dongcong.net
 
 

Suy Niệm của linh mục Liễm

MỒNG MỘT TẾT KỶ SỬU 2009
___________
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

Hôm nay chúng ta bước sang năm Kỷ Sửu, tâm tình chúng ta phải có lúc này là hãy cảm tạ Thiên Chúa về tất cả những gì Ngài đã ban cho chúng ta về vật chất cũng như tinh thần, tiếp đến chúng ta hãy ca tụng tình thương của Thiên Chúa đã ban cho chúng ta thêm một năm mới. Thật là :”Hồng ân Thiên Chúa bao la, muôn đời con sẽ ngợi ca ơn Ngài”.

          Tiếp đến chúng ta cùng nhau bàn qua về mùa xuân để rồi cố gắng rút ra được một vài bài học làm hành trang cho chúng ta trong năm mới này.

I. MÙA XUÂN CỦA ƠN THÁNH.

          Theo Kinh Thánh, Thiên Chúa đã dựng nên toàn thểvũ trụ vạn vật và cũng dựng nên con người giống hình ảnh Ngài. Thiên Chúa đã đặt để con người trong Vườn Địa Đàng để quản lý và thừa hưởng mọi phúc lộc Thiên Chúa đã thương ban cho tinh thần và vật chất.  Con người được thừa hưởng hạnh phúc trọng vẹn trong Vườn Địa Đàng.  Tuy thế con người có nhiệm vụ phải vâng phục Thiên Chúa là không được ăn quả cây cấm. Nhưng con người đã không vâng phục Ngài, đà cố tình lỗi phạm, nên phải đuổi ra khỏi Vườn và mất hết những hồng ân Chúa đã ban.

          Tuy thế, nhờ ơn Chúa, con người tìm lại được tuổi xuân khi Ngôi Hai xuống thế làm người chịu chết chuộc tội cho thiên hạ. Vì thế, con người chúng ta đang được ở trong tuổi xuân của ơn thánh.

II. MÙA XUÂN CỦA THIÊN NHIÊN.

          Thời tiết thay đổi theo bốn mùa xuân, hạ, thu. đông. Xuân đi rồi xuân lại về, nhưng đến một ngày kia xuân sẽ ra đi vĩnh viễn mà không thể trở lại.

          Vì thế, thi sĩ Xuân Diệu mới nói :

                             Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
                             Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

          Xuân Diệu có cái nhìn sâu sắc về thời gian. Oâng thấy rằng thời gian vẫn trôi, trôi đi mà không trở lại. Xuân chỉ trở lại sau 365 ngày, chỉ là cái mốc của thời gian. Chứ thời gian vẫn trôi : xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua.

          Oâng đã có một cái nhìn đúng về tương quan biện chứng của sự vật : có to thì có nhỏ, có ngắn thì có dài, đầy thì vơi, tròn thì méo, trẻ thì già. Vì thếù, xuân còn non ắt là xuân phải già.

          Xuân Diệu thấy trước, xuân đi rồi xuân lại về, nhưng cứ mỗi lần xuân về là ta lại thêm một tuổi, cho đến một tuổi nào đó, xuân sẽ không trở về nữa :
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.

          Con người dù muốn sống lâu, dù muốn níu kéo thời gian lại cũng không thể được vì không ai giữ được cánh của mùa xuân, xuân sẽ bay đi qua sự luyến tiếc của mọi người :

                             Tôi muốn tắt nắng đi
                             Cho mầu đừng nhạt mất.
                             Tôi muốn buộc gió lại
                             Cho hương đừng bay đi.
                                    (Xuân Diệu)

          Xuân đến ai cũng vui tươi, ai cũng chúc nhau những lời thật tốt đẹp, nhưng đàng sau cái vẻ vui tươi đó cũng bàng bạc nỗi buồn, nhất là các bà các cô, vì mỗi lần xuân đến là thêm một tuổi, nó in thêm một nét nhăn trên khuôn mặt.

                             Mỗi năm một tuổi như đuổi xuân đi,
                             Cái già xồng xộc no ùthì theo sau.
                                            (Ca dao)

Truyện : Muốn các bà các cô nói dối.

          Một thanh niên khoe rằng mình có biệt tài, có thể làm cho các bà các cô nói dối dễ dàng.
Người ta hỏi :
Làm cách nào ?
Anh ta cho biết : chỉ cần hỏi tuổi các bà là họ nói dối ngay.

Nhà hùng biện trứ danh của đế quốc  Rôma, ông Cicero, hỏi một bà quí phái bao nhiêu tuổi:
Bà trả lời : Tôi mới 30 tuổi.
Ông ta khen : Cách đây 20 năm bà trẻ đẹp như vậy.

III. MỘT SUY NGHĨ VỀ MÙA XUÂN.

          Kiếp sống con người thường phải qua những giai đoạn sống : sinh, lão bệnh tử.

          Tuy nhiên, ai cũng có một mùa xuân và phải hưởng cho thật đầy đủ mùa xuân đó. Cuộc sống con người được đánh giá không phải đã sống một thời gian dài hay ngắn, mà phải sống cho ra sống, nghĩa là sống cho có ích.

          Có những thanh niên còn trong tuổi thanh xuân mà tâm hồn họ đã như một ông cụ già vì họ sống mà không có lý tưởng, chỉ sống cho qua ngày, chỉ sống theo sự lôi cuốn của vật dục. Như vậy, hôm nay không phải “họ ăn Tết” mà phải nói là “Tết ăn họ”.

          Ngược lại ,  có những người già nua tuổi tác mà tâm hồn họ vẫn còn tươi trẻ, còn như hồi thanh niên, đúng là “Nhân lão, tâm bất lão” vì họ đã và đang sống một cuộc đời có ý nghĩa. Chính họ không có mặc cảm về tuổi già, mà còn hãnh diện. Cụ Bỉnh Sơn đã thay cho các người cao tuổi mà nói với một vẻ tự hào :

                             Xuân ơi, đừng chê ông già,
                             Xưa nay gường quế ai mà dùng non.

KẾT LUẬN.

          Trước mặt Thiên Chúa, vũ trụ lúc nào cũng luôn tươi đẹp như hồi mới được tạo dựng. Thiên Chúa muốn cho con người luôn sống trong mùa xuân của ơn thánh. Dĩ nhiên, muốn có mùa xuân của ơn thánh thì phải có một tâm hồn trọng sạch, hiền hậu, hiếu hòa, ngay thẳng, biết phục vụ tha nhân trong tình yêu thương.

          Nhân dịp năm mới, chúng tôi không cầu chúc cho anh chị em những điều gì khác , chỉ chúc cho ông bà anh chị em chữ PHÚC kèm theo chữ ĐỨC, nghĩa là chúc ông bà anh chị em  được phúc đức như  một câu đối bằng chữ Hán :

                             PHÚC MÃN ĐƯỜNG NIÊN TĂNG PHÚ QUÍ,
                             ĐỨC LƯU QUANG NHẬT TIẾN VINH HOA.
Phúc đầy nhà năm thêm giầu có
                                     Đức ngập tràn ngày một vinh hoa.

          Phúc : vạn sự như ý.
Đức : sống đạo đức thánh thiện.

          Phúc và đức phải đi liền với nhau. Phúc đức được ví như hai chân để đi : nếu thiếu một là đi cà thọt. Nhưng chúng tôi chú trọng tới cái đức hơn vì ít ai chúc nhau cái đó.  Năm mới chúng ta phải có nguyện ước tấn tới hơn như các bậc thánh hiền xưa đã mong ước :

                                      Sĩ hi hiền,
                                      Hiền hy thánh,
                                      Thánh hy Thiên.

          Nghĩa là người học tập mong đến bậc hiền, người hiền mong đến bậc thánh, bậc thánh mong sánh ví trời.

Chúc ông bà anh chị em theo gương Chúa Giêsu :”Et Jesus proficiebat sapientia, aetate et gratia apud Deum et homines”(Lc 2. 52) : Và Chúa Giêsu lớn lên trong sự khôn ngoan, trong tuổi tác và trong ơn nghĩa trước mặt Thiên Chúa và loài người.

Lm Giuse Đinh lập Liễm

Giáo xứ Kim phát -Đà lạt
dongcong.net 25-4-09

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)