Chúa Nhật 33 Thường Niên Năm B
 
 

 

Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B
Các Thánh Tử Đạo Việt Nam - Năm B
Lm. Gioan M. Nguyễn Đức Hùng, CMC

Bạn thân mến!

Không biết các bạn có thấy ngộ ngộ bật cười không, mỗi khi mừng lễ các Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam? Tại sao máu đổ mà lại cứ vui nhỉ? Nếu như thế, thì không biết có hợp thời và hợp lý không đấy, thưa các bạn?

Vâng, có lý do chính đáng và còn thật là phải đạo nữa đấy, các bạn ạ!

Hôm nay, cùng với toàn thể Hội thánh, cách riêng Giáo hội Việt Nam, chúng ta hân hoan vui sướng, có khi cả nhảy nhót nữa là khác, để reo mừng các bậc Cha Anh của chúng ta đã đoạt giải chiến thắng trong trận chiến oanh liệt giữ vững Đức Tin Kitô giáo. Chúng ta vui là phải thôi, vì chúng ta đang vui cái niềm vui của Thập giá Chúa Kitô, Ông tổ sáng lập đạo Công Giáo. Vì nhờ có thập giá Chúa Kitô, mà loài người chúng ta mới có niềm vui ơn cứu độ. Cũng thế, nhờ máu các Thánh Tử Đạo đổ ra mà mùa gặt truyền giáo của Giáo hội Việt Nam đã, đang, và sẽ tiếp tục còn nở rộ trong các thế hệ mai sau.

Vậy thì, mừng lễ các Thánh Tử Đạo Việt Nam hôm nay, chúng ta phải mừng thế nào cho đúng với ý của Giáo hội Mẹ?

Thưa, chúng ta cũng phải theo gương các Ngài để có cái nhìn tươi sáng trước mọi đau khổ thử thách trong ngoài hồn xác. Dù Tình yêu có đòi hỏi yêu sách chúng ta, chúng ta vẫn kiên trung theo Chúa đến cùng, và cho dẫu yêu sách có mang mặc nhiều hy sinh, nhiều từ bỏ, nhiều khước từ trong cuộc sống, ta vẫn cứ can đảm tiến lên theo lời hiệu triệu của Đấng đã nói: Cứ tin tưởng, Ta đã thắng thế gian rồi!  Vì mừng lễ đổ máu mà! Vì có đau khổ mới có vinh quang mà! Và vì không đổ máu không có ơn cứu chuộc cho mình và cho người khác.

Các Thánh Tử Đạo đã hiểu rất sâu điều đó và đã làm gương rất chói sáng cho chúng ta trong việc đặt Chúa trên hết và trước hết. Với ánh nhìn đầy đức tin, các ngài đã coi các khổ hình chịu vì Chúa là một niềm vui, niềm hạnh phúc, nên các ngài hiên ngang, hiên ngang đến khó hiểu, giữa những khổ hình đủ loại do lòng độc ác con người có thể nghĩ ra. Thật đúng các ngài đã nói với con cháu là chúng ta hôm nay lời Thánh Phaolô: Không ai, không gì, không hình khổ nào có thể tách các ngài ra khỏi Tình yêu Thiên Chúa. Cái nhìn đức tin đã khiến các ngài coi khổ hình như là ân huệ của niềm vui Chúa trao tặng cho mình mà  trường hợp của Thánh Nữ Anê Lê Thị Thành sau đây là một bằng chứng:

Trong 117 Thánh Tử Đạo, chỉ có một vị là Thánh Nữ, ngài là một người mẹ của sáu người con. Đó là Thánh Anê Lê Thị Thành, tục gọi là Bà Đê.

Thánh Anê Lê Thị Thành sinh năm 1781 tại Bái Điển, tỉnh Thanh Hóa. Lên 17 tuổi, bà kết hôn với ông Nguyễn Văn Nhất, sinh hạ được sáu người con. Suốt đời bà âm thầm kiên nhẫn xây dựng tổ ấm yêu thương gia đình và biến gia đình thành nguồn suối tình thương. Bà sống đạo đức gương mẫu, hy sinh giúp chồng con, đặc biệt nuôi dạy con chu đáo theo tình thần giáo dục công giáo. Dù khi con cái đã lớn khôn lập gia đình, bà vẫn luôn theo dõi lòng đạo của các con, thúc giục con cái năng tham dự Thánh Lễ và nhận lãnh các bí tích. Bản thân bà rất siêng năng xưng tội rước lễ.

Ông bà Đê có lòng bác ái hay thương giúp đỡ người khác, nhất là trọng kính và giúp đỡ các linh mục gặp khó khăn trong thời cấm đạo. Ông bà dành một khu nhà đặc biệt để các linh mục đến trú ẩn. Chính đức bác ái cùng lòng kính yêu các linh mục và tha thiết với việc truyền giáo ấy, đã đưa bà Thánh Đê đến phúc tử vì đạo.

Số là khi quan Tổng đốc Trịnh Quang Khanh kéo lính đến vây làng Phúc Nhạc vào sáng lễ Phục Sinh 14.4.1841, bà Đê cùng với ông trùm Cơ vội vàng đưa linh mục Lý trốn dưới một cái rãnh sau vườn nhà bà. Nhưng sau một hồi lục soát gắt gao từ trong nhà ra tới ngoài vườn, quân của Trịnh Quang Khanh bắt được Cha Lý. Bà Thành và ông trùm Cơ cũng bị bắt làm một với Cha.

Trong lao tù, Anê Lê Thị Thành bi đánh đập, tra khảo nhiều lần. Lần kia quan quyền đánh bà bằng roi, nhưng thấy bà vẫn gan dạ chịu đựng một cách vui vẻ, nên lại cho dùng thanh củi lớn mà quất vào chân bà, bà vẫn không thối chí. Khi chồng vào thăm trong tù, bà nói với chồng lời đầy đức tin như sau: “Họ đánh đập tôi vô cùng hung dữ, đến đàn ông chưa chắc chịu nổi, nhưng tôi được ơn Đức Mẹ giúp sức, nên không cảm thấy đau đớn gì” Lần khác nữa, quan dùng trò dã man hơn, buộc hai ống quần của bà lại, rồi bỏ rắn độc vào bên trong. Bà hoảng sợ, nhưng bà cầu nguyện tha thiết khiến Chúa nhận lời ban cho bà sức mạnh phi thường để chịu đựng những thử thách vượt quá sức người của bà. Thế là bà vẫn giữ được bình tĩnh một cách lạ lùng. Bà đứng yên không nhúc nhích. Rắn không cắn bà và tìm cách chui ra ngoài. Quan thấy thế, điên tiết lên, càng ra lệnh đánh bà dữ dằn hơn trước.

Một nhân chứng tên là Đang về sau cho biết: “Bà Anê Đê đã bị đánh đập tàn bạo đến nỗi thân hình bà đầy máu mủ. Vậy mà bà vẫn vui vẻ và còn muốn chịu khó hơn nữa”. Con cái đến thăm bà, thấy mẹ thương tích vì đòn vọt, khóc lóc thương mẹ, bà âu yếm vỗ về các con, khuyên chúng về kiên tâm cầu nguyện cho mẹ. Chẳng hạn cô Lucia Nụ, con gái út của bà đến thăm mẹ trong ngục, thấy áo quần mẹ loang lổ máu, đã òa lên khóc nức nở. Bà an ủi con: “Con đừng khóc, mẹ  mặc áo hoa hồng đấy con ạ! Mẹ vui lòng chịu khổ vì Chúa Giêsu, sao con lại khóc”. Bà còn nhắn nhủ cô Nụ: “Con hãy về chuyển lời mẹ bảo với anh chị con coi sóc việc nhà, giữ đạo sốt sắng, sáng tối đọc kinh xem lễ, cầu nguyện cho mẹ vác Thánh Giá Chúa Giêsu cho đến cùng. Rồi chẳng bao lâu nữa, mẹ con ta sẽ đoàn tụ trên nước Thiên Đàng”. Chồng bà cũng đến khuyên giục bà nên nghĩ đến con cháu mà về với chúng. Bà trả lời: “Anh hãy về lo cho con, hãy trông cậy Chúa phù hộ cho anh đủ sức nuôi dưỡng chúng, còn phần tôi, tôi sẽ phó thác và theo Chúa đến cùng…”

Vì chịu quá nhiều cực hình, thân thể đầy máu mủ, lại do điều kiện vệ sinh trong tù quá tồi tệ và không đủ thuốc thang, bà Anê Đê Lê Thị Thành kiệt sức vì đòn vọt và bị bệnh kiết lỵ, nên đã chết trong tù ngày 12.7.1841 tại Nam Định, thọ 60 tuổi, sau khi dâng lời kinh cuối cùng: “Giêsu, Maria, Giuse, con xin phó thác linh hồn và xác con trong tay Chúa”.

Đức Piô X phong chân phước cho Bà ngày 2.5.1909. Và Đức Gioan Phaolô II suy tôn Bà lên bậc Hiển Thánh ngày 19.6.1988,cùng với 116 vị Thánh khác.

Các bạn ơi, các Thánh tử đạo là thế đó đấy, các bạn ạ. Các Ngài chấp nhận mọi hình khổ khác nhau, nhưng các Ngài cùng sống chết chung cho cùng một Niềm Tin, một Lý Tưởng Giêsu, với sự vui tươi hớn hở hiên ngang hãnh diện, khiến chúng ta vô cùng cảm phục và cả đến thèm khát số phận may mắn của các Ngài nữa.

Thật ra, nếu bạn và tôi để ý một chút thì sẽ nhận ra rằng: hoàn cảnh của tôi cũng như của bạn, Chúa vẫn đang cho có rất nhiều cơ hội để chúng ta thể hiện việc sống chết cho niềm tin vào Chúa Kitô Tử Nạn và Phục Sinh, có khi cũng chẳng kém anh hùng và hiển hách so với các bậc Cha Anh chúng ta xưa đâu, các bạn!

Xin phép đan cử một vài trong muôn ngàn, bạn nhé:

 *Khi các bạn đi đường mà gặp một người hành khất đáng thương lắm, dù đang vội, các bạn cũng cố gắng dừng lại để chia sẻ một chút gọi là tấm lòng với người anh chị em con cùng Cha trên trời đó, nhưng lại rơi hoàn cảnh khó khăn, để ta có dịp thể hiện lòng bác ái, để từ trời Thiên Chúa nhìn xuống thấy: anh chị em chúng nó biết thương yêu, nâng đỡ, đùm bọc lấy nhau trong cuộc sống… Phải chăng đó cũng là một cuộc tử đạo nho nhỏ đấy, bạn nhỉ?

 *Khi các bạn gặp một người mà bạn chẳng ưa, chẳng thích chút nào, nhất là họ mới xúc phạm đến mình, làm cho mình đau khổ nữa, tính tự nhiên bạn chỉ muốn quay mặt đi không nhìn, không tiếp, nhưng nghĩ tới họ cũng là anh chị em con cùng Cha Mẹ trên trời với mình, và bạn đã vì Chúa để làm ngược với tính tự nhiên đó, để sau bao nhiêu cám dỗ, giằng co, cuối cùng bạn đã chiến thắng được chính mình, để trao cho họ một nụ cười thân ái, cảm thông, tha thứ…, thì quả là bạn vừa mới thực trải qua một cuộc tử vì đạo không phải bằng gươm giáo, nhưng bằng dẹp bỏ tự ái,  ý riêng để làm theo điều răn mới Chúa truyền dạy trước khi Ngài chịu chết.

 *Khi đang mạnh khỏe, bỗng nhiên một cơn bệnh hiểm nghèo ập tới, và bạn đã hết sức tìm thầy chạy thuốc nhưng chẳng thuyên giảm; trái lại, bệnh càng nặng thêm. Lúc đó, nếu bạn cố gắng để dần dần vui vẻ vâng theo Thánh ý Chúa định hoàn toàn, thì bạn ơi, bạn đang là vị anh hùng tử đạo rồi đấy!

 *Mỗi khi bạn cảm thấy chán ngại đi tham dự Thánh lễ Chủ nhật, rồi sau đó vì lòng mến Chúa, bạn lại tiếp tục đi; mỗi khi bạn cảm thấy khó chịu không muốn làm điều tốt lành cha mẹ dạy bảo mà mình không thích, sau đó vì lòng kính mến Chúa, vì đức Hiếu thảo, bạn lại ép mình để vâng lời; mỗi khi ai đó làm bạn khó chịu, tính tự nhiên chỉ muốn giận, muốn sùng lên la cho bõ ghét, nhưng nghĩ tới Chúa luôn xử nhân từ với mình là kẻ có tội, bạn dịu xuống và nhẹ nhàng bỏ qua; mỗi khi ai đó nói xấu vu khống cho bạn điều bạn chẳng có, lúc đấy chỉ muốn chơi lại cho họ bẽ mặt để trả thù, nhưng vì nghĩ tới thân phận con người, cả mình nữa, ai chả yếu đuối, nên vì mến Chúa yêu người như Chúa truyền dạy, bạn sẵn lòng tha thứ cho qua phà, thì phải nói thật với bạn là bạn đang tiến vào Thiên Đàng như các Thánh tử đạo Cha Ông chúng ta đấy! *Và nếu bạn được bác sĩ cho biết là bệnh của bạn các bác sĩ bó tay, bạn chỉ còn sống tối đa có sáu tháng nữa thôi. Lúc đầu thật buồn, nhưng sau bạn lấy lại bình tĩnh chấp nhận Thánh Ý Chúa để sẵn sàng vui vẻ ra đi, ai đến thăm bạn cũng thấy bạn tươi cười, thì bạn đang là vị thánh tử đạo vì Thánh ý Chúa rồi đấy! 

 Mừng các Thánh Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam trong khuôn khổ Năm Đức Tin của Giáo Hội hôm nay, Mẹ Giáo hội cũng đang thiết tha mời gọi mỗi người hãy là những chứng nhân sống động của Đức Tin trong đời sống hằng ngày hơn, bằng việc luôn sống và làm việc dưới ánh nhìn yêu thương Hiền Phụ của Thiên Chúa là Cha Toàn Năng, Đấng tạo dựng trời đất muôn vật hữu hình và vô hình; đồng thời, can đảm mạnh bạo dấn thân hy sinh làm theo lời Chúa truyền dậy qua Giáo hội, qua các Bề trên, qua các biến cố to nhỏ trong ngoài hồn xác…Có như vậy, mới thật đúng là chúng ta đang bỏ mình vác thập giá hằng ngày mà theo Chúa; có như vậy, chúng ta mới đang là những môn đệ đích danh của Chúa giữa lòng thế giới hôm nay.

Lm. Gioan M. Nguyễn Đức Hùng, CMC

Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B
Các Thánh Tử Đạo Việt Nam - Năm B
CHỨNG NHÂN TIN MỪNG THỜI ĐẠI MỚI

Thưa  anh chị em,

Mỗi lần nói đến các Thánh Tử đạo là chúng ta nghĩ ngay đến cảnh ngục tù, gông cùm, máu chảy, đầu rơi của những thế kỷ trước. Thế nhưng, ngày nay, những hình thức tử đạo như thế dường như không còn nữa. Vì hiến pháp của các quốc gia nào cũng tôn trọng tự do tín ngưỡng và nhân quyền của con người.

Cho nên, ngày nay khái niệm về tử đạo được hiểu theo nghĩa rộng rãi hơn. Người tử đạo thời nay là người sống chứng nhân Tin mừng, dám chết cho công lý, cho hòa bình, và nhất là dám chết cho niềm tin.

Hay nói theo ngôn từ của thánh Phaolô, họ hiến mình chịu chết từng ngày vì Danh Đức Giêsu Kitô. Trong âm thầm, tinh thần và thể xác họ bị hao mòn không phải bởi tra tấn và đòn vọt, nhưng là tình yêu của Đức Kitô nung nấu, để vinh quang Thiên Chúa được rạng ngời và sinh ơn cứu độ cho muôn tâm hồn.

Trong Tông Thư “Tiến đến ngàn năm thứ ba” (số 37), Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II đã kêu gọi các Giáo Hội địa phương lập danh sách các vị tử đạo mới trong thế kỷ này. Họ như là “những chiến sĩ vô danh, chứng nhân của thời đại mới”.

Vì Giáo Hội không chỉ có những người đổ máu vì Đức Kitô nhưng còn có những bậc thầy về đức tin, những nhà truyền giáo, những giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, những người sống đời gia đình… họ đổ máu rất đổi âm thầm”.

Có thể nói, người tín hữu đầu tiên tử đạo theo dạng thức này là Đức Maria. Kể từ khi Mẹ thưa lời  “Xin Vâng” cho đến khi đứng dưới chân thập giá của người Con dấu yêu, Mẹ sống và chết cho lời xin vâng ấy một cách trọn vẹn. Cho nên Mẹ được Giáo hội tôn vinh dưới danh hiệu “Mẹ xứng đáng lãnh nhận cành lá thiên tuế mà không phải đổ máu”.

Có một chứng nhân thời đại mới rất gần với chúng ta đó là Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, Ngài là chứng nhân của hoà bình, của niềm vui và hi vọng. Cuộc đời của Ngài có thể đúc kết như tổ phụ Ápraham: “Luôn ra đi mà không biết mình đi đâu. Lắm lúc rơi vào tuyệt vọng mà vẫn một niềm cậy trông, tín thác”.

Chính khi ngài cậy trông tuyệt đối vào Thiên Chúa như thế, đã làm cho trang sử đời Ngài đậm nét lên dòng chữ “Chứng nhân của niềm vui và hi vọng”. Đó chính là nét quyến rũ đầy hấp dẫn và mộ mến mà người khắp năm châu dành cho Ngài.

  Giáo hội mở án phong chân phước cho Ngài, chắc hẳn không có dụng ý nào khác ngoài việc cổ suý cho những giá trị Tin mừng, mà tôi tớ Chúa là Phanxicô… đã dầy công diễn tả một cách sống động cho thế giới. Người chứng nhân anh dũng ấy xứng đáng lãnh nhận cành thiên tuế mà không phải đổ máu, như Đức Maria.

Đúng như lời Đức Phaolô VI đã viết trong Tông huấn loan báo Tin mừng: “Người thời nay thích nghe những chứng nhân hơn thầy dạy, bởi vì thầy dạy cũng là chứng nhân”.

Thưa anh chị em,

“Không có đổ máu, không có ơn cứu độ”, nhưng máu ấy mãi mãi là máu của Giao ước. Giao ước giữa Thiên Chúa và con người. Một giao ước được ký kết bằng tình yêu, được khởi đi từ cạnh sườn của Đức Kitô, chảy tràn lan tới các tông đồ và không ngừng chảy dài qua muôn thế hệ.

Giáo hội Việt nam đã được tưới thắm bởi biết bao nhiêu máu của các chứng nhân Tin mừng, đó là ông bà tổ tiên của chúng ta. Các ngài đã dầy công vun xới để cho hạt giống đức tin trổ sinh hoa trái dồi dào trên quê hương Việt nam. Máu ấy vẫn tiếp tục chảy vào cuộc đời những thế hệ tương lai là người tin vào Chúa Kitô.

Tình yêu đáp lại tình yêu. Chỉ vì đáp lại tình yêu Chúa Kitô mà các tông đồ xưa đã quảng đại trả bằng giá máu của mình. Giá máu ấy các Thánh Tử đạo Việt nam cũng trả để minh chứng cho đức tin, mà ngày nay chúng ta được thừa hưởng. Đúng như lời vị Giáo phụ Tertulianô nói: “Máu các vị Tử đạo chính là hạt giống phát sinh các kitô hữu”.

Hội Thánh thời nào cũng cần những người dám sống cho đức tin, dám làm chứng cho Chúa trước mặt người đời. Cuộc sống làm chứng cho Chúa ngày nay là một hình thức tử đạo không đổ máu, không đòi hy sinh mạng sống, nhưng đòi chúng ta phải chọn Chúa trong từng công việc, qua từng ngày sống.

Mỗi ngày chúng ta thường đặt ra trước mắt những chọn lựa. Nếu chúng ta chọn Chúa thì hãy vui lòng đón nhận thập giá Chúa trao, giống như các vị Tử đạo năm xưa. Cuộc sống càng tự do, chúng ta càng dễ bị chi phối. Tiền bạc, tiện nghi, khoái lạc… nếu chúng ta sử dụng không đúng mục đích, thì nó dễ làm cho đời sống đạo trở nên khô khan, đức tin lu mờ, kém lòng yêu mến Chúa.

Mừng kính các Thánh Tử Đạo Việt Nam, chúng ta chung lời tạ ơn Chúa đã cho Giáo hội Việt Nam có những hạt giống đức tin, được gieo vãi và sinh hoa kết quả.

Tạ ơn Chúa đã cho ông bà tổ tiên chúng ta biết đón nhận Tin Mừng, và can đảm sống đức tin cho đến giọt máu cuối cùng.

Tạ ơn Chúa vì đức tin chúng ta được lớn lên trong dòng máu Tử Đạo của các thánh. Đồng thời noi gương các ngài, qua cuộc sống làm chứng cho Chúa, chúng ta tiếp tục chuyển giao đức tin ấy cho người khác trong thời đại hôm nay, đặc biệt trong Năm Đức Tin này. Amen.

Phó tế Gioan M. Thiên Khải, CMC

MỘT LẦN CHẾT NGÀN LẦN SỐNG
Chúa nhật 33 - Thường Niên - Năm B
Các Thánh Tử Đạo Việt Nam - Năm B

Trong vô vàn danh ngôn về tình yêu của nhân loại, có lẽ không lời lẽ nào thâm thúy cho bằng khẳng định của Đức Giêsu: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13). Vâng, đó cũng chính là điều mà các thánh tử đạo Việt Nam chúng ta đã làm.

 Tình yêu bao giờ cũng đẹp. Lý thuyết tình yêu lại càng đẹp hơn, nhưng dựa trên lý thuyết khó xác minh đâu là tình yêu thật, giả. Chỉ có hành động yêu mới là bằng chứng hùng hồn và đầy đủ nhất về tình yêu chân chính mà thôi.

 Nói và hành động, cả hai làm nên tình yêu hoàn hảo. Yêu chỉ để yêu, và nếu dùng ngôn từ để diễn tả tình yêu thì vô cùng, không bao giờ có điểm dừng và cũng không có chuẩn mực xác định, nhưng cần phải có hành động. Hành động mới là bằng chứng xác thực nhất của ngôn từ là vậy.

   Sự khập khễnh giữa hành động và ngôn từ không phải không xảy ra. Những lời hứa hẹn, những câu văn hoa mỹ miều về tình yêu không thiếu, nhưng khi đối chất với hành động thì kết quả trở nên hoàn toàn trái ngược.

 Tình yêu là một mầu nhiệm. Tình yêu luôn mang đến hạnh phúc cho con người và làm cho họ được thăng hoa. Bởi thế, những ai dám sống cho tình yêu, dám chết cho tình yêu mới là người hạnh phúc đích thực, mới là người thủ đắc tình yêu chân thực.

 Đức Giêsu, Đấng là tình yêu, Đấng đầu tiên thực hiện hành động yêu đúng nghĩa. Ngài đã hy sinh cả tính mạng mình để cho nhân loại được sống. Tình yêu, sự hy sinh của Ngài cao cả, mênh mông đến nỗi không ngòi bút nào có thể diễn tả cho hết, mà chỉ có thể cảm nghiệm ở tận đáy lòng. Nhân loại mấy ai có thể làm được điều đó, nhân loại mấy ai có thể nói yêu và giữ trung tín động từ yêu? Vì chưng, từ bỏ mình không phải là chuyện dễ dàng.

  Các thánh tử đạo Việt nam mà Giáo hội hân hoan mừng kính hôm nay cũng đã làm được như vậy. Các Ngài đã yêu và dám yêu. Các Ngài đã có được tình yêu đúng nghĩa. Hoa trái tình yêu của các Ngài với Thiên Chúa đó chính là ơn gọi Kytô hữu chúng ta ngày nay. Nhờ sự can đảm, hy sinh, quảng đại của các Ngài mà hạt giống tình yêu Ky tô hữu chúng ta ngày nay mới trổ sinh.

   Không biết bằng hình thức nào, nhưng nhắc đến tử đạo ai ai cũng hiểu, đó là dùng chính cái chết để đánh đổi niềm tin. Cái chết là một bằng chứng, là một lời tuyên tín về niềm tin và tình yêu mà các ngài dành cho Thiên Chúa. Ngày nay không còn tử đạo, không còn bách hại, nhưng vẫn không thiếu những cơ hội để có cái chết nho nhỏ, âm thầm, hy sinh cho người khác được hạnh phúc.

 Xem ra cái chết nhãn tiền về đạo, khó vậy mà còn dễ hơn cái chết bản thân, cái từ bỏ ý riêng, từ bỏ cái tôi chủ nghĩa cá nhân để sống cho người khác, để xây dựng cộng đồng chung. Cái tôi con người thời đại hôm nay được đề cao hơn tất cả, hơn bao giờ hết. Người ta yêu mình hơn cả yêu Chúa, nói chi đến yêu người. Việc thỏa mãn nhu cầu lợi ích cá nhân được đặt lên vị trí hàng đầu. Và tất nhiên, khi giá trị vật chất chiếm vị thế ưu việt, tức khắc những giá trị tinh thần bị lui vào hàng thứ yếu, Thiên Chúa cùng tha nhân trở nên xa vời.

  Chẳng lẽ ngày xưa, các vị thánh tử đạo không biết yêu mình? Nhu cầu bảo tồn sự sống là nhu cầu tất yếu của nhân loại, làm sao người ta có thể xem thường được. Nhưng trên hết, các ngài làm được như vậy chỉ vì lòng yêu Chúa. Tình yêu chính là sức mạnh giúp họ làm được những việc cao cả trọng đại.

  Tử đạo ngày nay nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ cần một trái tim, một tấm lòng, một cử chỉ, lời nói thể hiện hành động yêu là được. Thiên Chúa không đòi hỏi gì nhiều, Ngài cũng không cần đổ máu, Ngài chỉ cần trái tim mở rộng, biết trao ban, biết tha thứ, biết hy sinh, biết chia sẻ…

 Lạy Chúa, cầm bút viết lại tình yêu các thánh tử đạo, con hãnh diện và xúc động đến chừng nào, những gương anh hùng quả cảm, kiên quyết thà mất mạng sống chứ không thể mất Chúa. Hành động của các ngài đã cho thế giới hiểu chết một lần nhưng sống ngàn đời. Thế nhưng, càng xúc động bao nhiêu con càng lấy làm xấu hổ bấy nhiêu. Các ngài đã dùng chính mạng sống, hơi thở của mình như chính Ngài đã tử nạn để chứng minh tình yêu Thiên Chúa Cha. Giọt máu của Ngài đã đổ ra, hòa lẫn với máu tình yêu của các thánh tử đạo cho con sự sống. Con đã làm được gì trước tình yêu cao cả, vô biên ấy? Con đã làm gì để bảo vệ thành quả mà các ngài đã để lại? Con đã sống ra sao? Con đã tuyên tín niềm tin của mình thế nào, để người xung quanh có thể nhận ra tình yêu Thiên Chúa nơi con là thật? Xin Chúa giúp con, nếu có phải chết mỗi ngày vì yêu Chúa, thì cũng hãy can đảm chết; nếu có phải chết một lần thì cũng hãy chết để Thiên Chúa được ngàn lần sống!

 M. Hoàng Thị Thùy Trang- thanhlinh.net 2012.

 

Chúa nhật 33b-thuong nien 2012- by MBau, cmc
Trước ngày tận thế

 Mc 13.24-32

13,24 "Nhưng trong những ngày đó, sau cơn gian nan ấy, thì mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng,

13,25 các ngôi sao từ trời sa xuống, và các quyền lực trên trời bị lay chuyển.

13,26 Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang ngự đến trong đám mây.

13,27 Lúc đó, Người sẽ sai các thiên sứ đi, và Người sẽ tập họp những kẻ được Người tuyển chọn từ bốn phương về, từ đầu mặt đất cho đến cuối chân trời.

13,28 "Anh em cứ lấy thí dụ cây vả mà tìm hiểu. Khi cành nó mềm ra và trổ lá, thì anh em biết là mùa hè đã đến gần.

13,29 Cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, anh em hãy biết là Người đã đến gần, ở ngay ngoài cửa rồi.

13,30 Thầy bảo thật anh em, thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước khi mọi điều ấy xảy ra.

13,31 Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu.

13,32 "Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay người Con cũng không, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi.

 ---

Suy gẫm: "Chúa sẽ tập họp những kẻ được chọn từ bốn phương trời"

  1. Theo định luật chung: "Cái gì đã có bắt đầu thì cũng phải có kết thúc".  Con người có ngày sinh thì cũng có ngày chết. Thế giới đã được dựng nên, cũng sẽ có ngày cùng tận. Nhưng "cùng tận" rồi ra sao?

Bài đọc 1, tiên tri Daniel cho biết 2 điều: 1/  Đó là thời kì ngặt nghèo chưa từng thấy, 2/ những người sống lại, có người được hưởng phước đời đời, có người phải chịu phạt đời đời.

Bài Tin mừng, Chúa Giêsu cũng cho biết: Người sẽ tập họp những kẻ được Người tuyển chọn từ bốn phương trời, từ đầu mặt đất cho đến cuối chân trời.

 2. Ai là người được tuyển chọn?

Người nhà giầu tiền bạc nhà cửa, job tốt, giữ chức ông nọ bà kia? không và không đâu. Trong bài ca Ngợi khen, Đức Mẹ nói rõ:

"Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, Dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, Người giàu có, lại đuổi về tay trắng. Dẹp, hạ bệ, đuổi về, còn mong gì được tuyển chọn.

Theo Thần học Công giáo:

 Những dấu hiệu của người được tiền định cứu rỗi :

Dấu1. Người Sống tốt lành:

(Nghĩa là: a/Vui lòng nghe Lời Chúa , b/Hiền lành và khiêm nhượng,  c/Thực hành bác Ái và yêu thương kẻ thù)

 Dấu2. Chịu bắt bớ vì đạo Chúa. Mt 5,11: "Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa".

 Dấu3. Được gọi vào bậc thánh thiện

(Đó là Bậc tu trì, linh mục, giám mục, là bậc phải năng thực thi đức Mến, vì ai được chỉ định làm việc Chúa thì lãnh nhận được ơn Chúa giúp để nên thánh thiện, miễn là đừng càn dỡ, kiêu căng, và phải trung thành trong bậc ấy).

 Dấu4. Đặc biệt tôn sùng Mẹ Maria và Giáo hội Công giáo

(kết hợp với Mẹ là kết hợp với nguồn mạch cứu độ đời đời. Giáo hội là nối kết không ngừng việc Thiên Chúa nhập thể, mọi trợ lực đã được phú trao cho Giáo hội . Yêu mến Giáo hội là yêu mến Chúa Kitô)

(Trích sách Tín Lý Thần học chương 8, Thiên Chúa Tiền định)

  Sung sướng chừng nào, nếu tôi được vào số người "được tiền định hưởng ơn cứu rỗi". Khi thấy Chúa Giêsu huy hoàng, quyền uy ngự đến, tôi sẽ vui mừng chừng nào. Vậy nếu muốn sống lại để hưởng phước muôn đời, bây giờ tôi phải khôn, 

 3- Năm Đức Tin tôi phải gắng hết sức để trung thành trong 3 điều sau:

1- Trung thành với Giáo hội Công giáo, nếu ai đi tu thì trung thành với đời tu.

2- Trung thành kính mến Đức Mẹ, thực hành 3 mệnh lệnh Fatima (Ăn năn cải thiện, Lần hạt mân côi và Tôn sùng Trái Tim Đức Mẹ)

3- Trung thành Vâng ý Chúa: nhẫn nại chịu đau khổ, thực hành bác ái, yêu thương mọi người vì Chúa.

   Cha già Giuse Hoàng Gia Huệ, giáo phận Bùi chu thường giảng một câu rất hay: "Sống lành thì chết lành, 100 người sống lành thì 100 người chết lành, 100 người sống không lành thì may ra mới có 1, 2 người chết lành"

 Truyện chứng minh:

Khi Á thánh giáo hoàng Gioan 23 bệnh nặng, các bác sĩ không nói gì, nhưng ngài biết Ngài khó sống lâu nữa. Ngài thường nói: "Tôi đã sắp sẵn hành trangvề Trời".

Vào ngày cuối cùng, vị thư ký riêng của ngài đến bên giường hỏi thăm sức khỏe của ngài. Ngài trả lời:

- Cha thấy dễ chịu và bình an trong Chúa, nhưng cũng hơi lo.

Vị thư ký nói: Cha không phải lo, nhưng chúng con đang lo đây, chúng con mới nói truyện với bác sĩ.

ĐGH ngắt lời:

- Họ nói với con thế nào?

Vị thư ký nghẹn ngào nói:

- Thưa ĐTC, con phải nói sự thật: Hôm nay là ngày của Chúa, hôm nay cha sẽ về Thiên đàng.

Nói xong, vị thư ký quì xuống bên giường ôm mặt khóc.

ĐTC  ôn tồn nói: "Mọi khi con can đảm lắm mà sao hôm nay mềm yếu quá vậy. Con vừa cho ta nghe những lời hay nhất mà một linh mục có thể nói: Hôm nay ta sẽ về Thiên đàng.Ta đã sẵn sàng".

 4. Tôi cần nhắc cho tôi 2 điều:

1/ Dự lễ, xin lễ, cầu nguyện, hi sinh cầu cho thân nhân và ân nhân của tôi đã qua đời...

2/ Xin Mẹ Maria giúp con luôn chuẩn bị sẵn sàng cho ngày tận thế riêng của con như Đức Á thánh giáo hoàng Gioan 23 đã luôn sẵn sàng.

(Ca: Maria Mẹ ơi, Mẹ đoái nghe lời bao người từ chốn tối tăm...)

**-dongcong.net 2012

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)