Suy Niệm, năm C

by Trầm Thiên Thu

February 11, 2019

 

ĐỐI LẬP
Chúa nhật 6 thường niên, năm C-2019

Đối lập là tình trạng trái ngược nhau, đối nghịch, bất đồng, mâu thuẫn. Phải có ít nhất hai thứ (người, vật, phe, hướng,...) mới xảy ra tình trạng đối lập, chỉ một thì không thể. Trong mọi lĩnh vực, cụ thể và trừu tượng, đều có nhiều thứ đối lập: cao – thấp, dài – ngắn, vuông – tròn, trắng – đen, đẹp – xấu, tốt – xấu, hay – dở, khôn – dại, yêu – ghét, thiện – ác, phúc – họa, sinh – tử. Và còn nhiều thứ khác...
Một trong các cặp đối lập “nổi bật” liên quan tinh thần là cặp đôi “phúc – họa”, được đề cập trong Gr 17:5-8. Chính Đức Chúa đã tuyên phán: “Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa!”. Đó là cái họa lớn nhất và nguy hiểm nhất.
Tại sao nguy hiểm? Như một cách giải thích, cũng chính Đức Chúa cho biết: “Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa CHẲNG ĐƯỢC THẤY hạnh phúc bao giờ, hạnh phúc có đến cũng CHẲNG NHÌN RA, nhưng sẽ ở mãi nơi đồng khô cỏ cháy, trong vùng đất mặn không một bóng người”. Người ta nói đó là tình trạng “có mắt mà không tròng” hoặc “có mắt mà như mù”. Thế thì thật nguy hiểm và đáng sợ, vì đó là đại họa!
Ngược với cái họa là cái phúc. Chắc chắn chẳng có phúc nào bằng phúc của Thiên Chúa trao ban: “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân. Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái”. Thánh Vịnh gia so sánh tín nhân như cây tươi tốt vì đủ nguồn nước để phát triển, rất dễ hiểu và thực tế. Chính Chúa Giêsu cũng đã xác định: “Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15:5).
Thánh Vịnh gia nói tới “hai con đường” liên quan Phúc – Họa: “Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng, nhưng vui thú với lề luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày” (Tv 1:1-2). Cách so sánh cũng rất cụ thể: “Người ấy tựa cây trồng bên dòng nước, cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ. Người như thế làm chi cũng sẽ thành. Ác nhân đâu được vậy: chúng khác nào vỏ trấu gió thổi bay” (Tv 1:3-4).
Nguyên nhân thế nào thì hệ quả như vậy, chúng ta gọi là nhân – quả. Và hệ lụy là điều tất yếu và minh nhiên: “Vì Chúa hằng che chở nẻo đường người công chính, còn đường lối ác nhân đưa tới chỗ diệt vong” (Tv 1:6). Cái gì Tốt thì Lành, dù cụ thể hay trừu tượng. Vấn đề tâm linh cũng không ngoài quy luật tất yếu như vậy.
Qua trình thuật 1 Cr 15:12, 16-20, Thánh Phaolô đề cập cặp đối lập đặc biệt nhất: Sinh – Tử. Thánh nhân đặt vấn đề: “Nếu chúng tôi rao giảng rằng Đức Kitô đã từ cõi chết trỗi dậy thì sao trong anh em có người lại nói: không có chuyện kẻ chết sống lại?”. Sống hôm nay, chết ngày mai, rồi chấm hết. Nếu chỉ thế thôi thì cũng không hơn gì cây cối và thú vật, người ta không gì phải lo sống tốt hay xấu. Cứ xả láng rồi sáng về sớm cũng chẳng sao.
Thánh Phaolô giải thích: “Vì nếu kẻ chết không trỗi dậy thì Đức Kitô cũng đã không trỗi dậy. Mà nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em. Hơn nữa, cả những người đã an nghỉ trong Đức Kitô cũng bị tiêu vong. Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô chỉ vì đời này mà thôi thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người”. Ôi, tội nghiệp thật. Và chỉ như thế thì chán thật, cũng chẳng có gì để người ta phải cố gắng chi cho mệt.
Nhưng không phải thế! Nhân quả của con người khác hẳn thảo vật và động vật: “Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu. Vì nếu tại một người mà nhân loại phải chết thì cũng nhờ một người mà kẻ chết được sống lại”. Đó mới là chuyện đáng nói, đáng nỗ lực không ngừng. Nếu sinh – tử theo kiểu luân hồi thì cũng chẳng đáng quan ngại, vì cứ như vòng tuần hoàn thì không gì phải lo lắng cho nhọc óc, nghĩa là cứ “vô tư”. Thế nhưng không như thế, cho nên cứ “vô tư” thì hóa “đại ngu”, ta tự hại mình!
Trình thuật Lc 6:17, 20-26 (≈ Mt 5:1-12) đề cập một cặp khác cũng đặc biệt: Phúc – Họa. Hôm đó, Đức Giêsu đi xuống cùng với các ông, Ngài dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của Ngài, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giuđê, Giêrusalem cũng như từ miền duyên hải Tia và Xi-đôn. Chúa Giêsu nói hai vấn đề:
Thứ nhất là các MỐI PHÚC (Lc 6:20-23 ≈ Mt 5:3-10). Thánh Mátthêu cho biết đầy đủ chi tiết hơn, gọi là Bát Phúc, còn Thánh Luca tóm tắt thành Tứ Phúc: “Đức Giêsu ngước mắt lên nhìn các môn đệ và nói: PHÚC cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của anh em. PHÚC cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng. PHÚC cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải khóc, vì anh em sẽ được vui cười. PHÚC cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa. Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ đối xử như thế”.
Thứ nhì là các MỐI HỌA (Lc 6:24-26 ≈ Mt 5:11-12), Thánh Luca phân định thành Tứ Khốn: “KHỐN cho các ngươi là những kẻ giàu có, vì các ngươi đã được phần an ủi của mình rồi. KHỐN cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được no nê, vì các ngươi sẽ phải đói. KHỐN cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được vui cười, vì các ngươi sẽ phải sầu khổ khóc than. KHỐN cho các ngươi khi được mọi người ca tụng, vì các ngôn sứ giả cũng đã từng được cha ông họ đối xử như thế”.
Cách phân định của Thánh sử Luca tạo thành hai vế đối cân bằng: Tứ Khôn và Tứ Khốn. Phải chịu khốn vì không sống khôn, nếu sống khôn thì tránh được cái khốn – cái họa. Liên quan sự khôn ngoan có truyện “Bán Sự Khôn Ngoan” thế này:
Một ngày nọ, hiền triết Diogène (Hy Lạp) đến giữa chợ Athènes và dựng lên một căn lều với tấm bảng ghi đậm hàng chữ: “Ở đây có bán sự khôn ngoan”.
Một bậc khoa cử tình cờ đi qua căn lều, đọc được lời rao và cười thầm trong bụng. Muốn biết phía sau căn lều ấy có những gì, ông mới sai người đầy tớ cầm tiền để dò la và mua cho được cái mà người bán gọi là sự khôn ngoan.
Người đầy tớ cầm tiền ra đi làm theo lời căn dặn của chủ. Anh ta đưa cho Diogène 3 hào và nói rằng chủ của anh muốn có sự khôn ngoan. Cầm lấy 3 hào bỏ vào túi, hiền triết Diogène vẫn thản nhiên và ôn tồn nói với người đầy tớ: “Anh hãy về đọc lại cho chủ anh nghe câu này: ‘Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến Cùng Đích’. Vậy nhé!”.
Vị khoa cử thành Athènes vô cùng thích thú vì lời khôn ngoan này. Ông đã cho viết trước cửa nhà như khuôn vàng thước ngọc để chính ông suy niệm mỗi ngày, và cũng để mọi người đi qua trước nhà ông đều có thể đọc được: “Trong tất cả mọi sự, hãy suy nghĩ đến Cùng Đích”.
Nghĩ đến Cùng Đích là nghĩ đến cái gì? Đó là Cái Chết. Nghĩ đến Cái Chết không phải là ý tưởng tiêu cực, bi quan, chán đời hoặc yếm thế, mà lại chính là CÁCH SỐNG KHÔN NGOAN, với hệ lụy tất yếu: sống Khôn để thoát Khốn. Chính Thiên Chúa cũng đã nhắc nhớ: “Ngươi là bụi đất và sẽ trở về với bụi đất” (St 3:19). Người Latin có thành ngữ: Memento Mori – Hãy Nhớ Mình Sẽ Chết. Nhớ làm gì cái thứ đó? Nhớ để nên khôn bằng cách Luôn Sẵn Sàng – Semper Paratus – Always Ready.
Lạy Thiên Chúa chí minh và chí thiện, Ngài thấu suốt mọi sự, biết cả những gì con chưa nghĩ tới, xin ban Thần Khí soi sáng để con biết việc phải làm cho hợp ý Ngài, biết khôn ngoan chọn những gì đẹp ý Ngài, và cố gắng sống vuông tròn cho tới hơi thở cuối cùng. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ của nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU

 

CHÚA CHỮA LÀNH

Kinh Thánh Cựu Ước xác định: “Không phải lá cây, chẳng phải thuốc đắp đã chữa họ lành, nhưng chính Lời Ngài chữa lành tất cả” (Kn 16:12). Trình thuật Mc 6:53-56 (≈ Mt 14:34 -36) đề cập sự chữa lành: Đức Giêsu chữa nhiều người ở Ghen-nê-xa-rét.
Lễ Đức Mẹ Lộ Đức là Ngày Thế Giới Bệnh Nhân, năm nay (11-2-2019) nhằm ngày Thứ Hai trong tuần V Thường Niên, năm lẻ, Phụng Vụ sử dụng trình thuật Mc 6:53-56. Một sự trùng hợp kỳ lạ quá chừng!
Thánh Máccô cho biết: Khi qua biển rồi, Đức Giêsu và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghen-nê-xa-rét và lên bờ. Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, lập tức người ta nhận ra Đức Giêsu. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai CHẠM đến thì đều ĐƯỢC KHỎI.
Thiết tưởng đây là điều nhiều người muốn biết: Biển được đề cập trong trình thuật này là Biển Ghen-nê-xa-rét (Gennesaret) – cũng được gọi là Biển Hồ, Hồ Ga-li-lê (Galilee), Hồ Ti-bê-ri-a (Tiberias), Kin-nê-rét (Kinneret, Kinnereth). Gọi là biển nhưng nước ngọt chứ không mặn, là hồ nước ngọt lớn nhất ở Israel. Hồ có chu vi khoảng 53 km (33 dặm), dài khoảng 21 km (13 dặm), rộng khoảng 13 km (8,1 dặm), diện tích tổng cộng là 166,7 km² (64,4 dặm vuông). Hồ có chiều sâu tối đa là 43 m, nằm ở độ sâu khoảng 209–215 m (686–705 bộ) dưới mực nước biển. Đây là hồ nước ngọt thấp nhất trên trái đất và hồ thấp thứ nhì trên trái đất (sau Biển Chết, một biển hồ nước mặn).
Biển hồ này nằm sâu trong Thung Lũng Tách Giãn Lớn Gio-đan (Great Rift Valley), do sự tách biệt giữa Mảng Phi Châu và Mảng Ả Rập, và được cung cấp nước một phần bởi các suối ngầm trong lòng đất, mặc dù nguồn nước chính của nó là sông Gio-đan, chảy qua đó từ Bắc xuống Nam. Bởi vậy, khu vực này thường bị động đất, và trước đây đã từng có các dạng hoạt động của núi lửa – bằng chứng là vùng này có nhiều đá basalt và các đá do lửa tạo thành khác.
Chắc chắn rằng bất cứ ai cũng bị bệnh – đã, đang hoặc sẽ, cả thể bệnh và tâm bệnh (tâm lý hoặc tâm linh), nên luôn cần được chữa lành. Đối với loài người thì KHÔNG THỂ, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều CÓ THỂ. Chỉ có Thiên Chúa làm chủ sự sống mới có thể chữa lành, Đức Mẹ, các thiên thần và các thánh chỉ là “máng chuyển”, kênh truyền tải hoặc khí cụ của Thiên Chúa. Có lẽ chúng ta chưa thành tâm đủ hoặc chưa sạch tội đủ để được Thiên Chúa chữa lành, thế nên chúng ta cần phải nhờ người trung gian nguyện giúp cầu thay – Đức Mẹ, chư thần và chư thánh, kể cả các tín nhân khác.
Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết để được chữa lành thì phải thành tâm cầu xin ơn chữa lành – cho chính mình hoặc cho người khác. Chúng ta cùng chân thành cầu nguyện bằng kinh Xin Ơn Chữa Lành:
Lạy Chúa Giêsu, con ra trước nhan Chúa với thân phận khốn hèn của con. Con đau buồn vì lỗi mình, con hối tiếc đã phạm tội, xin Chúa dủ lòng tha thứ cho con. Nhân danh Đức Giêsu, con sẵn sàng tha thứ cho kẻ xúc phạm đến con. Con xin từ bỏ Satan, từ bỏ ma quỷ và các hành vi của nó. Con xin trao hiến mình cho Chúa. Ôi Chúa Giêsu, con mời Chúa hãy bước vào cuộc sống con.
Lạy Chúa Giêsu, con xin tiếp nhận Ngài làm Đức Chúa của con, Thiên Chúa của con và Đấng Cứu Độ của con. Xin Ngài chữa lành con, biến đổi con, ban sức mạnh cho con cả hồn, xác và tinh thần.
Lạy Chúa Giêsu, xin Ngài hãy đến, xin lấy Máu Thánh Ngài tắm gội con, xin đổ tràn Thánh Thần Chúa trên con. Ôi Chúa Giêsu, con yêu mến Ngài, con chúc tụng Ngài, con tạ ơn Ngài. Ôi Chúa Giêsu, con xin theo Ngài hết mọi ngày trót cả đời con. Lạy Mẹ Maria là Nữ Vương bình an, lạy toàn thể các Thánh trên trời, xin hộ giúp con. Amen.
Trong cuộc sống đời thường, có thể chúng ta chưa bị bệnh nặng nhưng cũng đã từng bị “cảm nhẹ” – về thể lý hoặc tinh thần. Dù bệnh nặng hay nhẹ cũng phải chữa, càng sớm càng tốt.
Thật tuyệt diệu với lời nhắn nhủ của Thánh GM François de Sales: “Nhiều người có lẽ sẵn lòng chịu đau khổ miễn là chúng không gây bất tiện cho họ. Mỗi khi gặp gian nan và chống đối, anh em đừng cố gắng đánh tan, nhưng hãy dùng sự hiền lành và thời gian mà biến cải chúng. Hãy nhẫn nại với cả thế gian, nhưng trước tiên anh em hãy nhẫn nại với bản thân. Hãy chịu đựng và hiến dâng những rầy rà phiền toái, những bất tiện nhỏ mọn hằng ngày xảy đến với anh em – cơn đau răng, chứng nhức đầu, bệnh cảm lạnh, sự chê bai hoặc khinh thị,... Bậc gia đình là bậc sống đòi phải nhân đức và kiên trung hơn bất kỳ bậc sống nào khác. Đó là một cuộc thực hành khổ chế trường kỳ”.
TRẦM THIÊN THU
Lễ Đức Mẹ Lộ Đức, 11-2-2019

TRONG và NGOÀI
[Niệm khúc Mc 7:1-13 ≈ Mt 15:1-9]

Trong cần, Ngoài cũng vẫn cần
Trong, Ngoài hai vế phải luôn hài hòa
Cái này ảnh hưởng cái kia
Cần Trong hơn bởi đó là cái Tâm
Phần nghi thức cũng vẫn cần
Nhưng coi trọng nó thêm phiền mà thôi
Chỉ lo hình thức bề ngoài
Chứng tỏ là người nông cạn, giả nhân
Giữ truyền thống đủ từng phần
Thế mà Luật Chúa lại quên tuân hành
Rửa ngoài là thói giả hình
Bên trong không rửa, tội mình uế nhơ
Nhìn ngoài thấy đẹp như mơ
Mở ra mới thấy thối tha vô cùng
Nhìn người bằng mắt khinh thường
Tôn thờ Thiên Chúa cũng không ích gì!

TRẦM THIÊN THU
Sáng 11-2-2019

 

 

NGÀY THẾ GIỚI BỆNH NHÂN

Ngày 11-2-2019 là Ngày Thế Giới Bệnh Nhân lần thứ 27, được tổ chức tại Calcutta (Kolkata) với chủ đề: “Anh em đã ĐƯỢC CHO KHÔNG thì cũng PHẢI CHO KHÔNG như vậy” (Mt 10:8). Ngày Thế Giới Bệnh Nhân được Thánh GH Gioan Phaolô II thiết lập ngày 13-5-1992, và hằng năm cử hành vào ngày 12-2, ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức.
Sự kiện Đức Mẹ hiện ra ở Lộ Đức đã khơi dậy lòng nhiệt thành cầu nguyện và sống bác ái, nhất là việc phục vụ bệnh nhân và chăm sóc người nghèo của Đức Kitô như lời Mẹ nhắn nhủ phải “cầu nguyện, sám hối, đền tội và hoán cải” để luôn nhận biết mình và tuân phục Ý Chúa với lòng khiêm nhường. Chia sẻ, chăm sóc và an ủi các bệnh nhân là cách thông phần đau khổ với Đức Kitô.
Đó là sứ vụ chung, không ngoại trừ ai. Đức Mẹ đã và đang chữa lành nhiều người bị bệnh – cả tâm bệnh và thể bệnh. Mỗi chúng ta cũng phải noi gương Đức Mẹ.
1. Ý NGHĨA
Ngày này đối với các bệnh nhân, các nhân viên y tế, các Kitô hữu và mọi người thiện chí là “thời điểm ưu tiên để cầu nguyện, chia sẻ, dâng các hy sinh đau khổ để mưu ích cho Giáo Hội, đồng thời nhắc nhở tất cả mọi người cần nhận ra Thánh Nhan Đức Kitô nơi khuôn mặt của bệnh nhân, để nhận ra Đấng cứu độ nhân loại qua cuộc khổ nạn, chịu chết và sống lại” (Gioan Phaolô II, thư thành lập Ngày Quốc Tế Bệnh Nhân, 13-5-1992, số 3).
2. HIỆN THÂN ĐAU KHỔ
Rất nhiều người đang sống trong thử thách gian nan vì bệnh bật và đau khổ tại các bệnh viện, nhà từ thiện, dưỡng đường hoặc tư gia, những con người đau khổ đó chính là hiện thân của Đức-Kitô-chịu-đóng-đinh. Các Nghị Phụ Công đồng Vatican II đã động viên các bệnh nhân: “Anh chị em không bị bỏ rơi, cũng chẳng phải là vô dụng, anh chị em được Chúa Kitô kêu gọi, và là hình ảnh trong sáng của Chúa” (Sứ điệp gửi người nghèo, các bệnh nhân và người đau khổ).
3. HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚA
Nhiều Giáo Phụ đã nhìn thấy chính Chúa Giêsu qua hình ảnh Nguyên Tổ Adam và người Samari Nhân Lành, các vị đó đã nhìn thấy nhân loại bị hư mất và bị thương vì tội lỗi của mình nơi Adam và nơi người bị cướp đả thương (x. Origne, Bài giảng về Tin Mừng Luca XXXIV, 1-9; Ambrogio, Chú giải Tin Mừng Thánh Luca, 71-84; Augustino, Bài giảng 171). Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, Đấng làm cho tình thương của Chúa Cha hiện diện, tình thương trung tín và vĩnh cửu, không có hàng rào chắn, cũng chẳng có biên độ. Nhưng Chúa Giêsu cũng là Đấng “tự cởi bỏ chiếc áo thần linh của Ngài”, hạ mình xuống từ thân phận thần linh, để mặc lấy hình người (Pl 2:6-8), và đến gần đau khổ của con người, đến độ xuống ngục tổ tông, như chúng ta đọc trong Kinh Tin Kính, và mang lại hy vọng và ánh sáng. Ngài không coi sự đồng hàng với Thiên Chúa, địa vị là Thiên Chúa của Ngài như một kho báu riêng (x. Pl 2,6), nhưng cúi mình xuống, đầy lòng từ bi, trên vực thẳm đau khổ của con người, để đổ dầu an ủi và rượu hy vọng.
4. TIN YÊU
Đức Tin và Đức Ái liên quan lẫn nhau. Kinh Thánh cho biết: “Nhờ hành động mà con người được nên công chính, chứ không phải chỉ nhờ đức tin mà thôi. Ra-kháp, cô gái điếm cũng vậy: há chẳng phải nhờ hành động mà đã được nên công chính, vì đã đón tiếp các sứ giả và đưa họ đi lối khác sao? Thật thế, một thân xác không hơi thở là một xác chết, cũng vậy, đức tin không có hành động là đức tin chết” (Gc 2:24-26). Thời gian chúng ta đang sống là cơ hội thuận tiện để tăng cường việc phục vụ bác ái trong các cộng đoàn Giáo Hội của chúng ta, để mỗi người trở thành người Samari Nhân Lành đối với tha nhân, trở thành người như Tông đồ Gioan đón Đức Mẹ về nhà mình, thể hiện lòng thương xót với những người đang ở xung quanh chúng ta.
5. CHỨNG NHÂN
Một trong các nhân chứng là Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Chị thánh đã biết sống kết hiệp sâu xa với cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu, và căn bệnh đã đưa thánh nữ đến cái chết qua đau khổ lớn lao.
Còn nữa, Đấng Đáng Kính Lm Luigi Novarese được nhiều người còn giữ các kỷ niệm sống động. Khi thi hành sứ vụ, ngài đặc biệt cảm thấy tầm quan trọng của việc cầu nguyện cho và với các bệnh nhân và những người đau khổ, ngài thường tháp tùng đến các trung tâm Thánh Mẫu, nhất là tới Hang Đá Lộ Đức. Hoặc như ông Raoul Follereau, được đức bác ái thúc đẩy, đã dâng hiến trọn cuộc đời để săn sóc những người bị bệnh phong cùi nơi vùng xa xăm hẻo lánh nhất trên trái đất. Ông đã cổ võ Ngày Thế Giới Chống Bệnh Phong Cùi. Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta luôn bắt đầu mỗi ngày bằng cuộc gặp gỡ Chúa Giêsu Thánh Thể, luôn ra đường với xâu chuỗi Mân Côi trong tay, để gặp gỡ và phụng sự Chúa nơi những người đau khổ, nhất là nơi những người “không được yêu thương, không được chăm sóc”.
Thánh nữ Anna Schaeffer ở làng Mindelstetten (Đức) cũng biết kết hiệp những đau khổ của chị với khổ đau của Chúa Kitô: “Chiếc giường đau khổ trở thành căn phòng tu viện, và đau khổ trở thành công tác phục vụ truyền giáo. Được củng cố nhờ Rước lễ hằng ngày, Chị trở thành dụng cụ chuyển cầu không biết mệt mỏi trong kinh nguyện và phản ánh tình thương của Thiên Chúa đối với nhiều người đến tìm lời khuyên của Chị” (Bài giảng lễ phong thánh, 21-10-2012).
Hình ảnh Đức Trinh Nữ Maria nổi bật trong Phúc Âm, Mẹ đã theo Con chịu đau khổ đến tột cùng là hy tế trên đồi Golgotha. Mẹ không bao giờ mất niềm hy vọng nơi chiến thắng của Thiên Chúa trên sự ác, đau khổ và sự chết; và Mẹ biết đón nhận với vòng tay tin yêu cả khi Con Thiên Chúa sinh ra trong khó nghèo nơi hang đá Belem và khi Con Chúa chết nhục nhã trên Thập Giá. Mẹ tín thác mạnh mẽ nơi quyền năng của Thiên Chúa được chiếu sáng nhờ sự sống lại của Đức Kitô, Đấng ban niềm hy vọng cho những ai sống trong đau khổ, và Mẹ canh tân niềm xác tín qua sự gần gũi và an ủi của Con Chúa.
6. Ý THỨC HỆ
Rất cần thay đổi ý thức hệ. Ước gì tất cả đều gia tăng ý thức rằng “khi quảng đại và yêu thương tiếp đón mỗi sự sống con người, nhất là những người yếu thế và bệnh tật, Giáo hội ngày nay đang sống một thời điểm căn bản trong sứ vụ của mình” (Gioan Phaolô II, Tông Huấn hậu Thượng Hội đồng Giám mục “Người Tín Hữu Giáo Dân”, số 38).
Lạy Thiên Chúa nhân hậu, chúng con xin dâng các bệnh nhân đang từng giờ, từng phút phải chiến đấu với bệnh tật của mình, có những người mắc bệnh hiểm nghèo mà không có tiền chạy chữa, họ đang đau khổ, chán nản, thất vọng, niềm tin có thể bị lung lay, có thể mất lòng tin cậy nơi Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng chịu đau khổ vì chúng con, xin thương chữa lành các bệnh nhân đang ngày đêm kêu cầu Ngài, xin thương ban nhiều tâm hồn quảng đại biết xả thân phục vụ những con người đau khổ. Lạy Đấng Cứu Độ, xin cho các bệnh nhân biết ngước nhìn Thánh Giá để được thêm sức mạnh vượt qua những đau đớn thể xác và tâm hồn được bình an.
Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã nhiều lần hiện ra tại Lộ Đức và các nơi khác, nhờ tình yêu và lời cầu nguyện của Mẹ, xin giúp chúng con được kết hiệp mật thiết với Con Mẹ là Chúa Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ chúng con. Mẹ của nguồn cậy trông, xin Mẹ nâng đỡ và chữa lành tất cả những ai chạy đến kêu xin Mẹ. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ của nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU (tổng hợp và chuyển ngữ)

BẨN và SẠCH
[Niệm khúc Mc 7:14-23 ≈ Mt 15:10-20]

Bẩn là chẳng sạch sẽ gì
Thấy thì tởm lợm vì ô uế đời
Đó là dạng bẩn ngoài thôi
Trong bẩn hơn ngoài mới đáng sợ hơn
Cái ngoài mà chạy vô trong
Thì không hề bẩn mà ngon vô cùng
Thải từ trong phải coi chừng
Nếu không thì dễ “hóa khùng” như chơi
Bẩn ngoài là bẩn cho vui
Bẩn trong là bẩn tối thui, tối mù
Có tai là để mà nghe
Có tai mà giống điếc thì khốn thay!

TRẦM THIÊN THU
Chiều 11-2-2019