|
Chúa Nhật 22 Thường Niên B; 2-9-2012
Phụng thờ Chúa bên trong và bên ngoài
(Mc 7:1-8,14-15,21-23)
Truyện kể rằng: một người kia nằm mơ thấy mình được đem lên thiên đàng. Anh ta đang ngớ ngác nhìn chỗ này chỗ kia, thì gặp Chúa Giêsu. Ngài cho anh ta thấy một hình ảnh ở dưới trần gian.
Hôm đó là ngày Chúa Nhật, và thánh lễ đang được cử hành tại một giáo xứ. Anh ta thấy người đánh đàn lắc qua lắc lại rất là có hồn. Ngón tay lướt trên phím đàn trông rất là hấp dẫn, nhưng đáng tiếc là anh ta không nghe được gì cả.
Rồi anh lại thấy ca đoàn mở miệng lớn và hát tất cả những lời rất ý nghĩa, nhưng anh cũng không nghe thấy tiếng gì cả.
Anh chăm chú nhìn vị linh mục, những người tham dự thánh lễ đứng lên, ngồi xuống, mở sách, mở miệngđể đọc thưa tất cả những lời nguyện, nhưng một lần nữa, không nghe được tiếng gì cả.
Anh ta mới thắc mắc quay sang Chúa Giêsu và hỏi tại sao lại có sự im lặng như vậy? Chúa Giêsu trả lời: "Con thấy không, chỉ khi nào những người ở dưới trần gian cầu nguyện hay hát với hết tâm hồn, thì ở trên này mới nghe được."
Câu chuyện trên rất hợp với bài Phúc Âm hôm nay khi Chúa Giêsu khiển trách những người luật sĩ và Pharisiêu là những người giả hình: "Dân này thờ kính ta bằng môi bằng miệng, nhưng tâm hồn chúng thì xa ta."
Chúa kết tội họ là giả hình vì họ coi trọng việc bên ngoài, mà coi thường những gì xảy ra trong tâm hồn. Họ cắt nghĩa tôn giáo là trung thành giữ những việc bên ngoài, giữ những luật lệ, cả những luật lệ nhiều khi không cần thiết. Họ chủ trương rằng nếu họ làm những việc bên ngoài đúng, thì họ trở thành người tốt, cho dù tâm hồn hay tư tưởng của họ thế nào.
Con người chỉ nhìn bên ngoài, nhưng Thiên Chúa nhìn thấu tận bên trong. Đối với Thiên Chúa những gì xảy ra trong tâm hồn mới đáng kể, và đó là điều đáng kể nhất đối với Chúa.
Nhà chú giải Thánh Kinh William Barclay nói về người sùng đạo Hồi như thế này. Họ phải cầu nguyện với Chúa vào một số lần trong ngày. Để cầu nguyện họ thường mang theo một cái thảm gọi là thảm cầu nguyện. Khi tới giờ, bất cứ đang ở đâu, họ trải thảm ra quỳ xuống cầu nguyện rồi tiếp tục làm công việc họ đang làm.
Chuyện kể rằng, một tín hữu đạo Hồi đang giơ dao đuổi giết một người thì chuông từ tháp đền thờ vang lên báo hiệu tới giờ cầu nguyện. Anh ta liền ngừng lại, trải thảm ra, quỳ xuống đọc những lời kinh đã được chỉ định trong luật. Cầu nguyện xong, anh đứng dậy tiếp tục rượt theo người kia để giết.
Đó là một cách sùng đạo rất sai lầm mà Thiên Chúa không chấp nhận. Người hành đạo coi trọng hành động bên ngoài, mà không để ý đến những tâm tình bên trong. Họ phụng sự Chúa qua các việc bên ngoài, nhưng lại chống đối Chúa mạnh mẽ trong tâm hồn.
Có lẽ chúng ta nghĩ rằng chúng ta không giống người Pharisiêu hay giống như anh Đạo Hồi. Thật sự chúng ta không thể bào chữa nhưng phải khiêm nhường nhìn nhận thái độ của người pharisiêu đôi khi cũng ẩn núp trong con người chúng ta.
Nhiều khi chúng ta cũng dựa vào sự bên ngoài để đánh giá sự tốt lành của người khác. Đó là một điều rất nguy hiểm. Người Mỹ có câu: không thể đánh giá trị quyển sách do cái bìa. Việt Nam ta thì có câu: "Xấu vỏ đỏ lòng."
Một cuốn sách bên ngoài có thể cũ, nhưng câu chuyện được viết ở trong có thể là câu chuyện hay nhất. Cũng vậy, c hỉ xét đoán con người theo dáng điệu bên ngoài rất dễ lầm lạc. Có thể một tâm hồn bên ngoài coi tầm thường nhưng bên trong chất chứa đầy sự tốt lành.
Rồi những công việc đạo đức bên ngoài như đi nhà thờ, đọc Thánh Kinh, dâng cúng, cầu nguyện hằng ngày chưa chắc làm cho con người trở thành tốt. Mang áo Đức Bà, đeo ảnh Chúa Mẹ và đi hành hương không tự động làm cho người ta trở thành người Công Giáo tốt. Những việc đạo đức làm hài lòng Chúa phải thật sự phát xuất từ một tâm hồn chân thành hướng về Chúa.
Vậy chúng ta thử xét xem chúng ta làm việc bác ái để được khen, để được chấp nhận, hay chúng ta làm vì tấm lòng chân thành muốn hài lòng Chúa và thật lòng quan tâm tới tha nhân.
Rồi lý do chúng ta đi tham dự thánh lễ có phải chỉ để chu toàn bổn phận, luật lệ, để phô trương mốt quần áo mới, xe mới, hay là thờ phượng Chúa với lòng sùng kính chân thành.
Nếu không cẩn thận chúng ta có thể trở thành những người đi xem lễ chứ không phải đi dự thánh lễ. Việc tham dự thánh lễ sẽ trở nên vô nghĩa nếu chúng ta chỉ làm cho qua lần chiếu lệ, làm cách máy móc, không có hồn, không có lòng yêu mến.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng chỉ là người Kitô hữu bên ngoài, đừng chỉ là Kitô hữu vào Chúa Nhật, rồi những ngày khác khi về nhà, về gia đình, về sở làm, chúng ta không có Chúa, không có tinh thần của Chúa trong tâm hồn. Xin Chúa Mẹ giúp chúng ta trở nên giống Chúa hơn trong đời sống thường ngày. Xin Tình yêu Chúa tuôn chảy trong đời sống và trong công việc làm của chúng ta. Amen.
Rev. Phanxicô M. Hưng Long, CMC
Dân
này chỉ mến Ta bằng môi bằng miệng
chúa nhật 22 thường niên, năm B
Biệt
phái và luật sĩ là những người chuyên chú lo giữ luật Maisen một
cách rất cặn kẽ. Luật Maisen là luật của Cựu ước ghi chép rất
tỉ mỉ nhiều tập quán và lễ nghi phức tạp về đủ mọi sinh hoạt của
đời sống: như rửa tay, rửa chén trước khi ăn, đồ mua ngoài chợ
về phải rảy nước tẩy uế và phân biệt đồ nào được ăn đồ nào không
được ăn, phải dâng cúng thế nào vào đền thờ... Họ giữ luật vì
luật nghĩa là cứ làm đúng từng nét như luật dạy trong sách là
đủ không cần chú tâm đến sự hoàn thiện nội tâm của đời sống. Nói
khác họ giữ luật một cách máy móc không một chút tinh thần bên
trong. Họ dâng cúng lễ vật vào đền thờ cho Thiên Chúa đúng mức,
đúng kỳ, đúng luật nhưng tinh thần của sự dâng cúng là lòng yêu
mến tôn thờ Thiên Chúa thì không có hay không cần xét đến.
Khi Chúa Giêsu đến, Ngài muốn hoàn hảo những luật Cựu ước đó bằng
một tinh thần bên trong tạo thành một luật Giáo ước mới. Luật
Giao ước mới này không phải là những nét chữ ghi trên giấy cứ
làm theo đúng là xong, nhưng được ghi ngay trong tâm hồn, trong
lương tâm mỗi người, để mỗi người phải cố gắng thực hiện những
luật đó với hết sức của mình. Sự cố gắng đó phải vươn lên mãi
không có một giới hạn nào: "Hãy nên thánh như Cha các con
ở trên trời là Đấng Thánh" (Mt 5:48). Vì thế chúng ta dễ
hiểu câu Chúa chê bọn Biệt phái và Luật sĩ chỉ biết giữ luật cách
máy móc: "Dân này chỉ mến Ta bằng môi bằng miệng còn lòng
nó thì ở xa Ta" và "chúng đã nhận mệnh lệnh của phàm
nhân làm thánh giáo".
Chính tinh thần yêu mến bên trong và chính luật Giao ước mới của
lương tâm mới là điều Chúa muốn và mới là thánh luật chứ không
phải sự giữ luật cách máy móc và những nét luật chết cứng trên
các trang giấy. Vì thế, nhân cơ hội họ bắt bẻ về sự rửa tay trước
khi ăn, Chúa mới nhấn mạnh thêm: chính cái bộ lòng bên trong,
cái nội tâm con người mới là cái quan trọng chứ không phải chén
bát, vì chính nó làm cho đồ ăn bên ngoài vào tiêu ra thành chất
dơ thối cũng như chính nó phát xuất những tư tưởng dâm ô, trộm
cắp, kiêu ngạo, ganh tỵ...
Giữ luật vì luật một cách máy móc là mới mến Chúa bằng môi bằng
miệng. Đi lễ Chúa nhật chỉ vì luật buộc phải đi, dâng cúng vì
luật buộc phải dâng cúng, đọc kinh vì phải đọc... mà lòng thì
xa Chúa và vẫn tích trữ hận thù ghen ghét ganh tỵ... thì vẫn chỉ
là những kẻ Biệt phái và luật sĩ bị Chúa chê là giả hình, chỉ
mến Chúa bằng môi bằng miệng mà lòng thì vẫn xa Ngài: họ vẫn là
những kẻ đối nghịch với Ngài.
Chúng ta cần xét lại thái độ của chúng ta khi tuân giữ luật Chúa:
tuân giữ cách máy móc miễn cưỡng hay tuân giữ vì yêu mến Ngài.
Lm. Nguyễn Tiến Huân
|