Chúa Nhật XII Thường Niên Năm C
 
 


THUA CHÚA CÁI ĐẦU

 

Người cần phải được nâng cao, còn tôi thì cần phải hạ xuống” (Gioan 3:30).

“Đấng đến sau tôi thì cao trọng hơn tôi, vì người có trước tôi. tôi không đáng cởi quai dép của ngài” (Gioan 1:15,27).

Gioan Tẩy Giả, ngoài mối liên hệ gia đình với Chúa Giêsu, còn là vị tiền hô với sứ mạng dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Vì vậy, mặc dù là vai trên theo dòng họ, nhưng ông vẫn giữ thái độ rất khiêm tốn và nhỏ bé trước mặt Chúa Giêsu. Ông luôn luôn muốn được chìm đi, và hạ thấp để Chúa Giêsu được nổi lên và được mọi người hiểu biết, yêu mến, và kính phúc. Hai câu nói trên đã chứng tỏ được điều ông muốn làm, nhưng nhất là cái chết của ông mới thực sự là một chứng tích hùng hồn về thái độ khiêm hạ mà ông muốn dành để yêu mến, và tôn kính người em họ của mình, nhưng cũng chính là Chúa và là Đấng Cứu Chuộc của mình.

Ông đã nhẩy mừng ngay khi còn trong lòng mẹ trước cái phúc được Chúa đến viếng thăm trong biến cố Mẹ Maria đến thăm thân mẫu của ông. Mẹ ông đã làm chứng điều này khi nói: “Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa đến viếng thăm? Vì tai tôi vừa nghe lời người chào thì con trẻ trong lòng tôi liền nhẩy mừng” (Luca 1:43-44).

Gioan đã khẳng định về vai trò ngôn sứ của mình. Ông thật sự chỉ muốn Chúa được nhận biết, dù cho sự nhận biết ấy có làm ông bị thua thiệt và lu mờ. Vai trò ngôn sứ của ông đã kết thúc bằng cái chết. Và qua cái chết ấy, ông đã chấp nhận thua Chúa Giêsu một cái đầu. Đầu ông đã bị chặt vì muốn làm chứng cho Tin Mừng và vì Tin Mừng. Ông đã thẳng thắn trách cứ việc làm sai trái của vua Hêrôđê và điều này làm phật lòng vua. Mặc dù kính trọng Gioan như một ngôn sứ cao trọng, nhưng Hêrôđê vẫn giết ông: “Ông đã hạ lệnh chém đầu Gioan trong ngục” (Mat 14:9).

Thua Chúa cái đầu:

Cái đầu là tượng trưng cho sự sống. Cái đầu cũng là tượng trưng cho danh dự, cho thể diện, và cho toàn thể con người. Còn thì còn sống, nhưng ở một phương diện khác, sống mà mất sĩ diện, mà thua thiệt thì dù có sống mà tâm hồn như đã chết. Gioan đã bị chém đầu vì Tin Mừng mà ông đang giới thiệu. Ông vừa bị mất mạng vừa bị mất hết sĩ diện vì Chúa Giêsu và vì Tin Mừng Cứu Độ của ngài. Thật ra, ông không rao giảng Tin Mừng, vì đã có Chúa Giêsu làm việc này, nhưng vì ông là người đi trước để dọn đường cho Chúa, và là người chỉ cho người khác biết về Chúa, nên cái chết của ông cũng là cái chết cho Tin Mừng và vì Tin Mừng. Ông đã nhân danh sự thật của Tin Mừng để cảnh cáo vua Hêrôđê, và vì thế mà ông đã bị chém đầu.

Khi hy sinh cho Chúa cái đầu, Gioan đã dâng tặng ngài tất cả sự kính trọng, yêu mến, và thiết tha. Ông đã yêu, đã mến, và đã thiết tha với Chúa và với Tin Mừng của ngài cho đến chết. Ông đã làm chứng tất cả những gì ông đã nói và đã làm nhân danh Đấng Cứu Thế.

Ông có thể làm khác, và có thể không cần phải chết như thế. Cũng như Chúa Giêsu cũng đã có thể làm khác mà không cần phải chết trong khi vẫn rao giảng Tin Mừng. Nhưng cả Chúa và Gioan đã chấp nhận cái chết. Gioan chết để Chúa được nhận biết. Chúa chết để đem ơn cứu độ cho nhân loại.

Trong những cuộc chạy đua vào các chiếc ghế quyền lực, ít có ai nhường nhau dù chỉ là một lá phiếu. Trong những cuộc tranh luận về bất cứ đề tài gì, ít thấy người nào nhường đối phương mình dù chỉ là một lý luận rất nhỏ mọn. Trong những cuộc cãi vã thường ngày, người ta cũng tìm cách ăn thua đủ, và khi cùng đường bí lối, thì cãi chày, cãi cối. Đó là những hình thức ăn thua của con người. Phần Gioan từ lúc ra rao giảng và thực hiện phép rửa thống hối, ông đã hơn hẳn Chúa Giêsu, và đã chinh phục được rất nhiều người. Chính Chúa Giêsu cũng đến để chịu phép rửa từ tay ông. Nhưng ông vẫn nhường Chúa, vẫn tìm dịp để làm cho Chúa được nhận biết.

Đấng đến sau nhưng cao trọng hơn:

“Đấng đến sau tôi thì cao trọng hơn tôi, vì người có trước tôi. Tôi không đáng cởi quai dép của ngài” (Gioan 1:15,27).

Phải là chính miệng Gioan nói ra mới đáng chúng ta khâm phục và kính trọng đức tin và đức khiêm nhường của ông. Trong khi Con Thiên Chúa cúi mình lãnh phép rửa của ông, thì ông vẫn một mực khiêm tốn chỉ nhận cho mình vai trò tiền hô, tức là đi trước dọn đường. Hơn thế nữa, ông còn cho rằng mình không đáng cởi quai dép cho ngài.

Một sự khiêm tốn đến từ sự thật, mà sự thật ấy là Gioan chỉ được trao cho sứ mạng làm tiếng kêu, làm kẻ đi trước, và làm kẻ dọn đường. Giả thử, nếu muốn thì ông cũng có thể lấp lửng để cho thiên hạ lầm tưởng về mình như nhiều người đã từng lầm tưởng: “Ông có phải là Đấng Cứu Thế không? Hãy nói cho chúng tôi biết ông là ai, để chúng tôi về nói lại với những người đã sai chúng tôi. Ông nói ông là ai?” (Gioan 1:20,22). Không những không lợi dụng cơ hội để tiếm danh, Gioan còn thẳng thắn nhận mình chỉ là một kẻ dọn đường, hơn thế nữa, là một kẻ dọn đường tầm thường đến nỗi: “Không đáng cởi quai dép của ngài” (Gioan 1:27).

Khi các môn đệ của ông ghen tương vì thấy Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ của ngài và được nhiều người biết đến. Ông đã vui mừng nói với những kẻ theo mình: “Chính các ngươi làm chứng những gì ta đã nói rằng: “Ta không phải là Đấng Cứu Thế; Ta chỉ được sai đi trước ngài mà thôi” (Gioan 3;28).

Người cần được lớn lên:

“Người cần phải được nâng cao, còn tôi thì cần phải hạ xuống” (Gioan 3:30). Đó là lý do ông tình nguyện nhường Chúa. Do đức tin và lòng yêu mến, ông đã làm tất cả những gì mà ông có thể làm cho Đấng đã khiến ông nhẩy mừng trong lòng mẹ ở lần đầu gặp gỡ.

Gioan nhẩy mừng vì ông đã nhận ra Đấng Thiên Sai. Nhờ ngài mà ơn cứu độ được thực hiện. Nhờ ngài mà con người mới được phục hồi quyền làm con Thiên Chúa. Sự nhận thức này đã khiến ông sốt sắng rao giảng và thực hành phép rửa thống hối.

Nếu Chúa Giêsu không phải là Đấng Thiên Sai, có lẽ ông cũng chẳng cần phải nhường nhịn, phải hy sinh chính mạng sống mình. Chính vì thế, khi Chúa Giêsu xuất hiện và đến với ông để xin chịu phép rửa, ông đã nói với ngài: “Phải chăng tôi cần được ngài rửa cho, tại sao ngài lại đến với tôi” (Mat 3:14). Rõ ràng Gioan muốn Chúa Giêsu được nổi nang, và hơn ông để sứ mạng cứu chuộc của ngài được thực hiện.

Gioan nhỏ đi để Chúa được lớn lên. Rất nhiều lần và trong nhiều hình thức chúng ta đã làm ngược lại những gì Gioan đã làm, và chính vì thế mà Thiên Chúa đã không được nhận biết. Và thay vì người khác khám phá ra Chúa, nhìn nhận Tin Mừng Cứu Độ của Chúa lại bị cái đầu của chúng ta cản trở, và làm cho nhiều người không còn nhận ra Chúa nữa.

Trồi mình lên. Muốn mình được nổi nang. Đó là căn bệnh của Nguyên Tổ để lại cho mọi người, cho con cháu. Ngay từ xa xưa, lúc mới tạo thành vũ trụ, con người cũng đã phải đối diện với cám dỗ này. Từ đó, tội lỗi đã lọt vào thế gian. Để thế gian được cứu rỗi, Thiên Chúa cần được nhận biết, được lên cao. Và Gioan đã làm công việc này. Ông đã biết mình có thể dễ bị chứng cứng đầu và muốn trổi vượt, nên đã bằng lòng hy sinh cái đầu của mình.

Là Kitô hữu, mỗi khi nghi đến Chúa và muốn làm vinh danh ngài, có bao giờ chúng ta nghĩ và dám làm như Gioan Tiền Hô đã làm là chấp nhận nhường Chúa một cái đầu không? Hoặc nếu cần sẵn sàng dâng Chúa cái đầu của mình không? Gioan Tẩy Giả đã thua Chúa một cái đầu, nhưng cũng chính vì thế mà ông đã được Chúa khen thưởng: “Ta nói thật với các ngươi trong những người do người nữ sinh ra không ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả” (Mat 11:11).

Bạn có muốn bắt chước Gioan nhường Chúa cái đầu không? Hoặc bạn có dám như Gioan tặng Chúa cái đầu của mình không? Bởi vì “Người cần phải được nâng cao, còn tôi thì cần phải hạ xuống” (Gioan 3:30).

 

T.s. Trần Quang Huy Khanh

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)