ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ VIỆC CỬ HÀNH THÁNH THỂ

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 28-2-2018

 

Bài 11

Phụng vụ Thánh Thể dậy tín hữu hiến dâng toàn cuộc sống cho Thiên Chúa

** Phụng vụ Thánh Thể dạy chúng ta tinh thần tu đức  hiến dâng chính mình và toàn cuộc sống với các vui buồn khổ đau mệt nhọc cho Thiên Chúa, noi gương cuộc hy tế của Chúa Giêsu Kitô trên Thập Giá.

ĐTC đã nói như trên với 8.000 tín hữu và du khách hành hương tham dự buổi gặp gỡ chung hàng tuần hôm 28-2 trong đại thính đường Phaolô VI. Có mấy ngàn tín hữu khác không tỉm ra chỗ đã tụ à theo dõi buổi tiếp kiến qua truyền hính trong đền thờ thánh Phêrô. Sau đó ĐTC đã qua chào và ban phép lành cho họ.

Tiếp tục loạt bài giáo lý về Thánh Lễ ĐTC nói: Tiếp theo Phụng vụ Lời Chúa - mà tôi đã dừng lại trong các bài giáo lý trước – là phần khác của Thánh Lễ: đó là Phụng Vụ Thánh Thể. Ngài giải thích ý nghĩa phần này như sau:

Trong phụng vụ Thánh Thể, qua các dấu chỉ thánh, Giáo Hội liên tục làm cho Hy Tế của giao ước mới đã được đóng ấn bởi  Chúa Giêsu trên Thập Giá, hiện diện (x. SC, 47). Đó đã là bàn thờ kitô đầu tiên, bàn thờ của Thập Giá, và khi chúng ta tới gần bàn thờ để cử hành Thánh Lễ, ký ức cuả chúng ta đến với bàn thờ của Thập Giá, nơi hiến tế dầu tiên đã được cử hành.

Trong Thánh Lễ vị linh mục diễn tả Chúa Kitô hoàn thánh điều mà chính Chúa đã làm và tín thác cho các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly: ngài cầm lấy bánh và chén, tạ ơn, trao cho các môn đệ và nói: “Các con hãy cầm lấy, hãy ăn… hãy uống: này là mình Thầy… này là chén máu Thầy. Hãy làm việc này để nhớ đến Thầy”.

Vâng lệnh truyền của Chúa Giêsu Giáo Hội đã xếp đặt Phụng vụ Thánh Thể vào các lúc tương đương với các lời và các cử chỉ Chúa thành toàn buổi chiều trước cuộc Khổ Nạn. Như thế đây là việc chuẩn bị các cuả lễ bánh và rượu đem lên bàn thờ, nghĩa là các yếu tố mà Chúa Kitô đã cầm lấy trong tay Ngài. Trong Lời Nguyện Thánh Thể chúng ta cảm tạ Thiên Chúa vì công trình cứu chuộc và các của lễ trở thành Mình và Máu Chúa Kitô. Tiếp theo là việc bẻ Bánh và Hiệp lễ, qua đó chúng ta sống trở lại kinh nghiệm của các Tông Đồ đã nhận lấy các lễ vật thánh thể từ chính tay của Chúa Kitô (x. Trật tự tổng quát của Sách Lễ Roma, 72).

** Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói: như vậy việc chuẩn bị các của lễ tương ứng với cử chỉ đầu tiên của Chúa Giêsu là “cầm lấy bành và chén rượu”. Đó là phần đầu của Phụng Vụ Thánh Thể. Thật là hay việc các giáo dân dâng bánh và rượu lên vị linh mục, bởi vì chúng có nghĩa là của lễ thiêng liêng của Giáo Hội được tụ họp ở đó để cử hành bí tích Thánh Thể. Thật là hay đẹp, khi chính các tín hữu đem bánh rượu lên bàn thờ. Tuy ngày nay các giáo dân không còn đem chính bánh và rượu được dùng cho Phụng Vụ như xưa kia nữa, nhưng nghi thức dâng lễ vật giữ nguyên giá trị và ý nghĩa thiêng liêng của nó” (ibid, 73). Và liên quan tới điều này thật là ý nghĩa, khi truyền chức cho một tân linh mục Đức Giám Mục trao bánh và rượu cho vị này và nói: “Hãy nhận lấy các lễ vật của dân thánh cho hy tế thánh thể” (Trật tư.., 73) (Sách Lễ Roma – Truyền chức các giám mục, linh muc và phó tế). Dân Thiên Chúa mang lễ vật, bánh và rượu, lễ vật vĩ đại cho Thánh Lễ! Nghĩa là trung tâm của Thánh Lễ là bàn thờ, và bàn thờ là Chúa Kitô; cần phải luôn luôn nhìn bàn thờ là trung tâm của Thánh Lễ.

Như vậy trong “hoa quả của trái đất và lao công của con người” được dâng lên dấn thân của các tín hữu vâng lời Chúa dậy, biến chính mình thành “một hiến tế đẹp lòng Thiên Chúa Cha Toàn Năng”, “ cho thiện ích của toàn Hội Thánh”. ĐTC giải thích thêm điểm này như sau:

Như vậy cuộc sống của tín hữu, sự khổ đau, lời cầu nguyện, công việc làm của họ được hiệp nhất với Chúa Kitô và cuộc dâng hiến hoàn toàn của họ và như thế chúng chiếm hữu được một giá trị mới” (GLGHCG 1368).

** Chắc chắn rồi của lễ của chúng ta ít ỏi, nhưng Chúa Kitô cần sự ít ỏi đó.  Chúa xin chúng ta ỉt và Ngài cho chúng ta biết bao nhiêu. Chúa xin chúng ta ít. Chúa xin chúng ta thiện chí trong cuộc sống thường ngày, Chúa xin chúng ta có con tim rộng mở. Chúa xin chúng ta ý muốn trở thành tốt lành hơn để tiếp nhận Ngài vào trong chính chúng ta trong Thánh Thể. Chúa xin chúng ta các lễ vật biểu tượng này sẽ trở thành Minh và Máu ngài. Việc xông hương là một hình ảnh diễn tả sự chuyển động dâng hiến của lời cầu này. Hương được lửa đốt cháy toả ra một mùi thơm bay lên cao: xông hương các lễ vật, như làm trong các ngày lễ, xông hương thánh giá, bàn thờ, vị linh mục và dân tư tế biểu lộ một cách hữu hình mối dây dâng hiến hiệp nhất tất cả các thực tại này với hiến tế của Chúa Kitô (x. Trật tự.. 75). Và xin đừng quên: có bàn thờ là Chúa Kitô, và luôn luôn quy chiếu về bàn thờ dầu tiên là Thập Giá, và trên bàn thờ là Chúa kitô chúng ta đem dâng của lễ ít ỏi của chúng ta, bánh và rượu sẽ trờ thành cái biết bao là chính Chúa Giêsu, Đấng tự ban mình cho chúng ta.

Và tất cả những điều này cũng là những gì lời cầu trên lễ vật diễn tả. Trong lời cầu này vị linh mục xin Thiên Chúa chấp nhận các của lễ Giáo Hội dâng lên Ngài, bằng cách khẩn nài hoa trái của việc trao đổi tuyệt vời giữa sự nghèo nàn của chúng ta và sự phong phú của Thiên Chúa. Trong bánh và rượu chúng ta dâng lên Ngài của lễ cuộc đời chúng ta, để nó được Chúa Thánh Thần biến đổi trong hiến tế của Chúa Kitô, và với Ngài trở nên một lễ vật thiêng liêng duy nhất đẹp lòng Thiên Chúa Cha. Trong khi kết thúc việc chuẩn bị các của lễ, chúng ta sẵn sàng cho Lời Nguyện Thánh Thể (x. ibid. 77).

Tinh thần tu đức của việc dâng tiến chính mình, mà thời điểm này của Thánh Lễ dậy chúng ta, có thể soi sáng cho các ngày sống của chúng ta, cũng như cho các tương quan của chúng ta với tha nhân và những việc chúng ta làm, các khổ đau chúng ta gặp, và trợ giúp chúng ta xây dựng kinh thành trần thế dưới ánh sáng của Tin Mừng.

** ĐTC đã chào các đoàn hành hương nói tiếng Pháp và cầu chúc họ gia tăng cuộc sống tinh thần mỗi ngày bằng cách hiến dâng toàn cuộc sống cho Chúa như khi dâng lễ vật trong Thánh Lễ. Chào các nhóm hành hương nói tiếng Anh đến từ các nước Anh, Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, Slovac và Hoa Kỳ, ngài cầu chúc mùa Chay là thời điểm ơn thánh giúp họ và gia đình canh tân tinh thần.

Chào các đoàn hành hương nói Tiếng Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha ĐTC  cầu chúc chuyến hành hương Roma củng cố niềm tin của họ nơi Chúa Giêsu Kitô, và góp phần xây dựng một thế giới công bằng và tốt đẹp hơn.

Với các nhóm Ba Lan ngài cầu mong mùa Chay là thời gian giúp họ suy tư, hoán cải và canh tân cuộc sống tinh thần, bằng cách suy gẫm các chặng đàng Thánh Giá, bài Ai ca mùa chay và các bài giảng tĩnh tâm để củng cố đức tin và mối dây ràng buộc với Chúa Kitô, cũng như rộng mở con tim cho tha nhân cần được giúp đỡ.

Trong số các nhóm Ý ngài đặc biệt chào nhóm các nữ tu Salesien tham dự tổng tu nghị, các sư huynh Lasan và các thành viên phong trào Tổ Ấm, cũng như nhiều nhóm tín hữu các giáo phận do các Giám Mục hướng dẫn, và sinh viên học sinh nhiều trường khác nhau. Ngài cầu chúc mọi người sống đức tin như việc phục vụ tha nhân.

Chào các bạn trẻ ĐTC cầu mong mùa Chay là dịp giúp họ củng cố đời sống đức tin, thi hành việc ăn chay hãm mình để biết tự chủ hơn. Ngài cầu chúc các anh chị em đau yếu biết tín thác các khổ đau cho Chúa và cảm nhận được sự gần gũi của Chúa. Với các đôi tân hôn ngài cầu chúc họ sống ơn gọi hôn nhân trong tình bác ái đối với các nhu cầu của tha nhân.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải

 

trong sảnh đường thánh Phaolo (vì thời tiết xấu)

Phụng Vụ Thánh Thể - Phần Dâng Lễ

Xin chào anh chị em thân mến!

Tiếp tục loạt bài giáo lý về Thánh Lễ, phần Phụng Vụ Lời Chúa - phần tôi đã chia sẻ ở bài vừa rồi - được tiếp nối bằng một phần chính yếu khác của Thánh Lễ, đó là phần Phụng Vụ Thánh Thể. Ở phần này, qua các dấu hiệu thánh, Giáo Hội tiếp tục dâng Hy Tế của Giao Ước mới được Chúa Giêsu niêm ấn trên bàn thờ Thánh Giá (Cf. Second Ecumenical Vatican Council, Constitution Sacrosanctum Concilium, 47). Bàn thờ đầu tiên của Kitô giáo là Thánh Giá, và khi chúng ta đến bàn thờ để cử hành Thánh Lễ là ký ức của chúng ta trở về với bàn thờ Thánh Giá, nơi hy tế đầu tiên được dâng hiến. Vị linh mục, người đại diện cho Chúa Kitô trong Thánh Lễ, thực hiện những gì chính Chúa đã thực hiện và đã trao phó cho các môn đệ ở Bữa Tiệc Ly: Người cầm lấy bánh và chén, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các môn đệ mà phán: "Hãy nhận lấy mà ăn... mà uống: này là Mình Thày... này là chén Máu Thày. Hãy làm việc này mà nhớ đến Thày".

Tuân theo lệnh truyền của Chúa Giêsu, Giáo Hội đã sắp xếp việc Cử Hành Thánh Thể vào những lúc hợp với các lời nói cùng cử chỉ Người đã thực hiện, vào lúc vọng cuộc Khổ Nạn của Người. Bởi thế mà trong việc sửa soạn các lễ vật, bánh và rượu được mang lên bàn thờ, tức là các yếu tố Chúa Giêsu đã cầm trong tay của Người. Ở Kinh Nguyện Thánh Thể, chúng ta dâng lời cảm tạ Thiên Chúa về công cuộc Cứu Chuộc, và các lễ vật hiến dâng trở nên Mình và Máu của Chúa Giêsu Kitô. Sau đó là việc Bẻ Bánh và Hiệp lễ, khiến chúng ta sống lại cảm nghiệm của các Tông Đồ, những vị đã lãnh nhận các tặng vật Thánh Thể từ bàn tay của chính Chúa Kitô (Cf. Ordinamento Generale del Messale Romano, 72).

Như thế, việc sửa soạn các lễ vật là những gì tương xứng với cử chỉ đầu tiên của Chúa Giêsu, đó là "Người cầm lấy bánh và chén rượu". Đó là phần đầu của Phụng Vụ Thánh Thể. Thật là hay khi chính tín hữu dâng bánh và rượu cho vị linh mục, vì họ tiêu biểu cho việc hiến dâng thiêng liêng của Giáo Hội được qui tụ bấy giờ để cử hành Thánh Thể. Thật là đẹp khi chính tín hữu thực sự mang bánh và rượu đến bàn thờ. Ngày nay, cho dù 'tín hữu, như trước đây, không còn mang bánh và rượu của riêng mình đến cho Phụng Vụ, nhưng nghi thức hiến dâng các lễ vật này vẫn giữ được giá trị và ý nghĩa thiêng liêng của nó'" (Ibid., 73). Liên quan đến vấn đề này thì thật là ý nghĩa trong việc truyền chức cho một tân chức, vị Giám Mục, lúc trao cho tân chức bánh và rượu thì nói: "Hãy nhận lấy các lễ vật này của dân thánh cho hy tế Thánh Thể" (Roman Pontifical – Ordination of Bishops, of presbyters and of deacons). Chính dân Chúa mang của lễ là bánh và rượu, một lễ dâng cao cả cho Thánh Lễ! Vì thế, nơi hình bánh và rượu, thành phần tín hữu đặt lễ dâng của riêng mình vào bàn tay vị linh mục, vị đặt lễ dâng ấy trên bàn thờ hay trên bàn của Chúa, "tâm điểm của tất cả Phụng Vụ Thánh Thể" (OGMR, 73). Tức tâm điểm của Thánh Lễ là bàn thờ, và bàn thờ là Chúa Kitô. Cần phải luôn luôn nhìn lên bàn thờ, tâm điểm của Thánh Lễ. Bởi thế mà "hoa mầu ruộng đất và lao công của con người" được hiến dâng lên là việc tín hữu dấn thân chính mình, theo Lời Chúa, làm "hy tế hài lòng Thiên Chúa Cha Toàn Năng", "cho thiện ích của toàn thể Hội Thánh Ngài". Vậy "đời sống của tín hữu, nỗi khổ đau của họ, việc nguyện cầu của họ, việc hoạt động của họ, đều được liên kết với những sự ấy của Chúa Kitô cũng như với việc Người toàn hiến, nhờ đó những sự ấy có được một giá trị mới mẻ" (Catechism of the Catholic Church, 1368).

Lễ dâng của chúng ta thật ra chỉ là một cái gì đó nhỏ mọn, thế nhưng Chúa Kitô lại cần đến cái nhỏ mọn này. Chúa cần đến cái chút xíu của chúng ta, và Người ban cho chúng ta rất nhiều. Người xin chúng ta một chút xíu. Người cần thiện chí của chúng ta trong đời sống bình thường; Người muốn chúng ta có một tấm lòng cởi mở; Người muốn chúng ta có một ý muốn tốt đẹp hơn để lãnh nhận Người là Đấng ban mình cho chúng ta nơi Thánh Thể. Người xin chúng ta những lễ dâng tiêu biểu ấy, những lễ dâng sau đó trở thành Mình Người và Máu Người. Một hình ảnh về tác động cầu nguyện tự hiến này được tiêu biểu nơi hương trầm, một thứ hương được hâm bởi lửa, tỏa ra một làn khói thơm bay lên cao: việc xông hương các lễ dâng, như được thực hiện vào các ngày lễ, xông hương Thánh Giá, bàn thờ, vị linh mục và dân tư tế bày tỏ một cách hữu hình mối liên hệ hiến dâng kết hiệp tất cả những thực tại này lại với hy tế của Chúa Kitô (Cf. OGMR, 75). Xin đừng quên rằng bàn thờ là Chúa Kitô, nhưng luôn ám chỉ bàn thờ đầu tiên là Thánh Giá, và trên bàn thờ là Chúa Kitô này, chúng ta mang các lễ vật nhỏ mọn của mình, là bánh và rượu, sau đó chúng thậm chí sẽ trở thành chính Chúa Giêsu là Đấng hiến bản Thân mình cho chúng ta.

Tất cả những điều ấy là những gì được diễn tả nơi lời nguyện cầu trên các lễ dâng. Nơi lời nguyện cầu này, vị linh mục xin Thiên Chúa chấp nhận các lễ vật được Giáo Hội dâng lên cho Ngài, xin thành hoa trái của việc trao đổi tuyệt vời giữa tình trạng bần cùng của chúng ta với sự phong phú của Ngài. Nơi bánh và rượu, chúng ta hiến dâng đời sống của chúng ta cho Ngài, nhờ đó nó được Thánh Thần biến đổi thành hy tế của Chúa Kitô, và cùng với Người, trở thành lễ dâng thiêng liêng đẹp lòng Chúa Cha. Khi việc sửa soạn các lễ vật được chấm dứt như thế thì nó hướng chúng ta về Kinh Nguyện Thánh Thể (Cf. Ibid, 77).

Chớ gì linh đạo tự hiến, được giây phút trong Lễ ấy dạy cho chúng ta, có thể soi sáng cho ngày sống của chúng ta, cho các mối liên hệ của chúng ta với tha nhân, cho các việc chúng ta làm, cho các đau khổ chúng ta gặp, giúp chúng ta xây dựng thành đô trần thế này theo ánh sáng của Phúc Âm.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

February 28, 2018