dongcong.net
 
 

Chia sẽ - ba ngày tĩnh tâm mùa chay


Ngày thứ hai: TÌNH YÊU CỦA TA DÀNH CHO CHÚA

Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta. Đó là một chân lý. Đó là một câu nói trên môi miệng mỗi người chúng ta. Nhưng còn chúng ta có yêu Chúa hay không? Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa có thực sự là trên hết mọi sự hay vẫn còn đó sự “bắt cá hai tay”? Tình yêu của Chúa thì vô bờ còn tình yêu của chúng ta dành cho Chúa vẫn còn đó những toan tính thiệt hơn?

1. Những khuyến khuyết trong việc sống đạo

Chúng ta thử quan sát thái độ sống đạo của các tín hữu chung quanh chúng ta ra sao?

  1. Có những người theo đạo nhưng chỉ dừng lại ở việc xem lễ ngày Chúa nhật đầy đủ là yên tâm vì đã chu toàn bổn phận với Chúa. Nhưng đa phần là họ chỉ xem chứ không dự. Họ chỉ mang xác đến nhà thờ còn tâm hồn của họ vẫn còn để ở bên bàn tiệc đang dở dang, bên cuộc hẹn đang chờ. Có những người đi lễ còn cố tình đi muộn để đứng ở ngoài, để tìm chỗ khuất mà chuyện trò tâm sự.
  2. Có những người đi nhà thờ, tham gia các đoàn thể xem ra rất tốt nhưng ở đời họ vẫn còn đó sự gian tham lừa đảo. Họ sống thiếu công bình bác ái. Họ vẫn chồng nọ vợ kia, vẫn ngoại tình, vẫn cờ bạc, vẫn rượu chè bê tha.
  3. Có những người cho rằng sống đạo là phải rước kiệu linh đình, phải tổ chức lễ lạc hoành tráng nhưng điều đáng buồn là họ không bao giờ cầu nguyện, thậm chí cầu nguyện với Chúa bằng cách nào cũng không biết.
  4. Có những người cho rằng theo đạo là đạo tại tâm nên chẳng chịu đi lễ, chẳng chịu xưng tội rước lễ, còn lẻo miệng bảo rằng: đi lễ làm gì nhiều, giữ luật làm gì nhiều không chừng lên thiên đàng cả giường lẫn chiếu. Thực ra đạo tại tâm không phải là chỉ để ở trong lòng. Vậy theo đạo mà không sống đạo, không làm chứng về đạo thì được ích gì? Đạo tại tâm phải hiểu là những hình thức thờ phượng bên ngoài như dự lễ, đọc kinh phải phát xuất từ tâm hồn mến yêu được biểu lộ ra bên ngoài. Tâm đó phải được tỏa sáng ra bên ngoài qua đời sống thánh thiện, công bình và bác ái.
  5. Điều tệ hại nhất là có những người lạm dụng lòng thương xót của Chúa để phạm tội. Họ cho rằng: thôi thì cứ phạm tội rồi đến tòa cáo giải là xong. Thậm chí có người còn cho rằng phá thai xưng tội là xong! Phải chăng vì Chúa quá dễ dãi nên chi cứ phạm tội rồi Chúa cũng tha, vì Ngài là Đấng lòng lành vô cùng? Không đúng đâu! Cain năm xưa đã giết em mình là Abel. Ông đã bỏ chạy tưởng sẽ chạy chốn được trời. Nhưng Chúa đã bảo với Cain: “Máu của Abel đã kêu thấu tới trời. Từ nay vạn vật sẽ đứng lên chống lại con người”. Lời nguyền đó dường như vẫn còn hiệu lực cho tới ngày hôm nay, khi mà khắp nơi trên hoàn cầu đầy dãy những thảm họa của thiên tai, của động đất và lũ lụt. Phải chăng vạn vật vẫn tiếp tục đứng lên chống lại tội ác con người gây ra?
  6. Hãy yêu mến Chúa trên hết mọi sự

Tất cả những hình thức sống đạo như thế đều khuyến khuyết. Có lẽ Chúa sẽ không bằng lòng với những lối sống đạo mà chúng ta vừa liệt kê. Vì điều quan yếu của đạo là phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự và yêu tha nhân như chình mình. Sự yêu mến Chúa trên hết mọi sự sẽ giúp chúng ta siêng năng tìm hiểu lời Chúa và mang ra thực hành. Vì chưng, Chúa Giê-su đã từng nói không phải những ai kêu “lạy Chúa, lạy Chúa là được vào Nước Thiên đàng đâu! Mà là những ai thực hành lời Chúa mới được vào thiên đàng”.

Tựa như hai người yêu nhau thì luôn lắng nghe nhau, lắng nghe nhu cầu của nhau và luôn làm điều gì đó cho người mình yêu hài lòng. Nếu chúng ta yêu mến Chúa thực sự thì chúng ta cũng phải lắng nghe lời Chúa và sống điều Chúa truyền để làm vui lòng Chúa. Điều mà chúng ta có thể làm vui lòng Chúa là sự trung thành với Chúa và sống thương mến nhau. Sự trung thành với Chúa đòi hỏi chúng ta phải để cho Chúa vị trí số 1 trong trái tim chúng ta. Sự trung thành đó được thể hiện qua việc chúng ta luôn chọn Chúa hơn là những danh lợi thú trần gian. Có một lần có một người gọi điện thoại hỏi tôi: “Cha ơi ngày mai lễ trọng kiêng việc xác, chúng con có được đi làm không?. Tôi hỏi: “chị đi làm vì tiền hay vì công việc?” Chị bảo rằng: “vì cả hai”. Tôi trả lời: “nếu vì tiền mà mình bỏ luật Chúa là không được, nhưng nếu vì công việc đang dở dang không thể ngưng được thì có thể tiếp tục công việc nhưng phải dùng số tiền kiếm được dành một chút cho người nghèo”.

2. Hãy yêu tha nhân như chính mình

Đồng thời, yêu mến Chúa cũng đòi phải yêu mến tha nhân là hình ảnh của Chúa. Thánh Gioan nói rằng: ai nói mình yêu mến Chúa mà không yêu mến anh em là kẻ dối gian. Sở dĩ chúng ta phải yêu mến tha nhân vì chúng ta đều là con một Cha trên trời, là anh em với nhau, và chính Chúa Giê-su đã từng đồng hóa mình với những mảnh đời bất hạnh để những ai giúp đỡ họ là giúp đỡ chính Chúa. Đây còn là giời răn quan trọng mà Chúa đã để lại cho các môn đệ như một chúc thư phải thi hành. Đó là:

- Thầy ban cho các con một điều răn mới, là các con hãy thương yêu nhau.

Ngài cũng xác định cho chúng ta một dấu hiệu riêng biệt, một bộ đồng phục của người môn đệ. Dấu hiệu ấy không phải chỉ là đi nhà thờ, làm dấu thánh giá, tham dự thánh lễ… Bộ đồng phục ấy không phải là chiếc áo dài màu xanh hay màu trắng của các hội đoàn, và cũng không phải là cái khăn quàng trên vai các em thiếu nhi, nhưng là tình thương.

Phải, dấu hiệu và bộ đồng phục của người Kitô hữu phải là tình bác ái yêu thương:

- Người ta cứ dấu này mà nhận biết  các con là môn đệ Thầy, là các con hãy thương yêu nhau.

Thế nhưng, có những người không muốn chấp nhận sự thật này. Họ trang nghiêm sốt sắng trong những giờ kinh nguyện. Quả thực, ở nhà thờ họ là những con chiên ngoan, nhưng khi bước xuống cuộc đời, họ lại vội vã hóa kiếp thành một loài lang sói, vì họ cũng gian tham, cũng độc ác.

Có lẽ vào ngày phán xét, chúng ta sẽ phải ngạc nhiên:

Có những người chúng ta tưởng họ là môn đệ Chúa dựa vào một nếp sống đạo đức giả tạo bên ngoài, nhưng thực sự không phải là như thế, chỉ vì họ không thực thi giới luật yêu thương .

Trái lại, có những kẻ chúng ta tưởng họ là vô thần, là chống đối Thiên Chúa, nhưng thực sự họ là môn đệ của Chúa, chỉ vì họ đã sống tình bác ái. Hay như một ý tưởng của Đức Cha Bùi Tuần trong cuốn “Giới luật yêu thương” có đoạn rằng:

“Người vô thần không tin Chúa, chúng ta bảo họ là kẻ vô đạo. Còn chúng ta, mặc dù đã tin Chúa, nhưng nếu không thương yêu anh em, thì chúng ta cũng chỉ là một loại vô đạo mà thôi”.

Có một chàng thanh niên, đến gõ cửa một nhà dòng để xin vào tu trong đó, cha bề trên nhìn chàng, khẽ mỉm cười và hỏi :

- Thế thì con đã yêu ai chưa.

Chàng thanh niên đỏ mặt, ấp úng trả lời :

- Dạ thưa cha, chưa ạ.

Cha bề trên lại mỉm cười và bảo :

- Thế thì con hãy trở về, học yêu thương trước, rồi mới tới học tu sau.

Câu chuyện này chỉ muốn nói lên rằng : chúng ta phải học cả những cái tầm thường nhất như tục ngữ đã bảo : “Học ăn, học nói, học gói, học mở”, huống nữa là học yêu thương. Học điều này điều nọ thì có thời gian, như học yêu thương thì vô bờ. Vì học yêu thương thì dài bằng cả cuộc đời. Bao lâu còn sống, chúng ta vẫn phải tập luyện yêu thương, để tình yêu của chúng ta mỗi ngày một thêm tinh khiết, ven tuyền.

3. Tình yêu vị kỷ và vị tha

Nhìn chung, tình yêu thuở ban đầu thường nhiễm màu vị kỷ, chúng ta phải tập luyện để thoát ra khỏi tình trạng ấu trí ấy, để tiến đến một tình yêu vị tha, một tình yêu trưởng thành. Vậy thế nào là một tình yêu ấu trí, một tình yêu vị kỷ ? Và thế nào là tình yêu trưởng thành, một tình yêu vị tha ?

 Tình yêu vị kỷ là một tình yêu vì mình. Chúng ta luôn đòi người mà chúng ta bảo là yêu phải phục vụ, phải đáp ứng nhu cầu của chúng ta. Có những đòi hỏi vô đạo đức nhưng chúng ta vẫn bắt họ thực thi theo yêu cầu của chúng ta.  Khuynh hướng vị kỷ sẽ làm cho tình yêu chết dần chết mòn, và nếu có tồn lại, thì cũng chỉ là một tình yêu èo uột và nhơ nhớp, như hình ảnh Tagore đã dùng để so sánh :

- Tình yêu giống như một con suối, nếu ta đắp đập chặn nước thì dòng suối sẽ khô. Tình yêu giống như một bông hồng, nếu ta ngắt đi và ép vào ngực, thì chẳng bao lâu bông hồng sẽ héo.

Trái lại, tình yêu vị tha là một tình yêu vì người. Chúng ta sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh gian khổ, để làm vui lòng người mình yêu. Chúng ta không đòi người yêu đáp ứng nhu cầu của chúng ta mà là chính chúng ta luôn sẵn lòng đáp ứng nhu cầu người mình yêu. Tình yêu vị tha còn là tình yêu hiến dâng, bất chấp mọi trở ngại, cho dù “Tam tứ núi cũng trèo – Thất bát sông cũng lội – Thập cửu đèo cũng qua”.

Đó chính là tình yêu cao qúy mà Thiên Chúa đã dành cho chúng ta. Ngài đã thi thố tình thương của mình ngay cả khi chúng ta còn là tội nhân. Ngài đã quan phòng gìn giữ cuộc đời chúng ta bằng biết bao ơn lành hồn xác. Ngài sẵn lòng chết để cứu độ chúng ta.

Vì thế, chúng ta cũng phải có một tình yêu vị tha để chúng ta đến với Chúa không cầu mưu lợi cho bản thân mà mong cho danh Cha cả sáng. Chúng ta yêu mến Chúa hết lòng hết sức không phải vì Chúa ban cho chúng ta lợi lộc này, lợi lộc nọ mà vì Chúa là lẽ sống, là hơi thở của chúng ta. Yêu mến Chúa cũng mời gọi chúng ta có lòng vị tha với tha nhân để chúng ta loại trừ những hình thức lợi dụng, nhưng toan tính tầm thường mà sống cao thượng hơn với anh em.

Nguyện xin Chúa Giê-su là Đấng đã dám chết cho người mình yêu, giúp chúng ta quên đi bản thân của mình để sống có ích cho tha nhân. Amen

 

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền - dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)