câu 16 c ), “ … Tôi đã trở nên mọi sự cho mọi người, để sinh ích cho nhiều người…” ( c 22) 

Như vậy, Tin Mừng là sứ điệp cứu độ, Lời có sức ban sự sống, đó là Đức Kitô- Giêsu, từ đó, Lời Chúa là năng lực siêu nhiên đứng trên mọi thế lực. Vì là ” Lời ” của “ cái thiện “, hữu nhiên phải thắng sự ác. 

Thánh Vịnh 146 hôm nay , câu 1-2; 3-4 ;5-6 ca ngợi và chúc tụng Thiên Chúa là Đấng hảo tâm, là Đấng từ bi muôn thuở. Bởi vì, Thiên Chúa cứu kẻ lòng tan nát, băng bó người bị thương. 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến trần gian hầu thực thi sứ mạng là tình thương của Thiên Chúa, xin cho chúng con , dẫu bất xứng, cũng luôn biết tim ra thánh ý Chúa mà thực thi, bằng lời nguyện cầu hằng ngày. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con ./. Amen 

08/02/2015

P.Trần Đình Phan Tiến

February 6, 2015

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)