suy niệm mùa chay, năm C-2016

by Trầm Thiên Thu

March 8, 2016

 

Đấu Trí

(Chúa Nhật I Chay, năm C)

Đấu trí cũng là một dạng đấu lý, dùng các lý lẽ để đối đáp với nhau, lý luận lẫn nhau. Người lý luận cần nhanh trí, lý luận sâu sắc và rạch ròi. Tuy nhiên, phải biết người biết ta, chứ đừng dại mà lấy trứng chọi với đá, và thật khốn cho ai dám giơ chân đá lại mũi nhọn (x. Cv 26:14).

Ngu dốt thì bị khinh, thông minh thì bị ghét. Thế nhưng lĩnh vực nào cũng vẫn cần lý trí. Ngay cả tâm linh cũng vẫn cần có lý trí, nếu tin mà không cân nhắc thì có thể bị mù quáng, tin lệch lạc, hóa thành mê tín dị đoan, thậm chí có thể có nguy cơ phản đức tin. Thánh tiến sĩ Teresa Avila kết luận: “Tất cả tội lỗi đều do thiếu đức tin mà ra”. Ngược lại, nếu có đức tin đúng đắn, người đó thật hạnh phúc, vì “chính đức tin hoàn thành tất cả mọi sự” (Thánh Don Bosco). Đó là tin tưởng phó thác cho Thiên Chúa, hoàn toàn để cho Ngài quan phòng theo sự tiền định của Ngài, và đó cũng chính là cách tín thác vào lòng thương xót của Thiên Chúa.

Kinh Thánh cho biết rằng sau khi tư tế nhận của lễ đầu mùa do dân Chúa tiến dâng và đem đặt trước bàn thờ Thiên Chúa, dân chúng liền thân thưa: “Người Ai-cập đã ngược đãi, hành hạ chúng tôi và đặt ách nô lệ trên vai chúng tôi. Bấy giờ chúng tôi đã kêu lên cùng Đức Chúa, Thiên Chúa của cha ông chúng tôi; Người đã nghe tiếng chúng tôi, đã thấy cảnh khổ cực, lầm than, áp bức chúng tôi phải chịu. Đức Chúa đã dang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, đã gây kinh hồn táng đởm và thực hiện những dấu lạ điềm thiêng, để đưa chúng tôi ra khỏi Ai-cập. Người đã đưa chúng tôi vào đây, ban cho chúng tôi đất này, đất tràn trề sữa và mật. Và bây giờ, lạy Đức Chúa, này con xin dâng sản phẩm đầu mùa của đất đai mà Ngài đã ban cho con” (Đnl 26:6-10).

Dân chúng đã có những lúc bất tín và nổi loạn, nhưng khi họ biết mình sai lầm và thành tâm sám hối, Thiên Chúa lại sẵn sàng tha thứ. Không chỉ vậy, Ngài còn ban cho những điều tốt lành rất bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của con người. Thật vậy, Thiên Chúa là Đấng luôn giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, dù chúng ta bất xứng (x. Ge 2:13; Ep 2:4).

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng hơn một lần cảm thấy thất vọng – thất vọng về chính mình, thậm chí có lúc muốn buông xuôi. Tuy nhiên, vấn đề quan trọng là đừng bao giờ tuyệt vọng (x. 2 Cr 4:8). Bởi vì Kinh Thánh đã xác định: “Dù cha mẹ có bỏ con thì vẫn còn Thiên Chúa đón nhận” (Tv 26:10). Chắc chắn như vậy. Vả lại, đối với Thiên Chúa, tất cả đều là “chuyện nhỏ” (x. Mt 19:26; Lc 1:37; Mc 10:27), Ngài chỉ muốn chúng ta hợp tác với Ngài bằng cách thật lòng ăn năn: “Dù tội đỏ như son cũng ra trắng như tuyết, có thẫm tựa vải điều cũng hoá trắng như bông” (Is 1:18). Gương các thánh cho chúng ta thấy rằng nhiều tội nhân đã trở thành thánh nhân nhờ biết sám hối. Quả thật, Lòng Chúa Thương Xót vô cùng lớn lao và kỳ diệu!

Tác giả Thánh Vịnh mời gọi: “Hỡi ai nương tựa Đấng Tối Cao và núp bóng Đấng quyền năng tuyệt đối, hãy thưa với Chúa rằng: Lạy Thiên Chúa, Ngài là nơi con náu ẩn, là đồn luỹ chở che, con tin tưởng vào Ngài” (Tv 91:1-2).

Sẽ chẳng bao giờ chúng ta có thể tìm được nơi nào an toàn vĩnh viễn ngoài Thiên Chúa. Tác giả Thánh Vịnh dẫn chứng: “Bạn sẽ không gặp điều ác hại, và tai ương không bén mảng tới nhà, bởi chưng Người truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng cho bạn khỏi vấp chân vào đá. Bạn có thể giẫm lên hùm thiêng rắn độc, đạp nát đầu sư tử khủng long” (Tv 91:10-13). Vấn đề quan trọng hơn đó là chính Thiên Chúa đã xác nhận: “Kẻ gắn bó cùng Ta sẽ được ơn giải thoát, người nhận biết danh Ta sẽ được sức phù trì. Khi kêu đến Ta, Ta liền đáp lại; lúc ngặt nghèo, có Ta ở kề bên” (Tv 91:14-15). Đặc biệt là Ngài còn ban cho chúng ta có nhiều thứ khác nữa.

Không bao giờ chúng ta có thể diễn tả hết ý về Thiên Chúa, về lòng thương xót của Ngài. Còn Kinh Thánh nói gì? Thánh Phaolô cho biết: “Lời Thiên Chúa ở gần bạn, ngay trên miệng, ngay trong lòng. Lời đó chính là lời chúng tôi rao giảng để khơi dậy đức tin. Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, bạn sẽ được cứu độ” (Rm 10:8-9).

Có đầy mới tràn, trong lòng thế nào thì thể hiện như vậy, không thể che giấu mãi. Thời gian sẽ chứng tỏ lòng ai thế nào. Tốt hay xấu sẽ như cây kim trong bọc, nó sẽ có ngày lòi ra – “lòi” ra ngay trong cách nói chuyện. Chúng ta giấu giếm với nhau mà còn khó khăn lắm, chắc chắn chúng ta không thể giấu giếm Thiên Chúa, vì “Thiên Chúa thấu suốt mọi sự” (Sbn 28:9; Gđt 8:14; Et 5:1; 2 Mcb 7:35; 2 Mcb 9:5; 2 Mcb 12:22; 2 Mcb 15:2; G 28:27; Tv 139:2; Cn 16:2; Cn 21:2; Cn 24:12; Kn 1:6; Kn 7:23; Hc 23:19; Hc 42:20; Gr 11:20; Gr 20:12; 1 Cr 12:4-6).

Thánh Phaolô minh định: “Quả thế, có tin thật trong lòng mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng mới được ơn cứu độ. Kinh Thánh nói: Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng. Như vậy, không có sự khác biệt giữa người Do-thái và người Hy-lạp, vì tất cả đều có cùng một Chúa, là Đấng quảng đại đối với tất cả những ai kêu cầu Người. Vì: Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát (Rm 10:10-13). Niềm tin đó phải là niềm tin thật lòng, không thể giả vờ để “che mắt thiên hạ”. Niềm tín đó cũng luôn được tôi luyện qua cuộc sống thường nhật, mọi nơi và mọi lúc. Thật vậy, “đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1:3), và “đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2:17 và 26).

Đó là triết lý sống, là cuộc đấu trí giữa chúng ta với cuộc sống trên hành trình lữ thứ trần gian này. Cuộc đấu trí đó có thật chứ không mơ hồ hoặc giả tạo. Đấu trí với ai? Với ba “người quen”, mệnh danh là ba thù: Ma quỷ, thế gian, và xác thịt. Có lẽ cuộc đấu trí gay go nhất là đấu trí với xác thịt, người quen nhất – tức là đấu trí với chính mình. Thật vậy, “chiến thắng một đạo quân còn dễ hơn chiến thắng chính mình” (Đại đế Napoléon).

Trình thuật Lc 4:1-13 nói về “cuộc đấu trí” giữa Chúa Giêsu và ma quỷ. Đó là chước cám dỗ, là cái bẫy mà ma quỷ “gài” để Ngài vào sập bẫy. Nhưng thụ tạo không thể đối đầu với Tạo Hóa, cái ác không thể tiêu diệt cái thiện.

Thánh Luca cho biết rằng Đức Giêsu được đầy Thánh Thần, rồi Ngài từ sông Gio-đan trở về. Suốt bốn mươi ngày, Ngài được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn gì cả, và khi hết thời gian đó, Ngài thấy đói. Bấy giờ, quỷ nói đặt vấn đề với Ngài rằng nếu Ngài là Con Thiên Chúa thì biến hòn đá thành bánh. Nhãi ranh mà chảnh, đừng thấy dụ được ông bà Nguyên Tổ ăn táo thơm rồi tưởng mình “ngon” nha! Đức Giêsu nói ngay: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh.

Thua keo này nó bày keo khác. Sau đó, nó đem Đức Giêsu lên cao, rồi nó chỉ cho Ngài thấy tất cả các nước thiên hạ và nói nó sẽ cho Ngài toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho nó, và nó muốn cho ai tuỳ ý. Nó dụ Ngài bái lạy nó rồi nó cho Ngài tất cả. Đúng là “cóc muốn bằng bò” mà. Đức Giêsu thản nhiên nói: “Đã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi”.

Quỷ vẫn chưa tâm phục, khẩu phục. Nó lại đem Đức Giêsu đến Giêrusalem và đặt Ngài trên nóc Đền Thờ, rồi vênh vang tự đắc nói rằng nếu Ngài là Con Thiên Chúa thì đứng trên cao đó mà gieo mình xuống. Nó lý luận là có lời chép rằng Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ Ngài, Thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng Ngài khỏi vấp chân vào đá. Đúng là… ma quỷ. Ranh mãnh hết sức! Thế nhưng Đức Giêsu lại nói ngay: “Đã có lời rằng: Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.

Ba – Không. Thua trắng. Hết cách xoay xở, hết bí kíp cám dỗ Chúa Giêsu. Nó đành lủi thủi bỏ đi vì không thể đấy trí với Chúa Giêsu, thế nhưng nó vẫn mưu tính để tìm thời cơ khác. Ma quỷ thật!

Cuộc sống có nhiều chước cám dỗ, tập trung vào ba điểm: Vật chất, danh vọng, cái tôi. Vật chất liên quan tiền bạc và tài sản – một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp, nhưng miếng ăn có thể là vinh hay nhục, thế mà chiến tranh xảy ra cũng chỉ vì người ta tranh giành miếng ăn. Danh vọng liên quan chức tước, địa vị, quyền hành – có danh tiếng để phục vụ chứ không phải để kiêu ngạo, ảo tưởng, nhưng người ta được voi rồi đòi tiên, thích “hành” người khác mà thôi. Cái tôi liên quan tự ái, cho mình là nhất, thích được khen, ghét bị chê. Cái tôi thật đáng ghét! – Danh nhân Pascal nhận xét tinh tế lắm.

Ba thứ đó như những gọng kìm, chúng kẹp chặt chúng ta, làm cho chúng ta không thóat ra được. Từ bỏ chính mình thật là khó, nhưng phải làm đúng như vậy thì chúng ta mới khả dĩ nên hoàn thiện như Cha trên trời (Mt 5:48) và nhân từ như Chúa Cha (Lc 6:36), nhờ đó mà được cứu độ!

Lạy Thiên Chúa, xin giúp con nhận biết chính con để không ảo tưởng, không kiêu ngạo, không mưu mô. Xin ban cho con sự sống thật nhờ Thánh Thể, nhờ Lời Chúa, biết tránh xa bả phù vân, biết tôn thờ một Thiên Chúa Ba Ngôi, và luôn tín thác vào lòng thương xót của Ngài trong mọi hoàn cảnh. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

 

Chuyện Nén Bạc

Một bữa nọ, sau khi ông Da-kêu được Chúa Giêsu gọi xuống khỏi cây sung, ông đã mau mắn thú tội với Chúa Giêsu, rồi xin được đền tội ngay lập tức: “Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn” (Lc 19:8). Chúa Giêsu vui mừng nói công khai cho mọi người biết: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất” (Lc 19:9-10). Rồi tiện dịp, Ngài kể thêm một dụ ngôn...

Đó là trình thuật Lc 19:12-27. Khi đó, Chúa Giêsu nói rằng: Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến” (Lc 19:13). Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng: “Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi” (Lc 19:14).

Sau khi lãnh nhận vương quyền, ông trở về. Bấy giờ ông truyền gọi những đầy tớ ông đã giao bạc cho, để xem mỗi người làm ăn sinh lợi được bao nhiêu. Người thứ nhất đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén” (Lc 19:16). Ông bảo người ấy: “Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi! Vì anh đã trung thành trong việc rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành” (Lc 19:17). Người thứ hai đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đã làm lợi được năm nén. Ông cũng khen người ấy vào cho quyền cai trị năm thành.

Rồi người thứ ba đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ. Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo” (Lc 19:20-21). Ông nói: “Hỡi đầy tớ tồi tệ! Tôi cứ lời miệng anh mà xử anh. Anh đã biết tôi là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo. Thế sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng? Có vậy, khi tôi đến, tôi mới rút ra được cả vốn lẫn lời chứ!” (Lc 19:22-23). Rồi ông bảo những người đứng đó: “Lấy lại nén bạc nó giữ mà đưa cho người đã có mười nén” (Lc 19:24). Họ thưa ông: “Thưa ngài, anh ấy có mười nén rồi!”. Nhưng ông nói ngay: “Tôi nói cho các anh hay: phàm ai đã có thì sẽ được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi. Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn tôi làm vua cai trị chúng, hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi” (Lc 19:26-27). Lời của ông này là lời của Đức Kitô, thật là chí lý biết bao!

Hai hình ảnh rõ nét về hai loại người: Trung tín và bất trung. Người trung tín thì cố gắng sinh lời với số vốn một nén, người bất trung thì lười biếng và ưa “ngồi mát ăn bát vàng”, ngại khó đến thân!

1. Ông Da-kêu xấu người nhưng không xấu nết. Ông biết mình tội lỗi nên MAU MẮN THÚ TỘI và MUỐN ĐƯỢC ĐỀN TỘI, dù Chúa Giêsu chưa hề “hạch tội” ông. Đó là đức khiêm nhường của ông Da-kêu, và Thiên Chúa rất thích những người sống khiêm nhường.

Hằng ngày, chúng ta cũng vẫn thú nhận tội lỗi: “Tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm, và những điều thiếu sót. Lỗi tại tôi mọi đàng!”. Thế nhưng rất có thể chúng ta chỉ đọc thuộc lòng, đọc như vẹt, chứ chưa hẳn thực sự “đấm ngực” tự thú và nhận mình là kẻ tội lỗi xấu xa. Và là “lỗi tại tôi mọi đàng” chứ không có phần lỗi của người khác! Nếu xét kỹ lời Kinh Thú Tội đó thì thật đáng “giật mình” lắm, vì lời lẽ xác định rất chi tiết về các dạng tội lỗi: Tư tưởng, lời nói, việc làm, và những điều thiếu sót. Nhiều lắm, vô số những điều thiếu sót hằng ngày. Trước đây gọi kinh này là Kinh Cáo Mình. Chữ “cáo mình” thật hay, đó là “tự mình cáo tội mình”. Nghe chữ “cáo mình” có vẻ “đau” hơn là “thú tội”.

Tác giả Thánh vịnh đã thành khẩn tự thú và cầu xin: “Lạy Chúa, xin nghe con giãi bày lẽ phải, lời con than vãn, xin Ngài để ý; xin lắng tai nghe tiếng nguyện cầu thốt ra từ miệng lưỡi chẳng điêu ngoa. Con xin được Thánh Nhan soi xét vì mắt Ngài thấy rõ điều chính trực” (Tv 17:1-2).
Vì tín thác nên tác giả Thánh vịnh luôn tha thiết cầu nguyện: “Xin giữ gìn con như thể con ngươi, dưới bóng Ngài, xin thương che chở, cho khỏi tay lũ ác nhân hãm hại, thoát bọn tử thù tứ phía bủa vây” (Tv 17:8-9).

2. Mỗi người đều được Thiên Chúa trao cho MỘT NÉN BẠC bằng nhau, có thể hình thức khác nhau (tròn, vuông, chữ nhật, bầu dục,…) nhưng trọng lượng hoàn toàn không hơn không kém. Mỗi chúng ta đều được Thiên Chúa trao cho “một nén bạc”. Đó là thời giờ, tài năng, hoàn cảnh, sức khỏe, điều kiện tài chính (giàu hoặc nghèo), sự may mắn hoặc bất hạnh, sự thuận tiện hoặc trắc trở, sự thành công hoặc thất bại, hạnh phúc hoặc đau khổ, ánh mắt, cử chỉ, lời nói, động thái,… Vấn đề là chúng ta đã dùng “nén bạc” đó như thế nào: Sinh lời, hoang phí hoặc cất giấu kỹ?

Biết sinh lời là làm bất cứ điều gì, dù là việc riêng của cá nhân, thì cũng đều làm vì muốn SÁNG DANH CHÚA, CỨU CÁC LINH HỒN và ĐỀN TỘI MÌNH, như Thánh Phaolô nói: “Dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1 Cr 10:31), và “Hãy làm mọi sự vì đức ái” (1 Cr 16:14). Đức ái thì bao la và đa dạng lắm. Nhưng ai yêu thì có thể làm được mọi thứ.

Sinh lời được nhiều hay ít không là vấn đề, Chúa chỉ cần chúng ta có thực sự nỗ lực sinh lời hay không. Và dù được loại nén nào thì cũng chỉ là để PHỤC VỤ. Vấn đề là chỉ muốn Ý CHÚA NÊN TRỌN mà thôi. Thế nhưng người thứ ba lại không sinh lời vì lười biếng, ưa sống nhàn hạ, quen thói vinh thân phì da, đồng thời còn nhỏ nhen, hẹp hòi, ích kỷ, ác ý và chỉ trích, vì người này cho rằng ông chủ keo kiệt, khắc nghiệt và ác độc: “Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo” (Lc 19:20-21). Cứ “đinh ninh theo ý mình” như vậy là cố chấp, cố chấp sinh đố kỵ, đố kỵ sinh nghi ngờ, nghi ngờ sinh định kiến, cứ như thế thì làm sao có thể thay đổi tính nết mà nên thánh (hoàn thiện) theo Ý Chúa?

Lạy Thiên Chúa từ bi và nhân hậu, xin thương xót chúng con là những tội nhân khốn nạn. Xin ban Chúa Thánh Thần để chúng con được Ngài biến đổi từ trong ra ngoài. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

 

Cách Ăn Chay

Bắt đầu Mùa Chay là Thứ Tư Lễ Tro. Một chút tro được bỏ lên đầu (hoặc vẽ + lên trán), gọi là xức tro, thể hiện lòng ăn năn sám hối, vì ai cũng chỉ là tội nhân bất xứng trước Tôn Nhan Thiên Chúa: “Chẳng có ai nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa” (Mc 10:18; Lc 18:19). Tuy nhiên, xức tro trên đầu không quan trọng bằng xức tro trong tâm hồn!

Chúng ta là đầy tớ mà cũng chẳng làm nên trò trống gì, chỉ vô dụng mà thôi (x. Lc 17:10). Thế nhưng chúng ta PHẢI nên thánhPHẢI thánh thiện, vì Thiên Chúa là Đấng Thánh (Lv 11:44; Lv 20:7). Động từ “phải” là mệnh lệnh, không thể không thực hiện, không làm không được. Do đó, chúng ta phải ăn chay, ăn chay để sám hối. Ăn chay như chiếc hàm thiếc tra vào mõm ngựa để kiềm chế các thói xấu, không cho nó “chứng”.

Nói đến ăn chay, ai cũng biết là nhịn ăn và nhịn uống. Nhưng đó mới là ăn chay phần xác. Vấn đề quan trọng hơn là phải ăn chay tinh thần. Ăn chay có vẻ đơn giản mà lại không hề đơn giản. Cái gì cũng cần có bí quyết, ăn chay cũng vậy, tức là phải biết cách. Chẳng hạn, ăn kiêng (một dạng ăn chay) không đúng cách sẽ “lợi bất cập hại”.

Ăn chay thế nào mới đúng cách? Ăn chay thế nào mới đẹp lòng Thiên Chúa? Chữ “trai tịnh” hay lắm. Chữ “trai” là ăn chay, chữ “tịnh” là không nói (tịnh khẩu). Nghĩa là ăn chay cả phần xác lẫn phần hồn. Để ăn chay đúng cách và làm đẹp lòng Thiên Chúa, ngôn sứ Isaia cho chúng ta biết bí quyết ăn chay qua trình thuật Is 58:1-10. Trong đó, cách ăn chay được phân ra SAI và ĐÚNG thế này:

I. CÁCH ĂN CHAY SAI

Chắc chắn Thiên Chúa không thích và loại trừ cách ăn chay sai. Nhưng Ngài ghét cách ăn chay như thế nào? Kinh Thánh cho biết mấy cách này:

1. Ăn chay mà vẫn lo kiếm lợi, vẫn áp bức mọi kẻ làm công cho mình.

2. Ăn chay mà vẫn đôi co cãi vã, nắm tay đánh đấm thật bạo tàn. Chính ngày các ngươi muốn ăn chay để tiếng các ngươi kêu thấu trời cao thẳm thì các ngươi lại ăn chay không đúng cách.

Ngôn sứ Isaia thẩm vấn: “Phải chăng đó là cách ăn chay mà Ta ưa chuộng trong ngày con người phải thực hành khổ chế? Cúi rạp đầu như cây sậy cây lau, nằm trên vải thô và tro bụi, phải chăng như thế mà gọi là ăn chay trong ngày các ngươi muốn đẹp lòng Đức Chúa?”.

Mỗi chúng ta trả lời thế nào? Đừng biện hộ hoặc viện cớ: Vì, bởi, tại,... Nhịn ăn, nhịn uống đến nỗi mệt mỏi, lả người, thế mà miệng vẫn chửi rủa, thấy ai làm gì không vừa ý mình thì giận hờn, tức tối, rồi xỉa xói, mỉa mai, ngồi lê đôi mách, thêm chút hành và thêm chút tỏi cho câu chuyện thêm gia vị,… Ăn chay không khéo sẽ “phi ăn chay”, tốt chẳng thấy mà chỉ thấy hại, phúc chẳng thấy mà lại thấy tội. Khủng khiếp quá!

II. CÁCH ĂN CHAY ĐÚNG

Chắc chắn Thiên Chúa ưa thích và chấp nhận cách ăn chay đúng. Nhưng Ngài ưa thích cách ăn chay như thế nào? Kinh Thánh cho biết mấy cách này:

1. Mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm.

2. Chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ, thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục.

Nếu chúng ta ăn chay hợp ý Chúa, chúng ta không chỉ được xá tội mà còn được hưởng nhiều thứ khác: “Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành. Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước, vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau ngươi. Bấy giờ, ngươi kêu lên, Đức Chúa sẽ nhận lời, ngươi cầu cứu, Người liền đáp lại: ‘Có Ta đây!’. Nếu ngươi loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe doạ và lời nói hại người, nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ”.

Lạy Thiên Chúa, xin đến cứu con, muôn lạy Chúa, xin mau phù trợ (Tv 70:1), xin giúp con ăn chay cho hợp Ý Ngài.

TRẦM THIÊN THU - Mùa Chay – 2016

Chuyện ĐAU KHỔ
Mùa Chay nói chuyện đau khổ là điều… hợp lý. Chịu đau khổ để ăn chay, để hy sinh, để đền tội, để hiệp thông với Đức Kitô Giêsu, để hiệp thông với Đức Maria, để cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện hình và những con người chịu đau khổ ở mọi nơi...
Hàng năm, Giáo hội dành tháng Chín để biệt kính Đức Mẹ Sầu Bi. Trong tháng Chín có ba lễ kính Đức Mẹ: lễ sinh nhật Đức Mẹ (8-9) lễ kính Thánh Danh Đức Mẹ (12-9), và đặc biệt là lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15-9, trước đây gọi là lễ Đức Mẹ Bảy Sự). Đặc biệt hơn nữa, tháng Chín có lễ Suy Tôn Thánh Giá (14-9).
Người ta thường nói: “Đời là bể khổ”. Hầu như đó là câu nói cửa miệng của chúng ta. Sinh ra là sự kiện vui mừng mà ai cũng khóc, không ai cười. Đứa trẻ khóc thì thân nhân cảm thấy vui, an tâm, vì đứa trẻ không khóc là “có vấn đề”, thân nhân không vui và... quan ngại lắm!
Đối với chúng ta, những người con của Chúa, cũng không thể tránh được những đau khổ trong cuộc đời mình, có những nỗi đau khổ như lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn, vì chính Đức Kitô cũng đã phải qua đau khổ mới tới vinh quang và Ngài còn mệnh danh là “Người Tôi Tớ Đau Khổ”.
Vâng, Ngài không chỉ là người tôi tớ bình thường mà là người-tôi-tớ-đau-khổ!
ĐAU KHỔ CỦA ĐỨC MẸ
Đức Mẹ là người đồng cam cộng khổ với Con Trai Giêsu suốt đời. Ông già Simêôn đã nói tiên tri: “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn chị” (Lc 2:35). Quả thật, cuộc đời Đức Mẹ là bản hùng ca Liên khúc Đau khổ, vì đau khổ này chồng lên đau khổ khác, nhưng Đức Mẹ vẫn một lòng chịu đau khổ mà không nửa lời than trách, chỉ “im lặng và suy niệm trong lòng”, vì thế mà Đức Mẹ được trở thành người đồng công cứu chuộc.
Ngay khi thụ thai đã bị người ta chê trách vì “không chồng mà chửa”. Đến ngày khai hoa mãn nguyệt thì lại bị người ta hất hủi, không có chỗ trọ nên đành ra hang chiên lừa hôi tanh ngoài cánh đồng tăm tối. Sinh con chưa được bao lâu lại phải chạy trốn sang Ai Cập vì vua Hê-rô-đê lùng sục để giết Con Trẻ. Rồi Đức Mẹ lại lạc mất con, có người mẹ nào có thể bình thản khi lạc mất con như vậy?
Tưởng đã yên ổn, nhưng một thời gian sau, Đức Mẹ lại phải chứng kiến Con Trai vác Thập giá, thấy Con thương tích đầy mình và té lên té xuống, đau khổ tột đỉnh là khi Đức Mẹ đứng chết lặng nhìn Con hấp hối trên Thập giá. Tiếp theo là chờ hạ xác Con, và cuối cùng là táng xác Con.
Những “lưỡi gươm” liên tục đâm thâu lòng Ðức Mẹ, nhưng Đức Mẹ vẫn âm thầm chịu đựng. Cuộc đời Đức Mẹ được dệt bằng “những sợi đau khổ” để thành “tấm thảm đau khổ”. Quả thật, Đức Mẹ đã tử đạo nhiều lần trong đời! Chắc hẳn chúng ta không thể nào cảm nhận hết nỗi đau khổ xé lòng mà Đức Mẹ đã chịu.
Danh họa Michelangelo Buonarroti (Ý, 6/3/1475–18/2/1564) có tác phẩm điêu khắc Pietà (1498–1499, kích cỡ 174 cm × 195 cm) nổi tiếng, bằng cẩm thạch, được đặt tại Đền thờ Thánh Phêrô. Theo tiếng Ý, Pietà nghĩa là “đau xót” hoặc “thương xót”, diễn tả nỗi đau khổ của Đức Mẹ.
Kiệt tác này vừa có giá trị nghệ thuật vừa có giá trị tinh thần, vì chính kiệt tác này có thể giúp chúng ta nhớ đến nỗi đau khổ của Đức Mẹ mà cố gắng vui chịu những đau khổ triền miên trên bước lữ hành trần gian này.
Đức Mẹ không chỉ đau khổ vì thương Con mình, mà còn đau khổ vì nhân loại, vì muốn cứu độ chúng ta. Đức Mẹ đau khổ vì tình yêu sâu thẳm dành cho nhân loại, biết rõ sự cần thiết của ơn cứu độ, vì: “Nếu người ta được cả thế gian, mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?” (Mt 16:26).
ĐAU KHỔ CỦA CHÚNG TA
Không ai thích đau khổ, nhưng dù muốn hay không thì đau khổ vẫn xuất hiện và luôn là điều bí ẩn. Xưa nay người ta không ngừng lý giải đau khổ nhưng vẫn không thể nào tìm ra đáp án. Cố học giả LM Thiên Phong Bửu Dưỡng (Dòng Đa Minh) đã viết một cuốn sách dày vài trăm trang có tựa đề là “Ý Nghĩa Sự Đau Khổ”. Đó là một cách lý giải đau khổ để con người khả dĩ chấp nhận đau khổ và dùng nó làm bàn đạp để can đảm sống – theo kiểu nói ngày nay là “sống chung với lũ”.
Chúa Giêsu đã đến thế gian không để diệt trừ đau khổ mà để chia sẻ đau khổ với nhân loại, và Ngài “không đến để được phục vụ nhưng để phục vụ” (Mt 20:28). Phục vụ thì phải vất vả, vất vả là một dạng đau khổ.
Cuộc sống nhiêu khê, có lúc chúng ta tưởng như hoàn toàn bế tắc. Ai cũng có nhiều trăn trở, và chắc hẳn cũng có lúc chúng ta phải thốt lên: “Tôi vất vả luống công, phí sức mà chẳng được gì” (Is 49:4).
Đó là điều rất ư bình thường ở đời. Chúa Giêsu đã báo trước: “Tôi tớ không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em” (Ga 15:20). Nghĩa là chúng ta cũng phải gặp nhiều thứ đau khổ, đủ kiểu đau khổ, đủ cỡ đau khổ: “Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”.
Chúa Giêsu vẫn thường nhắc nhở: “Ai có tai thì nghe” (Mt 11:15; Mt 13:9; Mt 13:43). Ai lại không có tai? Có tai sao lại không nghe? Vậy mà rất nhiều người trong chúng ta có tai mà vẫn không nghe! Nghe cho biết hoặc nghe cho vui tai thì cũng như không nghe, không lắng nghe thì không thể hiểu, không hiểu thì không muốn hành động, không đủ sức chịu đựng.
Chúng ta phải cố gắng có ý ngay lành đối với những đau khổ thường nhật. Chịu những đau khổ là noi gương Chúa, muốn làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa, về Lòng Thương Xót của Chúa, như thánh Phaolô nói: “Tình yêu Chúa Kitô thúc đẩy chúng tôi” (2 Cr 5:14).
Chấp nhận đau khổ không chỉ ích lợi cho chính mình mà còn có thể cứu độ người khác, cứu độ các linh hồn. Nếu chúng ta muốn vào Nước Trời mà không kéo người khác cùng vào là chúng ta ích kỷ.
Để được như vậy, hằng ngày chúng ta dâng mọi thứ đau khổ của ta cho Đức Mẹ sầu bi, xin những đau khổ của Mẹ thanh luyện những đau khổ của ta. Bởi vì rất nhiều đau khổ của ta phát xuất từ tính kiêu ngạo, ghen tương, ham hố và ích kỷ muốn theo ý riêng mình.
Chúng ta thường có xu hướng quy trách người khác khi chúng ta gặp đau khổ, như chúng ta thường có kiểu nói: “Vì…, tại…, bởi…, nếu…, giá mà…”. Nếu quy trách người khác thì chúng ta lỗi đức ái, thiếu khiêm nhường. Thánh Tiến sĩ Augustinô có 3 lời khuyên này:
1. Đừng tự coi mình là quan toà xét xử người khác.
2. Xét đoán tội người khác thì phải khiêm tốn và tôn trọng sự thật. Rất nhiều lần chúng ta đổ cho người khác những lỗi lầm mà người ta thực sự không có.
3. Nếu người ta có tội, nên chấp nhận rằng người ta có thể cũng có nhiều công phúc, vừa công khai vừa âm thầm.
Lịch sử đạo và đời đều có những người can đảm chịu đựng đau khổ khiến chúng ta phải khâm phục. Chính Chân phước GH Gioan Phaolô II được mệnh danh là một “Nhân chứng Đau khổ”.
Nhân chứng Đau khổ vĩ đại nhất là Đức Mẹ. Người là Hiền Mẫu của chúng ta, chắc chắn Người cũng luôn đồng hành với chúng ta. Hãy cứ “nhõng nhẽo” với Mẹ để những đau khổ của Mẹ làm cho những đau khổ của chúng ta trở nên Nỗi-Đau-Ngọt-Ngào và chúng ta đủ sức “chơi” Thú-Đau-Thương cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.
Khi sinh ra, chúng ta đã khóc và mọi người đã cười, nhưng chúng ta phải cố gắng sống sao cho lúc chúng ta giã từ cõi đời này, chúng ta an tâm mỉm cười mà người ta phải khóc vì thương tiếc.
TRẦM THIÊN THU

CHÚA GIÊSU NGÃ BA LẦN

Giống như Chúa Giêsu, chúng ta cũng bị kết án chịu đau khổ và phải chết vì tội. Chúa Giêsu vô tội nhưng tự nguyện; còn chúng ta, chúng ta miễn cưỡng và phạm tội.
Nếu chúng ta chịu đau khổ miễn cưỡng như các tội nhân, chúng ta sẽ chết như các tử tội. Nếu chúng ta học cách chịu đau khổ như Đức Kitô, can đảm theo Ngài, chúng ta sẽ chịu đau khổ và chết như Ngài, có công trạng và chiến thắng, cái chết cứu độ đó đem lại sự sống cho chính mình và tha nhân.
Nếu cái chết của Đức Kitô là gương mẫu và chiến thắng của chúng ta, nếu khoảnh khắc chiến thắng cuối cùng đó là chiến thắng cuối cùng của chúng ta, thì những lần Chúa Giêsu ngã xuống đất trên con đường Thập Giá, những lúc thất vọng nhất trên con đường lên Đồi Sọ, sẽ trở nên sự động viên chúng ta đối mặt với những chướng ngại vật của cuộc đời này.
Đức Kitô không phải té ngã trên đường lên Gôn-gô-tha. Ngài tự nguyện ngã để dạy chúng ta. Một số nhà thần bí tính ra Chúa Giêsu ngã tới bảy lần, mỗi lần ngã đó là vì bảy thói hư tật xấu chủ yếu của chúng ta. Truyền thống 14 chặng đàng Thánh Giá chỉ nói Chúa Giêsu ngã ba lần, và ba lần ngã đó được đề cập trong bài suy niệm ngắn này.
Hãy cân nhắc trước khi chúng ta đọc dụ ngôn Người Gieo Giống (Mt 13:4-9; Mc 4:3-9; Lc 8:5-8). Nếu chúng ta đối diện với tội lỗi có nhiều trong cuộc đời của chúng ta, chúng ta sẽ dễ cảm thấy thất vọng khi đọc dụ ngôn này. Một số người trong chúng ta thấy cách thức từ những năm đầu về sự tự do chọn lựa, mặc dù chúng ta lãnh nhận ân sủng của Bí tích Thánh tẩy từ hồi nhỏ, chúng ta vẫn chọn cách đối nghịch với Thiên Chúa. Chắc chắn chúng ta ở trên con đường mà Lời Chúa được gieo vãi nhưng lại bị cướp mất hoặc hư hại.
Một số người thấy nhiệt huyết giảm sút, có thể vì cuộc sống thay đổi hoặc chịu đau khổ, và rồi lại sa ngã như ngựa quen đường cũ. Đó không phải là đất sỏi đá sao?
Still others see một số người khác lại thấy cách thức được dẫn vào con đường xấu vì bạn bè xấu, khiến ơn Chúa bị chết nghẹt. Những người bạn này không là gai làm Lời Chúa chết nghẹt sao?
Một số ít người có thể nhìn vào cuộc đời mình nơi Đức Kitô và nhận thấy mình là đất tốt.
Nhưng con đường Thánh Giá là con đường của chúng ta, những lần Chúa Giêsu té ngã sẽ soi sáng dụ ngôn này và giúp chúng ta hy vọng ngay trong những lúc tăm tối nhất hoặc thất vọng nhất của cuộc đời.
Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất sau khi Ngài phải vác Thập Giá. Ngài ngã xuống đất như một vật rơi tự do vì sức nặng của cây Thập Giá khoảng 100 kg, rồi những kẻ thủ ác lại hối thúc Ngài gượng dậy mà vác Thập Giá đi tiếp. Chúng ta cũng té ngã nhiều lần khi chúng ta vác thập giá của cuộc đời mình. Có thể chúng ta sa ngã hoài tội lỗi mà chúng ta đã xưng thú, hoặc không kiên trì cầu nguyện dùkhi mới quyết tâm chỉ trong một hoặc hai tuần. Có thể chúng ta “lạ lẫm” với những thập giá mới như Đức Kitô té ngã khi vừa đặt Thập Giá lên vai. Trên hành trình trỗi dậy từ cõi chết, Đức Kitô đã đứng lên sau những lần té ngã. Cũng vậy, chúng ta đdược mời gọi đứng dậy với Ngài và bước theo Ngài sát hơn, cẩn thận hơn, để tới miền phục sinh.
Sau những lần té ngã, đầu tiên Ngài gặp Đức Mẹ. Chính Đức Mẹ là chỗ nương tựa cho chúng ta, Đức Mẹ giúp chúng ta vác thập giá của cuộc đời của mỗi chúng ta. Chúa Giêsu có lúc khng6 đủ sức vác Thập Giá, ông Simon đã giúp Ngài vác Thập Giá, điều đó có nghĩa là chúng ta không vác thập giá một mình, và chúng ta phải cậy nhờ Đức Kitô giúp sức, như ông Simon đối với Ngài vậy.
Khi Ngài đứng dậy, bà Veronica đã lau mặt cho Ngài. Bà này đã động lòng trắc ẩn và cảm thương Chúa Giêsu, can đảm và sẵn sàng giúp Ngài mà không sợ người ta làm hại mình.
Rồi Chúa Giêsu lại té ngã lần nữa. Chúng ta cũng thường xuyên hăng hái quyết tâm sau khi được an ủi, nhưng rồi chúng ta lại sa ngã. Chúng ta cầu nguyện và cầu xin Chúa giúp, vậy mà chúng ta vẫn sa ngã! Đừng cho phép mình thất vọng, càng không được phép tuyệt vọng, Đức Kitô vẫn đồng hành với chúng ta và Ngài muốn chúng ta tiếp tục vác thập giá bước theo Ngài.
Cuối cùng, Chúa Giêsu gặp những người phụ nữ Giêrusalem. Họ không hiểu rằng Ngài vác Thập Giá vì họ và cho họ. Chúa Giêsu cảm thấy buồn khi gặp họ. Và Ngài lại té ngã lần nữa. Nhưng Ngài cố đứng dậy với sức nặng của Thập Giá. Chúng ta cũng vậy, mặc dù chúng ta thất vọng vì những người xung quanh, họ không hiểu nỗi khổ của chúng ta và không giúp chúng ta, nhưng chúng ta vẫn phải đứng dậy theo lời mời gọi của Đức Kitô.
Vậy ai là người bị kết án trong dụ ngôn “Người Gieo Giống” kia? Không ai cả, nhưng ai từ chối đứng dậy với Đức Kitô trên đường đời sỏi đá, đó là người làm chết nghẹt hạt giống Lời Chúa.
Tội nào cũng có thể được tha thứ, trừ tội phạm đến Chúa Thánh Thần. Đó là tội từ chối quyền tha tội và quyền phép toàn năng của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã đứng lên sau những lần té ngã, cũng như Ngài đã trỗi dậy từ cõi chết, thế nên chúng ta hãy hy vọng và tự tin đủ mức để có thể đứng dậy sau những lần vấp ngã. Dẫu có lúc thất vọng nhưng đừng bao giờ tuyệt vọng!
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)
Tối Mùa Chay, 7-3-2016
NHỊP CHIỀU CAN-VÊ

Tiếng búa gõ đều đều như gõ nhịp
Khô và ráp chạm vào tận con tim
Đồi Can-vê nhộn nhịp mà lặng im
Chỉ có tiếng nhạo cười như thú dữ

Tiếng nghẹn ngào nấc đau của Đức Mẹ
Hòa vào tiếng thét đau của Con Yêu
Nhịp búa gõ vẫn lạnh lùng đều đều
Dòng máu đỏ loang tím chiều Đồi Sọ

Những bước chân căm hờn như thác lũ
Kẻ thủ ác ngạo mạn và hả hê
Giành giật nhau tấm áo đầy máu me
Muốn chứng tỏ họ là người chiến thắng

Chiều Can-vê nóng như thiêu vì nắng
Đắng cay vì nhuộm Máu Chúa Giêsu
Mặn châu lệ của Mẹ Maria
Trời và đất cũng thương sầu ảm đạm

Nắng chang chang mà bất chợt chớp sáng
Khi Con Chúa trút hơi thở trần gian:
“Lạy Thánh Phụ, Con xin phó linh hồn” (*)
Đất rung chuyển, ác nhân sợ chết khiếp!

Ai chạy trốn, và ai biết đấm ngực?
Chẳng chạy đâu cho thoát khỏi Lưới Trời
Ai than khóc, và ai hả hê cười?
Cây Thập Tự vẫn vươn cao sừng sững

Bước theo Thầy mà chân con không vững
Ngã sóng soài vì đá tội, sỏi lầm
Lòng quanh co, lươn lẹo thuở gian trần
Con hả hê khi thấy người hoạn nạn

Con giết Thầy mà con lại ngạo mạn
Dùng lưỡi đòng mà đâm thấu tình yêu
Không mủi lòng, vô tâm, chẳng xuyến xao
Con giả hình nên ăn chia, đồng lõa

Đời âm u, con giật mình, hoảng sợ
Xin tẩy rửa, con thật lòng ăn năn
Tin nhận Ngài là Chúa cả càn khôn
Lạy Thiên Chúa, xin từ bi thương xót!

TRẦM THIÊN THU
Chiều 1-3-2016
(*) Lc 23:46.

LỜI XIN

Con không xin thoát khổ đau
Xin đừng bỏ mặc con sầu mình con (1)
Không xin giàu có, sướng thân
Nhưng đừng bỏ mặc đời con quá nghèo
Hư thân, nếu sống sang giàu
Đốn hèn, nếu phải khó nghèo, Chúa ơi! (2)
Xin ngăn lòng trí lả lơi
Nghiêng về sự dữ với người tà tâm (3)
Thiết tha với Thánh Ý luôn
Xin đừng bỏ mặc đời con ê chề (4)
Ba thù vây bủa tứ bề
Xin thương phù trợ sớm khuya kiếp người
Thành tâm cầu nguyện đôi lời
Giúp con kiên vững giữa đời bể dâu

TRẦM THIÊN THU
Chiều Mùa Chay, 7-3-2016

(1) Ước nguyện của Thánh nữ Bernadette.
(2) Cn 30:8-9. (3) Tv 141:4. (4) Tv 119:31.
THA BỔNG
(CN V Chay/C – Vụ án Ga 8:1-11)

Người phụ nữ đứng run rẩy sợ hãi
Giữa đám người giận dữ đang lăm le
Tay cầm đá, mặt đỏ, miệng la to:
“Tội ngoại tình, theo luật xử án tử”

Người phụ nữ chết lặng vì xấu hổ
Thế là hết, ôi một kiếp hồng nhan!
Táo ăn vụng tưởng ngọt hóa bẽ bàng
Chết là hết, thôi cũng đành chấp nhận!

Cả đám đông xôn xao và tức giận
Cứ luôn miệng hỏi thách Chúa Giêsu
Dai như đỉa những lời lẽ quỷ ma
Thật kinh tởm khi người ta giận dữ!

Chúa Giêsu ngước lên và nói rõ:
“Ai sạch tội, ném đá chị này đi!”
Cả đám đông ồn ào bỗng im re
Già đi trước, lũ trẻ cũng theo bước

Người phụ nữ thẫn thờ trông tội nghiệp
Rung đôi vai như cố nén niềm đau
Áo xốc xéch, tóc rối, đầu cúi sâu
Khi tia nắng đầu ngày vừa chiếu sáng

Chúa Giêsu mỉm cười và nhìn thẳng:
“Chị về đi, tôi không kết tội đâu
Hãy tránh tội kể từ rày về sau!”
Mang án tử mà chị được tha bổng

Lòng Thương Xót bao la và trải rộng
Tội đỏ thắm được tẩy sạch trắng tinh (1)
Nơi đầy tội cũng là nơi đầy tình (2)
Chúa chấp tội, chẳng có ai được rỗi! (3)

TRẦM THIÊN THU
Chiều 7-3-2016

  1. Is 1:18. (2) Rm 4:20. (3) Tv 130:3.

LỜI CHA
(Tình khúc Lc 15:11-32)

Khổ thân con quá, con ơi!
Sao con yếu đuối, tả tơi thế này?
Mau mau con hãy vào đây
Thay quần, thay áo, thay giày mới luôn
Ngày qua, tháng cũ lỗi lầm
Thôi, con hãy cố mà quên, an lòng!
Đường đời vẫn rộng thênh thang
Quết tâm làm lại, con không lo gì
Có cha đây, chớ sợ chi
Tình Cha đủ để đắp bù cho con!

TRẦM THIÊN THU
Chiều Mùa Chay, 5-3-2016
VUI BUỒN

Niềm vui vội đến, vội đi
Nỗi buồn cứ mãi ở lì bên ta
Niềm vui chẳng đuổi cũng xa
Nỗi buồn quanh quẩn bốn mùa còn đây
Niềm vui bán lẻ qua ngày
Nỗi buồn bán sỉ chất đầy tháng năm
Niềm vui chưa rót đã tràn
Nỗi buồn tát mãi vẫn còn đầy nguyên

TRẦM THIÊN THU
Đêm Saigon, 3-3-2016
NGỌT ĐẮNG

Kẹo nào cũng thật ngọt ngào
Lời nói ngọt nào cũng chỉ dối gian
Ruồi vì mật ngọt chết oan
Người ta bởi của phù vân mắc lừa
Mẹ cha ăn trái khổ qua
Chợt nghe vị ngọt đậm đà bờ môi
Uống viên thuốc đắng mà vui
Tình con hiếu thảo ngọt bùi biết bao!
Có khi thấy đắng thật nhiều
Dẫu là viên kẹo ngọt ngào xưa nay
Không hề ăn ớt vẫn cay
Vì con bất hiếu lòng đầy tính toan
Họ hàng, huynh đệ tình thân
Thương nhau hóa vị đắng nên ngọt ngào
Ngọt thành đắng nếu ghét nhau
Cơm chan nước mắt, hỏi sao không buồn!

TRẦM THIÊN THU
Khuya Saigon, 3-3-2016
ĐẠI CA GIANG HỒ

Một đời cướp bóc ngang tàng
Giang hồ tứ chiếng dọc ngang cõi đời
Đại ca Đi-mát (*) dân chơi
Ngông nghênh hảo hớn, nhếch môi kiêu hùng

Lưới trời lồng lộng muôn trùng
Đại ca cũng phải tay chùng, kiếm rơi
Tử hình là án cuối đời
Còn đâu một thuở đất trời dọc ngang

Bị treo lên, hết huênh hoang
Ván cờ triệt buộc, lẽ thường mà thôi!
Phút giây ngắn ngủi cuối đời
Đại ca Đi-mát thầm lời ăn năn

Giêsu thương xót, từ nhân
Đại ca được hưởng Thánh Ân khoan hồng
Cửa Trời rộng mở thênh thang
Đại ca theo Chúa xênh xang bước vào

Lòng thương xót mãi dạt dào
Chớ nên tuyệt vọng dẫu nhiều oan khiên
Chỉ cần sám hối thành tâm
Tin Con Thiên Chúa chết oan cứu đời

Đời con đâu khác dân chơi
Hoang đàng chi địa một thời kiêu sa
Đường cùng con phải quay về
Chúa còn thương tha thứ, bỏ qua lỗi lầm

Con xin thành kính tri ân
Phần đời còn lại quyết tâm yêu Ngài
Lạy Thiên Tử, Chúa Ngôi Hai
Cửa Trời xin mở con đây được vào!

TRẦM THIÊN THU
Sáng 4-3-2016
(*) Dimas hoặc Dismas, tướng cướp “tốt lành” cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu trên Đồi Sọ.

NHỊP KHỔ

Quẩn quanh cơm-áo-gạo-tiền
Tỉnh mà sao cứ như điên giữa đời
Lắng lo lúc đứng, lúc ngồi
Tính toan chật óc, chơi vơi tháng ngày
Cố lê những bước đọa đày
Phàm nhân mấy thuở chưa đầy ước mơ
Lạy Thiên Chúa, Đấng con thờ!
Ngài nỡ lòng mà ruồng bỏ con sao?
Dù con thảm thiết kêu gào
Nhưng ơn cứu độ nơi nao xa vời! (1)
Ngày kêu Chúa chẳng đáp lời
Đêm van Ngài cũng vẫn hoài lặng im
Đôi khi con thấy nhói tim
Lạc lõng đi tìm riêng khoảng bình an
Chợt nghe tiếng Chúa âm thầm:
“Ta còn đau khổ, sao con sợ gì?”
Khoảng sa mạc thật diệu kỳ
Bây giờ con mới hiểu ra, thưa Ngài!
Muốn vào được cõi Nước Trời
Nay mang ách khổ, mai vui vĩnh hằng (2)
Đích thân Thiên Tử cao quang
Miệt mài chuyến khổ mở đường phục sinh
Chiều xưa nhịp búa vô tình
Máu hồng chứng tỏ công minh Chúa Trời
“Chính Thiên Chúa thật đây rồi” (3)
Thiên sầu, địa thảm, mọi người xôn xao
Con không xin thoát khổ đau
Xin đừng bỏ mặc con sầu mình ên! (4)

TRẦM THIÊN THU
Chiều 3-3-2016

(1) Tv 22:2-3.
(2) Cv 14:22 – Phải chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa.
(3) Lời của viên đại đội trưởng (Mc 15:39).
(4) Lời cầu của Thánh nữ Bernadette: “Lạy Chúa, con không xin thoát khỏi khổ đau, nhưng xin Ngài đừng bỏ mặc con trong lúc khổ đau”.