dongcong.net
 
 


Không Thể Làm Tôi Hai Chủ
Chúa nhật 25 thường niên, năm C-2013

"Trung thần bất sự nhị quân" (Người tôi trung không thờ hai vua). Đó là câu người Việt Nam chúng ta thường nói. Trong bài Phúc Âm hôn nay Chúa dạy: "Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ... Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được" (Lc 16:12-13).

Đó là nguyên tắc phải noi theo triệt để. Nguyên tắc này lại rất khó thực hiện cách hoàn toàn và nhiều khi, nếu không hiểu đúng, còn làm chúng ta hoang mang trong đời sống vật chất phức tạp này. Vì, một đàng Chúa truyền chúng ta phải chu toàn nghĩa vụ lo lắng cho gia đình được ấm no (Giới răn 4), phải lo làm việc không được lười biếng như thánh Phaolô nói: "Ai không làm việc thì đừng có ăn" (2 Thes 3:10) và thực tế "có thực mới vực được Đạo". Nhưng đàng khác Chúa cũng dạy: "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước thiên dàng" (Mt 19:24). Nước Trời chỉ dành cho những ai có tinh thần nghèo khó: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó vì nước Trời là của họ" (Mt 5:3). Và rõ ràng nhất trong bài Phúc Âm hôm nay: "Không ai có thể làm tôi hai chủ... các con không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được" (Lc 16:13).

Vậy phải làm sao đây? Phải khôn ngoan như viên quản lý trong bài Phúc Âm. Chúa không khen việc gian lận của anh ta, nhưng ngài khen việc anh ta biết khôn ngoan khéo léo quyết định trong lúc "bí". Đó cũng là thái độ của chúng ta phải có khi đứng trước biến cố cứu rỗi, đứng trước sự "dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu để được tiếp đón vào chốn an nghỉ đời đời" (c. 9).

Tiền của là con dao hai lưỡi, biết dùng thì tốt không biết dùng thì sinh hoạ. Tiền của là tên đầy tứ tốt nhưng là ông chủ rất xấu. Vậy cái nguy hiểm không phải là tiền của. Tiền của Chúa dựng nên tự nó không xấu. Cái nguy hiểm, cái xấu là nơi lòng dạ chúng ta, người xử dụng nó. Chúng ta có quyền và phải dùng tiền của mà sinh sống mà mua sắm nước thiên đàng bằng việc bác ái xã hội. Tiền của phải là phương tiện, là tên đầy tớ để chúng ta sai khiến và làm việc theo ý ta, không được để tiền của trở thành cùng đích, thành ông chủ sai khiến ta, bắt ta làm nô lệ nó. Chúa dạy "không được làm tôi tiền của" chứ không dạy "không được có tiền của". Chúa dạy hãy bắt chước viên quản lý nọ biết dùng tiền của mà vào thiên đàng: hãy chú ý tới tinh thần và cách thức dùng tiền của.

Lạy Chúa, tuần này con quyết thực tập bài học Chúa dạy: dùng tiền của để vào thiên đàng bằng việc bác ái công đức xã hội.

Lm. Nguyễn Tiến Huân

October 5, 2013

 

Con tạ ơn Chúa

Con tạ ơn Chúa vì chồng của con cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp, bởi lẽ anh ấy đang ở ngay bên cạnh con, chứ không phải bên ai khác.

Con tạ ơn Chúa vì con của con cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho con, bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.
Con tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà con phải trả quá cao, bởi lẽ như thế nghĩa là con đang có một công việc tốt để làm.

Con tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ, bởi lẽ như thế nghĩa là con luôn được bạn bè quý mến kéo đến chơi.
Con tạ ơn Chúa vì quần áo con bỗng trở nên hơi chật, bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được đủ ăn.

Con tạ ơn Chúa vì cái bóng của con cứ ở sát bên con, nhìn con làm việc, bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được sống tự do ngoài nắng.
Con tạ ơn Chúa vì nền nhà cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa, bởi lẽ như thế nghĩa là con còn đang có một mái nhà để cư ngụ.

Con tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền điện nước của tháng này lại tăng cao, bởi lẽ như thế nghĩa là Con đang được ấm áp.
Con tạ ơn Chúa vì cái bà ngồi phía sau con trong Nhà Thờ
hát sai tông lạc nhịp, bởi lẽ như thế nghĩa tai con còn nghe được rất tinh tế.

Con tạ ơn Chúa vì một đống đồ rất lớn phải giặt và ủi, bởi lẽ như thế nghĩa là con có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.

Con tạ ơn Chúa vì các cơ bắp trong người con nó mệt rũ ra vào cuối ngày, bởi lẽ như thế nghĩa là con có sức để làm việc nhiều.
Con tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm vào buổi sáng, bởi lẽ như thế nghĩa là con còn đi lại, hít thở và cười nói, bởi lẽ như thế nghĩa là con đang còn sống được thêm một ngày nữa.
Và cuối cùng...
Con tạ ơn Chúa vì đã nhận được quá nhiều E-mails gửi về, bởi lẽ như thế nghĩa là con vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến con...
Con gửi bài này để bạn bè con hiểu rằng:
"Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương, cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào !"

Bản dịch của cố

Gs. TRẦN DUY NHIÊN


RÁC

Tuyết rơi từ bao giờ không biết, cứ mưa trong lặng lẽ một trời đêm. Tôi vén màn nhìn qua khuôn cửa kính phòng ngủ. Ðường vắng tanh. Nghe ngoài trời gió tuyết rì rào đập xuống vuông kính cửa sổ. Có tiếng xe nặng nề. Tiếng cần trục cẩu chiếc thùng sắt ở đầu ngõ. Tôi đoán trời đã gần về sang, vì xe đổ rác đang đi thu rác. Vào mùa đông ở những tiểu bang miền Bắc Mỹ, 6 giờ sáng trời vẫn tối mù sương.
Phòng tôi có một thùng rác. Trong nhà tắm và vệ sinh có một thùng nữa. Xuống khỏi cầu thang là phòng khách, cũng có một thùng rác. Từ phòng khách nếu đi thẳng xuống nhà bếp, đó mới lại là thùng rác lớn. Nếu rẽ mặt là phòng làm việc của cha xứ, cũng có một thùng rác. Cạnh đó là phòng làm việc của cha phó, dĩ nhiên cũng phải có một thùng. Bên cạnh phòng cha phó là văn phòng của nhà xứ, văn phòng chính, làm sao mà thiếu thùng rác được? Tính ra đã là 7 thùng rác. Chưa tính những phòng khác và ngoài đầu nhà. Người ta cần nhiều thùng rác vì cuộc đời, đâu cũng có rác.
Sáng nay, trời mù sương tuyết phủ. Gió lạnh bay về se sắt những nhánh cây khô. Từ đường phố còn vắng hoe, người phu đã đi dọn rác.
* * *
Chỉ mấy ngày, thùng rác trong căn bếp đã đầy. Ðặc tính của rác là rác gọi ruồi nhặng tới. Rác sinh giòi bọ.
Trong những thứ làm bẩn cuộc đời có hai loại rác. Rác bên ngoài và rác trong tâm hồn. Các Biệt phái và ký lục chất vấn Chúa:
Vì lẽ gì mà môn đệ Ngài lại không noi theo lệ truyền của tiền nhân, không rửa tay khi dùng bữa? (Mt. 15:2). Chúa gọi dân chúng lại mà trả lời họ: Không có gì ở ngoài miệng vào có thể làm cho người ta ra dơ uế được. Nhưng chính các điều bởi miệng ra là những điều làm cho người ta ra dơ uế (Mt. 15:11).
Sau đó Chúa giải thích thêm cho các môn đệ:
Ðiều tự người ta ra, điều đó làm cho người ta ra dơ uế. Vì tự bên trong, tự lòng người ta, mà xuất ra những suy tính xấu xa: Những dâm bôn, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo quyệt, phóng đãng, phân bì, gièm pha, kiêu hãnh, vô lương tri. Các điều xấu xa đó thay thảy đều tự bên trong mà xuất ra, và làm cho người ta ra dơ uế (Mt. 15:17-20).
Con người đề cập đến rác rưởi bên ngoài thì Chúa lại soi rọi đến rác rưởi tâm hồn. Chúa đem nó ra ánh sáng vì loại rác này khó thấy, hoặc người ta không muốn thấy. Từ thái độ của Chúa về rác, có lẽ ta cũng cần có đôi chút thời giờ để gợi một vài ý:
�  Gia đình tôi không thể sống mà thiếu thùng rác, vậy đâu là thùng rác thiêng liêng của gia đình tôi?
�  Bao đựng rác cũng mất tiền, tại sao tôi không tiết kiệm tiền mua bao bằng cách cứ chứa rác trong nhà? Lý do nào làm tôi không nhạy cảm với rác tội lỗi?
�  Khi đổ rác, người ta đổ tất cả rác trong nhà. Một thùng có mùi hôi, cả nhà vẫn hôi. Người ta không thể để cho rác của mình gây tanh tưởi và lập luận đó là rác của tôi, tôi có tự do giữ nó trong phòng tôi! Tôi có bao giờ nghĩ, những băn khoăn về tội riêng của tôi có liên hệ tới người chung quanh trong gia đình là một băn khoăn chính đáng?
�  Người ta không đổ rác từ thùng này qua thùng phòng bên kia. Nhưng là đổ tất cả ra ngoài. Tôi có thái độ nào với rác thiêng liêng trong gia đình tôi?
�  Khi phát mùi tanh, khi có giòi bọ mà bao rác hãy còn vơi, người ta vẫn đem đi đổ, sao không cứ đợi cho đầy? sao không cứ đợi đúng thời khóa biểu? Tôi hiểu thế nào trong đời sống thiêng liêng với các thứ rác tinh thần và bí tích giải tội?
Tất cả sự sang trọng trong căn nhà của tôi chẳng có gì là quyến rũ để Chúa vào. Rác tâm hồn đã biến nó thành ngôi mộ. "Các ông giống như những mồ mả quét vôi trắng, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy hài cốt và mọi mùi hôi thối" (Mt. 23:27).
* * *
Lạy Chúa,
Ai cũng có rác. Nhà nào cũng có rác. Trong hai thứ rác, Chúa sợ rác rưởi trong tim con người. "Khốn cho các ngươi, vì các ngươi rửa sạch bên ngoài chén đĩa, còn bên trong thì chứa đầy cướp bóc và ô uế" (Mt. 23:25). Căn nhà của con dù có trang trí mỹ thuật đến đâu mà đầy rác, thì đấy cũng chẳng thể là nơi sống được. Gia đình con có khi nào nhạy cảm với rác rưởi vô hình?
Dù đời đẹp đến đâu, nói đến đời cũng vẫn phải nói đến rác. Cuộc sống của con cũng có biết bao nhiêu sợi chỉ thêu bạc, nhưng cũng chẳng thể tránh được những đường may tội lỗi. Như vậy, xin cho con hàng ngày khi đổ rác biết suy tư về rác cũng là đủ cho con lắm rồi.

Lm Nguyễn Tầm Thường
Con Số 13

Không biết tại sao và từ bao giờ con số 13 lại là con số không may mắn ở Mỹ và các nước Âu Châu; trong khi người Châu Á lại kiêng cử ngày 5, 14, 23 âm lịch. Tôi không quá tin về tướng số, tử vi nhưng phần nào tôi biết rằng, có lẽ có một định mệnh nào đó dành sẵn cho mỗi con người hay mỗi dân tộc. Nếu không có định mệnh tại sao người thì giàu "nứt đố đổ vách", còn kẻ khác lại nghèo "rớt mồng tơi"?

Năm 2013 với những biến động chính trị, những tai ương không nhỏ bao trùm thế giới. Riêng ở nước Mỹ, không chỉ là thiên tai, chúng ta còn hứng chịu nhiều nhân tai khủng khiếp xảy ra gần như mỗi ngày ở khắp vùng Đông Bắc, Trung Tây và cực Nam nước Mỹ.

Từ cuối năm ngoái, chỉ mới vào Đông, Bắc Mỹ hứng trọn cơn bão Sandy ở New York, New Jersey với 360.000 căn nhà bị phá hủy, và ngân sách dự trù tái thiết phải đến 38 tỉ Mỹ kim. Viện trợ cho sức người, sức của do cơn bão gây ra, lưỡng viện Quốc Hội Mỹ phải đồng thuận 85 tỉ Mỹ kim.

Vài tuần sau đó, 13/12, ở tại trường tiểu học Sandy Hook School thuộc thành phố Newtown, bang Connecticut lại xảy ra án mạng làm rụng rời bàng hoàng toàn thể nhân dân Mỹ (bao gồm rất nhiều sắc dân tị nạn) với 28 người chết đa số là trẻ em không quá 10 tuổi và các cô giáo ở trường tiểu học này, trong khi hung thủ chỉ là một thanh niên chưa quá tuổi 20. Điều gì khiến xui em trai này cầm súng bắn vào chính người mẹ của mình, sau đó lại xách súng vào trường "phơ" luôn hàng loạt con người vô tội gồm các cô giáo và các em nhỏ thơ ngây? Mọi người đổ lỗi cho bệnh tâm thần dày xéo tâm trí hung thủ. Đó là căn bệnh nhiều áp lực của xã hội hay bắt nguồn từ giáo dục gia đình?

Khi trái cầu rớt xuống ở Time Square New York với hàng trăm ngàn người vui vẻ countdown đếm 4, 3, 2, 1. Happy New Year, chúc mừng năm mới 2013 với những lời chúc may mắn, tốt đẹp hơn năm cũ. Chỉ vài tuần lễ sau, tháng 2/2013, cơn bão tuyết khủng khiếp viếng thăm không báo trước vùng New England với 6, 7 feet tuyết dày đặc, gây khó khăn thật lớn cho giao thông, sinh hoạt hàng ngày cho người dân ở đây.

Tháng Tư mãi còn trong nỗi nhớ, trong nỗi hận không bao giờ nguôi của người Mỹ gốc Việt sau 38 năm Sàigòn đổi chủ. Gần 40 năm làm kiếp người tị nạn, cộng đồng người Việt Nam vẫn đau đáu hướng về vết thương lòng của dân tộc ngày 30/4/75. Nhưng, trước đó đúng hai tuần, cuộc chạy bộ Marathon truyền thống ở Boston lại trở thành cơn bão lửa! Hai thanh niên hiện là sinh viên đại học ở Massachusetts, Boston, gốc Hồi giáo là Tamerlan Tsanaev & Dzhokhar Tsanaev cho nổ hai quả bom tự chế vào rừng người đang vui tươi, reo hò khi người thắng cuộc vừa về đến đích. Tai họa xảy ra trong chớp mắt, như từ trời rơi xuống, đã cướp đi ba mạng sống và hơn 260 người bị thương tật. Người chiến thắng chưa kịp vui mừng, đứa con trai nhỏ vừa chạy ra ôm bố để chia sẻ niềm vui, thì em đã thành người thiên cổ. Định mệnh quái ác nào đã dành sẵn cho họ? Và những người thương tật đó, hiện nay làm gì? Ở đâu? Dù thành phố Boston vẫn sừng sững đứng vững, Boston strong, nhưng định mệnh nào từ bàn tay vô tâm của hai thanh niên trẻ đã đem đến cho họ? Dù Tamerlan đã chết sau đó vài ngày do sự trừ khử của cảnh sát Boston và Dzhokhar bị bắt sống, đang bị giam chờ sự phán xét của toà án với cái án tử hình theo nguyện vọng của nhân dân. Dù hai thanh niên Hồi giáo này đã đền tội, nhưng xét cho cùng, nhân dân Boston, những người lương thiện ấy có tội tình gì?

Tháng 5/2013, mùa hè tới sớm với biết bao sự nô nức của các em học sinh, sinh viên tốt nghiệp ra trường, với những ước vọng thật gần cho tương lai. Mùa này, ở quê nhà, hoa phượng nở đỏ rực, rợp bóng sân trường. Những con đường quen thuộc của Sàigon có còn đỏ rực loài hoa sắc màu lộng lẫy đó không? Ôi những chùm hoa kỷ niệm ngày xưa đầy ắp trên giỏ xe đạp, hay trân trọng ép vào trang vở dành tặng cho nhau với tình yêu e ấp đầu đời!

Ở Cali, chúng ta không thấy phượng đỏ, chỉ có loài phượng tím mong manh, khiến ta nhớ lại bao kỷ niệm buồn vui tuổi nhỏ, mà tâm hồn bâng khuâng chi lạ! Hoa phượng chỉ còn trên trang lịch, trong trí nhớ, trong dĩ vãng rưng rưng buồn...

Tháng 5/2013 đất trời lại thêm một lần nổi giận: trước tiên, Tonado viếng thăm Kansas, thành phố Wichita, sau đó, hùng hổ xông vào thành phố Moore, Oklahoma ngày 18 và 19/5/2013. Cơn lốc điên cuồng cuốn trôi 12.000 căn nhà, hủy hoại cuộc sống thanh bình của nhân dân, khiến 33.000 người lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Sự thiệt hại phỏng đoán hơn 3 tỉ Mỹ kim. Điều chúng ta muốn ghi nhận ở đây, như một ánh sao rực sáng giữa đêm tối mênh mông, đó là cô giáo trẻ Việt Nam Jennifer Đoàn, 30 tuổi, tại trường tiểu học Plaza Towers tại thành phố Moore, Oklahoma. Cô giáo Đoàn đã dùng chính xác thân mình che chắn cho các em nhỏ học sinh ở gần mình nhất, trong lúc nguy hiểm nhất, mà không kịp nghĩ cái chết sẽ đến với mình. Nhưng một thân cô làm sao bảo vệ hết được các em? Cô Đoàn đau đớn biết bao nhiêu vì cô chỉ cứu được hai em, trong khi bảy em khác của cô không còn hơi thở! Và cô Đoàn bị thương tật hết sức trầm trọng, điều đó thật dễ hiểu.

Trong các cận ảnh được loan tải qua truyền hình Mỹ, truyền hình Việt Nam ở Cali, cô giáo Đoàn được chữa trị bằng những thành tựu y khoa tân tiến bậc nhất. Mặc dù bị ràng rịt bằng đủ thứ, băng bó đầy mình, cô Đoàn đã đứng lên được một tuần sau đó như biểu tượng của Oklahoma thành phố hồi sinh. Tổng thống Barack Obama đến Oklahoma ngày 26/5/13 để thăm viếng, an ủi, hỗ trợ nhân dân Oklahoma, trong đó có cô giáo Đoàn.

Như tình mẹ lúc nào cũng bảo bọc, che chở cho con, sự hy sinh của cô giáo Đoàn, được cộng đồng Việt Nam khắp nơi yêu quý, cảm phục. Nỗi xúc động lẫn khuất với niềm hãnh diện của người Mỹ gốc Việt khi nghĩ đến cô giáo trẻ này, vì cô đã làm được công việc hữu ích cho cộng đồng Mỹ, ít nhiều mang tính cách "đền ơn đáp nghĩa" nước Mỹ đã cưu mang cả triệu người Việt Nam vượt biển, hoặc bằng cách này, cách khác, đã sinh sống, phát triển ở xứ này gần 40 năm qua.

Như phần đầu, người viết đã thưa với quí vị về con số 13, đó là con số không may mắn. Hình như cũng có phần đúng, vì chỉ vài ngày sau đó, 23/5 ở Washington State lại xảy ra một vụ không hay: đó là cây cầu 4 làn xe nối liền Seattle và Vancouver bị sập một cách bất thường tại Skagit County, Washington State. Rất may, không có ai thương vong, nhưng cũng là một thông điệp báo động rằng, 1/4 cầu ở Mỹ này đang cần sự tu bổ, sửa chữa.

Tháng Sáu. Hình như bao nhiêu lửa trời đều đổ xuống vùng này. Những ngày hè rực rỡ ngày dài hơn đêm, sức nóng có khi lên vượt 100 độ ở miền Đông Bắc, Tây Nam nước Mỹ. Caili cứ "lụi đụi" với những trận cháy rừng liên tục, và hình ảnh người lính cứu hỏa bật sáng với sự hy sinh dũng cảm không thua gì những anh hùng hy sinh ngoài mặt trận. Đầu tháng 6, bốn người lính cứu hỏa hy sinh ở Houston, Texas. Và trận cháy rừng dữ dội không dập tắt nổi ở Arizona khiến cho 19 người lính cứu hỏa thật chuyên môn trong nghiệp vụ cũng phải tử thương.

Hình ảnh 19 người lính cứu hỏa hy sinh ở Arizona làm se lòng nhân dân Mỹ và nhân dân thế giới. Đã từ rất lâu, khi còn là học sinh trung học, tôi cứ thắc mắc về chuyện này. Tại sao mọi người không gọi là thợ chữa lửa như thợ kim hoàn, thợ may, thợ nề, thợ xây dựng... mà gọi là "lính": lính chữa lửa. Tiếng Việt quả thật diệu kỳ! Phải chăng mặc nhiên mọi người công nhận rằng đây không phải là một "nghề" mà là một "sứ mạng", một thiên chức đòi hỏi sự hy sinh? Họ là những người lính không mang súng!

Từ câu chuyện này, chúng ta chắc cũng ngậm ngùi nhớ lại những người lính cứu hỏa đã hy sinh trong cuộc khủng bố 9/11. Tháng 9-2013 đánh dấu đúng 12 năm vụ nước Mỹ bị khủng bố tấn công ngày 11 tháng 9-2001: Twin Towers với hàng ngàn người chết tức tưởi, oan uổng, trong đó hàng trăm người lính cứu hỏa hy sinh. Ground Zero hiện nay ở New York là chứng tích bi thảm, trầm thống chôn vùi biết bao nhiêu mạng sống của biết bao người, bao gồm nhiều sắc dân trên thế giới.

Con số 13 không chỉ là con số bất an tìm thấy ở Mỹ mà còn có mặt ở các nước Á Châu, Đông Âu. Ngay từ những tháng đầu của năm 2013, Australia hứng mấy trận lụt lội kỷ lục. Rồi ở Philippine, lụt lội giết hại hàng trăm con người, phá hủy hàng ngàn đê điều nhà cửa. Ở Trung Quốc, việc sụp lở hầm mỏ, lụt lội xảy ra như cơm bữa. Ngày 6/7, Phi cơ Nam Hàn Asianna rơi ngay góc phi trường San Francisco với hai người chết, mấy chục người bị thương, nghe đâu hai thiếu nữ bạc mệnh ấy từ China sang Mỹ du học.

Một sự kiện nổi bật được cộng đồng người Việt quan tâm nhiều nhất, đó là chuyến công du của Chủ tịch Cộng sản Việt Nam Trương Tấn Sang chính thức gặp gỡ Tổng thống Mỹ Barack Obama ngày 25/7/13. Ông Sang đi Mỹ không coi ngày nên cả "bầu đoàn thê tử" của ông với cà-vạt, vét-tông đầy đủ mà đi không rồi lại về không. Đó là chưa kể sự bẽ bàng của phái đoàn này khi được tiếp đón một cách lạnh lùng, tẻ nhạt ở một phi trường quân sự không kèn không trống. Phái đoàn của nhà nước cộng sản Việt Nam được đồng bào hải ngoại người Mỹ gốc Việt "chào đón" bằng cách la ó phản đối vang trời, với rừng cờ vàng rực rỡ một góc trời Washington D.C. đối diện với tòa Bạch Ốc. Đây là cuộc gặp gỡ "trật nhịp" hay là "trật bàn đạp" mà phái đoàn Cộng sản Việt Nam rước về nhà ván cờ thua trông thấy. Báo chí hải ngoại an ủi: "Thua rồi, anh Tư ơi!"

Con số 13 không chỉ vận vào phái đoàn anh Tư sang Hoa Kỳ, mà cũng chính ngày này, 25/7/13, tai nạn xe lửa thảm khốc xảy ra ở Tây Ban Nha. Con tàu nối liền Madrid và Ferrol bất ngờ với tốc lực không cho phép đã tông thẳng vào vách tường đá gây thương vong cho 77 người và 125 người khác bị thương.

Ngày đầu tiên của tháng 8, sự việc Edward Snowden làm nước Mỹ nổi giận. Nga đồng ý chứa chấp cho Snowden lưu lại Nga một năm. Tin này được báo chí, truyền thanh, truyền hình thế giới phổ biến rộng rãi, gây bẽ bàng cho toàn thể nhân dân Mỹ, nhất là người Mỹ. Chính vì điều đó, Tổng thống Mỹ Barack Obama không gặp Tổng thống Nga, là Putin, tại Hội nghị Thượng Đỉnh G20 được khai mạc vào cuối năm nay. Vấn đề thực sự thấy rõ vì Putin cho Snowden "đăng ký tạm trú" một năm ở Nga, thay vì phải trục xuất, dẫn độ đương sự về Mỹ để trả lời cho sự phản bội.

Thời tiết miền Đông Bắc giờ này đã có chút thay đổi. Vẫn nắng, vẫn nóng. Nhưng gió nhẹ bắt đầu lay động hàng cây xanh mướt mùa hè, với buổi sáng se lạnh hơi thu. Cali đang có trận cháy rừng dữ dội chưa bao giờ có ở National Park, Nhật Bản lại mưa lụt lớn ở Lake Tazawa thuộc tỉnh Semboku, Akita. Trong lúc này, ở Phi Luật Tân lại có thêm cơn bão Utor ở đảo Luzon, phía bắc với 109 miles/giờ, thật là khủng khiếp!!

Cuối tháng 8, mùa thu thập thò trước cửa, chúng ta lại nghe tin cháy lớn ở nhà thờ Massachusetts, và đặc biệt nhất là vụ bạo động về vũ khí hóa học ở Syria. Hàng loạt nhân dân Syria gồm đủ mọi lứa tuổi bị giết làm cho cả thế giới bàng hoàng.

Chúng ta đã trải qua hai phần ba của năm này. Con số 13 không được may mắn chỉ còn lại một phần ba. Bốn tháng còn lại có gì tốt đẹp đến với thế giới, đến với nước Mỹ chúng ta không? Không thể nào biết được! Năm nay, thế giới đã hao tốn sức người sức của vô kể. Theo thống kê, kể đến thời khắc này, thế giới đã "buông tay" 85 tỉ Mỹ kim vì thiên tai, riêng nước Mỹ, với Tonado ở Oklahoma đã nuốt chửng 4,5 tỉ đô la. Năm 2013, những biến động chính trị xảy ra hàng ngày, những thương vong xảy ra hàng giờ trên trái đất này. Truyền thông thế giới đồng loạt đề cập cuộc bạo động ở Ai Cập, ở Cairo, với những cảnh cận chiến đẫm máu. Trong tháng Bảy, tháng Tám, người chết lên đến 850 người. Theo thống kê chưa chính thức, số người dân thương vong ở Ai Cập trong việc lật đổ Tổng thống dân cử có thể lên đến con số 2.000 người. Cuộc bạo động xảy ra hàng ngày đến nổi thế giới phải lên tiếng can thiệp. Quốc Hội Mỹ đề nghị Tổng thống Obama suy nghĩ lại về vấn đề viện trợ cho Ai Cập mỗi năm một tỉ rưỡi Mỹ kim. Bây giờ lại tới Syria, Mỹ sẽ có phản ứng trong cuối tháng Tám. Thế giới một phen nữa đau đầu!

Mùa thu đã gần kề và mùa đông sẽ đến. Một năm sẽ trôi qua thật nhanh. Người già, như người viết, sẽ già thêm một tuổi, chất chồng thêm một tuổi lo âu. Hy vọng năm 2014 sẽ có nhiều may mắn hơn năm cũ cho thế giới, cho nhân loại, cho nước Mỹ chúng ta. Máu đã đổ quá nhiều, người ta sẵn sàng bắn giết nhau, những quả bom chực chờ nổ đâu đó, vì ngọn lửa căm thù vẫn còn hừng hực cháy nóng trong tim của phe phái đối nghịch về tôn giáo hay chính trị. Bao giờ mọi người trên thế giới này sống với nhau bằng chính trái tim mình, chia sẻ mọi khó khăn của cuộc sống này bằng tình người ấm lạnh?

Cho dù chúng ta khác biệt về hoàn cảnh xã hội, hoàn cảnh gia đình, khác biệt về tuổi tác hay về thiên kiến chính trị, nhưng chúng ta có cái chung là cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã chịu ơn nước Mỹ, người Mỹ gần 40 năm qua. Chúng ta là người tị nạn, nhưng không có nghĩa là người ở trọ. Không chỉ là một sớm, một chiều mà người Việt Nam đã sinh sống thành đạt ở nước Mỹ này gần nửa thế kỷ rồi. Vì thế, những thành tựu cũng như sự mất mát đau buồn xảy ra ở xứ sở này, chúng ta cũng dự phần chia sẻ, trân trọng cưu mang.

Trong chừng mực của niềm hy vọng về tương lai rất gần, người viết chỉ mong được cùng bạn đọc khắp năm châu cầu nguyện cho thế giới hòa bình, cũng như chúng ta hãy cùng nhau tha thiết cầu xin Thượng Đế: "God bless America!"

Song Lam

 

Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn

(Lc 16, 10 )

Câu chuyện mà Đức Giêsu kể trong Tin Mừng Thánh Luca không chỉ là chuyện của hơn 2000 năm trước. Hôm nay, những sự kiện tương tự như thế vẫn diễn ra. Mới đây, khi điều tra về nợ xấu của các ngân hàng, người ta phát giác ra những cán bộ được phân công  định giá tài sản của những người vay ngân hàng. Những người này đã kê khống giá trị tài sản thế chấp để người đi vay được vay tiền nhiều, rồi chia lại cho người định giá. Ví dụ miếng đất thế chấp trị giá 500 triệu đồng thì người định giá kê thành 3 tỷ đồng để số tiền vay được duyệt  là 1,8 tỷ. Người cho vay và cán bộ định giá chia nhau số tiền vay được . Khi đổ bể, người vay không có đủ tiền trả, ngân hàng  thu nợ bằng tài sản thế chấp thì mới biết giá trị không đáng là bao so với số tiền đã cho vay, dẫn đến nợ xấu là vậy. Người quản lý trong Tin mừng kể,  xem ra còn lương thiện  một chút khi ông ta chỉ chịu phần thiệt của mình lần này, mà người chủ không bị thiệt( giảm cho người đi vay số tiền ông ta đã kê lên thêm ), và người làm công tác định giá hôm nay cùng một thói khôn khéo: thiếu trung thực để hưởng lợi. Đức Kitô không khuyên ta làm điều gian dối, lấy tiền bạc mà mua nước trời như có người nghĩ theo nghĩa đen : Cứ làm ăn gian dối, lừa lọc, rồi lấy số nào đó trong số tiền bất chính thu được làm từ thiện, bác ái,  chắc Chúa sẽ ban ơn thêm cho ?.

        Chuyện vui nhà đạo hôm nay còn kể: Một cặp vợ chồng kia sống không lương thiện, chỉ ham kiếm tiền  bằng mọi cách có thể. Một hôm người chồng nghe kể về việc có người được ơn nhờ đi khấn đền Thánh Giuse. Anh ta cũng nghe đồn Ông Thánh Giuse rất thiêng, xin gì được nấy. Nhân ngày thứ tư đầu tháng, anh ta nói vợ mua chục bông huệ, cả hai áo quần tề chỉnh lên xin khấn. Đặt bó huệ trước chân tượng đài Thánh Cả, người chồng lớn tiếng kêu  cầu:” xin Ông Thánh Giuse thương giúp cho con trúng số chiều nay, con có mua một cặp 5 tấm, nếu con trúng độc đắc, con xin dâng vào đền Thánh 3 tấm” . Bà vợ nghe thấy vậy bèn bấu tay chồng nói nhỏ:-“ Sao mà nhiều thế, ông Thánh chỉ cần 2 tấm là Ngài vui rồi “, Chồng nạt lại :” Bà biết cái gì, tôi đã hứa  dâng là dâng cho đúng, đừng có mà bủn xỉn, Thánh không nhận lời đâu ?” Về đến nhà, thấy vợ không vui, hắn tiết lộ:” Tôi nói là nói vậy với ông Thánh thôi. đây nè!  trong bóp tôi còn cặp này 10 tấm lận. Chiều nay tha hồ mà hốt. . .”

       Con người dễ dàng chóa mắt trước tiền của, lừa nhau và lừa cả Thánh, cả Chúa. Tiền bạc có thể mua chuộc con người với nhau, nhưng không thể mua chuộc nước trời. Chúa khen tài  của người quản lý khôn khéo biết mua chuộc tình cảm con người. Nhưng Ngài không đề cao cách sống không trung thực của ông ta,  mà mong muốn con  cũng biết khôn ngoan, dùng mọi khả năng Chúa ban, kể cả tiền bạc chân chính có được để biết lo cho vun đắp kho tàng trên trời. Khôn ngoan là biết dọn chỗ cho mình tại nơi vĩnh phúc bằng những việc làm bác ái chân thật, yêu thương, chia sẻ với đồng lọai những gì mình có. Dám  hy sinh phần có cho anh em, không phải là thứ dư thừa, bỏ đi, không dùng đến, mà bằng lòng yêu mến Chúa, vì nhận ra có Chúa trong những người anh em con.

   Lạy Chúa,

      “  Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người “, xin cho con biết  trung tín trong việc sử dụng tiền bạc, của cải Chúa trao ban, khả năng, sức lực Chúa cho  để phụng sự Chúa và giúp ích mọi người. Chớ gì con trở nên người trung thành với người chủ duy nhất là chính Chúa, cứu Chúa của con. Con tin chắc chắn Chúa sẽ cho con được hưởng niềm hạnh phúc với Chúa trên nước  trời . Amen.

  Fx Đỗ Công Minh

 

Thiên Chúa là Chủ duy nhất

Có câu chuyện được đăng tải trên Internet vào tháng 1/2013. Chuyện kể hai chị em tuổi 25 &19 nơi một thành phố nhỏ tiểu bang Oregon. Người chị mất việc đã 5 tháng nay, đứa em trai đang chuẩn bị thi vào đại học, vừa bị mất cắp cái laptop computer cách đó mấy hôm. Ngày kia, hai chị em ngồi chung xe về nhà, nhìn thấy cái túi vải ai làm rớt trên đường. Chị dừng xe, em chạy xuống nhặt cái túi lên và bắt gặp một xấp tiền toàn giấy 100 & 50 dollars với một biên lai liệt kê tổng số tiền là 25K…Ngồi im lặng một hồi trên xe, chị bàn nên trả cho người đánh rơi. Nhưng em trai nói với chị: “Đàng nào ta cũng trên đường về nhà. Ta sẽ hỏi cha mình xem ông tính thế nào”… Sau khi xem biên lai người cha nhận ra chữ ký giám đốc của ngân hàng nơi xuất xứ số tiền. Và ông đã lái xe ra ngân hàng trả lại số tiền 25 ngàn dollars đó để họ tìm cách liên lạc với người đã đánh rơi túi tiền… Mấy ngày sau, người ta gửi cho 2 chị em mỗi người một bao thư trong đó mỗi bao thư đựng $200 dollars để cám ơn cả hai chị em. Báo chí đăng tin và dư luận nhiều người trong thành phố đã cho hai chị em là không khôn ngoan vì đã không dùng số tiền bắt gặp để mua lại cái computer bị kẻ khác lấy cắp và người chị có thể dùng tiền đó để có thể sinh sống trong thời gian kiếm việc. Nhưng cả hai chị em đều nói chúng tôi cũng đã bị dằn vặt khi chiến đấu với lương tâm và đức công bằng trước khi quyết định trả lại số tiền không phải của chúng tôi cho người chủ. Nhờ cuộc phỏng vấn với báo chí và truyền hình, một người tốt bụng đã gửi cho cậu em trai một laptop mới hiệu Apple và một chủ hãng thương mại trong thành phố đã thâu nhận người chị vào chức vụ thích hợp với số lương hằng năm gấp 3 lần số tiền mà cô ta và người em đã trả lại. 

            Kinh nghiệm về đồng tiền, cha ông ta có câu: “Đồng tiền liền khúc ruột!” Chúa Giê-su nói một câu tương tự: “Kho tàng của con ở đâu thì lòng con ở đó” (Mt 6:19). Đồng tiền quả thật rất quan trọng trong đời sống con người. Tuy nhiên, câu chuyện vừa kể ở trên, tuy không phải ai cũng may mắn được đền bù hậu hỹ như hai chị em nhà kia, nhưng để nhắc nhở chúng ta: việc hoàn trả những gì thuộc người khác là một việc làm của đức công bình (“của Caesa trả cho Caesa, của Thiên Chúa trả cho Thiên Chúa”). Đạo Chúa dạy Bác ái với tha nhân, nhưng không thể có Bác ái nếu không có Công bình! 

            Bài đọc I nói tới đức công bình. Ngôn sứ A-mốt cảnh cáo những người giầu có và quyền thế đối xử tàn ác, bất công với những người nghèo khó và cô thế trong xã hội. 

            Bài đọc II Thư gửi Ti-mô-thê, một cộng sự thân cận của mình, Thánh Phao-lô cho chúng ta biết tất cả mọi người dù giầu hay nghèo đều có phẩm giá và ơn gọi như nhau trước mặt Thiên Chúa trong chương trình cứu độ của Ngài. 

            Bài Tin Mừng Thánh Lu-ca có vài điểm khó hiểu về mặt chú giải như tại sao ông chủ lại khen người quản gia ‘bất lương’ và Chúa Giê-su lại nói đồng tiền là ‘bất chính.’ Thật ra ông chủ (tượng trưng cho Thiên Chúa) chỉ khen hành động của người quản gia là khôn khéo, tháo vát, ứng phó kịp thời với hoàn cảnh bất lợi, chứ không hề khen cách sống ‘bất lương’ của anh ta. Còn đồng tiền bị Chúa Giê-su xem là ‘bất chính’ thì phải hiểu là đồng tiền chỉ có giá trị chóng qua trong cuộc sống trần gian này mà thôi, so sánh được với giá trị vĩnh viễn liên quan tới Ơn Cứu Độ, tới Nước Thiên Chúa. 

            Chúa Giêsu muốn nói: Người Ki-tô hữu phải biết khôn ngoan và thích ứng để ứng phó với mọi hoàn cảnh; đồng thời phải khôn khéo biết dùng của cải trần gian là thứ chóng qua mà mưu tìm phần rỗi đời đời cho mình và phải biết chọn làm tôi Thiên Chúa chứ không để mình làm nô lệ cho đồng tiền.                  

            Đồng tiền mà chúng ta kiếm được mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm là do công lao khó nhọc, mồ hôi nước mắt thì chúng ta vẫn chỉ là người quản lý chứ không phải là ‘chủ nhân ông’ của đồng tiền ấy. Chính Thiên Chúa mới là chủ đồng tiền và tài sản của chúng ta có. (Thiên Chúa là Chúa Tể vạn vật, Chúa đã giao phó cho loài người trách nhiệm bảo vệ và quản lý công trình tạo dựng của Chúa. Nhưng con người đã không chu toàn trách nhiệm bảo vệ thiên nhiên, sự sống cũng như tài sản nên mới xảy ra sự bất công trong xã hội hiện nay). Chúng ta có bổn phận quản lý tốt và xử dụng đồng tiền theo ý của Thiên Chúa. 

            Chúng ta đang sống trong một thời đại của kỹ thuật tân tiến, của mỹ phẩm, của thẩm mỹ và sức ép của thị trường quảng cáo. Người người chạy theo IPhone, IPad, IPod… sửa sắc đẹp để thay hình đổi dạng thường xuyên. Tranh đua và bon chen để làm giàu bằng mọi cách bất chấp công bình và bác ái! Xã hội mà Chân phước Giáo Hoàng JPII gọi là “Văn Hóa của sự chết!” 

            Chúa Kitô phán: “Được lời lãi cả thế gian mà chết mất linh hồn thì được ích gì!” Không ai mang theo mình được gì khi nhắm mắt xuôi tay, ngoại trừ tình yêu, công phúc và tội lỗi. Đó là một sự thật. Chúng ta nên xử dụng đồng tiền cách khôn ngoan. Tiêu xài chừng mực, hợp lý. Không hoang phí mà có lỗi với những kẻ nghèo. Hãy sống công bình, bác ái, vị tha và đừng ích kỷ, chỉ biết sống cho mình. Đừng như người quản gia bất lương đã lạm dụng chức vụ rồi làm tiêu hao tài sản của Chúa là ơn thánh, thời gian, sức khoẻ, tài năng, của cải mà Chúa giao cho chúng ta. Nhưng hãy biết dùng những quà tặng đó để làm vinh danh Chúa và sinh ích cho những thành phần túng thiếu trong xã hội. 

            Và đó cũng là điều mà tôi nghĩ Chúa Kitô sẽ căn cứ vào đó để thưởng, phạt chúng ta khi diện kiến Ngài vào ngày cuối cùng của đời mình. 

      Phó Tế Phêrô Đặng Phi Hùng

 

QUẢN LÝ BẤT LƯƠNG ( Lc 16, 1-13).

CN XXV C 

Người quản lý là người thừa lệnh của ông chủ, để lo các công việc khi ông chủ vắng nhà. Họ được chủ thương yêu, tín nhiệm và giao phó mọi công việc. Từ những công to, chuyện nhỏ, quản lý có thể xử lý và lên kế hoạch thay cho ông chủ. Cũng có thể vì thế mà chúng ta dễ dàng tìm thấy, trong cuộc sống hằng ngày, những quản lý bất lương. 

Thật vậy, ông chủ biết người quản lý của mình đã thất trung, nên có ý định sa thải anh ta. Quyết định này sẽ bất lợi cho người quản lý, vì anh sẽ trắng tay, sẽ phải vất vả mà lợi nhuận chẳng là bao. Đứng trước một tình cảnh hết sức khó khăn này, người quản lý đã sáng suốt chọn một giải pháp khôn khéo và không kém phần tinh ranh. Kêu các con nợ của chủ và giảm số nợ cho họ. Và để chắc chắn hơn, viên quản lý đã cho viết bằng văn tự giấy tờ, vì: “ bút sa gà chết”. Lập tức hành động của anh đã lôi kéo thêm nhiều đồng minh với mình, và cũng sẽ có nhiều người mang ơn viên quản lý này. Bỗng chốc, trong một nước cờ bí, anh ta đã tự giải thoát mình bằng một việc làm khá mạo hiểm. Những người thụ ơn rồi đây, họ sẽ trả ơn. Và đúng như vậy, viên quản lý sau khi bị sa thải sẽ trở thành ân nhân của những con nợ của chủ. 

Chúa Giê-su kể dụ ngôn và Ngài gọi với cái tên: Người quản lý bất lương. Bất lương vì lẻ ra, trong cương vị của mình, và với sự tin tưởng của chủ, anh phải hết mực phục vụ ông chủ để khỏi phụ lòng anh. Thế nhưng điều hoàn toàn xảy ra và ngược lại: anh đã phản bội lại chủ của mình. Bởi thế người chủ không còn tín nhiệm anh nữa. Anh phải tự mình xoay sở và với bản chất có phần tinh khôn, anh đã có kế hoạch khi tìm cách làm ơn cho những người mắc nợ chủ, được bớt đi phần nào gánh nặng, và như thế họ là những người hậu thuẫn cho anh, sau khi anh không còn làm quản lý nữa. 

Việc làm của anh quản lý không mấy tốt đẹp. Thế nhưng, cách thức anh chọn lại là một giải pháp sáng suốt, và chính điều này đã cứu anh lúc sa cơ lỡ vận. Chúa Giê-su muốn khẳng định cho mỗi người thấy, trong thế gian này, con người luôn tìm nhiều cách để trục lợi, kể cả những con đường sai trái. Và một điều được đặt ra: con cái thế gian này, khôn ngoan hơn con cái sự sáng, hãy dùng tiền của mà mua nước thiên đàng. 

Lạy Chúa Giê-su, chúng con là những người quản gia của Chúa. Chúa vì yêu thương, tin tưởng mà Ngài đặt để chúng con làm chủ vũ trụ, vạn vật và cuộc đời. Xin cho chúng con biết tìm mọi cách thế thích hợp, để làm thật tốt công việc mà Chúa giao. Đừng để chúng con biến thành những ông chủ: kiêu căng, ích kỷ. Thay vì làm sáng Danh Chúa, chúng con lại đi tìm kiếm vinh quang cho chính mình. Đừng để chúng con trở nên những quản lý bất lương trong vườn nho của Ngài. Amen. 

Lm Giacobe Tạ Chúc  

 

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXV TN (C) ( Lc 16, 1-13) 

TIỀN BẠC ĐỐI VỚI NGƯỜI KITÔ HỮU 

Tiền bạc dẫn đưa con người đến hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc giả tạo.

Thật vậy, nếu nói rằng tiền bạc không cần thiết là điều không đúng. Xét cho cùng tiền bạc chính là một sự chứng nhận để lưu hành bởi một tờ giấy có ghi số và chữ. Nhưng muốn có tiền, người ta phải ra sức làm việc để kiếm tiền. Nên chi, việc sử dụng đồng tiền do công sức mình kiếm được là một điều chính đáng. Nhưng tiền bạc không phải là sự tận cùng, trên tiền bạc, đó là hạnh phúc vĩnh cửu. Vì nếu tiền bạc thật sự là hạnh phúc vĩnh cửu, thì không còn là tiền bạc nữa, không còn là hạnh phúc nữa, mà là sự chết, sự trầm luân muôn đời. Vì lúc đó con người sẽ sát phạt nhau để giành lấy tiền bạc, và bất phân thắng bại, con người sẽ không có sự sống, mà là sự chết, sự diệt vong con người. Như vậy, là sự đối nghịch với sự sống, là đối nghịch với Thiên Chúa. Với ý nghĩa đó, Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn “Người quản gia bất trung” để rao giàng Tin Mừng Nước Trời. 

Từ dụ ngôn “ Người quản gia bất trung”, ( Lc 16,1-8), Chúa Giêsu cho chúng ta một nhận thức tỉnh táo về Nước Trời. Nước Trời là một trạng thái siêu nhiên, nhưng vĩnh cửu mà không ai đạt tới được. Nước Trời quan trọng và rất đỗi thiết thực, đến độ cuộc sống hiện tại không thể không nhắm tới.” Người quản gia bất trung” còn biết dùng sự bất lương của mình mà mua lấy một cuộc sống sau khi về hưu, bị đuổi việc, huống chi là người tín hữu không biết lợi dụng thời cơ ở đời nầy mà mua lấy Nước Trời. Nghĩa đen là dùng đồng tiền, nhưng nghĩa bóng đó là, biết dùng công sức và thời gian để xây dựng Nước Trời. 

Nếu hiểu theo nghĩa đen, chắc chắn nhiều người làm việc Tông đồ không phải vì Tông đồ mà là vì tiền bạc. Ví dụ, một linh mục khi còn làm việc được thì lo thâu tóm “ chút ít “ để khi về già, hưu rồi có cái để chi dùng. Nếu hiểu như vậy, thì không đúng. Nhưng chúng ta biết dùng của cải cho đúng cách với mục đích vì Nước Trời thì chúng ta thật diễm phúc, vì chúng ta biết sử dụng cái chóng qua để mua lấy sự vĩnh cửu. Qua dụ ngôn : Người quản gia bất trung, chúng ta thấy, Chúa Giêsu đã đề cao tinh thần Nước Trời nơi công việc trần thế. Điều đó có nghĩa là khi chúng ta sống nơi thân xác hữu hình, chúng ta cũng phải biết dùng thời gian thuận tiện để làm lợi cho đời sống tâm linh của chúng ta. Khi chúng ta được “gọi về”, chúng ta hãnh diện mang theo hành lý là Tin Mừng Nước Trời. 

Chúa không đề cao sự bất trung của trần gian, nhưng qua cách khôn khéo của trần gian, Chúa Giêsu dạy chúng ta một thực tại Nước Trời. Nước Trời là điều không phải dễ hiểu, nên chi, từ dẫn chứng tự nhiên, Chúa Giêsu đã dẫn đưa con người đến sự siêu nhiên Nước Trời. 

Để hiểu rõ hơn nội dung Đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhớ lại câu tục ngữ như sau: “ Lấy của che thân, chứ đừng lấy thân che của”.

 Phần II của đoạn Tin Mừng hôm nay:  Trung tín trong việc sử dụng tiền của. 

Dụ ngôn trên cho thấy, sự bất lương của người quản gia, nhưng là bài học để mua lấy Nước Trời. Chuyển tiếp qua phần II là sự trung tín trong việc sử dụng tiền của. Tiền của trần gian cho dù là gì đi nữa cũng được gọi là ” bất chính”, bởi vì , nếu công chính thì không bao giờ có dư tiền của , tiền của “ bất chính” ở đây không phải là trộm cướp, nhưng không phải là chính đáng. Ví dụ : Hưởng thừa kế, trúng mánh, cho vay, thắng bạc, kinh doanh có lời lớn, mua một bán mười , v.v... Đó là những tiền của bất chính, tiền của bất chính là cuộc sống tạm bợ nơi thân xác, nhưng con người biết trung tín sử dụng thì nó trở nên tốt. Người ta nói : Tiền bạc là đầy tớ tốt, nhưng là một ông chủ xấu. Ông chủ xấu, khi chúng ta tôn thờ đồng tiền, đồng tiền là hữu vật tự nhiên , chứ không phải thiên nhiên. Nhưng Chúa Giêsu muốn chúng ta dùng đồng tiền trần gian để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.  Cuộc sống tốt đẹp là biết đến nhu cầu cảu tha nhân. Rõ ràng, người cho vay và sống bởi tiền cho vay là sống bởi đồng tiền bất chính, vì sống trên nhu cầu khó khăn của người khác .Tiền của là phương tiện, chứ không phải là mục đích. Nên Chi, nếu chúng ta không trung tín trong việc sử dụng tiền của trần thế, thì chúng ta cũng không thể được giao công việc Nước Trời. Chúng ta chính là trong vai “ người đầy tớ bất trung” trên, vì Thiên Chúa ban cho chúng ta những của cải để chúng ta sinh ích lợi cho tha nhân, chứ không phải chỉ cho chúng ta mà thôi. Chúng ta được phép làm chủ của cải, chứ không được phép tôn thờ của cải. Đó là điều cần thiết, vì nếu chúng ta tôn thờ của cải, thì chúng ta sẽ không tôn thờ Thiên Chúa. Mặc nhiên, Chúa Giêsu đưa ra một sự chọn lựa dứt khoát là :Thiên Chúa và tiền của. Thiên Chúa và tiền của là hai vấn đề luôn đối lập và hiển nhiên không đồng hành song song. Đây là điều thách thức và cũng là đòi hỏi của Tin Mừng Nước Trời. Đây chính là cửa hẹp của người công giáo. 

Chúa Giêsu không định kiến với người giàu về của cải, nhưng người có của cải thì khó có Thiên Chúa, vì Thiên Chúa không đứng dưới của cải, mà là Thiên Chúa đứng trên của cải. Của cải là thứ không mang được vào Thiên Quốc, vì của cải là phương tiện cho thân xác. Nhưng nếu con người biết sử dụng phương tiện của thân xác để mưu ích cho linh hồn ,thì đó là điều khôn ngoan. 

Vì vậy, Chúa Giêsu đã nói :” Kẻ giàu có khó vào Nước Trời biết bao ! “  “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Thiên Quốc “. ( Mt 19.23-24) 

Ước gì Lời Chúa hôm nay, sẽ thức tỉnh phàm nhân để họ nhận ra ánh sáng của Tin Mừng trong mọi biến cố cuộc đời, hầu soi sáng cho họ nhận ra chân lý của Lời Chúa./. Amen 

22/09/2013

P.Trần Đình Phan Tiến

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA
Chúa nhựt 25 thường niên  năm C
Lời Chúa: Lc 16 1-18
Chúa Giêsu thường đề cập đến việc sử dụng của cải trần gian. Ngài luôn cho chúng ta thấy, tiền của chỉ là phương tiện chứ không là mục đích của cuộc sống.
Hôm nay Giáo Hội mời chúng ta suy nghĩ về một trong những dụ ngôn liên can đến vấn đề nầy, là phải sử dụng của cải một cách khôn ngoan.
Dụ ngôn người quản lý gian lận nầy không thể hiểu theo từng chi tiết mà chỉ rút ra những bài học chứa đựng trong đó mà thôi.
Ông chủ trong dụ ngôn làm sao biết thủ đoạn của người quản gia. Nếu biết thì ông đã không khen tên quản gia đó đâu.Ở đây chỉ chú trọng đến ý nghĩa tượng trưng thôi. Chúa muốn cảnh báo chúng ta là hãy khôn khéo sử dụng của cải đời nầy để tạo hạnh phúc mai sau.
Của cải trần gian nay còn mai mất. Ai sử dụng khôn ngoan sẽ gặt hái kết quả tốt đẹp, không biết sử dụng sẽ mang họa cho chính mình.
Bài học thứ hai là phải biết lợi dụng thời cơ thuận tiện đang có để bảo đảm cho tương lai.Chúng ta đang sống. Đây là thời gian Chúa ban để chuẩn bị cho một tương lai huy hoàng, đầy hứa hẹn.Cuộc sống hôm nay không kéo dài mãi được. Điều nầy ai cũng biết, nhưng tương lai vẫn là một ẩn số. Sau cuộc đời nầy sẽ có gì? Còn gì nữa không? Đức tin dạy chúng ta biết rằng, chúng ta còn một cuộc sống, một hạnh phúc bất diệt là sống trong tình yêu Chúa.Nhưng rất nhiều người không biết. Họ cảm thấy chơi vơi. Họ cũng cảm thấy rằng nếu chết là hết  thì cuộc sống nầy thật vô lý. Bao nhiêu cố gắng trong bao nhiêu năm tan ra mấy khói tro bụi, và nếu có để lại được cái gì thì chỉ còn là dấu tích, những kỷ niệm mà thời gian sẽ xóa mờ.
Những triết gia vô thần đã cho rằng cuộc sống hôm nay là thừa thãi, sự có mặt của con người trên trần gian là vô lý, cuộc đời chỉ mang lại buồn nôn. Vì thế, cứ vui chơi, không cần lo ngày mai. Sống như đốt tàn một điếu thuốc.
Người công giáo chúng ta, ngược lại, xem cuộc sống là một hồng ân và nó sẽ kết thúc trong huy hoàng, dù hôm nay có bi đát thế nào. Vì thế, chúng ta không buồn nản, không tuyệt vọng bao giờ. Chúng ta có một niềm hy vọng không bao giờ tàn phai. Chúng ta luôn hát lên bài ca cảm tạ, vì Chúa là hạnh phúc của chúng ta hôm nay và mãi mãi. Vì chúng ta được yêu thương và chúng ta biết điều đó. Chúng ta có thể nói như thánh Phaolô: “Không ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa được” và  “Ngài đã yêu tôi và đã chết cho tôi”.
Niềm hy vọng đó, tình yêu đó là ánh sáng trong cuộc đời đầy cam go của chúng ta. Chúng ta không né tránh những cam go đau khổ, chúng ta bền tâm tin cậy.
Cuộc sống nầy là thời cơ thuận tiện để đạt đến hạnh phúc. Chúa nói:” Con cái đời nầy khôn ngoan hơn con cái ánh sáng trong cách giao tiếp với đồng loại”. Câu nầy xem ra nghịch lý nhưng không sai. Chúng ta không thể khôn khéo hơn con cái thế gian vì chúng ta không thể dùng những phương tiện họ dùng, chúng ta không thể tráo trở lật lộng, lừa dối vì chúng ta là con cái ánh sáng. Chúa bảo chúng ta khôn ngoan như con rắn , nhưng ngây thơ như chim câu”.chúng ta không thể gian dối, điều chúng ta không thể làm.
Chúa cũng muốn dạy rằng, trên phương diện đạo đức chúng ta phải dùng tất cả khả năng, sự khôn khéo của chúng ta để rèn luyện  nhơn đức và sống thánh thiện. Trong việc làm ăn, chúng ta tỏ ra rất khôn ngoan cần mẫn,tính tước tính sau, tại sao trên phương diện đạo đức, chúng ta không nỗ lực như thế? Không suy tính cẩn thận, xem như một việc không cần thiết. Trong việc làm ăn,nhiều người thức khuya dậy sớm, siêng năng, đem hết tâm lực để làm đang lúc đó việc thờ phượng thì chểnh mãn, do dự, không nhiệt thành? Đây chính là bài học Chúa muốn dạy cho chúng ta. Chúng ta phải sử dụng mọi khả năng Chúa ban để đạt được Nước Trời, nếu cần phải thức khuya dậy sớm, chúng ta cũng sẵn sàng.Chúng ta thường xem lợi lộc trần gian hơn Chúa.
Chúng ta là những người quản lý của Chúa. Chúa trao trong tay chúng ta tất cả tài sản của Ngài, cho chúng ta mỗi người  những kho tàng hồng ân vừa vật chất vừa tinh thần để xây dựng Nước Trời. Chúng ta đã quản lý như thế nào?
Nhìn vào cuộc sống của mỗi người để biết chúng ta quản lý tài sản được giao như thế nào.Nhiều người phung phí một cách vô trách niệm, và sử dụng tài sản ơn lành của Chúa để phạm tội. Và hậu quả là mọi sự đã trở nên khốn nạn. Thay vì xây dựng một thế giới thân hữu yêu thương, con người đã biến thành một chiến trường. Thay vì “tạo một nền văn minh của sự sống” họ đã tạo nên “ một nền văn minh của sự chết”.
Con người đã trở nên một người quản lý gian ác. Phá đổ chứ không xây dựng.Lạm dụng mà không biết gìn giữ.
Chúng ta không thể làm người quản lý gian ác được.Người quản lý tốt là người trung tín. Đó là điều kiện cần thiết để quản lý kho tàng tình yêu của Thiên Chúa.    “ Trung tín trong việc nhỏ để có thể trung tín trong việc quan trọng”.Người quản lý tốt cũng là con người có tinh thần trách nhiệm, biết gìn giữ và sử dụng khôn ngoan tài sản của chủ.
Chúa trao trong tay chúng ta kho tàng ơn thánh của Ngài, chúng ta có sử dụng như Chúa muốn không hay chúng ta phung phí như bao nhiêu người khác, vô trách nhiệm? Tất cả là hồng ân:thời giờ, của cải, sự sống, thân xác, khả năng… một kho tàng khổng lồ đang nằm trong tay chúng ta.Hãy sử dụng cho Chúa và cho anh em. Đừng lấy thân xác làm tôi mọi cho tội lỗi như thánh Phaolô đã dạy. “Hãy tôn vinh Thiên Chúa trong thân xác anh em”, “Hãy dùng của cải gian ác để tạo lấy bạn bè…họ sẽ đón anh em vào nơi ở vĩnh cửu”.
Chúng ta có quyền sử dụng tất cả,nhưng hãy sử dụng cho sáng danh Chúa. Đó là hướng đi đúng đắn của kitô hữu: “Dù ăn, dù ngủ dù làm, anh em hãy làm mọi sự cho sáng danh Chúa”.
Và trên hết mọi sự, chúng ta hãy sử dụng mọi sự để yêu mến Chúa thôi. Và tình yêu chỉ có một, không thể yêu hai người một lúc. “ Chúng ta không thể yêu Chúa và yêu tiền của được”. Chúa mới là hạnh phúc duy nhất của chúng ta. Kho tàng của chúng ta là Giêsu chứ không là của cải trần gian nầy.
Hãy nhìn Chúa Giêsu. Ngài đã sống kiếp người của chúng ta, như chúng ta, Ngài đã sử dụng những gì trần gian đã cung cấp cho Ngài.Ngài đã sống nghèo ở Nadaret, làm thợ mộc, nhọc nhằn để kiếm cơm như chúng ta. Ngài hoàn toàn chỉ sống cho Cha Ngài. Khi bước ra rao giảng Tin Mừng, Ngài làm những dấu lạ khiến mọi người thán phục, nhưng Ngài không bám vào danh tiếng, Ngài đi ngang qua cuộc đời như một lữ khách, không bám vào một cái gì, chỉ lo một điều: vâng theo ý Cha.Và cuối cùng, cho không tất cả. Nhờ đó Ngài tạo ra cho chúng ta một gia sản khổng lồ, với bàn tay trắng, với cái chết yêu thương tràn đầy.Đó là mẫu gương ngàn đời cho mỗi người chúng ta.Sống giữa trần gian, hoàn toàn tự do, không bị ràng buộc bởi một điều gì. Tất cả chỉ là phương tiện để cứu trần gian.Tất cả trần gian là khí cụ của tình yêu.
Chúa vẫn yêu thương chúng ta, vẫn đến với chúng ta hằng ngày trong Bí Tích Tình Yêu. Ngài là kho tàng duy nhất của chúng ta, là của ăn có thể mang cho chúng ta sự sống đời đời. Ăn lấy Ngài, chúng ta mới biết Chúa ngọt ngào như thế nào.
Linh mục Trầm Phúc.

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)