ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ VIỆC CỬ HÀNH THÁNH THỂ

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 28 tháng 3-2018

 

Bài 15

"Lễ nào của đức tin chúng ta quan trọng nhất: Giáng Sinh hay Phục Sinh? Phục Sinh,

vì đó là lễ cứu độ của chúng ta, lễ của tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta, lễ cử hành Cái Chết và Phục Sinh của Người...

Tam Nhật này được bắt đầu vào ngày mai, với Thánh Lễ tưởng niệm Bữa Tiệc Ly của Chúa và sẽ chấm dứt bằng Kinh Tối Chúa Nhật Phục Sinh".

"Đến đây tôi cần phải nói đến một điều đáng buồn và nhức nhối... Đó là có những Kitô hữu giả tạo / fake Christians...

Thành phần Kitô hữu băng hoại giả vờ là một con người khả kính, thế nhưng, cuối cùng mới lòi ra cái thối rữa ở trong tâm can của họ"

"

Xin chào anh chị em thân mến!

Hôm nay tôi muốn dừng lại để suy niệm về Tam Nhật Vượt Qua - Easter Triduum, bắt đầu vào ngày mai, để đi sâu một chút vào những gì được các ngày quan trọng nhất của Phụng Niên này nói lên cho chúng ta là thành phần tín hữu biết. Tôi xin hỏi anh chị em một câu nhé: lễ nào của đức tin chúng ta quan trọng nhất: Giáng Sinh hay Phục Sinh? Phục Sinh, vì đó là lễ cứu độ của chúng ta, lễ của tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta, lễ cử hành Cái Chết và Phục Sinh của Người. Bởi thế tôi muốn chia sẻ với anh chị em về lễ này, về những ngày này, những ngày vượt qua, cho đến Lễ Chúa Phục Sinh. Những ngày này làm nên việc tưởng niệm về một mầu nhiệm cao cả, đó là mầu nhiệm về Sự Chết và Phục Sinh của Chúa Giêsu. Tam Nhật này được bắt đầu vào ngày mai, với Thánh Lễ tưởng niệm Bữa Tiệc Ly của Chúa và sẽ chấm dứt bằng Kinh Tối Chúa Nhật Phục Sinh. Sau đó là Thứ Hai Phục Sinh để cử hành đại lễ này: thêm một ngày nữa. Tuy nhiên, lễ này là lễ hậu phụng vụ: lễ gia đình (family feast), lễ của xã hội. Nó đánh dấu những chặng chính yếu nơi đức tin của chúng ta cũng như của ơn gọi chúng ta trong thế giới này, và tất cả mọi Kitô hữu đều được kêu gọi để sống Tam Nhật Thánh này - Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy; và Chúa Nhật - dĩ nhiên - Thứ Bảy là Phục Sinh - Tam Nhật Thánh, có thể nói, như là "cái khung" cho đời sống chung riêng của họ, cho đời sống cộng đồng của họ, như cuộc xuất hành từ Ai Cập được anh chị em Do Thái trải qua vậy.

Ba ngày này nêu lên một lần nữa cho dân Kitô giáo các biến cố cả thể về việc Chúa Kitô cứu độ, nhờ đó họ hướng ơn cứu độ đến chân trời định mệnh tương lai của họ và củng cố ơn cứu độ nơi việc họ dấn thân làm chứng nhân trong lịch sử.

Ôn lại các chặng được trải qua trong Tam Nhật này, vào buổi sáng Lễ Phục Sinh, Bài Ca Tiếp Liên, tức là một bài thánh ca hay một loại Thánh Vịnh, làm cho chúng ta nghe thấy lời long trọng loan báo về Phục Sinh, đó là: "Chúa Kitô, niềm hy vọng của chúng ta, đã sống lại và đi trước chúng ta đến Galilêa". Đó là một khẳng định cả thể: Chúa Kitô đã sống lại. Ở nhiều quốc gia trên thế giới, nhất là ở Đông Âu, dân chúng chào nhau trong những ngày này không phải bằng tiếng chào "sáng" hay "tối" bình thường, mà là "Chúa Kitô đã sống lại", để chấp nhận lời chào vượt qua cao cả ấy. "Chúa Kitô đã sống lại". Tam Nhật này đạt đến tột đỉnh ở những chữ - "Chúa Kitô đã sống lại" - đầy hoan hỉ phấn khích ấy. Chúng chất chứa chẳng những một loan báo về niềm vui và hy vọng, mà còn là một lời kêu gọi về trách nhiệm và sứ vụ nữa. Câu chuyện không kết thúc ở chim câu, ở những quả trứng, ở tiệc tùng - cho dù tốt lành bởi là ngày lễ gia đình - nhưng lại không kết thúc như thế. Con đường theo sứ vụ được bắt đầu ở chỗ ấy, ở lời loan báo: Chúa Kitô đã sống lại. Lời loan báo này, được Tam Nhật Vượt Qua dẫn tới, bằng cách sửa soạn cho chúng ta lãnh nhận nó, là tâm điểm của đức tin và đức cậy của chúng ta, nó là cốt lõi, là lời loan báo, là việc rao giảng, một việc tiếp tục truyền bá phúc âm hóa Giáo Hội để Giáo Hội được sai đi truyền bá phúc âm hóa.

Thánh Phaolô đã tóm gọn biến cố vượt qua ở lời diễn tả như thế này: "Đức Kitô, con chiên vượt qua của chúng ta, đã chịu hy tế" (1Corinto 5:7), như một con chiên. Người đã bị sát tế. Thế nên - ngài tiếp tục - "những gì cũ kỹ đã qua và hết mọi sự đã trở thành mới mẻ" (2Corinto 5:15). Tái sinh. Bởi vậy mà từ ban đầu người ta được rửa tội vào ngày Lễ Phục Sinh. Cũng vào đêm Thứ Bảy này tôi sẽ rửa tội ở Đền Thờ Thánh Phêrô này 8 người lớn đang bắt đầu cuộc sống Kitô giáo. Hết mọi sự được bắt đầu vì chúng sẽ được tái sinh. Bằng một công thức tổng hợp khác, Thánh Phaolô giải thích rằng Chúa Kitô "đã bị giết chết vì những vấp phạm của chúng ta và đã sống lại cho sự công chính của chúng ta" (Roma 4:25). Người là Đấng duy nhất, Đấng duy nhất công chính hóa chúng ta; Chúa Giêsu Kitô là Đấng duy nhất làm cho chúng ta được tái sinh, không còn ai khác ngoài Người. Vì vậy mà không gì cần phải trả giá, bởi việc công chính hóa - làm cho chúng ta nên công chính - là việc tặng không. Đó là sự cao cả lớn lao của tình yêu Chúa Kitô; Người ban sự sống của Người một cách nhưng không để làm cho chúng ta trở thành những vị thánh, để canh tân đổi mới chúng ta, để tha thứ cho chúng ta. Đó là chính cốt lõi của Tam Nhật Vượt Qua này. Nơi Tam Nhật Vượt Qua ấy, việc tưởng nhớ đến biến cố chính yếu này trở thành một việc cử hành đầy lòng tri ân cảm tạ, đồng thời nó cũng làm tái phát ở nơi người lãnh nhận Phép Rửa cái cảm quan về thân phận mới của họ, một thân phận được Thánh Phaolô lại diễn tả như thế này: "Bởi vậy mà nếu anh em đã được sống lại với Chúa Kitô thì hãy tìm kiếm những gì ở trên cao [...] chứ đừng ... những gì ở dưới đất này" (Colosê 3:1-3). Hãy ngước nhìn lên, hãy nhìn đến chân trời, hãy mở rộng các chân trời ra: đó là đức tin của chúng ta, đó là sự công chính hóa của chúng ta, đó là tình trạng ân sủng! Thật vậy, nhờ Phép Rửa, chúng ta được sống lại với Chúa Kitô và chúng ta chết đi cho những gì của thế gian và cho lý lẽ của trần gian; chúng ta được tái sinh như thành phần thụ tạo mới: một thực tại cần trở thành cuộc sống cụ thể hằng ngày.

Nếu một Kitô hữu thật sự để mình được Chúa Kitô rửa cho, nếu họ thực sự để mình được Người tước lột cho khỏi con người cũ để bước vào một đời sống mới, cho dù vẫn còn là một tội nhân - vì tất cả chúng ta đều như thế - họ sẽ không còn bị băng hoại, việc công chính hóa của Chúa Giêsu cứu chúng ta khỏi tình trạng băng hoại; chúng ta là thành phần tội nhân chứ không băng hoại; họ không còn sống với chết chóc trong tâm hồn của họ, hay thậm chí không còn là căn nguyên chết chóc nữa. Đến đây tôi cần phải nói đến một điều đáng buồn và nhức nhối... Đó là có những Kitô hữu giả tạo / fake Christians: những con người miệng thì nói rằng "Chúa Giêsu đã sống lại", "Tôi đã được Chúa Giêsu công chính hóa", tôi đang sống một sự sống mới nhưng tôi lại đang sống một cuộc sống băng hoại. Những Kitô hữu giả tạo này sẽ kết liễu một cách thê thảm. Tôi xin lập lại, Kitô hữu là tội nhân - tất cả chúng ta đều như thế - cả tôi cũng vậy - thế nhưng khi chúng ta xin Chúa tha thứ thì Người thứ tha cho chúng ta. Thành phần Kitô hữu băng hoại giả vờ là một con người khả kính, thế nhưng, cuối cùng mới lòi ra cái thối rữa ở trong tâm can của họ. Chúa Giêsu ban cho chúng ta một sự sống mới. Một Kitô hữu không thể nào sống với chết chóc trong tâm hồn của mình, hay trở thành căn gốc gây chết chóc. Chúng ta thử nghĩ nhé - chẳng cần nói xa xôi làm gì - chúng ta hãy nghĩ đến nhà của chúng ta, chúng ta hãy nghĩ đến thành phần được gọi là "Kitô hữu mafia / mafiosi Christians". Thế nhưng, những con người này chẳng có gì là Kitô giáo cả: họ gọi mình là Kitô hữu, thế nhưng họ gây chết chóc trong tâm hồn của họ cũng như cho người khác. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ, để Chúa chạm đến tâm hồn của họ. Tha nhân của mình, nhất là thành phần hèn mọn nhất và những ai đau khổ nhất, trở thành một gương mặt cụ thể mà chúng ta cống hiến tình yêu Chúa Giêsu đã trao ban cho chúng ta. Thế giới này trở thành một nơi cho sự sống mới của chúng ta như là thành phần đã sống lại. Chúng ta đã sống lại với Chúa Giêsu: thẳng đứng và ngẩng cao, chúng ta có thể chia sẻ những gì là hèn hạ nhục nhã của những con người mà ngày nay vẫn, như Chúa Giêsu, chịu khổ đau, trần truồng, thiếu thốn, chết chóc, để nhờ Người và với Người, chúng ta trở thành những dụng cụ cứu vãn và hy vọng, thành những dấu hiệu của sự sống và sự phục sinh. Ở nhiều xứ sở - ở Ý đây cũng như ở quê hương của tôi - có cái lệ là vào ngày Lễ Phục Sinh, khi nghe thấy tiếng chuông nhà thờ, thì các bà mẹ, các bà nội bà ngoại mang con cháu đến rửa mắt bằng nước, bằng nước sự sống, như là một dấu hiệu nhờ đó có thể thấy được những gì nơi Chúa Giêsu, thấy những điều mới mẻ. Trong Lễ Phục Sinh này, chúng ta hãy tẩy rửa linh hồn của chúng ta, hãy tẩy rửa con mắt của linh hồn, để thấy được những điều đẹp đẽ và thực hiện những điều tốt đẹp. Như thế thì tuyệt vời! Thật vậy, đây là sự Phục Sinh của Chúa Giêsu sau Cái Chết của Người, một giá trả để cứu độ tất cả chúng ta.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy dọn mình sống một cách tốt đẹp Tam Nhật Thánh giờ đây tới nơi rồi - bắt đầu ngày mai - để được tiến sâu vào mầu nhiệm Chúa Kitô hơn bao giờ hết, Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta.

Xin Rất Thánh Maria, Vị đã theo Chúa Giêsu trong Cuộc Khổ Nạn của Người - Mẹ đã ở đó, đã chứng kiến, đã đớn đau... đã hiện diện và đã liên kết với Người dưới thập tự giá của Người, mà không hổ thẹn về Con mình, một Người Mẹ không bao giờ xấu hổ về con mình! Mẹ đã ở đó, và đã lãnh nhận vào lòng của Mẹ niềm vui vô biên của Phục Sinh -, hỗ trợ chúng ta trong cuộc hành trình thiêng liêng này. Chớ gì Mẹ xin cho chúng ta được ơn tham dự sâu xa vào các việc cử hành của các ngày tới đây, nhờ đó lòng của chúng ta và đời của chúng ta thật sự được biến đổi.

Trong khi lưu lại cho anh chị em những ý nghĩ ấy, tôi xin gửi đến tất cả anh chị em, cùng với cộng đồng và những người thân yêu của anh chị em các lời nguyện chúc nồng hậu nhất của tôi về một Lễ Phục Sinh hạnh phúc và thánh đức.

Và tôi khuyên anh chị em là vào sáng Lễ Phục Sinh hãy đem con cái của anh chị em đến một vòi nước nào đó để chúng rửa mắt của chúng. Đó là một dấu hiệu về cách thức nhìn thấy Chúa Giêsu Phục Sinh.


cao tấn tĩnh chuyển ngữ

"tôi khuyên anh chị em là vào sáng Lễ Phục Sinh hãy đem con cái của anh chị em đến một vòi nước nào đó để chúng rửa mắt của chúng.
Đó là một dấu hiệu về cách thức thấy Chúa Giêsu Phục Sinh"

 

Bài Giáo Lý Thứ 15 của Đức Thánh Cha Phanxicô về Thánh Lễ: Các Nghi Thức Kết Lễ

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ

“Chúng ta rời khỏi nhà thờ để ‘đi về bình an’ để mang phúc lành của Thiên Chúa vào các sinh hoạt hằng ngày”.

Dưới đây là bản dịch bài giáo lý thứ mười lăm của ĐTC Phanxicô về Thánh Lễ, được ban hành ngày 4 tháng 4, 2018 tại Quảng Trường Thánh Phêrô. Hôm nay ĐTC dạy về Các Nghi Thức Kết Lễ. Ngài giải thích: “Khi Thánh Lễ kết thúc, thì sự cam kết làm nhân chứng của Kitô hữu được mở ra. Các Kitô hữu không đi dự Thánh Lễ để chu toàn một nhiệm vụ hàng tuần và sau đó họ quên đi, không. Các Kitô hữu đi dự Thánh Lễ để tham dự Cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Chúa và sau đó sống nhiều hơn như các Kitô hữu… Từ việc cử hành đến đời sống, chúng ta hãy ý thức rằng Thánh Lễ được hoàn thành trong những lựa chọn cụ thể của những người có liên quan cá nhân với mầu nhiệm của Đức Kitô. Chúng ta đừng quên rằng mình cử hành Thánh Lễ để học cách trở thành những người nam nữ Thánh Thể”.


* * *

Anh chị em thân mến, Chào anh chị em và Chúc mừng Phục sinh!

Anh chị em thấy hôm nay có nhiều hoa: hoa nói lên sự vui mừng, hoan hỉ. Ở một số nơi, Lễ Phục Sinh còn được gọi là “Phục Sinh nở hoa”, bởi vì Đức Kitô Phục Sinh nở hoa: đó là hoa mới; hoa của sự công chính hóa của chúng ta; hoa của sự thánh thiện của Hội Thánh. Vì lý do này mà có nhiều hoa: đó là niềm vui của chúng ta. Chúng ta mừng Lễ Phục Sinh cả tuần, cả tuần. Và vì điều này chúng ta lại tự chúc nhau, một lần nữa, tất cả chúng ta cùng nhua chúc “Mừng Phục Sinh”. Hãy cùng nhau nói: “Mừng Phục Sinh!”, tất cả mọi người! [trả lời: “Mừng Phục Sinh!”]. Tôi cũng muốn chúng ta chúc mừng Phục Sinh đến Đức Thánh Cha Bênêđictô quý yêu của chúng ta - bởi vì ngài đã là Giám mục Rôma - ngài đang theo dõi chúng ta trên truyền hình. Tất cả chúng ta hãy cùng nhau chúc Mừng Phục Sinh Đức Thánh Cha Bênêdictô: [họ nói: “Mừng Phục Sinh!”]. Và một tràng pháo tay lớn.

Với bài giáo lý này, chúng ta kết thúc chu kỳ giáo lý dành riêng cho Thánh Lễ, chính là một lễ tưởng niệm, nhưng không chỉ là một hồi tưởng, mà chúng ta tái sống cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu. Lần trước chúng ta đã đi đến Hiệp Lễ và lời nguyện sau Hiệp Lễ; sau lời nguyện này, Thánh Lễ kết thúc bằng phép lành được linh mục ban và sự ra về của dân chúng (xem Quy Chế Tồng Quát của Sách Lễ Rôma, 90). Như được mở đầu bằng Dấu Thánh Giá, nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, thì Thánh Lễ cũng được kết thúc nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi, tức là cử chì phụng vụ.

Tuy nhiên, chúng ta biết rằng khi Thánh Lễ kết thúc, thì sự cam kết làm nhân chứng của Kitô hữu được mở ra. Các Kitô hữu không đi dự Thánh Lễ để chu toàn một nhiệm vụ hàng tuần và sau đó họ quên đi, không. Các Kitô hữu đi dự Thánh Lễ để tham dự Cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Chúa và sau đó sống nhiều hơn như Kitô hữu: việc dấn thân để làm nhân chứng của Kitô hữu được mở ra. Chúng ta rời khỏi nhà thờ để “đi về bình an” để mang phúc lành của Thiên Chúa vào các sinh hoạt hằng ngày, ở nhà của mình, nơi sở làm, giữa các nghề nghiệp của thành phố trần thế, để “tôn vinh Chúa bằng cuộc sống của mình.” Nhưng nếu chúng ta nói chuyện khi rời khỏi nhà thờ và nói, “hãy nhìn cái này, hãy nhìn cái kia ...”, với nhiều lời, thì Thánh Lễ đã không đi vào lòng tôi được. Tại sao? Bởi vì tôi không thể sống đời chứng nhân cho Đức Kitô. Mỗi khi tôi rời khỏi Thánh Lễ, tôi phải đi ra như một người tốt hơn khi tôi đi vào, với nhiều sức sống hơn, với nhiều sức mạnh hơn, với ước ao làm chứng nhân cho Đức Kitô nhiều hơn. Qua Bí Tích Thánh Thể, Chúa Giêsu đi vào trong chúng ta, trong lòng chúng ta và trong thịt chúng ta, để chúng ta có thể “diễn tả Bí Tích [mà mình] nhận được trong đức tin nơi đời sống mình” (Sách Lễ Rôma, Tổng Nguyện của Thứ Hai của Bát Nhật Phục Sinh).

Cho nên, Từ việc cử hành đến đời sống, chúng ta hãy ý thức rằng Thánh Lễ được hoàn thành trong những lựa chọn cụ thể của những người có liên quan cá nhân với mầu nhiệm của Đức Kitô. Chúng ta đừng quên rằng mình cử hành Thánh Lễ để học cách trở thành những người nam nữ Thánh Thể. Điều này có ý nghĩa gì? Có nghĩa là để cho Đức Kitô hành động trong các việc làm của chúng ta: rằng các tư tưởng của Người thành các tư tưởng của chúng ta, các cảm xúc của Người thành cảm xúc của chúng ta, các lựa chọn của Người thành các lựa chọn của chúng ta. Và đó là sự thánh thiện: làm như Đức Kitô đã làm là sự thánh thiện của Kitô hữu. Thánh Phaolô diễn tả nó một cách chính xác khi nói về sự đồng hóa chính mình với Chúa Giêsu rằng: “Tôi đã chịu đóng đinh vào thập giá cùng với Ðức Kitô, cho nên, tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Ðức Kitô sống trong tôi. Giờ đây tôi sống trong thân xác, là tôi sống trong đức tin vào Con Thiên Chúa, Ðấng đã yêu thương tôi và đã hiến mạng sống Mình vì tôi” (Gal 2:19-20). Đây là chứng nhân Kitô giáo. Kinh nghiệm của Thánh Phaolô cũng soi sáng chúng ta: theo mức độ chúng ta kìm hãm tính ích kỷ của mình, nghĩa là chúng ta chết cho những gì trái ngược với Tin Mừng và tình yêu của Chúa Giêsu, một không gian lớn hơn được tạo ra trong chúng ta cho quyền năng của Chúa Thánh Thần. Kitô hữu là những người nam nữ để cho linh hồn mình được mở rộng bởi sức mạnh của Chúa Thánh Thần, sau khi lãnh nhận Mình và Máu Đức Kitô. Hãy để tâm hồn anh chị em mở rộng! Không phải những linh hồn chật hẹp và đóng lại, nhỏ bé và ích kỷ, không! Những linh hồn đại lượng, những linh hồn cao thượng, với những chân trời vĩ đại ... Hãy mở rộng linh hồn của anh chị em bằng quyền năng của Chúa Thánh Thần sau khi đã lãnh nhận Mình và Máu Đức Kitô.

Vì sự hiện diện thực sự của Đức Kitô trong Bánh được thánh hiến không kết thúc với Thánh Lễ (x. Giáo lý Hội Thánh Công Giáo, 1374), Thánh Thể được cất trong Nhà Tạm để cho các bệnh nhân Rước Lễ và để im lặng chầu kính Chúa trong Bí tích Cực Trọng; thực ra, việc tôn thờ Thánh Thể ngoài Thánh Lễ, cả cá nhân lẫn cộng đồng, giúp chúng ta ở lại trong Đức Kitô (x. ibid., 1378-1380).

Vì thế, các hoa quả của Thánh Lễ được dành riêng để chín mùi trong cuộc sống hàng ngày. Chúng ta có thể nói như thế, một chút hơi gượng ép, bằng hình ảnh: Thánh Lễ như hạt lúa, hạt lúa miến, mà sau đó phát triển trong cuộc sống bình thường, phát triển và trưởng thành trong các việc lành, các thái độ làm cho chúng ta nên giống Chúa Giêsu. Như thế hoa quả của Thánh Lễ được dành riêng để chín mùi trong cuộc sống hàng ngày. Thật ra, trong khi gia tăng sự kết hợp của chúng ta với Đức Kitô, Thánh Thể cập nhật hoá ân sủng mà Chúa đã ban cho chúng ta trong Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, để việc làm nhân chứng cho Đức Kitô của chúng ta nên đáng tin (ibid., 1391-1392).

Một lần nữa, khi thắp lên tình yêu của Thiên Chúa trong lòng chúng ta, Thánh Thể làm gì? Thánh thể tách chúng ta ra khỏi tội lỗi: “Chúng ta càng chia sẻ sự sống của Đức Kitô và tiến triển trong tình bằng hữu của Người, thì chúng ta ra càng khó bị tách khỏi Người bởi tội trọng” (ibid., 1395).

Việc thường xuyên đến gần bàn tiệc Thánh Thể canh tân, củng cố và đào sâu mối liên hệ với các cộng đoàn Kitô hữu mà chúng ta thuộc về, theo nguyên tắc Thánh Thể làm thành Hội Thánh (x. ibid., 1396), Thánh Thể kết hợp tất cả chúng ta lại với nhau.

Cuối cùng, việc tham dự vào Thánh Thể giúp chúng ta quyết tâm dấn thân cho tha nhân, đặc biệt là những người nghèo, khi dạy chúng ta chuyển từ thịt Đức Kitô sang thịt anh em mình, trong đó Người đang chờ đợi để được chúng ta nhận ra, phục vụ, tôn kính và yêu thương (x. ibid., 1397).

Trong khi mang kho tàng kết hợp với Đức Kitô trong các bình sành (x. 2 Cr 4:7), chúng ta luôn cần phải quay trở lại bàn thờ thánh, cho đến khi chúng ta hoàn toàn vui hưởng hạnh phúc của tiệc cưới Chiên Con trên thiên đàng, (x. Kh 19:9).

Chúng ta cảm tạ Chúa về cuộc hành trình tái tìm hiểu Thánh Lễ, mà Người đã cho chúng ta cùng nhau thực hiện, và chúng ta hãy để cho mình được lôi kéo, bằng một đức tin được canh tân, đến cuộc gặp gỡ thật sự này với Chúa Giêsu, Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta và những người đương thời của chúng ta. Và nguyện xin cho cuộc sống của chúng ta luôn luôn được “nở hoa” như Lễ Phục Sinh, với những hoa của hy vọng, đức tin và việc lành. Chớ gì chúng ta luôn tìm thấy sức mạnh cho điều này trong Bí Tích Thánh Thể, trong sự kết hợp với Chúa Giêsu. Mừng Phục Sinh tất cả mọi người!

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ

đọc tiếp bài về mục lục

April 16, 2018