Chúa Nhật II Thường Niên Năm C
 
 


CHÚA GIÊSU ĐI ĂN CƯỚI

 

Bạn và tôi, chúng ta thường xuyên vẫn nhận được những thiệp mời đi ăn cưới. Đôi khi mỗi năm đến 4 hay 5 đám cưới. Cưới con, cưới cháu, cưới con cháu của bạn bè, của người thân. Và mỗi lần như vậy chúng ta đều thấy mình trở thành quan trọng và là người đem lại niềm vui và hãnh diện cho kẻ khác: “Sự hiện diện của ông/bà, của anh/chị, của cô, chú, bác là niềm vui và hãnh diện cho gia đình chúng tôi”. Và: “Sự hiện diện của ông/bà, của anh/chị, của cô, chú, bác tăng thêm phần long trọng trong bữa tiệc”.

Một người tầm thường như chúng ta đây mà sự hiện diện còn là một niêm vui và hãnh diện cho đôi tân hôn và gia đình hai họ, phải hiểu làm sao trong tiệc cưới tại Cana hôm đó khách được mời là Đức Maria, Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài. Có thể nói, tiệc cưới hôm đó là một tiệc cưới vô tiền khoáng hậu. Tiệc cưới duy nhất dưới vòm trời này có được những khách mời danh dự như vậy. Nhưng rồi, tiệc đang vui mà bỗng trở nên buồn. Mất mặt qúa. Tiệc cưới mà lại thiếu rượu: “Họ hết rượu rồi!” (Gio 2:30. Nhưng câu hỏi được nêu lên ở đây là: “Tại sao Chúa và Mẹ Maria lại đi dự tiệc cưới?” Và: “Tại sao bữa tiệc hôm đó lại hết rượu?”

Tại sao Chúa đi dự tiệc cưới?

Xét về mặt con người bình thường thì Chúa đi dự tiệc cưới hôm đó hẳn là gia chủ có họ hàng thân thiết, hoặc ít nhất cũng là chỗ quen biết. Do đó, việc Chúa, Đức Mẹ, và các môn đệ của ngài được mời tham dự có thể hiểu là vì ngài là người trong dòng họ, hoặc chỗ quen biết.

Nhưng dưới ánh sáng Tin Mừng, và qua cặp mắt tâm linh, thì việc Chúa Giêsu tham dự tiệc cưới hôm đó ở Cana không chỉ thuần túy mang ý nghĩa xã hội. Nó nói lên ý nghĩa của một ơn gọi cao qúi, được thiết lập, chúc phúc và sự quan phòng của chính Thiên Chúa. Đó là ơn gọi hôn nhân gia đình. Thánh Kinh đã ghi nhận, từ đầu hết, Thiên Chúa đã xe duyên, kết tóc cho con người qua ơn gọi hôn nhân. Biến cố vườn Diệu Quang năm nào khi Adong một mình cô đơn và đã khiến Thiên Chúa tạo dựng cho ông một người bạn đường, một người tương trợ ông bằng chính xương thịt của ông: “Phen này, nàng là xương của xương tôi, thịt của thịt tôi” (Sáng Thế 2:23). Adong đã sung sướng nhìn ra hình ảnh của mình qua dung mạo của người nữ mà Thiên Chúa đã mang đến và giới thiệu cho ông.

Một ơn gọi mà hơn 90% nhân loại trên mặt đất được kêu mời để tham dự. Một ơn gọi, một đời sống mà thiếu nó sẽ không có sự nối dài của nòi giống. Sẽ không có nhân loại, không có xã hội, và cũng không có Giáo Hội. Chính Đức Kitô khi vào trần gian cũng đi qua ơn gọi này. Ngài được sinh ra trong một gia đình làm con Thánh Cả Giuse và Mẹ Maria. Và chính ngài hôm nay lại đến tham dự một tiệc cưới để cầu phúc và chung vui với niềm vui của người thân đã mời mình. Cũng do chính trong sự hiện diện của ngài, của Mẹ Maria, của các môn đệ ngài, ngài đã một lần nữa xác nhận cái giá trị cao cả của hôn nhân. Và như để minh xác một lần nữa điều mà Thiên Chúa đã làm khi xưa trong vườn Diệu Quang cho Adong và Evà vẫn còn giá trị và phải được tôn trọng: “Sự gì Thiên Chúa đã liên kết, loài người không được phân ly” (Mat 19:6).

Không phải vô tình, và cũng không phải rỗi giờ mà một Thiên Chúa mặc xác phàm đã đến và tham dự một tiệc cưới.

Tại sao hết rươu?

Có thể là hôm đó có đông thực khách, mà toàn là những thực khách biết uống, thí dụ, các tông đồ đi theo Chúa hôm đó chẳng hạn. Thêm 12 ông cộng với Chúa là 13. Mười ba đàn ông cộng thêm với những đàn ông khác cho nên rượu cạn mau là điều không khó hiểu. Cũng có thể là rượu hôm đó ngon nên được chiếu cố kỹ vì thế chóng hết. Nhưng cũng có thể là chủ nhà không dư giả lắm nên chỉ mua vừa đủ mà khách mời lại nhiều nên hết rượu nửa chừng.

Nhưng nếu tiệc cưới chỉ là dấu chỉ của một ơn gọi cao qúi, ơn gọi hôn nhân, thì rượu đây không chỉ là chất uống làm cho say, làm cho nồng nàn và thi vị bữa tiệc mà là tình yêu đốt cháy để nối kết và hòa tan hai tâm hồn và hai thân xác nên một. Và sự thiếu rượu lại cũng chỉ là một cái cớ để Thiên Chúa nhắc nhở cho con người rằng dù là trong yêu thương họ vẫn cần đến Chúa, và cũng cần có mặt của Thiên Chúa. Vì tình yêu mà họ dành cho nhau chỉ là một sự chia sẻ của tình yêu Thiên Chúa. Vì: “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Jn 4:8).

Chúa Giêsu có nhiều cơ hội và hoàn cảnh để thực thi phép lạ, nhất là phép lạ đầu tiên để chinh phục lòng tin của các môn đệ ngài, nhưng ngài đã chọn môi trường hôn nhân gia đình để thực hiện phép lạ này.

Trước hết ngài muốn cho nhân loại biết rằng ơn gọi hôn nhân gia đình có một vị trí quan trọng trongchương trình cứu độ của ngài.

Tiếp đến, qua các môn đệ đầu tiên, ngài muốn cho Giáo Hội sau này được hướng dẫn bởi các tông đồ là những người có mặt trong buổi tiệc hôm đó, phải có trách nhiệm vun trồng, thăng hoa và gìn giữ ơn gọi cao cả này.

Và sau cùng, dù là ơn gọi gia đình, ơn gọi tu trì, tất cả chỉ có thể tồn tại và phát triển do tình yêu. Một tình yêu dâng hiến, phục vụ và quên mình. Một tình yêu kín múc và xuất phát từ tình yêu Thiên Chúa.

Phải hết rượu thì Thiên Chúa mới có cớ để bày tỏ tình yêu và quyền năng ngài.

Ngài bảo gì hãy làm như vậy

Đây là cốt lõi của ý nghĩa ơn gọi. Dù là tận hiến, dù là hôn nhân, nếu ngài bảo gì mà chúng ta không làm thì sẽ không bao giờ có phép lạ. Nước lã hóa nên rượu ngon chỉ xẩy ra sau khi những gia nhân đã kín nước và đổ đầy các chum. Tình yêu dâng hiến, tình yêu trao ban, tình yêu phục vụ trong gia đình, trong Giáo Hội chỉ được biến đổi và chuyển vào trái tim, vào tâm hồn mỗi chúng ta, khi chúng ta chịu khó vất vả múc và đổ đầy nước vào những cái chum, cái vò tâm hồn và trái tim mình. Chỉ sau khi đó, Thiên Chúa mới đến, và tình yêu ngài mới thánh hiến và biến đổi những vất vả, những hy sinh, những giọt nước mắt của chúng ta thành niềm vui và hoan lạc là hoa trái của tình yêu đích thực.

Nhưng ngài bảo gì? Dĩ nhiên, là bảo chúng ta đổ đầy nước vào các chum nước. Nhưng không hẳn là nước, vì tình yêu không được biến đổi từ nước. Nó là những nhẫn nhục, chấp nhận, thứ tha, tế nhị, và tôn trọng nhau là những ly nước đang chờ biến thành rượu nồng của tình yêu. Tình yêu không có hy sinh là thứ tình yêu lừa dối, giả tạo. Tình yêu mà không có hy sinh là thứ tình yêu tẻ nhạt, một thứ rượu xoàng chỉ làm choáng mắt những kẻ đã say.

Chúa Giêsu, Mẹ Maria, và các môn đệ ngài đi ăn cưới. Tất cả đã nói lên rằng ơn gọi hôn nhân gia đình là một ơn gọi cao trọng, đáng cả Thiên Chúa và Giáo Hội quan tâm và tôn trọng.

Mẹ Maria và các gia nhân đã cộng tác để tạo điều kiện cho Chúa thực hiện phép lạ đem lại hạnh phúc cho đôi tân hôn, nhắc nhở một điều hết sức cần thiết cho cuộc đời hôn nhân là chúng ta không thể thiếu vắng bóng dáng và lời cầu xin của Đức Mẹ. Ngoài ra, cuộc sống hôn nhân là một bữa tiệc không bao giờ được thiếu rượu tức thiếu tình yêu. Đời sống hôn nhân càng dài, tức bữa tiệc càng dài thì càng cần nhiều rượu, tức nhiều tình yêu mà nó chỉ có thể được cung cấp do nguồn tình yêu khôn tả của Thiên Chúa, và do đó, phải đặt giá trị hôn nhân, giá trị tình yêu trong Chúa, vì: “Thiên Chúa là tình yêu”.

 

T.s. Trần Quang Huy Khanh

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)