Lễ Chúa Giáng Sinh (lễ Ngày) Năm C
 
 



"Người Nhà" và "Người Ngoài"


“Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng đón nhận”. Đó chính là thái độ của nhân loại đối xử với Đấng tác thành nên mình. Con người khước từ Ánh sáng, bởi Ánh sáng làm sáng tỏ những toan tính đen tối nơi con người.

Con người không cho Chúa vào nhà vì con người không muốn yêu thương như Người. Quả thật, chính tình yêu là nguyên nhân làm cho con người không muốn tiếp nhận Chúa Giêsu. Họ không thể đón nhận một Giêsu kêu gọi yêu thương người khác như chính mình. Yêu như Chúa dạy là một mất mát lớn lao, họ đã đổ bao công sức, bao lươn lẹo mới gầy dựng được một gia tài, thế mà Chúa biểu bán đi, phân phát cho người nghèo; họ đã ngược xuôi mới có thể có một chỗ danh vọng trong xã hội, thế mà Chúa lại biểu đừng ham chỗ nhất trong hội đường; họ đã phải đấu tranh, phải chiến đấu mới giành được phần lợi về cho mình thế mà Chúa lại biểu: hãy yêu thương kẻ thù… Không thể được, Người không thể vào nhà được, vì Người chủ trương ngược lại với quyền lợi của con người.

Bởi lòng tham, tính ích kỷ của “người nhà”, Chúa Giêsu trở thành “người ngoài”: “con chim có tổ, con chồn có hang, Con Người không có chỗ gối đầu” (Mt 8, 20). Người có quyền đấu tranh để dành lại quyền lợi của mình, nhưng không, Người quyết định chọn một chỗ “ngoài nhà”. Nơi đây, Người qui tụ tất cả những người được coi là “người ngoài”: trước hết là những mục đồng nghèo nàn, sau đó là những kẻ thu thuế và đĩ điếm, những người bị bênh phong cùi và bị qủi ám. Người qui tụ họ lại và làm cho kẻ “ngoài nhà” thành người “trong nhà”. Người biến những chỗ rốt hết, những chỗ thấp hèn trong xã hội trở thành cửa ngõ dẫn vào Vương Quốc Thiên Chúa.

Cho nên, Tin Mừng của ngày Giáng Sinh chính là Tin Mừng của niềm hy vọng, Thiên Chúa đón nhận nơi chốn mà chúng ta dành cho Người: Chuồng lừa, nhà kho. Chính những nơi chốn đó, Người đã mang lại niềm an bình lớn lao dành cho những người bị loại trừ, bị đặt ra ngoài lể của đời sống xã hội. Có một sự an bình không chỉ dành cho những người chiến thắng, những người được gọi là “người nhà”, nhưng còn dành cho những người thua thiệt, những “người ngoài ”.

Vì thế không phải chỉ có những người luôn hài lòng với chính mình vì những gì mình có là có an bình, nhưng còn có an bình của Thiên Chúa dành cho những người thiếu thốn, bị bóc lột, bị khinh chê. Không phải những người có cuộc đời đầy may mắn, không đau khổ, không nước mắt là được hưởng an bình, những còn có an bình của Thiên Chúa dành cho những người bị bóc lột, bị ức hiếp, những người tràn ngập khổ đau trong cuộc sống. Con Thiên Chúa nằm trong máng cỏ là dấu chỉ của thứ an bình này.

An bình của Thiên Chúa chính là quà tặng từ một trái tim biết yêu thương, một trái tim biết rung động trước những nỗi khổ đau của đồng lọai, một trái tim biết cảm thông trước những khuyết điểm, yếu đuối của tha nhân.

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, Chúa đến nghèo hèn, sinh ra trong chốn nghèo hèn, không phải Chúa ủng hộ cuộc sống nghèo hèn, nhưng Chúa muốn chỉ cho chúng con biết, tại sao con người phải sống nghèo hèn. Nguyên nhân của sự nghèo hèn đó là lòng tham và cuộc sống ích kỷ. Nơi hang đá nhỏ, Chúa dạy chúng con biết kiến tạo một cuộc sống hạnh phúc, đó là biết khước từ những tham muốn, những hưởng thụ ích kỷ, biết quan tâm đến người khác. Thế giới không chỉ của riêng mình, nhưng của mọi người, hãy sống có trách nhiệm với người khác, an bình sẽ ngự trị. Amen.

(Trích tài liệu Giời Kinh Gia Đình Với Lời Chúa của giáo phận Phú Cường)

Lm. VŨ XUÂN HẠNH chuyển đăng

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)